Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 763+764

3

Chương 763: Kẻ Thứ Ba Cầu Cứu

Edit: Thu Hang

Beta: Tiểu Tuyền

Trường Thiên suy nghĩ một chút nói “Được”

Ngoài cửa đáp lại một tiếng, sau đó một loạt mệnh lệnh được truyền xuống, rất nhanh đoàn xe liền chuyển hướng.

Lúc này Ninh Tiểu Nhàn đã trở lại chỗ ngồi, Trường Thiên như cười như không nhìn nàng “Sao rồi, không muốn làm bài?”

“Đâu có” Trong mắt hắn có ngọn lửa vàng rực, thiêu đốt khiến mặt nàng đỏ ửng. Ninh Tiểu Nhàn cười khan một tiếng “Không phải rất nhanh sẽ tới nơi sao?”

Quả nhiên đoàn xe chỉ chạy khoảng hai khắc liền ngừng lại, chắc là đã tới Không Thành mà Dương chưởng quỹ nói.

Nàng xốc rèm xe đi ra, đập vào mắt quả nhiên là một trấn nhỏ của phàm nhân để trống. Thành thị này được kiến tạo trên vách đá cao cao,  người phàm đứng trên vách đá nhìn xuống chỉ thấy một mảnh đen kịt nhìn không thấy đáy. Theo lý chỗ này hoàn toàn không phù hợp theo yêu cầu phong thuỷ chắn gió tụ khí, nhưng nhìn lại địa hình phụ cận, mọi người cũng hiểu tại sao nơi này lại có thành trấn. Hơn nữa chung quanh là núi non, ngay giữa quả nhiên có một mảnh đất bằng thích hợp cho việc cư ngụ.

Đi vào có thể thấy nơi này đường xá nhiều năm không tu sửa, cỏ dại cao hơn người, từ mép cỏ có thể thấy được nóc của mấy căn nhà. Bọn họ tới cũng không biết đã quấy nhiễu sinh vật gì, chỉ nghe trong bụi cỏ có tiếng loạt xoạt, giống như tiếng động vật nhỏ chấn kinh trốn chạy.

Song tâm tư nàng linh mẫn, rất nhanh phát hiện đoàn xe đi trên con đường có cỏ dại thưa thớt, cỏ bị đổ dạt, hiển nhiên nơi này thường xuyên có đoàn xe đi qua.

Đoàn xe dừng lại trước cửa một khách sạn cũ nát, ngẩng đầu nhìn lên, biển hiệu chỉ còn lại một nửa loáng thoáng nhận ra chữ trên biển chính là hai chữ – Hữu Phúc.

Dương chưởng quỹ phái người quét dọn một phen, lúc này mới mời hai người Trường Thiên lên lầu. Ninh Tiểu Nhàn đi vào nhìn khắp nơi một lượt, phát hiện nơi này bụi tro không dày. Theo lời Dương chưởng quỹ nói, chỗ thành nhỏ này mấy chục năm trước luôn đông đúc, sau đó có hai tiên tông đánh nhau làm liên luỵ người phàm, nơi này trở thành trung tâm chiến hoả, cư dân may mắn sống sót đều tìm kiếm nơi khác an cư.

Bởi vì địa điểm này nằm trên trục đường chính, thường xuyên có thương đội nghỉ lại tại đây, mọi người không thích cái tên mang điềm xấu như Quỷ Thành nên đổi thành Không Thành.

Ninh Tiểu Nhàn cười nói “Nghe tên cũng doạ người, nơi này từng có nhiều người chết, lại không xuất hiện quỷ vật?”

Trong đội xe chỉ có Dương chưởng quỹ biết thân phận của hai người, nhìn bộ dáng hiện tại của nàng chỉ như một thị nữ nhưng cũng là một trong những chủ nhân của rừng rậm Ba Xà, cho nên tự nhiên sẽ cung kính trả lời “Cái đó thì không có. Chúng ta là thương nhân mười mấy năm, qua đây đều là thành trống. Chẳng qua nơi này đem xuống gió thổi qua khe rãnh sâu nghe như quỷ khóc, thật ra thì rất an toàn. Nơi này từng chết qua không ít người, nhưng sau đó không lâu rất nhiều thiên sư tới đây, cho dù có quỷ cũng sớm bị bắt đi, sẽ không lưu lại tới hôm nay”

Câu trả lời của hắn hợp tình hợp lý, Ninh Tiểu Nhàn sẽ gật đầu, cũng không hỏi thêm.

Đoàn xe này nguỵ trang thành Phù Diêu tiên phái, thành thành thật thật di chuyển, cũng vận chuyển hoa quả cho Kỳ Nam tông. Dù Kỳ Nam tông có nổi lên nghi ngờ tự mình đi điều tra thì cũng tra ra trong đoàn xe đúng là con độc nhất của chưởng môn. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, Phù Diêu từ hai năm trước đã chủ động đầu phục Ẩn Lưu, chỉ đối ngoại vẫn duy trì độc lập.

Đậu Nhị tinh tế, am hiểu đạo lý bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, vì vậy thân phận hai người Trường Thiên cũng chỉ có tâm phúc của hắn trong đội là Dương chưởng quỹ biết.

Dương chưởng quỹ sau khi nhận được tin tức, chân cũng muốn mềm nhũn, hận không được lấy ra mười hai vạn phần tâm thần, chiêu đãi hai cấp trên của lãnh đạo trực tiếp, chủ nhân của rừng rậm Ba Xà.

Đúng lúc này, bên ngoài lại truyền tới tiếng nói ồn ào. Ninh Tiểu Nhàn từ lầu hai thăm dò xuống, thấy được thương đội thứ hai đi vào trong thành.

Đội ngũ này cũng không lớn như của Phù Diêu, toàn bộ đội ước chừng có bốn mươi chiếc xe ngựa. Ở nơi đất núi hoang vu, ai cũng không muốn gây chuyện, vì vậy hai đội ngũ quản sự chào hỏi qua sau đó mới tìm nơi nghỉ ngơi khác dàn xếp chỗ ở.

Rất nhanh trong phòng bếp truyền tới mùi thức ăn thơm nồng, nông hộ thường ăn hai bữa vào sáng sớm và buổi trưa, mà thương đội đêm xuống mới tìm chỗ trú chân, cho nên mặc dù cũng ngày hai bữa cơm nhưng lại an bài vào buổi sáng và buổi tối. Được Dương chưởng quỹ phân phó, đầu bếp trước chuẩn bị tiểu táo cho ông chủ (tiểu táo là tiêu chuẩn ăn tập thể cao nhất, theo sau là trung táo và đại táo), sau mới chuẩn bị cơm cho tập thể.

Dương chưởng quỹ tự mình bưng tới một phần bánh nhân thịt, một ít thịt ướp nướng, còn có rễ cây mã thầy làm thành sủi cảo.

Đồ ăn được bày trên chén sứ trắng nhỏ, để trên khay ngà voi mạ vàng. Nơi này hoang vu, vốn không ai chú ý nhiều, mọi người ăn cơm cũng sẽ gọn nhẹ, ăn trong cà mên, sau đó tuỳ tiện rửa, ném vào trong bọc, đụng cũng không hỏng nát. Ninh Tiểu Nhàn có chút bội phục Dương chưởng quỹ rồi, không biết hắn từ nơi nào lấy ra những thứ đồ sứ tinh tế này, có thể thấy được là dùng nhiều tâm tư.

Dương chưởng quỹ trong lòng cũng thấp thỏm, suy nghĩ của hắn cũng không phải muốn nịnh bợ Trường Thiên hay Ninh Tiểu Nhàn mà chỉ sợ hai vị này không hài lòng.

Trường Thiên tất nhiên sẽ không lưu ý chút tâm tư này. Với tu vi của hắn sớm không có tâm tưẩm thực như người phàm, hiện nay cũng chỉ động động một chút, theo Ninh Tiểu Nhàn ăn được hai miếng.

Hai vị quý nhân dùng cơm, đầu bếp cũng không nhàn rỗi, nhanh tay nhanh chân chuẩn bị cơm cho người khác. Lần này tuỳ ý hơn, chỉ bỏ nước, thêm chút bột mì, thịt khô, dưa muối cùng mười mấy miếng nấm khô thêm vào.

Hai người thính lực đều vô cùng tốt, cũng có thể nghe được tiếng đầu bếp động thủ, một bên vừa mắng vừa làm, bực bội chính là nơi đội ngũ đi qua không có gì cả.

Thì ra trong thành trống không, thương đội lại hay đi qua nơi này, vốn là địa phương không người, hơn phân nửa trước khi lên đường thương đội sẽ lưu lại một chút bột mì gạo và củi, để người đến sau sử dụng. Thương đội đến sau dùng hết đồ cũng sẽ làm theo lệ cũ bổ sung đồ. Cũng không phải mọi người có tinh thần tương trợ, là làm như vậy cũng dễ dàng hơn cho bản thân, giúp họ một ngày nào đó không còn đồ dùng có thể sử dụng.

Giống như hôm nay mưa rơi nặng hạt như vậy, phòng kho vốn nên có mấy bó củi khô ráo, kết quả Dương chưởng quỹ sai người đi xem xét, bên trong chỉ còn lại mấy cành củi khô. Hiển nhiên thương đội trước đó làm việc tốt rồi.

Bữa cơm mới dùng tới một nửa, thương đội trước đó liền tới chào hỏi.

Thừa dịp trú đóng liên lạc tình cảm, đây cũng là việc rất thường gặp, cho nên Dương chưởng quỹ cũng rất quen thuộc ra nghênh đón, thoạt nhìn bộ dáng trò chuyện có chút vui vẻ, mọi người thế mới biết, thì ra thương đội này cũng là một phần của tiểu tiên phái Thanh Dao. Phàm là nói chuyện cũng muốn tìm chung đề tài, cho nên hai người rất nhanh thảo luận hỏi thăm bối cảnh nhau, nhất trí cùng phỉ nhổ thương đội trước đó không lâu ở khách sạn đối diện, gạo mì và củi bị dùng không còn một mống, lại không bổ sung thêm.

Người tới cũng là người thành tinh, hàn huyên mấy câu nhìn không khí thương đội cũng biết mình không quá được hoan nghênh cho nên hàn huyên xong cũng rời đi rất mau.

Điều này có nguyên nhân không nhỏ là do hai thương đội có độ lớn ngang nhau. Nếu thương đội này chỉ có chừng mười chiếc xe, đối phương dò xét xong thực hư nói không chừng liền rút đao biến thành thổ phỉ. Chuyện này ở Nam Chiêm Bộ Châu nhìn mãi đã thành quen. Khi Ninh Tiểu Nhàn theo thương đội Vân Hổ đi cũng biết đa số mọi người đều là vũ khí không rời, tuỳ thời là thương nhân nhưng thỉnh thoảng cũng không để ý mà trở thành thổ phỉ.

Tiếng mưa rơi đơn điệu không thay đổi.

Trường Thiên đối với việc tu hành của hàng vẫn luôn luôn rất nghiêm khắc, cho nên khi nàng hoàn thành các hạng mục yêu cầu đã là cuối giờ tuất (khoảng chín giờ tối), trong ngoài khách sạn đều tối đen như mực. Ninh Tiểu Nhàn ngáp một cái, lười biếng đem tình lang thành gối ôm, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, từ từ tiến vào mộng đẹp.

. . . . . .

Trong mơ mơ màng màng, bên ngoài truyền đến tiếng người nói đem nàng từ trong mộng đẹp tỉnh lại. Nàng dụi mắt, phát hiện mình vẫn nằm trong ngực Trường Thiên, hắn khẽ cúi đầu, sắc mặt lạnh lùng, hiển nhiên đối với chuyện phát sinh bên ngoài không chút hứng thú.

“Phía ngoài làm sao đột nhiên lại ồn ào thế?” tiếng nói còn chưa tỉnh ngủ, mềm mại mỵ hoặc có chứa hai phần khàn khàn, nghe được trong lòng hắn ngứa ngày, không khỏi duỗi ngón tay chà nhẹ lên gương mặt non mềm.

“Ngoài thành có người chạy vào cầu cứu, nói đoàn xe của họ vô ý rơi xuống vực”

Nàng nhẹ nhàng A một tiếng, ngưng thần nghe mới nói “Ta nghe giống như có tiếng xe ngựa lộc cộc?”

“Thương đội phái Thanh Dao đối diện phái nửa đội ra ngoài tìm kiếm”

Nàng hơi ngẩn ra “Bọn họ tốt bụng như vậy?” Đối phương chủ động tới đây hàn huyên, nàng ở trên lầu có nhìn qua. Người nọ tướng mạo tầm thường, không giống người nhiệt tình trung hậu, như thế nào lại vươn tay cứu viện người đồng hành gặp rủi ro?

“Người tới cầu cứu nói, thương đội nhà mình vận chuyển chính là dầu hoa lài, ngà voi cùng một trăm cân lá trà”. Giọng nói của hắn bình thản, thậm chí không mang theo nửa điểm cảm xúc khinh thường.

Các sinh vật đều giống nhau, nơi nào đáng để hắn cảm khái?

Ninh Tiểu Nhàn cũng cười một tiếng. Khó trách thương đội Thương Dao phái người đi cứu, hóa ra là hàng hoá của đội ngũ gặp rủi ro đáng giá. Dầu hoa lài và ngà voi đều là hút hàng, nếu mấy trăm cân lá trà được vây bọc cẩn thận không bị ẩm ướt …, cái này ít nhất cũng có thể thu được hơn mười vạn lạng bạc.

Hai người đang nói chuyện, Dương chưởng quỹ đã lên tới lầu xin chỉ thị “Thần … đông gia, chúng ta có cần phái đội ngũ đi cứu người không?” Nếu lần này chỉ có Thần Quân đại nhân, hắn ngay cả ý niệm nói lời này cũng sẽ không có. Nhưng nghe nói nữ chủ nhân thiện tâm, có lẽ không đành lòng thấy chết không cứu, vì vậy mới đi lên hỏi thăm ý kiến hai vị chủ thượng.

Trường Thiên còn chưa mở miệng, Ninh Tiểu Nhàn đã nói “Người tới cầu cứu là ai, sao chưa nghe thấy danh tính?”

Dương chưởng quỹ nói “Người nọ tự xưng họ Từ, tên Cảnh Minh. Tối nay thương đội hắn bỏ lỡ thời điểm khởi hành, cũng muốn tới Không Thành nhưng mấy ngày nay mưa lớn không ngừng, bọn họ mới tới đầu sơn đạo thì đất đá đã sụp xuống, cuốn theo hơn phân nửa đoàn xe xuống đáy vực, chỉ còn mấy người may mắn sống sót nhưng lại bị thương. Chỉ có hắn chạy tới nơi này cầu cứu viện”

“Trên người hắn có thương tích không?”

“Có. Có vài chỗ bị thương, gáy còn bị chảy máu”

Chương 764: Người Tới Kỳ Quặc

Ninh Tiểu Nhàn trầm ngâm một chút nói “Đối phương đã có người giúp, chúng ta cũng không cần nhiều chuyện, phân phó mọi người nghỉ ngơi tại khách sạn đi”

“A?” Dương chưởng quỹ ngẩn ngơ, vội vàng đáp lời “Dạ” Xoay người đi xuống lầu, trong lòng lại thầm nghĩ “Nữ chủ nhân này tựa hồ không có lương thiện như trong truyền thuyết a”

Trường Thiên nắm cằm nàng “Sao lại không làm người tốt nữa?”

“Nếu là lúc bình thường, nói không chừng muốn đi cứu. Chẳng qua hiện tại chúng ta có trách nhiệm nặng nề, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện” nàng hừ một tiếng “Chàng thật cho rằng ta làm người quá tốt?” Hiện tại bọn họ có nhiệm vụ trọng yếu chính là theo thương đội đúng hạn tới đích, sau đó lẩn vào trong Kỳ Nam Tông dò xét, áp dụng tốt bước tiếp theo của kế hoạch. Trừ cái đó ra, không cần làm phức tạp thêm.

Nàng cảm nhậnđược, lòng của mình so với lúc mới vào tiên đồ lạnh nhạt hơn rất nhiều, đặt hiệu quả và lợi ích lên trước.

Nàng chọn vị trí nằm thư thái, mí mắt rất nhanh đóng lại, Trường Thiên lại vỗ vỗ hai má nàng nói “Chớ ngủ. Trước giờ tý đêm nay cần làm xong bài làm cuối cùng”

Nàng hơi ngây người, suy nghĩ cẩn thận mới nhận ra hắn nói gì, không khỏi mặt mũi đỏ bừng, chỉ có thể biết điều một chút nằm úp sấp trên ngực hắn, trong lòng lại phun một ngụm “Nguỵ quân tử, chuyện như vậy cũng có thể nói với bộ dạng nghiêm túc thế”

Trường Thiên sắc mặt lạnh nhạt, trong mắt lại toát ra hai phần vội vã, nhẹ nhàng ôm ngang người nàng, bước đi thong thả vào trong phòng trống.

Cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại. Bên ngoài tiếng mưa rơi dày đặc che đi rất nhiều tiếng động.

#####

“Nha đầu, tỉnh” có người vỗ nhẹ mặt nàng.

Ninh Tiểu Nhàn cố gắng mở mắt, thấy con ngươi màu hổ phách của Trường Thiên khẽ sáng lên trong bóng tối “Nàng không phải ngại dọc đườngđi nhàm chán sao? Hiện tại việc vui tới rồi”

Có trạng huống? Cơn buồn ngủ trong đầu được quét sạch không còn một  mống. Nàng ngồi thẳng, cánh mũi nhẹ nhàng ngửi “Í, đây là mùi gì?”

Trong không khí tràn ngập hương thơm ngòn ngọt, mùi vị kia có chút giống như mật ong, lại có chút giống mùi sữa, nhưng lại cực nhạt, may là ngũ giác của nàng vượt qua thường nhân rất nhiều, nếu không căn bản không nhận ra. Nàng đẩy cửa sổ, phát hiện mưa chẳng biết đã ngừng lại từ lúc nào, sương mù bốc lên vờn quanh núi, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được bao trùm khắp vách núi.

Nàng chỉ ngửi ngửi hai hơi, sắc mặt ngưng trọng “Sương mù có độc”. Sau đó truyền âm hỏi Dương chưởng quỹ thời gian bắt đầu có sương mù. Thì ra mưa dừng lại ước chừng hai khắc trước, sau đó bắt đầu có sương mù. Sau cơn mưa có sương mù lên là chuyện bình thường, nơi này cũng không phải rừng đào, nơi mùa xuân có độc chướng nên mọi người cũng không quá để ý.

Dương chưởng quỹ cũng có chút tu vi, được Ninh Tiểu Nhàn nhắc nhở, hắn vận hành linh lực toàn thân một lần, trên mặt biến sắc nói “Vận hành linh lực bị đình trệ, hai vị đại nhân …”

Ninh Tiểu Nhàn không đợi hắn nói xong liền từ trong ngực lấy ra hai hộp giao cho hắn nói “Trong sương mù có độc, đây là Thanh Hư đan, phân xuống cho mỗi người một viên, đặt dưới lưỡi để phòngđộc. Mặt khác mưa đã ngừng, dặn dò tiểu nhị đốt đuốc, cần đem mười trượng chung quanh khách sạn chiếu sáng”

Dương chưởng quỹ đi xuống phát đan dược, Ninh Tiểu Nhàn cau mày nói “Sương mù này độc tính không yếu, sợ rằng tu sĩ Nguyên Anh kỳ trở xuống chống cự không nổi. Trước kia ta còn chưa bao giờ ngửi thấy mùi vị này, không giống hương của thảo dược”. Quay đầu lại nhìn, từ góc độ này vừa vặn có thể thấy dấu răng trên xương quai xanh của hắn, không khỏi đỏ mặt, đưa tay chỉnh lại cổ áo hắn ngay ngắn “Trước có người tới cầu cứu, sau đáy vực lại nổi lên khói độc, đêm nay thế nào cũng không yên ổn được”

Trường Thiên lại nhàn nhã nhắm mắt nói “Binh tới tướng đỡ, nước tới đất chặn” với khả năng của hắn tất nhiên không lo lắng.

Quả nhiên chỉ một lúc sau, ngoài khách sạn truyền tới một trận huyên náo.

Thì ra đoàn người của Thanh Dao phái đi theo Từ Cảnh Minh, hơn ba mươi người vẫn chưa trở lại. Người dẫn đầu thương đội kinh nghiệm phong phú, cũng đã nhận ra vài phần không đúng, không chịu phái thêm người ra ngoài nữa. Lần này, những người khác trong đội cũng không làm nữa, cho dù người mất tích là người của mình. Tiếng kháng nghị càng lúc càng lớn, người dẫn đầu không thể làm gì khác hơn là lần nữa phái người đi cứu viện.

Sau nửa canh giờ, đội ngũ cứu viện trở lại, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó lại có chút kinh hoàng, tính cả Từ Cảnh Minh tổng cộng chỉ có ba người trở về.

Ba người này sắc mặt đều như tro tàn, còn chưa đợi người dẫn đầu mở miệng đã kêu lên “Mau, mau rời đi, dưới vách núi có yêu quái ăn thịt người” tiếng kêu thê lương hoảng sợ, trong đêm tối yên tĩnh truyền đi thật xa, người của thương đội Phù Diêu ở ngay khách sạn bên cạnh nê nghe được rõ ràng.

Bọn họ chấn kinh quá độ, thậm chí thần trí có chút mơ hồ.

Người dẫn đầu sắc mặt trầm xuống, níu lấy vạt áo một người cùng tham gia cứu viện, hung hăng đánh hai cái bạt tai quát lên “Bình tĩnh, nói cho rõ ràng, rốt cuộc phát sinh chuyện gì”

Người này trên mặt bị đau, sửng sốt một chút mời hồi phục tinh thần, rốt cuộc rung giọng nói ‘Chúng tôi, chúng tôi đi theo người này đi trên đường nhỏ giữa sườn núi, thấy mấy chiếc xe ngựa bị tảng đá lớn đè bẹp giữa đường, cũng tìm quanh phụ cận không thấy người sống sót. Trên xe quả nhiên có chút hàng hoá, chúng tôi thu thập mấy bao muốn mang trở lại, lúc này dưới chân núi đột nhiên xuất hiện quái vật”

Hắn nói tới đây, cả người bỗng dưng run rẩy “Quái vật kia thân thể tròn xoe giống như con giun, không có chân nhưng chạy còn nhanh hơn chúng tôi, vừa lật lên trên đường liền trực tiếp nuốt sống Hắc thúc cùng Tiểu Cửu. Mọi người liền bỏ đồ lại chạy, nhưng mà, nhưng mà chạy cũng không thoát. Tôi, tôi liền nghe được phía sau có tiếng kêu thảm thiết truyền tới, đầu cũng không dám quay lại liền chạy về đây, kết quả sau khi chạy tới mới biết được chỉ có ba người chúng ta sống sót”

Nói tới đây, hắn mở tay ra, trong lòng bàn tay còn có một gương đồng, trên mặt gương khảm mấy viên bảo thạch. Hiển nhiên lúc hắn chạy trốn, đã đem đồ trong tay ném đi.

Hắn thấp giọng cầu khẩn “Thủ lĩnh, chúng ta đi nhanh lên, không đi sẽ chậm”

Bên cạnh đã có người hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái nói “Có yêu quái đuổi theo ngươi, ngươi lại để chúng theo ngươi tới nơi này, có phải hay không?”

Lời này nói xong trong lòng mọi người run lên, không khí đột nhiên ngưng đọng, người dẫn đầu ngạc nhiên nói “Không Thành mặc dù từng có người chết, nhưng qua nhiều năm đều yên ổn, không có đạo lý giờ phút này đột nhiên xuất hiện quái vật”

Từ Cảnh Minh ở bên cạnh sầu thảm nói “Có đạo lý hay không, yêu quái đều đã xuất hiện, đây là chúng ta tận mắt thấy. Đội xe của tôi tám phần là tất cả đã bị nuốt. Nếu không rời đi, sớm muộn sẽ bị yêu quái chặn lối vây lại, sợ là chúng ta …” lời chưa nói hết nhưng mọi người cũng đã hiểu ý.

Người dẫn đầu trầm mặc, ở trong phòng khách đi qua đi lại vài vòng, rốt cuộc ở vòng thứ năm ra quyết định “Đi thôi”

Trên mặt mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng có người kháng nghị “Huynh đệ chúng ta sinh tử không rõ …” Lời còn chưa dứt, bên cạnh đã có người cười lạnh “Ngươi muốn tìm bọn họ, mình ngươi ở lại’

Sau đó không có người tiếp tục dị nghị.

Ngay sau đó chính là một hồi rối ren, Trường Thiên và Ninh Tiểu Nhàn nghe được, những người này sắp xếp xe ngựa, hàng hoá lên đường. Tay chân bọn họ cũng rất mau, ước chừng chỉ một khắc bên ngoài đã truyền đến tiếng xe nghiến trên mặt đường, hiển nhiên đội ngũ này đã rời đi.

. . . . . .

Chiếc xe ngựa cuối cùng của đoàn xe Thanh Dao biến mất trong sương mù.

Đợi đến khi tiếng vó ngựa đi xa, Ninh Tiểu Nhàn mới thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng thở ra một hơi “Những người này ngay cả chúng ta cũng đề phòng. Nhưng dù sao chính bọn họ rất nhanh sẽ là người chết”

Bên cạnh truyền tới tiếng cười lạnh “Những thứ người phàm ngu ngốc, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Thật đáng chết, đáng chết”

Chính là tiếng của Cùng Kỳ, nàng ngại thời gian chờ đợi lâu, đem tên này thả ra giải buồn.

Ở nơi này rét lạnh, tối đen, có sương mù dày đặc trên vách núi, kế sách tốt nhất cho thương đội Thanh Dao chính là tìm tới nhờ thương đội Phù Diêu giúp đỡ. Bọn họ còn có hơn bốn mươi người, thương đội Phù Diêu còn hơn một trăm  người, chống lại yêu quái chưa chắc đã không thể đánh một trận. Dù sao yêu quái ăn thịt người cũng không chọn người thương đội nào mới ăn, đây chính là lúc đồng tâm hiệp lực tốt nhất.

Đáng tiếc, thương đội Thanh Dao lại lựa trọn đào tẩu trong đêm, một mặt là bị yêu quái dưới vực doạ sợ, mặt khác, chưa chắc là không đề phòng thương đội Phù Diêu bất thình lình hạ thủ, phải biết rằng thương đội vốn đã ít người, hiện tại lại giảm hơn ba mươi người, nếu không thừa dịp rời khỏi, sợ rằng hừng sáng thương đội Phù Diêu phát hiện quân số bên này ít đi sẽ triển khai rút củi đáy nồi.

Ninh Tiểu Nhàn khẽ than thở. Đối phương lựa chọn theo nàng thấy là không sáng suốt, thời điểm mình ngoài sáng địch trong tối lại tuỳ tiện chạy trốn không phải là quyết định tốt, ngược lại dễ dàng bịđối phương phục kích. Sợ rằng thương đội Thanh Dao này vừa trốn lại trốn vào giữa lòng yêu quái.

Lúc thương đội Thanh Dao rời đi động tĩnh không nhỏ, tất nhiên cũng kinh động người của thương đội Phù Diêu. Nàng nghe được phía dưới bắt đầu vang lên tiếng nghị luận, ngay sau đó Dương chưởng quỹ liền đi lên xin chỉ thị, thì ra Từ Cảnh Minh luôn ở cùng thương đội Thanh Dao không biết từ lúc nào đã rời khỏi đội ngũ chạy tới đây.

Người này mắt mũi đều nhỏ, vóc dáng cũng thấp, da ngăm đen, vừa nhìn liền nhận thấy là người quanh năm bôn ba bên ngoài. Ninh TIểu Nhàn đánh giá hắn mấy lần, hiếu kỳ nói “Thương đội Thanh Dao đang đêm rời đi, làm sao ngươi lại tới tìm chúng ta?”

Trên mặt Từ Cảnh Minh vẫn còn vẻ kinh hoảng “Thương đội Thanh Dao xác thực phụ cận có nguy hiểm mới rời đi, ta vốn muốn cùng rời đi, nhưng bọn họ tổng cộng chỉ còn dư lại khoảng bốn mươi người, ta, trong lòng ta bất an, hay là tham gia phía bên ngày, có nhiều người hơn chút ít” Hắn không biết hai người Trường Thiên có thể nghe được động tĩnh khách sạn đối diện, vì vậy đem sự tình phát sinh nói lại một lần.

Người cùng các sinh vật khác giống nhau, trời sinh cảm thấy sống trong tập thể lớn hơn thì an toàn hơn.

“Phải không?” Nàng cười cười, từ từ nói “Ngươi không sợ ở lại sẽ chết sao?” Lại quay đầu nói với Dương chưởng quỹ “Phân phó mọi người tại chỗ đợi lệnh, chuẩn bị ngăn địch, không được bước ra ngoài phạm vi khách sạn quá ba trượng”

Dương chưởng quỹ lĩnh mệnh đi, Từ Cảnh Minh trừng mắt nhìn, cẩn thận nói “Vị cô nãi nãi này, chúng ta, chúng ta không đi sao?”

“Đi? Đi tới đâu?” Ninh Tiểu Nhàn liếc xéo hắn một cái “Giống như thương đội Thanh Dao, nửa đêm chạy đi?”

Giọng nói của nàng mơ hồ lộ ra sự không thiện ý, khiến Từ Cảnh Minh ngậm miệng.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion3 Comments

  1. Ta tưởng đậu nhị cũng đi lần này hoá ra là khoing. Chỉ có tâm phúc là dương chưởng quỹ kia thôi. Haha. Ông ta nghe đồn là TN thiện tâm. Đúng là thiện tâm nhưng cũng tuỳ lúc. Giờ thời gian với TN và tT là quý báu nên cũng không muốn dây dưa nhiều.
    Lần này lại có chuyện hay ho gì nữa đây. Cái thương đội TD kia chết là chắc rồi. Ở lại nương nhờ thương đội của TN và TT thì may ra có đường sống mà.
    Cảm ơn edictor

  2. Ec. Mới vừa nói Không Thành mặc dù quỷ dị nhưng an toàn không có yêu ma. Không ngờ lại xuất hiện yêu quái dưới vực thẩm. Người ta nói lòng tham hại chết người. Cái thương đội Thanh Dao vì số hàng hóa mà Từ Cảnh Minh nói mới đi cứu người, hàng hóa thì không thấy đâu mà lại bồi vào mạng của ba mươi người trong thương đội. Ninh Tiểu Nhàn không còn thấy chuyện bất bình ra tay nữa rồi.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Từ cảnh minh này lai lịch bất minh có ý đồ gì nhỉ.mà có cũng không qua được NTN và TT.cũng không rõ yêu quái gì mà tròn tròn như con giun nghe miêu tả đã thấy kinh kinh.thương đôi thanh dao đi trong đêm thấy nguy cơ trung trùng rồi.bị yêu quái dụ vào đường chết là đúng rồi.NTN và TT chuẩn bị đón địch.lại có trận chiến nữa sắp diễn ra.không rõ yêu gì
    Thankd editor.mong chờ chương sau

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close