Bia Đỡ Đạn Phản Công – Cô nương muốn nói lời xin lỗi 01+02

21

Cô nương muốn nói lời xin lỗi (1)

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Không đến mười năm thời gian, Đại Sở đã thống nhất thiên hạ, Đào Nguyên Ấp đã mười lăm tuổi, mọi việc trong triều đều nằm trong tay Bách Hợp, nhưng cô lại có thể cảm giác được cỗ thân thể này của mình đang suy yếu với tốc độ cực nhanh.

Lúc trước khi hệ thống bám vào thân thể cô cộng sinh, tuy nói cuối cùng Bách Hợp đã diệt trừ hệ thống, nhưng thân thể Đào Bách Hợp vẫn bị ảnh hưởng, đặc biệt là lúc phản kích khi hệ thống sắp hỏng nhưng vẫn mang đến phiền toái cho thân thể và tinh thần Đào Bách Hợp. Lúc cảm giác thân thể mình dần không khỏe, Bách Hợp đã thu xếp mời Lục Dung tìm kiếm thê tử hợp ý cho Đào Nguyên Ấp, cô muốn hoàn thành tâm nguyện cưới con dâu thay nguyên chủ, mãi đến lúc Đào Nguyên Ấp thành hôn mà cô vẫn còn nghĩ về Đào Nguyên Ấp, cuối cùng nhắm mắt.

Năm Kiến Văn Đế thứ chín, Đào Thái Hậu chết bệnh tại Trường Sinh Điện, Đại Sở tưởng niệm trăm ngày!

Nhiệm vụ hoàn thành, Bách Hợp trở lại tinh không, trong nhiệm vụ lần này không gặp được Lý Duyên Tỷ, cũng không biết anh phải ở lại trong nhiệm vụ bao lâu, lúc nào mới có thể trở về được. Bách Hợp thở dài, tư liệu của cô từ từ hiện ra trong tinh không:

Giới tính: nữ ( có thể biến đổi tính )

Tính danh: Bách Hợp

Tuổi: 21

Trí lực: 87(max 100 điểm )

Dung mạo: 92(max 100 điểm)

Thể lực: 77 (max 100 điểm)

Vũ lực: 76 (max 100điểm )

Tinh thần: 82 (max 100 điểm)

Danh vọng: 34 (max 100 điểm)

Kỹ năng: Cửu Dương Chân Kinh, Cửu Âm Chân Kinh, Thiên Địa môn Đạo Đức Kinh, Nam Vực cổ thuật, tinh thần luyện thể.

Cuối cùng lúc một chữ ‘Thuật’ tinh quang còn chưa sáng lên, bỗng nhiên ngay lúc đó Bách Hợp nghe thấy một giọng nam vang lên:

“Tìm thấy rồi!” Giọng nói này thở dài một câu, đồng tử Bách Hợp bỗng bắt đầu co lại. Trong không gian này, từ sau khi cô đi vào, vẫn chưa từng nghe có người xuất hiện ngoại trừ mình và Lý Duyên Tỷ ra. Lúc này nghe được tiếng nói của người khác, toàn thân cô đều căng thẳng, lúc còn chưa kịp phản ứng, một tiếng ‘ông’ nặng nề vang lên trong đầu, giống như một giọt nước nhỏ vào hồ lan tỏa, lúc vừa bắt đầu khuếch tán trong đầu như con muỗi vỗ cánh, rồi lại ảnh hưởng đến toàn thân, dường như máu huyết toàn thân sôi trào đến mức sắp bốc cháy, cả người giống như muốn lập tức nổ tung. Sau một khắc, những đốm ánh sáng vốn lóe lên trong tinh không, vù một cái đều tắt ngóm!

Bách Hợp khiếp sợ chứng kiến toàn bộ tinh không như bị người nào đó vạch ra từ trung tâm. Đầu cô đau như muốn nứt ra, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy loại cảm giác này từ sau khi chết và trở thành linh hồn. Cô cảm thấy tay chân mình nhẹ hẫng, linh hồn bất ổn, giống như thần hồn tùy thời đều có thể biến mất giữa thiên địa này. Một người thanh niên mặc áo bào trắng tay cầm trường kiếm đứng ở đỉnh tinh không, lúc nhìn chằm chằm xuống dưới, chân mày hắn cau lại:

“Ồ, đại ca, nơi này có một cái hồn thể có khí tức của hắn!” Trên người thanh niên tản mát ra vầng sáng nhàn nhạt, chiếu sáng tinh không vốn  đã không còn ánh sáng, từ nơi hắn đứng, như chiếu sáng bầu trời đêm. Hắn đưa tay muốn kéo Bách Hợp sang, rõ ràng hai người còn cách nhau rất xa,  nhưng Bách Hợp lại cảm thấy như tự tay hắn có thể bắt được mình. Một khí thế cường đại từ trên người hắn truyền đến, tuyệt đối đè ép khiến cô trốn không thoát, cũng tránh không được.

Cô cảm thấy thần hồn của mình càng ngày càng bất ổn, lúc tay thanh niên kia sắp đụng phải cô. Còn chưa đến gần, Bách Hợp đã cảm thấy hồn phách mình chấn động ngày càng kịch liệt. Cô muốn chạy, nhưng bước chân lại hụt hẫng, không tự chủ mà bay về phía thanh niên này.

“Sưu hồn, tìm ra tung tích của hắn!” Một giọng nói nghiêm nghị vang lên, người vẫn còn nhìn, vậy mà thanh niên kia đã cười một tiếng, trường kiếm hắn nắm trong tay từ từ biến mất trong lòng bàn tay hắn, hắn nhìn về phía Bách Hợp, hai tròng mắt híp lại, ánh sáng dưới đồng tử hắn dường như vụt qua một thứ màu bạc, Bách Hợp nghe được hai chữ ‘Sưu hồn’, trong lòng bỗng chốc lạnh như băng.

Trước mặt thanh niên này, cô nhỏ yếu như một con kiến hôi, dường như cô trở lại thời điểm bản thân mình gặp Lý Duyên Tỷ lúc đầu, giống như không có chút năng lực phản kháng nào trước mặt anh. Cô sống lâu như vậy, chẳng lẽ hôm nay sẽ chết ở đây?

Làm nhiều loại nhiệm vụ như vậy, nếu thực lực của mình không đủ thì cô có thể dùng trí, nhưng nếu ở trước thực lực tuyệt đối, dù cô có nhiều trí lực hơn nữa thì có thể phát huy ra bản lĩnh gì? Trong lòng Bách Hợp nặng trĩu, kể từ sau khi chết, cô chưa từng có lại cảm giác tim đập thình thịch, nhưng một khắc này cô cảm giác tim mình đập cực nhanh, thực sự phải đối mặt với cái chết rồi, cô không hề cam, không hề nguyện, đúng là thân bất do kỷ. Nếu chắc chắn phải chết, thì cô có sợ hãi có giãy dụa cũng vô dụng, chỉ là cũng như lần đầu tử vong, cô cảm thấy có chút tiếc nuối, chính là trước khi chết cô không được gặp Lý Duyên Tỷ lần nữa.

Bách Hợp cắn chặt khớp hàm, cô vẫn muốn cố gắng giãy dụa kéo dài khoảng cách giữa mình và thanh niên này, nhưng dường như cũng không có tác dụng gì. Ngón tay thanh niên sắp chạm phải đỉnh đầu cô, vầng sáng trên tay hắn như có thể tổn thương hồn thể cô, cô cảm giác mình đang dần tán loạn. Sau một khắc lúc Bách Hợp chuẩn bị nhận mệnh thì có một thanh kiếm mảnh trong suốt mang theo ánh vàng nhàn nhạt vô thanh vô tức xuất hiện, đâm xuống bàn tay thanh niên này, thoạt nhìn tốc độ cũng không nhanh, nhưng vì xuất hiện đột ngột, trước đó giống như không cảm giác được gì, thanh niên kia phục hồi lại tinh thần thì càng hoảng sợ.

Nếu vầng sáng trên người hắn là khắc tinh của Bách Hợp, thì thanh kiếm nhỏ mang theo ánh vàng nhàn nhạt này dường như là khắc tinh của hắn. Hắn như bị điện giật rút tay về một chút, sau một khắc, trường kiếm trong tay hắn bỗng dưng xuất hiện, vung một kích cùng thanh kiếm mảnh này.

Hai kiếm tấn công thậm chí không phát ra tiếng vang, nhưng một cỗ cảm giác uy hiếp đáng sợ lại truyền ra từ nơi hai kiếm giao nhau. Sau một khắc, Bách Hợp lọt vào một lồng ngực quen thuộc, khí tức trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lý Duyên Tỷ nhanh chóng vây quanh cô, theo thời gian, linh thể vốn tán loạn của cô dần củng cố lại, anh kéo áo bao bọc cô vào ngực, hừ lạnh một tiếng:

“Cút!”

“Huynh thật sự tỉnh lại rồi!” Lúc này trong giọng nói của thanh niên nói chuyện lúc đầu rốt cuộc không nghe ra được khí thế lúc trước, mà ngược lại lộ ra chút khẩn trương, gọi to một tiếng: “Đại ca!”

Lý Duyên Tỷ không để ý hắn, đưa tay ôm lấy Bách Hợp, bờ môi cách lớp áo nhẹ nhàng chạm một cái lên trán cô: “Tôi đưa em vào nhiệm vụ trước, chỗ đó an toàn hơn một chút, có tôi đây, không cần lo.”

Động tác của anh dịu dàng, giọng nói vẫn lạnh nhạt như bình thường, trước đây nghe thấy cảm giác thiếu chút mùi vị nhân tình, dường như cao cao tại thượng không nhiễm khói lửa nhân gian, thế nhưng vào thời khắc nguy cơ này, giọng nói và thái độ tỉnh táo của anh lại có loại lực lượng trấn định lòng người. Bách Hợp cắn môi, nắm thật chặt lấy quần áo anh. Cô cảm thấy tình hình có phần không ổn, những người này biết Lý Duyên Tỷ, cô nhớ Lý Duyên Tỷ từng nói về kẻ thù, lúc trước thực lực của anh ở thời kỳ toàn thịnh, những người này chỉ có thể phong ấn anh, giờ anh đã thành bộ dáng thế này, còn có nhiều hồn thể chưa thu về được, nên Bách Hợp không dám khẳng định anh có phải là đối thủ của những người kia hay không.

Huống chi lúc này dường như anh còn có vấn đề chưa giải quyết – Vân Mộ Nam, nếu không theo tính cách của Lý Duyên Tỷ thì không thể nào đưa mình đi, còn nói ra lời như trong nhiệm vụ tương đối an toàn. Tuy nói có anh ở đây không cần lo lắng, nhưng lúc này Bách Hợp không an tâm được, cô cũng muốn hỏi Lý Duyên Tỷ xem bản thân mình thì tạm thời an toàn, nhưng còn anh làm sao đây? Lúc trước cũng bị những người này phong ấn, hiện tại thực lực của anh còn chưa khôi phục, sao anh có thể là đối thủ của những người này? Đưa mình đi rồi, anh làm sao thoát thân?

Tại thời khắc mấu chốt, cô có rất nhiều vấn đề, nhưng lúc này căn bản không hỏi ra miệng được, cô có thể cảm giác được một mùi máu tươi truyền vào mũi, nhưng mình bị quần áo bao bọc, không cảm giác được anh đang làm gì, mà vì không nhìn thấy, nên càng trở nên lo lắng.

Lúc này trường kiếm trong tay Lý Duyên Tỷ lướt qua một cái, nơi lòng bàn tay rỉ ra chút máu tươi, cách một lớp quần áo, anh dùng máu của mình nhanh chóng vẽ ấn trên người Bách Hợp, một đôi mắt chăm chú xuất hiện trước mặt hai người áo trắng:

“Chỉ hai người các ngươi? Như đi tìm cái chết vậy.”

Đã đến lúc này rồi mà anh còn dám nói chuyện kiêu ngạo như vậy, thanh niên xuất hiện sau nghe được lời này của Lý Duyên Tỷ, vẻ mặt hắn đen kịt:

“Cách nhiều năm không gặp như vậy, vì sao tính cách của ngươi vẫn đáng ghét như vậy?” Nếu là thời kỳ toàn thịnh của Lý Duyên Tỷ, hai người này chỉ sợ vừa thấy anh thật sự sẽ quay đầu bỏ chạy, thế nhưng lúc này hồn thể anh không được đầy đủ, hơn nữa một trong thất tình đã tự có ý thức của mình, việc này ảnh hưởng rất lớn đến thực lực của anh. Một người chống lại anh có lẽ kết cục sẽ bại, nhưng hai người chống lại anh thì không nói chắc được.

Huống chi nếu anh thực sự có thực lực như vậy, thì anh cũng không dùng đến huyết khế để phong ấn hồn thể có khí tức kia của anh rồi..

Trước kia Lý Duyên Tỷ hung hăng càn quấy vô cùng, thật sự khiến người khác ngứa mắt bộ dáng kia của hắn, việc làm hành vi tùy tiện theo ý mình, mấy huynh đệ không chịu được tính cách này của hắn mới phong ấn hắn. Không ngờ nhiều năm sau, dù lúc này hắn còn chưa thu hồi lại thất tình, thì tính cách của anh vẫn kiêu ngạo khiến người khác tức giận như vậy.

“Đại ca, huynh tỉnh táo một chút!” Trong giọng nói thanh niên đến trước có chút khẩn trương, lại có chút bất đắc dĩ, thanh niên đến sau nghe nói thế thì nổi trận lôi đình: “Đừng ai khuyên ta, ngày đó mấy huynh đệ chúng ta có thể phong ấn hắn, thì hôm nay cũng có thể!”

“Phế vật luôn nói nhảm quá nhiều!” Lý Duyên Tỷ nghe người thanh niên lên tiếng như thế, thì giọng bình thản trả lời một câu. Hắn không hừ lạnh, không kích động, không sợ hãi, cũng không xem thường, chỉ bình tĩnh như vậy. Lúc nói ra câu nói đó, mới càng khiến người ta cảm thấy vô cùng tức giận.

Thanh niên lúc đầu ngự kiếm nghe nói như thế thì cũng đã có phần không nhịn được nữa, khí thế xung quanh đột nhiên dâng lên. Sau  một khắc, toàn bộ máu trên tay Lý Duyên Tỷ đã đưa vào thân thể của Bách Hợp, hồn thể của Bách Hợp còn yếu, anh vẫn chưa kịp làm cho cô trọng sinh làm ‘Thần ” chân chính, cho nên nếu có đại chiến, cô sẽ chịu không nổi kích thích như vậy, nên Lý Duyên Tỷ chuyển cô vào nhiệm vụ trước. Lúc Bách Hợp biến mất trong không gian, bên tai dường như nghe anh thở dài:

“Đợi tôi.” Anh chỉ nói hai chữ như vậy, Bách Hợp đưa tay muốn nắm lấy anh, nhưng tay cô lại chụp hụt, sau một khắc cô đã biến mất trong tinh không.

Trong tích tắc cô rời khỏi, thanh niên áo trắng dẫn đầu đã phát ra công kích, trong nháy mắt tinh không dường như được chiếu sáng, hai tiếng kêu buồn bực vang lên: “Hừ, đi!”

Cùng một thời gian, trong nhiệm vụ, Bách Hợp lòng đau như cắt bỗng mở mắt.

 

Cô nương muốn nói lời xin lỗi (2)

“Khá hơn chút nào không?” Tiếng nước chảy ở xung quanh truyền đến, một giọng nói tràn đầy ngây thơ vang lên bên tai Bách Hợp, cô mở to hai mắt nhìn, trong lòng lại nặng trịch, dường như đã mất đi thứ gì đó quan trọng. Cô đưa tay sờ mặt mình, cô đã vào trong nhiệm vụ, cô còn sống nhưng còn Lý Duyên Tỷ đâu? Lúc ấy anh lấy một địch hai, không biết có sao không, nhớ tới hai chữ  ‘Chờ tôi’ anh nói, Bách Hợp cắn răng, trong lòng cũng bắt đầu có chút chua xót.

Kết quả xấu nhất của anh sẽ là gì đây? Lại người ta phong ấn lần nữa? Hoặc là trong tay hai người kia? Nếu như anh chết rồi, mình phải báo thù cho anh như thế nào? Bách Hợp nhắm mắt lại, ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng.

“Muội có khỏe không?” Giọng nói non nớt kia vang lên, một bàn tay nhỏ bé mềm mại sờ tới sờ lui trên má cô, một lâu sau lại thở dài như một tiểu đại nhân: “Nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng dường như sư muội có vẻ rất lạnh.”

Vừa bị giọng nói này nhắc nhở, Bách Hợp mới cảm giác toàn thân mình lạnh buốt, thân thể không tự chủ được mà run rẩy, một đôi bàn tay béo núc đưa qua, cố gắng kéo muốn ôm cô vào trong lòng, lúc này Bách Hợp lại không còn chút sức nào mà giãy dụa, cô an tĩnh một lát, người ôm lấy cô cũng không nói không rằng. Bách Hợp rất nhanh đã tỉnh lại.

Dù sao mình cũng không bỏ cuộc, đây là thế giới Lý Duyên Tỷ sáng tạo, nếu như anh thực sự xảy ra chuyện, mình chỉ cần luân hồi không ngừng trong nhiệm vụ, một ngày nào đó có thể tìm được phương pháp có thể báo thù thay anh. Nếu tính mạng không đủ dài, thì cố gắng tu hành, hy vọng có thể kéo dài thêm tính mạng. Chỉ cần cô còn sống thì còn có hy vọng.

Nếu như Lý Duyên Tỷ lại bị phong ấn lần nữa, dù anh không nhớ nổi mình, nhưng trước đây mình đã có thể tìm về thất tình bị phong ấn cho anh, Bách Hợp tin sau này mình cũng có thể.

Huống chi tình huống không nhất định bết bát như cô nghĩ, có thể tất cả tưởng tượng của cô chỉ là dọa mình thôi.

Trong lòng đã tỉnh táo lại, lúc này Bách Hợp mới chậm rãi mở mắt. Người đang ôm lấy cô sau khi cảm giác được động tác của cô, bấy giờ mới cúi đầu xuống nhìn cô một cái:

“Cuối cùng cũng tỉnh.” Đó là một nam hài má trắng nõn, lớn lên tuấn tú đáng yêu, mi tâm có một nốt ruồi chu sa đỏ thẫm, nổi bật lên vẻ tú lệ vô song của cậu bé, khuôn mặt bình tĩnh kia khiến trên mặt bé lộ ra vài phần cám giác trang nghiêm túc mục. Nam hài mặc một bộ quần áo vải mềm màu xám, Bách Hợp bị cậu bé ôm trước ngực, lúc cô chưa mở mắt ra, cậu bé vẫn luôn giữ tư thế vây quanh lấy Bách Hợp không hề nhúc nhích.

“Đa tạ.” Cũng không biết nguyên chủ có quen nam hài này hay không. Bách Hợp nhịn xuống cảm xúc phức tạp trong lòng, cô bò dậy, nam hài kia thấy cô thanh tỉnh rồi thì nhẹ gật đầu, phủi phủi quần áo của mình, ngồi dưới đất một lúc lâu rồi mới bò dậy. Quần áo màu xám của bé bị ướt một mảng lớn trước ngực, vạt áo trước cũng ướt, quần áo trên người Bách Hợp thì nửa ướt nửa khô, nghĩ cũng biết quần áo của nam hài bị ướt có liên quan đến nguyên chủ. Bách Hợp vốn muốn hỏi cậu bé là ai, sau này tìm cơ hội trả ơn cậu bé, không ngờ nam hài này tuổi không lớn lắm nhưng tính cách lại lãnh đạm, thấy Bách Hợp tỉnh lại bèn không nói thêm lời nào mà xoay người rời đi.

“…” Bách Hợp vốn muốn cảm ơn và hỏi tên cậu thì bị nghẹn ở cổ, nhìn thân ảnh tiểu nam hài chui vào trong bụi cỏ, rất nhanh đã mất hút. Bách Hợp thở dài, lúc này mới ngã xuống đất.

Lúc vừa tỉnh lại cô nhất thời nóng vội công tâm, lo lắng cho chết sống của Lý Duyên Tỷ. Lúc này tỉnh táo lại, Bách Hợp không lo Lý Duyên Tỷ xảy ra chuyện, vì cô nhớ rõ thế giớ này là Lý Duyên Tỷ sáng tạo, nếu anh thật sự xảy ra chuyện, những thế giới này cũng sẽ bị ảnh hưởng mới đúng. Nếu thế giới có vấn đề thì một mình anh không thể đưa mình vào trong nhiệm vụ. Có lẽ anh còn sống, chỉ là lúc này không biết ở đâu? Có gì đáng ngại không?

Sự việc gấp gáp, mình lo lắng suông cũng không giúp được gì cho anh, không bằng cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ, nếu như anh thật sự bị phong ấn lần nữa, thì hy vọng bản thân mình hoàn thành nhiệm vụ sẽ có trợ giúp cho anh. Chỉ cần người còn sống thì còn có hy vọng, dù có bắt đầu lại từ đầu, nhưng chí ít là có hy vọng.

Nghĩ được như vậy, Bách Hợp nhắm mắt lại, nội dung nhiệm vụ trong tích tắc đổ vào não, Bách Hợp nhẹ nhàng thở ra.

Tuy nói vừa rồi cô dựa vào lý trí suy đoán Lý Duyên Tỷ không có chuyện gì, nhưng đến cùng chỉ là suy đoán của mình, trong lòng vẫn không chắc chắn, lúc này phát hiện có thể tiếp thu tình hình nhiệm vụ bình thường, thì chứng minh được thế giới này không hề chịu ảnh hưởng. Đã vậy,Lý Duyên Tỷ dù có lấy một địch hai xảy ra vấn đề, thì lúc này anh cũng tuyệt đối còn sống. Bây giờ Bách Hợp mới nhẹ nhàng thở ra, khống chế tâm tình ổn thỏa, cô bắt đầu tiếp thu tình hình nhiệm vụ của mình.

Đây là một vùng hải vực đại lục gọi là Tinh Lan, Nhạc Bách Hợp xuất thân từ Kiếm Tông, cha nàng trước kia từng là trưởng lão Nguyên Anh kỳ của Kiếm Tông, mẹ cô là điện chủ Điện Thiên Hương trong Kiếm Tông, Nhạc Bách Hợp là một viên minh châu hai phu thê vô tình có được sau khi tu đạo nhiều năm, sau khi sinh hạ thì vô cùng vui mừng, xem như hòn ngọc quý trên tay. Lúc Nhạc Bách Hợp còn nhỏ, phu thê hai người thường xuyên đưa cô đến chỗ Tông chủ Kiếm Tông, hy vọng nữ nhi có thể nắm vững kiếm thuật cơ sở, cũng hy vọng sau này nữ nhi có thể có sự bắt đầu thật tốt.

Năm Nhạc Bách Hợp sáu tuổi, hai phu thê cùng bỏ mình trong một trận tranh đấu với Ma Tông, Nhạc Bách Hợp từ thiên chi kiêu nữ của Kiếm Tông trở thành cô nhi trong nháy mắt. Hai phu thê này thân phận không tầm thường, lại chết vì Kiếm Tông, Tông chủ Kiếm Tông nể tình sư đệ muội ngày xưa mà thu Nhạc Bách Hợp làm môn đệ, trở thành một trong các đệ tử của Chưởng môn.

Trong hải vực Tinh Lan thường xuyên tranh đấu không ngớt, những năm gần đây này những môn phái tu chân khai tông lập phái lại phát triển mạnh, trong thế tục cũng có không ít môn phái lớn lớn nhỏ nhỏ, các phái khai thác linh thạch, như một cảnh tượng hân hân hướng vinh (*), nhưng kì thực cho đến giờ, linh khí ở hải vực Tinh Lan đã mỏng manh rất nhiều so với thời kỳ thượng cổ. Vì cướp đoạt tài nguyên và linh khí, cùng đệ tử thiên phú, cứ khoảng thời gian một trăm năm, hai phái chính ma sẽ luôn phát động một trận chiến tranh, một là để tranh đoạt tài nguyên tài lực, hai là để chắt lọc đệ tử, đào thải đệ tử vô dụng, giữ lại đệ tử tinh nhuệ hơn, phân chia tài nguyên đến những đệ tử này, bồi dưỡng ra đệ tử thực lực càng cường đại. Cha mẹ Nhạc Bách Hợp chính là chết trong cuộc đại chiến trăm năm.

(*) hân hân hướng vinh: ý chỉ phát triển mạnh không ngừng

Sau khi cha mẹ đều mất, nàng từ một cô nương có xuất thân vô cùng tốt, bỗng chốc biến thành cô nhi, tuy chưởng môn thu nàng làm đồ đệ, nhưng Nhạc Bách Hợp cũng không xuất chúng về phần kiếm đạo. Sau khi thử qua thấy nàng không có thiên phú kinh tài tuyệt diễm, cùng với việc chỉ có kiếm cốt đơn linh căn, Tông chủ cũng không tận tâm với nàng như trước kia nữa, ngược lại giao nàng lại cho đại đệ tử Lạc Thần của mình giáo dưỡng.

Từ nhỏ đi theo cạnh Lạc Thần sư huynh, sau khi Nhạc Bách Hợp mất cha mẹ, lại bị sư phụ vắng vẻ, trong lúc vô tình lại có thêm vài phần ỷ lại và ngưỡng mộ với sư huynh Lạc Thần. Nàng theo Lạc Thần ăn uống, theo hắn tu tập pháp thuật, nhưng tính tình Lạc Thần lãnh đạm, với người cũng không nhiệt tình, tuy nói vướng lệnh sư phụ, cũng coi như chiếu cô tiểu sư muội Nhạc Bách Hợp này, nhưng hắn một lòng hướng tới đại đại thông thiên, vì vậy bình thường cũng không nói nhiều với Nhạc Bách Hợp, nhưng dù vậy, sau khi Nhạc Bách Hợp trưởng thành, vẫn cứ yêu sư huynh bề ngoài lãnh tuấn nhưng luôn chiếu cố này của nàng.

Chỉ là khi còn bé nàng mất cha mẹ, ăn nhờ ở đậu, lại bị sư phụ ghét bỏ, bởi vậy trong lòng khó tránh tự ti, thích sư huynh nhưng lại không dám quấn hắn, sợ phiền hắn,  luôn không nói quá nhiều, chỉ trốn trong góc thầm mến Lạc Thần, tình cảm càng ngày càng sâu nặng.

Tư chất luyện kiếm của nàng không giỏi, lại kế thừa thiên phí luyện đan của mẫu thân, đan dược từ tay cô luyện ra có xác suất thành công và hiệu quả tốt hơn nhiều so với đan dược được luyện từ luyện đan sư bình thường. Lần đầu tiên, trong lúc vô tình luyện ra đan dược khôi phục tu vi, sau khi Lạc Thần phục dụng từng khích lệ cô, trong lòng Nhạc Bách Hợp vô cùng mừng rỡ, miệng không nói nên lời, lúc này biến thành hành động thực tế. Nàng nghĩ mình không thể sánh vai cùng sư huynh trên phương diện kiếm thuật, nhưng cô đã từng tưởng tượng mình và sư huynh giống như cha mẹ, một văn một võ, mình có thể luyện đan trợ giúp sư huynh sớm thăng lên Nguyên Anh cảnh, sau này tiếp nhận địa vị Tông chủ Kiếm Tông.

Vì mục tiêu này, nàng cố gắng học tập luyện đan, Tông chủ không thích nàng, nàng không thể tùy ý sử dụng dược liệu trong tông, Nhạc Bách Hợp bèn tự ra ngoài hái thuốc luyện tập. Trong lòng nàng giữ ý niệm muốn giúp Lạc Thần, thuật luyện đan luyện lại nhanh chóng, nàng một lòng dốc sức vào thuật luyện đan, hơn mười năm ngắn ngủi, nàng dùng nghị lực của bản thân, thực sự đạt đến cảnh giới Luyện đan sư mà người khác dùng thời gian trăm năm cũng chưa chắc đạt đến được.

Có đan dược nàng luyện tương trợ, tu vi của Lạc Thần nhanh chóng tăng cao, hắn chưa đến trăm tuổi đã đạt đến Trúc Cơ kỳ, trở thành đệ tử Trúc Cơ trẻ tuổi nhất từ trước đến nay của Kiếm Tông.  Nhạc Bách Hợp vì hắn, cuối cùng lại làm trì trệ tu vi của mình, thế nên Tông chủ lại càng không thích tiểu đồ đệ này. Lúc người Kiếm tông đều cho rằng tiểu sư muội này làm giảm sút uy danh lúc đầu của cha mẹ, sau lưng đều có phần chướng mắt với cô, năm Nhạc Bách Hợp hai mươi bảy tuổi, một cố nhân Tông chủ Kiếm Tông quen biết khi du lịch ở thế tục ngày xưa vì lọt vào tập kích của Ma Tông, nô bộc trung thành dẫn theo người sống sót duy nhất – nữ nhi Trần Uyển Đường của người này đến Kiếm Tông tìm nơi nương tựa Tông chủ Kiếm Tông.

Nể tình nữ nhi của cố nhân, Tông chủ Kiếm Tông thu nhận thiếu nữ vừa mới mười bảy tuổi này, nhận cô làm đồ đệ môn hạ của mình.

Cô nương gọi là Trần Uyển Đường này ngây thơ hoạt bát, tính cách vô cùng đáng yêu, không chỉ Tông chủ Kiếm Tông thích cô, mà ngay cả đệ tử trong môn phái cũng hết sức sủng ái tiểu sư muội này. Gần đây Lạc Thần tính tình thanh lãnh lúc ở trước mặt tiểu sư muội này, cũng khó tránh lộ ra vài phần vui vẻ, Trần Uyển Đường lại thích quấn quýt hắn nhất, thời gian dài, cô nam quả nữ ở cùng một chỗ, mặt mũi Trần Uyển Đường lại mỹ mạo thanh thuần, đương nhiên Lạc Thần khó tránh khỏi động tâm.

Nhạc Bách Hợp đang đặt say mê lên đan dược, mỗi ngày dốc sức liều mạng luyện đan cho Lạc Thần gia tăng tu vi, trừ ra thời gian còn lại thì bản thân tu hành và hái thuốc, khi cô không chú ý, thì Lạc Thần và tiểu sư muội tên là Trần Uyển Đường này đã bắt đầu thân cận. Chờ đến sau này khi nàng phát giác, thì đã là mấy chục năm sau, nam nhân lãnh tâm lãnh tình như Lạc Thần vì sự thương tiếc với cô ta lúc đầu mà đã yêu nàng ta, lúc Nhạc Bách Hợp biết chuyện này thì hai người đã vô cùng thân mật. Dưới sự giật mình, Nhạc Bách Hợp làm rõ việc này với Lạc Thần, không ngờ hành động này của nàng lại khiến cho Lạc Thần vốn không rõ tâm ý của bản thân hắn ngược lại bắt đầu nhìn thẳng vào lòng mình, cuối cùng quyết định đến với Trần Uyển Đường.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion21 Comments

  1. Hợp tỷ gặp kẻ thù của Duyên Tỷ ca rồi, muốn biết nhiều hơn về câu chuyện của 2 người, nhưng ngắn ngủi quá được nhắc đến rất ít, không làm cho lòng ta thỏa mãn được. Về câu chuyện lần này thì cũng là 1 câu chuyện cẩu huyết rồi, 1 lòng 1 dạ vì người thương, nhưng người thương không hiểu tâm ý và đi thương người khác. Bản thân nguyên chủ vừa uất ức mình vừa chậm trễ mình, thật không đáng. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  2. Trời ạ. Đám người đó vậy mà tìm tới cả tính không của Duyên Tỷ huynh rồi. Hy vọng huynh ấy không sao. Cái nhiệm vụ Hợp tỷ sắp bước vào cũng máu chó nhỉ? Nguyên chủ giống như đan áo len cho mình nhưng cuối cùng lại là kẻ khác mặc. Hazz

    Tks tỷ ạk

  3. Trời ơi, nguy hiểm quá. Kẻ thù của Lý Duyên Tỷ tìm tới. Mà hình như họ lại là anh em của Lý Duyên Tỷ. Chỉ vì ghen ghét thiên phú xuất chúng của chàng mà lại hợp sức phong ấn chàng. Kỳ này bọn họ tìm được Bách Hợp. Cũng may trong thời khắc mấu chốt Lý Duyên Tỷ xuất hiện. Không biết hai đấu một chàng sẽ ra sao. Câu chuyện mới về Nhạc Bách Hợp này không biết sẽ cẩu huyết thế nào.
    Cảm ơn editors

  4. Đọc đại khái phần đầu ta cũng suy đoán ra phần sau rồi, có phải là nguyên chủ bị mất thân trong cuộc chiến như cha mẹ, k ai thương xót hay cẩu huyết hơn là bị phe kia ” bắt cóc” ?? Ta biết là trước sau chi cũng thảm mà a ~ ;50
    2 đại ca kia vào tinh không của boss bằng cách nào thế ?? Hay là đạp gió bay lên ……….. Vũ trụ ???? Làm ta liên tưởng tới cái bao bóng màu đen đang bay thì bị chọc thủng a ha ha ha ;17

  5. ;69 Hai đại ca của boss tìm tới cửa quậy a! Mong boss trấn trụ được, thế giới này mong chị nhà tìm được tiểu shota có nốt ruồi ở mi tâm a, thanh niên này hẳn là quan trọng

  6. Trời ơi Đọc đoạn đầu là thấy xuất hiện một tra nam mới rồi không có tình cảm mà lợi dụng người khác có lòng với mình hi sinh vì mình đến cuối cùng lại bảo là chỉ có tình Anh Em thôi. Tởm. Mà Lý Duyên Tỷ không biết thế nào nhỉ nguy hiểm quá.

  7. Hy vọng a Lý không có vấn đề gì. A Lý mà tới trễ một chút thôi là BH suýt nữa biến mất thật, may quá.

  8. Cuối cùng kẻ thù của LDT cũng đã xuất hiện rồi. Bây giờ thực lực LDT chưa khôi phục lại vướng VMN không biết kết quả thế nào đây. Haiz lần từ biệt này không biết đến khi nào mới lại gặp, các thế giới vẫn hoạt động, cốt truyện tiếp thu được bình thường mong là anh không sao.

  9. Lựa chọn truyện xuyên nhanh vì chỉ muốn xem nữ chính xuyên qua các thế giới làm nhiệm vụ, thật sự mình không quan tâm nam chính với đống kẻ thù kia… Nguyên chủ thật là ngốc, người ta chưa là gì của mình, cần gì phải si mê một lòng muốn giúp đỡ, để khi người đó tìm ra người trong lòng thì ghen tị.

  10. Mong răng thế giới này k quá cẩu huyết. Còn kẻ thù của lý duyên tỷ thì ta k quan tâm lắm

  11. Boss mạnh z ai làm j dk cơ chứ. Nội dung truyện lần này vẫn chưa nói lên dk j toàn là nguyên chủ tự nguyện hi sinh thôi ko biết có bị lợi dụng ko.

  12. Lý Duyên Tỷ có anh em hả mấy người đó gọi anh là đại ca kìa con lớn trong nhà thiên chi kiêu tử ha. Giờ sức mạnh anh chưa khôi phục không biết có bị phong ấn nữa không

  13. Đúng là chó cắn áo rách mà, đã đang lúc khó khăn còn gặp phải kẻ thù, con đường của 2 người ngày càng gian nan rồi. Mà câu truyện kiểu này không biết là muốn xin lỗi cái gì nhỉ, không biết muốn xin lỗi ai, quyết tâm giúp người ta nâng tu vi rồi lại chả được gì, có khi là tự xin lỗi mk luôn

    • Nhạc bách hợp nghĩ sư huynh lạc thần đối tốt với mình. Không biết nguyên chủ muốn xin lỗi với ai nhỉ. Lạc thần hay là tình địch

  14. hic bọn họ tìm tới LDT và phát hiện ra huynh ấy thức tỉnh mất rồi. ko biết sao bây giờ. sức mạnh đã bị phong ấn nhiều mất rồi :(( BH tiến vào nhiệm vụ lại ở 1 thế giới tu tiên, lại là 1 cô bé ngốc nghếch yêu mù quáng rồi. haizz

  15. Cái gì vậy??? Chưa gì t đã cảm thấy khó khăn rồi!! Boss Tỷ có cân nổi mấy người kia không???
    Lại nói bà Hợp lại xuyên vô nguyên chủ yêu đến dại cả ra!!! Hazz, buồn 2 anh chị !!!

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

  16. Không biết trong nhiệm vụ lần này Bách Hợp sẽ sử dụng cách nào để hoàn thành nhiệm vụ đây….ta đoán cô ấy chỉ tu luyện tăng thực lực lên thôi a….

  17. Kẻ thù của Lý Duyên Tỷ đã tìm tới cửa rồi, nguy hiểm quá suýt nữa là linh hồn Bách Hợp tiêu tan rồi, may mà Lý Duyên Tỷ trở về kịp thời, chắc anh sẽ giải quyết được 2 tên đấy thôi.

  18. Mong rằng LDT không sao. Dạo gần đây thấy nhiệm vụ của BH độ máu chó và cẩu huyết bắt đầu dâng cao

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: