Bia Đỡ Đạn Phản Công – Nam phu thánh mẫu 19+20

11

Nam phụ thánh mẫu 19

Edit: Vũ Thiên

Beta: Sakura

Không nghĩ tới hắn trước mặt Tấn Dương công cũng dám ra tay đánh người, Triệu Xương cùng Triệu Húc Dương quỳ cùng một chỗ, Triệu Xương không có phòng bị, thoáng cái liền hứng trọn cú đánh, lần này Triệu Húc Dương ra tay rất mạnh, Triệu Xương thân là công tử nước Tấn, trước đây sống an nhàn sung sướng, ra vào đều có tùy tùng, đêm qua đấu với Triệu Húc Dương cả đêm, thực khách binh mã ngược lại là tử thương vô số, nhưng bản thân lại không bị thương, không nghĩ tới lúc này lại ăn trọn một quyền của Triệu Húc Dương, toàn thân đau đớn không nói, mấu chốt là tại trước mặt của mọi người bị đánh, nhất là Triệu Húc Dương ra tay với hắn cũng không phải lần đầu, làm sao hắn nhịn được, lập tức bất chấp  đang có Tấn Dương công, nảy sinh sát ý với Triệu Húc Dương, không cam lòng yếu thế đánh nhau với hắn.
“Dừng tay! Nghịch tử dừng tay!”
Trên đài cao Tấn Dương công không nghĩ tới hai huynh đệ một lời không hợp liền đánh đập tàn nhẫn, nghiêm nghị quát hai câu, nhưng lúc này hai người này đánh đến đỏ mắt căn bản không thèm nhìn lão, rơi vào đường cùng Tấn Dương công đành quay đầu nhìn về phía Bách Hợp:
“Nhanh chóng ngăn hai người này lại…”
Bách Hợp nghe nói như thế, không những không ra tay, ngược lại nhắc vạt áo lui về sau hai bước, Tấn Dương công lúc có chuyện liền muốn cô hỗ trợ, lúc không có chuyện thì ngang ngược quát tháo, chuyện thành trì vừa rồi còn thiên vị Triệu Húc Dương, lúc này hai đứa con trai đánh nhau lại muốn cô đi khuyên can, Bách Hợp mắt điếc tai ngơ, Tấn Dương công tức giận, hai huynh đệ kia đánh túi bụi, lúc người trong nội cung thật vất vả chạy đến phí hết sức của chín trâu hai hổ kéo hai người ra, trên mặt hai người đều chảy máu, vẫn còn trừng mắt, tức giận nhìn chằm chằm vào đối phương.
“Nhìn cái gì! Bổn công tử ngủ nữ nhân kia rồi thì sao?” Triệu Húc Dương vừa nghe đến Tất Dao Quang bị Triệu Xương chạm qua, trái tim như bị người đào đi một khối, trống rỗng. Bởi vậy nổi giận ra tay đả thương người, đánh cho mí mắt đôi má của Triệu Xương đều sưng phồng lên, lúc này nói chuyện tác động ngoài miệng tổn thương, càng phát ra đau thấu xương. Vừa mới tức giận ẩu đả không biết là có bao nhiêu đau đớn, lúc này tỉnh táo lại vừa sờ đôi má, Triệu Xương như bốc hỏa  lên, ‘Phi’ một tiếng, nhổ ra một ngụm máu lớn, trong lòng càng thêm nén giận:
“Còn nhìn, bổn công tử sẽ khoét mắt phụ nhân kia xuống, tặng cho ngươi làm lễ vật!”
Cái này vừa mới nói xong, tim Triệu Húc Dương đau như cắt, nghe nói vậy, con mắt trở nên đỏ thẫm, chung quanh mấy người đang giữ chặt hắn. Một câu này của Triệu Xương khiến Triệu Húc Dương như một con gấu nổi giận, lập tức trán nổi gân xanh, cổ đỏ bừng, dốc sức đánh Triệu Xương. Dưới cơn điên của hắn, mấy người xung quanh giữ không nổi, mà bên kia Triệu Xương vẫn bị người giữ chặt, lúc Triệu Húc Dương nhào tới, một quyền đánh lên mặt hắn, Triệu Xương chỉ cảm thấy mặt vô cùng đau nhức, đầu không tự chủ được theo lực đạo nắm đấm hướng về phía trái, trong miệng ‘Phốc phốc’ một tiếng, một cái răng hòa với máu phun ra, hắn còn chưa kịp phản ứng, Triệu Húc Dương đánh xong còn chưa hết giận, oán hận lại đá một cước vào giữa hai chân hắn.
“Bổn công tử đánh chết ngươi. Đánh chết ngươi. Đáng tội ngươi dám động vào nàng!”
Bách Hợp thấy tình cảnh như vậy, lại lui về sau mấy bước, Triệu Xương đã trúng đòn này, đau đến run cả hai chân. Đợi đến lúc hắn muốn phản kháng thì Tấn Dương công lại sai người nhanh chóng khống chế bọn họ.
Vừa mới hắn ngoại trừ vết thương ở miệng thì toàn thân cao thấp đều đau. Lại bị Triệu Húc Dương đánh đau như vậy, bản thân còn chưa kịp phản kháng thế mà Tấn Dương công lại để cho người kéo hắn lại. Tuy đêm qua Triệu Xương hận Triệu Húc Dương làm mất thể diện của mình, sau đó bố trí mai phục cướp Tất Dao Quang đi, nhưng hắn coi như vẫn còn lý trí, động đến Tất Dao Quang cũng không có động đến Triệu Húc Dương, ngày hôm qua hắn còn không muốn giết Triệu Húc Dương, nhưng lúc này đã chân chính sinh ra sát niệm với Triệu Húc Dương.
Triệu Húc Dương vũ nhục hắn như thế, Tấn Dương công bị sắc đẹp làm cho mê muội, ngu ngốc như thế, vì che chở Triệu Húc Dương, mắt thấy mình bị đánh mà lại không tỏ thái độ, ngược lại sai người giữ chặt mình, Triệu Xương càng nghĩ càng giận, sau đó hận luôn Tấn Dương công, hắn lau mặt, miệng nhếch lên nét cười, ánh mắt lộ vẻ âm tàn, lúc này Tấn Dương công trên đài cao đã ngồi không yên, đứng dậy quát chói tai:
“Hoang đường! Chẳng qua là một người phụ nữ, lại khiến hai ngươi đánh mất đức hạnh như thế! Ả này không thể giữ!”
Tấn Dương công tức giận đến toàn thân run rẩy, hai đứa con trai trước mặt lão mà dám đánh nhau, giống như bị mê hoặc hồn phách, khó trách đêm qua lại đấu một đêm, mặc dù lão rất sủng Triệu Húc Dương, nhưng Triệu Xương cũng là cốt nhục của lão, mắt thấy huynh đệ tương tàn, trong lòng Tấn Dương công liền sinh ra sát niệm với Tất Dao Quang. Ngược lại Triệu Xương là vẻ mặt không để ý, tối qua hắn còn chưa ngủ với Tất Dao Quang, chẳng qua là một nữ nô hơn nữa tuổi tác lại không nhỏ, cũng không phải thiên tư quốc sắc, ngoại trừ có thể đè ép Triệu Húc Dương, lại biết chút thủ đoạn mị hoặc, căn bản không có chỗ nào thần kỳ, chơi qua thì không còn cảm giác mới mẻ, nếu không cùng Triệu Húc Dương đấu khí, phụ nữ bình thường như vậy cho dù hắn ngủ rồi thì quay đầu sẽ quên ngay, lúc này Tấn Dương công muốn giết thì hắn cũng không đau lòng.
Nhưng Triệu Húc Dương lại không giống với lúc trước, lúc hắn nghe được câu nói của Tấn Dương công, bỗng nhiên cười ha hả:
“Phụ vương vì sao muốn giết nàng? Dao Cơ có chỗ nào sai? Húc Dương thích Dao Cơ lâu vậy, nếu phụ vương muốn giết, Húc Dương tự thỉnh lưu vong, chỉ cầu phụ vương tha nàng một mạng.” Nữ nhân số khổ này, đã gặp phải tên tiểu nhân ác độc Triệu Xương này, rõ ràng chuyện hôm nay không liên quan đến cô, Tấn Dương công lại muốn giết cô, Triệu Húc Dương nhớ tới Tất Dao Quang vừa phải chịu khổ, trong nội tâm khó chịu, hắn khóc ‘Ô ô’, cúi đầu quỳ trên mặt đất, dùng trán đỡ lấy thân mình, không chịu đứng dậy.
Chứng kiến bộ dáng này của nhi tử, Tấn Dương công không nghĩ tới hắn lại rơi sâu vào lưới tình như vậy, huống hồ Tấn Dương công cũng không nỡ để nhi tử lưu vong, tuy lúc này Tấn Dương công đã cho rằng Tất Dao Quang chính là yêu nữ, hại người không nương tay, nhưng muốn cho hắn bồi thêm một đứa con trai của mình thì lão lại không cam lòng.
Triệu Húc Dương bảo hộ Tất Dao Quang, nếu lão cưỡng ép giết chết, sợ ảnh hưởng tới tình cảm phụ tử, nhưng nếu để ả ở cạnh Triệu Húc Dương, hôm nay nhi tử vì ả ta đến huynh đệ cũng dám đao kiếm tương tàn, nói không chừng một ngày kia sẽ vì ả ngỗ nghịch với mình, nhưng nếu để Tất Dao Quang theo Triệu Xương thì Triệu Húc Dương chắc chắn không chịu, Tấn Dương công đột nhiên nhớ tới, nếu Tất Dao Quang là người của phủ Bách Hợp, đương nhiên do Bách Hợp lần nữa mang người trở về.
Từ đó hai huynh đệ sẽ không vì nữ nhân này mà gây họa, huống hồ, nếu Tất Dao Quang quả thật là yêu nữ, nhưng lần này hại không được Triệu Xương, đương nhiên cũng không được hại Triệu Húc Dương.
Nghĩ đến đây, Tấn Dương công dưới khóe miệng cong lên, ho hai tiếng:
“Ngươi đã thay nàng ta cầu tình, tội chết có thể tha nhưng tội sống khó miễn. Nhưng theo quả nhân thấy, một nữ nhân đã khiến hai huynh đệ ngươi đánh đến tình trạng như thế, người này không lành. Không bằng vật về chủ cũ, Dao Cơ lại cho về phủ Triệu Tín, chuyện lúc trước sẽ bỏ qua, cũng có thể giữ lại mạng ả!”
Triệu Húc Dương nghe thấy như thế, trầm mặc.
Lúc này hắn đã hối hận, nếu tối hôm qua hắn không mang Tất Dao Quang ra khỏi phủ Bách Hợp, thì sẽ không phát sinh chuyện cô bị cướp đi giữa đêm, nghĩ tới nữ nhân của mình ở trên tay mình bị người cướp đi, lại bị Triệu Xương chạm qua, tim hắn đau như bị đao cắt, oán hận bản thân không có năng lực bảo vệ Tất Dao Quang chu toàn, hận nữ nhân mình yêu thích bị Triệu Xương đụng qua, mặc dù người thời này đối với chuyện trinh tiết cũng không quan trọng như người đời sau, nhưng chuyện trước kia của Tất Dao Quang hắn có thể mặc kệ, nhưng sau khi mình yêu mến cô thì khác, vừa nghĩ tới cô từng bị người chạm qua, trong lòng vẫn có chút khó chịu.
So sánh với phủ Triệu Xương, nói không chừng Tất Dao Quang ở trong phủ Bách Hợp càng thêm an toàn. Ít nhất trước kia Triệu Bách Hợp đánh Tất Dao Quang, nhưng chưa bao giờ phát sinh chuyện như Triệu Xương, so với việc để Tất Dao Quang rơi vào tay Triệu Xương, thì để cô tiếp tục lưu lại phủ Bách Hợp, ít nhất lúc mình gặp cô còn có thể trốn vào thăm.
Lúc này Triệu Húc Dương hận không thể đảo ngược thời gian, nếu không phát sinh chuyện hôm qua, Tất Dao Quang sẽ không bị tổn thương, hắn cũng không trong một ngày phát sinh nhiều chuyện như vậy, bởi vậy đề nghị của Tấn Dương công vừa ra khỏi miệng, hắn liền chấp nhận.
Triệu Xương cũng nhìn ra quyết tâm của Tấn Dương công, hắn cùng Triệu Húc Dương náo đến bây giờ, đã là kết cục không chết không ngừng, Tất Dao Quang sống hay chết với hắn cũng không quan trọng, nỗi hận trong lòng của hắn tính cả Tấn Dương công, nhưng Triệu Xương quyền thế không bằng người, bởi vậy dù oán, cũng không dám mở miệng phản bác, bởi vậy sau khi Tấn Dương công đưa ra đề nghị, chỉ cần không phải đưa Tất Dao Quang cho Triệu Húc Dương, để Triệu Húc Dương chiếm được tiện nghi, vật về chủ cũ, đối với Triệu Xương mà nói vẫn chấp nhận được, bởi vậy hắn trầm mặc không nói.
Chỉ là Bách Hợp lại không như vậy, cô lạnh mặt:
“Cái này không ổn, bổn công tử dùng nữ nhân đổi lấy hai thành, chứng cứ Triệu Húc Dương lưu lại vẫn ở trong tay bổn công tử, Tất cơ bị người cướp đi, hơn nữa còn qua tay Triệu Húc Dương, không liên quan gì đến Hợp? Trước đó, bổn công tử chưa chạm qua Tất cơ này, hôm nay phụ vương nói đơn giản một câu đã muốn dùng cái tàn hoa bại liễu đổi hai thành của Hợp, chẳng phải đùa quá rồi sao?” Nguyên chủ luôn không được Tấn Dương công sủng ái, Bách Hợp nói chuyện cũng mặc kệ Tấn Dương công có thích hay không, dù sao chỉ cần cô không bị Tấn Dương công bắt thóp, cho dù Tấn Dương công muốn thu thập nàng, cũng không tìm được cớ!
Tấn Dương công đưa ra đề nghị, vốn tưởng rằng có thể viên mãn giải quyết việc này, không nghĩ tới hai người Triệu Xương cùng với Triệu Húc Dương đều chấp nhận nhưng Bách Hợp lại bắt đầu phản đối, nhất thời giận dữ một bên Triệu Húc Dương nghe được Bách Hợp dùng tàn hoa bại liễu hình dung Tất Dao Quang, cái này lại chọt trúng chỗ đau của hắn, không khỏi lần nữa nổi giận, Tấn Dương công sợ hắn lại nổi điên, sai người đưa hắn kéo xuống, mới quay đầu âm trầm hỏi Bách Hợp:
“Vậy ngươi muốn muốn như nào?”
“Việc này không quan hệ tới Hợp, đêm qua Triệu Húc Dương đã giao dịch xong xuôi với Hợp, Tất cơ tại trong phủ Triệu Xương là ở hay đi do hai người hắn tự thương nghị, phụ vương muốn bảo vệ hai thành của Triệu Húc Dương, dùng nữ nhân tàn hoa bại liễu đổi lấy hai thành trì về, thật khiến cho lòng người nguội lạnh!”

Nam phụ thánh mẫu 20

Triệu Bách Hợp vốn tính tình âm trầm cổ quái cộng thêm biến cố lúc nhỏ, lúc mới trở lại nước Tấn thì Tấn Dương công còn có mấy phần tình cảm, nhưng theo sự lãnh đạm của Tấn Dương công với hắn, rất nhanh khiến tính nết hắn trầm trọng thêm, có khi làm Tấn Dương công không vừa lòng, cũng không thèm để ý.
Lúc này trước mặt mọi người chống đối Tấn Dương công, Tấn Dương công chỉ cảm thấy tức giận và bất đắc dĩ, nhưng Bách Hợp nói rất có lý, chuyện đêm qua Triệu Húc Dương đã nói qua, lúc ấy nghe được chuyện hắn nói muốn cắt thành đổi Tất Dao Quang lại không phải chỉ một mình Bách Hợp nghe thấy, trong đại điện nhiều như vậy người, nếu là sự tình truyền ra, Triệu Húc Dương nói không giữ lời, nếu Tấn Dương công buộc hắn thất tín với người, thì không chỉ thanh danh chính hắn bị hao tổn, mà ngay cả danh vọng Tấn Dương công cũng sẽ gặp tổn thất.
Lúc này Bách Hợp không nghe lời, mình đưa ra đề nghị cô lại không nghe thì Tấn Dương công lại càng ghét bỏ hơn, lạnh giọng hỏi:
“Ngươi muốn như thế nào?”
“Không muốn như nào, Tất cơ nay đã đổi ra ngoài, không bảo hộ nàng chu toàn là do Triệu Húc Dương, không liên quan đến bổn công tử. Nếu muốn đưa về phủ bổn công tử, cũng không phải không được, trừ phi thời gian quay lại, hoặc Tất cơ còn nguyên thân, hai thành này thì bổn công tử sẽ dâng hai tay! Nếu không hôm nay mơ tưởng dùng một cái tàn hoa bại liễu để đổi hai thành trong tay bổn công tử về!”
“Triệu Bách Hợp, ngươi khinh người quá đáng!” Triệu Húc Dương nghe Bách Hợp mở miệng một tiếng tàn hoa bại liễu, tức giận đến hai mắt đỏ thẫm, nhịn không được lại bắt đầu giãy dụa, Bách Hợp hừ một tiếng: ” Như thế nào, nếu ngươi không làm được, thì chớ có nhắc lại chuyện mang Tất cơ về, ả sống hay chết không quan hệ gì tới bổn công tử, dù sao một khi thành trì đến tay, nữ nhân thiên hạ lo gì không có?”
Tấn Dương công cũng có ý này. Ở trong mắt lão giết Tất Dao Quang là tốt nhất, nhưng không biết làm sao nhi tử lại ưa thích nàng, hết lần này tới lần khác không nỡ giết, còn tình nguyện dùng thành trì trao đổi nàng ta.
Trong lúc nhất thời mọi người huyên náo. Triệu Xương tình nguyện cùng Triệu Húc Dương đấu đến cùng, cũng tuyệt đối không hai tay đưa Tất Dao Quang đến phủ Triệu Húc Dương, nếu giao cho Bách Hợp thì hắn lại nguyện ý. Mà Triệu Húc Dương thì càng không khả năng để Tất Dao Quang ở lại trong phủ Triệu Xương. Nếu còn để lại, chỉ sợ sau này cho dù hắn có thể mangTất Dao Quang trở về, nhưng khả năng là mua một tặng một, đến lúc đó hắn phải làm thế nào? Đặt ở chỗ Bách Hợp còn được, nhưng hết lần này tới lần khác Bách Hợp không chịu nhận.
Trước đêm qua mọi người còn muốn đoạt lấy Tất Dao Quang, lúc này lại trở thành củ khoai lang nóng, mọi người đẩy tới đẩy đi, đều nghĩ không ra biện pháp giải quyết thích đáng. Tấn Dương công cũng có chút chán ghét, đã đến lúc ăn cơm, hôm nay trời chưa sáng vì chuyện của con trai lão phải thức dậy, hiện nay đã không được tỉnh táo, trong bụng kêu to, tâm tình tự nhiên không tốt, nhịn không được liền nói:
“Triệu Bách Hợp. Ngươi rốt cuộc muốn gì?”
Thấy tất cả mọi người có chút không kiên nhẫn, \ Triệu Húc Dương và Triệu Xương cũng đã mỏi mệt, Bách Hợp lúc này mới nói:
” Nếu Phụ vương muốn nhét người vào phủ Hợp, cũng không phải không được, chỉ là chuyện trả lại hai thành An Ấp, Thọ Xuân…”
“Quả nhân đồng ý!” Vì chuyện hai thành mà Bách Hợp đã náo loạn cả buổi, ai bảo hôm qua Triệu Húc Dương lanh mồm lanh miệng, đáp ứng cắt thành đổi lấy người, hôm nay hối hận đã muộn, Bách Hợp như chó điên, cắn trúng người liền không buông. Hôm nay thành trì xuất ra dễ dàng, muốn cướp trở về lại khó, không chỉ là Tấn Dương công thấy rõ điểm này, trong lòng Triệu Húc Dương cũng đã có tính toán. Hắn hừ một tiếng, nghĩ đến lần này Tất Dao Quang chịu khổ cũng phải chấp nhận sự thật này.
Dù sao thành trì cũng đã cắt ra ngoài, dù không nỡ thì đổi ý cũng vô dụng, ngược lại của đi thay người, khiến Tất Dao Quang sau này ít chịu khổ, tại phủ Bách Hợp có thể yên tâm dưỡng thương cũng tốt, sau này hắn có phương pháp cướp Tất Dao Quang từ tay Bách Hợp về là được. Bởi vậy Triệu Húc Dương không nói, nhưng Bách Hợp lại thêm:
“Chỉ là nếu Tất cơ hồi phủ thì cũng phải giao cho bổn công tử một ít đồ tốt mới được.”
Lúc đầu Triệu Húc Dương còn nhịn, nghe nói như thế, cái mũi đều suýt nữa lệch ra: “Ngươi đã được hai thành, giờ còn đòi chỗ tốt, Triệu Bách Hợp, làm người đừng có lòng tham không đáy!”
Bách Hợp không nói lại, dù sao chỉ nghe Triệu Húc Dương tức giận mắng, mắng đến cuối, Triệu Húc Dương cũng không có cách nào, lúc này Tấn Dương công cũng bất lực, hắn không sủng đứa con trai Triệu Bách Hợp này, ở trước mặt Bách Hợp cũng không có uy tín, Bách Hợp như chân trần không sợ đi giày, mấy phụ tử thương nghị một hồi, đêm qua Triệu Xương cùng với Triệu Húc Dương tử thù kết xuống, lúc này mặc dù hắn không muốn trả Tất Dao Quang, nhưng Tấn Dương công tạo áp lực với lại hắn không giống Bách Hợp không sợ bị Tấn Dương công ghét, bởi vậy mấy người cuối cùng nhận lời, nguyện đền bù tổn thất Bách Hợp Hoàng Kim 50 cân, trăm vạn cân gạo, trân châu 30 hộc, tiểu mỹ nhân hai mươi, cùng với tối hôm qua Triệu Xương đáp ứng kiếm Tử Ngọ cũng cùng nhau đưa lên, trận này mới được rồi kết.
Đến cuối cùng Bách Hợp chỉ lôi Tất Dao Quang ra diễu một vòng, không những đạtđược không hai thành mà còn những thứ khác, hai người Triệu Xương, Triệu Húc Dương còn kết xuống tử thù, quan trọng nhất là Triệu Húc Dương bởi vậy bị mình lừa, môn hạ thực khách phân tán hơn phân nửa, Tất Dao Quang này thói quen thích nam nữ ngang hàng, sớm muộn cũng rước họa vào thân, lọt vào Triệu Xương cường hành vũ nhục, không uổng phí một binh một tốt, liền được nhiều chỗ tốt như vậy.
Lúc xuất cung, Tô Trinh đi theo sau lưng Bách Hợp, vái cô một cái, chỉ nói một câu:
“Chúa công tâm cơ thật sâu, Trinh tâm phục khẩu phục!”
Tô Trinh tự nhận mình cũng là người biết tính toán, nhưng kém ra Bách Hợp tay không bắt sói, loại này lợi dụng phụ nhân đào cạm bẫy xảo trá.
Nhớ tới hồi trước mình không biết tự lượng sức mình suýt nữa đắc tội Bách Hợp, hôm nay nghĩ lại đến không có chọc Bách Hợp một địch nhân như vậy, cũng may mắn trong bất hạnh rồi, phía sau lưng thấm Tô Trinh ra một tầng mồ hôi lạnh, Bách Hợp đi ở phía trước nhưng chỉ ngửa đầu chỉ lên trời nhìn thoáng qua, híp mắt có chút khơi gợi lên khóe miệng.
Bên kia sau khi Triệu Xương hồi phủ càng nghĩ càng không cam lòng, chỉ vì một nữ nhân mà Triệu Húc Dương dám chống lại chính mình, đêm qua đánh đến phủ mình còn bị thương thực khách môn nhân không nói, hôm nay tại trước mặt Tấn Dương công cũng dám động thủ với hắn, hắn càng nghĩ càng không cam lòng, tuy nói hôm nay tại trước mặt Tấn Dương công hắn bị ép cam đoan không được đào con mắt của Tất Dao Quang, nhưng lúc này đâu nuốt được hạ cơn tức này, hắn nói:
“Chặn hai ngón tay cái của Tất cơ xuống, đưa cho Triệu Húc Dương, nói là lễ vật bổn công tử tặng hắn!” Lúc hắn nói chuyện, bởi vì bị Triệu Húc Dương đánh rụng một cái răng cho nên bị hở, môn hạ kia mãi lâu sau mới hiểu được ý của hắn, Triệu Xương càng lúc càng điên tiết, răng mất chính là chuyện lớn cả đời, Triệu Húc Dương lại dám đánh mạnh như thế, thù này không báo, thật sự uổng làm người.
Nếu không phải sợ chặt hai tay Tất Dao Quang, có khả năng sẽ mất máu quá nhiều, đến lúc đó mất mạng sẽ chọc cho được Tấn Dương công không vui, Triệu Xương thật muốn sai người băm hai tay Tất Dao Quang xuống đưa cho Triệu Húc Dương, hắn sờ sờ mặt rồi căm hận nói:
” Chặt hai tay ngón cái xuống! Bày ở trong hộp gấm, tặng cho Triệu Húc Dương!”
Hạ nhân lĩnh mệnh tiến đến, lúc Triệu Húc Dương tiếp người của Triệu Xương đến đưa tới lễ, trong lòng có cảm giác xấu xông lên đầu, hắn còn rất sợ Triệu Xương làm liều mà giết Tất Dao Quang, hoặc móc mắt cô, trong cung lúc hắn nghe được Triệu Xương uy hiếp chính mình thì đã đề phòng hắn một chiêu này, lúc gần đi cầu Tấn Dương công hạ lệnh lại để cho Triệu Xương không được tổn thương con mắt của Tất Dao Quang.
Hắn vội vã mở cái hộp ra, bên trong mùi máu tươi còn chưa hoàn toàn tán đi, hai ngón tay bày ở trong đó, trên đó máu tươi vừa mới đông lại, tuy nói không phải con mắt nhưng nhìn thấy ngón tay thì Triệu Húc Dương vẫn không thể chịu đựng được, ‘Phốc phốc’ một tiếng máu tươi lại lần nữa phun tới: “Triệu Xương! Bổn công tử không giết ngươi nhằm báo thù thù này, thề không làm người!”
Hai người này kết thù kết oán càng kết càng sâu, mà bên kia Tất Dao Quang bị Triệu Xương trong phủ dùng xe ngựa lều cổ đưa về đến đấy, tiễn đưa khi trở về thì cô đã hôn mê bất tỉnh, hai tay dùng vải xám bọc lấy, bị người lặng lẽ đưa trở về.
Trước bữa tối, Bách Hợp đang cùng Tô Trinh chung thực thương nghị đoạt vị sự tình, Triệu Xương và Triệu Húc Dương đã không đội trời chung, Tấn Dương công còn hai công tử nữa, còn thừa hai người liền dễ dàng đối phó nhiều lắm, Tô Trinh đề nghị:
“Hôm qua công tử Dương và công tử Xương đấu đến nửa đêm, sẽ thiếu nhân thủ, Trinh có thể sai khiến người lẫn vào trong phủ Triệu Xương cùng Triệu Húc Dương, việc này tất thành sẽ bảo  hai người này phân biệt lôi kéo hai công tử còn lại, không thể để cho hai người này chỉ lo thân mình, lôi kéo hai người này cùng nhập đội doanh, Triệu Xương và Triệu Húc Dương vừa xong thì hai người này cũng tự sụp đổ, công tử tranh thủ…” Thời đại này còn chưa có tranh đấu giữa các đảng phái, không nghĩ tới Tô Trinh này ngược lại xác thực có vài phần bổn sự, còn nghĩ ra một cái phương pháp ác độc loại bỏ tứ công tử của Tấn Dương công .
Đợi đến lúc Triệu Xương và Triệu Húc Dương đấu xong, hai người này cũng tất nhiên sẽ không may. Tấn Dương công tổng cộng thêm Bách Hợp mới được năm đứa con, đến lúc đó mất hết, còn thừa mỗi Bách Hợp một người có thể dùng, Tấn Dương công đang tại vị nhưng dù sao cũng đã già, một khi Bách Hợp quét dọn hết chướng ngại, sau này ngoại trừ cô ra lại không còn ai có thể tiếp nhận nước Tấn, hơn nữa không cần cô phạm thượng làm loạn bốc lên chút ít phong hiểm, như vậy biện pháp có thể nói là ổn thỏa nhất có điều hơi độc.
Bách Hợp trong lòng cũng nghĩ như vậy, cô nhẹ gật đầu:
” Hoàng kim để thu mua lòng người thì hãy dùng hoàng kim mà Triệu Húc Dương tặng.”

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion11 Comments

  1. Bách Hợp mưu kế quá hay. Dùng một Tất Dao Quang không đáng giá một xu đi dạo một vòng bên ngoài lời được hai tòa thành, bồi thêm bao nhiêu hoàng kim và lễ vật. Kèm theo đó kết lên mối thù không đội trời chung của Triệu Xương và Triệu Húc Dương, Tất Dao Quang lại bị chặt ngón tay và thành vật xui xẻo. Mưu kế này cũng làm Tô Trinh lo sợ, chấn nhiếp được hắn làm hắn một lòng đi theo Bách Hợp
    Cảm ơn editors

  2. Một người không giá trị đổi về giá trị nhiều hơn, buôn bán thật có lời mà. Mấy anh em nhà họ Triệu càng ngày càng đấu không chết không ngừng, trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi rồi. Thế nào cũng sẽ ám toán nhau thôi, thật trông chờ chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!@

  3. haha. TDQ dạo 1 vòng cuối cùng lại quay lại chỗ cũ. BH không những không mất người mà còn được tiền nữa, lại thêm bao nhiêu lợi lộc. Tính toán thật hay a.kk

    tks tỷ ạk

  4. ui trùi ui, cung đấu phiên bản công tử này xem ra còn kinh hơn mấy phiên bản cung đấu khác ta đã xem qua rồi a, k thể ngờ được tâm kế nam nhân còn kinh dị hơn nữ nhân chứ chẳng đùa, à mà trước giờ toàn xem mấy bà phi tần đánh nhau có biết gì về phương diện này đâu, mà vói Hợp tỷ thì cam đoan k có ông thần nào chơi lại nổi oa~~~ ;97 ;17

  5. Bách hợp làm ngư ông đắc lợi. Haha. Tất dao quang có vui hay k khi biết 1 triều đại xoay chuyển vì cô ta. 5 công tử xoay quanh 1 mình cô ta còn gì. Đúng vai nữ chính phiên bản lỗi.

  6. Vật hoàn chỗ cũ hơn nữa còn tặng kèm theo hai thành trì coi bộ vụ này buôn bán lời ấy chứ mặc dù Tất Dao cũng không quan trọng gì

  7. Hqua còn lớn tiếng chửi bới này nọ, cái gì mà công bằng hay gì đó hay ho, gặp chuyện để xem mồm to giải quyết vấn đề gì nào? Hơ hơ. Nghĩ mình là ai mà lớn lối thế. Đáng đời TDQ. Đáng đời 2 tên công tử bươu đầu mẻ trán chỉ vì 1 tiện nhân haha

  8. Mấy con xuyên ko về cổ đại lúc nào cũng mang cái suy nghĩ hơn người nọ kia. Thật sự ghét lắm luôn, nhập gia tuỳ tục. Cổ đại là nền tảng tiến vào tương lai, Người cổ đại siêu giỏi vì họ chẳng có sách vở hay kiến thức đời trước để lại. Mà mình được học từ bé đến lớn nên phải hơn chứ. Đúng là mấy con ngu người, Tất Dao Cơ ngu vãi, vừa xấu vừa ngu còn nghĩ mình là tiên nữ

  9. Chương sau chắc Xương tạo phản cho coi. Bách Hợp tính kĩ tới nước sau luôn. Đọc từ đầu đến giờ thấy Bách Hợp rất thông minh, nhưng trong tình cảm lại rất ngây ngốc, ngoài tính phòng bị người cao ra thì chuyện tình cảm rất ngố tàu

  10. Bách Hợp lúc nào cũng khiến người khác phải nể. Thích nhất là mấy cảnh Bách Hợp khiến người khác sáng mắt ra khi mưu không bằng, khiến người khác nể với biết ơn trời đất khi không chọc phải người như cô.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: