Bia Đỡ Đạn Phản Công – Cô nương muốn nói lời xin lỗi 09+10

14

Cô nương muốn xin lỗi 9.

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Nhìn theo tuổi tác tu vi, Tông Diễn này rất có thể chính là đệ tử của Nặc Nhân Đại sư. Nếu thật sự là hắn, như vậy từ đầu Bách Hợp cảnh giác với việc hắn báo đáp, cho là hắn lấy những thứ này muốn tính toán mình, ngờ vực và cảnh giác trong lòng đã ít đi một chút. Nếu hắn thực sự là Tông Diễn kia, sư tốn hắn là tu sĩ Hóa Thần, lấy ra những tài liệu này đến tặng cho mình, có khả năng nguyên nhân cũng không phức tạp như mình nghĩ, nghĩ tới những thứ này, trong lòng Bách Hợp nhẹ nhàng thở ra.

“Sư huynh, sao huynh tặng ta nhiều đồ như vậy?”

Tông Diễn cúi đầu nhìn Bách Hợp một cái, cô cúi đầu, tóc mái trên trán được chải gọn gàng lên đỉnh đầu, lộ ra cái trán trơn bóng no đủ của tiểu thiếu nữ, cô híp mắt, trong mắt mang theo cảnh giác, đôi má như tiên đào trong trắng lộ hồng, tầng lông thơ thật nhỏ phía trên cũng thấy được rõ ràng, khuôn mặt thiếu nữ phấn điêu ngọc mài, đều khiến hắn không nhịn được muốn đưa tay sờ.

Trước đây trong lòng hắn chỉ có pháp quyết tông môn và tu vi, tuổi hắn vẫn chưa đến lúc có thể nhìn tư sắc nữ tu, huống chi cỗ thân thể này của Bách Hợp còn nhỏ tuổi, ngoại trừ đáng yêu, quả thực cũng không nhìn ra tư sắc gì, nhưng hắn lại muốn thân cận, từ sau khi bị cô nắm tay, nhận hai hạt đan dược vốn không cần, trong năm ngày này, thậm chí hắn không dùng đại bộ phận thời gian trong việc tu luyện bí thuật tông môn như trước, mà ngược lại dùng để thay cô thu thập tài liệu cấp cao mà cô có thể dùng. Trong lòng Tông Diễn yên lặng đọc Thanh Tâm Quyết một lần, khi bình tĩnh lại, cái tay vốn rục rịch muốn vươn ra sờ đầu cô thu trở về chắp trước ngực, sau nửa ngày mới nhớ tới lời Bách Hợp mới vừa hỏi hắn:

“Muốn cho thì cho.” Lời này của hắn quả thực là cách nghĩ chân thực nhất trong lòng mình, hắn không hy vọng Bách Hợp vào núi Linh Vụ để lại gặp những người khác của Lôi Ẩn Tự, không có nguyên nhân gì. Chỉ muốn cô nấp đi, chính mình thu thập dược liệu cho cô, nuôi sống cô, giống như khi còn rất nhỏ, lúc hắn vừa được sư tôn thu làm đệ tử dưới gối. Lúc ấy hắn nuôi một con thỏ, xem nó như bảo bối, giấu nó đi. Sư tôn không muốn hắn đặt tâm tư lên những sự vật khác, nhân tiện chuyên tâm bảo hắn tu hành, hắn là người có một thiên linh căn, là người thích hợp tu luyện bí thuật Tòng Long truyền thừa nhiều năm của núi Linh Vụ nhất, là người có thể thủ hộ tông môn sau khi sư tôn độ kiếp phi thăng. Từ ngày hắn bái nhập môn hạ của Nặc Nhân thì đã biết rõ chuyện này, nên sư tôn không thích hắn nuôi thỏ.

Hắn giấu con thỏ con kia trong động phủ của mình, mỗi ngày đút nó ăn linh đan uống nước suối, không ai biết được. Hắn nuôi con thỏ vô cùng to mập, nhiều năm không cho bất kỳ ai xem, chỉ là sau đó cuối cùng vẫn bị sư phụ phát hiện con thỏ kia, muốn hắn cho con thỏ kia đi. Vừa nghĩ tới phải tặng người khác đồ bảo bối của mình, cuối cùng Tông Diễn cắt đứt sinh cơ của con thỏ to mập kia, niêm phong chặt nó cất vào kho trong động phủ của mình.

Từ đó về sau hắn chuyên tâm tu luyện Thanh Tâm Quyết, càng trở nên quả tình thiếu dục, Thanh Tâm Quyết là bí thuật Lôi Ẩn Tự, càng tu luyện về sau tính tình càng lãnh đạm, ít thất tình lục dục, không hỉ nộ ái ố, chính là cái gọi là một trái tim thanh bạch khám phá hồng trần, hiểu rõ huyền ảo cuộc đời mà phàm nhân nói.

Muốn tu luyện bí thuật cao nhất Lôi Ẩn Tự, chính là phải tu đến lãnh tình lãnh tính, tu hành đồng thời hai bộ pháp quyết, mới có thể làm một được hai. Tính cách hắn vốn lão luyện thành thục, càng về sau tu luyện Thanh Tâm Quyết càng trở nên lãnh đạm, cuối cùng dẫn dần cũng quyên chuyện con thỏ kia. Đó chỉ là một việc nhỏ vô nghĩa khi hắn vừa bước vào giới tu tiên mà thôi, thời gian qua mấy năm, hắn tu luyện Thanh Tâm Quyết đến bây giờ thì ngay cả bản thân hắn cũng không quan tâm. Nhưng lúc gặp được Bách Hợp, lại khiến cho Tông Diễn nhớ đến tâm tình nuôi sủng vật trước kia, dường như nhớ đến loại cảm giác muốn giấu cô đi, cho cô tài liệu đan dược, để không ai nhìn thấy được cô.

Lúc này nghĩ đến loại cảm giác này, thì luôn luôn có một sự thỏa mãn không nói nên lời, dù là con thỏ kia mà nói thì cũng không có trợ giúp thực chất gì, thế nhưng sau khi không có con thỏ kia, dù sư tôn có khen thiên tư hắn tốt, người trong Tông biết thân phận hắn đối với hắn tất cung tất kính, nhưng càng về sau hắn càng tu luyện Thanh Tâm Quyết thì trong lòng vô ba vô hỉ, mặc kệ thực lực tăng trưởng nhanh thế nào, mặc kệ người ta khích lệ thế nào, ngược lại hắn không thể tìm ra tâm cảnh đơn thuần lúc trước nữa. Nhưng lúc này khi gặp Bách Hợp, lại nghĩ đến cảm giác lúc đó.

Thế nhưng hắn sẽ không nói với Bách Hợp loại suy nghĩ này, tuổi hắn không lớn lắm, nhưng cũng mơ hồ cảm giác được nếu mình nói ra, chỉ sợ cô còn trốn thật xa. Ngón tay Tông Diễn giật giật: “Nếu sau này Bách Hợp sư muội có muốn, có thể liên hệ với ta, trong túi càn khôn ta có đặt ngọc bài phong ấn tinh thần lực của ta, bóp nát nó ta sẽ cảm ứng được.”

Bách Hợp thấy lúc hắn nói chuyện cúi mắt xuống, một gương mặt tuấn tú trắng nõn, rõ ràng chưa hết ngây thơ, nhưng bộ dáng thần sắc lại già dặn. Không biết hắn nhớ ra cái gì mà khóe miệng lộ ra vẻ như không vui, không biết có phải nguyên nhân vì pháp thuật của Lôi Ẩn Tự hay không mà nụ cười này trên mặt hắn hiện ra vài phần cảm giác thánh khiết, hết lần này đến lần khác lại làm cô cảm thấy có chút sởn gai ốc. Hắn chắp tay trước ngực, mặc một bộ áo dài màu xám, cách ăn mặc cũng không khác với hòa thượng bình thường của Lôi Ẩn Tự, nếu không phải đã nghe thấy tên hắn, thì thật sự không thể tưởng tượng được hắn là đệ tử của Nặc Nhân Đại sư. Tuy trong lòng hoài nghi Tông Diễn thân thiết như thế với mình có phần gian trá, nhưng bằng vào thân phận đệ tử đích truyền duy nhất của Hóa Thần Kỳ của hắn, thì cỗ thân thể này của mình thật sự không có gì có thể cho hắn tính toán cả.

Lôi Ẩn Tự trong chính đạo thanh danh không tệ, trong nội dung câu chuyện, Tông Diễn lại thân là một đời lãnh tụ mới của chính phái, vả lại Kiếm Tông coi như là một trong chi nhánh bên dưới Lôi Ẩn Tự, nếu hắn thật sự muốn đánh chủ ý gì, thì quả thực không cần chỉ chuyên nhắm vào mình, chỉ cần tìm Tông chủ Kiếm Tông mà thôi. Một đứa cô nhi như nguyên chủ, phía sau không có thế lực dựa vào, đến lúc đó Tông chủ Kiếm Tông tất nhiên sẽ hai tay dâng cô lên. Hơn nữa không biết tại sao cô cũng có chút thân cận với Tông Diễn, Bách Hợp cẩn thận nhớ đến lúc mình mới vào nhiệm vụ Tông Diễn đã từng cứu cô, lúc ấy cô còn chưa có cảm giác như vậy, lần trước chạm phải tay liền phát hiện sự khác biệt, cũng thật sự khiến cô trăm mối vẫn không có cách giải.

Tuy nói trong lòng hoài nghi, nhưng Bách Hợp không lộ ra chút nào trên mặt, cô chân thành nói cảm ơn, lúc này mới tìm lời hàn huyên với Tông Diễn, muốn thừa cơ moi ra một ít nguyên nhân tại sao hắn phải tặng mình tài liệu từ trong miệng hắn.

“Sư huynh xuất hiện tại núi Linh Vụ, hẳn là đệ tử Lôi Ẩn Tự a?” Cô hỏi một câu, lần này Tông Diễn ngược lại không im lặng nữa, mãi sau mới trầm mặc gật nhẹ đầu. Bách Hợp thấy tuy thái độ hắn lãnh đạm, nhưng cũng may hắn vẫn chịu giao lưu với mình, trong lòng nghĩ phải thế nào để vô tình đảo chủ đề trở về việc cái túi càn khôn, nhưng miệng lại hỏi: “Sư huynh không quy y, chẳng lẽ là còn chưa chính thức nhập vào môn hạ Lôi Ẩn Tự sao?”

Cô vốn nghĩ nếu Tông Diễn không trả lời vấn đề này, thì mình bèn thuận thế hỏi lại việc hắn thu thập linh thảo, nhưng không ngờ cô nói ra lời này, thì tròng mắt của thiếu niên trước giờ luôn mang mặt không biểu tình lại thoáng đảo một cái, bình tĩnh nhìn chăm chú vào cô:

“Ai nói với sư muội trong Lôi Ẩn Tự tất cả đều là hòa thượng hay sao?”

“…” Lôi Ẩn Tự vốn chính là chùa miểu, đệ tử bên trong đều là hòa thượng, Kiếm Tông lại là một trong cỗ thế lực nhỏ phụ thuộc Lôi Ẩn Tự, tuy tu vi nguyên chủ thấp, không thể hoàn toàn được biết về đại thế khắp thiên hạ, nhưng thường thức rõ ràng như vậy thì nguyên chủ vẫn biết.

Đó căn bản không cần ai đến nói với mình, người ở Hải vực Tinh Lan này không ai không biết, Lôi Ẩn Tự chính là một tòa miếu hòa thượng, chỉ là ở bên trong là một đám hòa thượng thực lực cao thâm, chứ không phải là loại hòa thượng niệm kinh bái Phật bình thường mà thôi.

“Ta tự biết thôi.” Bách Hợp bị Tông Diễn nhìn như vậy, da đầu cũng có chút run lên, đôi mắt của hắn trong suốt đến mức có phần át người, nhìn kỹ thì tròng mắt hắn cũng không phải màu đen nhánh, mà hơi giống màu xanh đen, ánh mắt kia thanh thanh đạm đạm, dường như gặp qua ở đâu đó, lúc này bị hắn nhìn thẳng vào, thì loại cảm giác quen thuộc này lại xuất hiện, như từng nhìn thấy ở đâu đó, nhưng nhìn kỹ lại thì phát hiện chỉ do mình suy nghĩ nhiều mà thôi.

“Lôi Ẩn Tự, xuống tóc đi tu hay không cũng phân chia tự nguyện, nếu bái nhập vào trong Lôi Ẩn Tự, đương nhiên là quy y, nhưng nếu chỉ bái một vị trưởng lão trong đó làm thầy, vậy thì chỉ tính là nửa đệ tử Lôi Ẩn Tự.” Lúc Tông Diễn nói lời này, biểu lộ nghiêm túc mà chăm chú: “Không quy y , có thể lấy bạn lữ song tu, chỉ cần sau lưng thủ hộ Lôi Ẩn Tự, thành trưởng lão vinh dự là được.”

Mình vốn chỉ thuận miệng hỏi một câu có phải hắn muốn quy y hay không, không ngờ hắn lại thật tình với vấn đề này như thế. Bách Hợp vốn muốn hỏi hắn việc thu thập thảo dược, nhưng nhìn bộ dáng giải thích chăm chú lúc này của Tông Diễn, thậm chí hắn còn ngầm nói ra việc bản thân chỉ bái nhập dưới danh nghĩa một vị trưởng lão. Bách Hợp bị hắn nhìn đến mức nói không ra lời, chỉ phải cười khan mấy tiếng.

“Hóa ra là như vậy.” Trong lúc nhất thời, Bách Hợp không có lời nào để nói, Tông Diễn lại xem ra không giống như người nói nhiều, tình cảnh nhất thời có phần yên tĩnh xuống.

Nhưng hết lần này tới lần khác Tông Diễn cũng không nói muốn đi, Bách Hợp đứng trong chốc lát, một con muỗi mỏ dài mảnh lớn như hạt đậu nành ‘Ông ông’ đập cánh tới muốn tiếp cận Bách Hợp, loại muỗi mỏ dài mảnh này là linh thú cấp thấp nhất, mỗi con tu vi chỉ chừng Luyện Khí Kỳ  tầng ba bốn, con muỗi đầu đàn phẩm giai hơi cao, chỉ một con cũng không đáng sợ, nhưng nếu xuất hiện cả đàn, thì ngay cả tu sĩ Trúc Cơ Kỳ gặp cũng phải tránh đi, nếu không bọn chúng sẽ hút khô máu người đó.

Tông Diễn thấy hành động của cô, bèn đưa tay ra, không có chút lòng dạ từ bi của người xuất gia, chà nát con muỗi mỏ dài trong lòng bàn tay. Bách Hợp thấy một màn như vậy, còn chưa kịp xin lỗi hắn, lúc đó trong lòng lại nhớ đến một chuyện.

Thực lực cô thấp kém, lúc này chỉ là cảnh giới Luyện Khí trung kỳ đại viên mãn, nếu muốn lên đến hậu kỳ còn cần phải có thời gian nhất định. Lúc này thực lực quá thấp, trong tông, địa vị nguyên chủ lại bị người ta coi nhẹ quá mức, nếu dựa vào bản thân tu hành mà không có chút tài nguyên tài liệu nào, thì tốc độ khó tránh khỏi sẽ chậm đi một chút. Còn nếu muốn có chút tài nguyên, thì cô ắt phải làm vài nhiệm vụ tông môn, đổi cống hiến lấy tài liệu, nhưng nếu thực lực cô quá thấp sẽ dễ gặp nguy hiểm trong vài nhiệm vụ. Lúc trước cô còn chuẩn bị bồi dưỡng ra một đám cổ, gia tăng vài phần lực tự bảo vệ mình, kết quả gần đây bận rộn việc đan dược, lại quên mất việc bồi dưỡng cổ.

 

Cô nương muốn nói lời xin lỗi (10)

Nhìn từ nội dung vở kịch tiếp thu trong nhiệm vụ lần này, việc mình phải dưỡng cổ cũng không tính là việc khác người gì, trong giới Tu tiên Hải vực Tinh Lan thậm chí còn có một Thú Tông đặc biệt, người trong đó dùng việc tự dưỡng linh thú làm thủ đoạn công kích, lúc linh thú đến hậu kỳ, thực lực đạt đến Kim Đan thậm chí Nguyên Anh, tâm thần hợp nhất với chủ nhân, uy lực không thể khinh thường được. Lúc trước Bách Hợp nghĩ đến việc luyện đan, ngược lại bỏ quên việc tìm kiếm dược liệu luyện cổ, lúc này trông thấy muỗi mỏ dài mới nghĩ tới.

Ánh mắt Tông Diễn luôn dừng trên mặt cô, lúc thấy cô vốn muốn tránh muỗi mỏ dài, nhưng sau đó ánh mắt híp lại, thì hắn phóng ra một pháp thuật vệ sinh rửa sạch xác con muỗi trên tay, rồi mới hỏi:

“Sư muội muốn nuôi linh thú?” Tu vi của hắn so với Bách Hợp cao hơn một chút, có thể nhìn ra được thực lực Bách Hợp đã đạt đến Luyện Khí trung kỳ, tu vi như vậy thực sự quá thấp, tuy nói có tông môn để dựa vào nhưng chỉ bằng việc cô phải tự mình hái thuốc, tài liệu để luyện đan là có thể nhìn ra cô cũng không được coi trọng trong tông môn. Nếu tu vi thấp thì dễ dàng bị người ta khi nhục.

Nếu có thể có một linh thú bên người, thực lực bản thân cô đánh không lại, thì chí ít có ngoại lực tương trợ, cũng không thua người khác quá nhiều. Tông Diễn sờ một cái đã thấu ý nghĩ trong lòng Bách Hợp, ngược lại trong đầu tuôn ra một ý niệm.

“Trong linh thú, côn trùng cũng không tệ, không biết sư muội có thích không?” Hiện tại Bách Hợp chỉ tới Luyện Khí kỳ, nếu là linh thú thực lực cao một chút, trí lực lại xuất chúng, thì rất có thể cô không ký được huyết khế, ngược lại sẽ gặp linh thú phản phệ, nếu là linh thú loại bò sát thì không lo những điều này, nhưng phần lớn bề ngoài côn trùng không được người khác thích bằng loại cầm thú, lúc sơ kỳ đại bộ phận linh thú loại trùng thực lực thấp kém, cô sẽ rất dễ ký kết thành công, quan trọng nhất là vẻ ngoài côn trùng dữ tợn đáng sợ, nữ tu bình thường đều không thích lắm, cho dù là ký huyết khế làm linh thú, thì cũng sẽ không yêu thích quý trọng đến đâu.

“Sư huynh nói đúng.” Bách Hợp không ngờ hắn quan sát tỉ mỉ như thế, mình chỉ nhìn muỗi mỏ dài ngẩn ra chốc lát thì đã bị hắn nhìn ra. Cô nhẹ gật đầu, Tông Diễn sau khi trầm ngâm nửa ngày, rồi hẹn cô mai lại đến. Lúc này lại không giữ cô cùng tiếp tục nán lại một chỗ nữa, Bách Hợp không biết Tông Diễn hẹn mình lại đến đây là muốn làm gì. Lúc đến ngày hôm sau, Tông Diễn cho cô một cái túi linh thú lớn, lúc để cô nhỏ máu nhận chủ, phát hiện bên trong đựng bảy tám con tử phong, Tông Diễn lại giao cho cô một quyển sách Ngự Thú Tông. Lần này dường như hắn có chuyện, sau khi cho đồ, để lại vài câu nếu Bách Hợp có chỗ nào không hiểu thì có thể bóp nát ngọc bài tìm hắn, rồi lập tức rời đi.

Bách Hợp trở lại động phủ, mới đổ những thứ này ra, hôm qua sau khi về cô còn chưa kịp sửa soạn lại đồ trong túi càn khôn, lúc này mới đồ đồ bên trong ra.

Đại bộ phận dược liệu trong túi đều là một ít đan dược có thể dùng để gia tăng pháp lực lúc Trúc Cơ kỳ, cũng không tính là quá quý giá, chỉ là thích hợp cho cô dùng tiếp sau này. Trong những bình ngọc kia, mỗi bình đựng một hạt Trúc Cơ Đan, cùng bảy tám hạt Ích Cốc Đan, ngoại trừ hơn mười khối linh thạch hơi quý giá một chút, thì đồ đạc trong túi cũng không nhiều. Trong lòng Bách Hợp nhẹ thở phào, ban đầu còn hoài nghi có phải Tông Diễn có ý đồ gì với mình không, nhưng lúc trông thấy đồ đạc, thì trái tim đang treo lên cũng nới lỏng hơn phân nửa.

Cô quay lại bắt đầu xem đến bí lục Ngự Thú tông, nửa phần trước trong bí lục này là xếp hạng tất cả linh thú và loại côn trùng, cùng với tập tính sinh hoạt cùng các cách chăn nuôi của tất cả các đại Linh thú như thế nào, giảng giải rất kỹ càng. Với Bách Hợp lúc này mà nói thì quả thực vô cùng thích hợp, lúc lật đến một loại côn trùng, Bách Hợp lật vài trang mới nhìn thấy Tử Kim Vương Phong xếp hạng thứ ba mươi chín. Loài ong Tông Diễn đưa cô lúc này chính là loại này rồi.

Tử Kim Vương Phong bình thường sinh sống thành đàn, một con tử phong bình thường lúc sinh ra chỉ có thực lực cỡ Luyện Khí Hậu kỳ. Nhưng nếu người nuôi có có thể tìm được phương pháp khiến Tử phong sinh sôi tiến hóa, Tử phong thôn phệ lẫn nhau tiến hóa, như vậy mỗi lần sinh sôi, số lượng bầy ong sẽ bắt đầu sẽ gia tăng hàng loạt, sau khi gia tăng thôn phệ lẫn nhau, lúc ong con mới sinh ra, sẽ có thực lực Trúc Cơ trung kỳ, dùng loại thúc đẩy này, mãi cho đến khi tiến hóa ra Tử Kim Vương Phong chính thức mới thôi. Tử Kim Vương Phong chính thức có thể đạt tới tu vi Nguyên Anh kỳ, hơn nữa có thể triệu hoán đồng loại, thực lực có thể chèn ép linh thú cùng giai.

Sở dĩ trên bí lục linh thú xếp nó vào phần sau, là vì tuy Tử Kim Vương phong có ghi lại trên bí lục, nhưng trong Ngự Thú Tông ở Hải vực Tinh Lan, có người nuôi ong, nhưng thời gian bầy ong chính thức sinh sôi động dục cực kỳ dài, lúc ban đầu mấy chục năm sinh sôi một lần, càng về sau thời gian lần sau dài hơn lần trước, một tu sĩ tối đa có thể đợi được con ong tiến hóa sinh sôi ba lần, còn nhiều lần hơn nữa thì tuổi thọ của tu sĩ cuối cùng không đợi được. Một khi Tử Kim Vương Phong ký huyết khế, thì là giống không thể chuyển nhượng lại, một khi ký kết, không thể truyền thừa cho người khác như những linh thú khác, một khi chủ nhân tọa hóa, bầy ong cũng sẽ chết theo. Một con tử phong ban đầu có thực lực Luyện Khí Hậu kỳ, tiến hóa ba lần tối đa cũng chỉ là Trúc Cơ Hậu kỳ, trên số lượng cũng không quá hai mươi con, đối với địch nhân cấp thấp có tác đụng miểu sát (*), nhưng đối với tu sĩ ngoài Nguyên Anh kỳ thì không tạo nên tác dụng gì rồi.

(*) miểu sát: giết trong chớp mắt

Hơn nữa nó có đặc tính không dễ sinh sôi nảy nở thôn phệ nhau, mặc dù nói nếu càng nuôi sau khi xuất hiện Tử Kim Vương Phong thì uy lực bầy ong lớn vô cùng, nhưng Tử Kim Vương phong chỉ là truyền thuyết mà thôi, nếu muốn nuôi một thứ như vậy, nhất định phải dùng lượng lớn cực phẩm linh dược thúc đẩy tiến hóa, rất nhiều tu sĩ nếu có linh dược cực phẩm, ngay cả chính mình cũng không đủ dùng, làm sao cam lòng cho linh thú? Vì vậy tử phong đã định trước là thứ tồn tại như gân gà, dù là  phía sau bí lục có ghi lại nó tiến hóa đến hậu kỳ, nếu có được một bầy ong thì có thể lấy một địch trăm, nhưng vì nó chút đặc thù, hơn nữa trong hải vực Tinh Lan thứ này không dễ kiếm, vì vậy nó vẫn xếp rất thấp.

Ngược lại cuối bí lục đặc biệt ghi chú một điểm, mật ong Tử phong ngược lại là thứ có thể mỹ dung dưỡng nhan, gia tăng linh lực, cũng là tài liệu tốt làm thuốc, chỉ tiếc vì Tử phong không nhiều lắm, tốc độ sản sinh mật ong cũng không nhanh, vì vậy giá cả mật ong ngược lại có chút đắt đỏ, trong những năm này cơ hồ chỉ có người trong Ngự Thú Tông mới ngẫu nhiên có một ít bán ra mà thôi.

Tử Kim Vương phong vô cùng hiếm có, không biết Tông Diễn kiếm được mấy con như vậy đến tặng cho mình ở đâu. Bách Hợp vốn muốn luyện cổ, nhưng lúc trông thấy mấy con ong này, trong lòng lại có chút thay đổi ý định.

Mấy con Tử phong này đều có thực lực Luyện Khí Hậu kỳ, so với mình hiện tại còn hơi cao hơn một chút, cũng không biết thuật luyện cổ của mình có tác dụng trong việc dưỡng dục những con ong này hay không. Nếu có tác dụng, có thể kích thích chúng sinh sôi nảy nở thôn phệ, như vậy mặc dù trước kia cô chưa từng thử nuôi ong, nhưng cũng không phải không thể thử một lần.

Bách Hợp lại nhìn đặc tính của Tử Kim Vương phong, thứ này có độc, Tiền kỳ độc tính có thể làm tê liệt người khác, hậu kỳ thì dính phải ắt chết, trừ phi dùng mật ong cùng giai làm giải dược, nếu không một khi trúng độc Tử phong, sẽ phải thống khổ đến chết.

Bầy ong lúc này xem ra quả thực hữu dụng với cô, Bách Hợp treo túi đại linh thú lên người, quyết định chờ mình đến Luyện Khí Hậu kỳ mới ký huyết khế với những con Tử phong này. Lúc này thực lực cô không đủ, rất có thể trong quá trình ký kết, không cẩn thận một cái không nói đến việc không ký kết thành công, mà ngược lại có khả năng bị Tử phong cắn trả.

Trog thời gian mấy ngày kế tiếp, Bách Hợp đã uống Tích Cốc Đan, cũng không cần phải lo lắng vấn đề cái bụng nữa, trong khoảng thời gian này, cô vốn chuẩn bị dùng những Ngưng Thần Đan cực phẩm cô đã luyện xong mà trùng kích vào Luyện Khí Hậu kỳ, nhưng hiện tại có bầy ong, những đan dược này phải để lại cho ong ăn rồi. Bách Hợp chỉ có thể dùng Thuật Luyện Thể dẫn linh khí nhập vào cơ thể, sau thời gian ba tháng, cô thuận lợi tiến vào Luyện Khí Hậu kỳ.

Sau khi đạt Luyện Khí hậu kỳ, Bách Hợp cũng không ký khế ước với tử phong trước, mà ngược lại, cô bỏ ra thời gian gần nửa năm, giữ pháp lực ở cảnh giới Luyện Khí Hậu kỳ Đại viên mãn, mới bắt đầu uống Trúc Cơ Đan, chuẩn bị trùng kích Trúc Cơ kỳ.

Tuy nói Trúc Cơ kỳ và Luyện Khí kỳ chỉ cách một tầng tu vi, thế nhưng càng tu luyện về sau, lại càng biết rõ có lúc đâu phải chỉ là một tiến bộ đơn giản, sau khi thân thể trải qua rèn luyện, linh khí có thể lưu lại càng nhiều. Hôm nay tu hành theo Thuật Luyện Thể, tuy nói thể chất Bách Hợp muốn tốt hơn ngũ linh căn của nguyên chủ nhiều, nhưng tư chất của nguyên chủ còn đó, cuối cùng cũng ít nhiều ảnh hưởng đến cô, cũng không biết nguyên nhân có phải mình luyện thêm Đạo Đức Kinh, mà tốc độ tu luyện ban đầu không nhanh như nhiệm vụ thế giới trước đây, ngược lại tiến triển hơi chậm chạp một chút.

Lần thứ nhất lúc trùng kích Trúc Cơ kỳ đã thất bại, lúc linh khí tuôn đến, dường như bị kẹt ở một miệng bình, không xông ra ngoài được, cuối cùng không công mà lui.

Đối mặt với loại tình huống này, Bách Hợp chỉ lại luyện Thuật Luyện Thể lần nữa, sau khi khôi phục linh lực trong cơ thể mình, cô lại chuẩn bị thử ăn lại Trúc Cơ Đan. Cô đã sớm nghĩ đến khả năng sẽ có kết quả như vậy, vì vậy khi trùng kích Trúc Cơ kỳ cũng không hoảng loạn nôn nóng, tối kỵ nhất khi tu hành chính là thấp thỏm loạn ý. Tính cách Bách Hợp trầm ổn tỉnh táo, dù đã liên tiếp thất bại ba lần, cô cũng không trở nên nôn nóng.

Mà trong thời gian cô thử trùng kích Trúc Cơ, thời gian một năm loáng cái đã qua, may mà cô có Ích Cốc Đan, thời gian một năm này không cần vì việc  ăn cơm mà gián đoạn việc tu hành, mấy viên đan dược trùng kích Trúc Cơ đã sớm dùng xong, lúc này có thể thấy rõ ràng tư chất thân thể nguyên chủ kém vô cùng, trong thời gian còn thừa lại, toàn dựa vào bản thân Bách Hợp tích góp từng tí linh lực mà trùng kích Trúc Cơ Kỳ. Không biết bản thân đã thử bao nhiêu lần, cái cửa khẩu vốn giam cầm chặt chẽ pháp lực của Bách Hợp, vào lúc Bách Hợp lần lượt trùng kích Trúc Cơ Kỳ đã bị hòa tan càng ngày càng mỏng manh yếu ớt, mãi đến một lần cuối cùng xông vào Trúc Cơ Kỳ mới thôi.

Trong thời gian hơn một năm khi không sợ bị người khác làm phiền, Bách Hợp đã thử một động tác đơn giản này trăm ngàn lần, đợi đến lúc thành công cuối cùng, Bách Hợp cũng bất giác nhẹ nhàng thở ra. May mà tính tình cô vô cùng nhẫn nại, nếu không đã không chịu đựng nổi khi cứ lặp lại mãi một động tác từ lâu. Lượng lớn linh khí trước khi thân thể không tồn trữ được mà lãng phí giờ đang phân bố toàn thân cô, Bách Hợp cẩn thận từng li từng tí dẫn dắt những linh lực này bắt đầu chuyển động dựa vào phương thức vận hành của Đạo Đức Kinh, sau khi tốn gần hai tháng củng cố tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, cô mới lấy ra túi đại linh thú lúc trước Tông Diễn đưa cho cô, tinh thần lực của bản thân xuyên thấu qua, cô có thể ‘nhìn’ thấy lúc này bên trong có bảy con ong đang ngủ yên trong túi.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion14 Comments

  1. ;69 Anh đây là đang thể hiện có thể kết bạn lữ cùng song tu sao, có thể xem xét a! Chúc mừng BHty3 đội phá thành công, nuôi thêm bầy ong nữa là có thế đi gây sóng gió giang hồ gòi

  2. Trời ơi. Không ngờ tính tình Tông Diễn lại bá đạo, có tính chiếm hữu cao như vậy. Thú sủng của mình thì đem giấu đi, tới khi sư phụ kêu từ bỏ thì giết chết nó phong ấn lại. Bây giờ cậu lại có hứng thú với Bách Hợp, hình như có ý định làm đạo lữ song tu với nàng nên nói rõ việc mình không phải thầy chùa của Lôi Ẩn Tự. Bách Hợp vào Trúc cơ rồi. Tiếp theo thế nào đây.
    Cảm ơn editors

  3. Có cái gì Ích Cốc Đan thì thật là tiện lợi nhỉ, không cần ăn cơm mà vẫn sống này, ở đâu có bán không, mua gấp ;17 . Ngũ linh căn của nguyên chủ cũng thật khí xơi, Hợp tỷ có thể thành công được cũng do có tính nhẫn nại, nhưng qa được khúc mắc thì sẽ nhanh chóng tu luyện đắc đạo thôi. Thật hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  4. Ây du, còn giải thích là có thể làm bạn lữ song tu, rồi còn tặng bao nhiêu là đồ tốt nữa.hihi. ta cầng ngày càng tin rằng đây là thất tình của Duyên Tỷ ca đó nha. chứ nếu không thì k dễ sinh ra cảm giác thân cận đâu nè. Tính nhẫn nại của Hợp tỷ đúng là bái phục thật

    tks tỷ ạk

  5. cũng lâu rồi mới thấy tỷ gặp khó khăn về thể chất như thế này á, thế mà tỷ vẫn có thể cho lên trúc cơ kỳ được, ta âm thầm đổ mồ hôi ư, cũng chả biết khi nào tỷ ra ngoài gặp ” người quen ” a, lão tông chủ kia á, ta ghim rùi á ;97

  6. Ây da tính chiếm hữu của bạn nhỏ TD này cũng cao quá rồi nha. Vậy mà lại muốn nhốt BH lại nuôi như sủng vật để không ai nhìn thấy cô, để BH biết được chỉ có chạy mất dép. Anh nói vậy là muốn thả thính đúng không? Ý muốn kết bạn lữ song tu với BH chứ gì? Cưng quá đi! Cuối cùng cũng đột phá Trúc cơ kì rồi, sau này không biết thế nào đây.

  7. Ý tứ của anh này hay thật. Khẳng định là mình có thể lấy vợ đấy hihi. Cuối cùng tỷ cũng lên được trúc cơ kỳ, nghị lực ai sánh bằng…

  8. Phải công nhận lực nhẫn nại của BH đúng là muốn thành công phải có sự kiên trì mình có thể ko phải là thiên tài nhưng nhất định ko dk lười biếng.

  9. Lần này do tư chất ngũ linh căn nên tu luyện hơi vất vả nhưng không sao tích lũy từ từ cũng sẽ nhiều lên thôi. Giờ kí khế ước với đám ong thì chị khỏi cần nuôi cổ cũng có vũ khí bí mật

  10. Chúc mưng BH đột phá thành công lên Trúc cơ kỳ. Haizz. Tư chất của nguyên chủ thấp thật. Bảo sao mà đã tự ti lại càng thêm mặc cảm. Ông trời bất công thật. Ko biết BH có nuôi đc thần thú thành công ko nhỉ? Hihi. TD nha, chưa gì đã nhắc đến bạn lữ song tu. Đáng ghét hà ;16

  11. Anh trai TD à, tém tém lại chút đi =))) chưa gì đã nói đến chuyện song tu rồi, muốn hốt bả về luôn rồi chứ gì!!! Cơ mà cái tính chiếm hữu này, nguy hiểm vcl ra!!! Đừng đi theo vết xe của DXC là được anh trai à!!!

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

  12. Puppydog_pretty_245

    Tông Diễn giống ông hoành tử nào đó ở truyện trc, sắp chét rồi giết luôn BH vì ko muốn BH thuộc về ai. Chắc đây là vân Mộ Nam???

  13. Tông Diễn này mới bao nhiêu tuổi mà đã nhắc tới chuyện song tu chứ, cũng không sợ cô nương gia người ta sợ chạy mất. Nhưng tính cách Tông Diễn này cung hơi cực đoan, ở cùng cũng rất đáng sợ.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: