Bia Đỡ Đạn Phản Công – Hành trình cáo biệt cuối cùng 01+02

17

Hành Trình Cáo Biệt Cuối Cùng 1

Edit: Quy bà bà

Beta: Sakura

Thực thà mà nói, trong lòng Triệu Húc Dương cũng hối hận không kém Tất Dao Quang là bao. Nếu như mối tình này thực đáng giá để hắn đánh đổi tất cả, vậy thì hắn cũng cam tâm tình nguyện. Chọn mỹ nhân mà không chọn giang sơn là việc hắn hoàn toàn có thể làm được, cho nên hắn mới lưu lạc đến tình cảnh hiện tại. Thế nhưng khi rơi vào tình cảnh hiện tại rồi, hắn lại phát hiện Tất Dao Quang không đáng để hắn trả giá, hy sinh, cho nên hắn hối hận.

Cuộc sống điền viên chàng cày ruộng thiếp se tơ trong mộng tưởng đã không thành hiện thực. Hiện trạng quẫn bách của hai người càng khiến Triệu Húc Dương nhớ tiếc những tháng ngày tiên y nộ mã khi xưa, càng nghĩ càng hối. Từ đó, mỗi khi Tất Dao Quang cằn nhằn rằng sớm biết có hôm nay, chi bằng lúc trước ả liền theo Bách Hợp cho rồi, Triệu Húc Dương chỉ cười nhạt không phản bác. Nếu Bách Hợp thực sự muốn giữ ả lại, theo tính cách của Bách Hợp mà xem thì ả làm sao thoát thân nổi. Nếu người ta có thể buông tay để ả theo mình lưu lạc bên ngoài thì chứng tỏ người ta không thèm để ả vào mắt, vậy mà ả vẫn còn ở đây ôm hoài mộng cũ.

Nghĩ lại, đây chắc là báo ứng của hắn, lúc trước đều vì hắn muốn nhòm ngó người đàn bà của người khác, ôm loại tâm tư không thể tự khống chế kia tiếp cận Tất Dao Quang, biết rõ đó là vật yêu của người, lại vẫn cho rằng mình có quyền tranh giành. Không ngờ, bản thân mình nuôi ý định dan díu với vợ người khác, lại phải nếm thử mùi vị bị Triệu Xương ngủ với người trong lòng. Cuối cùng, đến khi ôm được mỹ nhân về rồi mới ngỡ ngàng nhận ra rốt cục ả là cái thứ của nợ gì.

Triệu Húc Dương hối xanh ruột, cứ thế lang bạt bên ngoài mười năm, lúc đó, Bách Hợp vốn vẫn cho người theo dõi hành tung của hắn sát sao mới ra lệnh đón hắn về nước Tấn.

Trong thế giới nhiệm vụ này, Bách Hợp cũng không có ý định thành hôn, sinh con, cũng không có dự định thử sủng hạnh đàn bà, thế nên dưới gối đến lúc này vẫn không có người thừa kế. Cô chỉ có ý định cho Triệu Húc Dương một bài học nhớ đời, bằng cách cho hắn nếm thử mùi vị cuộc sống của Triệu Bách Hợp sau khi bị hắn cướp mất tình yêu. Việc trả đũa đã hoàn thành, cô dự định trả lại vị trí Tấn Quốc Công cho Triệu Húc Dương. Tất Dao Quang không hề biết Triệu Húc Dương được đón đi, đến khi ả biết được Triệu Húc Dương đã được lập làm thái tử nước Tấn, sau này có triển vọng trở thành Tấn Quốc Công thì ả điên cuồng chạy gấp về nước Tấn. Ả cảm thấy mình đã chịu đủ cái thời đại này, chịu đủ cái địa phương bần cùng lạc hậu này.

Trước kia, ả còn cho rằng thời gian quanh quẩn tù túng trong phủ của Triệu Bách Hợp quá khổ sở, lúc nào cũng muốn nghĩ cách, bày trò để tìm chút niềm vui, hiện tại mới biết được, khi đó mình sống vô cùng hạnh phúc. Ả muốn được quay về vương cung, ả nghĩ, những năm nay tuy mình và Triệu Húc Dương chung sống trong bầu không khí lãnh đạm, thế nhưng mỗi lần mình trách mắng hắn, hắn không bao giờ cãi lại, điều đó hẳn là minh chứng trong lòng hắn yêu thích mình, ả muốn đến cầu Triệu Húc Dương thu lưu mình, thế nhưng lại không vào nổi Tấn Vương Cung.

Trước cửa cung, Tất Dao Quang trong bộ dạng một người đàn bà sa sút vội vàng hoa tay múa chân với đám lính gác:

“Ta là phu nhân của Triệu Húc Dương. Ta muốn vào cung, mau để cho ta vào…”

Gã lính gác đạp một cước lên ngực ả, miệng lạnh lùng lớn tiếng dè bỉu: “Hai chữ phu nhân, sao có thể để hạng người như ngươi dùng loạn. Tục danh của công tử, loại đàn bà như ngươi được phép gọi thẳng sao?”

Đứng trên đài cao, Bách Hợp mặc một thân thâm y màu đen, tay áo rộng không ngừng lay động trong gió, chứng kiến một màn này, cô quay đầu liếc nhìn Triệu Húc Dương một cái:

“Vẫn còn mềm lòng?” Đàn ông họ Triệu của nước Tấn này đều được truyền thừa cùng một gene dại gái. Trên có Tấn Văn Công, dưới có Triệu Húc Dương, ngay cả Triệu Bách Hợp trong câu chuyện nguyên bản đều là hạng tai mềm, dễ bị lung lạc.

Triệu Húc Dương trông còn già nua hơn cả Bách Hợp, nghe thấy câu hỏi của Bách Hợp, chỉ lắc lắc đầu. Hắn trầm mặc hơn xưa khá nhiều, trải qua mười năm sống cuộc sống gian nan khốn khó, hắn đã sớm không còn là chàng thanh niên thiên chân hồ đồ ngày xưa, cú vấp liên quan tới Tất Dao Quang giúp hắn nhìn đời thấu suốt hơn nhiều. Lúc Bách Hợp rời khỏi thế giới nhiệm vụ đã giao nước Tấn cho hắn, từ đó hắn thống trị đất nước rất tốt.

Bách Hợp vốn lo lắng lần này trở về từ thế giới nhiệm vụ, sẽ lại gặp tình huống không thể tiến vào không gian, không ngờ lần này lo lắng của cô là dư thừa. Khi cô mở to mắt một lần nữa, nhìn thấy mình đang ở trong không gian quen thuộc, bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Giới tính: Nữ (có thể thay đổi giới tính)

Tên: Bách Hợp

Tuổi: 21

Trí lực: 87 (max 100 điểm)

Dung mạo: 92 (max 100 điểm)

Thể lực: 77 (max 100 điểm)

Vũ lực: 79 (max 100 điểm)

Tinh thần: 82 (max 100 điểm)

Thanh danh: 34 (max 100 điểm)

Kỹ năng: Cưu Dương Chân Kinh, Cửu Âm Chân Kinh, Thiên Đia Môn Đạo Đức Kinh, nam vực cổ thuật, tinh thần luyện thể thuật

Sở trường: Nấu ăn cao cấp, kỹ thuật diễn cao cấp, ngũ hành bát quái thuật (biết sơ sơ), thuật ngự ong

Mị lực: 65 (max 100 điểm)

Ấn ký: khí tức Chân long Hoàng tộc

Bách Hợp có kinh nghiệm tích luỹ qua nhiều lần làm nhiệm vụ, do vậy, tuy lần này chính Triệu Bách Hợp cũng không biết tâm nguyện của bản thân là gì, nhưng cô dựa vào khả năng nghiền ngẫm của bản thân kết hợp với những hành vi cẩn thận, dè dặt, cuối cùng vẫn hoàn thành được nhiệm vụ lần này. Trừ giá trị vũ lực lại cao thêm một điểm, Bách Hợp nhận thấy điểm thanh danh vốn đã bị đánh tuột mấy lần giờ lại tăng thêm một điểm, cô đoán, đây hẳn là vì trong thế giới nhiệm vụ, cô truyền ngôi cho Triệu Húc Dương nên thu được danh vọng nhất định.

Do có hành vi cao thượng trong nhiệm vụ lần này nên thanh danh của cô trong nhiệm vụ cực kì tốt đẹp, lúc ly khai thế giới nhiệm vụ, nhớ là Triệu Húc Dương còn vì cái chết của cô mà khóc rống đến lạc cả giọng. Nhưng mà cô cũng chả hiểu thanh danh này thì dùng được vào việc gì, mỗi lần rớt xuống thì rớt rõ lắm, mà mỗi lần tăng thêm thì chỉ thêm được chừng một điểm. Xem xét sơ sơ như vậy rồi vứt chuyện này ra sau đầu, Bách Hợp lại nhanh chóng tiến vào thế giới nhiệm vụ tiếp theo.

“Thấm Nhã, con ở đâu, mau trả lời ma ma đi!” Một giọng nữ thê lương gọi lớn. Bách Hợp không mở nổi mắt, hình như cô đang ở một nơi cực kì trống trải, bởi vì lúc cô nghe thấy thanh âm kia vang lên, bốn phía đều truyền về từng hồi tiếng vọng. Hồi âm vang vọng kết hợp với tiếng kêu the thé của người đàn bà kia đâm vào màng nhĩ khiến cô cảm thấy có chút đau đớn trong tai.

“Bà Văn, xin bà nhỏ giọng một chút!” Một giọng nam già nua ẩn ẩn như có chút vì nhịn không nổi mới phải thốt lên. Đầu Bách Hợp lùng bùng đau đớn, cô vừa tiến vào thế giới nhiệm vụ còn chưa kịp thích ứng với tình huống, bốn phía phả đến một thứ cảm giác khiến người ta thấy lạnh sống lưng, bên cạnh có người đụng nhẹ vào cô, nhỏ giọng thăm hỏi:

“Vân Bách Hợp, cô không sao chứ?” Giọng nói trẻ trung tận lực đè thấp của một thiếu niên vừa vang lên, một giọng nữ liền không bình tĩnh hầm hừ: “Hừ! Tuổi nhỏ, bản lãnh không có, thấy nhà họ Văn ra tay hào phóng thì không sợ mất mạng mà chạy tới, vừa vào trong mộ đã bày ra bộ dạng này, lát nữa khi thâm nhập sâu hơn vào mộ huyệt, chẳng lẽ cô ta định trông chờ sẽ có người cứu giúp?”

Tiếng nói này vừa dứt, vài thanh âm bất mãn liền vang lên xung quanh:

“Bé con này tuổi quả thực hơi nhỏ, nếu không phải nể tình đồng đạo Mao Sơn, thực không nên mang nó theo vào đây.”

“Đến lúc nguy nan, mọi người lo thân mình còn không xong, làm gì có ai cứu nó? Tôi nói, yếu thì không nên ra gió, đi theo vào đây còn cần có người chiếu cố, đến lúc ra còn muốn được chia tiền. Tôi là tôi nói trước nhé, nhiệm vụ lần này đến lúc luận công lĩnh thưởng, nếu nó có góp sức thì còn được, nhưng nếu không góp sức, lại muốn chia tiền, tôi không chấp nhận.”

“Đúng vậy!” Mấy câu nói này được nhiều người lên tiếng tán đồng, có vẻ ở đây có không ít người. Bách Hợp chịu đựng cơn đau đầu, cố gắng mở mắt ra, nhưng trước mắt vẫn chỉ thấy một vùng tối tăm, bên cạnh cô có chừng hai chục người ngồi vây thành một đoàn, đầu mỗi người đều đội một cái mũ tượng như mũ thợ mỏ, trên có gắn bóng đèn đang chiếu sáng rực.

Bốn phía thực ẩm ướt, âm u, không hiểu có phải do hoàn cảnh ảnh hưởng hay không, loại cảm giác âm lãnh sởn gai ốc liên tục truyền tới từ bốn phương tám hướng, tuy xung quanh cô ngồi không ít người, nhưng loại cảm giác trơ trọi, lạnh lẽo vẫn không ngừng xâm nhập tứ chi bách hải, nhìn cách ăn mặc của mọi người, có thể thấy lúc này không phải mùa đông, tay Bách Hợp vẫn không thể không sởn da gà.

Tiếng nước nhỏ giọt có quy luật không rõ từ nơi nào cứ tí tách vọng tới. Âm thanh không lớn chút nào, nhưng dưới loại hoàn cảnh này, không một ai có thể bỏ lơ nó, liên tục bị nó gợi lên loại cảm giác không thể gọi tên khiến lòng người phiền chán nôn nóng.

Trên đầu mỗi người đều có bóng đèn chiếu sáng, nhưng có lẽ do đặc thù của vị trí, xung quanh vẫn có vẻ tối tăm, âm trầm, xa hơn một chút có mấy người đang ngồi, biểu tình không thể nhìn rõ.

“Em tỉnh rồi hả?” Người ngồi bên cạnh thấy Bách Hợp mở mắt ra, nhỏ giọng hỏi một câu. Anh ta là một thanh niên trẻ chừng hai mươi tuổi, khuôn mặt bầu bĩnh như đứa trẻ, mặc một chiếc sơ mi màu xám đậm, đeo trên lưng một cái ba lô khổng lồ. Tuy anh ta đè thấp thanh âm khi nói chuyện, nhưng vì địa phương nhỏ hẹp, dễ tạo hồi âm, cho nên vừa nói xong đã khiến người xung quanh chú ý.

Bách Hợp gật đầu, rồi nhìn thấy một người đàn bà bề ngoài tiều tuỵ, biểu tình có mấy phần gấp gáp, thương tâm, vội vàng lau nước mắt đang không kìm được mà rơi xuống, có chút mất bình tĩnh cầu xin:

“Xin các vị đừng tranh cãi nữa, trước tiên xin cứu con gái tôi ra ngoài rồi lại bàn đi!”

Người đàn ông trung niên sắc mặt khó coi ngồi cạnh bà ta nghe lời này cũng hướng những người khác trợn mắt nhìn. Giọng nói của người đàn bà này hoàn toàn đồng nhất với giọng nói khi nãy gọi Thấm Nhã, xem ra đây không phải thời cơ tốt để tiếp thu nội dung vở kịch, Bách Hợp chỉ có thể dựa vào đối thoại của những người này để suy đoán đầu mối.

Vừa rồi có người nói, không đồng ý cho nguyên chủ nhận chia tiền thưởng của bà Văn. Vậy thì đám đông này chính là do bà Văn kia bỏ số tiền lớn mướn tới, mà bà Văn kia lại nhắc đến con gái theo kiểu đó, sự tình liền dễ đoán rồi.

Xem ra, con gái bà Văn không biết vì lý do gì lại mất tích tại một địa phương cổ quái, vợ chồng nhà họ Văn liền thuê người đi tìm con. Vừa rồi có người nhắc đến Mao Sơn, lại liên tưởng đến hoàn cảnh âm trầm đáng sợ ở đây. Bách Hợp suy đoán, nhiệm vụ lần này thực sự không dễ dàng.

Bốn phía quả thực quá mức âm u lạnh lẽo, cô ngồi một lúc mà cảm thấy tứ chi giống như bị cứng đờ vì lạnh. Mới tiến vào nhiệm vụ được một lát, trên lông mày cô đã kết ra một tầng sương ẩm. Bách Hợp dùng tay lau mặt, giậm giậm chân muốn đứng lên. Lúc này mọi người đang bàn bạc xem làm sao mới có thể tìm được Văn Thấm Nhã, thêm vào đó nguyên chủ cũng không phải nhân vật gì đáng chú ý, do vậy không ai để ý đến động tác của cô. Cậu thanh niên quan tâm chú ý cô khi nãy toan đi theo nhưng hình như lại bị người lớn nhà mình gọi về. Khi Bách Hợp đứng dậy bị lảo đảo một trận, lúc này mới phát hiện trên lưng mình cũng đeo một cái ba lô bự chảng, cô mở nó ra kiểm tra chút, thấy bên trong trừ bỏ mì ăn liền, còn có ống mực, gạo nếp, kính đồng thau, xâu tiền, quẻ giác linh tinh đủ loại.

Mang theo những thứ này trong ba lô, lại nhớ tới hai chữ Mao Sơn, Bách Hợp âm thầm cười khổ trong lòng. Nguyên chủ lần này chọc phải phiền toái lớn, cho nên mang theo không ít đồ nghề. Cô đem đồ nghề kia đặt qua bên trước, mọi người đang gặp khó khăn, sôi nổi thảo luận, căn bản không có ai chú ý tới cô, Bách Hợp cảm thấy toàn thân lạnh phát run, liền cố gắng làm thử một động tác vặn eo. Cô quyết định trước tiên phải làm vài động tác tinh thần luyện thể thuật, phải bổ sung thể trạng thật tốt cái đã.

 

Hành trình cáo biệt cuối cùng 02

Thân thể này mềm dẻo vô cùng khiến Bách Hợp bất ngờ. Cô vốn dự định là, phải làm mấy động tác ép căng cơ tay, cơ chân trước, làm nóng người rồi mới bắt đầu thử luyện thể thuật, không ngờ mới vặn nhẹ eo một cái đã dễ dàng tiến vào tư thế, đúng là một thân thể có tố chất không tệ tý nào, tiếc là nội lực trong thân thể lại ít đến thương cảm, đã thế lại còn pha tạp không tinh thuần, nếu lại mượn sức mấy thứ đồ nghề vốn đã không còn linh tính trong ba lô, chỉ đối phó mấy thứ quỷ hồn tầm thường vô dụng may ra có chút khả năng, nhưng chỉ cần quỷ hồn có tý chút oán khí thôi, vậy thì chút xíu đạo hạnh này của nguyên chủ, căn bản là không ăn thua.

Bách Hợp âm thầm thở dài, theo động tác luyện thể hình thành, một dòng linh lực liền tiến vào cơ thể cô, cô dựa vào đó dùng Đạo Đức Kinh dẫn khí. Pháp lực pha tạp không tinh thuần trong cơ thể theo đường lối của Đạo Đức Kinh chậm rãi vận hành, được nửa vòng thì những lực lượng không quan trọng liền tiêu biến đi nhiều, chỉ để lại vài loại tinh thuần hơn chút. Bách Hợp chưa kịp chuyển sang động tác thứ hai để tiếp tục dẫn linh lực nhập thể thì người đàn bà trung niên được mọi người gọi là bà Văn đã không chờ nổi nữa, cuống quýt thúc giục:

“Các vị đã bàn bạc xong chưa? Nếu con gái tôi có mệnh hệ gì, ai trong các vị cũng đừng mong nhận được tiền.” Lời bà ta nói vừa nhanh vừa vội, giọng điệu nức nở nghẹn ngào. Mọi người cau chặt mày, trên mặt đều là vẻ không vui:

“Nơi này đã bị phong toả rồi, sớm trước đó đã có người vào đây, dùng thứ gì đó phá huỷ cơ quan của cổ mộ, bây giờ đừng nói đi vào trong, muốn ra ngoài cũng khó. Hiện lại là ba khắc sau giờ chính ngọ, cổ mộ này âm khí dồi dào, chúng ta đã bỏ lỡ thời gian dương khí thịnh nhất để tiến vào trong mất rồi, nếu cố tiến vào sợ rằng sẽ có phiền toái, bà Văn, bà xác định là con gái bà đang ở trong đây sao?” Người vừa nói là người đã trấn an bà Văn lúc nãy. Ông ấy mặc một bộ đồ kiểu Tôn Trung Sơn màu xám đã cũ, miệng cắn tẩu thuốc. Xem ra trong đám người này, danh vọng của ông rất cao, lúc ông mở miệng nói chuyện, người khác đều không dám chen ngang. Bà Văn không bình tĩnh gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vị trí mà mọi người đang nghiên cứu thảo luận.

“Nhanh chút, phải nhanh chút! Con gái tôi từ nhỏ đã thích những món đồ cổ truyền thống, tình huống thế nào, tôi đã nói với các vị từ sớm rồi còn gì, sao bây giờ còn hỏi nữa! Chỉ cần tìm được con gái tôi về, những lời chúng ta đã thoả thuận mới tính. Nếu như tìm không ra, vậy thì các vị cứ coi chừng đấy!” Trong khi bà ta thúc giục, mấy người đang phân công gõ thử vách tường để nghe ngóng không biết đã sờ trúng thứ gì. Một tiếng răng rắc giòn vang, vách tường tưởng như kín kẽ liền mạch bỗng mở toang. Ào một tiếng, một dòng nước lớn theo lỗ hổng này ào ào xô vào phòng.

Nước này không biết đã tích tụ bao nhiêu bùn lắng tanh tưởi lâu ngày. Nó lao vào căn phòng đá này liền toả mùi hôi xông tận óc khiến những người đứng trong phòng đá đều thấy buồn nôn không dứt. Bách Hợp phản ứng cực nhanh, một mạch đem ba lô của mình đang vứt dưới sàn nhặt lên đeo vào lưng. Nước cũng rút đi rất nhanh, chỉ để lại trên sàn một lớp bùn dày trên nền đá, chân của mọi người như ngâm trong bùn lầy trong một kênh rạch nào đó. Có người thử chiếu đèn nhìn xem, chỉ thấy một lối thông miễn cưỡng có thể nhét vừa một người xuất hiện trước mắt, phía sau chỉ thấy tối đen, không thể nhìn đến tận cùng, càng không biết nó sẽ thông đi đâu. Một cơn gió cực kì nhẹ thổi tới, mang theo mùi bùn tanh lẫn với một thứ mùi thối rữa lâu năm giông giống như mùi long não quá hạn, khiến người ta ngửi thấy là lợm họng, buồn nôn.

Mọi người liếc nhìn nhau một cái, ông lão kia bỏ tẩu thuốc xuống, lấy ra chút tro, miệng lẩm bẩm đọc chú, đang muốn ném vào trong thăm dò thử động tĩnh, nhưng không ngờ vừa thấy lối thông xuất hiện, người đàn bà được gọi là bà Văn kia lại giống như phát điên bổ nhào vào trong, miệng hô hoán:

“Thấm Nhã, Thấm Nhã, con có đó không? Có nghe thấy ma ma gọi không?”

Giọng của bà ta thê lương, trong một nơi u tĩnh thế này càng có vẻ chói tai, từ đầu bên kia thông đạo truyền lại hồi âm vang vọng ‘Thấm Nhã…’, ‘Thấm Nhã…’

Những hồi âm này, khiến người ta có cảm giác ở đầu bên kia hang động có một người đàn bà khác đang đứng đáp lời bà Văn vậy, âm thanh vang vọng vào tai khiến người ta sởn tóc gáy.

“Sư phụ, con không muốn vào trong…” Nhìn thấy người đàn bà kia lội bùn muốn đi vào, cậu thanh niên khuôn mặt bầu bĩnh lúc nãy vừa thăm hỏi Bách Hợp lộ vẻ mặt miễn cưỡng, quay đầu nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh nói một câu. Ông ta cứng rắn nhìn lại:

“Núi Long Hổ cần khoản tiền này, huống chi hiện tại ngoài việc cùng tiến vào, chúng ta đều không có đường lui. Đi tiếp về phía trước, không chừng còn tìm được lối thông khác để ra ngoài, còn lối đi vào đây của chúng ta đã bị phá hỏng, làm sao mà ra được?” Ông ta nói như vậy, cậu thanh niên không dám nói thêm gì nữa. Bách Hợp cũng không dám trì hoãn, nhân lúc này kéo phẹc mơ tuya của ba lô, đem mấy thứ nặng nề như ống mực, sắt thép, sa khoáng ném đi hết. Nghe âm thanh dội về từ thông đạo này, cô dự đoán là nó rất dài, con đường này khắp nơi là bùn lầy, lại nhỏ hẹp, tuy rằng có dưỡng khí, nhưng cũng không được dồi dào cho lắm, lát nữa đi nhất định rất dễ đuối sức. Nhưng nhìn thấy cô quăng đồ, ông lão cầm tẩu thấy rất không vừa mắt:

“Mao Sơn xuất ra được thứ bại hoại như cô, thật đúng là thầy cô nhìn người không tinh. Ngay cả đồ nghề tổ sư truyền xuống cô cũng dám ném, chờ đi sâu vào cổ mộ này, cô làm sao mà giữ được mạng nữa?” Lúc ông lão khiển trách, người khác đều không dám hó hé, mắng xong ông lại tiếp: “Tôi thấy ngôi mộ này có điều cổ quái, lát nữa cô đi theo bên cạnh tôi!”

Ông lão vừa nói xong, ngươi xung quanh nhìn Bách Hợp có chút hâm mộ ghen tỵ hận. Bách Hợp vâng dạ một tiếng, ông già lại than thở, lại ra hiệu cho người bên cạnh mình đi nhặt lại mấy món đồ kia về. Người đàn ông trung niên họ Văn tỏ ý không hài lòng.

“Các vị đi được chưa? Con gái tôi còn ở bên trong, vợ tôi cũng đã đi vào rồi, nhanh đi theo đi!”

Bà Văn kia tuy hình dung tiều tuỵ nhưng không biết có phải vì quá lo lắng sốt ruột cho con gái hay không, vèo một cái đã không thấy bóng dáng, lờ mờ chỉ có thể nghe thấy tiếng bà ta gọi con gái vang vọng lại từ xa. Bách Hợp kéo khoá đóng ba lô lại, đi theo bên cạnh ông lão mặc đồ Tôn Trung Sơn. Tuy ông lão nói chuyện khó nghe, nhưng tâm ý muốn che chở cho cô, cô vẫn cảm nhận được. Lúc này, cô khẽ nhíu mày:

“Ngôi mộ này đã không an ổn, không thể để mặc bà ấy tiếp tục kêu la như vậy!” Cô vừa nói dứt lời, người đàn ông trung niên hơi mập đi bên cạnh không nhịn được phản pháo:

“Ai chả biết nơi này không ổn, cụ Đường đã nói ngay từ đầu rồi. Cô tuổi nhỏ hiểu biết nông cạn, ở đây ai cũng là tiền bối của cô hết, đừng có dốt mà bày đặt khoe chữ!”

Bách Hợp không buồn để ý ông ta, trong không khí thoang thoảng mùi tanh hôi, mọi người đi hàng một, ông lão dẫn trước, Bách Hợp đi thứ hai, cũng không biết rốt cục là đã đi bao lâu. Con đường này do độ rộng chiều cao hạn chế nên đem lại cho người ta cảm giác cực kì đè nén, người càng nhiều thì càng có vẻ ngột ngạt. Bách Hợp chỉ thấy ghê cả người, dưới chân đang dẫm lên bùn lắng lầy lội, mỗi bước chân đạp xuống, giống như tiến mãi không cách nào chạm đáy, trước mắt nhìn mãi vẫn không thấy đầu ra, thời gian trong những động tác và trạng thái không thoải mái trùng lặp liên tục giống như đang trôi đặc biệt chậm. Tiếng bà Văn gọi Thấm Nhã giống như đang truyền đến từ các vách đá ở khắp bốn phương tám hướng, vang vọng vào tai, xuyên thấu vào tận trong lòng người. Mọi người cảm thấy toàn thân đang đổ mồ hôi lạnh, một loại cảm giác âm lãnh từ trong bùn lỏng thấm qua gót chân truyền vào tận trong lòng khiến người ta cảm thấy toàn thân run rẩy.

Dần dần bắt đầu có người mất bình tĩnh, nhưng Bách Hợp vẫn bảo trì bình thản. Loại hoàn cảnh tối tăm, chật hẹp như vậy vốn cực kì dễ khiến lòng người đâm ra hoảng hốt, lúc này cô là người tỉnh táo nhất, vẫn chưa biểu lộ ra chút hoang mang nào.

Đột nhiên từ chính giữa vang lên một tiếng OÀNH thật lớn, sau đó là tiếng rầm rầm, lạch cạch như có vách tường sụp đổ vang lên. Trái tim đoàn người vốn đang khẩn trương căng thẳng như dây đàn, đột nhiên nghe thấy những âm thành như vậy đều dựng tóc gáy, đổ mồ hôi lạnh. Những tiếng vang vọng không ngừng “Thấm Nhã, con ở đâu…” bởi vì loại tiếng vang đột ngột này, liền khựng lại, tiêu tán.

Bị biến cố này hù doạ, có vài người bắt đầu chửi ẩm lên: “Đồ chết trôi! Đừng có tiếp tục gọi nữa được không hả?”

“Nghe mà sởn gai ốc, doạ chết người được đó!” Một người trẻ tuổi cũng nhịn không được mở miệng mắng một câu. Như thể mở miệng chửi mắng như thế liền có thể giúp tiêu trừ cảm giác hoảng hốt trong lòng đi vậy. Bà Văn vốn đang đi tuốt đằng trước nghe được mấy lời này liền bùng nổ:

“Các người không làm mẹ, người bị mất tích không phải người thân, người yêu của các người, đương nhiên là các người không gấp, con gái tôi mất tích, đương nhiên tôi phải kêu gọi, không kêu không gọi, nó làm sao mà nghe thấy được? Các người đừng có quên, các người không phải đến giúp không …”

“Đừng tranh cãi nữa!” Bách Hợp bất thình lình hô một tiếng, cô mơ hồ có dự cảm không lành. Đã làm qua nhiều nhiệm vụ, trải qua tình cảnh sinh tử gian nan mấy lần, lúc này một loại cảm giác chết chóc đang vây phủ lòng cô, cô cảm thấy, giống như có thứ gì đó đang tiến tới gần đoàn người, không biết là những người khác đã cảm thấy hay chưa, vì lúc này, cô đã có thể cảm thấy mặt đất mà cô đang dẫm chân lên có vẻ như đang mơ hồ rung chuyển.

“Chạy mau!” Bách Hợp bất thình lình hét lớn một tiếng, bà Văn đang ở phía trước còn chưa phản ứng kịp, cô đã nhào tới đẩy ông lão được gọi là cụ Đường trước mặt mình về phía trước một chập, ông lão phản ứng cũng rất nhanh nhẹn, lập tức buông tẩu thuốc khỏi miệng gài vào bên hông rồi cắm cổ chạy.

Bà Văn còn chưa phản ứng kịp, vẫn đang sướt mướt vừa khóc vừa gọi con gái, vì ông lão lao tới nên bà ta bị va chạm mất tự chủ ngã vào vách tường nảy lên mấy phát, ngay sau đó, có tiếng ‘ù ù’ truyền tới. Một luồng hơi thở tanh hôi nồng nặc càng lúc càng gần, lúc này thì đến đồ ngốc cũng biết, có nguy hiểm đang tới gần, những người theo sau đều gấp gáp, nhưng đúng vào thời điểm này, bà Văn lại sợ đến độ hai chân mềm nhũn. Bách Hợp thật muốn chửi má nó, cô sải bước về phía trước, vung tay đánh cho bà Văn đang đứng dựa tường một bạt tai khiến bà ta mất tự chủ mà ngã phệt xuống, lại duỗi tay túm lấy tóc bà ta, để bà ta đặt mông lên lớp bùn, coi bùn ướt như dầu bôi trơn giảm ma sát, cứ thế kéo bà ta chạy băng băng về phía trước.

“Cô…” Bà Văn nhận phải loại đối đãi thế này, lại mở miệng muốn mắng người, Bách Hợp liền hét vào mặt bà ta:

“Bà còn dám dông dài, có tin là tôi lập tức xẻo lưỡi bà đi không? Ngu xuẩn, chính bà đang dẫn cái thứ kia đến đấy!”

Nơi này là cổ mộ, thứ gì đó có thể bị dẫn dụ tới, nghĩ là biết tuyệt đối không phải thứ tốt lành gì, mọi người vốn đã đủ sợ hãi, lại nghe nói có thứ nguy hiểm đang tìm tới, lúc này chỉ hận cha mẹ sinh ra mình không có thêm hai cái đùi nữa để chạy cho lẹ, bắt đầu liều mạng vọt về phía trước.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion17 Comments

  1. bà mịa. Sao lại tiến vào nhiệm vụ lúc thế này cơ chứ, lại gặp một con mụ điên nữa chứ, ngu xuẩn, gây ra tại họa còn vậy nữa. thiệt bực mình. Không biết là thứ gì bị dẫn dụ tới vậy nhỉ?

    tks tỷ ạk

  2. Hợp tỷ cuối cùng cũng trao quyền lại cho Triệu Húc Dương đổi lấy 1 điểm danh vọng, thiết nghĩ hàng động này hợp lý vì Hợp tỷ ko gần gũi đàn bà ko thể để lại con nối dòng, trong khi đó Triệu Húc Dương đã trải qua bài học lớn chắc chắn sẽ trưởng thành hơn, phù hợp với vương vị vừa cho mình người lối thoát cũng chừa cho mình 1 đường đi, Hợp tỷ xử lý thật hảo. Nhiệm vụ mới có vẻ gay go rồi, mới nhận nhiệm vụ đã phải trải qua 1 phen sinh tử, lại không thể tiếp thu nội dung nữa. Thật mong chờ chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  3. ha ha, kiểu báo thù mà chỉ cần ngòi rung đùi như Hợp tỷ , ta thích rồi đấy , nhãn hiệu của tỷ mà a~, lần này mới vô đã tức hộc máu rồi a, mấy chương sau k biết còn sống nổi k nữa ,,,,,, ;34 ;34

  4. Dương tiên sinh rốt cuộc cũng tỉnh táo, rửa mắt nhìn đời gòi nha! Thế giới sau mở màn thật là lầy lội! Cổ mộ đồ

  5. Ôi hấp dẫn tui thích mấy thứ cổ mộ ghê. Khi đó tài năng của tỷ sẽ hiển lộ ra mà ko phải đấu trí bình thường nữa a.

  6. Ôi lại là truyện về cổ mộ rồi yêu ma quỷ quái gì đó, không biết có anh cương thi không nhỉ. Lần này Bách Hợp phải đi chung với khá nhiều người phiền phức và đối phó với đủ thứ không phải sinh vật sống đây.

  7. Haizzzz, BH chưa tiếp thu đc câu chuyện đã lâm vào những nguy hiểm r, đồng ý là bà Văn này thương con gái, lo cho con gái nhưng mà mù quáng , mất bình tĩnh như v thì hơi quá

  8. Khổ thân BH vừa tiến vào đã gặp phải tình cảnh này. Mà càng đọc càng thấy khúc này quen quen giống với câu chuyện vào cổ mộ lần trước.

  9. Hợp tỷ thật rộng lượng nha, lúc đọc đến chỗ đón tên Húc Dương về ta tưởng là để cho hắn nhan giống lấy người thừa kế cơ, hoá ra là định truyền ngôi, mà tựa phần này nghe có mùi kinh dị rồi đấy, không biết là truyện gì xảy ra

  10. Cách cư xử của BH trong thế giới trước thật tuyệt vời. Dạy dỗ Hd 1 bài học rồi nhường ngôi cho hắn. Khi đấy hắn đã trưởng thành và quý trọng cơ hội này. Kkk quá hay. Hic ko biết bao h LDT mới đc trở về. Nhiệm vụ lần này có vẻ lại 1 nhiệm vụ kiểu đạo sĩ đạo trưởng rùi. Ko bít gặp đc DL không nhỉ

  11. Má, lại là cái loại không có não này!!! Vào hầm mộ mà cứ bô bô cái mồm như thế thì chết sớm cả lũ!!! Biết là lo cho con nhưng cũng phải thông não tí đi chứ!!

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

  12. Mình ko thích tình tiết BH trao quyền cho Húc Dương. Vì kiếp trước Húc Dương hại chết BH là thật, Chịu khổ 10 năm mà được làm vương thì hời quá rồi

  13. Ôi trời, đọc mấy chuyện xuyên nhanh giờ mới thấy tới chuyện mộ cổ, huhu, thể loại mình thích nhất, Bách Hợp nhà ta càng ngày càng trưởng thành, xử lý rất là ngầu nha ;70…càng ngày càng mê chị ;31 Mà đêm hôm đọc truyện này, tưởng tưởng trong mộ nghe tiếng gọi văng vẳng, mà mềnh muốn rụng tim quá ;85

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: