Bia Đỡ Đạn Phản Công – Nam phụ thánh mẫu 17+18

10

Nam phụ thánh mẫu 17

Edit: Vũ Thiên

Beta: Sakura

Tuy lúc này bước chân Triệu Húc Dương thật sự không nhẹ nhõm nổi, nhưng thấy Tất Dao Quang vui mừng thì trong lòng vẫn tự an ủi mình, bỏ phú quý đổi lấy tiểu mỹ nhân, hắn lôi kéo Tất Dao Quang ra khỏi phủ Bách Hợp, mới bước ra đại môn, ‘Bành’ một tiếng cửa liền đóng lại, hành động như vậy dọa Tất Dao Quang nhảy dựng, cô  ta ‘Phi’ một tiếng, hì hì cười nói: “Hừ, đóng cửa gấp gáp như vậy! Cái địa phương quỷ quái này, có cầu xin thì lão nương cũng không trở lại…” Cô ta hưng phấn cho rằng mình đã tìm được tri kỉ nên không có chú ý tới động tĩnh cổ quái bên ngoài.
Nói còn chưa dứt lời, cách đó không xa mấy người mặc áo vải bố cùng với giầy rơm kiểu kiếm khách Mặc gia vây quanh ở mấy người trước mặt.
Sắc mặt Triệu Húc Dương biến đổi, Triệu Xương ngồi trên xe ngựa ở cách đó không xa cười lớn, chăm chút quan sat cảnh tình bên này. Tuy Triệu Húc Dương cũng dẫn theo thực khách, nhưng hắn không giống Triệu Xương có chuẩn bị, rõ ràng đang đào hố chờ hắn nhảy, đối phương người đông thế mạnh, hắn cũng không mang nhiều người, hôm nay lúc ra ngoài Triệu Húc Dương cũng không ngờ mình sẽ gặp tai nạn, bên người chỉ dẫn theo mấy kiếm khách, hôm nay dưới tình huống Triệu Xương có chuẩn bị, hắn sợ phát run, những kiếm khách kia cuốn lấy người bên cạnh Triệu Húc Dương, người bên cạnh Triệu Húc Dương không phải đối thủ của đối phương, cách đó không xa một loạt cung tiễn nhắm đến nơi này, lúc mấy mũi tên bắn bắn tới, nếu không có mấy thực khách trung thành dùng thân hộ chủ thì chỉ sợ Triệu Húc Dương đã bị thương.
Tất Dao Quang giống như chim sợ cành cong trốn ở trong ngực Triệu Húc Dương, sau khi cô ta xuyên đến cổ đại tự cho là bản thân đã gặp rất nhiều chuyện và người, cũng cho rằng mình vô cùng hiểu rõ quy tắc ở cổ đại. Được một đám nam nhân cổ đại cuồng nhiệt theo đuổi thì trong lòng cô ta kỳ thật có chút tự đắc, tuy từng bị tổn thương vì Triệu Bách Hợp, nhưng cô ta cũng không cho là bản thân sẽ gặp nguy hiểm ở cổ đại. Thậm chí cô ta kiên trì cho rằng sẽ có một ngày bản thân bình an trở lại hiện đại, nhưng lúc này nghe được những tiếng hét thảm bên tai, người bên cạnh không ngừng ngã xuống, huyết nhục bay tứ tung. Cô ta đôt nhiên thét lên, trấn định cùng kiên cường trước đó nhanh chóng tan rã.
Cô ta sớm đã quên mình vừa mới nói “về sau có cầu xin thì cô ta cũng không thèm quay lại cái địa phương quỷ quái này ‘, bắt đầu quay đầu dốc sức đập đại môn phủ Bách Hợp, muốn xông vào, có điều lúc này bên trong đã sớm đóng chặt, làm sao có thể mở ra?
Bên ngoài tiếng kêu rung trời, mấy thực khách tuy khó chơi nhưng song quyền nan địch tứ thủ. Một đầu mũi tên phóng tới Triệu Húc Dương, bên kia vài tên kiếm sĩ truy đuổi hắn rất sít sao, lúc Triệu Húc Dương chật vật được hai kiếm sĩ trung thành liều chết bảo hộ phá vòng vây, một tên cũng không giữ lại, cái bao mà Tất Dao Quang luôn vác trên lưng được cô ta coi như bảo bối, vác trên người cô sống chết không chịu rời thân. Đến Triệu Húc Dương nói muốn thay cô vác thì cô ta cũng cự tuyệt, lúc này trói được cực kỳ kín, một khi bị ôm lấy, người cô liền không tự chủ được bị kéo ra, buông tay Triệu Húc Dương, lúc Triệu Húc Dương phát hiện hai người bị tách ra, lúc thò tay muốn giữ lại thì Tất Dao Quang đã bị người kéo ra bên ngoài, vài tên kiếm sĩ vây ở trước mặt hắn. Thực khách bên người Triệu Húc Dương cuống quít ngăn hắn lại:
“Thiên kim chi tử. Cẩn thận!” Triệu Húc Dương làm sao nghe vào lời nói như vậy, vì Tất Dao Quang hắn đã mất hai cái thành, hiện tại nếu người bị bắt đi, chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao.
Nhưng hai kiếm sĩ ngăn cản rồi kéo hắn đi trong tiếng hét giận dữ của Triệu Húc Dương, vẫn không thể nào bảo vệ Tất Dao Quang. Tất Dao Quang bị người mang lên xe ngựa cách đó không xa, mấy kiếm sĩ đang hăng hái chiến đấu đột nhiên biến mất không thấy, Triệu Húc Dương trở lại xe ngựa của mình, lúc hai gã kiếm sĩ bị thương đuổi một hồi rồi trở về, giao cho hắn một đống lớn đồ đạc, là cái bọc lúc trước Tất Dao Quang coi như bảo bối, bên trong có hũ có đồ đồng thau cùng với đồ đá các loại đều vỡ sạch, bên trong một ít đồ kỳ dị cũng vỡ ra, hắn chỉ cảm thấy mạch máu trong đầu mình ‘Thình thịch’  nhảy, kiếm sĩ vẫn đang hồi báo:
“Lúc thuộc hạ truy đến, Tất cơ đã không thấy bóng dáng, chỉ tìm được cái bọc này…” Triệu Húc Dương nghe nói như thế, mở ra nhìn thấy đồ vật mà Tất Dao Quang lưu lại, không thể kìm được, đá liên tục vào cái bao này, trong cổ ngòn ngọt, ‘Oa’ một tiếng một ngụm lớn máu tươi thẳng tắp phun ra.
” Vì sao các ngươi ngăn ta cứu nàng?” Triệu Húc Dương lúc này lửa giận công tâm, hắn vừa nghĩ tới mình vì Tất Dao Quang mà cho Bách Hợp hai cái thành trì, hôm nay người còn chưa động vào mà Tất Dao Quang đã bị cướp đi, cái mùi vị vừa mất người vừa mất tiền này, Triệu Húc Dương quả thực muốn cầm thanh đao chém nát tất cả đồ vật trước mặt, hắn đem lửa giận phát tiết đến hai thực khách trung thành trước mắt, trong miệng bắt đầu mắng:
“Hai người các ngươi ăn lộc của vua, nên trung với quân, bổn công tử muốn cứu Dao Cơ, cần gì hai phế vật các ngươi đến ngăn! Đồ vô dụng, cứu không được người thì thôi, còn cầm thứ này đến chỗ bổn công tử, cút!”
Lúc này thực khách cũng không phải là nô bộc, những người này cũng không phải không có tài năng bản lĩnh, sở dĩ đi theo Triệu Húc Dương, đơn thuần là ngưỡng mộ phong độ của hắn, nguyện ý vì hắn ra sức mà thôi, lúc này Triệu Húc Dương nhục nhã bọn hắn như thế, hai người đâu chịu được, lập tức nhìn lẫn nhau, sắc mặt có chút xanh:
“Công tử nói vậy là ý gì? Chỉ là một phụ nhân, làm sao so được với thân phận tôn qúy của công tử? Việc này rõ ràng là đối phương có chuẩn bị mà đến, công tử vì một phu nhân bị sắc đẹp làm cho hồ đồ…” Hai người này vốn trung thành thờ chủ cũng không sai, lúc nguy nan trước mắt lại không để ý tánh mạng của mình bảo hộ chu toàn Triệu Húc Dương, nếu là thay đổi tình huống, hôm nay nếu không có chuyện Tất Dao Quang, nói không chừng Triệu Húc Dương còn tán thưởng hai người này có thêm.
Nhưng dưới tình huống cả tiền và tình đều không còn, hai gã thực khách còn nói như vậy, Triệu Húc Dương liền có chút nhịn không được phát hỏa, hắn lập tức quát to một tiếng: “Cút! Đồ vô dụng, kiếm Mặc gia thanh danh như sấm, cũng chỉ dưỡng ra đám phế vật các ngươi…”
Nếu hắn chỉ nhục nhã hai người thì thôi, hôm nay còn nói cả Mặc gia, hai gã kiếm sĩ làm sao chịu được, lập tức trợn tròn mắt, nếu không phải phản chủ là đi ngược lại gia quy Mặc gia cùng với đạo làm hiệp nghĩa, nói không chừng lúc này hai người đã rút kiếm chém Triệu Húc Dương, lúc này mặc dù không động thủ, nhưng tay hai người lại đè xuống trường kiếm bên hông, Mặc gia làm việc đều có gia pháp, mà người thời này lại coi trọng nghĩa khí coi trọng chữ tín, hủy tôn nghiêm người kiếm sĩ so với giết họ còn tàn nhẫn hơn,  người kiếm sĩ có thể chết chứ không chịu nhục, nhưng tuyệt không nguyện vì loại người như Triệu Húc Dương mà bỏ đi khí khái cùng với tôn nghiêm của Mặc gia kiếm khách!
Hai người không nói hai lời, trầm mặc một lát, không hẹn mà cùng từ trên xe ngựa nhảy xuống, cũng không quay đầu lại mà rời đi, Triệu Húc Dương một mình ở trong xe ngựa, kinh hoàng chưa định, chứng kiến tình cảnh như vậy thì lại chửi ầm lên, nỗi sợ hồi nãy còn chưa định thần lại, suýt nữa ngất đi.
Lúc tin tức truyền về phủ Bách Hợp, Bách Hợp chỉ nở nụ cười một tiếng rồi rửa mặt rồi ngủ, ngày thứ hai lúc trời chưa sáng, tùy tùng tiến đến hồi báo, nói Tô Trinh đang đợi trong điện, muốn gặp cô.
Bách Hợp một mặt vịn tùy tùng ngồi dậy, một mặt phái người triệu Tô Trinh vào, Tô Trinh đến trước mặt hướng Bách Hợp hành lễ, lúc này mới nở nụ cười nói:
“Chúa công, đêm qua Triệu Xương bố trí mai phục, bắt Tất cơ đi, rạng sáng Triệu Húc Dương mang người xông vào phủ Triệu Xương, còn kinh động đến Đại Vương.”
Tối qua đúng là có trò hay, đêm qua sau khi Triệu Húc Dương ra khỏi phủ Bách Hợp liền trúng mai phục, Tất Dao Quang bị người cướp đi, hộ vệ tùy thân của hắn sau khi đuổi theo một đoạn đường lại không cướp được Tất Dao Quang về, lại mang về bọc hành lí của Tất Dao Quang, Triệu Húc Dương nổi giận đuổi hai thực khách đi, lúc ấy hắn bất đắc dĩ, lòng nóng như lửa đốt sai người lái xe ngựa dạo qua thành một vòng, lại lệnh cho binh sĩ thủ thành đề phòng, cũng không phát hiện có nhân vật khả nghi ra khỏi thành, Triệu Húc Dương cũng không ngốc, lập tức liền phát hiện trong đó có điểm đáng ngờ.
Dựa vào tâm mà nói, Tất Dao Quang trong lòng hắn đương nhiên vô cùng quan trọng, nhưng nếu trong mắt người khác lại không như thế, dung mạo của cô ta cũng không tuyệt sắc, tuy trên người có một loại khí chất khác với phụ nữ thời đại này, nhưng lần đầu tiên gặp cô ta làm sao có thể biết rõ điểm này? Huống chi Tất Dao Quang không oán không cừu với người khác, làm sao sẽ có người bắt cóc cô? Cướp cô ta cũng không có chỗ tốt, ngược lại có khả năng sẽ chọc cho bản thân một cái phiền phức, trừ phi là có người ác ý với mình, không sợ mình còn cố ý đối nghịch với hắn!
Vừa nghĩ như thế, Triệu Húc Dương đã nhớ tới lúc ở phủ Bách Hợp, Triệu Xương tranh đoạt Tất Dao Quang với hắn, cũng đưa ra đồ đạc đổi lấy Tất Dao Quang, sau đó bị Triệu Húc Dương ngăn cản, Triệu Xương tuy nói sau đó bị Triệu Húc Dương đuổi đi, thế nhưng ánh mắt oán hận của hắn trước khi đi, lại để cho Triệu Húc Dương không rét mà run, lúc ấy Triệu Xương bảo hắn xem kỹ mỹ nhân, Triệu Húc Dương lúc ấy nghĩ đến nữ nhân của mình, thật vất vả đạt được phải nâng trên lòng bàn tay, từ nay về sau không cho cô chịu chút khổ sở nào, hắn không hề nghĩ tới Triệu Xương nói xem kỹ” là ý khác.
Lúc này Triệu Húc Dương càng nghĩ càng thấy có chút không đúng, ngay từ đầu hắn đã từng hoài nghi có phải Bách Hợp tự trộm không, nhưng lập tức bản thân hắn lại rất nhanh phủ nhận điểm này.
Triệu Bách Hợp ở nước Tấn Quốc cũng không được sủng, trong các công tử tuy hắn mang danh là Đại công tử, nhưng lại không có thế lực, Tấn Dương công không thích hắn, thực khách ở phủ hắn là ít nhất, thậm chí có người đem chuyện lúc trước hắn phải giả nữ truyền ra ngoài, rất nhiều hiệp nghĩa chi sĩ ngại điểm này cũng không muốn kết giao, hơn nữa hắn ta không được sủng ái, trong tay tiền tài cũng không nhiều, nuôi thực khách cũng cần tiêu rất nhiều, hắn không thể làm được chuyện như vậy.

Nam phụ thánh mẫu 18

Tối hôm qua người phục kích mình rõ ràng thực lực cao cường mà võ nghệ cũng không kém, hơn nữa mình vừa đắc tội Triệu Xương, như vậy vừa khớp, người cướp đi Tất Dao Quang là ai, trong lòng Triệu Húc Dương đã biết.
Vừa nghĩ tới tiểu nhân Triệu Xương này không chỉ cướp đi người trong lòng của mình, chắc cũng không thể đối tốt với cô, cả người Triệu Húc Dương như muốn phát điên, hôm nay Tất Dao Quang với hắn mà nói không chỉ là yêu đơn phương, hắn vừa mới đem hai thành trì đổi lấy cô, nay thành trì mất rồi, người cũng bị cướp mất, làm sao hắn nuốt được cơn tức này, giữa đêm triệu tập binh mã, đằng đằng sát khí phóng đến phủ Triệu Xương.
Hai người đấu đến ngươi chết ta sống, Triệu Húc Dương có chuẩn bị mà đến, lần này để đoạt lại tiểu mỹ nhân, cũng xem như cực kì liều mạng, giết đến đỏ mắt, mà phủ Triệu Xương thì cao thủ nhiều như mây, lại ở trong đại bản doanh của mình, song phương nhất thời không làm gì được nhau, đến lúc rạng sáng gà trống gáy, chuyện này bị người truyền vào trong nội cung, kinh động đến Tấn Dương công, Tấn Dương công dưới sự hoảng loạn phái người xuất cung, mới ngăn được hai nhi tử giết đến đỏ mắt này lại.
Đêm qua Tô Trinh sai người canh giữ ở ngoài phủ Triệu Xương, lúc này sáng sớm nhận được tin tức liền chạy tới nói tin tức này cho Bách Hợp:
“Chúa công, hôm nay hai người này đã kết thành mối thù lớn ngươi sống ta chết, đúng là ngao cò tranh nhau, chúa công được lợi, hiện nay tin tức đã truyền ra, mặc dù Đại Vương lệnh toàn thành giới nghiêm, nhưng chỉ sợ việc này giấu không nổi…” trong mắt Tô Trinh lóe ra  ánh sang hưng phấn, Triệu Húc Dương ngày đó hủy đi nhân duyên của hắn, hôm nay lại rước phải tai họa như vậy, đương nhiên hắn vui vẻ, chỉ cần thanh danh Triệu Húc Dương ngày một xấu đi, đúng là thời điểm tốt cho Bách Hợp, hai công tử của Tấn Dương công tranh quyền đoạt lợi đã truyền đi. Nếu tin tức hai huynh đệ vì một nữ nhân mà bất hoà như thế, tất nhiên sẽ mất dân tâm, Bách Hợp lúc này không ra tay, còn chờ đến khi nào?
“Đừng vội! Giúp bổn công tử thay quần áo rửa mặt. Người thay phụ vương truyền lệnh, chỉ sợ rất nhanh sẽ đến.” Tối hôm qua Bách Hợp đưa Tất Dao Quang cùng Triệu Húc Dương thì cũng đã đoán được kết quả như vậy.
Triệu Xương là tiểu nhân, Triệu Húc Dương vì Tất Dao Quang mà đắc tội hắn. Cơn tức này hắn nhất định nuối không trôi, nhưng cô không ngờ hai người này sẽ náo lớn như vậy, quả thực ngoài dự liệu của cô, quả nhiên Tất Dao Quang là ngôi sao tai họa, ai dính tới cô ta đều gặp họa, cô buông tay thì Triệu Húc Dương lại tiếp ứng, đầu tiên là chọc Tô Trinh người lòng dạ hẹp hòi, ngay sau đó lại đối kháng Triệu Xương, hôm nay lại vì cô ta mà giữa đêm cùng Triệu Xương đánh giết, đến thực khách bên cạnh mình cũng đuổi đi, cùng kịch tình bên trong mà Triệu Bách Hợp biết quả thực rất khác biệt, quan trọng nhất là, hắn làm nhiều như vậy thế mà Tất Dao Quang lại bị Triệu Xương tên ác nhân này cướp đi, hiển nhiên hậu quả cũng không quá lạc quan.
Nghĩ đến trong kịch tình Triệu Bách Hợp vì Tất Dao Quang hi sinh nhiều như vậy, thậm chí vì cô ta mà mang tiếng xấu nghịch cha, cuối cùng cô ta lại cùng Triệu Húc Dương liên thủ phản bội tình cảnh của hắn, hôm nay nghĩ đến Triệu Húc Dương vì Tất Dao Quang cắt đi hai thành không nói, còn đắc tội Triệu Xương, cái này thật đúng là ăn miếng trả miếng trời đất không dung tha.
Bách Hợp cười đến lông mày cũng cong lên, lúc Tô Trinh còn không hiểu Bách Hợp nói người trong cung sắp đến là ý gì, người đến mời Bách Hợp tiến cung quả nhiên đến rồi.
Đêm qua chuyện huynh đệ Triệu Xương ác đấu rất ồn ào. Cuối cùng cũng king dộng đến Tấn Dương công trong cung, dùng đầu ngón chân cũng biết đa phần người trong thành cũng đã biết được, lúc Bách Hợp vào hoàng cung, sắc trời đã sáng. Không giống trước kia toàn bộ cung điện Tấn Dương công ở ngược lại hiện ra một cảm giác yên lặng khác thường. Lúc Bách Hợp tiến vào đại điện, khuông mặt Tấn Dương công trầm mặc, ngồi xếp bằng trên đài cao, thần sắc mỏi mệt, đầu đội mũ miện, ánh mắt nhìn Bách Hợp còn mang theo vẻ chán ghét.
Triệu Xương và Triệu Húc Dương quỳ ở một bên, trên người còn mặc bộ áo bào đêm qua, bộ dáng chật vật, vẻ mặt giận dữ không mất, lúc Bách Hợp tiến đến, ánh mắt Triệu Húc Dương như muốn ăn thịt người, nhìn thoáng qua Bách Hợp, lập tức rất nhanh dời đi.
“Đêm qua chỉ vì một nữ nhân, huynh đệ hai người lại thủ túc tương tàn đến tình trạng này! Quả nhân hôm nay còn chưa già, các ngươi lại lớn mật!” Sau khi Tấn Dương công biết chân tướng thì tức giận đến muốn thổ huyết, lúc này lão càng nhìn Bách Hợp càng không vừa mắt, nếu không phải hắn mang cái Tất cơ gì đó ra thì hai đứa con mình cũng sẽ không vì một nữ nhân mà náo đến như thế, lão chỉ vào Bách Hợp, nghiêm nghị thét lên:
“Đem nguyên do đêm qua, một năm một mười nói ra, nếu như có nửa điểm giấu diếm, quả nhân sẽ không tha cho ngươi!”
Lúc này Tấn Dương công thuần túy là giận chó đánh mèo, nhưng Bách Hợp lại không chút hoang mang, mặc dù cô có mục đích châm ngòi ly gián, nhưng cũng là Triệu Húc Dương hai người này nguyện ý cắn câu, trách không được người khác, bởi vậy cô đem chuyện đêm qua Tất Dao Quang hiến hát, kết quả Triệu Xương liếc chọn trúng Tất Dao Quang, lại chọc giận Triệu Húc Dương từ đầu chí cuối nói một lần:
“Vốn sự tình không đến tận đây, Hợp định tặng Tất cơ cho Triệu Húc Dương, ai ngờ hắn lại không háo sắc, bắt đắc dĩ Hợp đành tặng tiểu mỹ nhân cho Triệu Xương nhưng Triệu Húc Dương lại không cam lòng, lập tức đuổi Triệu Xương đi, dùng hai tòa thành trì đổi lấy Tất cơ, Hợp nhất thời động tâm nên đã đáp ứng, chuyện sau đó thì Hợp cũng không biết.”
Cô đem chuyện tẩy trắng, Triệu Húc Dương nghe được tròn mắt muốn ngất, thấy Bách Hợp lúc này còn dám nhắc tới cắt đi thành trì, trong lòng khí huyết dâng trào:
“Phụ vương! Sau khi Húc Dương ra ngoài thì đã bị Triệu Xương bố trí mai phục, suýt nữa mất mạng trong tay hắn, thời khắc mấu chốt Triệu Bách Hợp đóng cửa không ra, hành vi như thế, thật sự đáng giận, hai tòa thành trì kia là hắn bức Húc Dương cắt, hôm qua Tất cơ gặp nạn thế hắn không chịu trợ giúp, lần trao đổi này phải hủy đi!”
“Triệu Húc Dương, chính ngươi vô năng không bảo vệ được nữ nhân của mình, ngược lại trách ta không trợ thủ, ngươi đã ra khỏi phủ bổn công tử thì có liên quan gì tới ta? Chẳng lẽ sau này lúc ngươi cưới vợ nạp thiếp, nếu không được còn muốn bổn công tử thay ngươi ra trận hay sao? Thật sự hoang đường!” Bách Hợp sớm đoán được Triệu Húc Dương sẽ chơi xấu, mục tiêu của cô vốn không phải là hai tòa thành, đêm qua sở dĩ ép Triệu Húc Dương cắt thành, thuần túy chỉ là khiến cho hắn sau khi cắt thành đau lòng như cắt, lúc mất Tất Dao Quang thì hận Triệu Xương tận xương, sẽ kết xuống thâm cừu đại hận mà thôi, hôm nay mục đích đã đạt tới, cho dù Triệu Húc Dương phủ nhận thì Bách Hợp cũng không giận.
Mặc dù trong lòng cô bình thản, nhưng trên mặt lại lộ ra nét giận dữ, chỉ vào mũi Triệu Húc Dương mà mắng to. Khiến Triệu Húc Dương tức đến sắc mặt xanh trắng giao thoa, nắm đấm liền nắm chặt.
Đêm qua tổn thất của hắn không thể đo lường, không chỉ là rất nhiều thực khách mất mạng, mà sau khi hai thực khách bảo vệ hắn bị đuổi đi. Trong phủ chẳng biết tại sao để lộ tiếng gió, hôm nay sáng sớm trong phủ đã có người đồn đãi hắn không hiền, liên tiếp cáo biệt vào lúc hắn tiến cung. Rất nhiều nghĩa sĩ và mưu sĩ trước đây trung thành tận tụy phò tá hắn đều đi hơn phân nửa, lúc này không biết còn lưu lại bao nhiêu, nghĩ đến những thứ này, lòng Triệu Húc Dương liền đau như cắt.
Nếu lúc nguy nan hôm qua Bách Hợp giúp đỡ hắn, sẽ không khiến hắn tức giận đuổi hai gã thực khách đi, làm sao hắn gặp phải chuyện như vậy?
Nghĩ như vậy, trong lòng Triệu Húc Dương liền hận luôn Bách Hợp. Lúc này nghe cô còn dám mỉa mai mình, suýt nữa nhảy lên muốn đánh cô.
Tấn Dương công thấy tình huống như vậy, cuống quít lệnh cho người trấn an hắn, lúc này mới nhíu lông mày liếc Bách Hợp:
“Một nữ nhân, giá trị hai cái thành trì, thực sự quá hoang đường, chuyện thành trì để sau hãy nói! Tử Xương, đêm qua ngươi cướp nữ nhân kia đi?”
Mặc dù ngoại tổ của Triệu Xương chính là Xuân Dương quân, lúc trước đã giúp đỡ Tấn Dương công rất nhiều, nhưng đã nhiều năm trôi qua, nước Tấn giờ này đã là Tấn Dương công nắm quyền, Tấn Dương công sủng ái Hàn Khương phu nhân đương nhiên thiên vị con trai Hàn Khương phu nhân, cũng không ưa thích Triệu Xương đứa con trai này, Triệu Xương bị Triệu Húc Dương giết đến tận cửa phủ. Việc này dù hắn chủ động khiêu khích. Nhưng nếu tối hôm qua Triệu Húc Dương không khinh người quá đáng thìhắn cũng không sinh ra ý nghĩ như vậy, đêm qua cướp được Tất Dao Quang, cũng không ngờ Triệu Húc Dương sau đó liền lãnh binh đánh tới. Cái này như là tát thật mạnh vào mặt hắn, sau này người nước Tấn nhắc tới thì thể diện của hắn để ở đâu?
Hiện tại trong lời nói của Tấn Dương công rõ ràng thiên vị Triệu Húc Dương, cơn tức này khiến Triệu Xương nhẫn không được, hắn nghe Tấn Dương công hỏi như vậy, lại thấy một bên bản mặt phẫn nộ của Triệu Húc Dương, lập tức liền nở nụ cười:
“Không sai! Nữ nhân này vốn là giao dịch của bổn công tử cùng Triệu Tín dĩ nhiên phải thuộc về Xương, đáng tiếc Triệu Húc Dương không biết tốt xấu, cố ý đối đầu với bổn công tử, Triệu Tín tặng tiểu mỹ nhân cho hắn thì hắn lại không muốn, bổn công tử vừa nói phải đổi thì hắn liền cùng bổn công tử tranh đoạt, trước mặt mọi người đuổi bổn công tử, thức sự không coi ai ra gì, bổn công tử nuốt không trôi cơn tức này, chỉ cướp Tất cơ đi, lại không động tới tính mạng Triệu Húc Dương, chẳng lẽ phụ vương muốn vì thế mà trách tội Xương?”
Nghe được Triệu Xương xác nhận Tất Dao Quang trong tay hắn, Triệu Húc Dương thở dài một hơi, ngay sau đó lại giận không kiềm được, trên đài cao Tấn Dương công chứng kiến tình cảnh như vậy, cũng cảm thấy đau đầu, Triệu Xương thấy Triệu Húc Dương tức sùi bọt mép, lại đổ thêm dầu vào lửa:
“Đêm qua sau khi bổn công tử đoạt được Tất cơ, đã sủng hạnh nàng, không hổ là nữ nhân mà công tử Dương nhìn trúng, mùi vị không tệ, chỉ tiếc bổn công tử còn có chút hứng thú, nếu không Triệu Húc Dương ngươi lại bỏ ra hai tòa thành trì, bổn công tử sẽ đổi cho ngươi, ha ha ha ha ha…”
Lời này thốt ra, khiến trong đầu Triệu Húc Dương trống rỗng, đỉnh đầu như sấm đánh, tứ chi không khống chế nổi bắt đầu phát khởi run ra, một cỗ cảm giác không nói lên lời phát ra trong lòng của hắn, Bách Hợp ở một bên nghe nói như thế, phỏng đoán lúc này cảm thụ trong lòng hắn không khác gì cảm thụ của Triệu Bách Hợp lúc đoạt được Tấn Quốc nhưng lại bị Tất Dao Quang nói cô ta đã yêu Triệu Húc Dương, quyết định ở bên hắn cả đời, cô đang có chút vui vẻ thì đột nhiên Triệu Húc Dương thô bạo nhảy lên, đưa tay đánh Triệu Xương !

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion10 Comments

  1. Triệu Húc Dương kỳ này bị thiệt thòi lớn rồi. Hắn ta mất hai thành trì mới được Tất Dao Quang. Vậy mà vừa ra khỏi phủ của Bách Hợp lại bị Triệu Xương ám toán cướp người. Không những vậy hắn còn tổn thất mấy kiếm khách và làm mất lòng họ làm cho danh tiếng của hắn bị tổn hại nghiêm trọng. Cuối cùng Triệu Húc Dương lại đánh vào phủ Triệu Xương cướp người.
    Cảm ơn editors

  2. Tội nghiệp Triệu Húc Dương giờ như đứa trẻ bơ vơ người yêu bị cưỡm, mất 2 thành trì, đắc tội Mặc gia, nghĩa sĩ và mưu sĩ lần lượt xách đít ra đi. Hợp tỷ dùng mưu quá hay 1 tên bắn rớt mấy con chim, lần này Triệu Húc Dương điên lên muốn đánh Triệu Xương đến nơi xem xem ông vua cha còn bênh thế nào được. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!

  3. Ngon lành, gia môn bất hạnh, gia đình xào xáo gòi nơi! Dương công tử, đoạn đường về sau gập ghềnh a, phải cố gắng nhé

  4. đánh nhau rồi, đánh nhau to rồi, bà con lại coi kịch nè, Hợp ca tuưởng là nhân vật chính mà cũng chả phải nhân vật chính trong này a, thâm hiểm k chịu nổi
    Hàn Quang sướng nhé, vì mình mà đã có 2 vị công tử đấu đá đén ngươi chết ta sống rồi kìa, bản thân ta thật ghen tỵ nha ~ ;32 ;32

  5. Tất dao quang vừa ý rồi nhé. Về cổ đại có 1 dàn mỹ nam hoàng kim đánh nhau tranh giành nhau vì cô ta.
    Cứ có cảm giác nhóm người này ra được k mang não.

  6. Triệu Húc Dương quá manh động hắn đã có vết nhơ rồi còn ra tay đánh người trước mặt ông già nhà hắn thế này thì sẽ thất sủng sớm

  7. Haha..đâu phải ai cũng thánh mẫu như nguyên chủ mà để cho ả muốn làm gì làm. Chỉ là 1 nữ nô thôi mà đòi leo lên đầu chủ à? Cho đáng đời con điên. Kakaka~~~~ nghe TX nói mà ta thấy hả dạ giùm nguyên chủ gê

  8. Hay hay. 1 chiêu này của BH cho cả đại gia đình liêu xiêu luôn. Kkk 2 tên ngu vì gái đánh giết nhau. Ông bố xấu hổ. Còn con nhỏ não tàn thì cuoiis cùng cũng bị cường bạo. Haha coi thường người cổ đại à. Ăn đủ đi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: