Bia Đỡ Đạn Phản Công – Hành trình cáo biệt cuối cùng 13+14

15

Hành trình cáo biệt cuối cùng 13

Edit: Quy bà bà

Beta: Sakura

Thực ra, lúc này không cách nào nhìn rõ đôi tất này có rách hay không, nhưng ông Văn vốn có tật giật mình, cho nên thấy mọi người đều nhìn chân mình, ông tay bất giác nâng đùi lên, muốn giấu bàn chân xuống dưới bắp đùi, hành vi này lại tố cáo trong lòng ông ta có chuyện khuất tất. Ánh mắt mọi người đều lộ ra vẻ oán hận, người đàn ông béo trung niên bất thần vung nắm đấm xông lên, từng quyền từng quyền đánh vào mặt ông Văn, nghiến răng nghiến lợi quát lên:

“Mày phải đền mạng cho đồ đệ của tao!” Đồ đệ của ông ấy chính là cậu thanh niên có khuôn mặt bầu bĩnh bị giao xà nuốt sống trong mật đạo, cũng là người đầu tiên bị chết khi tiến vào cổ mộ này. Từ lúc tiến vào cổ mộ đến giờ, sau khi đồ đệ chết thảm, bản thân ông ấy cũng đã vài lần suýt nữa mất đi tính mạng, đến lúc này ai dè lại đột nhiên phát hiện vợ chồng ông Văn kia lừa gạt mọi người, một búng máu bầm nghẹn lại trong lòng chỉ chực phun ra, hàm răng nghiến kèn kẹt, mắt sung huyết đỏ rực, nắm đấm nổi gân xanh. Những quả đấm với khí thế giết người rơi xuống mặt ông Văn như mưa rào.

Ông Văn vốn làm nghề dạy học, thân thể không mấy cường tráng, người đàn ông béo trung niên vốn là đạo sĩ, tố chất thân thể không tệ, lại ra tay trong cơn phẫn nộ, quả thực trông như sẽ lấy đi tính mạng ông Văn kia trong nháy mắt, mới đấm mấy phát, đã khiến khoé miệng ông Văn tứa máu, miệng rên rỉ liên hồi.

“Không được đánh chồng tôi, không được đánh chồng tôi!” Bà Văn chứng kiến chồng mình bị đánh thê thảm, gào lên như phát điên, đưa tay muốn níu giữ người đàn ông béo trung niên, vừa khóc vừa cầu xin:

“Van cầu các vị, van cầu các vị tha cho chồng tôi, chúng tôi cũng chỉ vì hết cách, con gái Thấm Nhã của chúng tôi đã tiến vào trong cổ mộ này, các vị hãy hiểu cho, các vị phải hiểu cho chúng tôi, chúng tôi cũng chỉ vì không còn cách nào…” Bà ta níu chặt cánh tay của người đàn ông béo trung niên kia, khóc muốn đứt hơi. Thi thoảng lại đưa ánh mắt oán trách nhìn Bách Hợp, có vẻ muốn trách cô sao đương yên đương lành lại đi bới ra chuyện này.

“Chúng tôi phải hiểu cho các người, vợ chồng các người làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy, có từng hiểu cho chúng tôi chưa?”

Đường Toàn giận phát run, ông đã lớn tuổi, từng trải, lúc ở đài đá gặp giao xà, tuy sợ hãi những vẫn có thể ép mình trấn định ứng phó. Lúc này nghe bà Văn phân bua, lại nghĩ đến hành vi của người nhà họ Văn, vẫn là không thể nhẫn nhịn nổi:

“Đã chết bao nhiêu người rồi? Lại có bao nhiêu người bị nhốt trong các hòm đá trên kia không thoát thân được? Lương tâm của các người ở đâu? Các người không sợ gặp báo ứng à?”

Ông mắng lên mấy lời, những người có thân nhân đã chết đi cũng kìm không nổi mà bật khóc. Người đàn ông đang đánh người cũng thất hồn lạc phách dừng tay, đẩy ông Văn lúc này đã sống dở chết dở ngã ra đất, ông Văn lúc này chỉ có thể nằm bẹp thở phì phò. Ông ta đứng đó, ánh mắt đờ đẫn, một lúc lâu sau bỗng đưa tay bụm mặt, lại lấy tay cào đầu, một người đàn ông vốn cứng cỏi như vậy, lúc này bật khóc lớn:

“Làm sao bây giờ? Trường Sinh chết rồi, tôi phải ăn nói thế nào với bố mẹ nó? Bố mẹ nó chỉ có một đứa con trai là nó thôi, giờ không có tiền dưỡng lão, không có tiền ma chay cho người ta! Vậy thì phải làm thế nào?”

Vốn lúc thanh niên tên là Trường Sinh kia vừa mới chết, ông ta còn có thể tự an ủi chính mình, chỉ cần chịu đựng được đến lúc ra khỏi cổ mộ, vợ chồng nhà họ Văn trả tiền, cha mẹ của đồ đệ mình còn có thể dựa vào món tiền lớn này an hưởng tuổi già, không đến mức chịu cảnh ngộ cuối đời thê lương, nhưng thật không ngờ, vợ chồng nhà kia lại lừa gạt người ta, ông ta bị chấn kinh, khiến tâm tình tiêu cực kia lớn vọt lên, không kìm được tiếng gào khóc lạc giọng.

“Tôi, tôi biết chúng tôi làm thế này là không đúng, nhưng không có nhiều tiền, thì không thể tìm con gái chúng tôi về được, chúng tôi là bị bức không còn biện pháp mới phải làm như vậy!” Bà Văn ròng ròng nước mắt, lại hít hít mũi:

“Nhưng chúng tôi thực không phải loại người không có lương tâm, chờ, chờ ra được khỏi đây, chúng tôi sẽ cố gắng đi làm kiếm tiền, bồi thường các vị…”

“Nói dễ nghe nhỉ!” Có người tức giận quát lớn, chính vì lúc trước vợ chồng nhà họ Văn hứa hẹn là năm trăm triệu tiền thù lao, không vì món lợi kếch sù như vậy, ai chịu theo bọn họ đi tới nơi tử địa, tử cục, có đi không về này? Vào cổ mộ không bao lâu, mọi người đã lập tức khắc sâu nhận định này. Mới tiến vào cổ mộ đã có người chết, mà cổ mộ này lớn như vậy, hiện mọi người mới chỉ tiến vào một chút, như vậy muốn thoát ra sẽ là vô vàn khó khăn, dù có may mắn thoát chết trở về, cặp vợ chồng kia đi làm công ăn lương, có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Đến tiền đền bù tổn thất cho những gia đình có người chết còn không đủ, làm gì còn tiền đâu để trả cho bọn họ?

“Chỉ có mạng của Văn Thấm Nhã, con gái các người là mạng, mạng của người khác chính là cỏ rác phải không?”

Vợ chồng nhà họ Văn bị một đám người vây quanh, luôn miệng nhận lỗi. Đang lúc mọi người giận đến không biết phải làm sao, Bách Hợp đột nhiên chen vào:

“Đừng ồn ào!”

Mọi người có chút điên tiết, lúc đầu là Bách Hợp lôi ra chuyện không hay ho này, hiện tại, lại chính cô yêu cầu bọn họ đừng ồn ào, trong lòng mỗi người nghẹn một đám lửa, có người nhịn không được vặc lại Bách Hợp:

“Nói như cái lỗ đít! Ở đây chưa tới phiên cô ý kiến, việc này mà chưa nói cho rõ…” Hắn ta nói còn chưa dứt lời, đã thấy có dị biến nổi lên, âm thanh rên rỉ thống khổ từ bốn phương tám hướng tựa như đang vang lên ngay bên tai mọi người:

“A… Ưm ——– ” Loại âm thanh từa tựa như những giãy dụa cuối cùng trong lúc hấp hối, ban đầu chỉ vang lên như có như không, mọi người còn có thể cho rằng mình hoa mắt ù tai nghe lầm. Nhưng tiếp đó, rất nhiều tro cốt phiêu tán trên nền đất lại không gió mà bay lên. Trừ chỗ đoàn người đang ngồi tập trung, bóng tối ở bốn phía như đặc lại thành thực thể, những bộ xương trắng treo ngược trên đỉnh đầu mọi người trong đám sương đen giống như đã sống lại, bắt đầu lay động. Tiếng kêu rên thê thảm, ban đầu tản mát, thưa thớt, nhưng càng về sau càng liên tục.

“Hu hu —– Hức…” Tiếng khóc xen lẫn với tiếng rên thống khổ truyền tới. Một đám người vừa mới tranh cãi đến mặt đỏ tai hồng, lập tức dựng hết tóc gáy tóc mai. Những khúc xương được châm bằng lửa tam muội cũng bắt đầu lay động kịch liệt, như run lên trong tay người cầm chúng, những bộ xương trên đỉnh đầu truyền đến tiếng vang của những khúc xương va chạm vào nhau. Bà Văn sợ xanh cả mặt, càng dán sát vào người chồng mình hơn một chút. Hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía Đường Toàn, run run hỏi:

“Sao thế, đây là chuyện gì?”

Một đám người vừa tranh cãi ầm ĩ, lúc này lập tức yên tĩnh đến độ trong lòng núi chỉ còn lại tiếng than khóc như có như không, tim mọi người nhảy dồn dập, lòng Bách Hợp trầm xuống. Oán khí ở bốn phía lúc này rõ ràng đã tăng mạnh hẳn lên, thậm chí đậm đặc đến mức ảnh hưởng đạo thuật trong thân thể cô lưu chuyển. Nơi này từng có rất nhiều người chết, hơn nữa, e rằng trước khi chết đều phải chịu loại đày đoạ phi nhân tính, do vậy oán khí đặc đến mức có thể sờ thấy chạm thấy, chuyện này, quả thực có chút phiền toái.

“Cứu, cứu tôi…” Một thanh niên để tóc dài bất thình lình mở miệng kêu cứu, ban đầu mọi người cho rằng anh ta bị hoàn cảnh ở đây doạ sợ phát điên, không để ý đến lời anh ta nói. Nếu có điều kiện, trong hoàn cảnh thế này, ai mà không muốn tìm được người thích hợp để cầu cứu, sau đó nhanh chóng chạy lấy người, chỉ hiềm, vấn đề là nơi này vào thì dễ mà ra thì khó.

Nhưng mà ngay sau đó, sắc mặt của thanh niên này xanh mét, rồi dần dần đen lại, trong ánh mắt thất kinh của mọi người, thân thể anh ta tựa như bị mấy gã lực lưỡng vác lên, cứ thế lơ lửng giữa không trung, bằng một tốc độ vô cùng chậm chạp, bắt đầu xoay chuyển theo hướng đầu dưới chân trên, trong suốt quá trình, vẻ mặt anh ta đờ đẫn, tựa như khuôn mặt thật đã bị giấu dưới một lớp da, khuôn mặt anh ta bất thần sung huyết đỏ bừng, cặp mắt cũng bắt đầu sung huyết, nhưng biểu tình trên mặt vẫn lãnh đạm một cách quỷ dị, làn da nhẵn bóng, đỏ rực lên như bôi dầu, không rõ có phải tại sung huyết hay không.

Một sợi xích sắt có móc câu trên đầu tiến tới chỗ hai chân anh ta, giày anh ta đi trong quá trình chạy nạn liên tục không biết đã rơi rớt ở đâu, giờ anh ta trông như một con heo đang đợi làm thịt, bị người ta treo ngược trên giá, chờ mổ thịt, phanh bụng.

Từ đầu tới cuối, biểu tình của anh ta vẫn hoàn toàn điềm tĩnh, thậm chí có chút dửng dưng, lúc móc sắt móc vào bàn chân anh ta, tiếng thịt và xương bị móc câu xuyên thủng vang lên bên tai mọi người, máu tươi từ chỗ móc câu từng giọt, từng giọt lăn xuống, mọi người nhìn mà bàn chân cũng cảm thấy đau lây, thế nhưng, bản thân anh ta lại có vẻ như chẳng cảm thấy đau đớn chút nào, không kêu gào, không liều chết giãy dụa, chỉ có cái miệng còn phát ra những tiếng rên rỉ thống khổ mà bất lực.

Giá vẻ mặt anh ta có chút biểu hiện đau đớn còn đỡ, nhưng bộ mặt trơ trơ bình thản của anh ta kết hợp với tiếng rên thống khổ như vậy, khiến người ta có cảm tưởng trước mắt mình chỉ là một hình nộm biết nói mà thôi, thực khiến người ta sởn tóc gáy.

“Đây, đây là chuyện gì?” Mọi chuyện phát sinh quá nhanh, chỉ là vì quá hoảng sợ, mới khiến người ta cảm thấy như toàn bộ quá trình đang kéo rất dài, rất dài. Chờ mọi người lấy lại tinh thần, cậu thanh niên kia đã bị treo ngược ngay ngắn, giống y như các bộ xương đã treo ngược trên móc khác, nhẹ nhàng lắc lư trong không trung, tiếng kêu rên thảm thiết từ bốn phương tám hướng có vẻ như càng thêm vang dội, chói tai. Sau đó, đôi tay vốn cứng đờ khép chặt xuôi theo hông của cậu thanh niên đó như thể bị một người ta dùng sức bẻ xuống, lại xuôi theo hai gò má buông thõng xuống dưới. Mười ngón tay đột nhiên đều bị chọc vỡ ra mười lỗ lớn, máu bắt đầu theo mười đầu ngón tay tí tách nhỏ xuống sàn.

Mùi máu tanh nồng nặc truyền lan, sương mù đen từ bốn phía càng có vẻ sục sôi, nôn nóng, tiếng rên rỉ bên tai càng vang dội, ánh sáng trên các ngọn đuốc xương người trên tay mọi người bị bức càng lúc càng mờ nhạt, trông như có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.

Máu của cậu thanh niên bị treo ngược kia nhanh chóng chảy thành một vũng lớn, bắn toé ra khắp bốn phía, dòng máu kia giống như những dòng suối nhỏ, bắt đầu tìm hướng để chảy đi, trông như những con rắn đang bò, đều hướng về phía nhóm người.

“Nơi này không thể ở lâu!” Bách Hợp chứng kiến tình cảnh này, trong lòng bất giác cười khổ.

Vốn ban đầu nhìn thấy nơi này có số lượng hài cốt lớn, lại chất chứa oán khí cực nặng, cỗ cũng đã cảm giác được đây là chỗ nguy hiểm, cho nên mới có suy nghĩ không cần cứu hết mọi người mà phải tức tốc rời khỏi, nhưng lúc này nhìn nhóm oán linh trỗi dậy, cô mới nhận thức rõ ràng, nguy hiểm ở nơi này, vượt xa dự tính của mình.

 

Hành trình cáo biệt cuối cùng 14

Những oán khí này đã tồn tại nhiều năm, ở nơi toàn là âm khí, lại chết nhiều người như vậy, dự là cậu thanh niên kia đạo hạnh nông cạn nhất, cho nên mới dễ dàng bị chúng chiêu đi. Bách Hợp vốn có ý định chờ khôi phục thêm chút ít thể lực rồi mới tiếp tục lên đường, nhưng giờ đương nhiên không dám tiếp tục trù trừ ở lại nữa, đứng dậy muốn gọi mọi người cùng đi, lúc này, vị đạo cô họ Mục kia tỏ ra tuyệt vọng:

“Đi? Đi đâu bây giờ? Trong này, đến đường cũng không có!” Trong lúc bà đang nói, máu của cậu thanh niên kia càng chảy càng nhiều, sắc mặt anh ta mau chóng xám như tro, con mắt đỏ ngầu, trong ánh mắt còn đọng lại nỗi tuyệt vọng và vẻ sợ hãi, nhưng thần thái vẫn bình thản khiến người ta nhìn mà chết khiếp.

Máu từ các đầu ngón tay anh ta chảy tồ tồ, rõ ràng cho thấy tình huống không bình thường. Theo lý mà nói, ngón tay dù có bị cắt rách, tốc độ chảy ra của máu có nhanh mấy cũng không thể giống như tình huống bây giờ, trông như thể mười cái vòi nước đang mở. Hơn nữa vũng máu kia trông như vật sống, chia thành mười dòng chảy ngoằn ngoèo như rắn nhắm đám người đang tụ tập mà bò đi, sương đen phía sau cũng đồng loạt xông lên, không biết có phải là ảo giác hay không, mọi người thấy trong đám sương ẩn ước có thể thấy được rất nhiều khuôn mặt thống khổ như ẩn như hiện.

“Đi vào giữa, ở giữa có cái giếng.” Lúc còn ở trên vòm, Bách Hợp đã phát hiện bố cục kì quái của nơi này, bốn phía treo đầy xương trắng, ở giữa có một cái giếng. Cổ mộ này được thiết kế để âm khí và linh khí cùng tồn tại, vậy tử địa và sinh địa không chừng cũng đan xen từng vòng, nơi này dòng máu kia hung hãn, oán linh dày đặc, không chừng chỗ cái giếng tạm thời là sinh cơ duy nhất tìm được cho mọi người.

Dòng máu kia có điều cổ quái, tanh hôi vô cùng, khiến người ta vừa ngửi đã buồn nôn, không thể tả rõ đó là loại mùi thế nào, nhưng hoàn toàn không giống mùi máu tươi, ngược lại tựa như thi thể đã thối rữa vài năm, hơn nữa, máu đang tuôn chảy về phía đoàn người, Bách Hợp có dự cảm, nếu để dính phải thứ máu này, nhất định là sẽ vô cùng rách việc.

Cô đoán không sai, bởi vì Bách Hợp vừa nói dứt lời, màn sương đen giống như thể bị chọc tức, những dòng máu bắt đầu điên cuồng mấp máy, tốc độ cũng trở nên nhanh hơn trước nhiều, bò về phía mọi người như những con rắn nhỏ. Đứng ngoài rìa nhất trong đám người là một cô gái trẻ chừng hai mươi tuổi, mặc quần áo thể thao. Chân cô vừa bị dính một tia máu, miệng phát ra một tiếng kêu hoảng hốt, sau đó tia máu kia đã thuận theo đùi cô bò lên. Cái này đã vượt quá phạm vi có thể tiếp nhận của mọi người, mà khiến người ta giật mình nhất là chỗ quần áo nào của cô ấy bị tia máu bò qua đều tan biến, bắp chân vốn trắng nõn bắt đầu xuất hiện dấu hiệu thối rữa, chẳng bao lâu bắp chân của cô gái đã biến dạng trông như thể bị lột da sống vậy. Cô gái trẻ liếc nhìn thấy, thét lên một tiếng kêu lanh lảnh đầy sợ hãi.

Bách Hợp nắm thời cơ chạy vào lớp sương đen, mọi người chứng kiến tình cảnh của cô gái kia đều sợ vỡ mật, sao còn dám ở lại nữa, đều vội vàng chạy theo Bách Hợp, bà Văn kêu thét như quỷ khóc sói gào. Hai chân mềm nhũn chạy không nổi, vẫn là nhờ ông Văn kéo bà ta chạy về phía trước.

Nhưng có chút sương đen, hình như nhận ra ý đồ của Bách Hợp, nhào tới muốn ngăn cô lại, cô gái trẻ gặp nạn bị kẹt lại phía sau giờ đứng yên tại chỗ không thể động đậy, luôn miệng kêu thảm thiết. Hai chân cô bị dính chặt xuống sàn, tia máu bò hết chân, đã lên tới eo rồi tới ngực, hơn nữa nó càng bò thì kích thước càng tăng, mùi hôi thối càng nồng nặc, chỉ trong thời gian một nhịp thở, toàn thân cô gái ấy đã không còn miếng da nào hoàn chỉnh, thân thể máu me đầm đìa, càng đáng sợ hơn là cô ấy vẫn còn sống, khuôn mặt mới nãy còn có thể coi là xinh đẹp, giờ đã biến hoá thành nanh ác đáng sợ, cô hướng về phía nhóm người của Bách Hợp chìa bàn tay không có da máu chảy đầm đìa thống khổ kêu cứu:

“Cứu tôi, cứu tôi, tôi không muốn chết…” Cô ấy mới nói được mấy tiếng, đã có tia máu chui vào trong miệng, người quay đầu nhìn lại thấy lưỡi của cô ây cũng đang bị lột da, càng sợ đến nỗi tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ấy không muốn chết, nhưng tình huống của cô ấy rõ ràng là đã hết đường cứu vãn, dòng máu ma quái kia càng lúc càng lớn thêm, cô gái trẻ mới bị dính máu vài giây, giờ nhìn đã như một con ếch bị lột da, toàn thân đều đẫm trong máu, quả thực còn sống so với đã chết nhìn càng đáng sợ hơn, sau đó thân thể cô ấy bắt đầu tan chảy ra như thể một viên kem trong nắng, cuối cùng dung hợp với tia máu kia thành một chất lỏng sền sệt.

Tốc độ giết người của dòng máu kia rất nhanh, so với tốc độ giết chết cậu thanh niên đầu tiên nhanh hơn không chỉ gấp đôi. Nhóm người Bách Hợp bởi vì bị sương đen ngăn cản, giờ mới chạy được xa ba thước, hơn nữa, trong đó còn có dạng oan hồn biết thuật quỷ xây tường, mưu toan muốn vây khốn bọn họ tại chỗ, ngăn chặn đường bọn họ muốn đi.

“Lâm, binh, đấu, giả…” Thấy tình cảnh nguy ngập, một nhóm người đều hoảng hồn, nhiều người trong miệng đã bất giác hô khẩu quyết, nhưng xem ra không có tác dụng, tốc độ của dòng máu kia rất nhanh, sợ là khẩu quyết còn niệm chưa xong thì đã bị nó đuổi kịp, đem mọi người nuốt chửng.

Ở tình cảnh rung rợn thế này, mọi người đổ mồ hôi lạnh to như viên đậu, nhiều người hai chân run lập cập, bà Văn thậm chí sợ đến mức phải hoàn toàn dựa vào người chồng, hai chân không đứng vững nổi.

“Huyền Võ Đại Đế tại tiền, thần quy miếu, quỷ quy mộ…” Vào thời khắc nguy nan này, biểu tình của Đường Toàn cũng cực kì ngưng trọng, ông bắt đầu niệm thần chú, cắn rách ngón trỏ, nhưng dòng máu kia càng lúc càng tới gần, lớp sương đen cũng như đã ngưng kết thành một bức tường thực sự, chặn đứng bước chân mọi người.

Cả đám người chứng kiến tình cảnh này, ánh mắt lộ ra sắc thái tuyệt vọng, cô gái trẻ tên Triệu Hồng Quỳnh không kìm nổi khóc lên:

“Hết rồi, hết rồi, so với việc phải chết thế kia, chẳng thà tôi tự sát còn hơn!”

Lời nói của cô ta không làm tiêu tán bớt sự bất an của lòng người trong cơn khủng hoảng, ngược lại nỗi sợ giống như bệnh truyền nhiễm, khiến khá nhiều người cùng khóc thành tiếng, trong chốc lát đã khiến bầu không khí càng thêm kinh hoàng. Trán Đường Toàn rịn mồ hôi, âm khí và oán khí dày đặc trong bụng núi làm ông niệm ra mỗi câu mỗi chữ đều thấy phí sức cực kì. Mái tóc hoa râm của ông bị mồ hôi tẩm ướt, mồ hôi của ông không ngừng nhỏ xuống, sắc mặt đã có chút trắng bệch, thần chú của ông niệm gần xong, dòng máu kia đã sắp chảy đến trước mặt đám người, ông quay đầu nhìn Bách Hợp, ánh mắt lộ ra vẻ nôn nóng, hiển nhiên đang do dự, câu thần chú này niệm xong, nên đem lực đánh ra để ngăn cản dòng máu kia giữ lại tính mạng cho mọi người hay để phá vỡ bức tường quỷ xây kia, giúp Bách Hợp có cơ hội chạy trốn.

Nếu là ngăn cản dòng máu kia, trước không nói liệu ông có làm nổi không, dù rằng làm được, nhưng liệu có thể ngăn bước được nó trong bao lâu, bản thân ông cũng không dám chắc chắn. Nếu lỡ như ông chỉ chắn được một chốc một lát, lại cần thêm thời gian nghĩ cách khác đánh vỡ bức tường quỷ xây kia, mọi người vẫn là không chắc có thể thoát thân, vậy còn không bằng ông đánh vỡ bức tường quỷ xây kia trước, để Bách Hợp chạy trước rồi lại tính.

Vào thời điểm mấu chốt này, tuy hành vi như vậy có chút ích kỷ, nhưng Đường Toàn không cố kị được nhiều. Vân Bách Hợp là cốt nhục duy nhất của sư đệ ông, giờ sư đệ đang chịu cảnh lao ngục tai ương cũng là vì ông mà ra, dù có phải liều cái mạng già của ông, cũng phải bảo hộ Bách Hợp chu toàn mới phải, còn tất cả tội nghiệt hậu quả, một mình ông gánh vác hết là được.

Nghĩ đến đây, trong mắt Đường Toàn loé lên mấy phần kiên định, ông xoay đầu lại, đang muốn gia tăng tốc độ niệm chú, khoé mắt lại thấy Bách Hợp không chỉ không chạy tiếp, trái lại còn sải bước tiến về phía dòng máu, đưa tay móc ra từ trong ba lô mấy tấm bùa màu vàng.

Hành vi này thực sự khiến mắt Đường Toàn suýt nữa nhảy bổ ra khỏi hốc mắt, ông bất giác ngưng miệng, trong lòng gấp gáp như thiêu như đốt, lúc phục hồi tinh thần, bất giác muốn đi sang kéo Bách Hợp lại, chỉ là ông dừng niệm chú, màn sương đen kia liền tỏ ra càng hung hãn hơn, ông quá nôn nóng, thậm chí sốc đến tắt tiếng, căn bản niệm không ra một chữ, chỉ còn biết tức giận Bách Hợp trẻ dại không hiểu biết. Uy lực của dòng máu kia, chính cô cũng thấy rồi, bây giờ cô lại còn dám chủ động sáp đến.

Đường Toàn đang gấp đến đỏ mắt, nhưng ngay sau đó ông lại thấy Bách Hợp dùng tốc độ tay cực nhanh đem mấy tờ giấy bùa kia dán lên không trung, nơi đó rõ ràng không có vách tường, không có vật thể, thế nhưng cô cứ thế dán, những lá bùa kia lại không bị bay xuống, ngược lại còn vững vàng dính lại lơ lửng giữa không khí.

“Thiên địa vô cực, càn khôn tự động, âm dương hữu đạo, thiên địa tá pháp!” Làn môi Bách Hợp động động, mau chóng đem mấy câu thần chú niệm ra, một mặt cắn rách ngón giữa, đầu ngón tay búng ra một giọt máu mang theo lực lượng thuần chính của Thiên Địa Môn Đạo Đức Kinh, giữa không trung liền chia làm ba, vững vàng chắc chắn rơi xuống sau lưng mấy lá bùa.

Hoàn thành quá trình này, sắc mặt cô có chút trắng bệch, lá bùa kia dính máu xong không hề lay động, vẫn như cũ vững vàng bay lơ lửng giữa không trung, khi dòng máu kia bò tới, mọi người tưởng rằng mình sắp chết không nghi ngờ, trong miệng bà Văn đã kịp thời phát ra một tiếng thét chói tai kinh thiên động địa. Bách Hợp quay đầu nhìn bà ta, lạnh lùng khiển trách:

“Câm mồm!”

Chuyện khiến mọi người giật mình lại phát sinh, dòng máu hung tàn nguy hiểm kia sau khi mau chóng chảy tới vị trí ngay phía dưới chỗ có mấy lá bùa của Bách Hợp, thình lình bị chặn đứng tại đó, không thể tiến thêm một bước.

Âm hồn ở bốn phía thấy tình cảnh này, âm thanh quỷ khóc sói gào lại to thêm. Cậu thanh niên đáng thương bị treo ngược kia giờ sắc mặt đã trắng bệch như màu xương cốt. Máu trên người cậu ta càng lúc càng chảy ra gấp gáp, dòng máu bò tới kia càng thêm lớn mạnh, khi nó thử bò lên cao, ngay tại sát na nó đụng phải lá bùa kia, trên lá bùa liền toả ra kim quang sáng rực.

“Á___” từ trong dòng máu truyền ra tiếng kêu vừa thảm thiết vừa đáng sợ, giống như trong một khoảnh khắc, có rất nhiều người đều cùng lúc nhận phải tổn thương cực kì to lớn, mỗi một người đều thống khổ kêu lên, âm thanh khiến những người có mặt đều thấy muốn lộn mửa, tựa như thần hồn của họ cũng sắp bị tiếng kêu thét này chấn ra khỏi thân thể vậy. Bách Hợp thấy huyết chú của mình phối hợp sức mạnh của Đạo Đức Kinh đã chặn được thứ đồ chơi quỷ dị kia rồi, lúc này mới xoay người, liếc nhìn đám sương đen trước mắt một cái, hừ lạnh một tiếng, lần nữa tích tụ ngũ lôi chú trong lòng bàn tay.

“Phong lôi thụ mệnh, thập phương câu diệt, phá cho ta!” Để gia tăng uy lực cho ngũ lôi chú, cô dùng máu cực kì nhanh tay vẽ ra một cái huyết phù trong không trung, phối hợp ngũ lôi chú quăng ra. Âm thanh ầm ầm như sấm vang bắt đầu xuất hiện ở khắp nơi trong bụng núi. Sấm sét chính là khắc tinh tự nhiên của các loại tà ma quỷ quái. Đám oán linh tụ thành tường quỷ xây kia, ngay trong tích tắc nhìn thấy Bách Hợp sử dụng đạo thuật kết hợp ngũ lôi chú, đều tựa như sắp đụng phải độc dược trí mệnh nguy hiểm nhất trên đời, ngũ lôi chú đi đến đâu, khí âm tà cuống quýt bay trốn dạt sang hai bên đến đó.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion15 Comments

  1. Truyện này có thể nói là hồi hộp kinh dị nhất. Cũng là truyện mà thể hiện đầy đủ khả năng của Bách Hợp. Mấy truyện khác thấy Bách Hợp hay dựa vào may mắn hoặc Lý Duyên Tỷ trợ giúp còn lần này toàn bộ dựa vào thực lực bản thân. Có điều mấy người đi chung và vợ chồng họ Văn chẳng biết điều chút nào. Mong họ đừng làm phiền thêm cho Bách Hợp nữa
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Đáng sợ quá. lọt vào trong cổ mộ thế này thì thì chỉ có chết mà sao lần nào ông bà Văn kia cũng thoát chết được thế nhỉ.

  3. Thật ra chẳng có ai là bách hợp muốn cứu ngoài cụ đường, cộng thêm may hợp tỷ đang muốn sống cộng đồng con người đấy chứ ko cho chết cả lũ rồi.

  4. ;69 May hồn nhờ có BH tỷ nhanh tay, bình tĩnh không thôi là chết sạch cả gòi ! Thế giới này quá nguy hiểm, em nghi rằng tại cái giếng kia lại xảy ra 1 trận biến cố cho xem

  5. Đọc tới đâu sở gai ốc tới đó, oimeoi!! Tưởng tượng thôi mà ruột gan nó nôn nao lên hết, sao tác giả có thể viết ra kinh dị đến thế nhỉ!? Cái khúc thanh niên bị treo lên ấy, ôi nhột hết cả tay chân. Ở khoảnh khắc sinh tử nhưng cụ Đường vẫn rất quan tâm Hợp tỷ, dù có lỗi gì nhưng ở khoảng khắc chết chóc người ta chỉ nghĩ đến bản thân thôi, cụ Đường thì cố mở lối thoát cho Hợp tỷ, thật đáng để Hợp tỷ bỏ sức ra tìm kiếm. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch!

  6. Trời ơi, Vậy là lại chết thêm 2 người nữa, vậy mà vợ chồng nhà họ Văn kia còn không biết điều. hừ
    Ông Đường Toàn này cũng coi như là thương sự đệ và BH đó chớ, lại sẵn sàng dùng mọi thứ để bảo vệ BH nè, cũng may là BH có được năng lực tự bảo vệ mình và mọi người rồi nè. Truyện hồi hộp quá

    tks tỷ ạk

  7. Trời ơi ông bà Văn đúng là cực phẩm của cực phẩm, quá sức ích kỉ, chả lẽ mạng con họ trân quý còn tính mạng người khác là cỏ rác? Đã thế đến lúc này đã chết bao nhiêu người mà ông bà này vẫn sống được, đúng là đạp trên tính mạng người khác để sống mà, chỉ biết đem phiền phức cho Bách Hợp. Mong ông bà này sẽ phải trả giá thật nhiều…

  8. Hy vọng bách hợp cứu được đường toàn, ông ấy là người trượng nghĩa nhất trong đám người. Còn hai vợ chồng nhà họ văn kia cực phẩm khốn nạn, đang nghĩ k biết con bà ta có cực phẩm như vậy hay k

  9. Chuyến này Bách Hợp mất nhiều máu quá đi. Mộ cổ này hung hiểm dễ sợ muốn tìm đường ra gian nan đây

  10. Nhiệm vụ lần này thật hung hiểm quá đi. Khu mộ cổ này trùng trùng nguy cơ, càng vào càng đáng sợ. Hic. BH muốn bảo vệ ông cụ Đường chắc cũng khó khăn. Hy vọng ko đến nỗi phải hy sinh như trong 1 vài thế giới trước đây

  11. Đọc mà tim đập thình thịch, huhu, gay cấn, hung hiểm quá, trong truyện này ĐT là thật tâm lo lắng quan tâm BH, không biết mọi người có thể ra khỏi cổ mộ này không nữa, hồi hộp quá

  12. Wow phần này gay cấn kinh dị quá. Đọc vừa thấy sợ vừa muốn đọc tiếp xem thế nào. Còn nguy hiểm hơn phần cô gái cá chép báo thù nữa. Mấy phần bách hợp thể hiện được khả năng của,mình là thấy hay rùi

  13. Mệ thích truyện

    Cổ mộ thiệt đáng sợ. Mà mấy người đi cùng sao chả có bản lĩnh gì hết nhỉ. Ngoài ông cụ Đường.

  14. Trùi ui, phần này gay cấn quá, hai vợ chồng cực phẩm kia thì mãi chưa có chết ;45 Mà đúng là không ứng trước tiền có khác, các thành phần đi theo vớ vỉn quá :)))) May có cụ Đường vì tình vì nghĩa, dưng mà cụ có cháu Tiểu Vân rùi ;69 yên tâm là sẽ ra khỏi mộ, có khi lại kiếm đc mấy món đồ cổ, bán đi có tiền cứu bố Tiểu Vân

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: