Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 765+766

3

Chương 765: Chẩn Khâu

Edit: Thu Hang

Beta: Tiểu Tuyền

Thời gian chờ đợi từ từ trôi qua.

Không biết nguy hiểm mới làm cho người ta sợ hãi, bên ngoài khách sạn mười trượng là bóng tối, trong bóng tối tựa hồ vô số yêu quái đang mai phục. Thêm vào đó là gió đêm lạnh lẽo khiến thần kinh của người người trong thương đội Phù Diêu buộc chặt.

Trong lúc đó, Ninh Tiểu Nhàn cũng tới khách sạn thương đội Thanh Dao trú ngụ một chuyến. Đối phương trong lúc vội vàng rời đi làm rơi không ít đồ, nàng từ trong đống đồ lộn xộn trên bàn lấy ra một chiếc gương đồng. Dọc theo gương có một chút dấu vết màu xanh biếc, nàng nhìn mấy lần, đột nhiên cười.

Trường Thiên đột nhiên nói “Thương đội Thanh Dao trên sơn đạo gặp phục kích” Thàn niệm của hắn vô cùng cường đại, có thể dễ dàng bao phủ cả dãy núi.

Hắn tất nhiên có thể “Nhìn” thấy quái vật tập kích thương đội Thanh Dao như thế nào, từng bước từng bước nuốt từng người vào bụng ra sao, đương nhiên cũng thấy chân diện mục của yêu quái.

Ninh Tiểu Nhàn hiếu kỳ nói “Yêu quái dưới vách núi, có bộ dạng gì?”

Trường Thiên quơ quơ chén trà, cười nói “Chớ vội, một lát nữa nàng có thể thấy”

“Cứu mạng a ——!”

Quả nhiên qua chừng một khắc đồng hồ, trong sương mù dày đặc chung quanh khách sạn truyền tới tiếng kêu cứu.

Ngay sau đó, mười bảy mười tám thành viên của thương đội Thanh Dao ào vào trong phạm vi chiếu sáng, lấy khí lực từ khi bú sữa mà chạy. Nhìn bộ dáng tựa như có ác quỷ đánhđuổi sau lưng. Hiển nhiên thương đội Thanh Dao không thành công phá vòng vây, ngược lại đánh mất không ít thành viên, những người còn lại lúc này mới nhớ tới trên núi còn có nhân loại khác, mới nhớ tới phải đoàn kết, cho nên quay người lại tìm sự trợ giúp.

Đông gia ở trên lầu, thương đội Phù Diêu tất nhiên sẽ tiến lên ngăn họ lại. Người dẫn đầu của đối phương ở trong số người sống sót, giờ phút này sắc mặt tái nhợt, thở dốc nói “Dương chưởng quỹ của các người đâu? Dưới núi có quái vật, sắp đuổi tới. Mọi người mau phá vây”

Dương chưởng quỹ từ trên lầu chạy vội xuống, nghe vậy sắc mặt trầm xuống. Hắn là người tâm tư nhanh nhẹn, mắt thấy đối phương chưa thấy người chủ trì thương đội Phù Diêu đã thừa dịp kích động thành viên thương đội vội vàng ứng chiến, hiển nhiên muốn đánh chủ ý đục nước béo cò, muốn thừa dịp họ đánh quái vật mượn cơ hội tự mình xuống núi. Thương đội Phù Diêu không đem người đuổi ra ngoài đã xem như có ân với hắn, kết quả người này tâm niệm vừa chuyển liền có ác ý với bọn họ.

Dương chưởng quỹ cũng không phải quả hồng mềm, trong lòng giận dữ nhưng vẫn ngoài cười trong không cười nói ‘Vương huynh đệ, ngươi nửa đêm không chào hỏi đã mang đội ngũ chạy đi, hiện tại tại sao lại vội vã trở lại, lại còn chỉ có mấy người?”

Vương chưởng quỹ đang muốn nói, ánh mắt quét qua đám người đội nhiên ngưng tụ, chỉ vào một người nói “Ngươi vương bát đản, làm hại huynh đệ chúng ta chỉ còn dư lại mấy người này, ngươi lại co đầu rút cổ trong thương đội Phù Diêu”

Từ Cảnh Minh co rụt đầu lại, không dám lên tiếng, Dương chưởng quỹ lại cười lạnh nói “Vương huynh đệ là do xuống núi ăn thiệt thòi, nhân thủ không đủ, lại muốn đưa quái vật tới tìm chúng ta sao?”

Vương chưởng quỹ tự biết mình đuối lý, nhất thời im lặng, Dương chưởng quỹ cũng không để ý đến hắn, chuyển hướng nói với thủ hạ “Không cần hoảng hốt, đông gia sớm đã sắp xếp xong xuôi, đem mấy cái Định Phong Bàn này chôn ở bốn phía khách sạn, tất nhiên sẽ có hiệu quả. Ngoài ra, Liễu Hạc, Liễu Quán, Quế Nhất Minh, ba người các ngươi ngự pháp khí lên cao, chuẩn bị xuất thủ”. Ba người được hắn điểm danh gật đầu, qủa nhiên ngự kiếm lên cao giữa không trung. Không ít thương đội sẽ mướn tu sĩ hộ tống, thậm chí còn có quả yêu quái nhập thế lâu năm đảm đương nhiệm vụ hộ vệ.

Vương chưởng quỹ thấy một màn như vậy rất ngạc nhiên. Trong đội của hắn vốn cũng có tu sĩ, nhưng ở trong sương mù dày đặc không phát huy nửa điểm bản lĩnh, không duyên cớ đã bị quái vật nuốt vào trong bụng. Có thể thấy được thương đội Phù Diêu sớm đã có chuẩn bị, nhất định đã dùng linh dược khắc độc.

Nghĩ tới đây trong lòng hắn có vài phần yên tâm. Nguy cơ trước mắt, đồng bạn càng mạnh tất nhiên càng tốt hơn, chỉ cần có thể giữ lại mạng sống, chuyện sau này sau này hãy nói.

Sắc mặt Dương chưởng quỹ vẫn như thường, phân công an bài đâu vào đấy, mọi người gặp chuyện trong lòng có chút khẩn trương, thấy bộ dáng này cũng nhanh chóng buông lỏng hơn vài phần. Thật ra thì giờ phút này trong lòng Dương chưởng quỹ cũng rất bình thường, người bên cạnh không biết, hắn lại biết rõ thân phận của hai vị chủ nhân trên lầu, càng có lòng tin mù quáng với Trường Thiên, đừng nói không biết quái vật thế nào, cho dù là đại yêu tới hắn cũng tự tin đại nhân nhà mình có thể chiến thắng.

May là thương đội Phù Diêu trước đó đãđược Ninh Tiểu Nhàn phân phó, đem phạm vi mười trượng quanh khách sạn chiếu sáng lên. Giờ phút này có thể thấy được trong sương mù dày đặc có cái gì đó đang tràn vào.

Những thứ quái vật ăn thịt người, rốt cục lộ diện.

Ninh Tiểu Nhàn ở bên cửa sổ. Nhãn lực của nàng vô cùng tốt, so với những người khác thấy quái vật này có bộ dáng như thế nào rõ ràng hơn, không khỏi chậc chậc nói “Xấu thành như vậy cũng không dễ dàng gì”

Lấy kiến thức cũng nhãn giới của nàng, có thể làm cho nàng phát ra tiếng than thở này cũng thật không dễ dàng. Bộ dáng của thứ quái vật trước mắt quả thực là một tạo vật đặc biệt đáng hổ thẹn của tạo hoá, ấn tượng đầu tiên của loài người với nó chính là loại giòi bọ béo núc nhưng lớn hơn gấp mấy trăm lần, mỗi con đều dài hai trượng, không mắt không tai đầu tròn não tròn. Song thân thể của nó lại chia khúc, nhìn qua tựa như con giun.

Quỷ dị hơn chính là những thứ quái vật này trên trán còn có những bụi thực vật hoàn chỉnh, có thân có lá có hoa. Nếu bọn chúng chôn trong đất, lộ ra bên ngoài cũng chỉ có gốc thực vật này.

Bọn chúng vừa lộ diện, mấy vị tu sĩ bừng tỉnh đại ngộ, khó trách tất cả mọi người trong đêm không nhận qua được màu hoa trắng đó là chủng loại gì, thì ra chính là những thứ bọn chúng dùng để nguỵ trang. Những quái vật này bình thường chôn thân dưới đất, cũng không biết đã thành công phục kích bao nhiêu con mồi.

Trên lầu Cùng Kỳ nhảy cao ba thước, trong lời nói là vô tận vui mừng “Chẩn Khâu, lại có thể là Chẩn Khâu! Nữ chủ nhân, chúng ta lời to rồi”

Chẩn Khâu? Nàng cảm thấy tên gọi này có chút quen tai, chẳng phải là từng nhìn qua trong sách của Ngôn Tiên Sinh sao?

Lúc này tất cả mọi người cảm thấy dưới mặt đất tựa hồ có vật gì đó nhúc nhích động, như muốn từ đất chui lên. Dương chưởng quỹ được Trường Thiên truyền âm báo, khi mọi người kinh hô đã trầm giọng nói “Chớ hoảng sợ. Quái vật kia chính là Chẩn Khâu, là thượng cổ dị thú, tuy có khả năng độn thổ, nhưng Định Phong Bàn đông gia cho chôn dưới đất có tác dụng khiến chúng không thể độn thổ không thể chui ra.

Mọi người ngưng thần nhìn lại, dị vật trên mặt đất trở mình nhiều lần nhưng vẫn không thể độn thổ, cũng vững dạ hơn. Vương chưởng quỹ thấy thế liềnthở phào nhẹ nhõm. Mới vừa rồi thương đội Thanh Dao chạy trối chết, những thứ quái vật này chính là nhờ vào thiên phú độn thổ từ dưới đất chui lên, phía sau ngay cả hố cũng không lưu lại, trong nháy mắt đã nuốt mấy huynh đệ vào trong đất từ từ hưởng dụng. Đáng thương cho các hán tử vào nam ra bắc tung hoành ngay cả nửa tiếng kêu lên cũng không kịp đã bị cuốn vào trong đất.

Các tu sĩ lơ lửng trên không, đợi Dương chưởng quỹ phát lệnh liền ngự kiếm phát khí đánh tới. Những quái vật này nhìn mập mạp mềm mại nhưng thân xác thực dày, phi kiếm đánh tới trên người chúng như đụng phải tảng đá, phát ra tiếng leng keng.

Không thể đánh tới? ba vị tu sĩ trên mặt có chút kinh ngạc, tiếp tục thúc dục linh kiếm của mình, lúc này mới có vài đầu Chẩn Khâu bị đục lỗ trên thân thể. Có điều sinh mệnh lực của những thứ này hiển nhiên rất mạnh, bị phi kiếm đâm xuyên qua tựa hồ không có nửa điểm đau, vẫn hướng khách sạn di chuyển tới thật nhanh. Trong ba người, Liễu Hạc lớn tuổi nhất, giờ phút này lĩnh ngộđược ra lệnh “Cắt đầu bọn chúng”

Ngón tay vừa điểm, trường kiếm quả nhiên đuổi theo một Chẩn Khâu, không chút lưu tình chém đầu xuống. Kết quả tên mập đần này tiếp tục xông về phía trước, hoàn toàn không bị ảnh hưởng nửa phần.

Sinh mệnh lực của quái vật này thực cường hãn?

Trong bụng mọi người trầm xuống, sắc mặt người phàm trong thương đội lại càng trắng bệch hơn. Nếu ngay cả tu sĩ cũng không cách nào thu phục đám yêu quái này thì những người phàm tục như họ chẳng phải bó tay chờ chết? Giờ phút này bọn họ rốt cục hiểu vì sao thương đội Thanh Dao không cách nào phá vòng vây, không thể làm gì khác hơn là quay trở lại trên núi. Loại quái thú này, cũng không biết điểm yếu của chúng ở nơi nào.

Lúc này trừ hai người một lò luyện đan trên lầ,u ai cũng không nhớ ra được Chẩn Khâu nguyên bản chính là con giun, mà con giun nếu bị cắt thành hai nửa cũng có thể khép lại vết thương biến thành hai cơ thể sống.

Chẩn Khâu tiến tới càng lúc càng gần. Nếu không phải bốn phía khách sạn có Định Phong Bàn thì với khả năng độn thổ trời sinh, bọn chúng có thể đi lại như bay. Bọn chúng mặc dù không có chân nhưng mỗi lần bụng chạm đất cơ thể đều tiến lên phía trước, với tốc độ hiện tại mặc dù không nhanh nhưng thoạt nhìn giống như xe tăng tiến tới.

Phía trước của Chẩn Khâu như ngửi được mỹ vị đã mở cái miệng to ra. Xem ra cái miệng này thực là cái miệng khổng lồ xấu nhất và cũngđáng sợ nhất mà Ninh Tiểu Nhàn từng thấy, cho dù là sắt kình Xích Nha hay long tử Ly Vẫn cũng chỉ có bộ dáng khổng lồ, cũng không làm cho người ta run rẩy như thế, từ ngoài vào trong cảm giác sâu không đáy, lại chi chít những cái răng xếp hàng.

Mỗi một chiếc răng đều có hình dạng như châm, hơn nữa phương hướngđều đưa về phía yếu hầu, cái loại dày đặc kia khiến cho nàng nghĩ tới câu – ăn hết mọi thứ. Có thể đoán được, bị cái miệng này cắn một miếng, đại khái chỉ mấy hơi thở sẽ bị yết hầu có mấy trăm cái châm đâm vào, con mồi không thể tìm được đường sống.

Hai phàm nhân đứng đầu vốn cầm trường đao muốn chém, lại đột nhiên bị cái miệng khổng lồ này làm cho kinh hãi. Chẩn Khâu làm sao cho bọn họ cơ hội phản ứng? Miệng lớn mở ra, đem hai người nguyên lành nuốt xuống.

Đường kính thân thể của chúng vượt qua bốn thước, mà đường kính cái miệng khổng lồ lại đạt tới sáu thước, cho dù đem một nam nhân trưởng thành trong tư thế ngồi nuốt vào cũng không thành vấn đề.

Hai đầu Chẩn Khâu trong nháy mắt ăn một ngụm lớn. Những người khác đã nghe được tiếng kêu thảm thiết như bệnh nhân tâm thần của họ, âm thanh càng về sau càng nhỏ, hiển nhiên cố gắng giãy dụa từ trong khoang miệng và yết hầu truyền tới. Đồng bạn bên cạnh khẩn trương, vẫn cố đưa tay kéo người, kết quả khiến cho người bị cắn kêu lên càng thê thảm, hiển nhiên để chống lại thì răng của quái vật châm vào thịt càng chặt, khiến hắn càng thêm thống khổ.

Tu sĩ trên trời thấy thế kêu lên một tiếng, trường kiếm lướt xuống, đem Chẩn Khâu đang ngậm phàm nhân này chém thành hai nửa, coi như giúp phàm nhân xui xẻo này chết một cách thống khoái.

Chương 766: Dị Thú Solo

Chỉ trong chớp mắt, Chẩn Khâu phía sau cũng đã đuổi tới, tràn vào trong địa phận của khách sạn.

Trường Thiên đứng ở cửa sổ nhìn đến, nói với Ninh Tiểu Nhàn “Đã đến thời gian, có thể thả bọn chúng ra”

Nàng sớm đã chờ không được, chỉ ngón tay, Nhục Cầu trên người nàng liền từ cửa sổ bắn ra, ở trên  mặt đất nhảy hai cái, tiếp theo xúc tua uy vũ hướng ra bốn phương tám hướng, mỗi một lần đều đem hơn mười hạt giống căng tròn ném ra.

Những hạt mầm này vừa chạm đất liền bụp một tiếng nứt ra, xúc tua cùng thân thể mềm mại trong nháy mắt vươn ra, biến thành hình dạng giống đồng loại của Nhục Cầu như đúc – Phệ yêu đằng.

Nhục Cầu ném ra hơn ba trăm hạt giống, cho nên trên khoảng đất trống nho nhỏ trong nháy mắt có hơn ba trăm Phệ Yêu Đằng.

Sau khi Ninh Tiểu Nhàn trở về Ẩn Lưu đã đem tộc quần Phệ Yêu Đằng an trí trong rừng rậm Ba Xà, ở đó huyết thực trở nên dễ như trở bàn tay, vì vậy cuộc sống của tộc Nhục Cầu trôi qua rất dễ chịu, ba tháng này vóc dáng chúng cũng lớn lên một vòng, không còn bộ dáng dinh dưỡng không đầy đủ.

Lần này vây công Quảng Thành Cung nàng cũng đem theo một phần Phệ Yêu Đằng này ra ngoài, không nghĩ tới có thể phát huy công dụng ở nơi này.

Nơi này nguyên bản có khoảng chừng trăm người, hiện tại thêm hơn ba trăm Phệ Yêu Đằng, cộng thêm đàn Chẩn Khâu thoạt nhìn có vẻ chật chội. Mọi người thấy thấy bộ dáng dữ tợn của Phệ Yêu Đằng đột nhiên nhảy dù vào giữa đám người cơ hồ trong nháy mắt muốn chạy trốn, may là Dương chưởng quỹ vận khởi linh lực, kêu khàn giọng nói “Đây là linh sủng của đông gia, có thể khắc chế Chẩn Khâu, mọi người chớ hoảng sợ, chỉ cần lui lại phía sau”

Nếu bàn về tốc độ, thân thủ nhạy bén thì Phệ Yêu Đằng nhanh hơn Chẩn Khâu rất nhiều, chỉ là khổ người kém hơn mà thôi. Đám Phệ Yên Đằng vừa ra, được Nhục Cầu thúc dục, hai ba bận đã đem tứ chi thành xúc tua hướng mặt Chẩn Khâu đánh tới, những sợi dây dài mảnh xua tới chuẩn xác đục chém trên thân Chẩn Khâu.

Nhìn da thịt Chẩn Khâu dày tới mức tu sĩ cũng đánh không được, song xúc tu của Phệ Yêu Đằng có rất nhiều công dụng, tựa như loài bạch tuộc bám vào con mồi, gai nhọn không thua gì pháp khí lại sắp xếp như hình dáng răng cưa lúc này đang xoa đẩy trên người Chẩn Khâu, mỗi một mũi gai lại có a xít đặc thù của Phệ Yêu Đằng. Ninh Tiểu Nhàn cách xa hơn  mười trượng cũng có thể ngửi thấy mùi hôi thối của chất lỏng này, không nhịn được cau mi, thầm nghĩ tới từ công kích sinh hoá.

Sau khi chạm tới người Chẩn Khâu, trong nháy mắt hủ thực ra một lỗ thủng to.

Ngay sau đó, xúc tua trực tiếp đâm vào trong, thi triển thiên phú sở trường – hút.

Phệ Yêu Đằng đã hôn mê nhiều ngày, sau khi thức tỉnh việc thích nhất dĩ nhiên là ăn. Chẩn Khâu cho dù bị chém làm hai cũng không chết, nhưng thân thể trắng mập cũng tồn tại dịch thể phía trong, bị ba bốn đầu Phệ Yêu Đằng lấy hết sức hút, thân thể vốn mập mạp khổng lồ theo tốc độ mắt thường có thể thấy được quắt đi.

Điều này cũng do sinh mệnh lực của chúng cường đại, nếu đổi lại là một loại yêu quái khác, giờ phút này thân thể đã khô rồi.

Nhìn lại Phệ Yêu Đằng, từ khô héo ngược lại dần dần mập lên, trở nên tròn đầy lóng lánh. Đây chính là kết quả khi ăn no, loại sinh vật cổ quái này thức ăn cũng hết sức phong phú, ngay cả Chẩn Khâu cũng có thể lấy ra làm đồ ăn, chỉ cần ba Phệ Yêu Đằng ra sức là có thể hút khô một con Chẩn Khâu.

Chẩn Khâu mặc dù không có mắt nhưng xúc cảm nhạy bén, dĩ nhiên biết những thứ tiểu quái vật ghé trên người mình đang hấp thu lấy cốt tuỷ, ngay sau đó liền quay qua, mở rộng miệng cắn tới. Vài Phệ Yêu Đằng hút no thân thể tròn xoe, động tác không linh hoạt, vô ý bị Chẩn Khâu cắn một ngụm nuốt xuống.

Hai loại dị thú chém giết, trên đất một mảnh hỗn loạn, đa số mọi người nhìn một màn kỳ quái này đều cả kinh. Cùng Kỳ nhân cơ hội này nói cho Ninh Tiểu Nhàn “Chẩn Khâu rất hiếm thấy, đây chính là loại sinh vật kết hợp của yêu quái và thực vật, có hai phần tương tự Phệ Yêu Đằng. Nóăn thịt, nhưng thực vật trên đầu cũng không phải chỉ dùng để nguỵ trang. Ở thời điểm không có con mồi, nó có thể đem mình vùi vào trong đất, thông quan thổ nhưỡng và ánh sáng để hấp thu dinh dưỡng, kéo dài tính mạng”

Nàng nghe liền hiểu, thứ này thích ăn thịt, nhưng nếu không có thịt vẫn có thể dùng thực vật trên đầu tiến hành quang hợp hấp thu chất dinh dưỡng, giống như thực vật sống.

“Cách sinh tồn của thực vật này rất tốt nha” nàng lẩm bẩm “Nhưng sao số lượng lại ít như vậy?”

“Chẩn Khâu có thể thích ứng với các loại hoàn cảnh, nhưng lại có một điểm yếu chết người – ngoại trừ Chẩn Khâu mẫu, không một Chẩn Khâu nào khác có khả năng sinh dục, cho dù là sau khi Chẩn Khâu mẫu tử vong. Các đàn Chẩn Khâu chủ yếu dựa vào phương thức phân ổ để phát triển, chính là sau khi Khâu mẫu sinh hạ Khâu mẫu đời sau, chúng sẽ tự ra ngoài để lập môn hộ”. Cùng Kỳ cười hắc hắc nói “Thời kỳ thượng cổ, Chẩn Khâu từng một lần lan tràn khắp Nam Chiêm Bộ Châu. Nó cơ hồ ăn tất các vật sống, Man tộc vì con cháu đời sau nên tiến hành đồ sát loại sinh vật này, kết quả thoáng cái số lượng Chẩn Khâu liền giảm mạnh, đây chính là nguyên do”

Nàng lập tức hiểu phương thức sinh sôi nảy nở của Chân Khâu cùng ong và kiến có chút tương tự, chẳng qua là quan điểm khác nhau. Ong chúa khi chết đi sẽ có người mới lên kế tục, Chẩn Khâu lại không như vậy. Đối với một đàn Chẩn Khâu mà nói, khâu mẫu chết đi đồng nghĩa cả chủng tộc hoàn toàn tiêu vong.

Làm Khâu mẫu dĩ nhiên theo bản năng sẽ muốn nắm chặt quyền lực trong tay, tất nhiên không muốn sinh hạ Khâu mẫu kế tục, như vậy chủng tộc của mình cũng không cần chia ra. Nhưng nếu Khâu mẫu gặp chuyện ngoài ý muốn bỏ mình thì cả tộc sẽ theo nó chôn cùng.

Ở thời điểm chủng tộc số lượng đông đảo thì đây không phải vấn đề. Nhưng khi bị Man tộc tiêu diệt tất nhiên vấn đề sẽ xuất hiện. Số lượng Khâu mẫu vốn đã không nhiều, lại cứ phát triển như vậy khó trách cuối cùng sẽ dần biến mất.

Ninh Tiểu Nhàn thoáng cái bắt được trọng điểm “Nói cách khác, đám người kia tiến công dưới vách núi, chính là do Khâu mẫu ở phía sau chỉ huy? Không Thành đã duy trì tình trạng này rất lâu, làm sao đột nhiên lại xuất hiện loại sinh vật này?”

“Không sai. Chẩn Khâu mẫu ở dưới vách núi có thể thông qua mỗi một Chẩn Khâu tại đây nắm được chiến cuộc, cùng với việc tự mình tham gia không có gì khác, đây cũng là thiên phú của nó. Tuy là không thể ra quyết sách từ xa nhưng cũng không cần tự mình mạo hiểm” Trường Thiên đứng lên, hướng nàng đưa tay tới “Có muốn đi xem náo nhiệt không?”

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiến cuộc đã từ từ ngã ngũ, Chẩn Khâu mặc dù thân hình khổng lồ, số lượng đông đảo nhưng cũng không phải vô cùng vô tận, lúc này từ trong sương mù không thấy đồng bọn nào xuất hiện thêm, tính qua trong trận chiến cũng chỉ hơn tám mươi, mà Phệ Yêu Đằng số lượng lại vượt quá ba trăm, từ số lượng mà nói, tất nhiên Phệ Yêu Đằng chiếm ưu thế. Cho dù bọn họ không nhúng tay vào, Nhục Cầu và đồng bọn của nó vẫn có thể giành chiến thắng.

Lòng hiếu kỳ áp đảo hết thảy, nàng đưa tay vào trong lòng bàn tay hắn “Đi thôi”

Gió bên tai thổi vù vù, cảnh vật như tuấn mã vút nhanh qua. Trường Thiên lại dắt nàng nhảy ra từ cửa sổ, dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người trực tiếp nhảy xuống vách đá. Nhưng tốc độ của hắn quá nhanh, ngay cả tàn ảnh chưa từng lưu lại, trừ Cùng Kỳ, hiện trường hỗn loạn hơn một trăm người không có ai cảm giác được hắn đến và đi.

Càng đi xuống sương mù càng dày, mùi tựa như sữa lại giống như mật ong, nhưng loại sương độc này tất nhiên không làm khó được hai người.

Đáy vực trống trải, bằng phẳng, mặt đất còn được che phủ lớp băng cứng, cỏ cây từ khe đá quật cường mọc ra nhưng số lượng cũng rất ít ỏi.

Trừ những thứđó, nơi này không có nửađiểm âm thanh hay vật sống.

Trường Thiên đưa mắt đảo qua, bộ dáng như dự liệu, dắt nàng đi tới một lối đi trước thạch động.

Cửa thạchđộng trơn nhẵn, chỉ có một khe hở nhỏ cho một người miễn cưỡng đi qua, không biết thông đi nơi nào. Từ bên ngoài nhìn vào, đen tối đến doạ người.

Chỗ này quá nhỏ, Trường Thiên thân hình cao lớn, nếu không thi triển thần thông sợ rằng không thể đi vào.

Hắn cũng không quan tâm, nắm tay Ninh Tiểu Nhàn vận độn thuật, trong nháy mắt liền vượt qua khe hở nhỏ đi vào.

Bên trong một mảnh tối đen, không có nửa điểm ánh sáng, chẳng qua hai người đều có nhãn lực kinh người, có thể thị vật trong đêm, vì vậy lối đi nhỏ mặc dù gập ghềnh cũng không làm khó được họ.

Cứ đi như vậy qua khoảng bốn mươi hơi thở, phía trước đột nhiên có ánh sáng yếu ớt truyền đến, nương theo ánh sáng còn có một mùi hôi cổ quái.

Mùi vị này đối với Ninh Tiểu Nhàn đã theo đại quân Ẩn Lưu tàn sát Tẩy Kiếm Các mà nói thì đã không còn xa lạ, đúng như thi thể bị phơi dưới nắng ba bốn ngày, quả là thối tới kinh người.

Nàng vội vàng không chuẩn bị, chỉ cảm thấy khí vị này xông thẳng tới tâm trí, thối tới nỗi nàng thiếu chút nữa không thở nổi.

Trường Thiên nhận thấy sự thất thố của nàng, đưa tay chà xát sống mũi nàng một cái, cảnh cáo.

Bọn họ còn chưa tới gần, trong đất phía trước đột nhiên chui ra ba bốn đầu Chẩn Khâu, há to mồm muốn nhào tới. Mấy tên này thân hình so với đồng bọn phía trên to lớn hơn một phần ba, động tác càng thêm mãnh liệt, hiển nhiên là thân vệ của Khâu mẫu.

Chỉ nhìn mấy tên này Ninh Tiểu Nhàn cũng biết Trường Thiên không có tìm nhầm chỗ.

Cánh tay Trường Thiên nhẹ giơ lên, bàn tay nắm lại trong tay áo rộng rãi, thần lực ngưng tụ thành một cây kim tiên vô thanh vô tức bắn ra ngoài, bộ dáng cực kì giống kim xà vẫy đuôi.

Kim tiên lần lượt trên thân ba Chẩn Khâu đánh một cái, cũng không lộ ra khí thế sắc bén, chỉ phát ra tiếng vang bụp bụp bụp, nhưng thân hình chúng đột nhiên khựng lại, giống như phim bị dừng lại đột ngột.

Sắc mặt Trường Thiên hờ hững, lướt qua ba quái vật này, ngay cả cước bộ cũng chưa từng dừng lại.

Ba đầu Chẩn Khâu ngu ngơ tại chỗ qua mấy hơi thở, sau đó thân thể cường tráng tròn xoe giống như khí cầu đột nhiên khô quắt lại, bên ngoài thân cũng xuất hiện vứt nứt.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion3 Comments

  1. Cái đám quái vật ghê gớm xấu xí thì ra là sinh vật từ thời thượng cổ với cái tên Chẩn Khâu. Nghe cái tên lạ lẫm nhưng thì ra là loài giun đất. Nó cũng giống như ong và kiến do con giun mẫu điều khiển. Có điều tại sao nó lại xuất hiện ở đây. Cái đám người Thanh Dao đội gặp nguy hiểm thì lại quay lại kiếm Phù Diêu đội giúp. Đáng khinh qua. Nhục cầu phát huy tác dụng rồi
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Tưởng quái vật chỉ có 1 con chứ. Biết ngay cái thương đội TD này gặp chuyện mà. Không nghĩ vẫn còn người sống chạy về cầu cứu thương đội PD. Chỉ có điều chết đến nơi còn muốn tính toán ngta đấy. Quái vật này thế mà là sinh vật thượng cổ. Nhưng số đen là lại gặp ngay TN cùng TT. TT dẫn TN đi xem cổ mẫu không biết có gì thú vị không đây.
    Cảm ơn edictor

  3. Khiếp đám quái vật này xấu dã man nghe miêu tả mà hình dung ra thấy kinh như bọ giun nhúc nhích phát khiếp vậy mà lại à là thượng cổ dị thú.cũng may thương đội của NTN có TT và NTN theo k thì cũng bị diệt toàn bộ.phệ yêu đằng đc bữa no sau khi thức dậy đánh chén không suy ngĩ.NTN và TT xuống vực tìm chẩn khâu mẫu có dự định gi nữa không nhỉ.sống từ thời man cổ vẫn còn mà
    Thanks editor.mong chờ chương sau

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close