Bia Đỡ Đạn Phản Công – Hành trình cáo biệt cuối cùng 33+34

15

Hành trình cáo biệt cuối cùng 33

Edit: Quy bà bà

Beta: Sakura

Thấy Văn Thấm Nhã lỡ mồm, ánh mắt Lance xẹt qua mấy tia đỏ máu, cặp mắt xanh lam vốn ấm áp trong nháy mắt lạnh xuống, hắn quay đầu nhìn Bách Hợp, mở miệng cắt lời Văn Thấm Nhã:

“Cô Vân, đạo thuậttrung hoa  bác đại tinh thâm, trước kia tôi vẫn ngưỡng mộ trong lòng, bây giờ có thể coi là có được cơ hội tận mắt nhìn thấy. Từ lúc này trở đi, rất hy vọng cô Vân có thể tiếp tục để cho tôi được mở rộng tầm mắt!”

Văn Thấm Nhã nghe hắn nói, cũng giật mình nhận ra, mình đã không đủ kín miệng, trong phút chốc biểu tình trở nên cẩn thận dè dặt. Bách Hợp biết Lance không có ý tốt, nhưng đó là hắn tính kế Văn Thấm Nhã, không liên quan đến mình, gã ngoại quốc không rõ lai lịch này cô cũng không dự định giao tiếp, chờ tìm được đường ra khỏi đây, cô dự định sẽ ai đi đường nấy, bởi vậy không muốn cùng hắn hàn huyên, bèn cười lạnh:

“Anh là ai, liên quan gì đến tôi, trả tôi bao nhiêu tiền? Anh muốn mở rộng tầm mắt liền được mở rộng tầm mắt chắc? Không ngờ có người bề ngoài nhìn thì xấu, trong đầu mơ thực đẹp!”

Những lời này quả thực không chừa lại cho Lance chút mặt mũi nào. Văn Thấm Nhã nghe mà tức nổ phổi, thế nhưng không ngờ được, Lance vẫn nhất quán duy trì phong độ, không trở mặt, trái lại cười đến vô cùng khiêm tốn:

“Nói cũng phải, thực thất lễ vẫn luôn không có cơ hội tự giới thiệu với các vị, tôi tên Lance, đến từ nước Anh.”

Hắn không nói họ, chỉ xưng tên, Bách Hợp từng tiến vào nhiều nhiệm vụ khác nhau, ưu đãi của việc tích luỹ qua nhiều nhiệm vụ ấy là, thường thức của cô trên nhiều phương diện đều vượt xa so với thường nhân, như hiểu biết của cô, người Anh mà chỉ có tên không có họ là hiện tượng chỉ tồn tại từ giai đoạn trung cổ, sau giai đoạn trung cổ, để dễ phân biệt người Anh đã lấy nghề nghiệp, địa danh, đặc điểm bề ngoài, thậm chí giáo xứ làm cơ sở đặt ra dòng họ để phân biệt.

Gã Lance này chỉ có tên không có họ, làn da trắng nhợt, trên người tuy không có yêu khí quỷ khí nhưng cũng không có lấy một chút nhân khí, cùng ngồi trên một thuyền, Bách Hợp thậm chí không nghe được tiếng tim hắn đập, sức lực của hắn lớn vô cùng, trong bóng tối đi lại tự nhiên. Cộng hết các đặc điểm này lại, đều khiến cô liên tưởng tới một sinh vật trong truyền thuyết phương Tây, Vampire.

Với người bình thường, Vampire dường như là một sinh vật hoàn toàn do người ta hư cấu ra, dù sao không có bao nhiêu người từng gặp qua Vampire, đối với người hiện đại không tin quỷ thần mà nói, Vampire chỉ tồn tại như một danh từ mà thôi. Nhưng người hiện đại không tin, Bách Hợp lại tin. Các loại thần thần quỷ quỷ cô đều đã có dịp thấy qua. Đến rồng trong truyền thuyết cô cũng từng quen biết, trong một nhiệm vụ, cô còn tự mình trở thành lão rồng già Kính Hà. Tuy cô chưa từng tận mắt thấy Vampire nhưng cô tin có thứ này tồn tại.

Các đặc điểm của Lance đều giống loại quỷ hút máu này, chỉ còn chờ Bách Hợp thử đi xác minh.

Nghĩ đến đây, Bách Hợp nghe Lance tự giới thiệu xong cũng không ngẩng đầu lên, lại tự lấy ra một xấp giấy bùa, ngồi trên thuyền lại lấy chu sa ra chấm ngón tay tiếp tục vẽ bùa mới, trong đó có một tấm bùa là cô viết bằng chữ phồn thể, rất nhanh, cô đã vẽ xong bảy lá bùa, trong lúc cô làm những việc này, ánh mắt Lance vẫn dừng trên người cô không rời đi, còn Văn Thấm Nhã lúc này vẫn không ngừng bất mãn:

“Chẳng lẽ cha mẹ cô không dạy, lúc nói chuyện với người khác không nên thất lễ như vậy?”

“Cô Văn, tuy tôi không đọc nhiều sách được như cô, nhưng đạo lý thì tôi cũng hiểu được không ít.” Bách Hợp đã vẽ xong bùa, bèn thu dọn hết lại, cất chu sa vào ba lô, nói tiếp: “Nghe nói người xấu xí mới cần phải cố gắng học cho giỏi. Những lời này, kể từ lúc nhìn thấy cô Văn tôi mới chân chính hiểu rõ đó.” Nói xong, cô thuận tay cầm một lá bùa đưa về hướng Lance, nhìn thấy động tác của cô, phản ứng của hắn ta cực kì lớn, nhảy lùi về phía sau một bước, động tác của hắn tuy mạnh mẽ, nhưng thuyền là do một đám trùng đen kết thành nên vững chắc cực kì, không lắc lư tròng trành chút nào, nhưng hành vi của hắn quá kích động, trên mặt còn lộ ra vẻ cảnh giác, thật sự là khiến người ta không thể không để ý.

Nhóm người Đường Toàn vốn đã căng thẳng lắm rồi, thấy cử động của Lance thì đâm giật nảy mình, trân trối nhìn hắn. Ánh mắt Lance lạnh đi, Bách Hợp liền nói:

“Nơi này vốn cổ quái, tôi vẽ mấy tấm bùa bình an, mọi người mang theo trên người cũng tốt.”

“Đa tạ ý tốt của cô Vân.” Lance nghe Bách Hợp nói vậy, thở phào nhẹ nhõm, hắn không tiếp nhận tấm bùa Bách Hợp chuyển tới, trái lại cẩn thận dè dặt đưa mấy ngón tay trắng nhợt của mình ra rút lấy tấm giấy bùa viết đầy chữ phồn thể kia:

“Tôi vốn có lòng kính sợ đối với đạo thuật Trung hoa, suýt nữa đã hiểu lầm ý tốt của cô Vân!”

Hắn vừa nãy nhìn chằm chằm suốt thời gian Bách Hợp vẽ bùa, đối với nhiều người hiện đại mà nói, để vẽ bùa rốt cục là cần dùng chữ phồn thể hay dùng dạng nét bút nào là một vấn đề hầu như không ai biết, thế nhưng Lance lại biết rõ, hơn nữa còn có tâm kiêng kị đối với những lá bùa đúng tiêu chuẩn, thế nên hắn đưa tay liền rút lấy tấm bùa bằng chữ phồn thể vốn tương đương một tờ giấy lộn. Một người ngoại quốc có thể hiểu nhiều biết rộng như vậy, trừ phi đã sống quá lâu, Bách Hợp thực sự nghĩ không ra nguyên nhân nào khác. Đã chứng minh được phán đoán trong lòng, nghe hắn ta nói như vậy, Bách Hợp chỉ cười cười không trả lời.

Thật không hiểu Văn Thấm Nhã từ chỗ nào trêu chọc ra con quỷ hút máu này, một chuyến đi cổ mộ này chỉ có thể bình một câu rằng, sóng trước chưa qua, sóng sau đã tới. Không biết nguyên chủ theo như nội dung vở kịch có gặp được hai người này không, nếu như gặp được, vậy thì chắc chắn nguyên chủ không thể ra khỏi được cổ mộ này được. Cho dù cô ấy có đào thoát được khỏi bàn tay cương thi, quỷ hồn trong cổ mộ, cuối cùng e rằng cũng không thoát được khỏi bàn tay của Vampire, nhưng nếu như không gặp, như vậy chỉ có mình Văn Thấm Nhã bị Vampire mang vào cổ mộ, nhất định là cô ta chết chắc.

Bách Hợp mím môi, lần lượt đem những tấm bùa trên tay phân phát hết cho mọi người, Văn Thấm Nhã không nhận, bà Văn ngược lại giống như sợ Bách Hợp sẽ không cho mình vậy, đưa tay giật lấy hai tấm. Bà ta vừa cầm được lá bùa vào tay, bàn tay xương đang túm chặt tay bà ta liền run lên. Nữ quỷ lúc này liền mở miệng:

“Nữ tiên trưởng, vị phu nhân này đã ném bàn tay của Chi Nương xuống sông, thân thể Chi Nương vốn đã không toàn vẹn, cho nên chỉ có thế đi theo bà ấy, trừ phi vị phu nhân này đem bàn tay của em Vương trả lại về chỗ cũ thì hồn phách muội ấy mới có thể quay về yên vị ở vị trí cũ được.”

Bà Văn nghe thấy chuyện này, thân thể càng run như giẽ: “Đừng đi theo tôi, đừng đi theo tôi, cứu tôi với!”

Bách Hợp đột nhiên nhớ ra:

“Có phải là đã ném xuống khi ở trên vách núi không?”

Nữ quỷ quay đầu sang bên, tựa như cũng ai đó hỏi chuyện một chút, sau đó gật đầu:

 

“Chi Nương vốn có lòng tốt muốn ngăn cản mọi người nhập mộ, cho nên mới níu tóc Văn phu nhân đây, lại không ngờ bà ta không biết tốt xấu, liền giật đứt bàn tay Chi Nương ném xuống sông.”

Nữ quỷ vừa rồi gọi quỷ hồn Chi Nương kia là em Vương, những người còn sống sót cũng nhớ ra, trên vách núi khi điểm danh có một nữ quỷ tự xưng là Vương Thị, giờ nghe nữ quỷ phân trần, trong lòng liền minh bạch là chuyện gì đã xảy ra.

Đường Toàn tức xanh mặt, nghiến răng trừng mắt nhìn bà Văn:

“Bà Văn, ông già này vốn kính bà là người có học, hiểu được nhiều đạo lý, thật không ngờ bà lại là loại người như vậy. Trên vách núi chính là bà chiêu âm hồn tới trước, lúc trước ở chỗ ao máu thế nhưng bà còn có mặt mũi đi bôi nhọ tiểu Vân!”

“Đúng là không biết xấu hổ, nguyên một gia đình đều là thứ không biết xấu hổ!” Triệu Hồng Quỳnh hừ một tiếng, mẹ con cô là do nhà họ Văn này lừa gạt mới vào cổ mộ, bây giờ mẹ cô cũng là vì dính dáng tới hành động của bà Văn mà chết, cô hận bà ta thấu xương, đôi mắt to đầy tia máu đỏ lộ ra sát ý.

Người đàn ông trung niên béo không hé răng, nhưng cũng oán hận trừng mắt nhìn bà Văn, bà ta im bặt không dám lên tiếng, Văn Thấm Nhã thấy tình cảnh như vậy, nhỏ giọng bắt đầu hỏi thăm mẹ mình tình huống cũ, bà Văn cũng thì thầm kề tai cô ta kể lại những việc đã xảy ra một lần. Xung quanh yên lặng như tờ, chỉ có tiếng xì xào nho nhỏ của mẹ con bà Văn, con thuyền đã đi được một quãng đường khá xa, Bách Hợp ngồi trên thuyền, cũng đã đem tình cảnh suốt dọc đường nhìn xem được đại khái.

Ngôi mộ này có thể nói là đã đào rỗng bụng một trái núi mà lập, theo tình hình trước mắt mà xem xét, giống như nữ quỷ đã nói, dòng sông này cơ hồ bao quanh chủ mộ, chỉ vì lộ trình của mọi người đi còn ngắn, cho nên chưa từng nhìn thấy nửa đoạn sau. Khối đất chủ mộ này địa hình cũng không phức tạp, chỉnh thể lòng mộ giống như một cái ô xoè rộng, cán ô chính là tâm mộ, nhưng khi thuyền đã đi được một quãng đủ xa, Bách Hợp đột nhiên phát hiện ra một vấn đề, sắc mặt cô có chút ngưng trọng, vỗ vỗ nữ quỷ:

“Cho đèn sáng lên thêm chút nữa. Chỉ cho ta chúng ta vừa rồi từ phương vị nào lăn xuống đây?”

Nữ quỷ cảm thấy cạn lời, đèn ma trơi nhà nó, nguyên bản là để doạ người được không, nữ tiên trưởng lại thản nhiên coi thứ này như phương tiện chiếu sáng, nhưng nó vẫn nghe lời cho đèn sáng lên hết mức, lại chỉ chỉ phương hướng phía xa đã bị mọi người bỏ lại tít sau lưng, thần sắc có chút sợ hãi:

“Chính là bên kia. Nữ tiên trưởng, phía trước mặt nô gia không thể tiến tới, nếu còn muốn đi tiếp, dù tiên trưởng có đánh nô gia thành hồn phi phách tán nô gia cũng không dám vâng lời.” Phía trước mắt, dường như có thứ gì đó khiến nữ quỷ vô cùng sợ hãi, Bách Hợp khép hờ mắt, trong lòng âm thầm cười khổ.

Tâm mộ là một hình tròn hoàn mỹ, nhưng phần mộ của Hiếu Võ đế rõ ràng lại chỉ chiếm cứ một bộ phận ở phía trước mà thôi, trước đây, Bách Hợp đã dự đoán, nơi này hẳn phải có mộ ở trong mộ, giờ e là dự đoán ứng nghiệm.

Quan tài của Hiếu Võ đế đặt trong trận ngũ hành bát quái, trên có ao máu trợ giúp, nhìn tưởng như quy mô đủ lớn lao, nhưng một khi đã thoát ra ngoài nhìn lại, nhất là có tầm nhìn đủ xa từ giữa sông, mới thấy rõ cùng lắm khu vực đó chỉ chiếm được một nửa tâm mộ. Một nửa còn lại, nhất định phải có người khác sử dụng. Lance mò vào cổ mộ này là vì trong đây có thứ mà hắn ta muốn, lúc nãy nghe nhắc đến quan tài của Hiếu võ đế, Văn Thấm Nhã kích động vô cùng nhưng hắn lại dửng dưng cực kì, có thể thấy, thứ đó không thể ở chỗ Tào Lan, mà lúc này mục đích của hắn ở hướng nào, đã có thể nhìn thấy rõ ràng rồi.

Không rõ ở nửa sau của tâm mộ rốt cuộc chôn thứ quỷ quái gì, khiến cho một con Vampire già phải động tâm, mà nữ quỷ lại hết sức kiêng kị thứ này, tình nguyện bị đánh hồn phi phách tán cũng không dám đi tiếp. Bách Hợp thấy lòng mình phát rét, ánh mắt lại quét ra bốn hướng nỗ lực tìm kiếm, cô chỉ muốn tìm được một con đường có thể rời khỏi đây. Nửa sau của tâm mộ, nếu chỉ là chôn bảo vật thì không sao, nhưng theo như cô thấy, người trẻ tuổi đã ra chủ ý cho Tào Lan nhất định không phải người bình thường, trận pháp do hắn bài bố ở đây, ngay cả Bách Hợp là một người đã kinh nghiệm vượt xa rất nhiều thế nhân đều cảm thấy xuất sắc kia mà.

Loại người đã có kiến thức trình độ đến mức ấy, nhất định sẽ không phải vì quyền thế thế tục mà phục vụ Tào Lan. Điều mà Bách Hợp sợ nhất là, nửa sau của tâm mộ này, chôn chính thi thể của đạo sĩ đó.

 

Hành trình cáo biệt cuối cùng  34

Mộ địa được bố trí lớn lao như vậy, lại có âm khí oán khí tẩm bổ, rõ ràng cho thấy người nằm trong mộ này có ý tưởng hy vọng rằng ở trăm năm, ngàn năm sau có thể dùng một phương thức tồn tại khác mà sống lại. Một người phàm như Tào Lan còn có thể mượn bố cục của mộ địa này hoá thành một cương thi cực kì hung hãn. Nếu đúng như Bách Hợp suy đoán, nửa sau của tâm mộ nhất định chôn người thanh niên bản lãnh phi phàm kia, sau tám trăm năm, không biết thực lực của hắn đã được tăng cường thêm nhiều đến mức nào rồi?

Nghĩ đến đây, cô cảm thấy tóc gáy tóc mai đều dựng đứng, thân thể không tự chủ được mà phát run.

Dù là lúc trước gặp phải giao xà, lúc sau đụng độ nữ quỷ, thậm chí bị ao máu dồn đuổi xuống đáy giếng, kích hoạt di thể của Hiếu Võ đế, Bách Hợp từng căng thẳng, từng khẩn trương, nhưng chưa từng có lúc nào cô cảm thấy tử vong ở cách mình gần như vậy, một cảm giác nặng trịch đè xuống lòng cô, sắc mặt cô dần dần trắng bệch.

“Ngươi xác định ở nơi này không có đường ra ngoài?”

Nữ quỷ lắc đầu:

“Xác định không có đường ra, đường vào đã có yêu giao trấn thủ. Nơi này vốn là cục diện có đi mà không có về, nữ tiên trưởng đạo pháp cao thâm, nhất định đã sớm nhìn thấu.” Nữ quỷ nói xong, lại nhìn Lance:

“Nô gia chỉ dám tiễn chư vị đến nơi này, thực sự không thể đi tiếp.” Nó nói xong, Bách Hợp gật đầu, đang muốn sai bảo nó theo đường cũ quay về, nó lại rì rầm bên tai Bách Hợp mấy câu:

“Nữ tiên trưởng hãy cẩn thận, vị đại gia Ba Tư cổ quái này có vẻ rất nguy hiểm, trên người không có chút nhân khí, giống như xác đi thịt chạy, không có oán khí, lại đầy mùi máu tanh, thực không hiểu là thứ tinh quái gì biến thành, thật sự kì quái.” Những lời nó nói chỉ vo ve bên tai một người duy nhất là Bách Hợp, điều này càng nghiệm chứng phán đoán ban đầu của Bách Hợp. Cô gật đầu, đang định bảo nó đưa mọi người quay lại, đột nhiên Lance ngồi ở giữa thuyền cười lên:

“Đều đã tới đây rồi, cần gì phải quay trở lại?”

“Hoa Hạ có câu ngạn ngữ. Kí lai chi, tắc an chi, có gì đâu mà cô Vân phải sợ? Không bằng mọi người cùng nhau vào trong này nhìn thử xem!” Hắn nói đến đây, lại cúi đầu cười với Bách Hợp:

*Kí lai chi tắc an chi: nếu đã tới được thì cũng có thể ở được, thích ứng được

“Rõ ràng lùi lại đã không có đường, vậy sao không tiến tới?”

Mấy người Đường Toàn cảm thấy hắn không phù hợp, bất giác đều hướng về phía Bách Hợp mà dịch chuyển, chỉ còn Văn Thấm Nhã yên vị ngồi cạnh Lance, bà Văn thì có chút lờ mờ về tình huống trước mắt. Từ lúc bà ta nghe được chuyện nữ quỷ Vương thị kia sẽ mãi mãi đi theo mình trừ phi mình đem bàn tay của nó trả lại về đúng chỗ cũ thì đã bị doạ thành u mê đần độn, căn bản không chú ý tới Lance vừa nói cái gì, lúc này vẫn đang run run rẩy rẩy nhìn bàn tay xương kia khóc không ra nước mắt.

“Có hay không có đường là do người đi tìm, không dựa vào mồm anh nói!” Bầu không khí có chút khẩn trương, Bách Hợp bị nhóm người Đường Toàn vây vào giữa, cùng với Lance và mẹ con Văn Thấm Nhã hình thành cục diện giằng co giữa hai phe. Ngón tay nguyên bản còn đặt trên đùi của cô lại vẽ lên trong hư không, do cô vận chuyển đạo thuật, vết thương sau lưng lại mơ hồ đau đớn thêm, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Tuy mấy người ở đây không phát hiện ra phản ứng nhỏ nhặt của cô, nhưng Lance lại thấy: “Trước đây cô Vân đã từng bị thương đúng không? Tôi ngửi được một mùi hương ngọt ngào mà nguy hiểm.” Hắn nói xong nhe răng cười, đôi mắt với hai con ngươi xanh biếc khép lại, thở dài một hơi, khuôn mặt tuấn mĩ tái nhợt lộ ra mấy phần thần sắc si mê, sau đó rất nhanh lại mở mắt ra:

“Giống như cô Vân đã nói, phía trước có hay không có đường, là do sức người tìm ra, nói không chừng, phía trước thực sự có đường, vậy sao chúng ta không cùng tiến về phía trước?”

Gã Lance này ban đầu biểu hiện ra một phong độ thân sĩ hoàn hảo, lời lẽ, cử chỉ đều ôn hoà hữu lễ, nhóm người Đường Toàn vốn rất có thiện cảm với hắn, nhưng lúc này hắn vừa mở miệng nói mấy câu, đều khiến bọn họ nảy sinh dự cảm không tốt trong lòng:

“Không đi, vừa rồi Ngọc Nương đã nói không thể đi tiếp, tiểu Vân, chúng ta quay lại tìm đường khác nhé!”

Tốt xấu gì cũng kinh qua mấy phen thoát chết trong đường tơ kẽ tóc trong cổ mộ này, đám người cũng không đến mức giống như lúc vừa nhập mộ, không biết để ý tính huống. Triệu Hồng Quỳnh đứng sát cạnh Bách Hợp, có thể cảm giác được thân thể Bách Hợp đang căng thẳng khẩn trương, không tự chủ được liền nắm chặt cánh tay Bách Hợp, Bách Hợp gật đầu, Lance lại khe khẽ cười thành tiếng:

“Đường quay lại? Ở nơi này không có đường quay lại, chỉ có đường tiến tới mà thôi!”

“Không thể tiếp tục tiến về phía trước…” Đường Toàn lắc đầu, vẻ mặt ngưng trọng, lời của ông còn chưa nói xong, khuôn mặt ôn hoà của Lance thoáng cái liền nghiêm túc:

“Chuyện này thực sự không thể theo ý các vị!” Hắn nói xong đứng lên đi ra phía mạn thuyền, con thuyền vốn do vô vàn con trùng đen quấn quýt lại mà thành, hắn ta cũng mặc quần áo màu đen, giống như đã cùng con sông này hoà nhập thành một thể, tựa như chỉ trong một khoảnh khắc hắn sẽ hoà tan chính mình vào tấm màn đen phô thiên cái địa này vậy, mấy người đều lắp bắp kinh hãi, người đàn ông trung niên béo thậm chí vô thức kêu một tiếng:

“Cẩn thận…”

“Đa tạ các hạ quan tâm.” Lance lộ ra mấy chiếc răng cực trắng, một chân bước ra khỏi thuyền. Một đám thi trùng trong nước sông liền lít nhít bò đến vây quanh chân hắn, hắn có chút chán ghét nhíu nhíu hai chân mày thanh tú:

“Đúng là một lũ quỷ buồn nôn! Một đường cùng chư vị chung sống khiến tôi rất vui vẻ, nếu là có thể, tôi rất hy vọng có thể cùng nhóm đạo trưởng Hoa Hạ thú vị như các vị kết bạn, nhất là Vân nữ sĩ, đáng tiếc…” Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, đưa lưỡi liếm liếm làn môi đỏ thẫm của mình, nụ cười trên mặt lúc này liền có chút tà mị, dụ hoặc:

“Cô Văn nói không sai, tôi tới đây là có mục đích, cũng không hy vọng các vị phá hỏng đại sự của tôi.” Hắn nói xong, liền nhảy phóc ra khỏi thuyền, thừa dịp lũ thi trùng còn chưa bò lên thân thể hắn, hắn liền giờ tay túm lấy thân thuyền, kéo ra một đám thi trùng túm chặt, sau đó phóng nhanh về phía trước.

Hắn chạy trên mặt sông như đi trên đất bằng, những con thi trùng ngoi lên chực kéo hắn vào trong nước lại bị hắn coi thành đá kê chân, trên thân thuyền có trọng lượng của năm người, cộng thêm một đám trùng quấn quýt thành khối, trọng lượng thực sự không nhẹ, thế nhưng nhìn hắn kéo thuyền chạy, tựa như không có chút cảm giác nào về trọng lượng vậy, con thuyền theo chân hắn phi nhanh, mau chóng hướng vào khu vực mà nữ quỷ nói tình nguyện hồn phi phách tán cũng không chịu đi tới.

Nhìn hắn chạy dưới sông như đi trên đất bằng, còn bảo trì loại tốc độ nhanh như tia chớp, vì chạy nhanh, mái tóc dài ánh kim bay lên, áo sơ mi phồng căng như một cánh buồm, trong chớp mắt thuyền đã bị kéo về phía trước khoảng mười thước, khuôn mặt Bách Hợp trở nên âm trầm:

“Anh muốn mang chúng tôi đi đâu?”

“Tạm thời làm phiền các vị cùng tôi đi một chuyến, tôi biết cô Vân rất có bản lãnh, tôi cũng thích cùng người có năng lực kết giao, nhưng phải nhớ rằng con sông này cực kì nguy hiểm, nếu cô Vân muốn ở đây động thủ với tôi, chỉ e sẽ tự chuốc lấy phiền toái.” Lance quay đầu dừng lại nói.

Hắn vừa dừng lại, chỉ trong chốc lát một đám thi trùng dưới lòng sông đã quấn lên kéo hắn chìm xuống nước, gò má tái nhợt của nữ quỷ Ngọc Nương lộ ra mấy phần vui mừng nhẹ nhõm, mấy người trên thuyền có chút trì độn không hiểu, nhưng ngay sau đó, có tiếng Ùm vang của nước sông, đáy thuyền do thi trùng kết thành bị người ta xuyên thủng khiến một lượng lớn nước sông tràn vào lòng thuyền, bàn chân nhóm người ngồi trên thuyền đều bị thấm ướt. Lance ướt sũng toàn thân từ đáy thuyền phi lên, những lọn tóc vàng óng ánh của hắn dính ướt lung tung trên gò má, có mấy con thi trùng màu đen còn đang vắt trên vai và trên vành tai của hắn.

Gò má trắng đến trong suốt của hắn lúc này có mấy con trùng đã rúc vào bên trong lấp nhấp bò, tựa như mạch máu xanh lợt dưới da, có mấy con thi trùng đã chui được một nửa vào cơ thể hắn, còn một nửa thân thể vẫn đang vắt vẻo trên gò má bên ngoài.

Tình cảnh đáng sợ như vậy khiến khuôn mặt vốn anh tuấn của hắn có chút vặn vẹo thê thảm, nhìn mà phát khiếp.

Chiếc sơ mi đen mặc trên người Lance lúc hắn vừa rơi xuống nước đã bị đám thi trùng xuyên phá thành cái sàng, nhiều vị trí trên áo đã rách tan tành rơi xuống, lộ ra bộ ngực rắn chắc có màu da tái nhợt.

Triệu Hồng Quỳnh thấy tình cảnh đáng sợ như vậy, không nhịn được thét lớn một tiếng: “Á!”

Lance không chút phật lòng, hắn thậm chí đưa tay túm lấy con thi trùng còn chưa chui hết vào gò má hắn chầm chậm kéo ra ngoài, giống như một chút cũng không cảm thấy đau đớn. Hắn bị thương nghiêm trọng như vậy, trên người đeo đầy thi trùng màu đen, thế nhưng hắn vẫn chưa chết.

Con thi trùng chậm rãi bị hắn rút ra khỏi gò má, thân trùng bên trong da thịt hắn mấp máy khiến da mặt hắn cũng hơi hơi co giật.

Trong lúc làm việc này, Lance vẫn nở một nụ cười ôn hoà, sau khi hắn thong thả lôi được con thi trùng này ra, khuôn mặt vốn trắng nõn của hắn lộ ra một cái lỗ lớn bằng ngón tay máu thịt lẫn lộn, mọi người nhìn mà răng va vào nhau cầm cập, nhưng chuyện càng đáng sợ hơn còn ở phía sau, miệng vết thương đang chảy máu kia sau khi con trùng được lôi ra bắt đầu dùng một tốc độ mắt thường nhìn thấy được khép lại, hình ảnh giống y như trong phim kinh dị, chỉ mất một hai giây, khu vực vừa rồi còn chảy máu đã khôi phục lại bộ dạng như lúc ban đầu, không chỉ không thấy dấu vết của miệng vết thương ở đây, thậm chí máu chảy ra từ miệng vết thương khi nãy cũng không còn tăm tích, gò má hắn lại khôi phục lại thành trắng trẻo nõn nà.

Loại thủ đoạn này khiến mấy người trên thuyền choáng váng đến độ quên cả thở, sắc mặt nữ quỷ cực kì có coi, một giây sau, nó muốn thử ra tay thêm một lần, Lance chuyển đầu nhìn nó một cái, động tác quay đầu của hắn rất có lực, mái tóc vàng kim văng ra một đám giọt nước, sau đó thân hình hắn như một tia chớp bổ nhào về phía Triệu Hồng Quỳnh, Triệu Hồng Quỳnh thấy bóng đen xông về phía mình bất giác đưa tay chắn trước mặt, vung bình an phù lúc nãy Bách Hợp cho, còn đang cầm trong tay ra chặn lại.

Lance thấy lá bùa này, vẻ mặt lộ ra mấy phần kiêng dè, không do dự xoay người túm lấy bà Văn ngồi bên kia vốn đối với hắn không có chút phòng bị nào, trước đôi mắt trợn tròn và cái miệng há hốc của Văn Thấm Nhã, hắn vơ tóc của bà Văn thành một túm kéo lệch cái đầu của bà ta sang phải, lộ ra cái cổ đã có chút nếp nhăn. Phập một cái liền cắn vào.

“Cứu…” Một khắc trước, bà Văn còn toàn tâm toàn ý tin tưởng Lance, vì đây là người đàn ông mà con gái bà ta tin cậy hoàn toàn, cho nên bà ta không thể ngờ mình lại bị hắn ta cắn cổ, đợi phục hồi tinh thần muốn kêu cứu, hai chiếc răng nanh của Lance đã cắm vào động mạch chủ trên cổ bà ta.

Editor: Dung Ly, anh doạ tiểu Hợp sợ rồi!

Dung Ly: …

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion15 Comments

  1. ;69 Dung Ly đợt này comeback hoành tráng quá, anh liệu hồn BH tỷ trở mặt không nhận người á nơi!
    Thắc mắc vô cùng vị đạo nhân chôn trong mộ 800 năm sau sẽ thành ra dạng gì? Có làm người thần phẫn nộ không?

  2. Thì ra Lance là ma cà rồng. Truyện này càng lúc càng hồi hộp, gây cấn. Chiếc thuyền trôi dạt đến khu vực nguy hiểm nhất, gã Lance đã lộ ra bộ mặt thật của hắn. Bà Văn kỳ này trở thành người xui xẻo nhất hôm nay. Bà ta trở thành thức ăn của hắn. Không biết Văn Thấm Nhã sẽ có cảm tưởng gì đây. Sao ta cảm giác câu chuyện này có liên quan Dung Ly.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Dung ly?? Ai là dung ly. Là tên ma dơi kia á. Không thể nào, có khi là đạo nhân kia thì có, đừng là tên ma dơi nha.

  4. Dung Ly sao, sao có thể là Dung Ly chứ!?? Động thủ rồi kìa, phải là Dung Ly thì có thể sẽ nhận ra Hợp tỷ chứ. Càng đọc càng thấy mệt, mấy người chưa được ăn uống, thương tích đầy mình mà nguy hiểm cứ như cơn sóng hết đợt này đến đợt khác. Ví như đánh thắng hết mấy con quỷ rồi còn sức bò ra khỏi mộ không nhỉ. Cứ đọc truyện lại thấy vừa đói vừa mệt hà, haha. Hóng chương sau, không biết Hợp tỷ có áp chế được tên Lance không, thanks nhóm dịch nhé!!

  5. Biết ngay tên Lance này là ma cà rồng mà, giờ ngta không giúp nữa thì lộ bản chất ư. hừ.
    Không biết Hợp tỷ có giải quyết được phiền toái này không đây a?

    Khúc cuối là sao đây editetor ơi, hông lẽ người nằm trong mộ đó là Dung Ly hả? thế này thì quá là hay rồi.kk

    tks tỷ ạk

  6. úi dời ơi, editor spoil trước bản án kìa, để quân dân mặc sức đoán có phải vui hơn k ??????? ;17

  7. Whattt??? Là Dung Ly sao, ý nói Lance là Dung Ly sao, ta nhớ DL là cương thi vương mà ta, sao lại thành vampire rồi hở

  8. Dung Ly, a ở nơi đâu rùi, a là vị đạo sĩ trong cổ mộ à, editor spoil sớm quá làm con dân bất an

  9. Wa. Các thánh đoán giỏi ghê. Đúng Lance là vampire kìa. Hô hô. Theo mình nghĩ có khi thanh niên đạo sĩ kì bí kia là DL đấy. Chứ nếu Lance là DL thì sẽ ko dè chừng BH thế này đâu. Kkk

  10. Puppydog_pretty_245

    Dung Ly là người trong quan tài hayo73 bên kia?? Ko thể nào là con ma cà rồng đó

  11. Ơ, Dung Ly là ai, anh đâu, xuất hiện đi, huhu, chị vs mọi người sắp sợ chết khiếp r

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: