Tận Thế Song Sủng – Chương 111+112

22

Chương 111 : Căn cứ nhỏ (1)

Edit: Pethuong

Beta: Sakura

Ở phía bên kia chân núi Đại Sơn có một đoàn người đang đi bộ họ vừa đi vừa phân tích vị trí.

Bạch Thất cầm trên tay tấm bản đồ , nhưng trên bản đồ không có nói chi tiết về ngọn núi này . Mà chỉ vẽ sơ một số con đường và thôn xóm thôi.

Bọn họ đành đi theo phương hướng của mặt trời mà phán đoán vị trí đóng quân của quân đội .

“Không có xe thật là không tốt ,chúng ta phải đi bộ .”

“Cậu nói nhảm vậy, trong đây cậu là người đi nhanh nhất.”

” Đội trưởng Hồ, tại sao anh luôn nhắm vào tôi ! ”

” Haha , ai kêu cậu đáng yêu , ai kêu tôi luôn tốt với cậu .”

Mặt trời dần dần ngã về phía tây , bóng của đoàn người kéo dài trên mặt đất .

Tuy nhiên , dù mọi người không có xe nhưng không một ai có ý kiến, tất cả đều là vật ngoài thân, miễn sao mọi người bên nhau không thiếu một ai là tốt rồi .

Mọi người vẫn hào hứng đi về phía trước , nhưng họ càng đi càng thấy nóng, càng đi càng thấy hoang vu …

Đi khoảng chừng hai tiếng nhưng vẫn không thấy có một bóng người nào .

Hồ Hạo Thiên dùng ống dòm nhin về phía trước , rồi nói với Lưu Binh : ” Cậu đi lên phía trước dò xét thử xem.”

Lưu Binh : ” Hồ đội, anh nhìn thấy cái gì à?”

Hồ Hạo Thiên buông ống dòm xuống: ” Tôi không nhìn thấy gì cả , nhưng trong lòng cảm thấy chút không ổn, nên mới nói cậu lên phía trước xem thử .”

Lưu Binh : “……”

Cho rằng mọi chuyện đều nằm trong tay lãnh đạo đâu rồi !

Tuy nhiên đây là vấn đề chỗ ở qua đêm cho mọi người thì Lưu Bình rất tình nguyện chạy về phía trước .

Còn những người khác từ từ châm rãi đi về phía trước

Phan Hiểu Huyên bắt đầu dò xét trong không gian của mình một chút, rồi nói với mọi người : ” Ở đây tôi chỉ có hai cái lều, tất cả mọi thứ đều nằm trong xe hết rồi , nếu không tìm được chỗ ngủ , mọi người phải chen chúc với nhau thôi.”

Bây giờ nguyên đội có tới mười một người , mà chỉ có hai cái lều quả thật không đủ.

Dù chen nhau ngồi ,hay đứng.

Chen thế nào …

Cũng không đủ.

Hơn nữa bây giờ đang ở ngoài có Zombie chạy đầy đường, mặc dù có phòng bị như thế nào cũng không ổn.

Bạch Thất cầm bản đồ trên tay nhìn kĩ hơn : “Nếu chúng ta không đi sai phương hường , thì chắc sẽ có thôn xóm gần đây.”

La Tự Cường lấy tay che mắt nhìn lên mặt trời : ” Mọi người nói xem, có khả năng mặt trời mọc hướng tây lặn ở hướng đông không?”

Hồ Hạo Thiên rủa một tiếng nói  : ” Tiểu La , có phải cậu bị lây bệnh thần kinh của Lưu Binh rồi phải không ?”

La Tự Cường nhìn kim nam châm la bàn không ngừng chuyển động trên tay của Dư Vạn Lý : ” Tôi cảm thấy cái la bàn này không chính xác , cho nên không thể dùng vật này mà phán đoán được.”

Bạch Thất nói : ” Từ lúc tận thế , từ trường trên mặt đất quả thât mạnh lên rất nhiều lần , vì vậy có nhiều thiết bị hàng không đều không thể dùng được.”

Hồ Hạo Thiên  nói : ” Vậy làm sao bây giờ, đi ra ngoài dễ bị lạc đường vậy làm thợ săn tận thế kiểu gì đây.”

Bạch Thất khẳng định nói  : ” Nhưng mặt trời mọc hướng đông và lặn về phía tây sẽ không thay đổi.”

Tận thế ba năm kiếp trước mà anh cũng chưa nghe về sự chuyển hướng của trái đất.

” Chúng ta có nên tiếp tục đi về phía trước?”

” Có.”

Đoàn người tiếp tục đi về phía trước, đi được nửa giờ , Lưu Bình cũng quay trở về .

Khi thấy cậu quay trở về ,mọi người đều nhất trí cảm nhận phương hướng của cậu ta khá tôt, quả nhiên rất hợp với dị năng hệ Tốc độ .

“Phía trước có ánh đèn, chắc có người ở, giống như là một căn cứ nhỏ .” Lưu Bình vừa thở hỗn hền vừa nói, miệng uống ngụm nước lớn .

Mọi người liếc nhìn nhau .

Hồ Hạo Thiên kỳ quái nói : ” Nơi này có căn cứ ?”

Phan Đại Vĩ cũng ngạc nhiên nói:”Nếu có căn cứ thì tại sao không tham gia vào nhiệm vụ nhà máy hạt nhân ?”

Mọi người suy đoán mãi không ra.

Bạch Thất nói : ” Chúng ta đi nhìn thử thì biết.”

Mọi người đều gật đầu .

Sau đó mọi người đều đi theo sau Lưu Bình.

Quản chi nó là căn cứ hay là thôn Zombie , chỉ cần có chỗ qua đêm là được ..tất cả đều tốt hơn là phải qua đêm ở nơi này .

Đi theo Lưu Bình khoảng một giờ , đến khi trời hoàn toàn tối hẳn thì mọi người mới tới được nơi mà Lưu Bình gọi là “căn cứ” .

Một thôn xóm nghèo nàn được bao quanh bởi nhiều xe cũ và phụ tùng ô tô , lều vãi cũ nát , thậm trí còn có vài tấm ván gỗ hư dựng tạm thành căn cứ ,

Trên gò đất bên cạnh đống lều .Có thiếu niên gầy gò đang đứng ở đó.

Trông thấy Bạch Thất cùng mọi người đi tới ,nó nhanh chóng nhảy khỏi gò đất rồi chạy về phía trong .

Mọi ngươi quay lai nhìn nhau.

Nhóm mình vừa mới tới mà, vì sao đối phương lại không quan tâm mà ngược lai chay đi ?

Nhưng Bạch Thất biết nó chay đi thông báo cho người phụ trách ở đây.

Kiếp trước anh thường qua lại mấy căn cứ nhỏ kiểu này thậm chí cả mấy kiểu trại tập trung cho nên anh khá quen thuộc kiểu quy cũ này.

Cho dù ở căn cứu nào cuungx đều phải giao nộp phí tiến vào, đây cũng là lí do tại sao anh bảo Đường Nhược lấy thi thể con chuột ra.

Nếu muốn qua đêm ở nơi này thì những vật nàyđược sử dụng như tiền tệ .

Quả nhiên chỉ trong chốc lát đứa bé mang theo người đàn ông trung niên vạm vỡ.

Người trung niên đánh giá mọi người một phen, cũng không hỏi họ từ đâu tới mà chỉ nói : “Mười một người ,tổng cộng mười tám cân thịt.”

Mọi người đang còn mơ hồ thì đã thấy  Bạch Thất lấy balo xuống ,từ bên trong lấy ra gói to đưa cho họ , nói : ” Một ngôi nhà dân .”

Người trung niên nhìn nhìn phía trong , ước lượng sức nặng gói đồ rồi nói : ” Vào đi.”

Bạch Thất ôm Đường Nhược đi theo sau người trung niên.

Thấy thế mọi người đều đi theo .

Ban đầu chỉ là ngôi làng nhỏ  tầm khoảng hai mươi hộ dân, tất cả nhà đều được xây bằng đá .Nhưng sau này thêm người nên đành phải chồng rơm rạ thành nhà mà ở .

Trên đường thấy nhiều người đang ngồi rửa một số rễ cây không biết tên đào được ở phía ngoài.

Nước đã đục không thấy đáy , sau tẩy rửa xong họ lại lấy nước lọc lại rồi lấy nước nấu rễ cây .

Tận thế chưa tới ba tháng.

Người nơi này đã thành bộ dáng như thế này.

Mọi người cùng nhau đi tới , tựa hồ đi vào nơi hoàn toàn xa lạ khác với thế giới họ.

Trước kia cuộc sống của bọn họ và nơi này đều khác nhau quá xa.

Người đàn ông trung niên làm như không thấy bọn họ nhìn xung quanh ,mà trưc tiếp mang họ tới một căn nhà bình thường : ” Đêm các người ở lại đây .”

Sau khi đàn ông trung niên đi thì Hồ Hạo Thiện đi quanh đánh giá căn nhà .

Ngôi nhà trệt làm từ đá , bên ngoài có một sân nhỏ  bên trong có hai gian phòng..

Trong nhà hoàn toàn không có gì , mỗi phòng chỉ có một cái giường.

Nhưng dù sao như vậy cũng tốt hơn là ngủ ở những ngôi nhà rơm bên ngoài .

Sau khi Hồ Hạo Thiên trở về , mọi người nghi hoặc hỏi Bach Thất : ” Vừa rồi cậu đưa cái gì thế .”

” Thi thể của con chuột .” Bạch Thất ôm Đường Nhươc ngồi lên cái giường duy nhất trong phòng.

Mọi người nhớ tới một ít thịt vụn trong đường cống ngầm thì lập tức hiểu ra.

” Họ ăn mấy con chuột kia?”

” Đúng .”

“ Mấy con chuột bị biền dị mà, thịt của nó không bị nhiễm virut sao.” Lưu Binh hỏi.

 

Chương 112: Gác Đêm

Bạch Thất : “ Chúng ta cũng biến dị , cho nên chúng ta không bị trúng độc.”

Lưu Binh :” …”

Nghĩ  ngược lại , quả thật đúng như vậy …

Bọn họ đều có dị năng , dị năng còn thể lên cấp nên cũng không khác gì biến dị cả.

Bọn họ cũng không định ở lâu dài, cho nên bọn họ đi ngủ sớm rồi dậy sớm , đi tìm Vệ Lam sau đó cùng tụ hợp với quân đội .

Bạch Thất mang theo Đường Nhược ra ngoài sân ngủ.

Vấn đề này làm Hồ Hạo Thiên khó hiểu :” Vợ chồng cậu da thịt mềm mại ra ngoài ngủ cho muỗi cắn à ?”

“Uh .” Bạch Thất .” Nhớ phải trả phí bảo vệ.”

Lưu Binh ngồi xổm xuống giúp đỡ Bạch Thất dựng lều ,cậu nhìn người trong thôn này , luôn khó hiểu : “Vì sao bọn họ không nương nhờ vào quân đội.”

Bạch Thất bên cạnh đáp : “ Bọn họ đều cho rằng nếu đi ra ngoài còn chưa kịp tới chỗ quân đội thì đã chết trong tay bọn Zombie rồi.”

“Nhưng cứ thế này , bọn họ chống đỡ được bao lâu đây?” Đường Nhược thắc mắc  , cứ như thế này bọn họ chống đỡ đươc bao lâu , một tháng hay một năm?

Bạch Thất nói  : “ Mỗi người đều có cách sinh tồn riêng của họ, nhiều người nghĩ rằng cách này quả thật không tốt ,nhưng đối với bọn họ đó là cách tốt nhất rồi .”

Mọi người gật đầu đều hiểu.

Như xã hội trước kia của cô, đại khái người có tiền không hiểu những người nghèọ hai bàn tay trắng còn đẻ lắm con, những người nghèo họ càng không hiểu tại sao những người làm quan đều có công việc thu nhập ổn định lại còn đi tham nhũng.

Bọn họ sống những nơi khác nhau thì nhận nền giáo dục khác nhau , tuổi thơ họ không giống nhau  nên có khái niệm về cuộc sống và mọi thứ đều không giống nhau.

Bạch Thất lại nói tiếp : “ Không phải tất cả căn cứ nào cũng sẽ thu nhận người ,lực lượng không đủ ,tài nguyên thì có hạn, vì vậy xã hội đang tiến hành đào thải lần nữa.”

Đường Nhược nói : “ Vậy cho nên khi muốn vào căn cứ thì nhất đinh phải nộp phí theo quy định ?”

“Đúng.”

Cho dù quy định này đúng hay sai thì bọn họ cũng không thể nói gì.

Không thể nói bọn hắn làm sai . Tất cả đều do thời thế bắt buộc.

Đến khi chỉ còn lại hai người , Đường Nhược dựa vào ngực Bạch Thất hỏi : “ Tại sao chúng ta phải canh giữ ở đây, tối nay sẽ xảy ra chuyện gì sao ?”

Bạch Thất vuốt mặt cô nói  “ Trong thôn này toàn là người nghèo khó , mà chúng ta ai ai cũng đeo balo , bọn họ sẽ nghĩ chúng ta là người giàu có , chúng ta không thể không phòng bị được.”

Bạch Thất hôn lên trán cô nói  : “ Ngủ đi , bằng không tối nay ồn ào , em không có thời gian nghỉ ngơi .”

Đường Nhược : “ Anh cũng ngủ đi , em có tinh thần lực , cho dù ngủ em vẫn cảm thấy được .”

“ Ừm. “ Bạch Thất vẫn tiếp tục ôm cô nói : “ Tiểu Nhược , cho dù có xảy ra chuyện máu tanh gì , em không cần sợ hãi .”

Đường Nhược ngừng một chút , rồi nhẹ nhàng đáp : “ Vâng .”

Chim có thể vì thức ăn mà chết .

Chim có thể vì thức ăn làm bất kì điều gì , huống chi là con người vì thức ăn họ quả thật sẽ liều mạng .

Đường Nhược nhắm mặt lại ,dựa vào ngực Bạch Thất.

Xuyên tới này cô gặp được Bạch Thất , khiến cô rất cao hứng .

Quả thật cô không thích cái thế giới lạnh lùng máu tanh này chút nào.

Nhưng  chuyện trên đời đều không chiều theo lòng người  , nếu cho cô lựa chọn thì cô vẫn muốn đến nơi này , gặp được Bạch Thất , sau đó cùng anh sống thật tốt.

Ngủ thẳng tới hai giờ sáng , Đường Nhược nghe một ít tiếng động .

“ Anh Thủy , nhìn bọn họ gọn gàng sạch sẽ , dường như bọn họ rất lợi hại , chúng ta làm như vậy  không có vấn đề gì sao ?”

“ Không có vần đề gì đâu, bọn họ đã ngủ sâu rồi , chỉ cần đi qua cho họ một dao là được …”

“ Tôi , chúng ta chỉ cần cầm balo đi là đươc rồi .. tại sao phải giết người .”
“ Làm như  vậy để bọn họ không khai bí mật của chúng ta ra !”

Không lâu sau , Bạch Thất mở mắt ra , rồi nhìn Đường Nhược hôn lên môi cô : “ Không cần phải sợ .”

Đường Nhược gật đầu.

Bạch Thất ôm Đường Nhược ngồi dậy , chờ bọn người kia tới ,

Từng bước từng bước , hai người kia dần tiến gần hơn .

Bach Thất ngưng tụ băng tinh trên tay tùy thời bắn ra , nhưng ở bên ngoài người đàn ông đột nhiên “ah” một tiếng .

Chỉ thấy hai người kia bị che miệng , rồi bị kéo đi.

Đường Nhược nhìn Bạch Thất , Bạch Thất nghiêng đầu lắng nghe một lát rồi thu băng tinh trong tay lại .

Đường Nhược lập tức phóng tinh thần lực xem bọn họ xảy ra chuyện gì .

Người kéo bọn hắn  không ai khác chính là người đàn ông trung niên đã đưa bọn họ vào trong thôn .

Ông ta rất nhanh kéo hai người nọ ra cửa thôn .

“ Bộp “ , người trung niên ném bọn họ xuống rồi cho bọn họ một cái tát  : “ Hơn nửa đêm các người không ngủ , đang làm gì đó .”

“ Nguyên …anh Nguyên … chúng ta chỉ muốn …”

Người đàn ông trung niên lại tát bọn họ rồi nói : “ Nghĩ cũng đừng nghĩ tới , đều cút về ngủ cho tao , về sau còn làm chuyện như thế này , tao sẽ chặt hết tay chúng mày đi.”

“ Nhưng mà … những người kia … đều từ bên ngoài tới chắc chắn có rất nhiều thứ , hôm nay chúng ta đã không có cái gì ăn rồi , những vỏ cây rễ cây chúng ta đào lên đều hư hết rồi , nếu cứ như vậy chúng ta sẽ chết đói mất !” Anh Thủy ôm mặt tranh thủ cơ hội giải thích , nếu trưởng thôn tham gia thì càng tốt . “…”Hơn nữa bây giờ là nửa đêm , mọi người sẽ không biết…”

Người đàn ông trung niên nghe xong lời này thì cầm lấy con dao trong tay anh Thủy ra đâm vào cánh tay hắn nói  : “ Tao – Trương Hồng Nguyên tuy không đọc nhiều sách vở  nhưng cũng biết cái gì gọi là thỏa thuận , tao đã thu thịt của bọn nó , nên phải bảo đảm cho họ! Nếu như mày có năng lực  thì cũng đừng làm gì trên địa bàn của tao , chờ bọn họ ra khỏi thôn này  thì bọn mày muốn chém giết cướp đồ vật gì đều được .” Nói xong nhanh tay rút con dao ném xuống chân anh Thủy

Anh Thủy nghe thấy vậy ôm lấy cánh tay đau đớn run rẩy  …  lúc Trương Hồng Nguyên dùng dao đâm vào cánh tay hắn , thì có người phía sau bịt miệng hắn , cho dù đau đến chân run rẩy  nhưng hắn không thể phát ra tiếng nào .

“Giam bọn họ lại .” Trương Hồng Nguyên nói xong thì xoay người đi về phòng của  mình.

Đường Nhược nói tất cả mọi chuyện cho Bạch Thất nghe .

Ánh mắt Bạch Nhất khẽ động , ôm lấy cô mà nói  : “ Không cần chúng ta động thủ , vậy chúng ta tiếp tục ngủ .”

“ Vâng.” Đường Nhược cảm thán người đàn ông trung niên một cái , tiếp tục dựa vào người Bạch Thất ngủ .

Bởi vì buổi tối cô thường rất bận rộn , trong không gian hoa quả đều đã chín hết, lúc trước cô ngủ gần tiến sĩ Tào nên cô không có tiến vào , thời gian khác cô đều vào không gian thu hoạch , còn phải múc nước tích trữ để  mai này có mà dùng, bởi vì cô cung cấp mước cho cả đoàn xe  cho nên mỗi ngày cô phải tích nước rất nhiều.

Nhưng cũng may gần đây tinh thần lực cô tiến bộ rất nhanh , cho nên làm việc này không tốn nhiều công sức .

Discussion22 Comments

  1. Cái anh Nguyên này cũng có vẻ là người có nghĩa khí, có thực lực. Mình còn tưởng Bạch Thất định cho mọi người ăn thịt chuột, hoá ra là để trao đổi ;66

    • Tính ra đám người anh Thủy là được anh Nguyên cứu ý. Chứ không với độ cảnh giác của BT chỉ cần đám người anh Thủy bước vào nhà là bị xử gọn ngay lập tức. Anh Nguyên này thái độ làm người cũng được quá đi chứ

  2. Cuối cùng cũng tìm được nơi trú ngụ qua đêm thoát khỏi cảnh màn trời chiếu đất. Có kinh nghiệm kiếp trước tiện lợi ghê. Bạch Thất chuẩn bị sẵn thịt để được qua đêm. Anh cũng biết là bây giờ là thời buổi nhiễu nhương, lòng người không đáng tin nên ngủ trước nhà phòng bị. Mà quả thật anh lo lắng chu toàn, nhưng cũng may cáu ông Nguyên cho vào ở là một người giữ chữ tín.
    Cảm ơn editors

  3. Tận thế trú ngụ ở hên ngoài đúng là nguy hiểm. May mà cũng tìm được chỗ trú chân. BT đúng là suy nghĩ quá chu đáo. Thảo nào ta thắc mắc sao lại lấy thi thể chuột. Thủ lĩnh của có xóm này xem ra cũng là ngừoi nghĩa khí. Đêm nay mọi người yên tâm ngủ cũng không cần quá lo lắng rồi.
    Cảm ơn edictor

  4. ;69 ôi ở tận thế may mà cũng vẫn còn có chữ tín. mọi người vẫn có đức tin và hy vọng. tưởng a bạch mang thịt chuột chiêu đãi mọi người ai dè trở thành hàng trao đổi. không biết đội sẽ đến trc hay quân đội đến trc đây. thank nàng đã edit

  5. mặc dù cả đoàn xe phải đi bộ dưới trời nắng nóng nhưng mọi người rất đoàn kết,tình cảm gắn bó, chỉ càn cả đoàn xe ở cùng một chỗ với nhau không thiếu một ai là vui rồi. đi mãi cuối cùng thì cùng tìm được chỗ nghỉ chân, ông trưởng thôn của khu căn cứ này cũng giữ chữ tín đã thu thịt của đoàn xe thì cũng sẽ đảm bảo an toàn cho họ khi mọi người trong đoàn xe đang ở địa bàn của ông. hy vọng mấy người gọi là anh Thuỷ gì đấy tỉnh ngộ ra sau khi bị trưởng thôn dạy bảo, nếu không lại chờ mọi người ra khỏi thôn rồi có ý định cướp đồ thì lúc đấy lại trộm gà không được mà mất 1 nắm gạo à không mất mạng cũng nên chứ chả đùa.

  6. ồ. Vậy anh chàng THN này cũng coi như có nghĩa khí ah, có thể ngày mai ĐN sẽ cho họ một ít đồ cũng nên đấy. Có BT hiểu rõ mọi chuyện nên cũng đỡ

    tks tỷ ạk

  7. Không biết tên Nguyên này có gia nhập đoàn đội của anh Bạch không nhỉ. Thấy phẩm chất của tên này cũng được mà.

  8. thấy hoàn cảnh của những người trong cái căn cứ này thật sự rất khổ sở, nhưng như anh Bạch nói, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình nên không thể làm gì khác đuợc, vì đâu phải ai cũng mang trong người năng lực nghịch thiên như chị Đường, đâu phải ai cũng có kinh nghiệm 3 năm kiếp trước như anh Bạch
    Nhưng đuợc cái anh Nguyên này có vẻ là người quân tử, nhận thịt của người khác sẽ vì người khác mà ra sức, không có làm chuyện bậy bạ
    Lúc tả cảnh chị Đường ở trong không gian cứ như chơi nông trại ấy nhỉ, lấy nước, trồng rau
    Cảm ơn các bạn đã edit nha

  9. Nhìn cảnh những người trong căn cứ nhỏ. này thấy thương thật, nhưng như anh Bạch đã nói, mỗi người đều có sự lựa chọn của riêng mình mà
    Đâu phải ai cũng có năng lực nghịch thiên như chị Đường, đâu phải ai cũng có kinh nghiệm 3 năm kiếp trước như anh Bạch
    Nói về anh Nguyên này thì cũng là người trọng nghĩa khí, đã nhận thù lao thì sẽ làm việc được giao, mong là kết thúc ko quá bi thảm
    Cảnh chị Đường trong không gian như chơi nông trại ấy, trồng rau, nuôi cá
    Cảm ơn các bạn đã edit

  10. Trương Hồng Nguyên này cũng là ng giữ chữ tín, dù trong oang cảnh ntn nhưng k vì đói kém mà đánh cướp của bọn ng BT,

  11. Cũng may nhpfw Trương Hồng Nguyen chứ khong cả hai toi mạng rồi, mà chắc ch không giữ mạng dc láu.bọn hắn chờ dám a Bach ra khỏi căn cứ rùi cướp không chừng
    Thương bé Nhược ngủ cg phải lao động.ko thu thậ sắp xép không gian thi cg phuc vu a Bạch kkk.may mắn gặp a Bạch, hai ng nay lúc nào cg ngọt den đau răng lun à

  12. Trương Hồng Nguyên hào hiệp quá nhỉ lạ giữ chữ tín nữa, tham gia vào đội Tùy Tiện là hợp rồi. 7 Ngạn quan tâm đồng đội lắm nhe, biết nguy hiểm nên xung phong ngủ ngoài, lúc trước vào đường hầm cũng zậy, Nhược nói có dơi là y liền vào theo chứ bình thương y có quan tâm đâu, ai làm gì làm y chỉ lo ân ái với vợ thôi. Thanks nhóm dịch nhé!!

  13. Hai anh chị đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng thế mà vẫn chuyên tâm rải cẩu lương có địch không???? =))

  14. Mình cũng nghĩ là BT cho mọi người ăn thịt chuột nướng cơ, hóa ra là để trao đổi. công nhận nhóm người có người biết trước tiên cơ 1 chút đúng là làm việc gì cugnx thuận tiện dễ đàng nhé. cố gắng tụ họp với quân đội, với VL nào. đồng chí Nguyên này lv cũng anh minh lỗi lạc phết ấy chứ, ko biết đám người BT có cho thêm gì không nhỉ. Trong thời buổi tận thế này, cũng ko thể trách tình người đơn bạc được, đói bụng thì phải tìm thức ăn, đạo lý xưa nay là thế.

  15. Cái ông trưởng thôn này cũng giữ chữ tín quá he. Hai tên kia không biết là chỉ một chút thôi là đã bị Thất ca cho đi đời nhà ma rồi đó.

  16. A Nguyên này tính tình ngay thẳng này. Thu vào nhóm thất ca cho ngày càng lớn mạnh. Đúng kiểu đàn ông nghèo nhưng vẫn có cốt khí

  17. Đúng là người có kinh nghiệm từng sống trong tận thế 3 năm có khác, Thất ca không bao giờ chịu thua thiệt. Nghĩ đến thôn làng này không bao lâu nữa cũng sẽ biến mất mà nhói lòng.

  18. :< cuộc sống mạt thế nếu nói rộng hơn căn cứ mà team nhà đang ở thì hẳn là đáng sợ lắm, những nơi căn cứ nhỏ như thế này nếu không đủ bản lĩnh thì toi mạng ngày 1 ngày 2, nghĩ đến viễn cảnh ko phải lúc nào cũng có người đến ở nhờ, những người đó cũng sẽ chẳng có lương thực để mà ăn :<

  19. Tận thế lòng người hiểm ác, người ta có thể vì một chiếc bánh quy, một gói mì tôm mà sẵn sàng xuống tay giết người. Rất may là người đàn ông tên Nguyên kia là người biết giữ chữ tín, không vì những cái ba lô sau lưng nhóm BT mà nổi lòng tham, nếu không phải anh ta ngăn lại thì hai gã kia đã không còn mạng mà về nữa rồi.

  20. Tuyết Ảnh Nhi

    Tổ đội của BN lại bị rơi xuống hầm thoát nước và lạc với nhóm căn cứ Vệ Lam, nhà họ Chu đúng là khó ưa mà. Còn ĐN mỗi lần mà tấn cấp dị năng y như là chịu cực hình ở 18 tầng địa ngục v, đau đớn thống khổ đầu thì muốn nứt ra, trong khi BN vs mọi người thì đều bt k có cảm giác gì cả. K biết là nguyên do bị như thế là do có liên quan đến không gian của ĐN có từ ngọc bội bị vỡ hay là chỉ đơn thuần là bị do dị năng tinh thần của cô k giống ng thường nhỉ?

  21. Ở tận thế mà còn người giữ chữ tín như Trương Hồng Nguyên đây thật đáng khâm phục. Đôi lúc đói quá thì con người mà. đâu biết sẽ làm dc những gì.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: