Bia Đỡ Đạn Phản Công – Nam phu thánh mẫu 21+22

11

Nam phụ thánh mẫu 21

Edit: Vũ Thiên

Beta: Sakura

Nguyên chủ xấu hổ vì ví tiền rỗng tuếch, nhưng sáng sớm hôm nay Bách Hợp lại từ chỗ Triệu Húc Dương nhận được nhiều tài vật. Như thế xem ra Tất Dao Quang cũng không hoàn toàn là tai họa, cô ta như một thanh kiếm 2 lưỡi, dùng tốt có thể đả thương địch thủ, chẳng qua nguyên chủ quá ngốc tay không cầm dao sắc, mới làm bị thương mình. Hôm nay Bách Hợp đem cô ta trở thành quân cờ, không coi như con người, ngược lại mọi chuyện thuận lợi.
Tô Trinh nghe nói như thế, mặt mày hớn hở:
“Quả thực là trời trợ giúp ta. Nếu Chúa công không thành đại sự làm sao còn thiên lý?”
Hai người thương nghị thỏa đáng, việc này giao do Tô Trinh làm. Bách Hợp còn chưa kịp cho người cắt nhỏ miếng thịt để ăn, hạ nhân lại qua báo, nói là Tất Dao Quang tỉnh muốn gặp Bách Hợp.
Tất Dao Quang hôn mê cả một ngày liền, tỉnh lại đã khóc hô hào muốn gặp Bách Hợp, cũng tuyên bố nếu Bách Hợp không gặp cô ta thì cô ta sẽ đâm tường mà chết.
Hôm nay Tấn Dương công đã nói trước, nếu Tất Dao Quang chết rồi, việc này Bách Hợp đuối lý. Tấn Dương công sớm hận cô ta tận xương, chỉ sợ không từ bỏ ý đồ. Bách Hợp phiền chán, ném miếng thịt trên tay xuống, tiếp nhận khăn từ tùy tùng lau tay, lại sai người mang nước đến rửa sạch, mới  bình tĩnh thong thả đi đến chỗ Tất Dao Quang.
Đây là lần đầu tiên sau khi cô tiến vào nhiệm vụ đi đến nơi ở của Tất Dao Quang. Chỗ cô ta cư trú cũng không phải trong phòng nô bộc, ngược lại là trong một phòng xá vô cũng tốt trong phủ Công tử, bên ngoài còn có tùy tùng gác. Lúc Bách Hợp đến những tùy tùng nữ nô này đều quỳ xuống, cửa phòng đang mở rộng, vẻ mặt Tất Dao Quang muốn chết không sống đang ngồi ở trên giường, hai tay còn bọc vải bố, trên mặt đã không có cái loại thần sắc đắc ý bình thản của dĩ vãng, ngược lại như chim sợ cành cong, nghe được tiếng bước chân Bách Hợp thân thể suýt nữa run bắn lên.
Cô ta quay đầu nhìn thấy Bách Hợp, trong mắt nhanh chóng dâng lên nước mắt, đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ, đôi má bờ môi đều có miệng vết thương. Phía bên phải khuôn mặt, mơ hồ còn có thể thấy hằn mấy vết ngón tay, môi rách, tóc tán loạn, một bộ dáng chịu đủ chà đạp, nhìn thấy Bách Hợp liền ‘Ô ô’ khóc lên:
“Vì cái gì! Vì cái gì! Vì cái gì!” Cô ta liên tiếp hướng về phía Bách Hợp hỏi nhiều câu vì cái gì, khóc đến khàn cả giọng.
Đêm qua cô ta vốn còn vui vẻ đi theo Triệu Húc Dương ra khỏi phủ, lòng tràn đầy đều là từ nay về sau mình thoát khỏi Ác Ma Triệu Bách Hợp này, trở lại sinh mệnh chính thức của mình. Cô ta gặp một chàng trai nhìn trúng tâm hồn tươi đẹp của cô ta, một nam nhân coi cô ta quan trọng hơn tất cả, cô ta cho rằng mình đã tìm được chàng trai trong định mệnh. Thậm chí cô ta còn nghĩ tới muốn một đời một thế với Triệu Húc Dương.
Một khắc trước còn êm đẹp, một khắc sau cô ta chứng kiến tình cảnh trước kia chưa bao giờ thấy qua xuất hiện trước mặt mình. Một đám kiếm khách áo đen vây quanh hai người, cô ta bị người cướp đi, trước kia cô ta vẫn cho là thế giới hòa hình với tín ngưỡng mỗi người ngang hàng, ngắn ngủn trong vòng một đêm bị phá vỡ, cô ta bị Triệu Xương Ác Ma này cường bạo! Cô ta dốc sức liều mạng giãy dụa, cực lực kêu cứu, căn bản không có người đến cứu cô ta, cô ta sống không bằng chết. Cô ta giữ trinh tiết hơn hai mươi năm, ngày đó cô ta cũng không hiến cho Triệu Bách Hợp, kết quả lại bị Triệu Xương lấy mất. Cô ta không giãy dụa được, quằn quại liền bị đánh. Cô ta vẫn cho  chỉ cần mình có lý, đi khắp thiên hạ còn không sợ. Cô ta chưa từng nghĩ mình sẽ bị người cường bạo, thẳng đến trong chốc lát kia thì tín niệm của Tất Dao Quang mới bắt đầu sụp đổ.
Không có người đến cứu, không có người có thể giúp được, cô ta sống không bằng chết vượt qua một đêm. Cô ta muốn báo quan, thế nhưng hạ nhân lạnh lùng không có người để ý tới, nghe cô ta nói muốn báo quan thì chỉ cười lạnh, ngược lại cho rằng cô ta được tiện nghi còn khoe mẽ, cho rằng cô ta được Triệu Xương ngủ là vinh hạnh. Tất Dao Quang muốn mắng người, muốn lấy lại công đạo cho mình, cuối cùng mới phát hiện mình không thể lấy lại được công đạo.
Vốn cho rằng đây đã là thảm nhất thế giới rồi, lại không nghĩ rằng thảm hại hơn vẫn còn phía sau, Triệu Xương Ác Ma này không ngớt tra tấn thân thể cô ta, chà đạp tâm linh cô ta, cuối cùng thậm chí còn để cho người chặt xuống hai ngón tay cô ta. Cô ta không cam lòng, cô ta oán hận cái thế giới này. Cô ta hận Bách Hợp đổi cô ta ra ngoài, cô ta cũng hận Triệu Húc Dương bảo hộ cô ta không được chu toàn, cô ta càng hận Triệu Xương làm bị thương mình. Cô ta muốn báo thù, cô ta muốn cho Triệu Xương Ác Ma này trả giá thật nhiều!
“Cái gì vì cái gì?” Bách Hợp nghe Tất Dao Quang rống một hồi, cau mày không kiên nhẫn hỏi một câu.
Thấy Bách Hợp thế này, Tất Dao Quang giống như là phát điên, muốn nhảy xuống đánh cô, có điều cô ta bị lăng nhục một đêm, hai chân như nhũn ra, lúc này vừa đứng lên thân, giữa hai chân liền đau tựa như đao cắt, cô ta vừa mới bắt đầu đứng liền ngã ngồi trở về giường, hai tay tổn thương càng thêm đau nhức, sắc mặt cô ta trắng bệch, nhìn chằm chằm vào Bách Hợp vừa khóc vừa cười:
“Triệu Bách Hợp, ngươi không có tâm! Ngươi không phải người, ngươi chết không yên lành! Ngươi từng yêu thích ta như vậy, lại quay đầu tiễn ta đưa cho người khác, ngươi nhìn ta như bây giờ, ngươi không đau lòng sao? Ngươi vô tình, lạnh lùng như vậy? Ngươi sẽ bị báo ứng !”
“Nói ngươi muốn chết, muốn gặp ta, vì muốn nói với ta mấy lời như vậy?” Đến lúc này, Tất Dao Quang còn không thấy rõ tình thế, còn tưởng cái thế giới này giống như xã hội hiện đại, còn áp dụng cách sống của hiện đại vào đây, Bách Hợp thực không biết nên khen cô ta có cá tính hay nói cô ta ngoan cố: “Tất cơ, ngươi nên hiểu rõ rằng hôm qua là ngươi nói muốn cùng bổn công tử ân đoạn nghĩa tuyệt, ngươi cũng có thể trở mặt vô tình, vì sao bổn công tử không thể?”
Đừng nói kịch tình bên trong chính Tất Dao Quang một mặt cùng Triệu Bách Hợp tình chàng ý thiếp, cho hắn hi vọng, một mặt lại cùng Triệu Húc Dương ngó ý còn vương tơ lòng, cuối cùng thậm chí còn ở bên nhau, càng về sau trở mặt so lật sách còn nhanh hơn. Kể cả như tối hôm qua, Tất Dao Quang đồng dạng cũng là theo chân Triệu Húc Dương chạy vui sướng như vậy, tính cách quả nhiên bạc tình như vậy, thay lòng đổi dạ cực nhanh, hôm nay lại đến chỉ trích mình vô tình lạnh lùng, Bách Hợp thầm nghĩ buồn cười.
Nguyên chủ quá mức đa tình, rơi xuống kết cục bị Tất Dao Quang gài bẫy. Kết cục Tất Dao Quang này do cô ta đáng đời mà thôi!
“Hôm qua không phải ngươi đã nói chuyện thân mật với bản công tử là sai? Đã sai rồi, ngươi có thể trở mặt, bổn công tử lại không thể?” Bách Hợp hừ một tiếng, lại nói tiếp: “Huống chi ngươi còn có mặt mũi nhắc tới ta đã từ thích ngươi, ngươi đã biết rõ bổn công tử có ý với ngươi nhưng lại cùng Triệu Húc Dương lén lút quan hệ, bổn công tử suýt nữa bị ngươi cắm sừng rồi, tiện nhân!”
“Ngươi nói bậy! Ngươi nói bậy! Hắn chỉ là bằng hữu của ta, không phải như vậy, ta cũng không thích hắn, khi đó ta với hắn là trong sạch chưa bao giờ có chuyện vượt rào!” Tất Dao Quang nghe nói như thế, kích động vạn phần: “Ngươi ngậm máu phun người, chết không yên lành.”
Giữa nam nữ đến đó có cái gì tình bạn trong sáng? Huống chi dưới tình huống Triệu Húc Dương đối Tất Dao Quang lại không phải hoàn toàn vô tình, trong kịch tình hai người này quấy lấy nhau đã là chứng minh tốt nhất rồi. Tất Dao Quang giờ lại nói thế, để cho Bách Hợp càng chướng mắt:
“Ngươi không tuân thủ nữ tắc, hành vi phóng đãng, bổn công tử nể tình trước kia mà thành toàn ngươi và Triệu Húc Dương. Kết quả Triệu Húc Dương tên vô dụng này không thể bảo hộ nổi ngươi thì liên quan gì tới bổn công tử? Hôm nay bổn công tử cảnh cáo ngươi, nếu muốn chết thì muốn làm gì cũng được, sau này bổn công tử sẽ không gặp lại ngươi, ngươi sống hay chết, cũng cùng bổn công tử vô can!”
Bách Hợp mới không tin Tất Dao Quang thực tự tử. Nếu cô ta thật muốn chết, đêm qua bị sau khi bị Triệu Xương cường bạo thì cô ta nên tự vẫn mới đúng, Bách Hợp không tin nếu cô ta một lòng tìm chết, không thấy tìm phương pháp tự vẫn, chỉ treo dê đầu bán thịt chó, dùng lời lẽ đe dọa mình mà thôi. Vì tránh cho cô ta sau này suốt ngày sinh sự từ việc không đâu nháo sự lần nữa, Bách Hợp lại cảnh cáo Tất Dao Quang vài câu:
“Đêm qua nếu ngươi không làm náo động, lại yêu câu tam đáp tứ , làm cái bộ dáng chẳng ra sao khiến cho Triệu Xương chú ý, làm sao dẫn tai ương lớn như thế? Đây hết thảy là ngươi gieo gió gặt bão, không trách được người bên ngoài. Nếu ngươi an phận, xem tại phân tình trước kia thì bổn công tử có thể đồng ý để ngươi ở trong phủ, nếu ngươi lại nháo sự, bổn công tử đem ngươi trả lại Triệu Xương, muốn chết muốn sống, đều tùy ngươi hết!”
Tất Dao Quang vẫn không đổi được tính cách yêu náo động. Tối hôm qua Bách Hợp định mời cô ta xuất hiện, chỉ vì muốn cô ta khuyến khích Triệu Húc Dương xin Tấn Dương công huỷ bỏ dùng pháp trị quốc, khiến cho hắn bị kêu ca mà thôi, không nghĩ tới cô ta lại làm ra động tĩnh lớn như vậy, tự mình chơi chết mình.
Cẩu không đổi được đớp cứt, khi cô ta gặp được Triệu Bách Hợp luôn tìm kiếm nghĩ cách biểu hiện ra bản thân không giống người thường khiến cho Triệu Bách Hợp chú ý, lúc  gặp Triệu Húc Dương lại dùng nữ giả nam trang câu dẫn hắn, đụng phải Triệu Xương lúc làm ra cái gì dùng ca hát kết bạn, có điều lần này cô ta dẫn tới Triệu Xương chú ý mà không phải Triệu Bách Hợp và Triệu Húc Dương nam tử nhẹ nhàng như vậy, mà là đưa tới Triệu Xương một đầu ác lang, rốt cục đạt được báo ứng rồi!
Bách Hợp nói xong, quăng tay áo liền đi ra ngoài, Tất Dao Quang nghe được cô nói những lời này, tức giận đến toàn thân run rẩy, cảm thấy oan ức lại khó chịu, lại hết lần này tới lần khác nói không ra một câu phản bác, cuối cùng tức giận đến cháng váng đầu hoa mắt, ngã vào trên giường, trong miệng mắng chửi Bách Hợp, thẳng đến Bách Hợp đã đi ra rất xa mà vẫn còn nghe được tiếng cô ta khóc.
Có thể khóc liền chứng minh cô ta sẽ không cam lòng chết, sự thật chứng minh Bách Hợp nghĩ đúng. Sau khi Tất Dao Quang trải qua chuyện này quả nhiên an phận xuống dưới, không biết có phải hay không chịu kích thích của Triệu Xương, hiện giờ cô ta thực sự sợ cổ đại, tính tình cũng ổn trọng rất nhiều, không giống như trước kia hở ra là liền chuồn đi gây tai hoạ. Nhưng cô ta rõ ràng tính tình cổ quái, trước kia cùng hạ nhân gọi huynh gọi muội, hôm nay cô ta rất phòng bị người, một khi người tùy tùng có ai tới gần thì cô ta tựa như phát điên đánh chửi, người hầu hạ của cô ta đều rất e ngại, ban đầu còn lo lắng Bách Hợp trách phạt, về sau phát hiện Bách Hợp mặc kệ chuyện của cô ta, tùy tùng lại to gan lên không thân cận với cô ta như trước kia, ngược lại còn bất hòa rất nhiều.
Mà cùng lúc đó, Triệu Xương và Triệu Húc Dương bắt đầu đấu, lợi dụng hai người này tính cả Tấn Quốc công vì đưa Tất Dao Quang vào trong phủ Bách Hợp mà đền bù tổn thất cho Bách Hợp hơn mười cân vàng, Tô Trinh mua được hai thuyết khách, xếp vào trong phủ Triệu Xương, Triệu Húc Dương. Hai người này hiện nay đúng là lúc dùng người, nghe xong hai gã gián điệp miệng lưỡi trơn tru, nói muốn lôi kéo hai vị công tử còn lại, cảm giác có lý, quả nhiên liền đáp ứng.

 

Nam phụ thánh mẫu 22

Trong khoảng thời gian ngắn nước Tấn bị hai người này làm cho chướng khí mịt mù. Triệu Xương lớn  hơn Triệu Húc Dương hai tuổi, sau lưng lại có bọn người Xuân Dương quân làm chỗ dựa, thế lực sâu hơn xa so Triệu Húc Dương, nhưng Triệu Húc Dương cũng không thua, mặc dù thế lực nhà mẹ đẻ hắn không bằng Triệu Xương nhưng lại có Tấn Dương công ủng hộ, bởi vậy hai người đấu đến ngươi tới ta đi, hai công tử còn lại mẫu thân quý không bằng Hàn Khương được sủng ái, tại trước mặt Tấn Dương công thân phận kém Triệu Húc Dương, nếu muốn so gia tộc thế lực lại không sánh bằng Triệu Xương, bởi vậy bị buộc phải gia nhập trong đội ngũ hai người này, cũng khổ không thể tả.
Ngay từ đầu Triệu Húc Dương cũng không muốn tranh giành vương với Triệu Xương vị. Hắn đang bị Tất Dao Quang làm cho thần hồn điên đảo, hơn nữa sau lưng lại có Hàn Khương phu nhân thay hắn mưu đồ, Tấn Dương công quen thói sủng ái hắn, từng lén cho hắn ngọc bội đại biểu Quốc quân tương lai, hắn một lòng cho rằng Tấn Quốc công vị vẫn là của mình. Thế nhưng sau khi Triệu Xương nhằm vào hắn, hắn liền không cách nào nhịn được, nhất là khi phát hiện Triệu Xương ngủ với nữ nhân của mình, cuối cùng còn chém hai ngón tay của cô, Triệu Húc Dương càng không thể nhẫn nhịn, cũng bắt đầu chủ động ra tay với Triệu Xương.
Hai người so trị quốc, so mưu sĩ, so thực khách, chỉ cần là đồ vật có thể đấu, tự nhiên đều muốn phân cái cao thấp. Từ đó, Triệu Húc Dương tập chung vào việc thay Tất Dao Quang trả thù cùng với đấu Triệu Xương, nên khó tránh khỏi sơ sót Tất Dao Quang vài phần. Giờ hắn cùng  với Triệu Xương đã thuộc về tình trạng ngươi chết ta sống, ai cũng không thể từ bỏ.
Mà lúc này Tất Dao Quang chịu qua tổn thương bởi Triệu Xương, cô ta không còn tự đắc vui cười như trước nữa. Triệu Húc Dương trêu chọc cô ta xong giờ lại lãnh đạm, điều này khiến cho Tất Dao Quang không khỏi hoài nghi Triệu Húc Dương bởi vì chính mình đã không phải thân hoàn bích mà có khúc mắc với cô ta. Chính cô ta vô cùng để ý việc này khó tránh khỏi sẽ nghĩ ngợi lung tung, hơn nữa Triệu Húc Dương lại không thể tùy thời tại bên cạnh của cô ta, làm cho cô ta càng bất an. Cô ta không khỏi nhớ tới trước kia, tuy tính tình Triệu Bách Hợp cổ quái, không giống Triệu Húc Dương có thể chơi đùa với cô ta, thậm chí cũng không như Triệu Húc Dương dùng hai thành để đổi cô ta, nhưng lúc tại trong phủ Triệu Bách Hợp thời gian cô ta vui sướng nhất.
Triệu Bách Hợp dùng quyền thế của mình che chở cho cô ta. Lúc ấy cô ta muốn đi đâu liền đi đó, tuy nói kết giao với Triệu Húc Dương từng khiến cho Triệu Bách Hợp không vui, nhưng ít nhất khi đó cô ta cũng không bị thương tổn. Nếu không có đêm hôm đó mình ca hát khiêu vũ dẫn tới Triệu Xương chú ý, nếu cô ta an phận thủ thường ở trong phủ Bách Hợp, không muốn tranh đua với những nhạc kỹ kia thì cũng không đưa tới họa lớn như vậy.
Ngày đó cảm thấy Triệu Húc Dương tin cậy, hôm nay xem ra lời nói của nam nhân thật không đáng tin.
Cô ta bắt đầu nhớ lại lúc trước Triệu Bách Hợp tốt ra sao, tuy nói lúc ấy Triệu Bách Hợp đánh cô ta, lúc ấy Tất Dao Quang dựa theo tiêu chuẩn nam nhân hiện đại cân nhắc Triệu Bách Hợp, cảm thấy nam nhân đánh nữ nhân là hành vi không có tiền đồ nhất, để cho cô ta xem thường nhất, cô ta tuyệt đối không cho phép bạo lực gia đình. Về sau có Triệu Xương thì mới phát hiện Triệu Bách Hợp chỉ đánh cô ta nhưng lại chưa từng bắt buộc qua cô ta, cũng không có chém ngón tay cô ta, khách quan phía dưới, Bách Hợp tốt hơn Triệu Xương biết bao nhiêu.
Lúc này đã không phải thân hoàn bích, hai tay lại không có ngón cái, đồ vật hiện đại mang đến ngày đó lúc Triệu Xương cướp cô ta đã hủy đi rất nhiều, Tất Dao Quang cũng không rõ mình tới đến cổ đại như thế nào, cô ta vẫn cho rằng mình có thể đi vào cổ đại có liên quan tới những vật phẩm tùy thân kia. Hôm nay đồ đạc bị hủy, cô ta cũng không biết mình còn có thể trở về hay không, nếu không thể thì cô ta phải tìm nơi dựa vào. Hiện tại Triệu Húc Dương không quá để ý tới cô ta thì cô ta liền nghĩ tới Bách Hợp, mấy lần từng muốn gặp mặt Bách Hợp nhưng đều bị cự tuyệt, Tất Dao Quang cũng chưa chết tâm. Cô ta muốn bắt lại hạnh phúc của mình, cô ta quyết định vứt Bách Hợp như thế nào thì sẽ tìm lại Bách Hợp như thế.
Tất Dao Quang tự cho là mình không phải nữ nhân thông thái rởm, sau khi phát hiện ra Bách Hợp thích hợp mình nhất thì cô ta liền triển khai hành động. Cổ nhân đã nói, nam truy nữ cách một ngọn núi, điểm này đã thể hiện theo lúc trước Triệu Bách Hợp vì cô ta làm nhiều chuyện như vậy, cuối cùng ngay cả tay cô ta đều không có sờ đến, nữ truy nam liền không giống lúc trước, nữ truy nam cách một tầng sa, đâm một cái liền phá. Cô ta quyết định muốn lấy lại trái tim Bách Hợp phải bắt lấy dạ dày Bách Hợp trước.
Lúc ở hiện đại mặc dù Tất Dao Quang ít khi nấu nướng, vốn là đồ tham ăn chưa từng có xem heo chạy nhưng thịt heo lại ăn được không ít, một chút đồ ăn đơn giản không làm khó được cô ta. May mắn lúc này vị trí hoàn cảnh có chút giống như trong lịch sử thời kỳ chiến quốc, mọi người ăn thịt đều hầm cách thủy lại không biết cách xào kho các loại, mặc dù cô ta tài nghệ kém, chỉ cần có thể nấu mấy món này, cam đoan có thể hấp dẫn Bách Hợp!
Chạng vạng tối Tất Dao Quang còn chưa đưa đồ ăn tới thì hạ nhân đã tới hồi báo, nói là thực khách của Dương công tử vụng trộm tiến vào phủ Công tử.
Mấy ngày nay Bách Hợp bị Tất Dao Quang phiền không chịu nổi. Đã đến trình độ này mà Tất Dao Quang còn chưa từ bỏ ý định, luôn nghĩ cách  hấp dẫn lực chú ý của người bên ngoài. Luận nấu ăn thì Bách Hợp  có năng khiếu nấu ăn trung cấp dễ dàng làm ra đồ ăn ngon hơn Tất Dao Quang nấu rất nhiều, có điều trong nhiệm vụ cô không chú trọng ăn uống. Huống chi cô lại không phải nam nhân chân chính, vô luận Tất Dao Quang làm cái gì cũng không có khả năng khiến cô động lòng. Người yêu cô ta đã sớm hiến linh hồn ra kia, lúc ấy Tất Dao Quang không biết hồi báo, nay lại đến nịnh nọt cô người làm nhiệm vụ này, cũng thật sự châm chọc.
Nghe được Triệu Húc Dương vào phủ, Bách Hợp ra hiệu cho người không cần ngăn đón hắn. Từ sau khi Tất Dao Quang gặp chuyện không may thì Triệu Húc Dương như chó điên gặp người liền cắn, Triệu Húc Dương đã một thời gian rất lâu không tới gặp Tất Dao Quang. Tất Dao Quang thoạt nhìn so với tốt hơn lúc mới bị đuổi về phủ Bách Hợp rất nhiều. Khi Triệu Húc Dương đến, cô ta đã làm xong thịt kho tàu, tự mình bê đến cung điện Bách Hợp. Triệu Húc Dương nửa đường gặp gỡ cô ta.
Triệu Húc Dương gặp cô ta thì trong lòng vẫn rất vui mừng, chỉ có Tất Dao Quang thấy hắn lại vô cùng lãnh đạm, cũng không vui mừng như trong tưởng tượng Triệu Húc Dương. Triệu Húc Dương nói mình hơi bận vốn hi vọng được người yêu cổ vũ, thế nhưng Tất Dao Quang lại cười lạnh:
“Công tử đã quyền cao chức trọng, lòng mang thiên hạ sao có thể nhớ tới ta, ta thật sự rất cảm kích. Chỉ hi vọng nếu một ngày kia công tử thượng vị thì hãy huỷ bỏ đặc quyền quyền quý, để thiên tử phạm pháp xử tội như thứ dân, để nỗi khổ mà ta phải chịu, người khác không cần chịu nữa kể từ đó ta liền thỏa mãn rồi.”
Hắn đang kích động muốn gặp người trong lòng thì không nghĩ tới Tất Dao Quang lại không hề nói tưởng niệm hắn, để cho Triệu Húc Dương có chút lạc lõng:
“Đây là tự nhiên, ngươi lòng mang thiên hạ, nhưng Thiên Tử lại không thể mạo phạm…” Nước Tấn trên danh nghĩa mặc dù xưng quốc, nhưng Tấn Dương công lại vẫn chưa tới tình trạng xưng Vương. Thiên tử quyền thế mặc dù không bằng vài chục năm trước, nhưng vương thất dư uy còn đang, nếu nói lời nói đại nghịch bất đạo loại này dễ bị người lên án, Triệu Húc Dương cười uốn nắn hai tiếng. Tất Dao Quang lại nén giận cho rằng hắn không coi trọng mình, biết rõ mình chỉ chính là sự tình Triệu Xương, hắn lại còn miệng lưỡi trơn tru như vậy.
Nếu lúc cô ta không bị thương tổn thì sẽ cười toe toét xong rồi thì thôi, nhưng hôm nay cô ta đã ăn thiệt thòi lớn như vậy thế mà Triệu Húc Dương còn nói như vậy, Tất Dao Quang càng thêm khó chịu cho nên hai người huyên náo tan rã trong không vui.

Trong kịch tình Triệu Bách Hợp vì bảo vệ tính mạng Tất Dao Quang mà đi lên con đường đoạt vị, thế nên mới lạnh nhạt Tất Dao Quan, khiến cô ta lao vào lòng Triệu Húc Dương, được giang sơn mất tiểu mỹ nhân, cuối cùng giang sơn cũng không thể giữ vững. Hôm nay Triệu Húc Dương cũng bắt đầu bước lên con đường xưa của Triệu Bách Hợp khi xưa. Hắn không tự chủ vì Tất Dao Quang mà đi đến con đường đoạt vị, nhưng lúc này dần dần mất đi trái tim của Tất Dao Quang, khiến cho Tất Dao Quang càng quay ra nịnh nọt Bách Hợp.
Bên này Bách Hợp cũng không nhàn rỗi, cô sai Tô Trinh tìm các tiểu mỹ nhân đặc sắc, tiến hành huấn luyện về sau đưa vào trong cung. Triệu Xương và Triệu Húc Dương đấu đến ngươi chết ta sống, căn bản không ai chú ý tới Hợp công tử mà mọi người thấy không có khả năng đoạt vị nhất. Tấn Dương công có sắc đẹp mới, không kìm được vui mừng, có điều ban đầu thân thể Tấn Dương công còn miễn cưỡng chịu đựng được, thời gian lâu rồi liền cảm thấy ăn không tiêu.
Tô Trinh lại tìm đến Phương Sĩ có thể luyện đan dẫn vào trong cung. Tấn Dương công phục thực mãnh dược dùng sủng hạnh tiểu mỹ nhân, kỳ vọng mình trường sanh bất lão tiếp tục sủng hạnh mỹ nhân muôn đời. Mấy tháng trôi qua, Tấn Dương công vốn đã cạn kiệt thân thể rốt cục chống đỡ không nổi rồi, bệnh nặng một hồi, trong nội cung sớm Phương Sĩ bị Tô Trinh mua chuộc đến khuyên nhủ lão, nói để cho Triệu Húc Dương tạm thời giám quốc còn Tấn Dương công an tâm bảo dưỡng thân thể. Tấn Dương công nghe theo, bổ nhiệm Triệu Húc Dương làm Thái Tử, tạm thời trợ mình xử lý mọi việc.
Triệu Xương vì Tấn Quốc công vị mà nhẫn nại nhiều năm, hôm nay Tấn Dương công lại lập Triệu Húc Dương làm Thái Tử, sao hắn phục được chứ, mưu đồ một phen hắn lãnh binh đánh vào trong vương cung  nước Tấn. Cuối cùng lại binh bại bị bắt, Triệu Húc Dương sớm hận hắn tận xương, hôm nay bắt được Triệu Xương, đoạt phong hào Triệu Xương, nhất tộc Xuân Dương quân bị hắn liên lụy, dùng hình phạt tội liên đới. Triệu Xương thụ hình phạt bêu đầu, thủ cấp treo nửa tháng. Một đảng theo Triệu Xương trảo trảo, trốn thì trốn, một công tử khác bị hắn lôi kéo gặp lưu vong. trong lúc nhất thời Triệu Húc Dương phong quang vô lượng.
Tấn Dương công bệnh nặng, hắn bắt đầu trắng trợn cải cách nước Tấn. Nhớ tới trước kia Tất Dao Quang từng nói qua, hắn thay Tất Dao Quang giết Triệu Xương người tổn thương cô ta, hôm nay tự nhiên cũng muốn kiến tạo nước Tấn thành quốc gia lý tưởng trong suy nghĩ của Tất Dao Quang.
Mỗi người ngang hàng, mỗi người tự do, quý tộc phạm pháp cũng như thứ dân, nam nữ ngang hàng, mà lại pháp luật không có gì hơn nhân tình! Hắn cải cách phương hướng là tốt, tưởng tượng cũng không tệ, thế nhưng Triệu Húc Dương và Tất Dao Quang đều không ý thức được một điểm, cải cách chính là cần phải có thời gian cùng với quá trình.
Nhìn chung ngày xưa trong lịch sử phát triển, do mẫu hệ thị tộc bắt đầu, dần dần phát triển đến phụ hệ thị tộc, cứ thế về sau chế độ nô lệ, lại tiến vào phong kiến chuyên chế, từng bước một nhân loại thông qua mấy ngàn năm mới có thể đi đến hội hòa bình theo như lời Tất Dao Quang xã, không có thời gian, Triệu Húc Dương vì nịnh nọt Tất Dao Quang mà muốn cải tạo nước Tấn thành nơi thiên đường lý tưởng trong suy nghĩ cô ta. Từ đó, tự nhiên khắp nơi oán thán

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion11 Comments

  1. Tất Dao Quang bây giờ lại muốn nịnh nọt níu kéo tình cảm của Triệu Bách Hợp. Xảy ra bao nhiêu chuyện không may thì cô ta mới ngẫm nghĩ lại ai là người tốt với mình nhất. Đáng tiếc mọi việc đã muộn. Bách Hợp không phải nguyên chủ mà tha thứ cho cô ta. Giờ Tất Dao Quang có làm gì cũng vô dụng. Triệu Xương thì bị Triệu Húc Dương giết, khi nào thì Triệu Húc Dương bị báo ứng đây.
    Cảm ơn editors

  2. Tất Giao Quang nghĩ thật là hay, không tự lượng sức mình mà còn cho là mình thông minh. Triệu Húc Dương ngu xuẩn không còn gì để nói rồi. 2 người đó sẽ sớm phải chịu những gì mình gây ra thôi.

  3. chậc chậc, câu chuyện lại như trong kịch tình, chỉ khác là BH và THD đổi vai thôi.kk. với cả BH cũng k thèm yêu TDQ. Còn cái tên THD kia đúng là não úng nước luôn ròi, vậy mà chạy đi cải cách kiểu đấy. bó tay

    tks tỷ ạk

  4. Tiểu Dương, tiểu Quảng, hai vị đây là tự đào hố chôn mình gòi a! Không biết suy nghĩ trước sau gì cả, tiếp theo đây sẽ là một vụ đổ bể kinh hoàng a

  5. Cái loại nữ nhân này ai yêu phải cô ta đúng là khổ cả đời mà. Không có đầu óc lại còn thích gây họa.

  6. ta nói k sai mà, cải cách mà k theo trình tự lịch sử thì xáo trộn tùm lum hết á, thái tử ca ca bị tình yêu làm mờ mắt rồi a, mà khoan, tên này có tí thông minh nào đâu mà phãi nghĩ cho tương lai nhỉ, chẹp, dúng thật,,,,,,,, ;66
    sau này lên làm vua k biết Hợp tỷ sẽ phổ biến cái luật như thế nào, hay là mặc kệ thiên hạ đại loạn rồi bỏ của chạy lấy người k ta, í hí hí hí ;97 ;97

  7. Công cuộc ngàn năm mới đạt được mà ả Dao Quang tưởng chừng dễ nuốt, mà ngu ngốc nhất lại là Triệu Húc Dương làm theo những nguyện ước của ả lại không hề nghĩ đến hậu quả ra sao. Theo tình tình chạy chạy tình tình theo là zậy, tội Hợp tỷ giờ bị tra tấn. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  8. Ông già kia có tuổi rồi mà còn ham của lạ thích cỏ non, ăn nhiều quá không tiêu rồi tinh lực cạn kiệt đi sớm là điều không thể tránh khỏi

  9. TDQ đúng là sao chổi. Ai dính vào cô ta là mang hoạ. Cô ta coi thường người cổ đại, cứ cho là mình thông minh mà chửi mắng người khác.giờ biết sợ thì quay ra đặt lên bàn cân xem ai hơn ai kém. Đáng khinh. ;54

  10. Ngu người. Giờ lại quay sang nịnh nọt BH. Ko có não thật, chưa thấy nữ phụ nào mà pháo hôi như TDQ,mưu kế ko có, ko có cái gì để khoe ra mà cứ nghĩ mình nữ chính

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: