Tận Thế Song Sủng – Chương 121+122

17

Chương 121: Đến miệng đường hầm

Edit: Hoa Hỷ Nhi

Beta: Sakura

Đám đàn ông cũng theo sát các cô bước vào, rồi ngồi xuống vây quanh cái bàn, ngồm ngoàng ăn hải sản, ngồm ngoàng uống rượu. Dù sao hiện tại bọn họ có năng lực bảo đảm cho người phụ nữ của mình có một cuộc sống thoải mái, đã thế sao phải khiến các cô mất hứng.

Ai nói tận thế thì phải  trải qua cuộc sống khổ cực, phải chịu đựng máu tanh, mặc vải rách, gặm lương khô đánh Zoombie, anh muốn chiều em tới hư luôn, lúc này bọn họ thật sự có khí phách đó. Trong gian phòng nhỏ ba cô gái ngồi trò chuyện vui đùa, bên ngoài đám đàn ông cũng thay nhau nâng ly rượu.

Khoảng cách từ nơi này đến miệng đường hầm vẫn còn chừng 100 cây số nữa, bây giờ khởi hành cũng đã muộn, vì phòng ngừa biến cố đêm trước lại phát sinh, mọi người đều thống nhất nghỉ tại đây một đêm. Hơn nữa đã hai đêm rồi mọi người cũng chưa được nghỉ ngơi, ở lại dưỡng sức lấy tinh thần tiếp một đêm cũng tốt. Đã có kế hoạch, mọi người cũng thoải mái ăn uống rồi lại tính sau.

Chờ ba cô gái ăn mặc thỏa đáng, thời điểm bước ra từ gian phòng nhỏ khiến cả đám đàn ông đều ngây ngẩn. Ba cô gái đều có phong thái đặc sắc khác nhau. Đường Nhược tươi mát, Phan Hiểu Huyên xinh đẹp, Dương Lê đơn giản, mỗi người như mang đến một cảnh đẹp riêng.

Thấy đám Đường Nhược bước ra, Bạch Thất vẫy tay với cô: ” Qua đây dùng cơm”, vì vậy ba cô gái đều lần lượt trở về chỗ ngồi ăn cơm. Bạch Thất trừ gắp thức ăn cho Đường Nhược ra, cũng không làm thêm cử chỉ khác thường gì nữa. Nhưng có điều mỗi lời nói, hành động đối với Đường Nhược ở trong mắt mọi người đều là cử chỉ ám muội, cũng may chiêu  ” Coi như không thấy ” của mọi người đột nhiên tăng mạnh, cùng nhau lướt qua hành đông của hai người họ.

Tuy nói mọi người đã có thịt có trái cây, nhưng hải sản, rau cỏ lâu lắm rồi chưa được ăn qua, cho nên bữa cơm này mọi người như ăn tiệc butffe liều mạng nhét thức ăn vào miệng, tiêu tốn hết một phần lớn hải sản tươi trong không gian của Đường Nhược.

Nhiều người nên thức ăn đã nấu chả mấy chốc đã hết sạch. Trời gần tối, ba cô gái lại tiếp tục ở chỗ này dựng nồi nấu cơm để cho ngày mai.

Đám đàn ông vây quanh cái xe ba bánh rồi thở dài, xe ba bánh này trải qua trận Zoombie đại chiến lần trước, đã tuyên bố hoàn thành nhiệm vụ của nó, động cơ đã báo hỏng luôn rồi.

Phan Đại Vĩ vỗ vỗ cái lan can buồng xe sau: “Lưu Binh, mau tranh thủ thời gian, công cụ cũng đưa cho cậu rồi, nhanh đi sửa đi”.

Lưu Binh cầm cờ lê thê thảm nói: “Chú Phan, cháu chỉ học nghề điện tử , sửa đồ điện nhà còn tạm được, chứ sửa cơ giới cháu cũng đành chịu”.

Phan Đại Vĩ nhìn cái máy phát điện một chút :”Nguyên lý đều giống nhau, thông hiểu đạo lý sẽ biết hết thôi.”

Lưu Binh nổi giận: ” Chú đến nói cho cháu biết, cái này làm sao thông suốt được”.

Phan Đại Vĩ lơ đễnh: “Điện tử và đầu bếp đều cùng một trường kỹ thuật cùng một thầy giáo. Cho nên cậu đừng có kéo tôi nói không được các loại, mau sửa nhanh lên”.

Lưu Bình: “…”

Tên nào nói điện tử và đầu bếp là một thầy dạy, nói ra tao đảm bảo không đánh chết mày. Có điều, cuối cùng Lưu Binh cũng không sửa được . Không còn cách nào, ngay cả xe cũng không có, mọi người đành phải dậy sớm từng bước lên đường.

Hôm trước đánh Zoombie mà giờ này thi thể vẫn lộ ra ngoài trên quốc lộ. Nơi này quả thật vô cùng hoang vắng không có người ở, ba ngày trên đường vẫn còn giữ nguyên bộ dáng cũ.

Mọi người đem thứ có thể đào thì đào, những nơi xa một chút thì bỏ qua. Hôm nay phải đi bộ rất xe, nếu như lại đào tinh hạch nữa… thôi bỏ qua, Zoombie còn nhiều mà, đã có nước không gian của Đường Nhược hơn nữa bọn họ cũng không thiếu tinh hạch.

Thời tiết bắt đầu trở lạnh, mọi người đi lại trên đường lớn rộng rãi cũng không thấy cảm giác oi bức khó chịu, gió lạnh thổi tới ngược lại còn khiến tâm tình thoải mái hơn. Dĩ nhiên, nếu như thỉnh thoảng không có vài con Zombie lắc lư thì càng tốt .

Đi hai giờ thì mọi người sẽ nghỉ ngơi một chút rồi sau đó lại tiếp tục theo kế hoạch của Bạch Thất đã định đi tiếp . Hôm nay may mắn hơn, đi khoảng bốn tiếng đã nhìn thấy một thấy một nhà nông viện nhỏ, bên trên biển viết “Tiểu viện nhà nông” chắc hẳn là mở tiệm cơm cho người qua đường.

Bạch Thất cầm bản đồ nhìn một chút: ” Buổi tối nghỉ ở trong này một đêm đi”, mọi người đều không ai dị nghị gì.

Bước vào sâu bên trong, một mùi hôi thối trực tiếp xộc ra, mọi người rối rít bưng mũi lại, nhưng đều không có ý định bước ra ngoài.

Một đường đặt chân đến đây cũng không dễ dàng gì, hơn nữa trong tận thế, loại hình ảnh cùng mùi này thật ra cũng đã thành thói quen. Bên trong chỉ có xác khô văng đầy trên đất, tay chân lìa người.

Kiểm tra quanh một vòng, không phát hiện có Zoombie cũng không phát hiện người nào may mắn còn sống, dọn dẹp lại một chút, mọi người liền chuẩn bị ở nơi này tạm một đêm.

Dựng tường đất để ngăn phòng, Đường Nhược chia nệm cho mọi người.

Phan Hiểu Huyên ngồi bên mép giường lầm bầm:”Thiên lý ở đâu, tôi đây dị năng giả Không gian  chính tông chỉ có 20 mét vuông không gian, còn cái người không chuyên nghiệp cư nhiên lại có không gian lớn như vậy”.

Lưu Binh ở bên cạnh chen vào một câu “Có người cả đời chính là số mệnh vai phụ, cho nên vẫn là diễn tốt nhân vật phụ của cô đi”.

Phan Hiểu Huyên ném gối vào người Lưu Binh: “Nếu tôi là vai phụ thì anh chính là vai phụ của phụ, là người lĩnh cơm hộp đầu tiên.”

Nơi này không chỉ có phòng ở, còn có cả phòng vệ sinh. Có điều kiện rồi, mọi người cũng dùng nước không gian Đường Nhược giặt sạch, tắm nước nóng. Ngày hôm sau lại tràn đầy tinh thần, từng bước đi đến miệng đường hầm.

Kỳ thật thời điểm ngày hôm qua, mọi người cũng đã thảo luận vấn đề quân đội đi hay lưu lại. Mọi người cảm thấy có lẽ bọn họ đi đến cửa đường hầm thì bọn Vệ Lam cũng đã rời đi.

Nếu mọi người đã tới rồi thì nên đi liếc mắt nhìn xung quanh, lỡ như Vệ Lam vì nhiệm vụ mà không để ý nhóm người mình thì cũng chẳng sao, bọn họ sẽ không thấy áy náy không đi tham gia nhiệm vụ kia.

Nếu như vẫn còn ở đây đào móc đường hầm giải cứu bọn họ thì nhóm mình sẽ càng thêm hết sức giúp đối phương hoàn thành nhiệm vụ, còn định không thu phí nữa đấy.

Về phần bọn họ lúc đó tại sao không trực tiếp đi nhà máy điện hạt nhân, đương nhiên là bởi vì đi nhà máy điện hạt nhân quả thật xa hơn cái thôn đó rất nhiều, trên đường đi có thể gặp vô vàn nguy hiểm không tên.

Tại một nơi không có bất kỳ nơi nào che chắn qua đêm trong núi, quả thật vô cùng nguy hiểm. Đoàn xe tưởng rằng đám người mình tới, cho dù không nhìn thấy quân đội thì ít nhất cũng có thể thấy ô tô của đoàn xe vẫn còn đó.

Nào biết đâu rằng …

Trong sườn núi mênh mông, trừ con đường lún xuống toàn đất đá kia thì cái gì cũng không có.

Hồ Hạo Thiên hoàn toàn bộc phát: “Mẹ kiếp, không chờ chúng ta cũng thôi đi, chúng ta cũng không trông cậy vào bọn họ cứu, nhưng thậm chí ngay cả xe cũng không để lại cho chúng ta”. Điền Hải nhìn xem Hồ hạo Thiên, lại nhìn xem Bạch Thất: ” Anh Bạch, hiện tại chúng ta làm sao bây giờ”.

Bạch Thất mở bản đồ ra nhìn một chút: “Nơi này trong vòng 100 cây số, cũng chỉ có tiểu viện nhỏ ngày hôm qua để qua đêm, lại trở về vượt qua một đêm ” .

Phan Đại Vĩ châm một điếu thuốc: ” Cũng chỉ có thể như vậy, trở về tiếp một đêm”.

 

Chương 122: Có người đưa xe.

Lưu Binh dẫn đầu chạy xuống núi: ” Vậy hãy mau lên, đợi chút nữa trời vừa chập tối, tôi cũng không muốn lại trải qua Zoombie triều nữa đâu”.

Một đám người phía sau Lưu Binh cũng đi xuống, đang đi phía sau truyền tới tiếng xe hơi chạy.

Phan Đại Vĩ nhìn về phía sau: “Ồ, có xe rồi..”.

Đi tới tổng cộng có ba chiếc xe, hơn nữa mấy chiếc xe hơi này đều là xe Jeep trứ danh. Mua một chiếc, mười một người chen vào một chiếc, cũng có thể chen chứ?.

Bất kể như thế nào, cũng còn tốt hơn đi bộ.

Vì vậy mọi người liền quyết định ngăn lại ba chiếc xe này, chuẩn bị thương lượng với đối phương để mua một chiếc xe.

Nhưng mà, mấy người  bên trên ba chiếc xe khi nhìn thấy mười một người, tất cả đều trợn to mắt, bộ dáng vẻ mặt khó có thể tin.

“Anh Thượng, bọn họ… Bọn họ cư nhiên không có… cũng không có chết… Chúng ta nên làm cái gì bây giờ? “. Người bên cạnh ghế lái cũng thiếu chút nữa đem mắt trừng ra ngoài.

Quá đáng sợ, lún lợi hại như vậy, cư nhiên không có ai chết, hơn nữa nhìn bọn họ trên đường tới đây khá sạch sẽ, tựa hồ so với mình, những người này cũng còn tốt hơn.

Rốt cuộc là đã sinh tồn như thế nào? Thật là làm cho người ta sợ hãi, càng nghĩ càng khủng bố.

” Bọn họ còn ngoắc tay với chúng ta, hình như không có nhận ra chúng ta tới”. Người ngồi phía sau suy đoán, Anh Thượng trầm ngâm một tiếng: “Tăng nhanh tốc độ, đâm qua, chạy nhanh, giải quyết hết bọn họ “.

” Anh Thượng, như vậy, như vậy thật sự có thể chứ?”.

Đường hầm sập cũng không đè chết được bọn họ, nhóm người mình đâm qua như vậy xác định có thể đâm chết bọn họ?

Nghĩ đến hình ảnh lần trước trong sân tại bọn hắn khiêu khích không thành, ngược lại bị phản áp chế, sắc mặt chàng trai càng thêm không tốt: : “Anh Thượng, không bằng chúng ta quay đầu đi… “.

“Nhanh, trước khi bọn họ còn không kịp có phản ứng, đâm đi qua! Không đâm được cũng không sao, chúng ta không cần chậm lại, trực tiếp xông qua, xuống núi!”.

Nói như vậy cũng có đạo lý, đâm không được cũng có thể trực tiếp xuống núi, người trên ghế lái cũng không nói gì nữa, dùng sức đạp chân ga vọt tới hướng phía đoàn đội Tùy Tiện.

Hồ Hạo Thiên bên này vừa mới vẫy tay, đã nhìn thấy mấy chiếc xe kia cùng nhau lao đến phía mình. Anh nhanh tránh sang bên cạnh, ngã nhào trên mặt đất, cánh tay bị trầy da: “Bà mẹ nó, đây là muốn mưu sát!”.

Ba chiếc xe căn bản không có ý định chậm lại, đâm tới mọi người, ánh mắt Bạch Thất phát lạnh, trực tiếp hướng về phía lốp xe bắn ra một cây băng tinh.

Oanh!. Bánh xe nổ, chiếc xe mất phương hướng khống chế, chuẩn bị lật nghiêng, thì một mặt băng cắm vào trong đất, một bên cắm vào xe, cứu vãn trận tai nạn xe này.

Trong nháy mắt, xảy ra quá nhiều chuyện, hết thảy mọi người cũng không kịp có phản ứng. Đương nhiên, Bạch Thất bảo trì cho chiếc xe không lật, không phải là vì an toàn của người trong xe. Anh đã tính qua, thiếu một chiếc, anh sẽ phải cùng mọi người chen chúc trong một chiếc xe. Cho nên, vẫn là bảo vệ chiếc xe này tốt một chút, để cho anh và Đường Nhược có vị trí trên xe.

Tình huống giống nhau diễn ra ở chiếc xe thứ hai ,thứ ba.

Tuy nhiên, phòng ngừa hai chiếc xe đều lật nghiêng, Phan Đại Vĩ dùng dây leo buộc để không bị rơi, khi Bạch Thất vừa bắn băng tinh ra, chú ấy cũng đã kịp phản ứng.

Ba chiếc xe trong nháy mắt tê liệt ở trước mặt mọi người, Hồ Hạo Thiên ngẩng đầu nhìn lên người bên trong xe, tức giân: ” Bà mẹ nó, nhân sinh nơi nào không gặp nhau, thật đúng là mẹ nó thù mới hận cũ thêm chồng chất”.

Người trong xe không phải chính là mấy tên lưu manh lúc trước tới đánh cướp bọn họ điện bản năng lượng mặt trời không thành, ngược lại bị “Chôn sống” kia sao?

Bọn chúng không phải là bị bắt lại nhốt vào rồi sao, vì sao lại gặp ở chỗ này?

Người trên xe thấy bản lĩnh Bạch Thất, trực tiếp hủy đi bánh xe nhóm người mình dễ như trở bàn tay, sắc mặt từng người trở nên trắng bệch.

” Thượng, anh Thượng … Chúng ta làm sao bây giờ? “.

Người ngồi ghế lái nhìn Hồ Hạo Thiên nổi giận đùng đùng đi tới, gấp đến độ tay chân đều run lên.

“Đạp chân ga, mau đạp chân ga! “. Anh Thượng ngồi ở cạnh ghế lái ném ra hỏa cầu về phía Hồ Hạo Thiên, ý đồ kéo dài một chút thời gian.

Người ngồi ghế lái dùng sức đạp chân ga, nhưng xe gần như đã lật ở giữa không trung, một bên thì vểnh lên, nên đạp chân ga thế nào cũng không đứng dậy.

“Mẹ kiếp, liều mạng với bọn hắn! “Anh Thượng ngưng tụ dị năng toàn thân, hướng Hồ Hạo Thiên ném ra một hỏa cầu cực lớn.

Nhiệt độ ngọn lửa nhanh chóng nhào qua hướng Hồ Hạo Thiên… trong tay Hồ Hạo Thiên cũng ném ra một cục gạch, không hề có động tác dư thừa nào, chỉ tùy ý thuận thế ném thẳng vào mặt anh Thượng.

Hỏa cầu  của anh Thượng chưa đụng tới Hồ Hạo Thiên thì đã bị hạt cát phủ lên.

” Bốp — “Một cục gạch trực tiếp nện vào đầu hắn, máu chảy ra.

Anh Thượng bụm lấy đầu, lập tức cảm thấy ghế tựa đều chấn động, toàn bộ xe hơi cũng xoay tròn:” Đây là vật gì…”. Dứt lời, trực tiếp té về phía trước trên cửa sổ xe.

Người ngồi ghế lái cùng người phía sau nhìn thấy lão đại lợi hại nhất nhà mình bị một cục gạch đập liền choáng váng? Có phải bị đập chết rồi không?

Lập tức đều không có bất kỳ ý nghĩ kháng cự nào nữa. Trực tiếp mở cửa xe, nhanh chóng bò xuống xe, quỳ trên mặt đất liền chảy nước mắt: “Chúng tôi, chúng tôi đầu hàng… Van cầu các anh tha cho chúng tôi… Chúng tôi có mắt không biết thái sơn… Chúng tôi không bằng heo chó… “.

” Các anh đi ra ngoài như thế nào, đáng lẽ phải ở trong ngục chứ? “Hồ Hạo Thiên mấy bước tới, đạp một cước lên trên người một tên.

Dương Lê cũng nhanh chóng tới, trị liệu cho anh xã nhà mình.

” Là Chu thiếu.. Là Chu thiếu thả chúng tôi.” Chàng trai lắp ba lắp bắp: “Chúng tôi cũng là bất đắc dĩ mới làm chuyện lần trước, Chu thiếu trong tay có quyền hành, nếu chúng tôi không nghe hắn, hắn sẽ đuổi chúng ta ra căn cứ, cho nên… Cho nên chúng tôi cũng không phải… Cũng không phải… “.

Hồ Hạo Thiên cắt một tiếng: “Làm chuyện xấu bị chú cảnh sát bắt được ai cũng sẽ nói mình là người vô tội đấy.”

Hơn nữa bộ dáng mới vừa rồi trực tiếp đâm tới, vô tội chỗ nào đấy!

Đám người Dư Vạn Lý cũng đuổi hết người trên xe xuống dưới. La Tự Cường xách cổ áo một tên nói: “Những tên cặn bã này xử lý như thế nào?”

” Van cầu các anh thả chúng tôi đi… “.

Hồ Hạo Thiên trước sau như một quay đầu nhìn về phía Bạch Thất. Bạch Thất đang lôi kéo Đường Nhược chọn từng chiếc từng chiếc xe một, vẻ mặt anh tùy ý, khiến Hồ Hạo Thiên cảm thấy anh bây giờ giống như đang ở đại lý xe, chọn lựa một chiếc xe yêu quý thuộc về anh và Đường Nhược vậy.

Gió thổi phất qua tóc hai người họ, hình ảnh vậy lại tràn đầy một loại vẻ đẹp lười biếng.

Trong lồng ngực Hồ Hạo Thiên dâng lên một búng máu rồi lại yên lặng nuốt xuống, quay đầu trở lại, chỉ một đám người trên đất nói: “Bọn hắn xin chúng ta bỏ qua cho bọn hắn, thôi thì hãy bỏ qua đi!”.

” Cứ thả như vậy?”. La Tự Cường có chút không tin.

” Thả, thả, ô uế tay của tôi sẽ không tốt. “Hồ Hạo Thiên khoát khoát tay, ngồi lên ghế lái lôi anh Thượng ra ngoài.

Mấy người trên đất nghe được câu này cực kỳ vui vẻ định đứng lên muốn nói cảm tạ, nhưng còn chưa kịp nói ra, đã nhìn thấy Hồ Hạo Thiên trước mặt bọn hắn dựng lên một mặt tường.

” Các anh, các anh không phải đã nói bỏ qua cho chúng tôi sao? ” Chàng trai không xác định hỏi.

Hồ Hạo Thiên nói: “Đúng vậy, nhưng buổi tối không an toàn , tôi phải làm cho các anh một cái phòng, nếu không thì nhiều muỗi  lắm!”.

Mọi người đứng ở sau tường: “… ”

Đây chính là loại chôn sống khác.

 

Discussion17 Comments

  1. Mọi người đều biết dị năng của ĐN rồi nên giờ làm gì cũng thoải mái hơn khoing cần dấu diếm gì nữa. May mà đi lại vẫn tìm được chỗ qua đêm. Mặc dù tới nơi quân đội đã đi hết cũn không để lại xe nhưng lại đụng trúng người của tên chu thiếu kia. Giải quyết được vẫn đề xe cộ nên sẽ đỡ cho đoàn xe rất nhiều.
    Cảm ơn edictor

    • Kể từ khi biết ĐN có không gian, mọi người ăn uống tốt hẳn ra. Không cần ăn mì gói và đồ khô nữa. Mình nghĩ xe chắc là những người khác hôi của xe của đội BT chứ không phải VL không để lại xe cho mọi người đâu. Không liên quan chứ Chu thiếu như âm hồn bất tán vậy, cứ 1-2 chương là có tên ẻm trong truyện

  2. haha. Hồ Hạo Thiên đúng là hài hước thật, trùng trị ngta mà còn làm ra vẻ đươnng nhiên, như làm việc tốt ấy. hài kinh
    Lưu Binh với Phan Hiểu huyên có khi nào thành 1 đôi không, nhìn giống đôi oan gia quá.

    tks tỷ ạk

  3. Có khi nào Lưu Bình với Phan Hiểu Huyên thành 1 đôi không nhỉ ;97 . Nhờ không gian của Đường Nhược moi người sống thật thoải mái quá đi. Lần này Vệ Lam quyết định rời đi, mất cơ hội có được sự ủng hộ của đoàn đội Tuỳ Tiện rồi.

  4. Đoàn xe bây giờ không lo cái vụ không có đồ ăn thức uống rồi. Mọi người mang đầy hy vọng là căn cứ sẽ chờ bọn họ không ngờ là không có ai mà chỉ có đám anh Thượng từng bị họ chôn sống. Nếu đám người đó chịu dừng xe thì chắc đã không có gì. Đằng này đám người đó định tông chết đoàn đội. Bị Bách Thất và Hồ Hạo Thiên bắt xe lại là cũng đáng rồi.
    Cảm ơn editors

  5. chết cười mất thôi, đúng là sống chung với lũ quen rồi nên giờ BT có thể hiện sự sủng nịnh hay tình cảm với ĐN thì cả đoàn xe cũng đã luyện được chiêu nhìn thấy mà coi như không thấy rồi haaha…Lưu Binh học về điện mà chú Phan bắt người ta đi sửa xe ô tô thì sửa sao nổi, lại còn lấy cái ví dụ là đầu bếp và điện tử đều cùng 1 trường kỹ thuật, chắc không ai nói được câu đó mà hùng hồn và đầy sức thuyết phục ngoài chú Phan. cái đám tay sai của Chu thiếu bị 1 lần chưa chừa hay sao mà còn cả gan định đâm chế mọi người trong đoàn xe,đến cái hầm sập người ta còn có thể sống sót mà đi ra ngoài nữa là chỉ mấy thành phần loe ngoe đòi hạ cả đoàn xe bó tay luôn, chuyến này bị Hồ hạo thiên nhốt trong cái phòng bằng đất như vậy tha hồ mà ăn năn hối lỗi nhé.

  6. HIx. chiều nay gặp chuyện củ chuối cãi nhau cả chiều. ăn bực đến no. may mà đọc truyện lại thấy đời tươi đẹp hơn. tò mò quá cơ. k biết tình tay 3 của a vệ và tiến sĩ tào sao nữa. thank nàng đã edit. càng ngày càng ui cái đội tùy tiện này rồi

  7. Đáng đời mấy tên côn đồ này. Không có mắt chọc phải nhóm của anh chị.hihi ở đó mà nuôi muỗi đi.

  8. Không còn bí mật nữa thấy mọi người vui vẻ hơn hẳn, một phần vì cuộc sống được nâng lên, một phần vì chị Đường ko cần phải giấu diếm nữa
    Mấy anh chị cũng quá đáng ghê, ai mà nghĩ là các anh chị còn sống mà để lại xe cho các anh chị chứ, huhu,
    Mà được cái đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh, mấy tên lưu manh này đúng là ko chọn ngày, vừa quay lại đã đụng mặt đoàn xe, đã thế thì vắt kiệt sức lực để trả thù chứ sao, nhốt lại trong tường đất, còn vì bảo vệ khỏi muỗi nữa chứ
    Cảm ơn các bạn đã edit ạ

  9. Đúng là buồn nghe mà gặp chiếu manh nha, vừa lo lắng k có xe thì có mấy gã ngu ngốc đâm đầu vào , k biết lượng sức mình mà

  10. Biết ngay Hồ Hạo Thiên khong bỏ qua dẽ nhu vậy ma, chôn sông lần 2 haha, ma đỡ ác hơn chỉ xây phòng thui.gặp ng khác chắc giết sạch hết roi.bọn A Bạch còn nhân từ chán.aBachj còn không thèm quan tam kaka.vạy la có xe roi, chắc mọi ng sẽ quay vè nhi. Gay di theo de làm thâm voi Vệ lam v tién si Tào nhi

  11. Đọc khúc Hồ Hạo Thiên chọi gạch mà tự bật cười, đánh nhau gì mà không có tâm j hết tùy tiện chọi 1 cục gạch zậy thôi hà,thực lực vượt người quá xa rồi. Lại chôn sống người ta nữa rồi, tội nghiệp chết 1 lần còn đỡ hơn đấy anh Hồ. Thanks nhóm dịch nhé!!

  12. là oan gia ngõ hẹp thật mà. đây đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, ai bảo đâng lên miệng cọp làm chi. thù cũ, hận mới, ko tính sổ với bọn mi thì ko phải là đoàn đội tùy tiện rồi. Sao có thể cứ thế bỏ qua chứ. Có xe đi rồi, chúng ta tha hồ mà vi vu giết quái nhé. mà đoàn đội này cũng thiệt là, đánh quái còn sạch sẽ như vậy, thảo nào cũng dấn dắt ánh mắt tò mò của Tào tiến sỹ và mọi người cho coi. haizz.

  13. Cuối cùng đã có xe đi còn trừng trị được bọn xấu nữa chứ. Bọn này đúng xui mà ai biểu chọc vào đoàn xe làm gì, giờ đứng đó cho zombe đến chơi đi nhe.

  14. Lấy mấy câu xe hơi của họ, để cái xe ba gác lại cho máy anh thượng đi dạo chơi, anh Bạch cũng thật tỉnh đi lựa xe ở đại lú xe mới chiệu.

  15. Chặn đường cướp xe ;94 . Chết cười mất, liên tưởng cảng lão Hồ hô biến ra nguyên cục gạch mà chọi thiệt cười rụng răng

  16. Chắc mấy người anh Thượng định dời nhiệm vụ để trốn về hả, ai ngờ đúng dịp ” tặng xe” cho nhóm BT ;94
    Có khi nào Lưu Binh với Hiểu Huyên thành đôi không ta, cha con họ Phan với LB mà thành người một nhà thì không lo tịch mịch rồi, hài không đỡ được.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: