Bia Đỡ Đạn Phản Công – Hành trình cáo biệt cuối cùng 03+04

21

Hành Trình Cáo Biệt Cuối Cùng 3

Edit: Quy bà bà

Beta: Sakura

Vốn theo bàn bạc lúc ban đầu, người lớn tuổi sẽ đi trước, vậy thì cụ Đường lớn tuổi nhất, danh tiếng, thực lực đều là số một sẽ dẫn đầu, dù có gặp nguy hiểm gì cũng dễ có phản ứng thích đáng hơn, còn những người trẻ hơn, thể lực tốt theo sau. Nhưng bây giờ tình hình lộn xộn hết cả, người đi sau muốn cậy sức mà chen lên trước, người đi trước càng bị xô đẩy mãnh liệt từ sau lưng, hành lang vốn chật hẹp bị chen lấn rối tung rối mù, mùi hôi thối kia càng lúc càng tiến lại gần, những người bị mắc lại phía sau gấp đến văng tục, bà Văn lúc này đang bị Bách Hợp kéo tóc lôi đi cũng chửi ầm lên:

“Họ Vân kia, cô dám đối xử với tôi như vậy, cô dám đánh tôi, tôi sẽ báo cảnh sát…”

“Câm mồm!” Bách Hợp không chờ bà ta nói dứt lời liền quăng thêm một cái bạt tai nữa. Nếu không phải vì lúc này mà vứt bà ta lại thì những người kia không để yên, cô thực lòng chỉ muốn mặc xác bà ta cho tự sinh tự diệt quách.

Cụ Đường tuy đã một bó tuổi to, nhưng tố chất thân thể lại tốt cực kì, lúc này ông cụ chạy còn nhanh hơn bà Văn chạy khi nãy, qua không bao lâu, hơi gió ở phía trước dần lớn thêm, cụ Đường vui mừng thốt lên: “Thoát rồi!” Vừa nói dứt lời, đã thấy tiếng ‘sàn sạt’ đuổi tới từ phía sau càng gần, càng gấp. Bách Hợp là người thứ 2 thoát ra khỏi đường hầm, sau lưng hết hai lại ba người chen chân chạy ra. Lúc này không còn nghe thấy tiếng ‘sàn sạt’ kia nữa. Những người đã thoát khỏi đường hầm đều mặt cắt không còn hột máu, có mấy người trong lúc chen nhau chạy, không biết cái mũ gắn đèn pha trên đầu đã văng đến chỗ nào, lúc này một đám người đã sợ kinh hồn bạt vía tụ tập lại với nhau còn chưa kịp kiểm tra sĩ số, nhưng có thể thấy cậu trai trẻ lúc trước đã hỏi han Bách Hợp là người thò đầu ra cuối cùng, khuôn mặt cậu ta hoảng hốt đưa tay dỡ cái mũ trên đầu xuống, đang định mở miệng ra nói, thân thể cậu ta vốn cao lớn hơn người, lúc này chỉ mới dợm bước ra ngoài nên dáng đứng đủ chắn kín miệng thông đạo. Đột nhiên, có hai vật gì đó bén nhọn cực kì bỗng đâm thủng hai vai cậu ta từ phía sau, trông ngọt xớt như chúng vừa xuyên qua khối đậu phụ, máu tươi theo hai vật thể dài chìa ra như hai chiếc đũa nhỏ xuống, một dải dài gì đó màu đỏ máu mềm mại đột ngột từ trong thông đạo duỗi ra ngoài.

Có cảm tưởng miệng thông đạo kia đã biến thành miệng một con thú khổng lồ, có răng, có lưỡi. Cái lưỡi màu đỏ máu quấn lấy eo cậu thanh niên, kéo cậu ta tụt sâu vào hang động mà mọi người vừa ở trong đó chui ra, hết thảy chỉ phát sinh trong thời khoảng sấm giăng chớp giật, thậm chí cậu thanh niên chưa kịp hồi thần sau màn chạy nạn đã bị lôi tuột vào trong, khuôn mặt trước khi biến mất trong bóng tối vẫn còn đọng lại nụ cười cứng đờ, chỉ có đôi mắt là kịp ánh lên nỗi sợ hãi. Cứ thế, cậu ta còn không kịp kêu lên một tiếng, trong lòng hang đã biến thành một chốn tĩnh mịch vô thanh.

“Vừa mới… vừa mới nãy xuất hiện… là cái gì vậy?” Có người nuốt nước miếng, lên tiếng hỏi.

Có thể tề tựu ở một nơi gọi là cổ mộ, có ai mà không khoác trên lai lịch mình mấy phần thần bí. Từ những thứ nguyên chủ mang theo bên mình, Bách Hợp cũng đã cảm nhận được ít nhiều, nhóm người này, theo lý mà nói nhất định ai ai cũng có bản lãnh riêng, dù có thực sự gặp yêu ma quỷ quái thì chắc họ cũng không sợ hãi. Thế nhưng đứng trước loại nguy cơ không cách nào nhìn rõ như vừa mới nãy, có ai mà không thấy rùng mình?

“Cẩn thận!” Cụ Đường trầm giọng dặn dò, người đàn ông trung niên vốn được cậu thanh niên gọi là ‘sư phụ’ đến lúc này mới mở nổi miệng, bi thống gọi lớn: “Trường Sinh…”

Nhưng cũng không ai thừa hơi để an ủi ông ta, tất cả đều phải ưu tiên nghe lời nhắc nhở của cụ Đường trước. Khi nãy mọi người chỉ tập trung tìm đường thoát khỏi thông đạo, vừa chạy ra đã chứng kiến ngay một cảnh kinh hồn bạt vía, thế nên giờ quay đầu quan sát, họ mới nhận ra hình như tất cả đang ở trong một chỗ đường cùng.

Mấy chục người cùng lia đèn pin chiếu khắp nơi, Bách Hợp cũng chuyển đầu theo quan sát, nơi mọi người đứng trông như một đài cao bằng phẳng rộng chừng mười thước vuông, hơi hơi dốc về phía thông đạo, ngay cạnh bình đài này là một vách đá, trên vách đá có mấy đầu thú hình thù nanh ác, trong miệng phun ra bùn lỏng đen sì, nghĩ lại thì có vẻ dòng nước bùn vừa rồi tràn vào thông đạo, nhất định do mấy cái đầu thú này phun ra.

Cụ Đường lúc này đang đứng ở chỗ rìa cao của bình đài, bên dưới là một khe sâu rộng chừng hai mươi thước, bên dưới khe chỉ thấy một mảnh tối om. Ở đây âm khí nặng nề, tác dụng của đèn pin cường quang bị giảm đi rất nhiều, không thể soi thấy tình hình dưới đáy khe, trong lòng Bách Hợp trầm xuống, chưa kịp thử lấy một lá bùa trong ba lô ném xuống xem thử thì lại nghe thấy bên tai tiếng người kinh hồn la hét. Mọi người vốn đang quay đầu nhìn cụ Đường sau khi nghe ông hô “cẩn thận”, giờ lại quay nhìn về hướng miệng thông đạo vừa nuốt người kia.

Từ trong thông đạo xuất hiện một con rắn có cái đầu lớn bằng cái bát, hiện đã ló nửa khúc thân trên ra ngoài, đầu rắn ngẩng cao, cái lưỡi màu đỏ máu phun thật dài, hai chiếc nanh độc ánh sắc xanh dưới mấy chục luồng ánh sáng đèn pha rọi tới, khoé miệng con rắn đó còn vương lại vết máu, con mắt trong suốt, xám ngắt của nó trừng trừng nhìn đám người. Bóng ma chết chóc từng chút, từng chút phủ xuống lòng từng người đang có mặt tại hiện trường lúc này.

“Sao ở đây lại có rắn được chứ?” Một thiếu nữ cột tóc đuôi ngựa sắc mặt trắng bệch vốn đang bám chặt lấy người một người đàn bà trung niên sợ hãi lên tiếng: “Lại còn lớn như vậy?”

Nếu gặp yêu ma quỷ quái, ở đây pháp sư nhiều, pháp bảo cũng nhiều, nói không chừng cũng có thể liều chiến một trận. Nhưng gặp phải thứ này thì không thể đem pháp bảo vốn dùng để bắt ma tróc quỷ ra ứng phó được, con rắn này không những kích thước ngoại cỡ, hơn nữa chỉ nhìn răng nanh cũng biết là có độc, cậu thanh niên gọi là Trường Sinh kia, vừa nãy chưa kịp rên một tiếng thì đã vào bụng nó. Những người ở đây biết dựa vào cái gì để cùng nó liều mạng?

Ai cũng lạnh sống lưng, có người nhịn không nổi hét lên: “Chạy mau đi!” Nhưng con rắn vẫn chỉ phun lưỡi, tiếp tục nhìn chằm chằm đám người khiến họ đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, lại có người nhịn không nổi mà la hét, cụ Đường con chưa kịp dặn thêm một tiếng: “Cẩn thận!” thì người thanh niên vừa lên tiếng, có vẻ như chịu không nổi loại cảm giác áp bách khi bị nhìn chòng chọc này, không chút đắn đo mà hét toáng lên, ném ba lô cho nhẹ gánh rồi lao ra phía mép đài cao hơn kia, giống như phát điên lên cứ thế nhảy luôn xuống dưới.

“Ùm, ùm”, tiếng vật nặng rơi xuống nước vang lên, ngay sau khi người thanh niên này phóng vụt qua người Bách Hợp như một làn gió nhảy xuống thì bên dưới khe sâu vang lên những âm thanh như vậy. Mọi người đoán ra dưới khe có nước, vừa mới âm thầm thở phào thì đã nghe thấy tiếng người thanh niên kia thét lên như sắp phát điên: “A… nhiều côn trùng quá … nhiều quá…” Tiếp đó, một loạt âm thanh soàn soạt vang lên, thậm chí át mất cả tiếng hô hoán la hét thảm thiết của anh ta.

Trong hoàn cảnh này, mối nguy hiểm nhìn thấy được trước mắt còn khiến người ta thấy trong lòng có chút nắm chắc, còn thứ nguy cơ nhìn không thấy dưới kia, muốn đoán nó là cái gì thì chỉ có thể dựa vào tai nghe và trí tưởng tượng, đương nhiên càng thêm doạ người.

Không biết là thứ côn trùng gì đang ở dưới, chỉ thấy mùi máu tanh mau chóng lan tràn, bốn phía an tĩnh đến mức, chỉ còn lại tiếng rào rào của đám côn trùng đang ăn và tiếng phun lưỡi của con rắn lớn, trước có côn trùng, sau có rắn, chỗ mọi người đang đứng chỉ rộng chừng mười thước vuông, đường lui đã bị chận đứng, nếu tình huống là gặp phải quỷ quái gì thì cũng thôi đi, nhưng đối mặt với loại tình huống như này, quả thực khiến lòng người sinh ra loại cảm giác tuyệt vọng vì không thể xoay trời chuyển đất.

“Sớm biết vậy thì đừng nên tham món tiền này!” Có người cầm lòng không được mà than thở, khiến bà Văn lại nôn nóng hỏi:

“Thầy Đường, làm sao bây giờ? Con gái tôi phải làm sao bây giờ?”

Chuyện đã đến nước này, bà ta còn quan tâm việc con gái bà ta sẽ ra sao, trong lúc chỉ mới vừa vào đến cổ mộ không được bao lâu thì đã có hai người chết, sắc mặt mọi người lúc này đều rất khó coi. Bách Hợp cau mày: “Không cần lo lắng, thân rắn tạm thời mắc kẹt, nó không bò ra được.”

Trong lúc mọi người còn quýnh lên vì phát hiện con rắn lớn kia, lại cuống cuồng vì không tìm ra được đường lui, Bách Hợp lại tỉnh táo để ý xem xét. Con rắn này phần đầu và đoạn cổ không quá lớn, cho nên có thể thò đầu ra khỏi thông đạo, nhưng vừa rồi nó vừa nuốt một người làm khúc bụng phình lên, lại ở trong thông đạo vốn đã hẹp sẵn, cho nên nhất định lúc này nó đã bị mắc kẹt, không thì đã bò ra rồi chứ không ở đó nhìn mãi thế này.

Bách Hợp vừa dứt lời, mọi người đứng hình một lúc lâu, quay đầu nhìn lại, một người to gan thậm chí đem đèn pin chiếu sâu vào miệng thông đạo xem thử, tuy cũng không thể thấy rõ ràng tình hình, nhưng quả thực tình huống giống như lời Bách Hợp nói, con rắn lớn kia, không bò ra ngoài được.

Một đám người vừa âm thầm thở phào một tiếng, thì ngay sau đó, càng giống như nghiệm chứng lời Bách Hợp vừa nói, trong thông đạo truyền ra âm thanh va đập thình thình, tựa như con rắn kia đang dùng đuôi của nó đập mạnh vào thành thông đạo vậy, mỗi lần nó đập một cái, mặt đất cũng run lên từng chặp. ‘Rống’, từ miệng rắn truyền ra một tiếng ngâm dài cổ quái, sắc mặt cụ Đường trầm xuống:

“Con rắn này đã có linh tính, sợ rằng có thể hoá rồng!”

Nghe được câu này, mọi người lại quay đầu nhìn kỹ, đầu con rắn lớn này thoáng nhuốm màu xám trắng, trên mặt rắn hình như còn có ít da lột chưa bong sạch, trên đỉnh đầu của nó đã bắt đầu mọc sừng thấy rõ, về đẳng cấp chủng loại, như thế này không còn gọi là rắn mà đã có thể xếp vào loài giao.

“Ngôi mộ này rốt cục là chỗ quỷ quái gì thế này? Con nghiệt súc kia nếu không có ngàn năm công phu thì không thể trưởng thành đến trình độ đó, chưa kể, chỗ này mới là vùng ngoại vi của mộ huyệt mà âm khí đã sung túc như vậy, chúng ta tuyệt đối không nên đi vào sâu hơn nữa!” Cụ Đường là người già dặn, lão luyện, lúc này ông đã cảm nhận được nơi này vô cùng bất ổn, tự nhiên không muốn tiếp tục vào sâu hơn, khuôn mặt ông âm trầm quan sát bà Văn, trên mặt bà ta lộ ra vẻ chột dạ, hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, rồi cắn chặt răng, nổi lên dũng khí:

“Thầy Đường, thầy nói như vậy là không được. Con gái tôi Thấm Nhã còn đang kẹt ở trong đây mà, là một nơi có vấn đề thì sao chứ? Cứu một mạng người hơn xây bẩy tầng tháp, các vị không thể cứ như vậy bỏ đi, huống chi chúng ta đã sớm thoả thuận xong, giá tiền cũng đã bàn kỹ, chẳng lẽ Mao Sơn nhất mạch các ông chính là dạng nói không giữ lời sao?”

 

“Trước đây các vị cũng không hề nói rõ nơi này hung hiểm như vậy. Có một con giao thủ mộ ở chỗ này, thứ có thể gặp ở trong kia sẽ càng hung ác hơn, chưa vào sâu bên trong chúng tôi đã tổn thất hai người đệ tử. Bà Văn, phía chúng tôi đã chết hai người rồi đó, tuy tôi đã cùng hai vị thoả thuận, cũng đã đồng ý với mức tiền thù lao, nhưng chúng tôi cũng chưa cầm đồng nào, lúc này, dù chúng tôi có chạy lấy người cũng không thể xem là vi ước. Sao bà có thể nói Mao Sơn nhất mạch chúng tôi nói không giữ lời?” Hoá ra ông già họ Đường cũng cùng nguyên chủ thuộc Mao Sơn nhất mạch, khó trách vừa rồi tuy thái độ của ông đối với Bách Hợp tuy rằng ghét bỏ cô không tranh khí, nhưng vẫn săn sóc mọi bề.

 

Bà Văn nghe được lời của cụ Đường, nhất thời im bặt, lúc này ông Văn chớp chớp mắt:

 

“Được rồi, mọi ngươi có gì thì cứ tử tế nói chuyện là được, Thầy Đường, thầy xem, hiện giờ dù chúng ta có muốn ra ngoài cũng đã quá muộn, con rắn này đã chắn lối vào, muốn ra cũng không thể ra được. Chúng ta khẳng định là không theo đường cũ quay về được rồi, không bằng tiến tới, tiếp tục tìm đường đi? Nếu thuận tiện thì giúp chúng tôi tìm con gái Thấm Nhã của chúng tôi về, vợ chồng tôi chỉ có một mụn con là nó, cũng không biết giờ tình cảnh của nó thế nào?”

 

Ông ta vừa nói, vừa lau nước mắt.

 

Hành trình cáo biệt cuối cùng 04

Tính từ lúc Bách Hợp tiến vào nhiệm vụ, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà bà Văn kia đã gây không ít chuyện, quả thực khiến người ta có cảm giác muốn giết phứt bà ta cho rảnh, nhưng người đàn ông trung niên họ Văn này từ đầu tới giờ lại an tĩnh cực kì, lúc này ông ta mở miệng, lại chỉ nói lên tình hình chân thật, mọi người bất giác vì thế mà trầm mặc.

 

Trong lúc mọi người trò chuyện, con rắn kia càng rít gào dồn dập hơn, tiếng kêu khiến người ta thấy trong lòng nôn nóng phiền muộn muốn ói mửa, tiếng rắn kêu lúc này giống như có loại tác dụng quấy rối khiến tâm tình người ta bất ổn, nó càng dãy càng hung, cặp mắt xanh ởn như ánh sáng đèn lồng trong ngôi mộ tối đen vắng lặng càng có vẻ đáng sợ.

 

Tiếng va đập trong thông đạo càng lúc càng lớn, nền đất như run lên từng chặp, một cô gái trẻ thút thít khóc hỏi:

 

“Sư phụ, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?”

 

Bách Hợp nghĩ nghĩ, rồi chỉ vào mấy cái đầu thú nhô ra trên đường đang nhả nước bùn: “Bám lấy mấy thứ kia, men theo vách tường bò qua bên kia!”

 

“Nhưng mà, nhưng mà lỡ bên phía đối diện kia có cái gì?” Có người buột miệng hỏi một tiếng, bờ đất phía đối diện tựa như chìm trong lớp sương đen, không nhìn rõ được tình hình. Mọi người vừa kinh qua nhiều chuyện ghê hồn như vậy trong thời gian ngắn ngủi, cho nên đối mặt với tình huống chưa rõ ràng trước mắt đều có chút sợ hãi.

 

“Đã đến nước này, mặc kệ nó là cái gì, đi thôi!” Cụ Đường khiển trách, một lời hô hào của ông tựa như khiến tất cả tỉnh hồn. Phát hiện một con đường cứu mạng, tất cả đều đổ xô về hướng vách đá, thoáng chốc đã chen chúc nhau, thậm chí có người bị chen suýt té xuống dưới chân vách đá có dòng sông ngầm và côn trùng không biết tên kia.

 

“Lần lượt trèo lên! Tiểu Vân, con cũng trèo lên đi, ta sẽ đoạn hậu!” Sau khi cụ Đường lên tiếng lần nữa, đám người mới ngừng xô đẩy lẫn nhau, Bách Hợp nghe được lời này liền đứng im không động nữa. Ông cụ mò tay lấy cái tẩu thuốc gài ở thắt lưng, bàn tay run run muốn lấy diêm quẹt lửa, nhưng đánh diêm mấy cái, đầu diêm chỉ bốc lên một trận khói lưu huỳnh mà không chịu cháy, hẳn là do nơi đây âm khí quá nồng, ông cụ lại chửi bới chê trách mấy câu, thu cái tẩu lại:

 

“Trước khi chết muốn vui vẻ hút điếu thuốc cũng không được! Còn không cút nhanh đi! Mao Sơn là thiên hạ của đám thanh niên rồi, tôi chỉ là cục xương già, cô ở lại đây làm gì? Con nghiệt súc già này chỉ được cái nhiều tuổi hơn tôi thôi, nếu so năng lực, tôi chưa chắc đã thua kém nó!”

 

Ông cụ vừa nói vừa quơ quơ tay một cách không bình tĩnh. Mọi người nhanh chóng bám chặt miệng mấy đầu thú, hướng phía bờ kia bò đi, người còn ở lại càng lúc càng ít, ông già xem Bách Hợp không chịu nhúc nhích, liền duỗi tay muốn đánh người:

 

“Mau cút! Đừng ở lại đây vướng chân vướng tay, lúc ông đây tuổi nhỏ theo sư phụ đánh khắp thiên hạ, con nhóc nhà cô còn chưa sinh ra đâu. Mao Sơn còn phải dựa vào các cô các cậu truyền thừa lại, ở lại đây làm cái gì? Cút, cút, cút!”

 

Bách Hợp nhẹ cong môi, xem ông già chửi mắng đến mức nước miếng tung bay. Ngón trỏ và ngón cái bàn tay phải duỗi ra cọ vào nhau một cái, một luồng đạo lực mỏng manh trong cơ thể cô di chuyển, tuy rằng mỏng yếu, nhưng thắng ở tinh thuần, lại nhẹ nhàng cọ sát thêm cái nữa, một ngọn lửa nhỏ trên đầu ngón tay cô sáng lên.

 

“Ở nơi thế này, đạo pháp hữu dụng hơn diêm nhiều đó!” Ông già nhìn Bách Hợp duỗi tay đưa ngọn lửa về phía cái tẩu của mình, ngọn lửa nhỏ nhìn thì mong manh, nhưng theo động tác di chuyển của cô chỉ chập chờn một chút mà không hề tắt, trên khuôn mặt lộ ra vẻ giật mình, chờ ánh lửa đã chiếu tận mặt ông mới phản ứng kịp, mau chóng đem cái tẩu ngậm vào miệng rít một hơi, một luồng khói đặc phun ra. Tóm lại vì quá sửng sốt, ông lại bị khói thuốc của chính mình làm sặc, ho mấy tiếng, sau đó nhìn chằm chằm Bách Hợp không nói nổi một lời.

 

Tình cảnh sống chết trước mắt khiến những người trên vách đá càng bò càng nhanh, rất nhanh đã sang hết bờ kia, con rắn lớn thấy mồi ngon muốn chạy, đương nhiên không cam lòng, giãy dụa càng kịch liệt hơn, không bao lâu thế nhưng rướn ra được thêm một đoạn, nó ngóc đầu, trước hết nhòm qua hai người Bách Hợp, sau đó há to miệng, hai chiếc nanh nhắm vào phía hai người, từ trong miệng phun ra một luồng khí tanh hôi, mang theo âm khí dày đặc, khiến người ta thấy lạnh run người.

 

“Con ranh chết bằm, đứng mãi không chạy, phiền toái đến rồi thấy chưa?” Ông già cắn tẩu, lại mắng một câu, duỗi tay từ trên thắt lưng lấy ra mấy đồng tiền, đem ngón giữa tay phải cắn rách, lấy máu bôi lên, miệng niệm mấy câu thần chú, sau đó lập tức ném mấy đồng tiền này ra.

 

‘Leng keng’, mấy đồng tiền bay tới va chạm trong miệng rắn, có vẻ vì ông già vừa làm phép cho nên thể hiện ra chút tác dụng, vệt máu dính trên đồng tiền lúc này nổi lên ánh sáng đỏ, tiếng xèo xèo vang lên, miệng con rắn yêu tựa như bị bỏng, nó gào rú lên, sau đó trông như đang điên tiết mà liên tục lắc mạnh đầu. ‘Keng, keng, keng’ mấy tiếng, mấy đồng tiền vừa bị đánh vào miệng nó liền văng ra, trong đó có hai đồng bị văng ra xa không nghe được tiếng vang, một đồng khác bị găm luôn xuống sàn như xuyên vào miếng đậu phụ, im hơi lặng tiếng liền khoan một lỗ nhỏ trên mặt đá, đá vụn rào rào rơi xuống đường sông ngầm bên dưới, một luồng khí âm u rét lạnh từ lỗ nhỏ này phun ra, tiếng loạt soạt của lũ côn trùng bên dưới truyền tới, miệng con rắn lại rít gào lên một tiếng thê lương, phun ra từng trận mùi hôi tanh, biểu hiện càng lúc càng điên tiết.

 

“Đi mau!” Một chiêu vừa rồi hẳn là pháp thuật mạnh nhất của ông cụ, nhưng đối với con rắn kia mà nói, ngoại trừ đánh nó thấy đau một tý, cũng không thấy có tác dụng lớn gì, ngược lại còn chọc giận nó là khác. Ông cụ thấy không ổn, kéo Bách Hợp tính chạy, nhưng tốc độ của hai người tuy nhanh, làm sao có thể nhanh bằng con rắn, nó chỉ chuyển đầu một cái liền đem đường lui của hai người cắt đứt. Ông cụ vô thức kéo Bách Hợp ra sau lưng, ông tự thấy mình sống đã đủ lâu, nhưng Bách Hợp còn trẻ. Máu thịt của người tu hành với con rắn này xem ra là vật đại bổ, đôi mắt lạnh của nó sáng lên, há to miệng nhằm hướng ông cụ cắn tới, ông cụ cười khổ một tiếng, muốn mò tay vào thắt lưng tìm chút đồ nghề nhưng không kịp.

 

Cứ ngỡ rằng lần này mình chết không nghi ngờ, lại không tưởng được, ngay sau đó ông đã bị một lực đẩy mạnh từ sau lưng, lại nghe Bách Hợp gằn giọng quát một tiếng:

 

“Cút!” Vậy là con rắn định định tới gần Bách Hợp lại có vẻ bị thứ gì đó trên người cô doạ sợ, mau chóng rụt đầu trở về.

 

Bách Hợp vốn tính toán sẽ lợi dụng sức mạnh của huyết chú để dẫn ra ngũ lôi chú doạ chạy con giao này, con giao yêu này đã sắp thành tinh, loài yêu quái khi tu đến thành tinh sẽ gặp lôi kiếp, cho nên nó nhất định sợ tiếng sấm. Cô không dám mong có thể giết được nó, chỉ cần làm nó sợ hãi bỏ chạy là đủ để hai người giữ được tính mạng. Nhưng điều không ngờ là, cô căn bản còn chưa kịp phóng ngũ lôi chú, con rắn nghe tiếng quát của cô bỗng ngẩn ngơ, sau đó, trước đôi mắt trợn tròn, bộ dạng giật nảy của ông cụ và Bách Hợp, con rắn lớn vừa mới hung tàn hết cỡ kia bỗng nhiên phản ứng như một động vật nhỏ bị kinh hãi, vội vàng rụt đầu vào trong thông đạo, sau đó những tiếng va chạm vang lên ầm ầm cho thấy, nó đang cuống quýt bỏ chạy như thể đang gắng sức trốn tránh khỏi thứ gì đó đáng sợ vô cùng. Mặt đất run lên từng trận, động tĩnh của con rắn khi bỏ chạy quá lớn, đá lớn đá nhỏ rầm rầm rơi xuống bịt chặt miệng thông đạo, tiếp đó mặt đất vẫn còn tiếp tục rung lên bần bật như muốn sụp xuống.

 

Lần này thì đường lui chính thức bị phong kín, do động tĩnh gây ra khi con rắn yêu bỏ chạy, tường đá tưởng như rắn chắc lúc này cũng bắt đầu nứt ra, mặt đá hai người đang dẫm chân lên cũng sinh ra những vết rạn ngoằn ngoèo như mạng nhện toả khắp bốn phương tám hướng, trông như sẽ tuỳ thời sụp đổ, Bách Hợp quay đầu liếc nhìn ông già:

 

“Ông còn đi được không?” Lúc này mà còn không mau chóng theo vách đá bò qua bên kia, chờ một lát nữa vách tường lở ra, gờ đá này liền không chống chịu nổi một khắc đồng hồ.

 

“Có gì mà không thể!” Ông cụ còn chưa hoàn hồn, cái mũ trên đầu đang sụp xuống che kín cả mắt, ông run run muốn đưa tay sửa lại, nhưng thực sự là đã run đến không nâng nổi tay mình. Bách Hợp liền nhanh tay đem mũ trên đầu ông cụ gỡ xuống, túm lấy ông cụ rồi nhảy lên tường đá. Tuy thân thể này tương đối khoẻ mạnh, nhưng cũng không phải thân thể người luyện võ công có thể lực hơn người, mặt đất lại rung chuyển quá mạnh, Bách Hợp dù lần này được chạy một mình còn cảm thấy có phần quá sức, vậy mà lại đèo bòng thêm một người. Còn may cụ Đường lớn tuổi, chuyện giật gân cũng đã gặp nhiều, cho nên rất nhanh liền hồi phục tinh thần, không cần Bách Hợp nâng đỡ nữa, khi hai người vừa nhào được tới trước vách đá. Một tiếng ‘OÀNH’ thật lớn báo hiệu mặt đất sụp đổ, hai người đạp lên hòn đá đang rơi xuống, bay lên vách đá. Ngón tay Bách Hợp chọc vào miệng thú, nắm chắc cái vòng đồng cắn trong miệng thú, lúc này mới xem như an toàn.

 

Vách đá này dài chừng hai mươi thước, lúc hai người sang đến nơi, những người đi trước đều đã tề tựu ngồi một chỗ, vẻ mặt khó coi, nhìn thấy hai người tới nơi mới thở phào nhẹ nhõm, bà Văn thấy cụ Đường còn sống, mắt liền toả sáng:

 

“Cụ Đường, thầy Đường, con gái tôi…”

 

Bách Hợp hừ một tiếng không thèm nói, cứ thế đi tới một góc ngồi xuống, lúc này đã chắc chắn mình sống sót rồi, cô mới cảm nhận thương tích ở đầu ngón tay đang đau đến tận tim. Trong lúc nguy nan không để ý, khi cô nhảy lên vách đá bắt lấy vòng đồng trong miệng thú đã bị gãy mấy đầu móng tay, giờ chỉ cần hơi chạm nhẹ là đã thấy nhói buốt.

 

Nếu lúc nãy bà Văn đừng có gào rống gọi con, một đám người không đến nỗi bị rắn đuổi giết, vừa đi đến đây đã chết hai người, lần này nhiệm vụ có điều cổ quái, cô muốn nghỉ ngơi dưỡng cho tốt thể lực, miễn cho sơ sẩy liền đem tính mạng góp luôn ở chỗ này.

 

“Được rồi, đừng nói nữa, để mọi người nghỉ ngơi trước đã!” Cụ Đường hiển nhiên lúc này đã oán giận vợ chồng nhà họ Văn, cho nên cũng không thèm để ý bà Văn, trực tiếp dặn dò mọi người mấy câu: “Nghỉ ngơi cho tốt, sau đó tìm đường thoát ra trước!”

 

“Sao có thể như vậy? Chúng ta đã thoả thuận, phải tìm được Thấm Nhã nhà tôi mà, các vị không thể nói mà không giữ lời chứ? Mọi người rõ ràng đã thoả thuận tiền nong…” Bà Văn nghe cụ Đường nói mấy lời kia liền cuống quýt.

 

“Thoả thuận thì đã sao? Dù sao cũng chưa cầm tiền của các người, chuyện làm ăn lần này chúng tôi có nhận hay không còn chưa đến lượt các người định đoạt!” Cụ Đường có chút sôi máu. Ông vừa nãy suýt thì mất mạng, sống hơn nửa đời người, va chạm với quỷ vật cũng không ít, thế nhưng tình cảnh hung hiểm như hôm nay vẫn có thể làm ông hồi tưởng mà lạnh sống lưng, vậy mà bà Văn còn ở đó lải nhải léo nhéo. Tuy nhà họ treo tiền thưởng rất nhiều, nhưng tiền nghe thì nhiều cũng chưa cầm được vào tay, vậy mà bà ta cũng có thể ba phen bốn bận lấy nó ra uy hiếp người khác mới tài!

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion21 Comments

  1. quả thật tức hộc máu bà già này, đinh ninh chắc con Thấm Nhã kia cũng là 1 nhân vật phản diện lắm á, cứu khỉ gì cho lung lay tài chính đất nước, cứu cứu cái quần què, thật muốn ném cả đống tiền vào mặt bả rồi cao ngạo nói :” tiền cho bà đó, cầm mà đưa mấy con côn trùng đó chuộc con bà ra !” ;49
    ta biết là tỷ làm sao mà bị con giao thối kia dọa được, khí tức chân long hoàng tộc đâu phải để làm danh ;97 ;14

  2. Cái bà Văn này đúng là một cục nợ phiền phức. Cũng biết bà ta xót con gái nên làm ra những hành động điên rồ nhưng cũng không thể ích kỷ hại người như vậy được. Bà ta lúc nào cũng nói đám người Mao Sơn đã đồng ý nhận tiền thì phải kiếm cob gái cho bà, trong khi nguy hiểm quá trời. Không biết mọi người còn gặp gì
    Cảm ơn editors

  3. mịa cái bà Văn này, cứ mở miệng ra là một câu tiền 2 câu tiền thật đáng ghét, đã chết mấy mạng người rồi còn ngồi đó lải nhải nũa chứ. BH đuổi được con rắn đó đi có khi là nhờ cái ấn ký chân long hoàng tộc gì đó ấy. cũng hên là đã thoát được rồi.

    tks tỷ ạk

  4. Cái gia đình họ Vân này mà dây vào thì hơn keo dính chó nữa cơ, phiền phức ghê nơi. con giao kia chắc bị BH tỷ hù sợ vỡ mật gòi, lén ngồi trong góc khóc thúc thít gòi nơi

  5. Cụ Đường thật đáng yêu nhỉ, lúc nguy nan lại không hề bỏ rơi 1 ai, ở lại 1 mình với tâm lý chờ chết. Miệng thì mắng chửi Hợp tỷ nhưng tâm lại mong tỷ được sống sót, che chắn cho tỷ nữa. Cũng may Hợp tỷ có khí tức Chân long Hoàng tộc hộ thể đỡ phải tốn sức lực. Bà Văn kia thì chắc là mầm tai vạ của nhiệm vụ này rồi, liên lụy cả 1 đống người mà làm nhưng đúng rồi, làm như ai thiếu nợ bả, Hợp tỷ phải đánh thêm vài chập nữa bả mới chừa. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

    • Chưa gặp Thấm Nhã mà đã thấy ghét rồi. Hay lại kiểu yêu yêu đương đương xì ke kiếp trước kiếp này với đại ma đầu. Bà mẹ ngu xuẩn

  6. Cặp vợ chồng kia muốn tìm con đi tự đi mà tìm, quả thật quá không biết lí lẽ, con của họ quan trọng thì mạng của những người kia không quan trọng chắc. Không biết đứa con gái của họ đóng vai trò gì trong truyện này, có phải nữ chính không?

  7. Tiền thì k đưa, đòi con gái về mới đưa. Lúc nào cũng uy hiếp là nhận nhiệm vụ. Ai chịu được.

  8. Ở trong hoàn cảnh thế này còn ầm ĩ lên đc, cặp vợ chồng này mờ ám lắm. Cái tên Thấm Nhã nghe quen quen, như có phần nài cũng có cái tên này thì phải

  9. Biết rằng bà Văn thương con nhưng bà phải coi tình hình chứ không thấy tới mạng cũng sắp giữ không được sao mà cứ ham xông pha thế

  10. Bà Văn kia cứ mở miệng là tiền tiền mà đã đưa đâu ko khéo chỉ nói thôi có tiếng mà ko có miếng. Chắc con rắn sợ ấn kí của rồng trên người BH nên mới bỏ chạy.

  11. Chết đến nơi rồi ai còn cần tiền, bà này bị hâm à, ai chả biết bà lo cho con gái, nhưng nguy hiểm thế cơ mà, đã chết 2 người rồi mà vẫn còn u mê mang thêm nhiều phiền toái, thật sự là không thông cảm cho nổi với cái bà văn này

  12. Con mẹ này bị não à? Cứ nghĩ vung tiền ra thì làm mẹ người khác à? Mở mồm ra là tiền. Con gái bà làm sao mà chui vào đây chứ? Tội cho thanh niên kia quá. Haizz. May cho Bh có ấn ký Chân Long của LdT nên răns hay giao gì đó cũng sợ mất mật

    • Cuộc giao dịch này có 1 sự mờ ám không hề nhẹ. Mà không ngờ bạn nam Trường Sinh lại bị chết nhanh như vậy. Tưởng bạn ấy sẽ có sự giúp đỡ nào đó sau này cho Bách Hợp. Nhưng thật sự là tốt bụng.
      Con rắn chắc cảm nhận được khí tức chân long hoàng tộc là A tỷ để lại trên người BH nên bỏ chạy. Thật là tiện nghi.

      Đến bây giờ BH vẫn chưa tiếp thu được nội dung câu chuyện. Thật sự là vất vả rồi. Hy vọng có thể biết được nội dung câu chuyện nhiều nhiều để có thể hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng.

      Cảm ơn team nhiều

  13. Có phải BH có khí tức của chân long hoàng tộc nên con rắn sắp hóa rồng kia mới sợ không nhỉ? Đến chương 4 rồi mà vẫn chưa biết câu chuyện này nói lên điều gì, háo hức đợi diễn biến.

  14. Mụ Văn này ức chế quá, chết rồi thì còn ai tiêu được tiền nhà bà nữa ;54 Đọc truyện gặp mấy đứa phản diện này ức chế quá ;96 Đợi đến lúc con gái bả xuất hiện chắc ta tức muốn xỉu mất, nhưng mà như vậy thì không đọc được truyện tiếp ;87

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: