Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 781+782

5

Chương 781 :Đại bàng nướng

Edit: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

Giác quan thứ sáu của Ninh Tiểu Nhàn linh mẫn, sớm nhận ra người này đối với bản thân cũng không có ác ý, sát khí trong lòng cũng lui xuống.

Nàng nhún vai, đưa tay đem Cùng Kỳ triệu đến trước chân, mở nắp ra, lập tức có một mùi hương đậm đặc bay ra xông vào mũi.

Tất cả mọi người ở đây đều biết rõ, đây cũng không phải mùi của đan dược.

Quả nhiên nàng đưa tay vào lò, lấy ra một thứ y hệt thịt vịt nướng, chỉ là hình thể lớn hơn rất nhiều, toàn thân bóng nhoáng hồng nhuận phơn phớt, chỉ nhìn xem bên ngoài đã khiến người khác muốn ăn.

Hắc y nhân đứngở đằng xa thoáng cái trợn tròn mắt: đây không phải làkimđiêu hắn nuôi dưỡng sao?!

Ninh Tiểu Nhàn lấy ra một cái khay bạc lớn từ trong túi Hải Nạp, đem đại bàng nướng bỏ lên. Lúc này người mặc áo bào xám mới phát hiện kim điêu chỉ bị vặt lông, lấy đi nội tạng, thân hình còn bảo trì nguyên vẹn, phần bụng mở ra một lỗ nhỏ, lỗ nhỏ đó còn dùng quả táo nhét vào.

Ninh Tiểu Nhàn cầm chủy thủ Răng Nanh nhẹ nhàng vung lên,đem kim điêu đã nướng chín mổ bụng ra. Lưỡi dao mới xẹt qua da thịt, đã có một luồng hơi nóng màu trắng từ trong bụng bay ra, nếu nói lúc mới ra khỏi lò hương khí là ba phần, thì bây giờ chính là hơi khói cuồn cuộn mà lên, cứ thế mà biến thành chín phần!

Áo bào tro cũng không khỏi kinh ngạc nói: “Thơm quá, ta ở trên thảo nguyên này ngây người cả đời, cũng không có ngửi qua vị nướng thơm như vậy.” Trên thảo nguyên nấu thức ăn không tiện, đa số đồăn đều lấy kho, nấu, hầm cách thủy, nướng làm chủ, hắnở kiếp này dài dằng dặc, cũng không biếtđãăn qua bao nhiêu thịt nướng!

Ninh Tiểu Nhàn không để ý tới hắn, dao găm màu xám trắng cứ cao thấp tung bay, mỗi một lần lướt qua thân điêu, tất có một khối da giòn bằng đồng tiền giống như móng tay che lớp mỡ dày phía dưới, bị cắt xuống rơi vào trong khay. Kim điêu lớn hơn ngỗng bình thường đến hai lần, vốn là lớp da bóng nhoáng trơn trượt đảo mắt cái đã bị cắt sạch sẽ.Nàng ngại thịt điêu quá cứng, nên vứt bỏ không cần.

Áo bào tro nhìn chằm chằm vào động tác của nàng, nữ tử này mỗi một lần ra tay mỗi lần đều ngay hàng thẳng nó, trong lúc giơ tay nhấc chân lại như điệu múa hòa nhã vui vẻ, nhịp điệu rõ ràng, ai nhìn nhiều vào đó, tâm thần đều muốn vì vận luật kỳ dị này mà đi tranh đoạt!

Lúc này hắn nhắm mắt lại, không còn nhìn thêm nữa.

Người này thực giảo hoạt, Trường Thiên ở bên trong Thần Ma Ngục khẽ hừ một tiếng. Áo bào tro và Ninh Tiểu Nhàn không chính thức động thủ, kỳ thật đã âm thầm giao phong hai lần.

Đến lúc áo bào tro mở mắt, kim điêu to như vậy đã bị lóc sạch sẽ, bên trong khay bạc da giòn đã chồng chất thành núi nhỏ, cô nương trước mắt đã lấy thêm một cái đĩa gia vị tinh tế trắng trắng để ở một bên.

“Chấm rồi ăn.”Nàng nói.

Áo bào tro ngạc nhiên nói: “Đây là cái gì?”

Quả nhiên là nhân vật tầng trên tứ chi bất cần*, ngũ cốc chẳng phân biệt được, nếu lấy vấn đề này đến hỏi bất kỳ một phụ nhân nông gia nào, đối phương sẽ không đáp sai. Nàng cười nói: “Đường tinh trắng ép ra từ mía ngọt.”

*tứ chi bất cần: tay chân không làm việc, ý chỉ không siêng năng chăm chỉ, không thường làm những công viêc nhà nông hoặc việc nhà.

Người này ngược lại không khách khí, không biết từ nơi nào lấy ra một thanh kim đao, đâm một mảnh da giòn, chấm đường trắng cho vào trong miệng, nhai nhai hai cái rồi khen: “Ăn ngon!”

Có thể không ngon sao? Ninh Tiểu Nhàn nhếch miệng, nàng đây chính là tham khảo phương pháp làm món vịt nướng Bắc Kinh. Thịt đại bàng cứng mà nhiều gân, căn bản không thể dùng phương pháp nấu bình thường, nếu không thịt sẽ cứng khó ăn, tính đi tính lại, cũng chỉ có một thân da này miễn cưỡng có thể ăn. Nàng không mổ bụng kim điêu, chỉ mở một lỗ nhỏ ở phần bụng, tẩm ướp tốt các loại gia vị, sau đó rót nước sôi vào bụng đại bàng, lại chặn lỗ hổng này lại, sau đó lại cho vào trong đỉnh để nướng.

Phương pháp kia cũng không khiến cho đồ ăn vì bị nướng mà mất nước, lại có thể để cho da đại bàng căng ra lại không bị nướng mềm, da đại bàng nướng ra cũng rất mỏng rất giòn, trở thành bộ phận ngon nhất, quả nhiên vị đầu tiên là mỏng giòn với hương vị ngọt ngào, vị thứ hai lại béo ngọt nồng đậm, hết lần này đến lần khác đường trắng trong veo lại có thể triệt tiêu mùi vị tanh nồng cùng béo ngấy của gia cầm, cắn trong miệng dậy lên tiếng rộp rộp, lại là một phong vị khác. Đáng tiếc trong tay nàng không có diện bì cùng tương ngọt, bằng không thì có thể khiến người này ăn đến hận không thể đem đầu lưỡi cũng nuốt vào.

Về phần dùng lò luyện đan để nướng đồ ăn, đối với nàng mà nói cũng không phải chuyện mới lạ, nóng sốt gì.Từ khi năm đó Hoàng Phủ Minh làm khách ở Ẩn Lưu, nàng đã dùng lò luyện đan để thay thế lò nướng mà nướng bánh ngọt mật ong cho hắn ăn. Bổn sự điều khiển tinh vị hỏa hầu, so với lò nướng không biết cao hơn bao nhiêu, Phúc Vũ Đỉnh lại thông nhân tính, theo như yêu cầu của nàng dùng minh hỏa, đồ ăn nướng ra chớ đề cập đến hương vị ngọt ngào cỡ nào.

Trường Thiên có chút muốn vỗ trán.Trên đời này dám dùng thần khí để nấu ăn, đại khái chỉ có một mình nàng, không còn ai khác nữa đi? Đây thật sự mới là cảnh giới của đồ tham ăn.

Áo bào tro xem nàng ăn đến thanh tú, cười cười, kim đao trong tay không ngừng, đâm vào giống như phong quyển tàn vân (gió cuốn mây tan, ý là cắm đến đâu đồ ăn vơi đến đấy), ăn đến bốn mươi phiến da, lại nói: “Tu sĩ nhân loại suốt ngày đều vùi đầu khổ tu, người cực kỳ không thú vị, ngươi ở đâu học được bản sự thiếp tay này?”

“Nếu dùng vịt béo để làm, hương vị còn có thể tăng lên năm, sáu lần.” Ninh Tiểu Nhàn liếc xéo hắn: “Ta thấy phần lớn người Kỳ Nam Tộc đều là thẳng thắn rộng rãi, ngươi lại là quái thai ở đâu xuất hiện?” Hai người đều là lén lút phá vỡ quy định của Kỳ Nam Tộc, giống như lên cùng một thuyền hải tặc, quan hệ trong đó cũng kéo lại gần một ít.

Áo bào tro cười nói: “Nếu là mỗi người đều thẳng thắn rộng rãi, Kỳ Nam Tông chẳng phải là bị người bán đi còn giúp người ta đếm tiền?”

“Bị ai bán, Ẩn Lưu? Hay là người lấp mất Hồng Nê Khanh?”

Lời vừa nói ra, tiếng cười của người mặc áo bào tro lập tức ngưng lại, ánh mắt sáng quắc nhìn qua nàng. Sắc mặt hắn nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, giữa lông mày gần như xuất hiện một chữ xuyên (川), lộ ra vẻ lãnh ngạnh (lanh lùng cứng rắn).

Ninh Tiểu Nhàn nhìn thoáng qua, thầm nghĩ đây mới là mặt thật của người này đi? Hào khí trong hiện trường nhất thời trầm ngưng.

Nàng thản nhiên nói: “Tin tức Kỳ Nam Tông và Ẩn Lưu giao chiến, coi như là chuyện mới lạ gì sao?”

“Không tính.”Áo bào tro giận tái mặt nói, “Nghe ý của ngươi, Kỳ Nam Tông không nên dời đi sao?”

“Ta tất nhiên không muốn Kỳ Nam Tông dời đi, nếu không lần này chính là lần mua bán cuối cùng của Kỳ Nam Tông và tiên phái Phù Diêu rồi.” Nàng nghiêm túc thừa nhận, “Ta chỉ là hiếu kỳ, trong Kỳ Nam Tông số người phản đối nhập vào Ẩn Lưu giống ngươi hình như là không nhiều lắm?”

Nhiều, phải giết nhiều chút; ít, có thể giếtít chút.

Tươi cười trên mặt nàng càng phát ra thành khẩn.

Áo bào tro thở dài nói: “Xác thực như lời ngươi nói, người Kỳ Nam Tộc đôn hậu chân thành, bình thường tuân theo mệnh lệnh của thủ lĩnh mà làm, lại cơ hồ là mỗi người cẩn thận tuân thủ quy củ trong tông, không hơn nửa bước.”

Ninh Tiểu Nhàn ngạc nhiên nói: “Đây là cao thấp một lòng mà người lãnh binh hâm mộ nhất, có gì không tốt?”

Nàng cũng biết cái này?Áo bào tro lạnh lùng nói: “Mọi thứ có lợi có hại, sự trung thành của người Kỳ Nam Tộc cũng sẽ biến thành mù quáng. Chúng ta ở trên thảo nguyên Hi Thụ tự do tự tại hơn mấy vạn năm, vì sao lại phảiủy thân cho Ẩn Lưu, đi làm trường thương sắc bén trong tay người khác, người khác chỉ đâu, chúng ta phải đánh đó sao?” Hắn hừ một tiếng, “Cũng bởi vì trong Ẩn Lưu có một Hám Thiên Thần Quân nghe nói là vô địch khắp thiên hạ sao?”

Không sai, hơn nữa Hám Thiên Thần Quân cũng đang nghe đấy. Nàng oán thầm hai câu, mới trừng mắt nói: “Bởi vì tình thế mạnh hơn người sao? Nếu Kỳ Nam Tông không quy hàng, Ẩn Lưu làm sao sẽ để cho các ngươi rời khỏi thảo nguyên?”

Đến tận đây, lời nói đã không hợp ý, hào khí và một chút hòa hợp vừa nãy đã biến mất.Áo bào tro nhìn nàng một cái thật sâu không nói gì, chỉ là đứng lên, gật đầu với nàng nói: “Hôm nay nhận được khoản đãi, cảm tạ, sau này sẽ không có người truy tung ngươi.”

Nàng khẽ nhíu mày: “Ngươi là ai?”

Áo bào tro cười nói: “Ngày mai có lẽ chúng ta còn có thể gặp lại, đến lúc đó ngươi sẽ biết.”

Kỳ thật trong lòng hai người đều biết, giờ phút này Ẩn Lưu điều chủ lực đi đối phó Quảng Thành Cung, tạm thời không rảnh lo cho Đông Bắc tuyến.Nhưng mà việc này phát sinh ở mấy ngày trước, đa số người trong Kỳ Nam nội thành còn không biết, tin tức muốn truyền bá ra, ít nhất cũng phải cần bốn, năm ngày.Áo bào tro tất nhiên cũng sẽ không nói với một ngoại nhân như nàng.

Ngày mai là ngày đưa tang lão thủ lĩnh, sau đó tân thủ lĩnh Đa Mộc Cố sẽ lên kế vị của hắn. Giống như hai chi thương đội khác, thương đội của tiên phái Phù Diêu cũng được mời lưu lại tham gia nghi thức kế điển.Nếu người mặc áo bào tro có chút phân lượng tại Kỳ Nam Tông, nàng ngược lại hoàn toàn có thể gặp lại hắn.

Hắn lại lần nữa đội mũ lên, đứng lên quay người đi, hắc y nhân theo sát phía sau, rất nhanh đã lẫn vào trong bóng đêm. Hai người đi đột ngột cũng giống như lúc đến.

Bây giờ đã sắp đến giờ Tuất (bảy giờ tối), nàng thu dọn đồ đạc một chút, rồi dạo chơi trở về thành. Dọc theo con đường này, quả nhiên không còn người truy tung nàng nữa.

Nàng cũng chưa trở lại thương dịch quán, mà truyền tin cho Dương chưởng quỹ, để cho hắn dẫn mình đi gặp trưởng lão Hắc Sùng Minh.Giờ này vừa đúng lúc Hắc Sùng Minh đã gặp hết các khách nhân khác, trong thời gian này, cũng có thể gặp nàng.

Sau nửa canh giờ, trải qua sự dẫn dắt của hộ vệ, bọn họ rốt cục ngồi vào trong nhà của Hắc Sùng Minh.

Thành Kỳ Nam đã được xây mấy trăm năm, quyền quý trong tộc cũng dần dần thích ứng với chỗ ở cố định, kiểu sinh hoạt dựa vào nguồn nước, đồng cỏ và vũng bùn đã sắp bị chôn vùi trong góc lịch sử.Nhưng mà đa số phòng ốc của người Kỳ Nam Tộc vẫn là được xây theo hình mái vòm, hình dạng rất giống lều trướng.

Bài trí trong nhà Hắc Sùng Minh cực kỳ đơn giản, bên trong phòng khách ngoại trừ hai quả đầu lâu của đại yêu được khảm trên tường thì cũng không còn đồ trang sức gì khác.

Quý tộc tầng trên của Kỳ Nam Tông thường đặt văn phòng ở trong nhà mình, công, tư không phân biệt được, cho nên giờ phút này Ninh Tiểu Nhàn đến nhà của hắn, cũng sẽ không có người ghé mắt. Dù sao sau khi thương đội đạt được mục đích, chuyện thứ nhất lĩnh đội thường làm chính là đi bái phỏng địa đầu xà.

Cũng giống với nhưng người Kỳ Nam Tộc khác, Hắc Sùng Minh có thân hình to lớn, cốt cách tráng kiện, tuy râu quai nón bạc trắng, nhưng sống lưng vẫn rất thẳng, trong mắt tinh quang bắn ra bốn phía, diện mạo hình dáng hiện ra vài phần tục tằng, có thể thấy được năm đó cũng là một gã mãnh nhân.

Hắn và hai người Ninh, Dương nói chuyện phiếm vài câu về chuyện buôn bán, mới đưa những người không phận sự trong sảnh đuổi hết ra ngoài, sau đó tự tay đóng kín cửa sổ, lại bố trí kết giới, lúc này mới thi lễ một cái với Ninh Tiểu Nhàn nói: “Cầu kiến Thần Quân đại nhân.”

Vừa dứt lời, sau lưng Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên có một phiến hư không mở ra, nàng mới cảm giác được sợi tóc trên trán nhẹ nhàng phất động, giọng nói của Trường Thiên đã truyền ra từ sau lưng: “Đa Mộc Cố đã định ra thời gian toàn tộc lên đường di chuyển về phía đông sao?”

Hắn vừa xuất hiện, không khí trong gian phòng lập tức trở nên ngưng trệ, Hắc Sùng Minh ngừng thở, cúi đầu cung kính nói: “Vẫn chưa. Lúc trước Ẩn Lưu phái người đến du thuyết mấy lần, ngài cũng hứa hẹn sẽ giải quyết vấn đề hồng nê, cho nên trước mắt âm thanh phản đối đông thiên (di chuyển về phía đông) trong tông vẫn rất nhiều. Sau khi Đa Mộc Cố kế nhiệm Đại Mục thủ cũng phải cân nhắc ý kiến của các trưởng lão.”

Hắn chính là mật thám có vị hàm cao nhất được xếp vào trong Kỳ Nam Tông, cũng là một trong những quân cờ trọng yếu nhất mà Trường Thiên định ra trong kế hoạch lần này!

Trường Thiên “ừ” một tiếng: “Sau khi Khánh Kỵ đến, còn có động tác gì không?”

 

Chương 782 : Hắc Sùng Minh

“Hắn cùng với Đa Mộc Cố trao đổi mấy lần, cũng đi đi lại lại rất nhiều trong Thành Kỳ Nam. Bên cạnh hắn có cao nhân, ta không dám phái người theo dõi. Theo ta được biết, lần này Khánh Kỵ đại biểu cho Liên minh Phương Bắc mà đến, chỉ cần Kỳ Nam Tông gia nhập Liên minh Phương Bắc là được, không cần quy nhập vào một tiên tông nào ở đó. Bọn hắn đưa ra một ách chủ bài cho Đa Mộc Cố, là đem trọn vẹn Tây Triệu đại hoang nguyên đưa cho Kỳ Nam Tông với tư cách là lãnh địa.”

Trường Thiên nhíu nhíu mày: “Tây Triệu đại hoang nguyên không giàu có và đông đúc bằng thảo nguyên Hi Thụ.”

Hắc Sùng Minh cười khổ nói: “Xác thực là không bằng, khí hậu cũng nghèo nàn. Nhưng đúng là có Thông Hà Hồng Nê, hơn nữa diện tích lãnh thổ cũng rộng lớn không thua thảo nguyên Hi thụ. Quan trọng nhất là, Kỳ Nam Tông không cần phụ thuộc vào bất cứ tiên tông nào. Nhưng mà thảo nguyên Hi Thụ lại là tổ địa của Kỳ Nam Tông, chúng ta đã định cư ở đây gần vạn năm, ngay cả tổ tiên linh thân đều chôn cất ở đây. Cho nên đối với chuyện đông thiên, trong mười vị trưởng lão thì có sáu vị phản đối, sau khi Đa Mộc Cố đảm nhiệm chức vị Đại Mục Thủ thì cũng không thể tùy tâm sở dục.”

Trong sảnh không có thị nữ, Hắc Sùng Minh tự mình động thủ vì hắn châm một ly du trà, rồi mới nói: “Đại nhân có thể tìm được cốt nhục năm đó Lão Mục Thủ lưu lại không?”

“Đã tìm được, manh mối ngươi cung cấp không sai.” Trường Thiên nói, “Lúc chúng ta đến, vừa vặn ngăn cản được tiệt binh mà Đa Mộc Cố phái đi. Trên đường tới đây, ta đã giúp hắn thay máu, hôm nay hắn đã là hoàng kim huyết mạch thuần khiết.”

Hắc Sùng Minh vui vẻ nói: “Bỏ qua huyết mạch nhân loại vô dụng là hắn có thể đạt được thừa nhận của tổ tiên, cũng có tư cách cạnh tranh chức Đại Mục Thủ. Hắn, hắn giờ phút này ở đâu, ta thật muốn gặp hắn một lần!”

“Theo như nghị định trước đó của chúng ta, đưa hắn lưu lại trong bộ lạc nhân loại ở phía tây Thành Kỳ Nam, tên gọi của bộ lạc đó là “Hắc Hầu”.” Trường Thiên liếc nhìn hắn, tự tiếu phi tiếu nói: “Đại điển kế nhiệm sắp tới, kế hoạch của chúng ta cần phải đẩy nhanh tiến độ rồi.”

Hắc Sùng Minh tranh thủ thời gian đáp ứng nói: “Vâng!”

Trường Thiên duỗi ngón tay ra nhẹ nhàng gõ gõ trên bàn gỗ, hồi lâu mới nói: “Hồng nê được vận chuyển đến để chống đỡ Kỳ Nam Tông cũng là đến từ Liên minh Phương Bắc sao?”

Hắn đã biết! Lời vừa nói ra, Hắc Sùng Minh hoảng sợ ngẩng đầu, lại gặp phải mỉm cười trên mặt Trường Thiên, trong mắt đã có mũi nhọn chớp động, sau lưng không khỏi đổ mồ hôi lạnh cả người, thấp giọng đáp: “Vâng!”

Trường Thiên nhìn thẳng hắn, lạnh lùng nói: “Hắc Sùng Minh, không ngờ ngươi còn ba phải, ít ngày nữa Kỳ Nam Tông sẽ vì ngươi mà vong. Đến nay Ẩn Lưu còn chưa chính thức cho đại quân tiếp cận, chẳng qua là bởi vì ta còn nhớ kỹ tình nghĩa cùng Kỳ Nam Tông dắt tay ngăn địch năm đó, hơn nữa ta cũng đồng ý với Phì Liệt, sẽ trông nom một hai đối với hậu bối của hắn. Nhưng mà một khi Kỳ Nam Tông đông thiên, ngươi cho rằng ta còn có thể hạ thủ lưu tình sao?”

Khí cơ trên người hắn càng phát ra lăng lệ ác liệt, sắc mặt Hắc Sùng Minh chuyển sang trắng bệch, cắn răng nói: “Là ta làm sai rồi! Công tác tiếp theo đã sớm được lập ra, đem nay ta sẽ phái người đi ngênh đón tiểu thiếu gia!”

Tuy hắn quy hàng Ẩn Lưu, nhưng chuyện tiên tông Phương Bắc lén đưa hồng nê cho Kỳ Nam Tông vẫn không thông báo cho Ẩn Lưu, ý niệm cũng là muốn giữ lại chi tiết thực lực của Kỳ Nam Tông. Nếu có vạn nhất, hắn cũng muốn cho Kỳ Nam Tông đường để lui đầu.

Trường Thiên muốn chính là phong kín con đường lui này của hắn, làm cho Kỳ Nam Tông toàn tâm toàn ý quy hàng Ẩn Lưu.

Lần này Ninh Tiểu Nhàn đến, chính là lấy chuyện thương đội bái kiến Hắc Sùng Minh làm ngụy trang, cũng không tiện dừng lại quá lâu.Cho nên sau khi Trường Thiên gõ qua Hắc Sùng Minh, cùng hắn quy ước ám hiệu rồi trở lại Thần Ma Ngục.

Trong sảnh rất nhanh truyền ra âm thanh Hắc Sùng Minh kêu gọi thị nữ: “Tiễn khách!”

Gần đây hắn bận rộn, nhưng mà lúc này đám thủ hạ thấy sau khi Ninh Tiểu Nhàn cùng Dương chưởng quỹ rời khỏi, vị trưởng lão này vẫn còn ngồi rất lâu trong sảnh, mới thở dài một tiếng, đứng dậy trở về phòng.

***

Sau khi Ninh Tiểu Nhàn trở lại thương dịch quán, cũng đóng cửa sổ khách sạn lại lấy nước tắm rửa, tẩy đi phong trần trên người, lúc này mới lách mình tiến vào tầng thứ năm của Thần Ma Ngục.

Trên tóc vẫn còn nhỏ nước, nàng cho vào trong miệng mình một khỏa sa cức quả, ánh mắt Trường Thiên khẽ động, đột nhiên bắt được quai hàm thanh tú của nàng, môi mỏng đã chặn lên.

Thảo nguyên Hi Thụ gắn liền với khan hiếm trái cây, chủng loại hoa quả có hạn, sa cức chính là một loại trong đó. Loại thực vật này yêu cầu không cao đối với khí hậu, hương vị của trái cây sản xuất ra cũng chua ngọt ngon miệng, được người trong thảo nguyên yêu thích. Vốn là hiện tại không phải kỳ kết quả, nhưng mà ngoài Thành Kỳ Nam có một mảnh đất nóng ấm tự nhiên, nhiệt độ cao hơn so với ngoại giới rất nhiều, sa cức ở đây cư nhiên có thể sinh trưởng trái mùa, lúc này đã kết xuất ra trái cây. Hiện tại toàn thành đang trong lúc đoạn thực, sa cức với tư cách là đặc sản bản địa nên không bị cấm bán, hôm nay nàng đi dạo cũng mua thật nhiều trở về để ăn vặt.

Nàng vội vàng không kịp chuẩn bị, đầu lưỡi của hắn đã như linh xà dò xét vào trong, một phen trêu chọc dây dưa.

Lần hôn thân này khiến nàng hỗn loạn, chờ đến khi hắn dịch chuyển môi mỏng, trái cây đã bị hắn đoạt khỏi miệng rồi.

Nàng thở hồng hộc nói: “Khốn kiếp! Trái cây có rất nhiều, sao lại đoạt của ta?”Cảm giác này thật sự là quá sắc tình, nhanh khiến nàng cả người đều tan ra.

“Ngọt.” Hắn hôn trán nàng một chút, mâu quang trở nên ảm chìm. Trong Huyết Nhục Dung Lô Âm Cửu U từng bố trí ảo cảnh cho hắn, nàng ở bên trong bộ dáng giống Ninh Tiểu Nhàn như đúc, hương vị nếm lên, cũng không có nửa phần khác nhau, chỉ là sự tình sau đó không nhớ rõ, bằng không thì có thể đối chiếu…

Âm Cửu U đã từng nói qua, đây là lấy từ trong ký ức chân thật của hắn. Nếu như âm nhân này nói là thật, một đoạn trí nhớ này là có ai đó xóa đi hay sao?

Hỏi thăm giai nhân trước mắt hiển nhiên không ra đáp án, chỉ tăng thêm ghen tuông của nàng mà thôi.

Kẻ này thực là nín hỏng rồi sao? Trước kia chẳng phân biệt ngày đêm vẫn ngồi ở trong Thần Ma Ngục, cũng không thấy hắn vội vã nóng nảy như vậy. Ninh Tiểu Nhàn hồ nghi mà nhìn hắn một cái nói: “Ta luôn luôn không rõ, trưởng lão Hắc Sùng Minh tại sao lại phải quy hàng Ẩn Lưu? Chúng ta đều đang ở trong Thành Kỳ Nam, nếu trong đó có lừa dối…”

Trường Thiên lắc đầu nói: “Cho dù kế này không thành, lấy năng lực của ta cũng có thể bảo vệ nàng toàn thân trở ra, Kỳ Nam Tông cùng Ẩn Lưu từ nay về sau xé rách mặt, Hắc Sùng Minh tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn này.Trên thực tế nếu không có chuyện Đa Mộc Cố lật lọng, Hắc Sùng Minh lập tức cho người đến nói chuyện quy hàng, ta đã sớm phát binh tấn công Kỳ Nam Tông rồi. Ngay từ ngày đầu tiên khi hắn tới nương nhờ, đã phải biết việc này đã không có đường lui nữa.”

“Đa Mộc Cố dù sao cũng trẻ tuổi khí thịnh, thầm nghĩ muốn để cho Kỳ Nam Tông tự do tự lập. Lại không biết thế cục thiên hạ đều là khiên nhất phát nhi động toàn thân (kéo một sợi tóc động đến cả người: động một chỗ sẽ biến đổi toàn cục), nếu Kỳ Nam Tông dời đến Phương Bắc, Ẩn Lưu thiếu đi một yêu chủng cường lực, Phương Bắc lại nhiều thêm một sát thủ. Lấy năng lực công thành của Kỳ Nam cự tượng, bước chân của tiên tông Phương Bắc tiến công về hướng Nam ắt phải nhanh hơn. Liên minh Phương Bắc cường đại rồi, cũng đồng nghĩa với việc Âm Cửu U cường đại lên, ta làm sao có thể nhẫn nhịn? Hắc Sùng Minh chính là nghĩ thông suốt tầng quan hệ này mới chủ động đến đầu hàng.”

Thật sự là năm đó hắn đã từng hứa hẹn với hảo hữu Phì Liệt, đại anh hùng của Kỳ Nam Tông, sẽ trông nom một hai đối với hậu duệ Kỳ Nam, nhưng lời hứa hẹn kia đứng trước đại sự thiên hạ, cái gì nhẹ cái gì nặng vừa xem là hiểu ngay. Đối với hắn mà nói, không có quy mô tiến công Kỳ Nam Tông, đã xem như là vô cùng nhớ đến hứa hẹn với lão hữu rồi.

“Hắc Sùng Minh biết rõ, nếu kế hoạch lần này thất bại, ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ. Hắn thân là trưởng lão của Kỳ Nam Tông, tuyệt không nguyện ý đoạn tuyệt huyết mạch đã kéo dài vài vạn năm này, bởi vậy ý định tốt nhất chính là theo kế hoạch làm việc.”

Nàng hít sâu một hơi nói: “Như vậy, một khi Đa Mộc Cố xác định thời gian đông thiên, chúng ta phải giết chết hắn sao?”

“Không sai.” Hắn ở bên tai nàng nhẹ nhàng hà hơi, vô cùng thân mật, nhưng lời nói ra lại đằng đằng sát khí, “Ngày mai đưa tang lão thủ lĩnh, chậm nhất là ba ngày sau, Đa Mộc Cố sẽ kế nhiệm Đại Mục Thủ. Hắn định xuống ngày đông thiên, chính là thời điểm hắn phải chết!”

Ninh Tiểu Nhàn cắn cắn môi.Hồng Nê Khanh của Kỳ Nam Tông bị hủy, không đầu nhập vào Ẩn Lưu mà lại muốn ở lại thảo nguyên Hi Thụ, không phải là muốn chờ chết sao? Đa Mộc Cố quyết sẽ không làm như vậy. Chiếu theo hướng này suy đoán, hắn khó thoát khỏi cái chết rồi.

Trường Thiên nói tiếp: “Nếu không phải Thành Kỳ Nam được tổ linh bảo hộ, hồn tu như Đồ Tận ở chỗ này không thể thi triển được tay chân, ta sớm đã để cho hắn khống chế người của Kỳ Nam Tộc đi ám sát Đa Mộc Cố rồi, cần phải phí nhiều công sức như vậy sao? Hắc hắc, còn phái ra Ẩn vệ đi tìmtung tích của Hoàng Kim huyết mạch!” Kỳ Nam Tộc là có thần thông bí truyền của riêng mình, một bộ phận cường giả sau khi chết đi, thần hồn có thể hóa thành tổ linh trở lại trú địa, bảo hộ hậu nhân, cái đó và thần hộ mệnh của dân gian vô cùng giống nhau, nhưng tác dụng còn lớn hơn, không những có thể trừ tà trừ dị, trên chiến trường còn có thể phù hộ hậu bối Kỳ Nam Tộc, làm cho lực lượng của bọn họ càng lớn, tốc độ lại nhanh hơn.

Có tổ linh trấn thủ chủ điện Thành Kỳ Nam, người sống mà Đồ Tận khống chế chỉ cần khẽ lại gần cũng sẽ lập tức bị nhận ra. Hơn nữa ngay cả tâm minh huyết thệ Âm Cửu U phát minh cũng không thể sử dụng, nếu không người bị gieo huyết thệ, tổ linh chỉ cần liếc mắt là nhìn ra được trói buộc trên người bọn họ. Nếu không phải như thế, Trường Thiên muốn khống chế Hắc Sùng Minh sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Khó được thấy hắn có vè mặt ấm ức, nàng không khỏi che miệng cười khẽ. Rõ ràng tu vi của Trường Thiên đã đến Thần Cảnh, lại không thể ở dưới sự theo dõi chằm chằm trực tiếp ra tay giết chết Đa Mộc Cố, đây đối với thần thú từ trước đến nay tôn trọng dùng vũ lực giải quyết vấn đề mà nói, khó tránh khỏi cảm giác trói chân trói tay.Tuy đa số người Kỳ Nam Tộc có tính cách ngay thẳng, nhưng mặt khác, loại người này thường cũngưa thích thừa nhận liều chết không sợ. Nếu biết Trường Thiên giết chết Đại Mục Thủ của bổn tộc, đó là chết đến còn lại một người cuối cùng cũng muốn chống lại đến cùng, chẳng qua là liều cái cá chết lưới rách. Đến lúc đó còn muốn để cho Kỳ Nam Tông quy thuận Ẩn Lưu, chính là nói chuyện hoang đường viễn vông.

Tựa như lần này Thông Hà Hồng Nê Khanh bị hủy, Hạc Môn chủ cùng Lang Gia đã nhiều lần phân tích, Liên minh Phương Bắc lần này đã đi một nước cờ dở, bởi vì đa số người Kỳ Nam Tộc đều đoán ra được ai là người hủy hoại vũng bùn, bởi vậy quyết định của Đa Mộc Cố muốn đông thiên với ýđịnh đầu nhập Liên minh Phương Bắc mới có thể lọt vào mâu thuẫn mãnh liệt. Chỉ là bởi vì trong vòng vạn dặm không có Hồng Nê cho voi lớn ăn, kế hoạch này mới có khả năng áp dụng được. Có chút tộc nhân thậm chí còn đề nghị, thà rằng đi Tây Nam bôn ba mấy mươi vạn dặm tìm kiếm Hồng Nê, cũng tuyệt không đi địa bàn của Liên minh Phương Bắc.

Đệ nghị này nghe rất nhiệt huyết lại không thực tế, Đa Mộc Cố đương nhiên sẽ không chọn dùng.

Nếu như là bình thường, kế hoạch của hắn có khả năng thành công.

Kỳ Nam Tộc vốn là một yêu tộc tôn trọng huyết thống, từ trước đến nay chỉ có người trên thân chảy xuôi Hoàng Kim huyết mạch, mới có thể có tư cách kế nhiệm Đại Mục Thủ. Lão thủ lĩnh chỉ để lại hai đứa con trai, một người trong đó còn là thú thân, địa vị của Đa Mộc Cố không người có thể rung chuyển, bởi vậy tộc nhân tuy là bất mãn, nhưng hơn phân nữa cuối cùng cũng sẽ khuất phục.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion5 Comments

  1. Vàn về chuyện nấu nướng sành ăn thì không ai qua được Ninh tiểu Nhàn. Nàng nướng con chim đại bàn làm cho hắc y ăn muốn nuốt lưỡi. Trường Thiên nói về kế hoạch tấn công Kỳ Nam Tông ta không hiểu lắm. Chỉ biết do có hứa hẹn Phì Liệt nên chàng mới cho Kỳ Nam tông cơ hội. Khánh Kỵ có cao nhân bên cạnh là ai. Chẳng lẽ phân thân của Âm Cửu U.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. TN vẫn ham ăn lắm. Hehe nhưng lại đem thần khí đi nấu ăn đúng là chỉ có TN thật. Tên áo xám này là ai nhỉ, chắc là 1 người có địa vị ở kỳ nam tông rồi.
    Không ngờ ở đây cũng có mật thám của ẩn lưu. Tên này nếu thông minh ra không muốn kỳ nam tông diệt vong thì chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh của TT thôi.
    Cảm ơn edictor

  3. Mang thần khí đi nướng đại bàng, đúng là đẳng cấp của tham ăn mà. Mình thấy nhân vật áo xám tro này có thể là một người có địa vị rất cao trong kỳ nam tông. Hy vọng vì buổi trò chuyện vui vẻ này và việc con trai được Ninh Tiểu Nhàn cứu, sẽ hỗ trợ để NTN nhanh chóng đạt được mục đích.

  4. NTN này đúng là đặc biệt rồi
    dám dùng thần khí để nấu ăn, đúng chỉ có một mình nàng.cũng không biết biến chuyển của việc này có giúp được TT và ân lưu không nhưng tiểu thiếu chủ mà NTN và TT tìm về mong có thể giúp 1,2 Hắc sùng minh lại là mật thám của TT nhưng cũng có tăm tư riêng
    Thanks editor

  5. Lâu rồi mới thấy Nhàn tỷ trổ tài nấu nướng nha, mà hình như vẫn chưa bị lục nghề, vẫn còn tinh thâm lắm, hehe
    Vẫn không biết được danh tính của kẻ mặc áo bào kia, có khi nào hắn là Đa Mộc Cố không nhỉ, nghe có vẻ là người chức cao chứ ko biết cao đến đâu
    Còn người anh em còn lại của hắn chắc là người đc Nhàn tỷ cứu rồi
    Giờ thành 2 người giành vương vị rồi, phần thăns sẽ nghiêng về phaid tỷ hơn rồi
    cảm ơn các bạn đã edit

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close