Bia Đỡ Đạn Phản Công – Nam phụ thánh mẫu 03+04

17

Nam phụ thánh mẫu (3)

Edit: Vũ Thiên

Beta: Sakura

Lúc này tình tiết đã tiến triển đến lúc Tất Dao Quang xuất hiện trước mặt Triệu Bách Hợp quá nhiều lần, nhiều lần vờ ngớ ngẩn mà gây sự chú ý của hắn, lúc này hắn cũng có chút tình cảm với Tất Dao Quang, nhưng Triệu Bách Hợp cũng mơ hồ, tính tình hắn vốn không tốt nhưng lại rất khoan dung với Tất Dao Quang, thậm chí mấy lần nguyện ý cùng cô ta làm vài việc ngu ngốc.

Nguyên chủ đều nhớ rõ mỗi lần ở cùng với Tất Dao Quang, hôm nay buổi sáng Triệu Bách Hợp hẹn Tất Dao Quan đi dạo phố, Tất Dao Quang rất tò mò thời đại này, cái gì tò mò sờ thử, những đồ hắn cho là không đáng giá nhưng lần nào cô ta cũng muốn mua lại, hơn nữa coi làm bảo bối rồi giấu đi, hành vi này dẫn tới thiện cảm của Triệu Bách Hợp, cho rằng Tất Dao Quang là một cô nương tốt dễ thỏa mãn, bởi vậy càng thích cô ta hơn, lần này hai người cũng không phải là lần đầu ra cửa, chính lần ra cửa này, thậm chí còn chọc phiền phức tới cho nguyên chủ, cuối cùng vẫn là nguyên chủ thay Tất Dao Quang giải quyết .

Nghĩ tới đây, Bách Hợp cười lạnh một tiếng.

Tình tiết thu hết, nguyên chủ không biết Tất Dao Quang từ đâu đến nhưng Bách Hợp đã đoán ra.

Đột nhiên xuất hiện ở trong cái thế giới này, hơn nữa mặc áo quần lố lăng, hơn 20 tuổi còn chưa gả đi, ở cổ đại cũng ít khi thấy, huống chi những thứ cô ta gọi là người người bình đẳng, vương tử phạm pháp xử như thường dân là ý nghĩ của người hiện đại, lúc này còn là thời kì xã hội nô lệ, ai sẽ nói với ngươi cái gì pháp chế? Lúc này phân cấp giai cấp rõ ràng, vương tử phạm pháp xử như thứ dân, chẳng qua là suy nghĩ tốt đẹp của người đời sau mà thôi.

Tất Dao Quang đến từ hiện đại cho nên nguyên chủ cho rằng cô ta không ham tài vật, một ít đồ không đáng giá có thể khiến cô ta hài lòng vui vẻ, tính cách ‘Đơn giản ,đơn thuần’ dĩ nhiên là giả dối, nguyên chủ xem  không đáng giá gì đó, trong mắt Tất Dao Quang xuyên việt tiến cổ đại, thế nhưng là đồ cổ vô cùng đáng giá, cho nên cô ta mới có thể dùng tiền thu thập nhiều như vậy, mỗi lần đều chuyển mấy thứ này về trong phòng của mình giấu kỹ , nói không chừng trong lòng cô còn đang suy nghĩ có thể trở về đến cổ đại cùng mỹ nam yêu đương, hơn nữa còn tính toán có thể thu thập một đống cổ văn vật lại trở lại hiện đại phát tài.

“Công tử, Dao Cơ đã trở về…” Bên ngoài vài đạo tiếng bước chân nhỏ vang lên. Nhẹ chân nhẹ tay tựa là sợ ầm ĩ tới Bách Hợp phải chịu phạt. Trước đây tính cách Triệu Bách Hợp vui giận thất thường khiến người trong phủ hết sức e ngại hắn, rất sợ một không cẩn thận dưới chọc hắn không vui, mà gặp phải tiên hình.

Theo luật pháp nước Tấn, nô lệ bình thường là do nước khác cướp đoạt chiến bại tù binh mà có. Là thuộc về một trong những gia sản của chủ nhân có thể buôn bán. Có thể quyết sinh tử, nếu như chọc chủ nhân không vui, rơi vào một kết quả thê lương. Triệu Bách Hợp trước đây một tâm tình không tốt liền muốn đánh người, đả thương thì thôi, đánh chết cũng là đáng đời, mấy lần Tất Dao Quang nhìn thấy hắn đánh người, tức giận bất bình thay người bênh vực lẽ phải, bởi vậy sau này cô ta dễ có được cảm tình của nhiều nô lệ, cũng khiến cung nhân càng thêm sợ hãi Triệu Bách Hợp.

Sau khi nguyên chủ nhìn trúng Tất Dao Quang thì đã từng phân phó người bên cạnh, mỗi lần Tất Dao Quang có động tĩnh gì đều phải hồi báo hắn, trước Bách Hợp tiến vào nhiệm vụ lại khác thường không không đi ra ngoài với Tất Dao Quang, tình cảnh đã khiến trong lòng hạ nhân có chút lo sợ bất an, do ngại trước đây Triệu Bách Hợp từng phân phó, bởi vậy hạ nhân vẫn kiên trì đến đây báo tin tức của Tất Dao Quang.

Tất Dao Quang đã trở về, lần này cô ta ra cửa chọc một tai họa lớn rồi mới trở về, trong tình tiết Triệu Bách Hợp cũng cùng cô ra ngoài , nhưng trước khi ra cửa đã phái người đi tra khảo thân thế của cô, hạ nhân vừa lúc cũng có mặt, tìm được người ấn ký nô lệ cho cô ta, bởi vậy Triệu Bách Hợp rời đi một lúc, Tất Dao Quang cũng không phải là người biết nghe lời, bởi vậy ở phát hiện Triệu Bách Hợp không thể đi cùng cô ta, thì cô ta tự mình đi khi trở về liền chọc tai họa, lúc đó Triệu Bách Hợp biết có chuyện phiền phức, không chút nghĩ ngợi liền cưỡng ép trấn áp việc này xuống.

Tuy nói sau đó sự tình đã giải quyết, nhưng chuyện này sau lại cho Triệu Bách Hợp rước lấy một phiền toái không nhỏ, nhưng này lúc hắn yêu đã sâu đậm lại không để ý, lại thêm nguyên nhân tính cách, cũng không có ý thức được hậu quả chuyện nhỏ này mang đến.

Lúc này Tất Dao Quang đã trở về, tối đa không đến nửa canh giờ, người cáo trạng sẽ theo đó mà đến, Bách Hợp nghĩ đến đây, xoay người ngồi dậy, lạnh giọng phân phó một câu:

“Giúp bản công tử thay y phục!” Thiếu nữ đáp lời rất sợ chọc cô không vui, tiếng đáp lại có chút run run, lúc này nghe thấy Bách Hợp không có trở mặt dưới lấy đao khảm người thì thở phào nhẹ nhõm, trong điện hạ nhân bình thường tựa đầu gỗ cuống quít lấy quần áo tiến lên, thay Bách Hợp chải đầu, mặc quần áo, thiếu nữ đáp lời kính cẩn nghe theo quỳ gối ở cửa, Bách Hợp thu thập thỏa đáng, mới hỏi một câu:

“Lúc Dao Cơ hồi phủ, là một người trở về ?”

Cô gái kia sớm biết Triệu Bách Hợp quan tâm chuyện gì, dường như đã ngờ tới Bách Hợp sẽ hỏi như vậy, bởi vậy sớm có chuẩn bị:

“Là công tử Dương tiễn Dao Cơ trở về .”

Công tử Dương là Triệu Húc Dương, là nhi tử của Tấn Dương công sủng nhất Hàn Khương phu nhân sở sinh, cũng là người có khả năng kế thừa vương vị nước Tấn nhất, ngày đó Tấn Dương công bên ngoài  làm hạt nhân, lại biết đi hối lộ sủng cơ của phụ thân, thay mình thổi gối phong, bây giờ đến phiên hắn, cũng đồng dạng đi trên con đường xưa của phụ thân.

Lúc Triệu Húc Dương mới sinh ra, Hàn Khương ở trước mặt Tấn Dương công khóc lóc kể lể, nàng ta là con gái Hàn Quốc công, nhỏ tuổi hơn Tấn Dương công, mỹ mạo phi phàm, làm người thông minh lại có tâm kế, lúc nàng sinh hạ nhi tử rất sợ sau này sức yếu thế cô, bởi vậy nghĩ nịnh nọt Tấn Dương công sau này lập Triệu Húc Dương làm người thừa kế, Tấn Dương công nhất thời hồ đồ, bởi vậy lúc đặt tên đứa con trai này, vẫn chưa có kiêng kỵ chính mình lúc trước thụ phong chữ Dương, ngược lại đặc biệt đặt tên nhi tử là Húc Dương, có thể thấy được trình độ sủng ái.

Ở trong cung, Triệu Húc Dương từ nhỏ được sủng ái, cơ hồ muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, dưỡng thành hắn hơi có chút ngây thơ lại có một chút dã tâm, hắn cùng với mấy công tử khác cũng không hợp, càng không vừa mắt đại ca Triệu Bách Hợp này đột nhiên từ nước Lỗ trở về, sau này hai người vì Tất Dao Quang mà  có tranh chấp, chỉ tiếc Triệu Húc Dương quá mức được sủng ái, lại chưa từng chịu khổ, bởi vậy cuối cùng thua ở trong tay Triệu Bách Hợp, nhưng tuy hắn bại lại vinh, bởi vì hắn đoạt được nữ nhân Triệu Bách Hợp nhìn trúng, bởi vì nguyên nhân hồi nhỏ, Triệu Bách Hợp vốn đã không tín nhiệm nữ nhân, nhưng duy chỉ có đối Tất Dao Quang có thể nói là mở rộng chân tình, thậm chí hắn tranh đoạt chức vị Quốc công cũng là vì bảo toàn tính mạng Tất Dao Quang, Triệu Húc Dương thua vương vị, lại được tiểu mỹ nhân, trong tình tiết Triệu Bách Hợp hận hắn tận xương, lại vì Tất Dao Quang ném chuột sợ vỡ bình không dám giết hắn, cuối cùng chỉ cầm tù hắn, khiến mình rơi xuống cái phóng hỏa tự thiêu mà chết .

Trong tình tiết hai người Tất Dao Quang và Triệu Húc Dương không hòa thuận, có thể nói là một đôi oan gia vui vẻ, lúc Triệu Bách Hợp vì Tất Dao Quang mà đi tranh vương vị, không có thời gian chơi với cô ta, hầu như sau này Tất Dao Quang cùng Triệu Húc Dương bên nhau, hai người lâu ngày sinh tình, Triệu Bách Hợp bắt đầu cũng ghen, nhưng Tất Dao Quang luôn mồm xưng nữ nhân cũng là người, cũng có quyền kết hồng nhan tri kỉ, mỗi khi Triệu Bách Hợp ghen thì cô ta cảm thấy Triệu Bách Hợp nhỏ nhen, luôn phát giận, thời gian lâu dài Triệu Bách Hợp cũng không dám nói gì, chỉ sợ cô ta không vui, không ngờ hai người vậy mà sớm đã đi quá giới hạn, hôm nay Tất Dao Quang ra cửa song Triệu Húc Dương đưa cô ta trở về.

Bách Hợp cười lạnh đưa tay nghịch khối ngọc trên y phục, nghe nói như thế, phân phó một câu:

“Sau này Dao Cơ không được tùy ý xuất phủ, nếu như sau này nàng ta muốn xuất phủ, nhất định phải hồi báo bản công tử!”

Trước đó Triệu Bách Hợp đã từng phân phó hạ nhân, nói Dao Cơ muốn làm gì thì người trong cung đừng ép cô ta, thức ăn y phục trang sức, mọi thứ có thể cô ta tự quyết định, lúc này đột nhiên Bách Hợp như là lật mặt, không cho Dao Cơ tùy ý xuát môn, hạ nhân trong lúc nhất thời không biết trong lòng Bách Hợp có tính toán gì, nhưng nguyên chủ làm người luôn luôn vui giận thất thường, tính cách mưa nắng thất thường, chuyện như vậy trước đây cũng không phải chưa ai làm qua, bởi vậy cô gái kia đáp một tiếng, do dự một hồi lại hỏi:

“Vậy đồ ăn y phụ cùng trang sức hoàng kim…”

“Chẳng qua là đồ chơi, trước đây bản công tử tâm tình tốt, coi như thưởng nàng ta, sau này dựa theo nô lệ quy định là được.” Cô nói dựa theo quy định bình thường, nhưng nô lệ lại cần làm việc, có lúc còn phải  hầu hạ khách nhân, trước đây Tất Dao Quang ở trong cung Triệu Bách Hợp tự do hành tẩu không nói, suốt ngày nhàn rỗi khắp nới gây họa, nhưng không ai dám sai khiến nàng.

Bây giờ hình như công tử chán ghét mà vứt bỏ cô ta, nhưng nghĩ đến trước đây Triệu Bách Hợp dung túng cô ta thì hạ nhân lại có chút mơ hồ , chỉ hỏi mấy câu, cô gái kia đã không dám hỏi lại đi xuống, bởi vậy cung kính cẩn nghe theo, bận khom người đảo lui ra ngoài.

Triệu Bách Hợp trước đây nhàn rỗi hầu hết thời gian sẽ luyện cưỡi ngựa bắn cung thuật, từ khi biết Tất Dao Quang dành hơn nửa thời gian cho cô ta, tới sau này phân nửa thời gian lại dùng mưu quyền đoạt vị, lúc này Bách Hợp không muốn làm gì hết, cô bảo người ta tìm một chút thẻ tre sách lụa đến đây, mới xem một lúc, bên ngoài quả nhiên người cáo trạng đã tới rồi.

Tiến tới báo tin chính là một người hầu sắc mặt trắng  bệch không râu, vừa tiến vào đã cáo trạng Tất Dao Cơ nói.

Ánh mắt người hầu này giảo hoạt, vẻ mặt lấy lòng, biết Triệu Bách Hợp rất sủng ái Tất Dao Cơ, vừa nói xong thì hiến kế luôn:

“Công tử, không bằng tìm người đánh hắn một trận, nếu dám nháo sự, liền…” Hắn nói xong, liền làm động tác cắt cổ, lấy lòng cười một tiếng: “Kể từ đó, Dao Cơ cũng không bị phiền phức.”

 

Nam phụ thánh mẫu (4)

Trong tình tiết Triệu Bách Hợp đúng là làm như vậy , vừa nghe đến có người dám tìm Tất Dao Quang gây sự, hắn cực kì không nhẫn nại, cũng là nghe người đề nghị, đánh người cáo trạng rồi đuổi đi, ai biết người cáo trạng là đệ tử của đương đại nho nổi danh Tô Hồng  tiên sinh, tuy gia cảnh bần cùng nhưng bụng đầy văng chương, ngày đó sau khi bị nhục nhã đã không cam lòng chịu nhục, tính cách Triệu Bách Hợp tàn nhẫn, biết hắn không cam lòng thì chuẩn bị nhổ cỏ nhổ tận gốc, người cáo trạng này nhếch nhác chạy trốn tới nước Lỗ, lại trở thành mưu sĩ bên người Lỗ Quốc công, nhiều năm sau Triệu Bách Hợp lên ngôi, huynh đệ khác mẹ của hắn chạy trốn tới nước Lỗ là do người này hiến kế, công bố thiên hạ thân thế Triệu Bách Hợp bị xem thường, khiến cho thanh danh càng xấu, khiến hắn mất đi dân tâm, tạo thành nhân dân nước Tần hết sức bất mãn vị Tần công Triệu Bách Hợp, cuối cùng các công tử mượn binh về nước Tần, mới được nhân dân nhất trí hoan hô, đất nước bị chia cắt, khiến Triệu Bách Hợp phải tự thiêu trong cung, báo thù mũi tên ngày đó.

Lúc này Bách Hợp nghe thấy người hầu này hiến kế, cười một tiếng, người này cho rằng cô tiếp thu ý kiến của mình, cười đến híp mắt đến lúc mở mắt, Bách Hợp không nói hai lời, giơ tay lên quăng cho hắn một bạt tai.

Người hầu này bị Bách Hợp tát một cái, thân thể đứng không vững, tại chỗ xoay nửa vòng, đầu óc choáng váng lùi về sau, chân đạp trên y phục của mình, một cái chân khác vướng chân cổ chân, ‘Bộp’ một tiếng té ngã xuống đất.

Sau khi Triệu Bách Hợp về nước Tấn, hận nhất là ngày đó mình ở nước Lỗ nam phẫn nữ trang, bản thân đường đường là công tử nước Tấn, lại suýt nữa bị người nhà Lỗ Cơ tặng cho tiểu quan, bởi vậy sau khi về nước quyết chí tự cường. Mỗi ngày chăm chỉ luyện tập, cưỡi ngựa bắn cung không chỗ nào không giỏi, trên tay lực đạo có thể khai hai cung đá, có thể thấy lực cánh tay rất mạnh. Sau khi Bách Hợp nắm giữ cỗ thân thể này, giá trị thể lực và võ lực đều tăng, thế nên sức lực càng ưu việt hoen, một tát này vung xuống, thị nhân kia bị đánh rách môi, miệng rỉ máu nhưng không dám kêu đau. Ngã sấp xuống sau đó nhanh chóng bò dậy quỳ trên mặt đất, thân thể run rẩy, lời cầu tình trong miệng cũng không dám nói.

Nguyên chủ vốn là người mưa nắng thất thường, đừng nói đánh người, đến cầm vũ khí lấy thủ cấp cũng đã làm qua. Lúc này thị nhân kia tim nhảy như trống đấm, nửa gương mặt đau đến tê dại, lại không dám thở mạnh, phục trên mặt đất yên tĩnh không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Người chung quanh nhìn thấy cô phát hỏa thì đều cuống quít quỳ xuống, không khí yên tĩnh có chút quỷ dị, Bách Hợp cười lạnh một tiếng:

“Bản công tử phải làm như thế nào, cần ngươi tới dạy?”

Thị nhân kia định lấy lòng cô nên mới ra chủ ý, nếu như là Triệu Bách Hợp nghe như thế thì nhất định sẽ mở cờ trong bụng, tiếp theo nói không chừng sẽ thưởng hắn, cho rằng hắn ra ý kiến hay, nhưng không ngờ hôm nay vỗ mông ngựa sai rồi, chọc tổ tông này tâm tình không vui, thị nhân kia vừa sợ vừa lạnh, không dám chọc giận Bách Hợp, rất sợ tính mạng mình khó giữ được, trong lòng hận Tất Dao Quang vô cùng, hắn cuống quít lắc đầu:

“Không dám, công tử tha mạng, lần tới sẽ không tái phạm nữa.”

“Như nếu có lần sau nữa, cắt lưỡi.” Bách Hợp nói xong lời này, sửa sang lại y quan, lúc thị nhân nghe cô vừa nói như vậy thì thở phào nhẹ nhõm, trán đập xuống đất chờ Bách Hợp đi mấy bước, mới run rẩy bò lên, trên đầu đều là mồ hôi, quần áo phía sau lưng hắn bị mồ hôi lạnh thấm ướt, dán sát trên người hắn, nhưng ít nhất lần này nhặt về tính mạng, trên mặt thị nhân lộ ra cảm giác sống sót sau tai nạn, cuống quít đi theo.

Tính tình Triệu Bách Hợp vui giận thất thường, thị nhân vừa đề nghị phải đánh một trận nam tử đến đây cáo trạng, lại không nghĩ rằng không được thưởng ngược lại rước đến một trận da thịt chịu khổ, mọi người chỗ nào nhìn không ra Bách Hợp là có ý muốn gặp vị trạng cáo kia, bởi vậy Bách Hợp ra tẩm cung, vị kia đã được người mời vào Công Tử phủ đợi ở đại điện.

Theo lý nguyên chủ không biết nam tử này, khi nghe nói có công tử gây náo loạn ngay trước cửa phủ nhà mình thì trực tiếp sai người đuổi đi, thẳng đến mấy năm sau vị này trợ giúp các công tử đánh vào vương cung nước Tấn, hắn từng chỉ vào Triệu Bách Hợp mắng to hôn quân, mới nói ra chân tướng năm đó, Triệu Bách Hợp mới biết được hắn là ai.

So mấy năm sau nam nhân trung niên để râu ngắn vẻ mặt âm trầm thì lúc này nam tử tên là Tô Trinh tầm chừng hai mươi tuổi, vóc người bậc trung, bố y màu xám, tóc hắn buộc lỏng lẻo sau lưng, chắc do chưa đến hai mươi tuổi bởi vậy không có thượng quan, thoạt nhìn dung mạo xấu xí, chân mang giày cỏ, gia cảnh trông rất gian nan.

Lúc Bách Hợp dẫn đoàn người tiến vào trong điện, Tô Trinh đúng mực đứng ở trong điện, trên mặt vẫn mang theo vẻ oán giận.

Qua tướng mạo người này, Bách Hợp liền nhìn ra được, Tô Trinh này có tài nhưng tính tình nhỏ nhen, cũng không phải là một người lòng dạ rộng lượng, cô ngồi trên đệm xong rồi mới vung tay lên:

“Thay tiên sinh thiết bàn tiệc rượu!”

Tô Trinh kia tâm cao khí ngạo, mặc dù nhà nghèo khí nhưng hắn tự kiêu có tài, lúc Bách Hợp tiến vào cho đối mặt với trưởng công tử Tấn Dương công, hắn ăn mặc keo kiệt nhưng lại không hề sợ hãi giấu, đinh ninh rằng người quý tộc sẽ ít nhiều chế nhạo hắn, thậm chí trong lòng Tô Trinh sớm chuẩn bị kỹ càng, lại không ngờ rằng Bách Hợp lại miệng gọi hắn là tiên sinh, thậm chí còn làm cho người ta thay hắn chuyển án đến, trong mắt Tô Trinh thoáng qua mấy phần hoài nghi, do dự thật lâu, lúc này mới cong người xuống, hai tay chắp qua đỉnh đầu, bái tạ đi xuống.

“Không biết hôm nay tiên sinh đến phủ bản công tử, muốn trạng cáo người nào?”

Bàn vừa đến thì Tô Trinh ngồi xuống, thị nhân tiến lên rót rượu, Tô Trinh uống cạn, Bách Hợp nhìn hắn thả cái chén, mới hỏi một câu.

Lúc đầu Tô Trinh còn nổi giận đùng đùng , tiến vào  Công Tử phủ lại thấy Bách Hợp không như trong tin đồn hung hãn đáng sợ mà lại coi mình trở thành khách khanh bình thường trọng đãi, lúc này cũng không tốt banh cái mặt, liền thở dài một tiếng, nói chuyện đã xảy ra.

“Không dối gạt công tử, mỗ gia xuất thân bần hàn, khi còn bé may mắn bái làm môn hạ của đại nho tiên sinh Tô Hồng , học thuật vương đạo.” Lúc hắn nói đến đây, trên mặt ẩn ẩn lộ ra mấy phần thần sắc kiêu ngạo, tên tuổi Tô Hồng  này ở thế giới này rất có ảnh hưởng, ông đã từng đi du lịch các nước. Trong tam quốc từng nhậm chức thừa tướng, cuối cùng công thành danh toại mà rút lui, nếu như lúc này người học thuật chia phái, Tô Hồng  có thể nói là nhân vật đại biểu của Pháp gia lúc này, không có thứ nhất.

Lúc mọi người xung quanh nghe thấy Tô Trinh xấu xí  này lại là đệ tử của Tô Hồng  thì đều kinh hãi, Bách Hợp sớm biết điểm này, híp híp mắt không nói chuyện.

“Lương cầm dục chọn mộc mà tê, chỉ tiếc mỗ gia xuất thân hàn vi, tướng mạo xấu xí, đi khắp đất nước. Ai cũng cho rằng ta có ý nghĩ kì lạ. Lúc trở lại nước Tấn, tuổi đã lớn, trong nhà mẹ già thúc giục dồn dập, vì vậy cùng người nhà đặt ra hôn sự. Phu nhân sắp nâng vào cửa thì lại bị công tử quý phủ tự xưng Tất cơ phá hư. Bây giờ mẹ già sức yếu tan nát con tim, sau cọc hôn sự này, mỗ gia làm sao đặt chân trên nước Tấn. Công tử chuẩn bị xử lí việc này thế nào?”

Kia Tô Trinh nói càng về sau, cầm chén rượu ba chân trong tay ném xuống mặt đất, ‘Vang vang’ một tiếng vang thật lớn, đứng lên, trừng Bách Hợp rồi quát to.

“Chẳng  qua là một tiện tỳ, cũng đáng để tiên sinh nổi giận như vậy, nếu như tiên sinh không chê, nàng ta phá hủy hôn sự của ngươi thì bản công tử làm chủ, ban nàng ta cho tiên sinh làm vợ, tiên sinh nghĩ thế nào?”

Bách Hợp nói xong, Tô Trinh ngây ngốc một chút, không có lên tiếng, Bách Hợp trực tiếp gọi người mang Tất Dao Quang qua đây.

Một đám người đến, Tất Dao Quang còn không chịu qua, lúc thị nhân đến đây hồi báo, Bách Hợp cười lạnh một tiếng, trực tiếp một cước đạp án bàn, mắng một câu:

“Đồ vô dụng! Bản công tử triệu, nếu Dao Cơ không chịu đến, thì phế một chân của nàng ta. Nhưng bản công tử định hứa gả cho Tô tiên sinh, tạm tha nàng ta một mạng. Kéo nàng ta qua đây, nếu như không nghe, vậy phải cẩn thận chân của các ngươi!” Cô vừa nói xong, trên mặt Tô Trinh thoáng qua vẻ hài lòng, nội thị các chạy được rất nhanh, qua chút thời gian, quả nhiên kéo được Tất Dao Quang qua đây.

Rất xa trong đại điện có thể nghe thấy bên ngoài một nữ nhân tức giận mắng: “Buông ra bản cô nương! Không được đụng bản cô nương! Bản cô nương chân dài, tự mình có thể đi, ai còn dám chạm vào ta, đừng trách ta không khách khí!”

Cô ta la to, trong điện lúc Tô Trinh nghe thấy giọng hét của cô ta, lúc đầu vốn nghe Bách Hợp đề nghị đem Tất Dao Quang hứa cho mình làm vợ thì vẫn chưa phản đối, lúc này nghe thấy cô dùng lời điêu ngoa hung hãn, trên mặt lại lộ ra mấy phần ghét bỏ!

“Triệu Bách Hợp! Ngươi có ý gì? Hôm nay nói cùng ta đi dạo phố, ngươi không có thời gian thì thôi, kết quả ta đã trở về còn muốn kéo ta tới, ngươi dựa vào cái gì, chẳng lẽ liền bởi vì ngươi là công tử, trên đời này không có vương pháp sao? Bản cô nương không muốn ra cửa, không muốn đến, không muốn đến, ngươi dựa vào cái gì ép buộc ta!” Một cô nương mặc váy hồng phấn khoa tay múa chân mạnh mẽ bước đến, vọt vào trong điện, chỉ vào Bách Hợp liền hô lên: “Hiện tại được rồi, ngươi gặp rồi, ta phải đi!”

Nói xong, cô ta xoay người muốn đi, Tô Trinh bên cạnh chau mày , không có lên tiếng. Lúc Bách Hợp nhìn thấy Tất Dao Quang, mi tâm nhịn không được nhảy lên, cô nương này nhìn qua tuổi cũng đã không nhỏ, lúc này nữ nhân mười ba mười bốn tuổi đã lấy chồng, cô ta ít nhất đã hai mươi bốn hai mươi lăm, nhưng giữa trán mang theo vài phần ngây thơ kiêu ngạo, tóc không dài không ngắn rối tung sau lưng, lúc này hai tay khoanh trước ngực, trên mặt lộ ra vẻ khiêu khích.

Từ khi biết Triệu Bách Hợp, cô ta vẫn là bộ dáng như vậy, lúc đối mặt Triệu Bách Hợp, trên người cô ta không có khí chất nữ nhân vâng vâng dạ dạ của thời này, lại chính trực dũng cảm, bởi vậy mới ái mộ cô ta, xem nhẹ những thứ khác thường của Tất Dao Quang.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion17 Comments

  1. ;70 ;97 Nữ sĩ xuyên không phiên bản lỗi là đây! Cần phải chấn chỉnh, nhiệm vụ này giao cho Tô trinh thì thật là hết sức đúng đắn mà!

  2. Biết ngay Tất Dao Quang là người hiện đại xuyên việt. Cô ta hại Triệu Bách Hợp làm phản để cứu mình rồi lại đi thông đồng cùng Húc Dương công tử anh em của Triệu Bách Hợp khiến nguyên chủ chán nản gây nên cái chết thương tâm của Triệu Bách Hợp. Kỳ này Bách Hợp sẽ xử lý cô ta thế nào đây.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Con xuyên không ngu ngốc nữa rồi, tưởng mình là cái rốn của vũ trụ chắc. Gặp Hợp tỷ thì ngày tàn của ả sắp đến rồi, lọt vào thế giới cổ đại rồi mà không biết lượng sức mình, tưởng lúc nào cũng gặp may mắn chắc. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  4. Con mẹ nó chứ, xuyên không như con nhỏ này hên thì gặp được ng thương yêu và bảo vệ, vậy mà còn k biết quý trọng, cho cô ra một bài học a

    Tks tỷ ạk

  5. Ghét mụ này quá, ỷ mình đk nguyên chủ bảo vệ mà ngon à, mới tý đã hống hách chả hiểu nguyên chủ thích bà này ở cái điểm gì.

  6. ta đây thật muốn lật bàn mà, k lẽ trong quá trình xuyên không con nhỏ này đánh rơi mất cục não của nó rồi ??!? nó có biết cổ đại là cái quần gì k thế, kiểu nhảy cóc suy nghĩ mà không trải qua 1 quá trình đàng hoàng á hả, thì kiểu như bây giờ có đứa bảo con người thuộc họ chym á, ngu ngốc k tưởng nổi ;71

  7. Phải nói là nữ nhân điên. Đầu óc ngu si không biết suy nghĩ bây giờ là thời đại nào. Cho dù là ở hiện đại không quyền không Thế cũng không dám cư xử Phách Lối với tầng lớp có thể gọi là ông chủ của mình như vậy.

  8. Cmn. Con nhỉ tất giao quang đó đúng kiểu hâm, nửa mùa, loại này là loại nhân vật dễ chết nhất trong phim.
    Nghe cô ta nói mà ngứa cả răng.

  9. Con nhỏ đáng ghét đúng là ko biết điều. Chắc đã quên thân phận nô tỳ của mình rồi kiểu này chắc thê thảm lắm đây.

  10. Cô gái này là người xuyên không hả, xuyên tới đây đã không ai chống lưng thì nên cẩn thận tí chứ cứ kiêu ngạo vậy chết sớm đó

  11. Con nhỏ này bị ngáo à, cho ít màu sắc thì tưởng mở được phường nhuộm à, cũng chỉ vì nguyên chủ thiếu tình cảm mới bị cái loại ngáo này lừa tình chứ gặp phải thằng khác nó cho ra hồ làm mồi cho cá rồi í chứ lại còn kiêu ngạo cái củ tỏi

  12. nữ chính xuyên không bị não là đây. haha nếu bình thường mấy bà xuyên không sẽ ẩn ẩn giấu mình chứ ko thể hiện ra như bà này. chẳng qua là ông công tử này tâm tính méo mó, thiếu thốn tình cảm thì mới đi yêu cuồng nhiệt bà dở người này thôi. hơ hơ. ;94

  13. Ồ, 24 25 tuổi còn ngây thơ, cưa sừng làm nghé cho ai xem =))) Đã xuyên tới cổ đại mà vẫn áp dụng pháp luật hiện đại?!?! Bị ngu hay gì =)) nghe nó nói mà muốn tát cho vêu mồm =))

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

  14. Con mụ não tàn, không biết điều, nên chia buồn là mày chỉ làm vai nữ phụ, vật hi sinh thôi nhé! Nghĩ mình là ai mà hô to gọi nhỏ, trước không thích đọc thế giới mà BH xuyên vào là nam, nhưng khi đọc thì càng đọc càng thấy hay, hihi

  15. Ối giờ má tưởng xuyên không là hay lắm à,cứ làm như mình là mẹ thiên hạ ý,dám hô to gọi nhỏ cơ.cỡ như này thì bị chị chỉnh cho không nhẹ rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: