Bia Đỡ Đạn Phản Công – Anh hùng cái thế của ta 01+02

14

Anh hùng cái thế của ta 01

Edit: Nguyenthiha

Beta: Sakura

Lúc trở lại trong tinh không, Bách Hợp nghĩ đến việc nhiệm vụ sau này sẽ được gặp Lý Duyên Tỷ, tuy đã biết anh bình an vô sự , nhưng điều này cũng không có làm cho cô dễ chịu hơn được mấy, ngược lại càng khó chịu hơn ,trong tinh không hiện lên tư liệu của cô:

Giới tính: Nữ (có thể thay đổi)

Tính danh: Bách Hợp

Tuổi: 21

Trí lực: 90(max 100 điểm)

Dung mạo: 93(max 100 điểm)

Thể lực: 90( max 100 điểm )

Vũ lực: 89( max 100 điểm)

Tinh thần: 90(max 100 điểm )

Danh vọng: 19(max 100 điểm )

Kỹ năng: Cửu dương chân kinh, Cửu âm chân kinh, thiên địa môn Đạo Đức Kinh, nam vực cổ thuật, tinh thần luyện thể thuật

Sở trường đặc biệt: nấu ăn cao cấp, diễn xuất cao cấp, ngũ hành bát quái thuật (tinh thông), ngự phong thuật

Mị lực: 60( max 100 điểm)

Ấn ký: Khí tức chân long hoàng tộc

Trong lần nhiệm vụ hiếm thấy lần này, giá trị thể lực cùng với võ lực đều được cộng thêm một điểm, đây là nhiệm vụ càng khó thì giá trị thuộc tính ngày càng tăng cao, chuyện này đối với Bách Hợp mà nói, vốn phải là chuyện rất đáng vui mừng nhưng bởi vì gặp được Lý Duyên Tỷ, lại biết được tình huống nguy cấp bây giờ của anh nên vô luận như thế nào thì Bách Hợp cũng không thể vui nổi.

Trong tinh không những điểm sáng kia đang dần tan đi, Bách Hợp cũng không có ở lại lâu trong tinh không, cô lựa chọn vào nhiệm vụ tiếp.

Trong không gian thiếu đi Lý Duyên Tỷ cảm thấy lạnh lẽo, hơn nữa anh từng nói qua, mặc dù anh chưa thể trở lại trong tinh không, nhưng nếu mình tiến vào nhiệm vụ, rất khả năng sẽ gặp lại anh. Chính mình tiếp thu lực lượng của Dung Ly, hơn nữa còn có ấn ký của anh nên từ trường trên người của hai người rất mạnh, khả năng Bách Hợp gặp được anh sẽ rất cao, bởi vậy cô lại muốn tiến vào nhiệm vụ thử vận may.

Anh đã nói, nếu như lần tiếp theo mình có thể gặp được anh thì anh sẽ nói với mình biện pháp có thể giúp được anh, Bách Hợp cũng muốn hỏi xem.

Lần tiến vào nhiệm vụ trước, không biết có phải bởi vì bản thân có được lực lượng của Dung Ly hay không,bởi vì có liên quan đến Lý Duyên Tỷ  nên lúc Bách Hợp còn chưa hoàn toàn rời khỏi tinh không mơ hồ có thể cảm giác được rất nhiều chuyện, dường như cô có thể cảm giác được nhiệm vụ lần trước Anna thất bại sẽ biến mất, thậm chí cô mơ hồ ‘Thấy’, lần nhiệm vụ trước nguyên bản Roman đại tiểu thư không phải chỉ có mình cô tiếp nhận. Trước cũng từng có người nhận lấy nhưng thất bại, lúc đến phiên cô, nhiệm vụ này bởi vì số người làm nhiệm vụ của Roman đại tiểu thư thua ở trên tay Anna quá nhiều cho nên độ khó mới một tăng lên, bởi vậy mới đến lượt cô.

Chính bởi vì trước đây có quá nhiều người làm nhiệm vụ thất bại, nên lúc Bách Hợp đến thì tinh thần lực của vị đại tiểu thư Roma rất cường đại rồi, cho nên đây mới thực sự là nguyên nhân ảnh hưởng đến cô, mà cũng không phải là vì Bách Hợp,  hơn nữa nguyên chủ tu luyện Quang Minh thánh điển thì tinh thần lực tăng mạnh, chỉ là bởi vì lúc đang ở trong truyện thấy không rõ, lúc này sau khi trở về mới mơ hồ cảm giác được mà thôi. Chỉ là loại cảm giác không hiểu này cũng không biết có phải thực sự hay không, dù sao nhiệm vụ của lần này đã hoàn thành, Anna cũng đã chết , sống sót chính là cô, lại không thể hỏi Lý Duyên Tỷ, cũng may lòng hiếu kỳ của Bách Hợp cũng không lớn, bởi vậy cô không có tiếp tục nghĩ nhiều nữa, rất nhanh nhắm hai mắt lại.

‘Sột sột soạt soạt’ lúc âm thanh này liên  tục vang lên bên tai Bách Hợp, cô còn không mở mắt ra được, bốn phía tối như mực , một bàn tay tràn đầy mồ  hôi  có chút lạnh lẽo cầm cái gì đó đắp lên  trên  người cô, lạnh lẽo như vậy làm cho cô không tự chủ được rùng mình một cái.

Rõ ràng sắp tỉnh lại thế nhưng lúc này trong đầu mờ mịt làm cho cô không thể tỉnh lại được, cô cắn răng chịu lanh, cố gắng co thân thể lại, hận không thể đem một đôi chân cũng lạnh lẽo rúc ở trong chăn, dần dần ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh lại thì trời đã sáng rồi, cổ họng của cô khô khốc, đầu vừa nặng lại đau, trên người cũng sớm đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, một cái chăn bông đã cũ đến mức không thể nhìn ra được màu sắc đang đắp trên người cô,bên trong đã thấm đầy mồ hôi, cái mùi vị kia có chút gay mũi. Cô muốn nuốt vài ngụm nước miếng để nhuận họng, thế nhưng trong miệng lại không hề có nước bọt,  ngược lại lúc cô vừa mới khẽ động thì trên môi đau đớn rách ra, cô lè lưỡi liếm liếm môi, trên môi đã bị khô đến nứt nẻ ra rồi, lưỡi cũng đã sưng lên, liếm ở trên môi bị rách,có cảm giác như bị dao cứa qua.

“Khụ.” Bách Hợp ho một tiếng, chắc nghe thấy động tĩnh của cô, trong phòng không có cửa thấy trong tay một đại hán vóc người to như cột điện cầm lấy một cây đuốc luống ca luống cuống, tiến vào.

Đầu tóc hắn rối tung buộc lại trên đỉnh đầu, cao lớn vạm vỡ , y phục trên người đã chắp vá đến mức nhìn không ra bộ dáng vốn có,cơ bắp cuồn cuộn kia dọa cho Bách Hợp nhảy dựng. Da hắn có chút ngăm đen, lồng ngực vạm vỡ, nhìn qua ước chừng khoảng hai mươi tuổi, khi nhìn thấy Bách Hợp tỉnh lại thì hai mắt hắn sáng rực lên, giọng nói như chuông đồng vangg lên: “Ha ha ha, sống rồi! Vợ, vợ đã tỉnh lại!”

Bách Hợp vừa nghe lời này, trong lòng liền có một cỗ dự cảm không tốt dâng lên,nguyên chủ của khối thân thể này hình như là vợ của đại hán to lớn này, bất kể là nhìn tướng mạo hay là khí chất, đại hán đen nhẻm này sợ rằng mang thang đến bắc cầu cũng không liên quan tới Lý Duyên Tỷ, cô cắn răng rồi bàn tay nắm chặt lại đẩy cái chăn đầy mồ hôi kia ra, trong lòng phát lạnh .

“Quả nhiên Trương bà tử không gạt người, quả thực tỉnh, hắc hắc hắc.” Hắn cầm theo cây gắp than vào nhà, tư thế kia nhìn giống như đao phủ, chân bước trên mặt đất phát ra tiếng ‘bộp bộp’ rung động, lúc hắn muốn dặt mông ngồi lên giường, nếu không phải Bách Hợp tránh được nhanh, sợ rằng hắn đã ngồi lên trên người cô .

Đại hán này vóc người cao to, ngồi xuống giường trúc kia bị ép xuống một đoạn, vang lên tiếng ‘Kẽo kẹt kẽo kẹt’.

“Ai nha, quả nhiên khỏe hơn rồi, ta muốn đi thắp hương cho cha mẹ, ta cũng có vợ rồi !” Hắn muốn giơ tay đến sờ đầu Bách Hợp nhưng nhanh chóng nghiêng đầu tránh đi , không biết do thân thể còn yếu hay do phiền muộn , thân thể cô lại bắt đầu sốt lên.

“Nước…” Cô liếm liếm môi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, mới đầu  đại hán kia còn chưa chú ý, nhưng sau khi cô gọi thêm mấy lần, cuối cùng cũng chú ý tới rồi gật gật đầu, nhanh chóng chạy ra ngoài, không lâu sau lúc hắn quay lại, trong tay hắn bưng một cái bát cũ nát đã mẻ, hắn cẩn thận bưng cái bát đến gần Bách Hợp nhấc lên một góc chăn, dễ dàng nâng cô dậy.

Tay của Bách Hợp bị hắn khóa lại ở trong chăn không thể giãy dụa được, đại hán này bề ngoài lớn lên thô ráp, động tác cũng không ôn nhu cẩn thận, lúc đút nước cho cô cũng không để ý xem  cô có thể nuốt được không, Bách Hợp liều mạng nuốt xuống nhưng bị sặc, đến khi vài giọt nước phun  ra từ trong lỗ mũi thì đại hán kia mới giống như phục hồi tinh thần liền ‘ai nha’ một tiếng,liền  tiện tay buông cô ra, Bách Hợp liền ‘bành’ một tiếng ngã trở lại giường, hắn như là nhớ ra cái gì đó rồi lại cuống quýt nhấc cô lên, giơ tay thay cô vỗ lưng, trong miệng trách cứ:

“Đúng là một tiểu nương tử vô dụng, uống có chút nước cũng không xong.” Mặc dù miệng hắn nói hung ác, cặp mắt kia trừng cũng dọa người, nhưng thân thể hắn cứng ngắc, lỗ tai và cổ cũng bắt đầu nóng bừng  lên, nhưng chỉ vì da hắn đen nên không thấy rõ.

Bị hắn mắng như thế, Bách Hợp nhíu mày không có lên tiếng, hiện tại cô còn chưa có tiếp thu tình tiết, còn chưa rõ ràng tình hình bây giờ lắm, lúc cô tiến vào trong nhiệm vụ thì nguyên chủ bị bệnh sốt cao, lúc này uống nước xong mặc dù tinh thần tốt hơn một chút, nhưng lăn qua lăn lại mấy phen, trên người đổ ra một thân mồ hôi, quần áo ướt đẫm, lúc này dính sát trên người cô, nhưng đang ở trước mặt nam nhân xa lạ này nên cô cũng không có mở miệng, ngược lại kéo cái chăn cũ nát kia lên che lại.

Đại hán thấy cô không nói lời nào, nhìn giống như đang sợ hãi,thì đánh mắt len lén nhìn cô, lúc thì toét miệng cười ngây ngô lúc lại sưng mặt lên , hắn do dự thật lâu, hai tay run rẩy đưa ra muốn chụp  lên lưng cô, lực đạo của đại hán này vô cùng lớn, mặc dù Bách Hợp muốn tránh thế nhưng sức lực hiện tại của cô ở trước mặt đại hán chẳng khác gì một con kiến, không là gì đối với hắn.

Hắn thoải mái lật Bách Hợp qua,một chưởng này của hắn chụp đến trên lưng của Bách Hợp, không đến hai cái khiến cho lục phủ ngũ tạng của cô dời vị trí, vốn đầu óc của Bách Hợp còn đang choáng váng, bị vỗ một cái thì nôn khan hai tiếng, nước vừa uống vào liền nôn hết ra,phun hết lên mặt và người của đại hán.

“…” Sắc mặt hắn có chút khó coi, biểu tình rất dọa người, khuôn mặt vốn đã không được đẹp giờ đây lại càng khó coi, Bách Hợp thật đúng là sợ hắn dưới cơn tức giận mà vung tay đập chết mình, đại hán mặt đen này thoạt nhìn lại cao to  cường tráng, sức lực cũng không nhỏ, có vẻ tính tình cũng không được tốt lắm, cô rất nhanh đứng dậy, cảnh giác nhìn chằm chằm hắn, phía sau lưng lúc này nóng bừng , vừa rồi bị hai tay của hắn chụp lên lưng cô sợ rằng da trên lưng đã sưng đỏ lên rồi, nhưng ngoài dự liệu của Bách Hợp, đại hán mặt đen này chỉ nhìn cô một cái, đột nhiên ném cô vào giường rồi bưng bát đi ra ngoài.

Một lúc sau liền truyền đến tiếng bước chân nặng nề, ngay sau đó vang lên tiếng đóng cửa, lập tức an tĩnh lại.

Sau khi đại hán kia đi, trong lòng Bách Hợp liền thở phào một cái, tim vẫn treo trên cổ giờ mới bỏ xuống  .

Tuy nói đại hán kia không biết đi chỗ nào , cũng không biết lúc nào mới trở về, thế nhưng lần nhiệm vụ này không hiểu ra sao lại trở thành vợ của người khác, trong lòng Bách Hợp vẫn còn có chút lo lắng, cô quan sát liếc mắt nhìn bốn phía, đây là một gian nhà tranh cũ nát âm u ẩm ướt , tường bốn phía đều được trát bùn, mặt tường lúc này nhiều chỗ bùn đã bị tróc ra rồi, giấy dầu dán nơi cửa sổ cũng đã bị bong ra từng mảng .

Trong phòng cũng không có nhiều đồ dùng trong nhà, trừ một cái tủ thấp cỡ nửa người ra,thì cũng chỉ còn lại cái giường này , Bách Hợp suy nghĩ cả nửa ngày,vẫn quyết định tiếp thu tình tiết trước.

Lúc trước bởi vì cô không có tiếp thu tình tiết truyện trước, bị Lý Duyên  Tỷ lúc ấy chưa phục hồi trí nhớ trêu chọc, vì để tránh mình lộ ra sơ hở, Bách Hợp nhắm hai mắt lại.

Tổ tiên Chu gia ở tiền triều vốn là đại nho, ở lúc đó rất có danh vọng, hoàng đế khai quốc Tề quốc yết binh khởi nghĩa, chiếm lấy vương vị của Trần quốc, đánh cướp đất đai vốn thuộc ề Trần quốc Lý thị, đánh vào trong hoàng cung, Chu gia bởi vì có chút danh vọng, sau đó quy thuận Tề đế, phò trợ Tề đế trị quốc có công, mà được phong làm Xương bá hậu, thế tập năm đời.

 

 Anh hùng cái thế của ta 02

Lúc truyền tới trên tay phụ thân của Chu Bách Hợp thì đã là đời thứ tư. Trừ lão tổ tông tổ tiên kia một đời thanh danh vô cùng tốt ra thì hậu nhân của Chu gia cũng chỉ là theo khuôn phép cũ,cũng không có xuất hiện người nào kinh tài tuyệt diễm,đến đời phụ thân của Chu Bách Hợp, càng không lập được một chút công lao nào , nếu như còn không vì triều đình lập được công lớn, đến đời huynh trưởng của Chu Bách Hợp, phú quý của Chu gia liền dừng lại , càng đi xuống, thì càng  kém, thẳng cho đến khi từ quyền quý biến thành bình dân.

Vì kéo dài phú quý nhà mình nên Chu gia bắt đầu nghĩ hết biện pháp tìm phương pháp. Lúc đó thái tử cùng Việt vương tranh giành, Chu gia cũng tham gia trận này tranh giành này, muốn giành được công phò tá vua mà dành được vương tước, bởi vậy đứng ở bên người của thái tử danh tiếng đang thịnh, chỉ vì để cho chắc chắn, lúc đó Chu gia một mặt thì lấy lòng Thái tử  mặt kia thì bắt đầu lấy lòng Việt vương.

Thái tử là do hoàng hậu sinh ra, đáng tiếc hoàng hậu lại mất sớm, Việt vương là do quý phi sinh ra, rất được hoàng đế sủng ái, hai người này đều là hoàng tử hoàng gia thân phận tôn quý ai cũng không kém nhiều, bên ngoài Chu gia đứng về phía thái tử nhưng sau lưng lại dùng nữ nhi Chu Bách Hợp để định ra hôn sự cùng người đắc lực nhất của Việt vương là thế tử Diệp gia Nam Bình hậu .

Do từ nhỏ đã ở với gia đình, Chu Bách Hợp được hưởng phú quý của Chu gia , tự nhiên cũng hi vọng nhà mẹ đẻ hưng thịnh vĩnh cửu, nàng ấy cũng không phản đối cọc hôn sự thậm chí còn mừng rỡ, mặc dù Diệp thế tử còn nhỏ tuổi nhưng lại văn võ song toàn, lại tuấn tú lịch thiệp, Diệp gia không giống như là Chu gia được hưởng phú quý từ tổ tông, mà là chân chân chính chính bằng vào quân công của mình từng bước một đi lên, địa vị vững chắc hơn Chu gia nhiều, chưa nói đến thực quyền, chỉ quan hệ trong triều cũng nhiều hơn Chu gia.

Diệp thế tử mười lăm tuổi theo cha ra quân, nhiều lần lập hạ chiến công. Mười bảy tuổi liền được hoàng đế phong làm ngự tiền thị vệ trong cung hành tẩu, thậm chí hoàng đế từng nói, đợi sau khi Diệp thế tử thành hôn, đợi hắn đến năm hai mươi tuổi tất sẽ trọng dụng hắn.

Chu Bách Hợp thiếu nữ hoài xuân thích Diệp thế tử từ bề ngoài đến thân phận mọi thứ đều xứng với mình -một vị phu quân tương lai xuất sắc, nàng vui mừng chờ đợi mình mười lăm tuổi cập kê gả cho Diệp thế tử, vì hắn sinh con dưỡng cái sau này thay Diệp thị chủ trì việc bếp núc. Nhưng hoàng đế đột nhiên bị bệnh, trước khi chết phế Thái tử lập Việt vương làm thái tử. Sau khi Hoàng đế chết tân đế đăng vị, bắt đầu thanh toán nợ cũ, Chu gia lúc trước ủng thái tử nên đứng mũi chịu sào. Không để ý đến Chu gia sau lưng cũng từng cùng Diệp thị nghị thân. Thế nhưng tân đế không thích Chu phụ một chân đạp hai thuyền nên tìm cớ đem cả nhà họ Chu ra xử.

Tuy nói Chu gia phạm tội không đến mức cả nhà tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội nhưng toàn gia lại bị xử lý.

Người một nhà bị lưu vong tới Doanh châu. Chu gia phú quý nhiều năm làm sao chịu được hành hạ như vậy, lão tổ tông bị bệnh chết, mấy người nữ quyến hơi có tư sắc cũng không có kết cục tốt. Doanh châu này chính là chỗ ở của dân lưu vong tội phạm, dân phong cực kỳ bưu hãn hỗn loạn, ở đây sĩ quân đông đảo, giặc cỏ cũng nhiều, Chu Bách Hợp trước đây là một khuê nữ nũng nịu nào từng thấy qua trường hợp như vậy, hơn nữa một đường gian nan vất vả, tới Doanh châu liền bệnh được không dậy được , ở lúc mơ mơ màng màng, nàng ấy bị bán cho một đồ tể giết lợn tên là Trương Hồng Nghĩa ở địa phương có tiếng là hung hãn ác bá làm vợ.

Trương Hồng Nghĩa này đã hai mươi tuổi , tổ tiên từng là tội nô bị đày đi Doanh châu năm năm, sau ở chỗ này liền ở luôn ở đây cũng không trở về nữa.

Người này là tiểu vô lại ở địa phương, hành sự cực kỳ hung ác lại có sức lực lớn, không sợ sự hỗn loạn của Doanh Châu này,ở đây hắn cũng rất có ác danh , hơn nữa hắn xuất thân không tốt, tổ tiên từng có người phạm tội, người này cha mẹ chết sớm, gia cảnh lại nghèo khó, hơn nữa nhìn cao lớn thô kệch vừa đen lại cao to, Tề quốc lưu hành nam nhân trắng trẻo thư sinh, hình tượng hắn như vậy nên không có người nào chịu lấy, bình thường  khi  người khác thấy hắn liền bị dọa cho run cầm cập, bởi vậy cho tới bây giờ còn chưa có cưới vợ,lúc hắn mất năm văn tiền mua Chu Bách Hợp , hắn tưởng rằng mua phải một người sắp chết , cũng không quá trông chờ Chu Bách Hợp sống sót , chỉ muốn mình tốt xấu gì cũng coi như là đã thành gia lập nghiệp, lại không nghĩ rằng cuối cùng người này lại sống.

Vị hôn phu trước đây chính là tiểu tướng quân ngọc diện tuấn tú, tiên y nộ mã, anh hùng vô địch, lúc trước Diệp thế tử kia phong thái hiên  ngang, Chu Bách Hợp thấy qua một lần liền không thể quên, hiện giờ đột nhiên mình biến thành tội nô, đường đường một tiểu thư con vợ cả thư hương môn đệ, lại bị người dùng năm văn tiền bán cho một người mãng phu như vậy, tuy một người tráng kiện nhưng bề ngoài không dễ nhìn, tứ thư ngũ kinh mọi thứ đều không biết, Chu Bách Hợp không chịu nổi sự đả kích suýt nữa thì đã không  qua khỏi, liền khóc lóc đòi chết.

Nàng ấy không thích cọc hôn sự này, thế nhưng Trương Hồng Nghĩa không đọc qua sách gì, tính cách lại hung hãn, ở đất Doanh châu này chuyện nam nhân đánh vợ cũng không phải là chuyện lạ gì, nàng từng thấy nam nhân  hàng xóm đánh vợ con. Khi còn ở nhà nàng trắng nõn mập mạp, nhưng sau khi nhà gặp biến, cũng sớm đã gầy gò tái nhợt, hơn nữa do tuổi còn nhỏ , vóc người gầy tóc khô vàng, chín phần mỹ mạo  bây giờ chỉ còn lại ba phần.

Mặc dù Trương Hồng Nghĩa chưa từng đánh nàng, nhưng đối với với người vợ  này cũng không bày ra sắc mặt tốt, lúc nói chuyện thậm chí còn có chút không kiên nhẫn, Chu Bách Hợp càng sợ hắn, nghĩ đến chính mình mệnh khổ, thường xuyên trốn đi trộm khóc. Thẳng đến nhiều năm sau này, Chu Bách Hợp đã nhận mệnh, sống nhát gan nhu nhược, dường như nửa đời trước vinh hoa phú quý đều là phù vân, mỗi ngày thói quen mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn về ngủ, sống cùng một chỗ với tên mãng phu Trương Hồng Nghĩa không biết thương hương tiếc ngọc này, hắn là một  người không giỏi biểu cảm,  lúc nào cũng như trâu điên, mỗi ngày nói chuyện với cô chưa quá ba câu,qua mấy năm chịu đựng vất vả, tính cách của hai người khác nhau một trời một vực.

Nếu như không có cảnh tượng phồn hoa nửa đời trước,có lẽ sẽ không chán ghét cuộc sống hiện  tại, vốn  cho là mình cả đời này cũng chỉ có thể sống u mê đần độn như vậy mãi, thì đột nhiên Doanh châu lại gặp đại loạn.

Tuy ngoài mặt Doanh châu là thuộc về lãnh địa của triều đình, nhưng bởi vì ở đây cơ hồ đều tập trung toàn người hung ác của Tề quốc , huyện phủ Doanh châu không thể quản chế được nơi này,ở đây vốn cực kỳ hỗn loạn, hơn nữa còn gần biên giới với nước khác, nên thường xuyên gặp ngoại tộc quấy nhiễu, một năm này Doanh châu đại loạn, hoàng đế phái Diệp thế tử đến đây truy kích ngoại tộc, bình định Doanh châu .

Hắn ngồi ở trên một con ngựa cao to, mấy năm không gặp, Chu Bách Hợp sớm đã bị cuộc sống khó khăn làm cho xấu xí đi, một cô nương chưa đến hai mươi tuổi nhưng bây giờ nhìn qua lại giống như người trên ba mươi tuổi , người kia so lớn hơn nàng còn mấy tuổi, người kia vốn nên là phu quân của nàng, nhìn hắn hăng hái, hắn mặc áo giáp màu vàng, ngồi ở trên con ngựa cao to, tay cầm ngân thương, uy nghi đến mức làm cho người ta muốn quỳ lạy.

Nghe nói sau đó hắn thăng quan tiến tước, bây giờ hắn đã được thăng lên làm Nam quốc công, hắn cưới kiều thê, hắn ngồi trên lưng ngựa, dẫn binh sĩ từ vụt qua đám người, móng ngựa cuốn lên bụi bặm làm cho  Chu Bách Hợp đang quỳ gối ăn bụi đầy miệng.

Sợ rằng nhân vật cao cao tại thượng này, chưa từng nghĩ trong những người quỳ trước mắt này, có một phu nhân hèn mọn từng là vị hôn thê của hắn .

Trong đám người có người đang nghị luận vị này còn trẻ mà đã thành danh anh hùng, hắn giúp đỡ hoàng đế lập nhiều chiến công, hắn giúp đỡ hoàng đế bình định phản loạn, bây giờ hắn lại đi đuổi ngoại tộc, nhìn bề ngoài của hắn mỹ mạo phong lưu, nhưng lại nghe nói hắn luôn giữ mình trong sạch, cùng thê tử cuộc sống mỹ mãn, thậm chí ngay cả thiếp thất cũng chưa từng nạp, ai cũng nói hắn chung tình, hâm mộ vợ hắn có phúc, hâm mộ phu thê hắn ân ái, hâm mộ hắn biết lạnh biết nóng, nước mắt của Chu Bách Hợp thoáng cái liền chảy xuống.

Lúc trẻ khi chưa lập gia đình nàng cũng đã từng ảo tưởng qua cuộc sống của mình cùng với người kia, còn trẻ mà tuấn tú, chuyên tình mà cường đại, Diệp thế tử mọi thứ đều phù hợp, hắn vốn phải là thuộc về cô, thế nhưng cuối cùng lúc nàng còn chưa hiểu ra sao cả lại mất đi.

Có người thiếu nữ nào lại không mơ mộng? Giấc mộng của nàng tinh khiết chân thực, giống như một đóa hoa nở ra rực rỡ muôn màu,nhưng khi còn đang ở thời điểm rực rỡ nhất lại bị người cường hành bẻ đi, giẫm nát xuống bùn.

Nguyên bản Chu Bách Hợp đang ở trên trời, lại có một ngày rơi xuống đất, so với bùn còn không bằng, sợ rằng nàng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, đường đường là đích nữ của Chu gia hậu gia thế tập, cuối cùng bị người dùng năm văn tiền, bán cho một vũ phu như Trương Hồng Nghĩa  làm vợ.

Nàng không cam lòng, nàng muốn giành lại người anh hùng vốn thuộc về mình , muốn trở về nơi mà trong mộng vô số lần nàng muốn trở về kia,mộng đẹp trở thành thế tử phu nhân hậu phủ ở kinh thành.

Bách Hợp tiếp thu hết tình tiết, thoáng cái buồn bực .

Nguyên chủ lại muốn về kinh thành mà không muốn lưu ở lại đất Doanh châu này, hơn nữa còn muốn gả vào hậu phủ, trở thành thế tử phu nhân.

Với người bình thường mà nói, nàng ấy có  ý nghĩ như vậy cũng không có sai, ở lúc Chu Bách Hợp đơn thuần nhất vui vẻ nhất, mộng đẹp lại bị người cứng rắn đánh nát, hiện thực biến thành ác mộng, nàng ấy muốn tiếp tục duyên cũ cũng không gì đáng trách, dù sao Doanh châu là một địa phương hỗn loạn như vậy, sung quân qua đây đều là cường đạo tội ác tày trời,địa phương như vậy quá hỗn loạn , nữ nhân sinh sống tại địa phương này phải thường xuyên nơm nớp lo sợ, sợ một ngày sẽ gặp phải chuyện không may .

Nếu có thể trở về Đế Đô, Bách Hợp sẽ tìm mọi cách trở về, dù sao cô cũng không muốn gả cho Trương Hồng Nghĩa , thế nhưng cô không thể quay về!

Nhiệm vụ tiến hành đến bây giờ, nếu như lúc  cô tiến vào nhiệm vụ là trước lúc Chu gia gặp chuyện không may, thì sắc xuất thành công sẽ lớn hơn một chút , hiện tại lúc này cô tiến vào nhiệm vụ, đã là khi gia đạo Chu Bách Hợp sa sút, lúc nàng ấy đang bị bệnh thập tử nhất sinh rồi, bị người của dịch quán lấy năm văn tiền bán cho Trương Hồng Nghĩa , tuy nói Trương Hồng Nghĩa bây giờ còn chưa ép nguyên chủ cùng viên phòng, nhưng theo như trong nội dung truyện kia thì nuôi cô được mấy ngày, thân thể vừa tốt hơn được  một chút, vị kia thế nhưng không đếm xỉa Chu Bách Hợp khóc lóc cầu xin mà cưỡng bức của cô.

Trương Hồng Nghĩa vóc người cao lớn thô kệch, dáng người Chu Bách Hợp nhỏ nhắn xinh xắn , lúc hai người  ** chính là ác mộng ở trong lòng  Chu Bách Hợp , Trương Hồng Nghĩa không hiểu phong tình, sẽ không biết thế nào là phong hoa tuyết nguyệt, chỉ biết thô bạo liên tiếp ngạnh đến, tâm lý Chu Bách Hợp đã có mâu thuẫn với hắn, hơn nữa lại cực kỳ không thích bề ngoài của hắn, ở trong lòng Trương Hồng Nghĩa thì Chu Bách Hợp đã là thê tử của hắn, hắn đụng chạm cô là chuyện  thiên kinh địa nghĩa , nhưng ở trong lòng Chu Bách Hợp thì nàng phải là phu nhân của hậu phủ mới đúng.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion14 Comments

  1. Kỳ này Bách Hợp muốn vào nhiệm vụ tiếp theo sớm để gặp lại Lý Duyên Tỷ. Kỳ này coi bộ nhiệm vụ của Bách Hợp cũng đầy khó khăn đây. Nguyên chủ xuất thân gia đình quyền quý, vì chân đứng hai thuyền nên Chu gia bị xử cả nhà lưu đầy khi Việt vương đăng cơ. Chu Bách Hợp bị một tên mãng phu nghèo hèn mua về làm vợ. Tâm nguyện của nguyên chủ là trở về kinh thành làm vợ Diệp thế tử gì đó. Coi bộ khó.
    Cảm ơn editors

  2. ;70 BH tỷ, nhiệm vụ này còn cơ xoay trở, lật mình được cơ. Dạy cho mãng phu thật tốt, 1 là lập công, 2 là đảo chính, thế thôi. Những việc nguy hiểm sống chết đường tơ kẽ tóc còn vượt qua mà, này nghĩa lý gì!

  3. Có ai như mị không vào chương 1 2 mà đọc hết cả bộ rồi, chắc có sự nhầm lẫn nào đó. Nhưng mà Trương Hồng Nghĩa rất dễ thương, tất cả đều nương theo Hợp tỷ, rất yêu chiều Hợp tỷ. Có cái kết hơi….mà thôi để các bạn đọc. Tất cả cảm xúc trào dâng luôn. Thanks nhóm dịch nhé!!

  4. Ặc. Hôm trc hình như tỷ đăng nhầm cả bộ hay sao á, muội mới đọc 1 nửa thì chưa đọc hết, cơ mà thấy nhiệm vụ khó lắm ấy, tại vì để bò lên lại tầng lớp đó là rất khó ấy, không biết đến cuối cùng sẽ như thế nào nữa.

    Tks tỷ ạk

  5. Mấy nàng xì poi ghê quớ, ta mém hết hứng đọc rùi, mà cái ông trương ba hờ này ta liếc qua cũng hiểu là nên cơm cháo được :))))))))
    Hợp tỷ quyết giữ thân vì boss thì rất đáng nêu gương nhưng mà tỷ đừng có ghét bỏ người khác à, trước kia cũng có vài người vì tỷ đó ~~~~ ;31

  6. Không biết kỳ này Lý Duyên Tỷ là ai mà Hợp tỷ làm vợ của một tên mãng phu cô quệt như thế thì làm sao thoát được đây nhỉ.

  7. Ặc tình tiết sẽ không giống như cũ chứ lỡ chị bị tên thô lỗ kia chạm thì sao. Giờ Bách Hợp còn đang bệnh làm sao trốn đây

  8. Ôi anh Tỷ lại xuất hiện rồi , chị ngóng anh nhà quá cơ mà vào nhiệm vụ phát là gặp ngay một nhiệm vụ rối ren quá trời, mà lại đang bệnh nữa chứ, không biết chị định làm gì để tự cứu mình đây?? Mà có khi cái anh vị hôn phu kia lại là anh nhà ấy chứ haha

  9. Tuy là m cũng hiểu cho nguyên chủ ko nên chịu phải hoàn cảnh như z nhưng mà đời mà lấy đâu ra công bằng chỉ trách sao tổ tiên nguyên chủ chọn nhầm thuyền thôi. Và chưa chắc nếu nhà nguyên chủ ko bị xử tội thì với thân phận thế tử kia chắc j nguyên chủ sẽ dk gả đi

  10. Ko biết có gặp lại LdT trong này không nhỉ? Nghe tả về ông Diêp thế tử này có vet hoàn hảo lắm hờ hờ. Có nhẽ nào ;70 nhiệm vị đúng là càng ngày càng khó. Thân thể BH vừa gầy yếu vừa bệnh tật, biết làm sao đây. Huhu

  11. Tỷ đa mưu túc trí lắm cơ mà ta tin tỷ sẽ mau chóng tìm cách trốn ra dk thôi. Trông a ta to khỏe z thôi chứ cũng ko thông minh j đâu.

  12. Tâm nguyện khó. Với tính cách của bách hợp sống sung sướng thì dễ. Nhưng để thoả tâm nguyện nguyên chủ lại khá khó

  13. Ui nhiệm vụ kì này khó à, mà cũng chẳng có tra nam tiện nữ gì, có chăng là số phận đưa đẩy thôi. Haizzz~~~~ tiếc thay cho nguyên chủ. Hợp tỷ cố lên

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: