Tận Thế Song Sủng – Chương 107+108

21

Chương 107:  Trầm luân.

Edit: Lymiu

Beta: Sakura

“Ha ha.” Bạch Thất cười rộ lên, cười đến hàm răng sáng lạn, “Anh rất muốn có kinh nghiệm khổ sở của em lúc đó, như vậy em có thể hiểu tâm tình anh lúc đó một lần, cũng coi như để hiểu bốn chữ ‘tâm ý tương thông’ này.”

Nước rất nhanh đã đầy, Bạch Thất cởi quần áo ra vào ngâm.

Tuy nói ở đây không có người, bên ngoài cũng thả chó điện tử, nhưng Đường Nhược vẫn rất sợ bị người khác nhìn thấy hình ảnh trai đẹp tắm rửa, thấy Bạch Thất đã nhắm mắt lại, cô chạy lên phía trước lấy mấy hàng rào chắn ra.

Làm xong ,sau đó cô lại ngồi ở trên giường đệm, mắt cũng không nháy nhìn chằm vào Bạch Thất.

Tuy nhiên trong chốc lát, trên người Bạch Thất bắt đầu kết băng.

Anh lại như không có cảm thấy, cả người lộ ra khí chất bất phàm.

Miếng băng mỏng rất nhanh từ đỉnh đầu lan tràn xuống dưới.

Đến khi nước trong bồn tắm cũng bắt đầu kết băng.

Không khí đều trở nên băng lạnh lên.

Thế nhưng còn chưa xong.

Đường Nhược cảm giác được bên ngoài bồn tắm lớn cũng bắt đầu kết ra miếng băng mỏng.

Dị năng, thật sự rất kỳ quái.

Vốn đều là người bình thường lại thức tỉnh các loại dị năng có khả năng công kích, loại năng lực này còn có thể thăng cấp.

Bị cuốn ở bên trong băng Bạch Thất có cảm giác thấy có một cỗ năng lực khác thường tiến vào bên trong huyết mạch,chạy trong thân thể .

Loại cảm giác này, ở kiếp trước lúc thăng cấp cấp 3 cũng không có cảm nhận được.

Nhưng khác thường ở chỗ, năng lượng không có chạy loạn khắp nơi, mà lại rất trung hòa chạy toàn thân.

Mới nửa giờ mà toàn bộ miếng băng mỏng trên người Bạch Thất biến mất, cỗ lực lượng kia dung hợp vào cơ thể.

Anh vừa mở mắt đã thấy Đường Nhược cách mình không đến nửa mét nhìn anh không chớp mắt…

Lập tức.

Trong lòng ấm ấp dã man, mà mền mại đến cực điểm.

Người này chỉ thuộc về mình, trong mắt chỉ có mình.

Giờ phút này, anh cảm giác vô cùng an tâm, an tâm.

Bạch Thất vươn tay vẫy vẫy cô: “Tiểu Nhược…”

Giọng nói khàn khàn.

Đường Nhược cả kinh, lập tức nhảy qua, ngồi chồm hổm xuống, lo lắng hỏi: “Rất khó chịu sao?”

Bạch Thất nói: “Ôm anh một cái.”

Đường Nhược bị dọa nên không có từ chối trực tiếp thò tay ra ôm lấy anh.

Sau đó  ‘Ào Ào’ một tiếng, bị lôi vào trong bồn tắm.

Đường Nhược không hề được báo trước đã rơi vào nước lạnh như băng, rơi vào cái ôm ấm áp quen thuộc.

Bạch Thất ngẩng đầu, nắm cằm của cô rồi nhắm ngay cái môi đỏ tươi mà hôn xuống.

“A……” Bồn tắm lớn hẹp dài, Đường Nhược bị anh dùng tay ngăn chặn, nằm ở trên người đàn ông không thể động đậy.

Hương vị quen thuộc mang theo vị tươi mát nhàn nhạt.

Thế nhưng mà, độ ấm tăng dần từ lòng bàn chân, từng điểm từng điểm bao lấy hai người, dây dưa lẫn nhau…

Hai người ôm nhau trong nước, nước nhấp nhô phập phồng phập phồng.

Nghe tiếng thở dốc như thế khiến cho hai người quên hết mọi thứ.

Đã quên ngày hay đêm, đã quên đây ở chỗ nào.

Bạch Thất ôm lấy cô chặt chẽ, khó kìm lòng nổi mà muốn cùng cô thân mật triền miên.

Cũng chỉ hôn cô như vậy, dường như trái tim anh bị tiêu tan

Sau đó, Bạch Thất thò tay cởi quần áo trên người Đường Nhược.

Đường Nhược choáng váng, thò tay bắt lấy tay của anh: “Ở đây?”

“Uh.” Bạch Thất tiếp tục thè lưỡi ra liếm hôn môi của cô, đầu độc cô, “Anh muốn em.”

Từ sau lần mơ mộng ở clb khoa học kỹ thuật kia, anh luôn muốn tìm một cơ hội ở trong bồn tắm.

Nhiều ngày anh đi theo mấy tên đồng đội chết tiệt kia, màn trời chiếu đất, nhẫn lâu như vậy, hôm nay chỉ có hai người ở chung, kẻ đần mới buông tha cho cơ hội thật tốt như vậy.

Anh -Bạch Ngạn không ngốc, ở kiếp này đến nay chưa bao giờ để mình thiện thòi, đương nhiên cũng không muốn thiệt thòi mình.

Đối mặt với Đường Nhược ngoan ngoãn dịu dàng nhu thuận, anh có rất nhiều phương pháp cùng thủ đoạn để cho cô ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

Anh muốn Đường Nhược yêu anh không lối thoát, yêu điên cuồng,  yêu toàn tâm toàn ý…

Thì đã sao?

Anh thích khiêu chiến cực hạn của Đường Nhược.

Anh không đơn thuần như Đường Nhược, xác định đã xác định, phải luôn ở bên nhau

Cho dù anh EQ là 0, cho dù anh có vẻ ngoài đẹp trai .

Nhưng khi đối mặt với tình yêu, có lúc anh không đượctự tin.

Có quá nhiều tình huống bất ngờ, trước tận thế cũng không thể bảo đảm hai người có thể luôn luôn bên nhau, huống chi bây giờ còn là tận thế nhân loại lạnh lùng tàn nhẫn .

Đúng vậy, anh -Bạch Ngạn cũng có lo lắng.

Lo lắng rằng bất cứ lúc nào sẽ có một người đàn ông tốt hơn anh, người đó sẽ có thể cung cấp điều kiện tuyệt vời cho Đường Nhược đến làm đối thủ cạnh tranh của anh.

Mật ngọt, ngọt ngào, đương nhiên Bạch Thất không muốn chỉ một lần, anh muốn chính là cả đời!

Anh muốn cho Đường Nhược luôn luôn không tạp niệm đứng ở bên anh bên người Bạch Ngạn, ngay  cả cơ hội liếc đàn ông khác cũng không có!

Cho nên, ngoài việc tăng cường khả năng của mình, anh còn muốn bóp chết mất mấy khả năng có thể xảy ra.

Vì vậy, nói tình yêu sẽ khiến cho mọi người thành  kẻ ngốc cũng không sai !

Đường Nhược bị hôn đến mức hồn phách đều chập chờn nhộn nhạo, chỉ có thể si ngốc bám ở cổ Bạch Thất.

Hôm nay tư thế của cô rất kỳ lạ, gần như là cưỡi trên người anh…

Bạch Thất giở trò trên người cô.

Rất nhanh giống như làm ảo thuật lột sạch cô.

Nước lạnh băng khiến cho Đường Nhược không ngừng run rẩy.

Bạch Thất nâng eo của cô lên rồi lại hôn cô nói: “Ngoan, tự em ngồi trên lên…”

Đường Nhược trực tiếp dúi đầu vào trong cổ Bạch Thất: “Xấu…”

“A…” Bạch Thất cắn lỗ tai của nàng, “Đối với em.”

Không thể tách rời, nhẹ nhàng hỗn loạn trong đêm tối, triền miên không biết mỏi mệt.

Ở trong bồn tắm làm loại chuyện này cảm giác thật tuyệt vời, chậm rãi từ từ, va va chạm chạm, nước lạnh như băng nhưng máu trong cơ thể lại sôi trào.

Khó nói lên lời, khó có thể mở miệng, khó có thể quên.

Đợi khi Bạch Thất ôm cô về giường lại nhấm nháp cô thêm lần nữa, Đường Nhược đã mệt mỏi mơ mơ màng màng, chân đều nhấc không nổi rồi, nhưng cô còn nhớ rõ: “Anh thăng cấp chưa?”

“Uh, cấp 3 rồi.” Bạch Thất ôm lấy cô, từng cái từng cái, mặc quần áo cho cô.

Tuy nói ‘thẳng thắn thành thật’ ngủ thoải mái hơn, nhưng dù sao chỗ này cũng không phải trong nhà, vì để phòng ngừa ngoài ý muốn, vẫn nên mặc chỉnh tề rồi ngủ, để tùy thời ứng phó tình huống bất ngờ.

Đường Nhược yên lòng, rồi sau đó trông thấy Bạch Thất bất tri bất giác đã cho mình mặc nội y, đang định mặc áo sơ mi cho mình thì mặt hồng hồng, ngượng ngùng đoạt lấy áo trong tay Bạch Thất, muốn mình tự mặc.

“Để anh.” ánh mắt Bạch Thất sáng quắc, cài từng cái cúc áo cho cô.

Nếu như cưng chiều cô đến nỗi cô không phải làm gì cả, một bước không thể rời khỏi mình, vậy thì càng tốt hơn.

Đường Nhược mặt đỏ rực xem Bạch Thất chuyên chú mặc quần áo tử tế cho cô, cảm động ngượng ngùng cọ xát chỗ đó của Bạch Thất.

Bạch Thất ngẩng đầu lên hôn cô.

Nụ hôn dịu dàng như gió xuân nhưng lại chứa một tí tham dục.

Thiếu nữ điềm mật, ngọt ngào, ôn nhu, Bạch Thất đã cảm nhận được.

Hôm nay, anh đã nghiện đến mức không thể cai nổi

Cho nên, nhất định phải làm cho cô cũng nghiện!

Chết cũng muốn cùng nhau trầm luân…

Hôn đến nỗi hai gò má Đường Nhược ửng hồng thì Bạch Thất mới ôm cô nằm xuống giường: “Ngủ đi, ngày mai chắc bọn Điền Hải tìm tới.”

“Vâng.” Đường Nhược đần độn u mê gật đầu, đổi tư thế ngủ bình thường quen thuộc , nhắm mắt lại.

Hai người ôm nhau ngủ nhưng ở bên trên đang náo long trời lở đất.

 

Chương 108:  Có người vui mừng có người lo .

Ở trên cống thoát nước trong đường hầm, mọi người vô kế khả thi.

Vốn mọi người trong đoàn xe nghĩ đến việc này rất đơn giản, chỉ cần đám Hồ Hạo Thiên dùng dị năng dời đá to đi, sau đó lại tìm đường thông cống thoát nước kia là được.

Nhưng chỗ này nhỏ hẹp chẳng biết chuyển đá đi đâu.

Đặt ở chỗ nào cũng không được, mà di chuyển mấy táng đá to đi thì chắc sẽ sập tiếp…

Lưu Binh nói: “Không bằng mấy người đội trưởng Hồ biến tảng đá thành cát đi, như vậy những cái hạt cát chạy xuống khe hẹp, sau đó bọn mình sẽ tìm thấy cửa vào cống thoát nước.”

Bọn người Hồ Hạo Thiên nghĩ cũng thấy có lý.

Ba người dị năng hệ Thổ bắt đầu biến những tảng đá trong động thành cát.

Nói trắng ra là, hiện tại mọi người ở tại chỗ này động không thể động, đi không thể đi, phương pháp gì cũng phải thử một lần xem sao, dù sao cũng đang rảnh.

Nhưng khiến người kinh ngạc là rõ ràng hạt cát không có như Lưu Binh nói, chảy xuống mà dâng cao như nước lũ.

Tốc độ dâng lên không chậm, rất nhanh sẽ đến lồng ngực mọi người rồi.

“Lưu Binh, cậu ra chủ ý cùi bắp, cậu xem chúng ta bây giờ còn bết bát hơn vừa rồi!” Hồ Hạo Thiên cắn hàm răng nhảy ra chửi.

Cái này không thể trách cậu được, do mọi người không có qua đại não mà đã động thủ rồi, đừng nói là chân, ngay cả tay cũng không thể nâng nổi.

Tình cảnh này không khác gì bị chôn sống!

Lưu Binh cũng rất buồn rầu: “Hồ đội, vậy phải làm sao bây giờ?”

Đang còn là thanh niên trai tráng thế mà sắp bị sống chôn ở chỗ này rồi.

Phan Đại Vĩ giơ cánh tay lên nhìn đồng hồ: “Hiện tại đã muộn, bọn mình đi ngủ thôi,  ngủ đủ mới có tinh thần nghĩ biện pháp.”

Mọi người: “…”

Không có kêu la, sợ hãi, run rẩy…

Chú còn nói một câu như vậy.

Làm thế nào để có một trái tim mạnh mẽ như vậy ah!

Bọn mình sắp chết rồi,sắp chết rồi!

Có biết hay không!

Chú Phan tuổi già sắc suy, bọn tôi từng người là thanh niên tràn đầy sức lực ah!

Tuy nhiên sau khi suy nghĩ lại, Hồ Hạo Thiên lại cảm thấy Phan Đại Vĩ nói không phải không có lý.

Đối với hai người Bạch Thất và Đường Nhược, ngoại trừ Điền Hải lo lắng suông thì mọi người cũng nghĩ chắc họ không gặp nguy hiểm gì đâu.

Ở cùng Bạch Thất đã hai tháng, tuy mọi người chỉ thấy qua dị năng Bạch Thất mấy lần.

Nhưng từ khuôn mặt luôn ra vẻ ta đây mỗi ngày thì tất cả mọi người đều đã nhìn ra tin tức ‘anh mạnh hơn chúng bây nhiều’.

Bọn họ tự tin  rằng có rơi xuống cống thoát nước cũng đều bình yên vô sự, huống chi là Bạch Thất.  Cho nên Hồ Hạo Thiên cũng nhích lại gần bà xã mình: “Dựa vào anh ngủ một lát thôi.”

Phan Đại Vĩ cách quá xa con gái của mình, ông nhìn nhìn Phan Hiểu Huyên bên cạnh Điền Hải: “Tiểu Điền, cháu đem vai cho Huyên Huyên mượn dựa vào một lát.”

Điền Hải không có ý kiến gì, cũng không có ý từ chối, trực tiếp đi tới chỗ Phan Hiểu Huyên: “Chị Phan, chị dựa vào vai em mà ngủ.”

Ngược lại là Phan Hiểu Huyên mặt đỏ xấu hổ nói: “Không cần, chị không cần ngủ.”

Tuy nói Điền Hải là trẻ vị thành niên , mình cũng như Đường Nhược xem em nó như em trai, nhưng người ta dù gì cũng là con trai,  cô chưa từng yêu đương một lần nào lại là một cô gái nên cũng sẽ thẹn thùng đấy.

Hơn nữa cô cũng tin tưởng, cho dù Đường Nhược xem cậu ấy như em ruột, chắc cũng không dựa vào người cậu ngủ.

Một đêm này mọi người ngủ coi như an ổn.

Đương nhiên chỉ có thể nói, coi như an ổn.

Bởi vì dù sao mọi người đứng ở bên trong cát, đứng ngủ đấy!

Bên ngoài mọi người cũng đang vận chuyển đá để cứu viện, nhưng đến ban đêm, mọi người cảm thấy như vậy quá mức nguy hiểm.

Hiện tại đã không phải là buổi tối trước tận thế, như ở trước tận thế ban đêm làm việc tay chân chỉ cần mở cái đèn là tốt rồi.

Bây giờ buổi tối, Zombie hoành hành, con muỗi tán loạn, thật sự không nên ở dã ngoại làm việc tay chân.

Vệ Lam muốn suốt đêm vận chuyển chạy đua với thời gian để nhanh chóng cứu người.

Nhưng lại không được mọi người đồng ý.

Mọi người sẽ tiếc hận khổ sở khi nhìn thấy người lạ tử vong, nhưng họ sẽ quan tâm bạn bè cùng người thân của mình.

Bọn người Bạch Thất Hồ Hạo Thiên không phải người thân bạn bè của bọn họ, nếu trước tận thế thì có lẽ sẽ cứu viện.

Nhưng sau khi tận thế luôn phải nghĩ mình hành động thế nào mang lại hậu quả gì cho mình.

Hôm nay phần hành động này đối với bọn họ mà nói , mang đến không phải lợi ích mà là bất lợi, bọn hắn  cũng  sẽ cự tuyệt cầm tính mạng của mình làm tiền đặt cược, để cứu người chưa biết rõ sống chết.

Sau đó tất cả mọi người về lều hết, Tào Mẫn nhìn Vệ Lam còn đang đứng ở đường hầm bên kia, không khỏi thở dài.

Dã ngoại con muỗi rất nhiều, tinh thần lực của cô chỉ có thể cảm giác phạm vi nhỏ, quấy nhiễu một ít Zombie mà thôi, không thể hình thành một vòng bao bọc mình, cam đoan con muỗi không đốt.

Đành phải dừng lại ở chỗ binh sĩ đóng quân trong lều vải thông qua vải mỏng cửa sổ ngơ ngác xem anh.

Cùng ở trong lều vải nhìn ra bên ngoài xem đường hầm còn có Đổng Cầm Cầm cùng với Tô Vũ Vi.

Từng trong thế giới nội tâm của mình tồn tại một đàn ông ưu tú như vậy, có phải qua đêm nay phải đưa anh vào vùng quên lãng?

Nhưng đã từng thật lòng yêu thương như vậy…

Ban đầu vốn nghĩ rằng lần gặp gỡ này là ý trời…

Đám người anh Thượng thấy tình huống như vậy thì lại rất cao hứng.

Đoàn đội Tùy Tiện  ngốc ở bên trong lâu hơn chút thì tỷ lệ tử vong sẽ cao thêm một điểm.

Một buổi tối như vậy, cũng coi như có người vui mừng có người lo.

Nhân sinh trăm vị, không phải mọi thứ đều như ý.

Sáng sớm hôm sau, Vệ Lam lại lần nữa tập kết dị năng hệ Thổ cùng với tiểu đội cứu viện, triển khai công tác đào di dời đá.

Trong đường hầm, bọn người Hồ Hạo Thiên phát hiện hạt cát vây quanh họ giảm bớt rất nhiều.

Điều này cho thấy rằng đường cống thoát nước được mở ra rồi.

Mọi người không dám thờ ơ, càng thêm muốn tìm kiếm lối vào cống thoát nước.

Nhưng hôm nay định tiếp tục biến đá thành cát ư…

Đó là một vấn đề.

Phan Hiểu Huyên nói: “Tôi có dị năng không gian.”

Mọi người vẫn không rõ.

Phan Hiểu Huyên nói tiếp: “Trước tiên tôi sẽ bỏ đá vào trong không gian sau đó đợi đến lúc chúng ta tới chỗ khác thì bỏ lại đó, cứ tuần hoàn như thế, không phải là được rồi sao?”

Đúng vậy!

Mọi người thoáng cái hiểu được.

Như khi còn bé chơi cửu cung*(là đường kẻ ô vuông gồn chín số từ 1 đến 9), chỉ cần một ô trống có thể dời đến dời đi, do đó dời hết cả chín cái ô vuông.

Nói là làm, Hồ Hạo Thiên quan sát thoáng một phát, trước chỉ vào một khối tảng đá lớn lại để cho Phan Hiểu Huyên bỏ tới trong không gian.

Anh nghiên cứu qua, chuyển đá này đi thì sẽ không bị sập.

Sau khi Phan Hiểu Huyên thu đá vào thì bọn họ qua chỗ đó tìm tòi…

Phía dưới cống thoát nước .

Bạch Thất đã tỉnh lại, anh nằm sấp ôm lấy  thân thể mảnh khảnh như cành liễu trong gió mà vuốt vuốt, một tay xoa hai gò má Đường Nhược.

Đơn thuần mà ngủ không có mang bất kỳ phòng bị, là Bạch Thất thích nhất đấy.

 

Thời gian dần qua, Đường Nhược cũng tỉnh, cô mở mắt ra thấy Bạch Thất đã tỉnh, cười cười, ở bên môi anh thơm một cái: “Chào buổi sáng.”

 

Trong đôi mắt đen sẫm của Bạch Thất như có ngọn lửa nhảy lên, lập tức thăm dò phản kích tới rồi dây dưa mãi lâu.

 

Đường Nhược thò tay bịt miệng anh, hơi đỏ mặt nói: “Không thể lại xằng bậy, đang ở bên ngoài đấy.”

 

Ánh mắt Bạch Thất bắt đầu trở nên xa xăm …, vươn tay ra bắt lấy tay cô cùng nhau dậy: “Chào buổi sáng.”

 

Discussion21 Comments

  1. Tào Tiến sĩ có người mình yêu rồi, không biết đối với Vệ Lam là tình cảm gì. Haha, mấy nay đồng chí Bạch phải ăn chay, cuối cùng cũng có cơ hội ăn thịt rồi. Mong chờ đồng chí thể diện dị năng Băng cấp 3 xem nó mạnh thế nào ;38

  2. Vậy là Bạch Thất đã thăng dị năng lên cấp ba. Anh quá bá đạo, muốn Đường Nhược trầm luân hãm sâu vào tình yêu giống như mình. Anh đã lâu không ăn thịt nhân cơ hội này nuốt Đường Nhược không còn vụn xương. Đám người Phan Đại Vĩ lại chơi trò ngu ngốc biến đá thành cát để bị chôn sống. Mắc cười quá.
    Cảm ơn editors

  3. 2 ac dù ở hoàn cảnh nào cũng tình cảm được hết ý, đọc mà thấy hạnh phúc cùng 2 người luôn, anh Bạch đã thăng cấp dị năng rồi, không biết dị năng của anh được thăng cấp sẽ có sức mạnh như nào, anh Bạch giữ chị như thế mong sao Đường Nhược có 1 đóa hoa đào để xem anh ghen sẽ ntn hehe.anh chị thì nhàn nhã thong dong trong khi cả đoàn đội bên trên đang sứt đầu mẻ trán để tìm cách xuống cống nước tìm anh chị.

  4. Trong lúc thăng cấp mà còn không quên làm chuyện xấu. Đúng là Bt mà luôn ăn ĐN đến sít sao. Dị năng của BT bình thường đã mạnh giờ lên c3 có lẽ là lại mạnh thêm 1 bậc rồi. Chỉ khổ đám người HhT. Nghĩ cách tìm Bt và ĐN nhưng người ta còn bận ân ái nha.
    Cảm ơn edictor

  5. trời má. không ngờ anh Bạch cũng biết lợi dụng cơ hội ghê, nhân cơ hội này ăn vài miếng cho đỡ nhớ.haha. Dưới 2 người ngủ an ổn chứ ở trên đang long trời lở đất kìa.haha

    tks tỷ ạk

  6. ôi chịu thua mới đội nhà. toàn thành phần tinh anh sao hay đưa ra những sáng kiến k tưởng nhỉ. mà bé đường cũng thật là hôm qua và sáng nay lúc nào chẳng như nhau =)). h mí thấy đc tâm lý của a bạch. định chơi đòn mật ngọt chết ruồi à. thank nàng đã edit

  7. Ta hận, trong hoàn cảnh người ta lo lắng cho anh mà anh nỡ lòng nào kéo chị xuống nước rồi ăn sạch không chừa cái gì như thế kia, còn gì là công đạo chứ, nói vậy thôi chứ anh chị hạnh phúc là vui rồi, hehe
    Mà thấy anh Bạch nghĩ xa và cũng có chút độc đoán nhỉ, đã xác định yêu chị là xác định yêu tới già và còn phải làm sao để chị không có cơ hội thay lòng đổi dạ luôn, mặc dù chị Đường cũng nghĩ như anh, hehe
    Đợi phần sau nào
    cảm ơn các bạn đã edit

  8. Thương cái đoàn đội này ghê, tùy tiện nhưng k tùy tiện vs bạn bè ng thân. Gặp khó khăn, k chạy lấy mình mà vẫn luôn tìm kiếm đồng đội, k 1 ai có nửa điểm phản đôi, dù là lời nói ha trong lòng

  9. Trời oi ngọt chét người, a Bạch ăn dc thịt rồi dễ gi chịu thiệt ăn chay lâu vay chứ.thương bé Nhược ngây ngô bị ảnh ăn sít sao lun rồi.hai ng làm toi đau răng ghen tị quá.đoàn đọi Tuỳ Tiện đúng lạc quan ghe.tin tưởng anh Bạch tài giỏi nhỉ.hihi.ma chủ ý bién cát của ai nhi?fai Lưu binh ko?toàn đưa chủ ý thối lo kkkk

  10. Ở hoàn cảnh nào thì 7 Ngạn vẫn cứ thích ăn thịt. Không những 1 mình vui thú mà phải đầu độc được tiểu Nhược phải vui cùng, sau này 2 người hợp ý vui thú chắc ở đâu cũng đánh trận được. Giữa Tào Mẫn và Vệ Lam là quan hệ gì thế nhỉ, nhìn căng lắm đấy. Thanks nhóm dịch nhé!!

  11. Đội Tùy Tiện này vậy là không được nha . Đồng đội chờ mà công tác cứu hộ nghiệp dư này quả không đáng tin mà =))).

  12. Ngạn bá đạo online, cứ thả cẩu lương, ngọt ngấy đi chứ, thích ghê, đội cứu hộ thì mặc sức chảy mồ hôi, đào đào., hai a chị thì cứ anh anh em em, ngược chết cẩu FA,

  13. Tôi cũng đến lạy 2 anh chị, ở trong cống thoát nước mà còn xx được. Bái phục sát đất. Trình độ của BT level max rồi, ko đú được luôn. Tội nghiệp cho đám người ở trên suýt thì bị chôn sống, ta nói này, đừng có để LB hiến kế có được ko. Lần thì nổ súng, lần thì biến đá thành cát. tội nghiệp quá. VL chắc vẫn có niềm tin mãnh liệt vào BT là còn sống nhỉ. Đây là đoàn đội trụ cột của quốc gia đó, mấy người có tâm tư vui sướng khi người khác gặp họa hãy bỏ ngay tư tưởng đó đi nhé. Buồn là họ lại ko sao. Tào tiến sỹ còn chưa ngưng tụ được màng bọc tinh thần này. nhưng người này tâm tư tinh tế, cần đề phòng

  14. Ôi 2 cái con ng này, ngta lo gần chết mà các người ở đây ân ái… Bạn Vệ tốt vch nhé, tuy mạnh miệng nhưng đối xử với mọi ng cũng tốt lắm. Mong đội Tào Vệ giải quyết hiểu lầm gì gì rồi về với nhauuu.

  15. Thiệt là người ta ở ngoài đang rối tung rối mù kiếm đường cứu mình mà hai anh chị ở trong này còn chơi cảnh cấm trẻ con nữa chứ.

  16. Đang làm nhiệm vụ đấy, đang ở dưới cống thoáng nước đấy, mọi người vẫn đang tìm hai người đấy, vậy mà nai người vẫn tân hôn ngọt ngào dưới cống. T lạy anh Bạch trùm cơ hội

  17. Ac ghê nha. Dã chiến bên ngoài luôn. Lần này thịt còn có tí ti hơn lần trước rui. Đọc không thấy hụt hẫng nữa. May quá. Hi vọng sau này nhiều thịt hơn chút chút ;19

  18. Hai người song tu ở chỗ này có thích hợp không vậy?! Thật đúng là đi đánh quái mà như đi trăng mật, lại còn uyên ương nghịch nước

  19. Hai người Thất ca với Đường tỷ ở dưới thì sung sướng chẳng bù cho những người ở trên khổ sở, lo lắng tìm kiếm, cứu trợ, đây đúng là định luật nam, nữ chính.

  20. mấy năm làm dân ngôn tình, cảnh nào cũng thấy, từ sườn núi tới bàn bếp, nhung thực sự lần đầu thấy có người khẩu vị nặng như ông Thất, làm trong cống…, bà Nhược cũg ngoan quá thể rồi, haiz. lão Phan có thể nào ngừng bán con gái qua cho bé Hải được ko huhu :( thằng nhỏ đơn thuần của lòng mị :<

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: