Bia Đỡ Đạn Phản Công – Cô nương muốn nói lời xin lỗi 27+28 (hoàn)

15

Cô nương muốn nói lời xin lỗi (27)

Edit: Suly

Beta: Sakura

“Lúc trước phụ mẫu ta đều mất, được sư huynh giáo tâm pháp Kiếm Tông, vẫn luôn muốn hướng ngươi nói lời cảm tạ, ở chỗ này, Nhạc Bách Hợp cảm tạ Đại sư huynh năm đó rồi.” Lạc Thần nghe được Bách Hợp nói, động tác tạm ngừng, cô thấy được Lạc Thần vì lời này của mình, trong mắt sáng rọi lên cuồng hỉ cùng hi vọng, cùng với vài phần oán hận, thậm chí nguyên bản hắn nắm chặt nắm đấm, phảng phất đều bởi vì lời này của Bách Hợp mà buông lỏng ra vài phần.

Lạc Thần cho là lúc mình hướng Bách Hợp cầu xin tha thứ, cô nói ra như vậy, nói muốn cảm kích mình tất cả, khẳng định là sẽ thả hắn một con đường sống, hắn nhếch nhếch miệng, trên mặt trắng bệch vừa mới bị thụ kinh hãi mang theo mồ hôi lạnh cùng cứng ngắc:

“Ngươi đã biết rõ ta có ân với ngươi. . .”

“Nhưng Đại sư huynh, ta không thể đáp ứng yêu cầu của ngươi, thực xin lỗi.” Mặt Bách Hợp không biểu tình nói xong lời này, nắm lấy Ngũ Lôi chú vốn vô cùng gần trong tay vỗ xuống, đúng lúc đập đến trên mặt Lạc Thần.

Lòng tràn đầy cho rằng mình đã đào thoát tìm đường sống, thậm chí còn tưởng tượng sau một khắc có khả năng Bách Hợp sẽ bị mấy cái cơ quan khôi lỗi thú của mình phát ra một kích liên thể giết chết, Lạc Thần lập tức chỉ thấy một đoàn ánh sáng tím hiện lên, tức khắc trong đầu chỉ cảm thấy tê rần, một cỗ cháy khét từ đỉnh đầu hắn xuống rót, trong lúc đó đại lượng dòng điện xuyên qua hắn, trên mặt hắn tái nhợt thậm chí còn mang theo vui cười lúc trước cho rằng có thể giữ được tánh mạng, dòng điện rất nhanh chặt đứt sinh cơ hắn, thậm chí bởi vì lúc trước phân tâm cầu xin tha thứ, cho là mình có thể sống mệnh nguyên nhân, nguy cơ nay trước mắt Lạc Thần, thậm chí thần hồn đều không có đào thoát, dưới Ngũ Lôi chú bị một kích đập phát chết luôn.

‘Xì xì’ tiếng dòng điện vang lên, Lôi Điện từ toàn thân Lạc Thần chạy xuống, thân thể của hắn vốn là bảo trì nguyên vẹn. Cự lang điên cuồng đánh tới kia cách Bách Hợp hai ba bước, bởi vì thiếu đi chủ nhân điều khiển, đột nhiên đình chỉ cử động, ánh sáng màu đỏ mạo hiểm trong mắt cũng nhanh chóng đã mất đi sáng bóng. ‘Oanh’ một tiếng rơi trên mặt đất, phân thành tám cơ quan khôi lỗi thú.

Lúc tám thú ngã xuống mang theo từng cơn kình phong, gió kia thổi qua, tóc xiêm y Bách Hợp bay lên. Nguyên bản nhìn như thân thể Lạc Thần nguyên vẹn, bị gió này nhẹ nhàng phất một cái, dần dần hóa thành bụi, tán rơi giữa không trung.

“Tha cho ngươi?” Bách Hợp nhếch khóe miệng, nhiệm vụ lần này trước khi cô giết Lạc Thần, hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ muốn xin lỗi cùng cảm tạ Lạc Thần, nếu như ngay từ đầu ngược lại Lạc Thần không sinh lòng sát ý với cô, có lẽ Bách Hợp sẽ tha cho hắn. Nhưng hắn đã sinh ra sát niệm, sao Bách Hợp có thể tha cho hắn?

“Ah. . .” Dưới khán đài trong miệng Trần Uyển Đường phát ra tiếng thét thê lương chói tai đến cực điểm, dưới sự phẫn nộ Liễu Nhất Sơn không khống chế nổi thân phận mình Tông Chủ một tông, đánh vỡ cấm chế vọt vào trong đài.

Lúc đồ đệ mình coi như thân tử bị Bách Hợp chế trụ, Liễu Nhất Sơn liền có dự cảm không lành, nhưng lão không nghĩ tới Bách Hợp thật sự dám giết Lạc Thần, mà mình vì người đệ tử này bỏ ra nhiều như vậy. Một viên Thiên Linh đan cực phẩm đưa cho hắn nuốt, thậm chí tám cơ quan khôi lỗi thú mấy trăm năm trước mình lấy được từ động phủ cổ xưa đều giao cho Lạc Thần, dưới tình huống như vậy  lão chắc chắn Lạc Thần sẽ thắng nhưng lại không nghĩ rằng cuối cùng Lạc Thần vẫn thua Bách Hợp, không những không thể thuận lợi loại bỏ Bách Hợp, ngược lại bồi lên tánh mạng mình.

Đồ đệ này là một tay mình nuôi lớn, cảm tình thân như phụ tử, hôm nay Lạc Thần vừa chết, Liễu Nhất Sơn giống với bị người khoét đi một ngụm thịt trong lòng, dưới oán hận hắn liều mạng chính thân phận thể diện tông chủ mình. Cũng nhất định phải giết Bách Hợp tại chỗ, thay Lạc Thần báo thù.

Bách Hợp dù coi như là Nguyên Anh kỳ, nhưng dù sao cô đã đánh liền ba trận, lại vừa bị thụ một kích tương đương với toàn lực tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, dù là cô có bản lĩnh phi thường. Lúc này dưới tình huống pháp lực cô còn sót lại không nhiều lắm, mình muốn giết cô cũng là dễ như trở bàn tay. trong nội tâm Liễu Nhất Sơn phát lạnh, lúc này hắn đã dám khẳng định mình tuyệt không thể cho Bách Hợp lưu lại chút sinh cơ nào.

Đáng tiếc ngày đó mình không biết lưu lại Nhạc Bách Hợp, tạo thành mối họa hôm nay cho mình, nếu sớm biết như vậy, lúc trước không thu cô vào môn hạ , mặc kệ cô tự sanh tự diệt, không hư danh cùng một ít chỗ tốt thu Nhạc Bách Hợp làm đệ tử, mình cũng không có phiền toái hôm nay hay không? Thậm chí đồ đệ tâm ái cũng mất đi?

Ngày đó Nhạc phu thê vì tông môn chết trận, tông môn chiếu quy định, đệ tử như vậy nhất định sẽ có được đền bù tổn thất, thân phận địa vị tu vị phụ mẫu càng cao,  đồ vật liền càng nhiều, ngày đó Nhạc phu thê vừa chết, Liễu Nhất Sơn trông những tài liệu cùng đan dược kia mà thèm, bởi vậy thu Nhạc Bách Hợp là đệ tử ký danh, dựa theo quy củ trong Tu Tiên giới, những đồ vật thuộc về đồ đệ thì sư tôn có được quyền lựa chọn ưu tiên, tông môn đúng là đền bù tổn thất đệ tử, lão có thể cầm lấy hai phần ba, lúc trước vì tham những tài liệu kia nên lão thu Nhạc Bách Hợp làm đồ đệ, hơn nữa giữ lại nhóm tài liệu này.

Lúc ấy Nhạc Bách Hợp còn nhỏ, cũng không biết những tình huống này, bởi vậy lão che giấu đồ đạc, ngại vì lão là thân phận địa vị tông chủ, không ai dám nói lão, bình thường đệ tử trong hàng rất nhiều người cũng không biết những nguyên do này, lão thu cái đệ tử ký danh này, được tài liệu, dùng toàn bộ tài liệu cùng pháp bảo đan dược bồi dưỡng học trò cưng của mình, quả nhiên Lạc Thần không phụ công lão, đã có những tư nguyên này, tu hành cực nhanh, hắn thu Nhạc Bách Hợp làm đệ tử ký danh, đối với cô hờ hững, Liễu Nhất Sơn thật sự không nghĩ tới, trăm năm trước tham một cái tiện nghi, trăm năm sau dùng một cái giá lớn gấp trăm ngàn lần trả lại!

Lão cường đoạt tư nguyên của Nhạc Bách Hợp dùng trên người Lạc Thần, hôm nay Lạc Thần lại chết ở trong tay Bách Hợp, năm đó Nhạc phu thê lưu lại cái viên Kim Đan quý giá nhất lại do Lạc Thần nuốt xong, căn bản cũng không thể tránh được Bách Hợp độc thủ.

Về phần những pháp bảo tài liệu kia, mình tốn bao năm tâm huyết cùng với tám cơ quan khôi lỗi thú dùng trên người Lạc Thần, cũng sớm mất tác dụng rồi, cả đời mình bỏ ra nhiều như vậy bồi dưỡng được đệ tử coi như nhi tử, hôm nay hủy ở trong tay Bách Hợp, Liễu Nhất Sơn dù là tỉnh táo, lúc này cũng không khỏi nổi giận.

“Liễu huynh. . .” Người bên cạnh chứng kiến tình cảnh như vậy, kinh hãi, Liễu Nhất Sơn đã triệu ra pháp bảo trong cơ thể mình, trường kiếm kia chém tới hướng Bách Hợp, mọi người đều cho rằng lần này nhất định Bách Hợp trốn không thoát, chút điểm đen vừa mới bám vào ngực cô, thay cô chống đỡ một kích trí mạng của cơ quan khôi lỗi thú lại lung la lung lay bay lên , những ong tím đã chết dưới một kích cơ quan khôi lỗi thú, nhưng còn lại hai mươi ong tím còn sống, những con ong này lặng yên không một tiếng động xuất hiện sau lưng Liễu Nhất Sơn.

“Nghiệp chướng, nhận lấy cái chết!” Mặt Liễu Nhất Sơn dữ tợn cách Bách Hợp càng ngày càng gần, lão cũng tu luyện kiếm trận giống như Lạc Thần đấy, có điều tu vị Liễu Nhất Sơn cao hơn Lạc Thần, bởi vậy kiếm trận của lão chia làm bảy mươi hai tiểu Kiếm, bảy mươi hai lưỡi tiểu kiếm ‘Quay tròn’ trên không trung, làm thành vòng tròn, vây Bách Hợp ở trong, mũi kiếm nhắm ngay phương hướng Bách Hợp, lúc Liễu Nhất Sơn hét lớn một tiếng: “Trảm!”, chữ dư âm còn chưa hoàn toàn rơi xuống, lúc này Bách Hợp vỗ túi đại linh thú bên hông, hô một tiếng:

“Đi!”

Một con ong tím bộ dáng tương tự những con ong vừa rồi, nhưng thân thể lại lớn hơn rất nhiều từ bên trong túi đại linh thú bay ra, dùng tốc độ cực nhanh bay đi hướng Liễu Nhất Sơn.

“Híz-khà-zzz. . .” Người chung quanh chứng kiến tình cảnh như vậy, đều không tự chủ được hít một hơi khí lạnh, có người reo hò một câu: “Tử Kim Vương Phong. . .”

Trong Tinh Lan hải vực tuy hiếm thấy Tử Kim Vương Phong, nhưng cũng không phải là không có, nhưng chân chính ong thành Vương đấy, mấy ngàn năm qua trên đại lục này trong lại phát hiện có người, dĩ vãng một đệ tử Kiếm Tông không nổi danh không chỉ là trong vòng trăm năm đạt đến Nguyên Anh kỳ, thậm chí luyện ra một Tử Kim Vương Phong, làm cho biết bao người khiếp sợ! Vừa mới nhớ tới những điểm đen bị đánh rơi trong thi đấu, lúc ấy lực chú ý mọi người chỉ đặt ở Bách Hợp cùng người đấu pháp, thẳng đến lúc này mới kịp phản ứng, vậy hẳn là là một đám Tử Kim Vương phong.

Có thể đỡ nổi uy lực một kích Nguyên Anh trung kỳ, có thể nghĩ nhất định thực lực bọn ong tím không thấp.

Tưởng rằng trận này Bách Hợp chắc chắn sẽ bị chết, lại không nghĩ rằng cô liên tiếp khiến người kinh hỉ.

 

Liễu Nhất Sơn chứng kiến Tử Kim Vương phong bay tới chỗ mình, tự nhiên cũng là nhận ra được linh thú này trước tiên, cánh côn trùng mở ra chừng nửa thân thể, tốc độ cực nhanh, hơn nữa con này có khả năng thành ong chúa, bản thân thực lực đã đạt Nguyên Anh, lúc này lão quá sợ hãi lại muốn trốn, trong miệng ong chúa đã phát ra âm thanh Xi..Xiiii.., cái mấy cái lông tuyến sắc bén nhẹ nhàng vạch hộ thể linh khí hắn, chặn ngang trên mặt lão.

Bản thân ong tím có kịch độc, nhất là độc ong chúa, dính vào thì khó có thể trốn thoát, một khi tu sĩ trúng loại độc này, cho dù là tu sĩ thực lực cùng giai, lập tức cũng sẽ xóa nửa cái mạng.

Liễu Nhất Sơn quyết định thật nhanh, vô ý thức chuẩn bị bỏ túi da của mình ra , một vật toàn thân màu tím nhạt bay từ đỉnh đầu hắn ra, có chút oán độc liếc nhìn Bách Hợp, lúc quay người muốn trốn, Bách Hợp đã cười lạnh một tiếng, trước cô phân phó bầy ong thủ ở đằng sau chờ đã lâu, vừa bắt đầu nhìn thấy Liễu Nhất Sơn, lập tức vỗ đôi cánh vây quanh.

“Ah. . .” Liễu Nhất Sơn không ngại đánh bọn ong tím này, bọn ong tím lập tức như là giòi trong xương, dính sát Nguyên Anh trên người hắn, ong chúa cầm đầu càng nhào tới, bắt đầu nuốt từng ngụm từng ngụm linh lực Nguyên Anh, trong miệng Liễu Nhất Sơn phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương đến cực điểm, nhưng một khắc qua, liền không còn tiếng động.

Máu thịt tu sĩ Nguyên Anh cùng tu vị chính là vật đại bổ, một đám ong tím xé xác ăn Liễu Nhất Sơn cùng túi da, lúc này mới bắt đầu lung la lung lay thụ Bách Hợp sai sử, bay vào trong túi đại linh thú cô.

Nguyên bản Liễu Nhất Sơn cũng không có dễ đối phó như vậy, có thể vì đồ đệ mà tâm thần đại thương, ngay sau đó lại tính sai thực lực Bách Hợp, xúc động xông vào trong đài, thế cho nên rất nhiều thủ đoạn lão đều còn chưa kịp xuất thì đã chết ở dưới tay bầy ong. Nếu lão sớm có phòng bị, hôm nay dù là không địch lại, nhưng muốn chạy trốn cũng không phải hoàn toàn không có khả năng, nhưng chính bởi vì lão không nghĩ tới trong tay Bách Hợp cũng có át chủ bài tại, bởi vậy lại rơi vào một sai lầm, rơi vào kết cục hoàn toàn vô vị!

 

            Cô nương muốn nói lời xin lỗi (Hoàn)

Trận này đại chiến luân phiên mọi người hồi lâu trở lại thẫn thờ, Bách Hợp ngồi xếp bằng ở giữa sân, nuốt mấy viên đan dược khôi phục linh lực, vậy mà trong lúc nhất thời không ai dám lên sân khấu thi đấu cùng cô.

Hôm nay trận chiến này cô sẽ danh dương Hải vực Tinh Lan với tốc độ cực nhanh, liền chiến mấy người, thắng hai cuộc tỷ thí không nói, cũng bản lĩnh Thông Thiên giết một vị tu sĩ nửa bước Nguyên Anh kỳ, thậm chí tông chủ Kiếm Tông Liễu Nhất Sơn cũng giết, lúc này Bách Hợp tấn giai 50 đệ tử, tự nhiên không có người có ý kiến phản đối.

 

Trong tỉ thí tuy Bách Hợp giết hai vị tu sĩ, nhưng tu hành nguyên vốn là nghịch thiên mà đi, chết cũng chỉ là tài nghệ không bằng người, hơn nữa hôm nay rõ ràng cho thấy Lạc Thần lộ sát cơ trước, cuối cùng tài không bằng người, chính mình chết không nói, còn liên lụy đến một mạng Liễu Nhất Sơn .

Tuy nói Liễu Nhất Sơn thân là tông chủ một phái, nhưng tình huống lão ra tay với Bách Hợp trước tất cả mọi người đều nhìn thấy trong mắt, hôm nay người chết rồi, Kiếm Tông chỉ là một môn phái nhỏ sẽ không có người nguyện ý vì hai người chết, mà đắc tội một người thực lực cường hãn, cũng có được một đại tu sĩ thực lực đạt Nguyên Anh kỳ, bởi vậy tất cả tông phái đều không nhắc lại chuyện Liễu Nhất Sơn, sở dĩ đây đều là việc mà trong Kiếm Tông che dấu.

Ngược lại là từ đó về sau, không ít người từng bí mật hướng Bách Hợp hạ ý hòa bình, hy vọng có thể mời cô làm trưởng lão, Bách Hợp từ chối hết.

Ngược lại ở bên trong Kiếm Tông không ai dám nhắc báo thù Bách Hợp, nhưng hết lần này tới lần khác Trần Uyển Đường mấy lần muốn tìm Bách Hợp báo thù, ba tháng trước Lạc Thần bị Bách Hợp đánh trọng thương, cũng suýt nữa phá huỷ pháp bảo tương liên của hắn, sở dĩ hắn khôi phục nhanh như vậy, là vì sau đó Liễu Nhất Sơn an bài Lạc Thần cùng Trần Uyển Đường kết làm đạo lữ, dùng lực song tu thì tu vị Lạc Thần mới vững chắc cảnh giới.

Hôm nay phu quân và sư tôn đồng loạt chết ở trong tay Bách Hợp. Trần Uyển Đường không cam lòng, cô ta mấy lần muốn tìm Bách Hợp báo thù, nhưng bởi vì thực lực cô ta thấp kém, tự nhiên không phải đối thủ của Bách Hợp.

Đã mất đi Liễu Nhất Sơn là tu sĩ Nguyên Anh kỳ làm chỗ dựa. Thực lực Kiếm Tông càng thấp kém không gượng dậy nổi, Kiếm Tông chia năm xẻ bảy, Trần Uyển Đường vốn là đệ tử đích truyền còn sống duy nhất của Liễu Nhất Sơn hôm nay hẳn nên kế thừa chủ vị Kiếm Tông. Nhưng thực lực cô ta thấp kém, danh vọng nhân phẩm cũng không thể phục chúng, bởi vậy Kiếm Tông không có khả năng giao chủ vị cho người như vậy, ngược lại là bởi vì Trần Uyển Đường mấy lần khiêu khích Bách Hợp, để cho người Kiếm Tông vô cùng sợ hãi, sợ nàng ta chọc giận Bách Hợp, đến lúc đó gây họa với Kiếm Tông.

Tuy nói ngày xưa mọi người Kiếm Tông thân mật gọi nàng ta một tiếng Tiểu sư muội, nhưng Liễu Nhất Sơn vừa chết thì mọi người thoái thác, vì an nguy bản thân, Kiếm Tông không thể giao hảo Bách Hợp đại tu sĩ Nguyên Anh kỳ liền thôi, tuyệt đối không dám để cho Trần Uyển Đường đắc tội cô, bởi vậy hành động Trần Uyển Đường trả thù, lại để cho Kiếm Tông người trong nhanh chóng huỷ bỏ tu vị cô ta, quyết định trục xuất khỏi Kiếm Tông.

Bên này Bách Hợp còn không có tìm Trần Uyển Đường gây phiền toái. Trần Uyển Đường cũng đã bị lưu vong khỏi Tu Tiên giới, từ đó rốt cuộc không có người nào thấy tung ảnh của nàng ta.

Mà sau khi chấm dứt thi đấu, chọn lựa ra 50 đệ tử tiến vào bên trong Bí Cảnh, đợi nửa năm sau một đám đệ tử đi ra từ Bí Cảnh, nhưng Bách Hợp lại không có ở trong đám người này.

Trăm năm chính tà đại chiến, một lần Tông Diễn hành động thành danh thiên hạ, hai đạo chính tà như trước duy trì lấy tương đối, năm đó Kiếm Tông cũng chia năm xẻ bảy, chia làm Đông Nam Tây Bắc Tứ Tông, thực lực từ trước chia làm hai tông phái. Thoáng cái trở thành tông phái vụn vặt. Mà ngày đó trong Kiếm Tông con gái hai vị trưởng lão Nhạc Bách Hợp kia từng có được một đám Tử Kim Vương phong, cũng giết tông chủ Kiếm Tông, lại không thấy bóng dáng.

Có người từng đồn đãi cô đã tìm được con đường đi thượng giới. Đã đi khỏi Hải vực Tinh Lan, có người từng nói cô ở lại trong di chỉ cung điện Ngoại Vực. Không có trở ra, mọi người nói xôn xao, trong Lôi Ẩn tự, một hòa thượng khuôn mặt gầy gò nhìn thanh niên lãnh đạm ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhịn không được hỏi một câu: “Diễn, ngươi suy nghĩ kỹ? Nếu không phải quy y, ngươi có thân phận đệ tử ta, thủ hộ Lôi Ẩn tự, ngươi có thể tìm song tu bầu bạn, không vào Lôi Ẩn tự, không bị hạn chế quy định, đối với ngươi tu hành cũng không có hại.”

Thanh niên ngồi yên tĩnh nghe nói như thế, chỉ là khẽ gật đầu, lập tức nhắm mắt lại.

Tay đại sư  xoa nhẹ đầu hắn, hắn có thể cảm giác được một đầu tóc đen mình rơi xuống, mỗi một chòm tóc rớt xuống, hắn phảng phất có thể mơ hồ nhớ tới một ít sự tình.

Ngay từ đầu cứu cô như thế nào, hắn đã nhớ không nhớ rõ lắm, việc lúc trước Tông Diễn Trúc Cơ kỳ hắn giống như đã có chút quên, kể cả bái sư như thế nào, Tông Diễn xuất thân nơi nào, hắn chính thức tỉnh lại là khi Tiểu sư muội Kiếm Tông tên là Bách Hợp, thò tay cầm lấy tay hắn, muốn kín đáo đưa đan dược cho hắn, lúc ấy hắn phảng phất như ở trong mộng mới tỉnh.

Thậm chí Tông Diễn ẩn ẩn có một loại cảm giác, như chính mình trước kia từng gặp phải phong ấn, thẳng đến thời khắc kia mới chính thức bị bỏ niêm phong đi, đã trở thành hắn chính thức, cô chính là người có thể mở ra phong ấn kia.

Hắn cố gắng tu hành, tìm kiếm dược liệu cho cô, bởi vì đại sư trong Lôi Ẩn tự từng trêu ghẹo hắn là dưỡng thê tử, kỳ thật hắn thực nghĩ như vậy, hắn muốn dưỡng Tiểu sư muội trở thành thê tử của hắn, hắn cảm giác mình có thực lực đủ cường đại sẽ cùng cô song tu, từ nay về sau thủ hộ Lôi Ẩn tự, hoàn thành chuyện người giao cho, hiểu rõ tâm nguyện của hắn, thay hắn bảo hộ tự ngàn năm, dùng ân đức của hắn hồi báo.

Sau khi tu hành, kỳ thật rất nhiều sự tình Tông Diễn cũng đã không để ý rồi, càng quyết thanh tâm tu, có lẽ hắn đã ít có cảm xúc chấn động, thế nhưng mà ngay từ đầu lúc bắt được tay cô, đụng ý niệm trong đầu, cho tới bây giờ, hắn cho tới bây giờ đều không có quên qua.

Chỉ tiếc, hắn đã muốn, cô lại không muốn, bởi vì hắn gieo xuống, cô lại không nghĩ kết quả!

Hắn luôn luôn chờ tại chỗ, đáng tiếc ngay từ đầu đã hiểu sai tâm ý.

Tông Diễn đang nhắm mắt, cuối cùng một tia sáng rọi lạnh lẽo, lúc toàn bộ tóc rơi xuống, trong lòng của hắn có đồ vật gì đó vỡ vụn ra ra, chắp tay trước ngực.

“Sư huynh đã cứu ta một mạng, còn không biết sư huynh xưng hô như thế nào?” Hắn nhớ tới lời mà cô từng nói qua, lúc ấy ghé vào lỗ tai hắn vang lên tựu là trăm năm, nếu sớm biết là kết cục hôm nay như vậy, lúc trước có phải mình không nên để cho cô đụng tay hay không? Mắt Tông Diễn mở ra, một đôi mắt thanh u giống như hai phần giếng sâu, ánh mắt của hắn rơi vào tay mình chắp trước ngực, biểu lộ thánh khiết.

Một thân tăng y màu trắng nổi bật lên bàn tay hắn trắng nõn mà thon dài, song năm đó bị cô đụng chạm sau sinh ra một loại cảm giác không hiểu, lúc này ở sắc trắng tăng y phụ trợ, càng phát ra trơn bóng đẹp mắt, nhưng hắn còn nhớ rõ cái cảm giác mùi ấm áp rải đầy trong tay mình.

Hắn nhớ bộ dạng cô kéo tay mình lúc trước, lúc này nhớ tới thì vẫn yêu thích vô cùng, hận không thể giấu cô đi, hận không thể lại để cho cô chỉ thuộc về mình.

Tóc đã rơi, kỳ thật rơi hay không rơi đối với Tông Diễn mà nói chỉ là một hình thức, nhưng hắn nhớ tới năm đó cô từng hỏi mình, còn không có cắt tóc, có phải là không có chính thức quy y xuất gia, trở thành đệ tử Lôi Ẩn tự, hôm nay có lẽ, tình cảnh kia vẫn sinh động thú vị.

Nếu thời gian có thể quay lại một lần, nếu sớm biết kết cục là như vậy, Tông Diễn cảm thấy, mình có thể sẽ lựa chọn gặp lại cô một lần như trước, giống như gặp được cô cũng không hối hận, chỉ là một lần nữa, khả năng hắn sẽ dùng thủ đoạn khác mà thôi.

Bởi vì đại sư thay Tông Diễn cắt tóc, nhìn  bộ dáng đệ tử nhạt nhẽo thì khẽ nở nụ cười, không biết nghĩ tới điều gì, mặt mày phảng phất dịu dàng hẳn đi.

Lúc này Bách Hợp từ trong nhiệm vụ đi ra, trước tiên cũng không có trở lại trong tinh không, thậm chí linh hồn cô phảng phất không chỗ quy y rong ruổi bốn phía hồi lâu, từ khi thay Lý Duyên Tỳ hoàn thành nhiệm vụ về sau cũng không có tình huống khác thường xuất hiện, lại để cho cô lòng có chút ít nặng trịch.

Cô cứ tưởng lúc mình có thể tiếp thu kịch tình bình thường thậm chí làm nhiệm vụ trong tu tiên giới, vốn cho rằng có lẽ Lý Duyên Tỷ không có chuyện gì, nhưng vì cái gì lúc này cô lại không có xuất hiện trong tinh không? Chẳng lẽ sau khi mình tiến vào nhiệm vụ, tinh không bị hai cái cổ quái kia kẻ xông vào làm hỏng? Lúc này cô đã lo lắng an nguy Lý Duyên Tỷ, tình cảnh trước mắt cũng cảm giác khó giải quyết vô cùng, bốn phía một mảnh đen kịt, không biết người ở chỗ nào cảm giác cũng không hơn gì, hơn nữa cô mơ hồ cảm giác, nếu là lại xuống dưới như vậy, thần hồn cô giống như luôn yếu bớt, Bách Hợp bắt buộc chính mình tỉnh táo lại, bắt đầu hoài nghi một chuyến nhiệm vụ có phải là mình không hoàn thành, nhiệm vụ lần này tình thế cô bị chết thật sự bất đắc dĩ

Bởi vì tính đặc thù nhiệm vụ này, ngay từ đầu Bách Hợp cũng không dám chết, giai đoạn trước sở dĩ cô cố gắng tăng thực lực của mình lên, là hi vọng mình có thể ở một thời gian trong nhiệm vụ, trước mắt cô không thể giúp Lý Duyên Tỷ cái gì, nhưng là tận lực không muốn hắn thêm phiền, trước sự tình không rõ ràng, cô vốn là muốn được lâu một chút ở trong nhiệm vụ, nếu như Lý Duyên Tỷ còn sống, nhất định anh sẽ nghĩ cách tìm được mình.

Đúng là như thế, cô cố gắng tu hành, thậm chí tại hoàn thành thi đấu về sau cùng 50 đệ tử tiến nhập di chỉ cung điện Ngoại Vực tìm kiếm cơ duyên, muốn tìm được một ít linh thảo cùng dược liệu pháp bảo đột phá tu vị Nguyên Anh trung kỳ. Sau khi tiến vào trong điện cô quen thuộc với Tông Diễn nhất, bởi vậy ngay từ đầu hai người thật ra là kết bạn mà đi, Tông Diễn đối với cô có ân, thậm chí cô với Tông Diễn có một cảm giác thân mật không thể hiểu  rõ, bản năng cô đã cảm thấy nếu hai người cùng nhau tìm kiếm được đồ vật, Tông Diễn tuyệt đối không có khả năng độc chiếm, ngây người trong di chỉ hơn một năm, hai người cũng đã từng gặp được đối thủ, nhưng bởi vì tu vị hai người đều đã ngoài Nguyên Anh, hơn nữa Bách Hợp còn có ong chúa Nguyên Anh kỳ, bởi vậy hai người liên thủ, ngược lại coi như là thực lực phi phàm, đơn giản không ai dám đến trêu chọc bọn họ.

Bên trong di chỉ Bách Hợp đã tìm được rất nhiều dược liệu cùng phương thuốc dân gian cổ xưa có thể luyện cho tu sĩ Nguyên Anh kỳ ăn, Tông Diễn cũng không tranh đoạt cùng cô, thậm chí một đường gần như hắn không có muốn cái gì, Bách Hợp cảm thấy có chút rất không thích hợp, muốn phân một phần thu hoạch cho hắn nhưng Tông Diễn lại cự tuyệt.

Hắn nói sau khi ra ngoài hai người sẽ song tu, cô có thì tương đương hắn có.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion15 Comments

  1. ;69 Tống đai sư, nàng dâu nuôi từ bé thì phải nuôi tới cùng nha! BH tỷ xử lý sư huynh và sư phụ trán hình thiệt hả lòng hả dạ ghê nơi!

  2. ây da, không ngờ TD lại có tình cảm sâu đậm với BH như vậy. chỉ tiếc là BH lại chỉ 1 lòng hướng tới Duyên tỷ huuynh thôi. Nhưng có lẽ linh hồn của TD cuãng sẽ hợp thể với Duyên tỷ huynh mà đúng k ta? Mà cái tinh không bị phá hủy rồi hay sao mà BH lại không trở về đó. Hay là Duyên Tỷ huynh đã tập hợp gần đủ thất tình rồi?

    tks tỷ ạk

  3. Kết thúc cho mấy thầy trò Lạc Thần thật là hả dạ, nhưng lại tiếc cho kết cục của Tông Diễn. Như có cái gì đó mất mát, cảm giác bị phong ấn chắc là thất tình của Lý Duyên Tỷ rồi. Hóng câu chuyện sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  4. ây da, thế thì sau này 2 người làm gì mà bị tách ra thế kia, ta cũng muỗn xem mấy cảnh 2 người liên thủ chống yêu ma nữa a, còn nữa, sư huynh lên cấp mấy rồi, k lẽ cái này thành bí ẩn rồi á, huynh đang cạo tóc nơi chùa thì tỷ ở đâu chớ, sống chết k rõ nữa, aaaaa~ nhìu điều khó hiểu quá mà ;87
    2 sư đồ kia tỷ xử nhanh quá, mà thôi, tránh lưu hậu họa về sau vậy, đến đây tui cũng biết 1 số lợi ích từ việc giấu nghề mang lại nha ;59 ;59
    cám ơn các nàng nhắm ;07

  5. Bách Hợp cuối cùng thay nguyên chủ xin lỗi Lạc Tháng nhưng cô cũng không ngu ngốc tha mạng cho hắn mà diệt trừ hắn tránh để lại tai họa về sau. Liễu Nhất Sơn thương tâm định trả thù thay Lạc Thần cũng bị Bách Hợp dùng thú sủng của mình giết chết. Trần Uyển Đường cũng có kết cục bi thảm. Chỉ tội nghiệp Tông Diễn lại đi quy y. Huhu.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  6. Aiz kết cục này cũng thật buồn nha. TD một lòng một dan với BH như vậy, đáng tiếc trong lòng cô đã có LDT rồi thì không thể chứa thêm ai khác nữa. Lần này hoàn thành nhiệm vụ xong không biết sao lại không về tinh không được, mong LDT không có mệnh hệ gì. Thật tò mò không biết tại sao BH lại chết nhỉ ? Vẫn luôn có cảm giác vị TD ca ca này có liên quan đến Dung Ly. Hóng aaaaaaa

  7. Cứ thấy thương thương mấy anh thất tình. Không thể có được tình cảm của Bách hợp. Tông diễn cũng hơi lạnh nhạt nên Bách hợp không hiểu được ý tứ chăng. Xem ra càng thik Lý duyên tỷ thì Bách hợp càng khó mở lòng với những nhân vật trong các nhiệm vụ. Ngoài trừ Dung ly thì không có phát sinh rung động với ai nữa

    • Vậy là sau khi tiến vào di tích kia Bách Hợp lại chết bất đắc kì tử à? Tông Diễn đáng thương, đã dự định khi ra ngoài hai người sẽ song tu rồi vậy mà…

  8. Anh tỏ thành ý muốn kết đạo lữ với Bách Hợp kìa, mà thế giới này chị đã đến nguyên anh rồi thế sao lai chết sớm vậy

  9. Kết cục cho 2 thầy trò kia là quá xứng đáng rồi. Chỉ là đọc tới phần cuối thấy đau lòng cho TD quá. Chắc chắn a là 1 phần bị phong ấn của LDT rồi. Xong nhiệm vụ này a có trở về hợp với LDT ko? Hic lo cho LdT quá. bh đang làm nhiệm vụ lại bị kéo ra ngoài kìa. Chắc ko sao chứ??

  10. Lạc Thần kia chết như vậy là thỏa đáng,vốn tâm tư lòng dạ hẹp hòi lại còn tự đại,coi mình là vật trong ao,là tinh anh hiếm có quả thực buồn cười.nghi ngờ Tống Diễn là Lý Duyên Tỷ a. ;69 ;69

  11. TD có phải là LDT không ta. Sợ là LDT bị phong ấn lại ý. Huhu. Đọc đoạn cuối khi TD xuống tóc tự nhiên thấy sót xa. Đôi khi chỉ 1 lời nói không rõ. Cũng có thể thay đổi tương lai mà. ;50

  12. Công nhận câu cuối bá đạo ghê: “ra ngoài sẽ song tu, tương đương cô có là hắn có”…. ^^!! sẽ đc xem là 1 cách tỏ tình bá đạo mới đây….. kkk

  13. kết buồn quá trời,cứ cảm thấy Hợp tỷ cố tình chết vì cho rằng đã xong nhiệm vụ,từ khi ở bên Tỷ ca thì trong lòng Hợp tỷ chẳng dung nổi ai nữa

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: