Tận Thế Song Sủng – Chương 109+110

14

Chương 109:  Ngưng tụ tinh thần lực.

Edit: Lymiu

Beta: Sakura

Thu thập một phen rồi ăn sáng.

Đã lâu rồi hai người chưa được uống nước đậu lành nóng hổi.

Hơn nữa Đường Nhược cũng đang hoài niệm bánh trứng.

Trước khi trong xe, cho dù cửa sổ xe toàn bộ đều đóng nhưng cũng sợ mùi thơm truyền đi khiến người khác phát hiện.

Bởi vì thời gian trong không gian của Đường Nhược là bất động nên những vật này vẫn bảo trì được độ nóng hầm hập.

Nhiệm vụ lần này  người quá nhiều , khó bảo toàn có người có dị năng đặc biệt, do đó phát hiện cô có chỗ kỳ quái. Cho nên hai người đều làm việc cẩn thận xử lý, giống như mọi người ăn một ít bánh bánh mì khô các loại đồ ăn khác.

Vì vậy lần này Đường Nhược cũng không có duy trì thói quen dưỡng sinh nữa, trực tiếp uống hai chén sữa đậu lành.

Bạch Thất cười cười nhìn cô.

Đường Nhược thoáng xấu hổ: “Anh không uống à?”

“Uh, muốn uống.” Bạch Thất nói xong thò người ra hôn lên miệng cô.

Đường Nhược: “…”

Hiện tại đều ăn cơm như vậy rồi hả? !

Vậy sau này còn có thể cùng ăn cơm thật ngon không !

Ăn sáng xong, Đường Nhược phóng ra tinh thần lực với phạm vi lớn cảm thụ một chút, nói: “Hình như đám người đội trưởng Hồ vẫn còn ở phía trên, trong đường cống ngầm vẫn trống trơn đấy.”

Bạch Thất nói: “Bọn mình tiếp tục đi lên phía trước, giữa đường lưu lại chút ít ký hiệu là được.”

Đường Nhược gật đầu.

Trong quá trình hai người đi lên phía trước, rốt cuộc bọn người Hồ Hạo Thiên đã tìm được lối vào cống thoát nước, hóa ra nó ở vị trí bên phải đường hầm, bị một khối đá rất lớn chặn lại.

Sau khi làm cho khối đá hóa cát, mọi người cùng nhau nhìn xuống cửa cống.

“Cao như vậy , làm thế nào mà nhảy xuống, sẽ không bị gãy tay gãy chân chứ?” Lưu Binh lời vừa mới dứt, Điền Hải dẫn đầu nhảy xuống.

Ở phía dưới lọt khá nhiều cát, cậu lảo đảo vài bước về phía trước theo quán tính rồi đứng vững vàng.

“Cái tính nôn nóng này.” mặc dù Lưu Binh nói như vậy nhưng cũng chuẩn bị nhảy xuống.

Phan Đại Vĩ thò tay cản lại: “Người ta gấp, cậu gấp cái gì, đợi ông anh đây làm cho cậu một cái thang cũng không muộn mà.”

Phan Đại Vĩ vứt bỏ ra hai hạt dưa hấu vào trong đường cống ngầm, cái mầm non nớt như dây leo hết sức nhanh chóng bao quanh miệng cống.

Nhưng trong chốc lát, một cái ‘dây thừng’ rắn chắc đến trong tay Phan Đại Vĩ .

“Được rồi, lần lượt xuống đi.”

Mọi người nhanh chóng từ dây leo trượt xuống đi.

Người cuối cùng là Phan Đại Vĩ, chỉ thấy dây leo trong tay ông vứt xuống rồi nhanh chóng dệt thành một cái lưới lớn.

Phan Đại Vĩ theo lưới chậm rãi rãi xuống.

“Không làm màu sẽ chết sao.” Hồ Hạo Thiên nhìn ông một cái, đi theo sau lưng mọi người đi về phía trước.

Điền Hải là người nhảy xuống đầu tiên thì đã phát hiện Bạch Thất lưu lại dấu hiệu cùng với phương hướng bọn họ đang đi, nên trong lòng cậu thấy an tâm cứ đi về phía đó.

Đằng sau người cũng nhìn thấy hai cái chữ ‘Tùy tiện” to cùng với mũi tên, nên cũng đi theo hướng mũi tên chỉ.

” Dưới tình huống có điều kiện, lại để cho ông anh đây ra oai tí, không thể sao.” Phan Đại Vĩ kéo lấy cái lưới thật dài, đuổi kịp tốc độ của đội ngũ.

Nhưng mà lúc tới giữa đường, mọi người thật sự bị sốc bởi cảnh tượng những gì họ đã thấy.

Phía trước tựa như một cái lò sát sinh lớn, bốn phía đều là máu khô.

Bọn họ có thể tưởng tượng được tình cảnh đẫm máu lúc ấy, do đó có thể làm cho ở đây máu chảy thành sông.

“Tình huống như thế nào mà, thây ngang khắp đường.” Lưu Binh nói xong rồi bịt mũi lại.

Ngày hôm qua khối băng đã tan hết chỉ còn lại thi thể con chuột huyết nhục mơ hồ.

Hồ Hạo Thiên cẩn thận ngồi xổm xuống nhìn nhìn: “Những cái này không phải Zombie, nhìn xem như là thi thể con chuột.”

La Tự Cường nói: “Tiểu Bạch dùng  cối xay thịt cỡ lớn sao? Làm thế nào để cho nó biến thành bộ dạng như vậy.”

Hồ Hạo Thiên nhìn xem, nghĩ ngợi một lát thì đã hiểu tiền căn hậu quả, hướng mọi người giải thích nói: “Hẳn là đóng băng trên diện rộng sau đó vỡ tan ra.”

Mọi người nhìn qua một đường huyết nhục kéo dài, đều có chút cảm khái.

Hóa ra dị năng của Bạch Thất đã cường đại đến mức này.

Thật sự có thể dùng ‘Đóng băng vạn dặm’ để hình dung.

Quả nhiên là dị năng giả tuyệt đỉnh trong đám người tuổi trẻ.

“A Hải, xem đi, anh Bạch của cậu lợi hại như vậy, đừng nói một cái đường hầm sập, cho dù một ngọn núi sâp thì anh ta sẽ không sao cả.” Lưu Binh vỗ bả vai Điền Hải rồi nói.

Điền Hải nhìn xem con đường máu không thấy đích kia, nghiêm túc gật đầu: “Vâng.”

Sau đó trong lòng yên lặng tự nói với mình: Dị năng anh Bạch đã cường đại như vậy rồi, mình nhất định phải đuổi kịp bước tiến của anh, không thể vướng víu kéo chân anh.

Ba người Hồ Hạo Thiên sử dụng dị năng hệ Thổ, chôn hết những cái huyết nhục ở dưới đống cát.

Bằng không thì loại hình ảnh buồn nôn này, thật sự không muốn đi qua.

Phía trước Đường Nhược vàBạch Thất chạy tới một cái miệng cống.

Đường Nhược nhìn nhìn nói: “Chúng ta còn muốn tiếp tục đi lên phía trước sao?”

Bạch Thất nhìn nhìn phía trên: “Chúng ta từ phía trên đi ra ngoài.”

“Vâng.” Vì vậy Đường Nhược nhìn xem Bạch Thất xuất ra băng tinh đến ở trên tường làm ký hiệu, ra hiệu bọn họ đã từ phía trên cửa động đi ra ngoài..

Bọn họ leo thang mở ra nắp cống bên trên.

Mênh mông cỏ khô héo.

“Lửa thiêu không sạch, gió xuân qua lại mọc” đã không thể dùng ở trên đám cỏ này, bởi vì Bạch Thất biết rõ, những rễ cỏ này đã héo rũ tử vong.

Sang năm xuân gió thổi qua, có lẽ ở đây là cả vùng cát vàng.

Bạch Thất xoay người một cái rồi nhảy lên, sau đó kéo Đường Nhược lên.

Hai người nhìn nhìn, phát hiện mình đã đi tới chân núi.

Đại khái bọn họ theo cống thoát nước vòng quanh cái núi này nửa vòng, vây quanh chỗ chân núi.

Giữa trưa ánh mặt trời chiếu thẳng đến, vô cùng chói mắt.

Cũng may hiện tại ban ngày thời tiết chuyển mát, ánh mặt trời mãnh liệt chiếu xuống cũng không có cảm giác nóng bỏng.

Bạch Thất từ trong túi lấy ra một cái thảm mỏng phủi trên mặt đất: “Giữa trưa, chúng ta ăn cơm trưa trước đi.”

“Vâng ạ” Đường Nhược nói xong từ trong không gian lấy ra đồ ăn.

Trước khi đi theo đoàn đội, hai người cùng với  Điền Hải cũng chỉ ăn các loại mì phở, đêm qua ăn một ít đồ ăn nhà nấu chưa đã nghiện, cho nên Đường Nhược trực tiếp lấy ra bốn món một canh ra, rau xanh xào tôm, cá hấp, thịt kho tàu, nấm hương xào cải thìa cùng với canh trứng cà chua.

Đợi cơm nước xong xuôi hết rồi, hai người ngồi ở thảm chờ mọi người trong đoàn xe.

Nhưng bọn họ cũng không biết đối phương có thể tới hay không, do chỗ này mênh mông bát ngát nên không thể làm ký hiệu được, vậy nên ở chỗ này chờ thêm một chút.

Trong lúc đợi, Bạch Thất dạy  Đường Nhược một ít phương pháp sử dụng dị năng.

Kiếp trước, anh không có xem qua dị năng hệ tinh thần , cũng không thể phán đoán ra tiêu chuẩn, chỉ có thể tổng kết phương pháp sử dụng dị năng hệ Băng cho cô.

Bởi vì dị năng hệ Băng trước mắt mà dị năng giả biết đến cũng chỉ có vài cái loại công kích, nhưng Bạch Thất có kinh nghiệm hơn người khác ba năm nên biết về sau dị năng giả nghiên cứu ra khá nhiều loại công kích khác nhau..

Ví dụ như ngày hôm qua anh đóng băng, rồi trống rỗng thành kiếm…

” Không phải Tinh thần lực của em có thể hóa thực thể sao, cho nên em cũng có thể thử xem, có thể trực tiếp ngưng tụ ra thật thể, vd như gậy gộc hoặc quả cầu.”

Sở dĩ Bạch Thất có đề nghị như vậy là vì anh trông thấy tinh thần lực của Đường Nhược có chút kỳ quái, mỗi lần thấy cô vốc nước biến ảo thành một loại hình dạng thì đã cảm thấy Tinh thần lực của cô không đơn giản chỉ thuộc về một loại phạm trù cảm giác nữa rồi.

Các khống chế và nắm chắc lực lượng , Bạch Thất đã giảng hết những gì mình biết cho cô.

Đường Nhược chăm chú nghe, lúc Bạch Thất giải thích thì cô có dùng tay ngưng tụ tinh thần lực.

Không có loại quả cầu nước cụ thể nên Bạch Thất không nhìn ra thứ gì trên tay Đường Nhược.

Nhưng thấy cô nghiêm túc tìm tòi thì Bạch Thất cũng không hề nói chuyện, chỉ lẳng lặng ngồi ở bên cạnh cô.

 

Chương 110:  Kẻ phù hợp mới có thể sinh tồn.

Đã qua hơn nửa giờ, đồ vật trong tay Đường Nhược chưa hiện ra cụ thể, mà trán của cô cũng đã lấm tấm mồ hôi.

Tiếp qua một giờ, Đường Nhược thả tay xuống: “Hình như không chưa được.”

Vẫn không thể thực thể hóa tinh thần lực.

“Từ từ sẽ được.” Bạch Thất đưa nước tới, rồi dùng khăn tay lau mồ hôi cho cô.

Đường Nhược ọt ọt uống nước, đột nhiên dừng lại một chút nói: “Đám người đội trưởng Hồ đến rồi.”

Bạch Thất nhíu mày lại: “Cảm nhận được?”

Đường Nhược gật đầu.

Bạch Thất nói: “Vậy em lấy ra mấy thi thể chuột thu thập được đi.”

Đường Nhược khó hiểu: “Sao phải lấy ra?”

Bạch Thất mở ra bản đồ nhìn nhìn: “Đợi lát có lẽ có tác dụng, bằng không thì đến lúc đó tự nhiên lấy ra, không tốt lắm.”

Vừa nói như vậy, Đường Nhược cũng hiểu rõ rồi.

Trước kia trong đoàn đội thì hai người chưa từng lộ ra mình có dị năng Không gian, hiện tại nếu đột nhiên từ không gian lấy ra một túi thi thể con chuột, hoặc về sau lại cầm ra mà mọi người hỏi tới cũng khó giải thích.

Bí mật đã có ý định giấu thì phải giấu đến cùng.

Đường Nhược lấy thi thể con chuột từ không gian ra, hai người cứ tiếp tục chờ đợi mọi người đến.

Đã qua gần nửa giờ, nắp cống đã bị người từ dưới mở ra.

Cái đầu nhô ra đầu tiên chính là Điền Hải.

Đường Nhược nhìn thấy Điền Hải thì vui vẻ phất tay: “A Hải, ở đây ở đây.”

“Chị.” Điền Hải cũng rất vui, lập tức nhảy lên rồi chạy tới nhìn cô từ đầu tới chân, “Chị, anh Bạch, hai người không có việc gì thật tốt quá.”

“Không có việc gì không có việc gì, bọn họ đâu rồi, mọi người không sao chứ?”

Điền Hải nói: “Chúng ta cũng không có việc gì.”

Đang nói, mọi người trong đoàn xe từng người đều từ phía dưới leo ra.

Hồ Hạo Thiên nhìn xem Đường Nhược – Bạch Thất sạch sẽ, tốt hơn nhóm người mình bị chôn trong cát cả đêm rất nhiều, không cam lòng chậc chậc nói: “Hai người rất xấu nhé, rõ ràng hai nguời vụng trộm trốn đến thế giới hai người , không mang theo mọi người thì thôi đi nhưng tại sao không mang theo vợ chồng chúng tôi!”

Phan Đại Vĩ nhìn Hồ Hạo Thiên: “Điều đó nói nên chân cậu quá ngắn, không chạy nhanh như Tiểu Bạch.”

Hồ Hạo Thiên nổi giận: “Chú khoan hãy nói, nếu không phải chủ ý cùi bắp của chú, cái gì mà cứ cầm súng bắn,  như vậy đã không sập.”

Phan Đại Vĩ nói: “Ông anh tôi cũng không có nổ súng mà, hơn nữa đường hầm là giao thông đầu mối then chốt thế mà bắn một phát đã sập rồi, chất lượng công trình này chắc được làm từ chất liệu yếu kém, lãng phí lao động tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân.”

Hồ Hạo Thiên đạp Phan Đại Vĩ một cước: “Chú không biết nghĩ à, trước khi tận thế đã mưa to hơn ba ngày sau đó bị mặt trời soi hai tháng, cộng thêm lâu năm không tu sửa cho dù công trình tốt đến mấy cũng sập!”

Dư Vạn Lý ồ lên một tiếng nói: “Hồ đội vừa nói như vậy, tôi mới nhớ tới, đã hơn hai tháng không có mưa nha, chúng ta đi thẳng một mạch trong cống nước mà chả thấy tí nước nào.”

“Nguồn nước sắp cạn hả?” Lưu Binh nói.

Hồ Hạo Thiên nói: “Không biết, dù sao có nguồn nước thì cũng không thể dùng để uống rồi, phải trải qua căn cứ xử lý đặc thù.”

Căn cứ nghiên cứu một ít công nghệ cao, bọn họ cái gì đều không hiểu nên cũng không tiếp tục thảo luận nữa.

Kế tiếp liền là vấn đề đi nơi nào.

 

“Bọn Vệ Lam nghĩ chúng ta đã chết trong đường hầm nên không tới cứu chúng ta ư?” Lưu Binh nói.

 

Hồ Hạo Thiên quan sát bốn phía mênh mông toàn cỏ dại “Hiện tại chúng ta đã lên đây, cho dù anh ta muốn tìm thì chắc cũng chẳng thấy.”

 

Bạch Thất ngẩng đầu nhìn bầu trời một chút: “Chúng ta phải được tìm một chỗ qua đêm, buổi tối ở đây không an toàn.”

 

Cho dù không có Zombie, ai biết sẽ có các loại rắn, côn trùng, chuột, kiến gì không.

 

Cách nhà máy điện hạt nhân càng gần, những vật này càng biến dị.

 

Mọi người nghe Bạch Thất nói như vậy rồi, cũng đều gật đầu, đi tới chỗ xa hơn dưới chân núi đi đến.

 

Đi phía trước bước vài bước, chợt nghe được sau lưng lại  “Đùng!” một tiếng,  “Rầm rầm rầm!” Không ngớt truyền đến khiến mọi người ở chỗ này đung đưa, ngồi chồm hổm xuống.

 

“Lại làm sao vậy, động đất?” Lưu Binh nhìn xung quanh, cho dù ổn định lại rồi nhưng cũng không dám đứng lên.

 

Bạch Thất ôm Đường Nhược cũng nhìn phía sau lưng một chút: “Chắc đường hầm lại sập  nữa rồi.”

 

Những người khác nghĩ nghĩ, cũng hiểu tại sao.

 

Trước đó rất nhiều đá bị bọn họ biến thành cát hoặc dời đi, kỳ thật cũng đã lung lay sắp đổ rồi. Nếu như bên ngoài quân đội lại đào hầm thì chắc chắn sẽ sập lần nữa.

 

Mà chính như mọi người đã nghĩ, giờ phút này chính xác mặt Vệ Lam đen thành đáy nồi: “Tại sao có thể như vậy, lúc nào mới có thể khai thông lại con đường.”

 

Dẫn đầu dị năng giả hệ Thổ nói: “Không được, cho dù chúng tôi có nhiều người, muốn khai thông con đường này cũng phải mất một tuần lễ, đường hầm quá dài rồi, chúng ta vẫn nên đổi một đường khác đi qua.”

 

Vệ Lam nói: “Vậy người ở bên trong phải làm sao bây giờ?”

 

Dị năng giả hệ Thổ nói không ra lời.

 

Chuyện này không liên quan đến người thân, bạn bè cua anh ta…

 

Hơn nữa những gì nên làm thì anh ta đã cố gắng làm rồi, anh ta không hề vi phạm lương tâm mình.

 

Vốn cũng không phải do anh ta làm cho đường hầm sập đấy.

 

Sĩ quan phụ tá đứng ở một bên nghiên cứu tình hình bên dưới, khuyên nhủ: “Nhiệm vụ nhà máy điện hạt nhân mang trọng đại, trung ương vẫn chờ tin tức của chúng ta nên không thể lãng phí thêm thời gian.”

 

Nhưng cũng không thể trắng trợn bảo Vệ Lam thấy chết mà không cứu, đành phải lại nói tiếp: “Chúng ta phái vài đoàn đội  ở chỗ này tiếp tục đào móc, bằng không thì nhiều người như vậy chờ ở chỗ này cũng không phải biện pháp.”

 

Nhưng nếu một mình ở chỗ này đào bới, thì cũng không khác gì đưa dâng thức ăn tận miệng con muỗi.

 

Đối mặt với lợi ích lớn thì Vệ Lam không có khả năng chỉ lo lợi nhỏ ích.

 

Đành phải nghiêm túc hỏi thăm người dị năng giả hệ Thổ kia lần nữa: “Thật không có biện pháp sao?”

 

Dị năng giả hệ Thổ nói: “Trước kia đào một ngày, cũng mới đào được 100m , hôm nay lại sập lần nữa, may mà nhóm bọn ta đều chạy nhanh, bằng không thì chúng tôi cũng đã bị lấp vào rồi.”

 

Sĩ quan phụ tá nói: “Cái này đường hầm tổng  2000m, tiếp tục như vậy một tuần lễ cũng chưa chắc đào xong, cho dù một tuần lễ đào xong thì bọn họ cũng đã không còn …”

 

Vệ Lam trầm mặt lại, sau đó đi gọi Tào mẫn tới.

 

Đẩy cô đứng trước cửa hầm, anh nói: “Cảm thụ lại một lần, có phát hiện dấu hiệu sinh mệnh gì không ”

 

Đoàn đội Tùy Tiện là do Vệ Lam gọi vào, đường hầm sập rồi bọn họ bị vùi lấp ở dưới đất, hôm nay sống chết không rõ, còn mình lại bỏ đi…

 

Vệ Lam càng nghĩ thì trên người anh càng lạnh lẽo hơn.

 

Đã từng, anh cũng như vậy.

 

Bảo Lương Phú Sinh là bạn thân đi vào cứu người, còn mình ở bên ngoài đánh Zombie yểm hộ cho anh ta.

 

Thế nhưng mà nào biết đâu rằng…

 

Tiến sĩ Tào cố gắng cảm thụ rồi sau đó thò tay cầm tay Vệ Lam : “Vệ Lam…”

 

Vệ Lam nhìn tay Tào Mẫn rồi lại ngẩng đầu nhìn cô, rút tay cô ra: “Có dấu hiệu sinh mệnh sao?”

 

Tiến sĩ Tào lắc đầu.

 

Vệ Lam hít sâu một hơi, ổn định lại tinh thần, chậm rãi bình phục tâm tình.

 

Hồi lâu sau mới nói với sĩ quan phụ tá: “Thông báo xuống dưới, đường hầm sập đổ, toàn đội theo phương hướng khác trực tiếp vòng đi qua.”

 

Trong tận thế phải học được buông tha cho rất nhiều thứ.

 

Thậm chí là nhân tính…

 

Nếu như không muốn đi cải biến.

 

Vậy cái thế giới này sẽ khiến mình đầu rơi máu chảy.

 

Về sau, mình có muốn hay không đều phải học được cách thích ứng.

 

Thuyết tiến hoá luôn luôn nhắc nhở lấy bọn họ: kẻ phù hợp mới có thể sinh tồn.

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion14 Comments

  1. vẫn chưa được thấy dị năng thăng cấp 3 của Bạch Thất, 2 người ngọt ngào đến ngấy, cuối cùng đoàn đội này cũng gặp lại nhau, cứ tụ tập 1 chỗ là mọi người lại được trận cười, đúng là hoạn nạn mới thấy lòng người , Vệ Lam tuy chưa có thâ quen gì lắm với đoàn đội Tuỳ Tiện nhưng khi đường hầm bị sập cũng đã tìm mọi cách để cứu đc mọi người, tò mò về mối quan hệ Vệ Lam, tào tiến sĩ, và Lương Phú Sinh.

  2. ây dù. cuối cùng thì cái đội Tùy Tiện này cuối cùng cũng thoát ra rồi a.hi.
    Vệ Lam vậy cũng coi như có tình có nghĩa rồi nè. Cũng không thể trách anh ta được. Không biết mấy người kia gặp lại thấy đội Tùy Tiện còn sống thì thế nào nhỉ? kk

    tks tỷ ạk

  3. Trời có sập xuống thì Bach Ngạn và Đường Nhược vẫn thong dong thoải mái, sạch sẽ như thường. Không những vậy mà họ còn thích thú vì không có ai làm phiền. Nhóm người Hồ Hạo Thiên cuối cùng cũng tìm gặp Bạch Ngạn và Đường Nhược. Không biết họ sẽ gặp lại Vệ Lam khi nào.
    Cảm ơn editors

  4. Đường Nhược và Bạch Thất giống như đi dã ngoại ý nhỉ. Cuối cùng cả đoàn đội cũng gặp nhau rồi, không biết có tiếp tục tham gia nhiệm vụ này không nữa.
    Mà mình không nhầm thì bạn trai Tào Tiến sĩ là Phú Sinh, vậy Tào tiến sĩ và Vệ Lam là quan hệ như thế nào

  5. Người khác thì lo cho mình còn 2 anh chị thì hưởng thụ tg 2 người a. Vệ Lam cũng là 1 người trọng tình cảm đấy.

  6. ĐH đúng là nóng lòng lo cho Bt và ĐN rồi. Đoàn người theo dấu hiệu là tìm được BT và đN. Dị năng của Bt luôn luôn mạnh rồi. Dù sao thì cũng là trọng sinh mà.
    Đám người Vl phải tìm đường vòng đi thôi. Dù sao hầm cũng sập. Tìm cũng không nổi đám người Bt mà
    Cảm ơn edictor

  7. haiz…. càng đọc càng tò mò mối quan hệ giữa a vệ và tiến sĩ bạch. k biết là đã từng là ny cũ hay là câu chuyện cẩu huyết tình yêu tay ba đây. thank nàng đã edit nha

  8. Chú Phan này lúc nào cũng là người gây tiếng cười cho đọc giả nhỉ, thấy chú vui vui mà đôi lúc bá đạo không chịu được
    2 anh chị cũng quá đáng lắm luôn, mọi người lo lắng, nhất là Điền Hải, mà anh chị vừa đi vừa ăn sáng như ở nhà ấy, huhu, cảm thấy tội cho em trai tui
    Không biết chị Đường lúc nào mới học được kĩ năng hóa hình này đây, còn năng lực của anh Bạch sau thăng cấp mạnh đến cỡ nào nhỉ
    Nói về Vệ Lam này cũng là người chính trực mong là sau nãy sẽ về cùng phe với đoàn đội
    Cảm ơn các bạn đã eđit nha

  9. Vệ Lam là ng tốt, nhưng thân là ng ở trên cao chỉ huy đoàn đội thì a k thể nào cứ mãi dậm chân 1 chỗ để cứu bọn ng BT đc, cũng thông cảm cho a phần nào, và tin rằng đoàn đội Tùy tiện cũng sẽ hiểu cho a

  10. Cuối cùng đọi Tuỳ Tiẹn cg đoàn tụ rùi, chắc a Bach ko cam lòng, dang tận hưởng thé giới 2 ng mà.mà thật ts 2 bạn y như đi dã ngoại ý, lúc nào cg sạch sẽ thơm tho hét à.chắc vậy nên khién nhìu ng cag gsnh tị kkk.ma 2 bạn ý cg chịu khó nang cáp dị năng ý, càng ngày cag mạnh, ko bao jo thoả mãn hiện tại.dù di năng đã mạnh hơn ng khác rat nhìu.chứ ko nhu vẻ thong dong nhàn nhã thẻ hiện bên ngoai dau.vay nên nhìu ng lầm chét.nhát ka bạn Nhươc. Nhìn nhu vô hại nhug sẽ ngày càng lợi hại

  11. Ông Phan lúc mào cũng hài hước, trời có sập xuống thì cũng chả hề hấn gì tới ông. Cuối cùng thì Vệ Lam cũng quyết định từ bỏ, chả ai đồng lòng với anh cả vì đâu phải người thân bạn bè gì. Cũng may đòan Tùy Tiện cao siêu nên thoát thân thôi. Thanks nhóm dịch nhé!!

  12. Đội tùy tiện hợp lại là tốt nhất, thấy làm nhiệm vụ chung với đoàn người kia là tui thấy lấn cấn rồi, lòng người rất đáng sợ, biết là phải gánh trách nhiệm cao, nhưng bỏ mặc người bị nạn như vậy, thấy lạnh lòng lắm,

  13. Có thẻ nói đây là một quá trình đào thải kẻ mạnh thi sông kẻ yếu thi chết gioings như kỷ băng hà mà khủng long bị tuyệt chủng ấy .
    Hình như mấy chuong trc có nói tới lần đi đến nhà máy này Vệ Lam bị chết đúng k? Lần này đi cungz đông thật 4k dị năng còn thêm bộ đội nuaz =•=

  14. 2 người BT vs ĐN có phải là đi đánh quái ko vậy? sao mà cảm tưởng như là đi thám hiểm thôi á. chú Phan thật biết cách làm màu và pha trò cho mọi người. Ông chú này có trong đoàn đội làm cho cuộc sống thêm vui vẻ biêt bao. Tối nay chắc BT sẽ thịt chuột cho mọi người ăn đó. Ta ko có dám ăn thịt chuột đâu. VL là nghĩ về Phú Sinh bị chết nên với áy náy đây này. khổ thân bạn ý biết bao. Đám người BT chắc sẽ tiến vào nhà máy hạt nhân 1 mình rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close