Bia Đỡ Đạn Phản Công – Hành trình cáo biệt cuối cùng 43+44

9

Hành Trình Cáo Biệt Cuối Cùng 43

Edit: Quy bà bà

Beta: Sakura

Lance khép đôi mắt lại, hắn tự hỏi, giá ngay từ ban đầu hắn đừng cố kị nhiều chuyện như vậy, từ lúc ở trên con thuyền kết bằng thi trùng kia, cứ dứt khoát giết chết Bách Hợp, vậy phải chăng sẽ không có chuyện sau đó vị “Thuỷ tổ” Huyết tộc này bị hắn đánh thức? Nếu là như vậy, cho dù lần này hắn có không công mà về, chí ít cũng giữ được tính mạng, không cần lưu lạc tới tình huống nguy ngập thế này. Giá như từ lúc đó, hắn đã hút máu Bách Hợp, vậy thì bây giờ thực lực của hắn đã sớm tăng lên, tiếp đó, chỉ cần cỗ quan tài vẫn còn an vị ở đây, hắn vẫn có thể đợi thêm 200 năm, chờ thực lực của mình tăng cường mạnh mẽ hơn nữa rồi lại tới.

Đáng tiếc, lòng tham của hắn đã hại hắn quá thảm, lại thêm tâm tình gấp gáp sau 200 năm chờ đợi đằng đẵng khiến hắn vội vàng hấp tấp. Hắn vừa muốn có máu của Bách Hợp, lại muốn chiếm được cả máu của Dung Ly. Hắn học nhiều văn hoá Hoa Hạ như vậy, tiếng Hoa cũng nói trơn tru trôi chảy vô cùng, lại quên người Hoa Hạ có một câu nói, ấy là không thể ăn một lúc cả cá lẫn tay gấu.

“Nhưng ngươi đã làm Tiểu Hợp bị thương, nàng ấy chảy máu đó!” Dung Ly thành thật nói xong những lời muốn nói, sau đó quay sang nhìn Bách Hợp hỏi: “Như vậy ta giết hắn được không?”

Khuôn mặt của cậu có chút mờ mịt, tựa như không thể xác định nếu mình làm chuyện như vậy thì là sai hay đúng, ánh mắt mang theo thấp thỏm. Cậu vẫn mang máng nhớ được, Bách Hợp không thích cậu tuỳ ý giết người. Tuy trên một phương diện nào đó mà xem xét, Lance cũng không phải là người, nhưng tính đi tính lại, lại có thể coi là đồng loại của cậu. Cậu thực không hy vọng sau bao nhiêu năm mong đợi mỏi mòn mới được gặp lại, cậu lại chọc Bách Hợp tức giận.

Cậu thiếu niên của ngày xưa từng nói với cô, muốn học cách làm người và Dung Ly của bây giờ, dung mạo vẫn y nguyên chưa từng thay đổi dần dần hợp lại làm một, khiến hình ảnh Dung Ly trong kí ức cô càng lúc càng rõ ràng, Bách Hợp kìm nén những cảm thụ phức tạp trong lòng, kéo nhẹ tay cậu:

“Có thể, hắn phá hoại quan tài của cậu, đã đủ để cậu giết hắn.” Đến lúc này, Dung Ly có ý muốn giết Lance, cũng không phải vì hắn phá hoại chiếc quan tài có ý nghĩa đặc biệt với cậu, mà vì hắn ta đã làm cô bị thương, Bách Hợp chỉ cảm thấy lòng mình càng thêm mềm yếu.

Lời của cô giống như một khẩu lệnh với Dung Ly, cậu nhẹ nhàng thở phào, khi Lance há to mồm định cắn cổ Văn Thấm Nhã thì miệng Dung Ly đã niệm xong:

“Thiên địa vô cực, phá!” Một quả cầu sét màu tím tụ tập trong tay cậu, sau đó nhẹ nhàng được cậu đẩy vào đầu Lance, âm thanh ‘lẹt xẹt’ đáng sợ cùng với tiếng da thịt bị đốt cháy mãnh liệt kêu lèo xèo, nổ lốp bốp vang lên. Sau đó hàm răng Lance còn chưa kịp đụng vào cần cổ Văn Thấm Nhã thì cái đầu của hắn trong khoảnh khắc mà thôi, đã cháy thành một cục đen sì. Khi Dung Ly thu tay, tia chớp lập tức biến mất, cùng theo động tác thu tay của cậu, cái đầu đã cháy đen của Lance kêu lên mấy tiếng lạch cạch, sau đó rơi vỡ làm mấy mảnh.

Thân thể cao lớn của Vampire sau khi mất đầu lập tức rũ rượi ngã xuống. Ngũ lôi chú của Dung Ly khống chế cực kì tốt, vì vậy luồng sét không hề làm Văn Thấm Nhã bị bỏng chút nào, cô ta cứ ngờ rằng mình chết chắc rồi, không ngờ đột nhiên chứng kiến Lance bị mất luôn cái đầu, chỉ còn trơ lại một cái cần cổ trơ trụi đang đổ máu. Cô ta sợ run bần bật, toàn thân bắt đầu co giật, cứ như vậy mãi cho tới khi thân thể con Vampire kia bắt đầu khô quắt, héo rút lại, cô ta mới nhận ra, mình bị cái xác của nó quắp chặt, không thể bò ra ngoài.

“Thiên địa hữu cực là có tác dụng. Chỉ là vì Tiểu Hợp chỉ mới bắt đầu luyện mà thôi!” Lance đã chết, nhưng Dung Ly mặc kệ hắn còn có thể nghe được hay không, vẫn muốn nói cho xong lời mình muốn nói.

Cậu không thích có người ăn nói kiểu đó với Bách Hợp, cậu muốn chứng mình cho Lance thấy, Đạo Đức Kinh là hữu dụng. Cậu đã tu hành mấy ngàn năm, với trình độ hiện tại vốn muốn ra chiêu cũng không cần mở miệng niệm chú, nhưng vì muốn Lance hiểu rõ những điều này, nên cậu vẫn mở miệng niệm một câu mà thôi.

Dung Ly vốn không dùng biện pháp hút máu để tăng trưởng thực lực, mà dùng Đạo Đức Kinh để tu hành, tuy cậu không phải loài người có linh tính cao nhất trong muôn loài, nhưng đã tu hành nhiều năm, đã sớm thoát ra khỏi ràng buộc của tam giới lục đạo. Đạo Đức Kinh được cậu vận dụng cũng không thua kém bất cứ đạo sĩ nào, ngũ lôi chú ở trong tay cậu lại càng bộc lộ uy lực phi phàm.

Cho nên lời cậu nói cũng không có gì không đúng, không phải Đạo Đức Kinh không lợi hại, chỉ là vì thời gian tu hành của Bách Hợp còn quá ngắn, nhu cầu sử dụng quá gấp gáp mà thôi.

Bách Hợp rất cảm kích tâm ý muốn bảo vệ cô trong mọi phương diện này của Dung Ly, liền kéo tay cậu ấy, hướng về cậu ấy mà nở một nụ cười tươi tắn. Thấy cô cười, Dung Ly cũng bất giác đáp lại cô bằng một vẻ mặt đầy ý cười.

“Việc ở đây xong rồi, cậu sẽ cùng tôi rời khỏi đây nhé!”

Nghe cô đề nghị xong, Dung Ly đưa mắt liếc nhìn xung quanh, cái xác chết nguyên vốn thuộc về Bách Hợp từ rất nhiều năm trước, đã cùng cậu bầu bạn mấy trăm năm trong chiếc quan tài kia lúc này đã sớm tan thành mây khói, các mảnh vỡ của quan tài vương vãi đầy đất. Nơi này vốn thanh tĩnh sạch sẽ, đáng tiếc Lance đến đây mấy lần, đều tha lôi theo đến nhiều thứ dơ bẩn, nơi này cũng không còn thích hợp để cậu tiếp tục nán lại thêm. Nó vốn cũng không phải nhà của cậu, chỉ là vì hoàn cảnh ở nơi này đối với cái xác của Bách Hợp khi xưa có lợi, cho nên cậu mới dời quan tài của mình tới đây, sau đó lại giống như lần đầu gặp được cô, hai người cùng nằm trong một chiếc quan tài, sau đó, ngủ một giấc tới bảy trăm năm.

 

Bây giờ, “người kia” biến mất, nhưng lại có một Bách Hợp mới đã tới, nơi có Bách Hợp mới là nơi mà lòng cậu muốn hướng về nhất, lúc này nghe thấy Bách Hợp đề xuất yêu cầu, Dung Ly đương nhiên là ngoan ngoãn đồng ý.

“Đại sư bá, bác có ổn không?” Bách Hợp nghe thấy Dung Ly đã đồng ý, không thể kìm lòng mà nắm tay cậu thật chặt, rồi mới quay sang hỏi thăm Đường Toàn một câu. Cô không rõ Đường Toàn bị thương chỗ nào trong người, muốn dùng pháp lực giúp ông tạm thời phong bế đại mạch tiểu mạch trên người cũng không thể vì pháp lực đã khô cạn. Cô chỉ vừa thử vận lực, lồng ngực liền bốc ngược lên dữ dội, cổ họng ngòn ngọt, suýt chút nữa thì phun ra một búng máu.

“Không chết được!” Đường Toàn ho mấy tiếng, cố hết sức mà bò dậy, tuy ông lớn tuổi, lại vừa bị Lance đánh mà gặp trọng thương, nhưng may mà ngày thường thân thể ông luôn mạnh khoẻ nên vẫn còn giữ lại được cái mạng. Bách Hợp và Đường Toàn đều bị thương, không nên nán lại trong cổ mộ này thêm nữa, nơi này âm khí quá nặng, người bị thương ở lâu trong này sẽ bị ảnh hưởng không tốt.

Đường Toàn thực lòng có chút sợ Dung Ly, một người rõ ràng đã chết từ mấy trăm năm trước nằm ở đây mà không hiểu vì sao lại sống lại được, hơn nữa, nhân vật lợi hại như Lance ở dưới tay Dung Ly còn không nhắc lên nổi một chút sức chống cự. Câu chuyện qua lại vừa rồi của mấy người, ông nằm một bên cũng đã nghe đủ, trong lòng mơ hồ đoán được, Dung Ly không phải loài người. Thế nhưng nhìn bộ dạng vị đại yêu kia dính chặt lấy Bách Hợp không rời, lại thấy Bách Hợp không chút cố kị cầm tay hắn, vẻ mặt của hai bên có vẻ như cực kì quen thuộc với nhau, như thể bạn cũ lâu ngày gặp lại. Hơn nữa, lúc này thấy cậu cũng không có ý tứ tổn thương Bách Hợp, cho nên tuy ông cảnh giác, nhung vẫn an tĩnh theo bên cạnh hai người.

Toà cổ mộ này khi xưa chính là do Dung Ly an bài việc kiến tạo, xây dựng, đối với tình huống trong mộ đương nhiên quen thuộc không ai bằng, đã có Dung Ly ở đây, trong lòng Bách Hợp nhẹ bỗng đi, cô tin tưởng Dung Ly tự nhiên có biện pháp đưa cô ra ngoài. Bởi vậy Dung Ly đã đồng ý cùng rời khỏi đây, giờ chỉ còn một việc là lên đường mà thôi. Nhưng đang lúc cô muốn xoay người, Văn Thấm Nhã bị khoá cứng trong ngực cái xác của Lance bắt đầu điên cuồng kêu gọi:

“Vân Bách Hợp, Vân Bách Hợp, còn có tôi nữa, sao cô lại không đưa tôi đi cùng chứ?” Cô ta vẫn còn sống sờ sờ, chỉ là sau khi Lance chết đi, thân thể không đầu của hắn chảy hết máu liền biến thành cái xác khô cứng đờ, lại vì lúc còn sống hắn vốn đang ở tư thế khống chế Văn Thấm Nhã, giờ hắn biến thành thây khô, trong lúc thân thể co rút lại càng quấn chặt Văn Thấm Nhã vào mình. Sức lực của Vampire lúc còn sống mạnh mẽ cực kì, lúc này tuy hắn đã chết nhưng vẫn khiến cô ta thở không ra hơi, cô ta vừa hoảng vừa loạn lại cộng thêm càng nghĩ càng sợ, cứ như vậy càng khiến toàn thân vô lực, căn bản giãy giụa không thoát ra được.

Cánh tay khô quắt xám trắng kia lúc này còn đang quấn chặt ngang cổ cô ta làm cô ta thở cũng khó khăn, lúc này nghe ba người kia bàn bạc chuyện rời đi, lại không một ai có ý tứ dẫn mình theo, Văn Thấm Nhã cuống cuồng lên, gào khóc: “Cô không thể thấy chết không cứu nha!”

“Cô Văn, cô biết không? Bởi vì hành vi tuỳ hứng của cô, cha mẹ cô vì muốn đi tìm cô liền biên ra một lời nói dối, nguyện ý dùng 500 triệu tiền Hoa Hạ, mời chúng tôi và ba mươi mốt người khác đến cổ mộ này tìm kiếm cô.” Nghe tiếng kêu gào của Văn Thấm Nhã, thần thái của Bách Hợp dần dần biến đổi thành lạnh lùng ác liệt:

“Những người đó đều là sinh mệnh tươi sống sờ sờ, tuy cha mẹ cô vì lòng riêng mà dẫn tới cái chết của nhiều người như vậy, sau đó cũng đã gặp báo ứng, thế nhưng, bọn họ làm vậy cũng là vì cô! Cô cũng nên nghĩ đến những người đã chết đi, cũng phải nhớ rằng bọn họ chính là vì cô mà chết, bọn họ cùng tiến vào cái tử địa này, cuối cùng không thể ra ngoài được, tôi và đại sư bá của tôi, hai người cũng chỉ còn thiếu một chút nữa là đã không thể sống sót. Giờ cô dựa vào cái gì để yêu cầu chúng tôi mang cô cùng đi? Cô nhìn cái xác của Triệu Hồng Quỳnh ở kia, lại nhìn người đàn ông đã chết này đi! Những chuyện mà cô đã làm, vốn bây giờ nên do cô chịu trách nhiệm!” Bách Hợp nói xong, Văn Thấm Nhã liền lắc đầu quầy quậy khóc toáng lên:

“Không phải thế! Không phải thế! Tôi cũng bị lừa. Tôi không biết là Lance muốn lừa tôi, tôi thực sự không biết gì cả, nếu như tôi biết, tôi đã không tới đây rồi, tôi cũng là người bị hại mà, ba ba, ma ma của tôi cũng đã chết, xin cô hãy cứu tôi, cầu xin cô, hãy cứu tôi với!”

Cô ta vừa cầu xin, vừa liều mạng muốn gỡ bỏ cánh tay của Lance, nhưng tay cô ta quá run, giãy dụa kiểu gì cũng không có tác dụng, Bách Hợp chỉ lạnh lùng nhìn cô ta chằm chằm, đối với tiếng khóc của Văn Thấm Nhã cô chỉ làm như không nghe không thấy:

“Tôi sẽ không giết cô, nhưng tôi cũng sẽ không cứu cô, đây là kết cục cô nên gặp phải. Có một số chuyện một khi đã làm sai, không phải chỉ một câu thực xin lỗi liền có thể đổi trở về, nếu như tôi cứu cô, chính là có lỗi với ba mươi mốt con người đã bỏ mạng ở nơi này. Tôi cũng không cần tiền, cô cứ tự mình thu xếp cho ổn thoả đi!” Cô nói xong, liền mặc kệ tiếng gào khóc của Văn Thấm Nhã, kéo tay Dung Ly dợm bước muốn đi. Xem bộ dạng Bách Hợp thực sự muốn bỏ đi thật, Văn Thấm Nhã kích động đến độ không biết lấy khí lực ở đâu ra, loáng một cái đã kéo được cả thân xác của Lance bám chặt trên người mà bò tới:

“Van cô đó. Mang tôi theo với, xin hãy mang tôi cùng rời khỏi nơi này!”

Bách Hợp vẫn không buồn để ý cô nàng, Dung Ly kéo tay cô đi hai bước, đột nhiên bước tới trước mặt cô ngồi xổm xuống. Cậu biết Bách Hợp đang bị thương, thân thể cô là phàm nhân, không giống như cậu, Bách Hợp thấy động tác này của Dung Ly, khoé miệng không giấu nổi ý cười, trong mắt lại có chút cay, sau đó nhào tới ôm lưng cậu.

“Lúc đó cậu còn chưa có bộ dạng như hiện tại này đâu, một thân toàn là lông đen, lúc ra ngoài tắm ánh trăng, luôn thích vác cả tôi và quan tài trên vai!” Một mình Bách Hợp bò sấp trên lưng Dung Ly, nhẹ như cọng lông vũ, Dung Ly cũng không thấy nặng nhọc gì, nhưng động tác của cậu khi cõng Bách Hợp đứng dậy vẫn thận trọng vô cùng. Bách Hợp vòng tay quanh cổ cậu, rủ rỉ bên tai nhắc lại chuyện xưa. Đường Toàn cũng bị thương, không có cách tự mình di chuyển, Dung Ly liền túm lấy áo ông, xách cả người lên mà đi. Ông già chỉ còn biết cười khổ, không dám phản đối.

Cánh tay còn lại của Dung Ly nâng đùi Bách Hợp. Cậu dường như cũng nhớ lại chuyện trước kia, liền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Kì thực, cái chết của Bách Hợp lúc đó đối với hai người là một đề tài cấm kị, nhưng hai người đều không mở miệng nhắc tới. Dung Ly không vạch trần ra, Bách Hợp cũng không nhắc nhở đến. Càng không giải thích, vì sao cô và cậu ấy lại gặp được nhau tới ba lần, mỗi lần cô đều chỉ đổi mặt mũi thân phận ngoại hình nhưng không đổi tên gọi. Cậu ấy dường như đã biết được cái gì đó, nhưng dù là vậy, cái gì cậu cũng không hỏi. Săn sóc đến như vậy, cậu trai cương thi có bộ dạng thiếu niên luôn miệng nói muốn học làm người kia không biết rằng, cậu như vậy cũng đã vượt xa so với nhiều nhân loại.

 

Hành trình cáo biệt cuối cùng 44

Cằm của Bách Hợp đặt ở trên cổ Dung Ly, lặng lẽ rơi nước mắt, Dung Ly rất nhạy cảm lập tức phát hiện, liền có chút căng thẳng:

“Miệng vết thương đau à?” Bách Hợp lắc lắc đầu, bước chân của Dung Ly liền thay đổi càng nhẹ nhàng hơn, bỏ lại tiếng gào thét của Văn Thấm Nhã sau lưng, ba người nhanh chóng ra tới bờ sông. Nữ quỷ Ngọc Nương lúc trước đã đưa mọi người đi một đoạn đường, thấy có người đi ra, ban đầu khuôn mặt nó lộ ra vẻ vui mừng nhanh chóng bay qua, nhưng vừa thấy Dung Ly thì nó thét lên một tiếng rồi chui tụt xuống nước, trốn. Bách Hợp bất đắc dĩ mà gọi nó lên bờ. Cô đã hứa hẹn sẽ siêu độ cho Ngọc Nương, bây giờ nhiệm vụ của cô đã hoàn thành, cũng là lúc nên bắt đầu thực hiện lời hứa. Ngọc Nương quả thực có chút sợ hãi, nhưng mà khát vọng đối với việc được rời khỏi đây đi đầu thai chuyển thế còn cao hơn tất cả, bởi vậy cuối cùng nó vẫn nhút nhát tiến vào trú trong lá bùa Bách Hợp đã chuẩn bị sẵn.

Cổ mộ này quả nhiên trừ con đường mọi người đã vào còn có thông đạo khác. Tuy nói đây là chuyện từ 700 năm trước, nhưng với Dung Ly, thời gian đã qua chỉ tương đương một giấc ngủ, cậu đã lưu lại một cửa sống để tự mình ngày sau có thể ra ngoài, vậy đương nhiên cậu tìm được. Tuy nơi đó có giao xà canh mộ, nhưng nhìn thấy Dung Ly xuất hiện, nó không dám hó hé chút nào, trái lại nằm tít đằng xa quấn thành một khối.

Mọi người theo đường thông đạo thật dài ra khỏi cổ mộ, cảm nhận không khí tươi mát từ bên ngoài như rót vào phế phủ, Bách Hợp không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.

Trong mũi lúc này không còn là mùi âm khí, oán khí, ngược lại là mùi hương cây cỏ, cùng mùi bùn đất, cảm nhận ánh mặt trời chiếu trên thân mình, Bách Hợp và Đường Toàn không thể không thấy trong lòng nhẹ bỗng đi.

Một chuyến đi vào tử địa có đi không về này, cuối cùng nhờ nhân tố ngoài ý muốn là Dung Ly xuất hiện mà có được đột phá tốt đẹp.

Bách Hợp vẫn bò sấp trên lưng Dung Ly, cảm nhận ánh mặt trời ấm áp chiếu trên thân mình, xua đi cảm giác lạnh lẽo, u ám, ẩm thấp trong cổ mộ, lại để Dung Ly cứ thế cõng cô ra khỏi vùng núi non không một bóng người này, mãi đến lúc đó, Bách Hợp mới phát hiện những thứ cô bỏ trong ba lô đã sớm bị hỏng. Điện thoại di động đã bị âm khí ăn mòn, căn bản không thể sử dụng, trong ba lô còn một ít tiền lẻ, nhưng cũng đã rách nát tung toé. Thẻ tín dụng đã bị từ trường cổ quái trong cổ mộ biến đổi thành không thể sử dụng, còn may là chứng minh thư vẫn còn tác dụng, những thứ kia chỉ có thể chờ sau khi trở về nhà lại đi làm bổ sung.

Dung Ly không có chứng minh thư, mọi người không thể cùng mua vé máy bay trở về nhà, Bách Hợp đành mua vé xe khách bình thường. Chờ đến khi quay được về quê nhà, Đường Toàn đã chịu đủ các loại tình huống nguy hiểm suốt một chuyến đi, phải về đạo quán Mao Sơn cẩn thận dưỡng thương trước rồi mới có thể nghĩ đến việc bàn bạc với Bách Hợp về chuyện cứu cha Vân Bách Hợp.

Bách Hợp cũng phải lo dưỡng thương, lại lo siêu độ nữ quỷ kia, sau đó lại đi tìm phú thương ngày trước đã thuê Vân Mẫn trừ tà, đề nghị để mình thử xem tình huống của con trai ông ta.

Con trai của vị phú thương này chỉ là xui xẻo va chạm tiểu quỷ khi ra nước ngoài, không phải bị thiểu năng bẩm sinh, bộ dạng đần độn hiện tại là do đã bị tiểu quỷ doạ hồn phi phách tán, đối với Bách Hợp, giải quyết việc này không khó. Cô gọi hồn cho con trai phú thương này, tiễn tiểu quỷ kia nhập luân hồi, con trai phú thương liền khôi phục thần trí, tai hoạ ngầm rình rập bên người cũng bị trừ khử sạch sẽ luôn. Chuyện của Vân Mẫn vốn là muốn giải chuông phải tìm người buộc chuông, cho nên phú thương không chỉ tỏ ý không hề muốn tái truy cứu Vân Mẫn, hơn nữa còn có lời xin lỗi tới Bách Hợp, và tặng cô số tiền lớn làm báo đáp.

Vân Mẫn đã được cứu ra, nhiệm vụ lần này của Bách Hợp coi như hoàn thành viên mãn. Cô để món tiền này lại cho Vân Mẫn, coi như thay con gái ông ấy tận hiếu, thời gian còn lại trong nhiệm vụ này, cô muốn dành để bầu bạn với Dung Ly.

Mỗi sinh mệnh của cô trong nhiệm vụ đều là hữu hạn, không thể giống như cương thi có thể sống nghìn năm, vạn năm không mục nát, không suy tàn. Trong lúc cô xuyên qua các loại thế giới nhiệm vụ, nỗ lực đấu tranh, vì sống sót mà phấn đấu, nếu muốn Dung Ly gặp lại cô một lần, có lẽ lại phải đợi chờ tiếp bảy tám trăm năm.

Điều này với Dung Ly thật không công bình, Bách Hợp nghĩ rằng, điều tối thiểu mà cô làm được, chính là ở trong một đời này phải luôn luôn ở bên bầu bạn với cậu ấy.

Dung Ly thực sự rất ngoan ngoãn, trong lúc cô đang vội vàng xử lý chuyện hoàn thành nhiệm vụ, cái gì cậu ấy cũng không hiểu được, nhưng vẫn không quấy rối, không làm ầm ĩ. Xã hội hiện đại càng thêm phồn hoa huyên náo, dường như cậu ấy không thể thích ứng, cậu thiếu niên luôn miệng nói muốn học làm người kia không hề biết rằng trong bảy tám trăm năm mình ngủ say, thế giới bên ngoài đã biến hoá đến nghiêng trời lệch đất. Cậu đối với thế giới này có loại cảm giác vì không hợp nhau mà sinh ra hiu quạnh, cậu chỉ có mình Bách Hợp, nhưng rồi lại ngoan ngoãn ngồi một bên không quấy rầy cô xử lý công việc, mỗi khi Bách Hợp nghĩ đến những chuyện này, lại nhìn bộ dạng an tĩnh của cậu ấy, cuối cùng đâm ra tự hỏi, phải chăng vì cậu đã quen sống an tĩnh như vậy, cho nên mới có thể chịu đựng được tất cả mà không nổi quạu.

“Ngày mai chúng ta cùng nhau đi chơi nhé! Tôi đã nhờ ông Hoàng xử lý cho cậu chuyện giấy tờ tuỳ thân, giờ có thể mua vé máy bay rồi!” Bách Hợp vừa nói vừa thu thập hành lý, cô cứu được con trai vị phú thương, để tỏ ý cảm tạ cô, phú thương kia chủ động đề nghị giúp cô xử lý chuyện giấy tờ của Dung Ly. Được cô đồng ý, sáng nay ông ấy đã đưa chứng minh thư xử lý xong xuôi tới đây, lại biết Bách Hợp chuẩn bị đi du lịch, không rõ có phải vì muốn lấy lòng cô hay không, cùng với chứng minh thư, thứ được đưa tới còn có thêm một tấm thẻ tín dụng.

“Chứng minh thư?” Dung Ly ngẩng đầu lên, hàng lông mày sắc độ đậm nhạt như núi xa trong mây nhíu lại, có vẻ không hiểu được danh từ này. Bách Hợp cười cười, cầm ra một tấm thẻ, đặt vào lòng bàn tay Dung Ly:

“Cậu tự xem đi!” Nghe nói tấm thẻ này có thông tin mà mình cần, Dung Ly có chút hứng thú sờ sờ thử, thật nhẹ nhàng tựa như sợ làm hỏng vậy, cậu rất nhanh chóng phát hiện trên tấm thẻ có hình ảnh của mình, cậu có vẻ thảng thốt nhìn Bách Hợp, sau đó lại chỉ vào hình ảnh của mình, trong đôi mắt vẫn còn vẻ bàng hoàng.

 

“Cái này chính là chứng minh thư, phía trên có hình chụp của cậu, còn có thông tin về cậu, đại biểu chứng minh được người này chính là cậu, có nó rất tiện, đi đâu cũng cần đến,” Bách Hợp giải thích mấy câu, Dung Ly lúc này mới gật đầu:

“Ta hiểu rồi, cái này giống như lộ dẫn.” Cái này giống như chứng minh hộ tịch thời cổ đại, lộ dẫn, có lộ dẫn mới có thể vào thành, nghe Dung Ly nói vậy, Bách Hợp nghĩ nghĩ rồi gật đầu.

Cậu tiếp tục nhìn ảnh chân dung của mình trên chứng minh thư, còn cảm thấy có chút mới mẻ, cẩn thận duỗi một ngón tay chạm vào, vẻ mặt thật thà như đếm, nhưng ánh mắt vẫn có chút chột dạ lo lắng. Sau khi dùng đầu ngón tay chạm chạm, phát hiện thứ kia không suy suyển, lúc này mới bắt đầu suy nghĩ:

“Lần trước nàng đưa ta đi xem một cái hộp nhỏ loé sáng, là để làm cái này à?” Dung Ly đã bước vào xã hội hiện đại được mấy ngày rồi, nhưng mấy ngày nay Bách Hợp luôn luôn bận rộn vì nhiệm vụ, thời gian bầu bạn với cậu không nhiều, chỉ có một lần đưa cậu ra ngoài vì chuyện chụp ảnh xử lý chứng minh thư, lúc này cậu ấy nhắc tới, trong lòng Bách Hợp bất giác nghĩ mà chua xót, thấy cô gật đầu, thần thái Dung Ly liền có chút hưng phấn:

“Như vậy, nếu cái hộp đó lại loé lên mấy cái, sẽ có càng nhiều ta và nàng hơn à?”

Bách Hợp biết ý của Dung Ly muốn chỉ ảnh chụp liền gật đầu, còn chưa kịp nói thêm gì, Dung Ly bất chợt chụp lấy tay cô cầu khẩn:

“Tiểu Hợp, chúng ta đi núi Bàn Long  đi, đừng đi cái gì mà du lịch, được không? Ta muốn mang cái hộp nhỏ loé sáng theo, chúng ta đến đó cùng chụp ảnh.”

Nghe Dung Ly nhắc đến núi Bàn Long, một hồi lâu Bách Hợp mới nhớ ra, đó là tên ngọn núi mà cô và Dung Ly sống trong nhiệm vụ khi cô còn là Kiều Bách Hợp, nơi đó cũng có thể xem là quê hương của Dung Ly, cho nên cậu ấy vẫn nhớ nó. Chỉ là nơi đó sau mấy ngàn năm nhất định đã biến đổi rất nhiều, người không còn mà cảnh cũng mất. Theo các bước phát triển của loài người, dù núi Bàn Long vẫn còn ở chỗ kia thì cũng có rất nhiều thứ đã thay đổi hoàn toàn, dù là không thay đổi hoàn toàn, cũng sẽ khó lòng mà tìm lại dấu tích của ngày xưa.

Nhưng mà xưa nay Dung Ly rất ít khi có yêu cầu gì ở cô, dù trước kia cậu ấy từng có nguyện vọng muốn cô đồng ý biến thành cương thi để lâu dài ở bên bầu bạn với cậu, cuối cùng cậu cũng không được thành toàn, lúc này, cảm thấy đây chỉ là một yêu cầu rất nhỏ mà thôi, Bách Hợp nghĩ nghĩ một chút, sau đó cũng đáp ứng.

 

“Để tôi thử đi tìm bản đồ trước, rồi chúng ta mua vé máy bay đi.” Vừa nghe thấy Bách Hợp nói vậy, Dung Ly liền có vẻ hưng phấn hơn, cậu gật đầu, an tĩnh ngồi một bên xem Bách Hợp mở máy vi tính, thao tác của cô thành thục, nhưng với cậu mà nói, chính là nhìn mà không hiểu gì hết.

Loại cảm giác cái gì cũng không hiểu được này khiến Dung Ly mơ hồ cảm thấy không dễ chịu, cậu vẫn luôn muốn học cách làm người, muốn hoàn thành tâm nguyện của Kiều Bách Hợp khi xưa, nhưng hiện tại xem ra, có vẻ như dù cậu cố gắng như thế nào cũng đều là không được.

“Đã tìm được, đầu tiên chúng ta mua vé máy bay đến Thanh Châu, lại ngồi xe khách tới thành phố của huyện, đến đó là có thể đi leo núi Bàn Long.” Bách Hợp quay đầu lại, Dung Ly có chút nôn nóng hỏi lại một câu:

“Như thế phải mất mấy ngày?”

“Một ngày là đủ rồi!”Bách Hợp có chút tò mò không hiểu vì sao Dung Ly lại hỏi như vậy, còn Dung Ly lại tỏ ra buồn bực không vui: “Không bằng để ta đưa nàng đi, không mất đến một canh giờ đâu!”

Cái thế đạo ngày nay, nơi nào cũng có người, nói không chừng ở một số địa phương còn bố trí rada theo dõi và vệ tinh nhân tạo chụp ảnh mặt đất, nếu như bị chụp trúng thì phiền toái vô cùng, nhưng Dung Ly không hiểu những chuyện này. Bách Hợp xem bộ dạng cậu ấy tỏ ra không vui vẻ, liền đưa tay qua vuốt ve tóc cậu, Dung Ly híp mắt lại, tựa đầu vào người Bách Hợp, làm vậy chỉ là vì cậu rất thích thân cận Bách Hợp, không hề có chút ý tưởng dâm loạn. Bách Hợp ôm lấy cậu, nhỏ giọng hỏi: “Dung Ly, cậu rất gấp gáp muốn về lại nơi đó sao?”

“Ừm!” Dung Ly gật mạnh đầu, cậu vốn không phải là con người, nhưng cậu cũng biết ‘nhớ nhà’. Bàn Long Sơn với cậu không chỉ là một dãy núi, đó còn là nơi thai nghén ra cậu, thai nghén ra linh trí của cậu, cũng là nơi cậu gặp được người quan trọng nhất trong sinh mệnh của cậu, cậu rất muốn về lại nơi ấy:

“Ta muốn trở về thăm.” Để giữ cái xác của Bách Hợp trước kia không hư hoại, cậu đã phiêu bạt ở bên ngoài rất nhiều năm, lúc này có loại tâm tình muốn lá rụng về cội. Bách Hợp thấy ánh mắt của Dung Ly sáng lên, trong lòng bất giác có một loại cảm giác không biết nên gọi tên là gì, cô tựa vào vai Dung Ly, cậu ấy liền đưa tay ôm cô vào lòng, Bách Hợp nhỏ giọng hỏi: “Nhưng mà quan tài của cậu đã bị huỷ mất rồi!”

Dung Ly nhớ thương núi Bàn Long cho thấy từ một phương diện nào đó mà nói, cậu ấy là người hoài cựu, quan tài đã bị huỷ, đó lại là thứ mà cho tới giờ cô đều luôn thấy cậu ấy coi trọng nhất, vậy nhất định trong lòng cậu cũng không phải không hề để bụng như biểu hiện bề ngoài.

Cô đã xa cách Dung Ly mấy trăm năm, so với cậu thiếu niên cương thi ngày xưa cao hứng liền cười, không cao hứng là bĩu môi, Bách Hợp bất chợt sinh ra loại cảm giác trong lúc ta không để mắt đến được, con trai đột nhiên trưởng thành thêm rất nhiều.

Chỉ là nghĩ đến cái giá phải trả để trưởng thành, chính là ánh mắt Dung Ly tuy vẫn trong trẻo như xưa, nhưng giờ đã nhuốm thêm mấy phần u buồn không thể diễn tả không thể nói rõ.

Bất thình lình cô có cảm giác muốn lôi gã vampire đáng thương Lance đã chết từ đời nào kia ra để tự tay giết hắn một lần, thực sự lúc này không giết hắn đi không thể giải hận.

Nghe Bách Hợp hỏi đến quan tài, Dung Ly sững sờ một lát, mí mắt cậu rủ xuống, hai hàng mi run run như cánh bướm, sau đó cậu lắc đầu:

“Không sao, nàng đừng lo lắng, chỉ là ta muốn về thăm nơi đó thôi mà.”

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion9 Comments

  1. Thích Dung Ly nhưng cứ cảm thấy buồn buồn sao á. Kết cục của Dung Ly và Hợp tỷ sẽ như thế nào là câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu mị, cứ nghĩ Dung Ly cô đơn nơi nào đó để chờ Hợp tỷ thì lòng buồn rười rượi rồi. Hợp tỷ dành thời gian để bồi Dung Ly đi ngao du sơn thủy, không sao, thời gian ít nhưng ở bên nhau là được!! Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé

  2. Ưng Dung Ly ghê luôn á! Cơ mà thấy anh cứ nhuốm màu buồn thương thế nào? Mong là một kết thúc đẹp, chờ đợi 1 người đẵng đẵng như thế , không rõ đến khi nào, là chuyện làm người ta dễ thấy tuyệt vọng

  3. Cuối cùng thì Bách Hợp cũng hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ. Dung Ly giết chết Lance, Bách Hợp giúp Đường Toàn thoát khỏi cổ mộ, cha của nguyên chủ thoát tội có một cuộc sống tốt đẹp cuối đời. Đáng đời Văn Thấm Nhã phải trả giá cho sự ngu muội của mình. Thích Dung Ly quá. Cái gì cũng theo ý Bách Hợp.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  4. Lúc đầu k hiểu tên thế giới này cho lắm nhưng có lẽ cả thế giới này là hành trình cáo biệt với dung ly. CÓ lẽ kết của tg này dung ly sẽ nhập lại với lý duyên tỷ, nhưng suy cho cung ngoài lý duyên tỷ thì dung ly là người thứ 2 bách hợp quan tâm nhất. Có lẽ bởi vậy mà những gì liên quan đến dung ly cô nhớ rõ hơn so với các thế giới khác, cũng giống như việc cô nhớ đến lý yên tu khi xưa.
    Kết cho văn thấm nhã thật hợp lý, gieo nhân nào gặt quả nấy, cô ta cần trả giá cho những hành đống vô tâm của cô ta.

  5. Vậy hành trình cáo biệt cuối cùng này có phải là chàng thiếu niên Dung Ly này sẽ theo hồn phách của BH về lại tinh không không nhỉ? Thấy Dung Ly buồn vậy mình cũng buồn theo cậu ấy luôn. Đúng là gặp được nhau chẳng dễ dàng gì mà

    tks tỷ ạk

  6. Ta không muốn Dung Ly lại tiếp tục chờ đợi dài dằng dặc nữa một mình cô đơn như vậy thật đáng thương

  7. DL về hợp cùng LDT đi rùi sẽ đc ở bên Bh mà. Chứ cứ chờ đợi thế này thương a quá à ;29 cứ đọc đến phần nào về a cũng thấy thương cảm. Sinh mệnh con người hữu hạn. Sinh mệnh của a thì vô hạn. Vài chục năm ở với BH chỉ như gió thoảng. Sau đó là đằng đẵng chờ đợi. Hic hic

  8. Má, cái sự ngoan ngoãn này, muốn giết t hay gì=))) Trời ơi, Dung Ly mà trở về với anh Tỷ thì chắc t chết!!! Why Dung Ly không thể là 1 người nguyên vẹn chứ!!! Whyyyyy!!!

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: