Bia Đỡ Đạn Phản Công – Gặp lại hệ thống cung phi 25+26 (hoàn)

18

Gặp lại hệ thống cung phi  (25)

Edit: Suly

Beta: Sakura

Trước khi Ân Sở đánh Triệu quốc, Bách Hợp từng để cho Lục Dung Hòa kêu Đào phụ tiến cung một lần, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy phụ thân Đào Bách Hợp sau khi tiến vào nhiệm, ông ấy nhìn thân thể nữ nhi biến thành bộ dáng bây giờ, mặc dù trong mắt cực kỳ bi ai nhưng biểu tình lại hết sức bình thản.

Bách Hợp giao cho ông ấy, yêu cầu ông hướng Triệu quốc tiết lộ hành tung Ân Sở, không cần Bách Hợp giải thích nhiều nguyên nhân mình làm như vậy, ngay từ đầu Đào phụ nghe thấy thê tử chuyển đạt nữ nhi yêu cầu chính mình cổ động Ân Sở phát động chiến tranh thì đã đoán được ngày này, ông ấy sớm chuẩn bị xong, sở dĩ vẫn không có động thủ, chỉ vì sợ hãi Ân Sở vừa chết, sẽ tạo thành thương tổn cho nữ nhi, cho nên chậm chạp không có động thủ, lúc này nghe thấy nữ nhi nói như vậy thì đã biết tâm ý của con gái.

Căn dặn Bách Hợp nghỉ ngơi thật tốt, Đào phụ vội vã rời đi, Bách Hợp đã yêu cầu Ân Sở chết, bảo Ân Nguyên Ấp thượng vị, ông làm cha cũng chỉ có thể vì con gái làm đến đây, hi vọng nữ nhi an tâm rời đi, con gái đã thích Ân Sở như vậy, con gái muốn đi thì mình sẽ tống Ân Sở đi theo, hi vọng xuống suối vàng con gái mình không đến mức tịch mịch.

Ban đêm cùng ngày, Bách Hợp nửa ngủ nửa tỉnh, một loại cảm giác gần như tử vong truyền đến, hô hấp nơi cổ họng tắc nghẹn, hệ thống sắp xong đời, hình như nó muốn đồng quy vu tận với mình, cô nhanh chóng thanh tỉnh trong lúc ngủ mơ, kinh nghiệm nhiều lần tử vong thoát ly nhiệm vụ, làm cho lúc này mặc dù trong lòng cô phát trầm, nhưng cô cũng không có hoảng loạn cũng không biết phải làm sao, tuy nói Lý Duyên Tỷ không có ở đây, nhiệm vụ lần này chưa xong, tử vong quan hệ với vận mệnh sau này của Bách Hợp, nhưng cô vẫn cô gắng khiến cho mình ổn định lại, vào lúc này, hoảng là không có tác dụng , hoảng loạn trái tim nhảy lên quá nhanh, chỉ biết tăng cơ hội mình tử vong.

Cái loại đó tựa là bị người chế trụ hô hấp, thời gian cảm giác đại não thiếu dưỡng khí cũng không có kéo dài lâu, có lẽ chỉ bởi vì quá mức gian nan, Bách Hợp cảm thấy giờ khắc này quá đặc biệt chậm, thân thể cô thấm ra đại lượng mồ hôi lạnh, quần áo bị thấm ướt, dính sát vào trên thân thể nàng, hai tay cô chậm rãi nắm lại, cuối cùng Bách Hợp vẫn yên ổn vượt qua loại cảm giác khó chịu này, cô không có giãy giụa hoảng loạn. Không có vô duyên vô cớ lãng phí thể lực của mình. Lúc trước cô chịu đựng qua nhiều nhiệm vụ như vậy, không đạo lý nhịn không qua vật này! Muốn mạng của cô thì không dễ dàng như vậy!

Trong thân thể cái loại uy hiếp sự tồn tại của mình trong thời gian dài giống như biến mất, trong nháy mắt toàn thân như là trút đi một cái gánh nặng, làm cho cô cảm thấy nhẹ nhõm thống khoái.

Cái loại cảm giác thân thể không bị khống chế chậm rãi rút đi. Đã mấy tháng không thể mở to mắt, Bách Hợp mở mắt ra, cô giơ của mình lên, một ngày trước mu bàn tay còn tuổi già sức yếu, lúc này lấy mắt thường có thể thấy tốc độ, khôi phục làn da trắng nõn, hệ thống biến mất, nó không có năng lực khống chế được cô, lần này nó biến mất rất triệt để! Bách Hợp mài từ từ cho nó chết, lấy được thắng lợi cuối cùng!

Như cô sở liệu, trước cô già nua cùng với xấu xí đều là do hệ thống khống chế, hệ thống bây giờ vừa biến mất thì lực lượng khống chế cô cũng đã biến mất, đã không có cái gọi là đôi mắt sáng mắt to, đã không có eo nhỏ thon thon, đã không có da đen kịt cùng tóc trắng tuyết, cô khôi phục bộ dáng Đào Bách Hợp lúc ban đầu.

“Nương nương!” Trước tiên cô tỉnh lại, cô nhẹ nhàng buông lỏng bàn tay của mình ra mà thôi, Hồng Uyển liền phát hiện khác thường của cô, gần đây người trong cung Trường Thu đều cho rằng Bách Hợp không qua nổi nữa, mỗi ngày người Đào gia đều vào cung, hai ngày này Bách Hợp nằm ở trên giường, hô hấp như có như không, dường như tùy thời sẽ chết, Lục Dung Hòa chỉ có một nữ nhi như thế, từ nhỏ đau lòng giống như tròng mắt, biết khả năng nữ nhi nhịn không qua, vẫn luôn ngốc ở trong cung, lúc này nghe thấy Hồng Uyển kinh hô, trong lòng Lục Dung Hòa đang nằm trên giường êm trầm xuống, thoáng cái ngồi dậy.

Trong điện tĩnh đến châm rơi có thể nghe, toàn thân Lục Dung Hòa băng lãnh, bà ấy vốn không dám đối mặt với khuôn mặt ái nữ già nua cùng không khí trầm lặng, nhưng bà ấy không đành lòng không nhìn mặt ái nữ lần cuối, bà nhẫn bi thương, bước nhanh tới hướng Bách Hợp, trong hai mắt Lục Dung Hòa hàm lệ, cả đời này thời gian bà rơi lệ cũng không nhiều, thế nhưng lúc này bà nghĩ tới nữ nhi sẽ rời mình đi thì trong lòng đau như tê liệt.

Nhưng sau một khắc, thoáng cái hai mắt Lục Dung Hòa lại trừng lớn , bà nhìn thấy Bách Hợp nằm ở trên giường, tóc đang xám trắng bóng dần dần trở nên đen kịt, da cô hiện đầy nếp nhăn, chậm rãi trở nên san bằng bóng loáng, một đôi mắt đục ngầu, bắt đầu trở nên sáng sủa mà hữu thần, Lục Dung Hòa giật mình cười toe toét, vô ý thức kêu:

“Cái này, đây là chuyện gì xảy ra?”

“Để cho nương lo lắng, nữ nhi chưa chết!” Bách Hợp nhìn hai mắt Lục Dung Hòa sưng đỏ, nhẹ nhàng nở nụ cười.

Người cung Trường Thu đầu tiên là khiếp sợ, ngay sau đó che miệng, mỗi người đều khóc lên. Những người này đều là tâm phúc Đào thị, nhìn Bách Hợp bị hành hạ, trong lòng cũng đã sớm lo lắng, tưởng rằng cô hẳn phải, Bách Hợp lại như kỳ tích sống lại, cũng khôi phục bộ dáng dung mạo thanh xuân xinh đẹp trước đây, thần kỳ hình như tiên thuật làm người ta khó có thể tin.

Việc Bách Hợp khôi phục, trong cung Trường Thu bắt đầu truyền ra, lúc này Bách Hợp lại căn dặn không cho phép hạ nhân trong cung truyền tin tức đi, cô đem việc chính mình bị hệ thống hành hạ, xưng là có người hạ vu cổ, chỉ có như vậy, Lục Dung Hòa mới tin tưởng loại chuyện ly kỳ này.

Quả nhiên Lục Dung Hòa tin, không chỉ là bà tin, hạ nhân cung Trường Thu cũng tin, lúc này người đối với vu cổ thuật vô cùng sợ hãi, vu cổ ở trong cung cũng không hiếm thấy, nhưng một khi bị người phát hiện, kết quả người hạ vu cổ nhất định thê lương vô cùng, Lục Dung Hòa nghiến răng nghiến lợi, mọi người đều hoài nghi chính là Giang Quý nhân động thủ.

Tuy nói không biết Bách Hợp giải trừ cổ thuật như thế nào, nhưng Lục Dung Hòa lại đợi nữ nhi hoàn toàn khỏi hẳn rồi diệt trừ Giang Mẫn Châu, bà ấy kéo tay Bách Hợp, suýt nữa mất đi nữ nhi dù lúc này bà ấy đã mệt mỏi rã rời cực độ, nhưng bà ấy cũng không dám nhắm mắt, bà đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ mặt Bách Hợp:

“Một lát thôi, nương coi giữ ở chỗ này, sau này ai dám nghĩ lại tổn thương mạng của con, ai dám lại tổn thương con thì nương sẽ lột của nàng da!” Dịu ngoan gật gật đầu, trong đầu thiếu một hệ thống ký sinh trùng như thế, Bách Hợp cảm thấy khoan khoái thích ý nói không nên lời, cô nghĩ hơn một năm trước chưa có tiếp thu xong tình tiết cùng hồi ức, ngay sau đó nhắm hai mắt lại lần nữa.

Hệ thống ban bố nhiệm vụ cho Đào Bách Hợp mang thai long chủng, bằng không thất bại liền muốn gạt bỏ kí chủ, lúc Ân Sở xuất chinh tiền,  Đào Bách Hợp quấn hắn một đêm, nàng trở thành trò cười của hoàng cung Đại Sở, nguyên bản hạ nhân trong cung trung với Đào Bách Hợp, nhìn thấy nàng làm ra những thứ mị hoặc ấy, trong lòng đều cảm thấy có chủ nhân như vậy, cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

Nàng làm như thế, quả thực mất đức hạnh tiểu thư khuê các, dù là Đào gia không ngã đài, dù là Đào gia có thanh uy ngày xưa, hành động của nàng đã bôi đen thanh danh danh dự mấy trăm năm Đào gia, vị Hoàng hậu Đại Sở nàng đã không có tư cách có thể ngồi, một hệ thống cung phi, cứng rắn đem cái chính thất, vốn nên là mẫu nghi thiên hạ, dù cho cuối cùng bị Ân Sở chán ghét mà vứt bỏ cũng có tôn nghiêm Hoàng hậu cùng quý tộc Đào thị cao ngạo uy tín lâu năm, điều giáo thành một cái chỉ biết dựa vào nam nhân, không có tự tôn cùng cảm giác hổ thẹn.

Sinh mệnh ở trước mặt, Đào Bách Hợp sớm luống cuống, nghe thấy hệ thống yêu cầu nàng mang thai, nàng chiếu yêu cầu của hệ thống làm, thế nhưng trời sáng Ân Sở không chút lưu tình nào ly khai, thậm chí đi thỉnh Giang Mẫn Châu cùng hắn chúc mừng, thỉnh tam quân tướng sĩ sớm uống rượu cổ vũ sĩ khí, mà không phải là nàng vị Hoàng hậu này, cử động vẽ mặt như vậy, nàng không kịp bi thương, cũng không kịp phẫn nộ, bởi vì hệ thống lạnh lạnh như băng cảnh cáo nàng, nhiệm vụ của nàng thất bại!

Nhiệm vụ thất bại, nàng không có mang thai đứa nhỏ Ân Sở, nếu như không có đứa nhỏ, nhiệm vụ nàng thất bại, sẽ gặp đến hệ thống gạt bỏ, không có mạng sống, nàng lấy cái gì đấu với Giang Mẫn Châu, còn lấy cái gì tranh sủng? Dưới hoang mang lo sợ, trên cổ Đào Bách Hợp giống như bị người buộc dây thừng muốn giết, mệnh đã không khỏi, bị bức bất đắc dĩ, ý nghĩ nàng kỳ lạ rồi đi một bước nước cờ dở, nàng vì mang thai, vì có thể hoàn thành nhiệm vụ hệ thống giao cho, nàng nghĩ ra tìm một thị vệ thay mận đổi đào, mang thai trước giải trừ nguy cơ trước mắt, vượt qua cửa ải khó khăn.

Nàng đã bất chấp hậu quả làm như vậy, bởi vì hệ thống gạt bỏ, dường như một cái đao nguy hiểm, treo ở đỉnh đầu nàng, tùy thời sẽ rớt xuống.

Giang Mẫn Châu vẫn ở nhìn chằm chằm Đào Bách Hợp, nàng ta sớm muốn giành lấy vị trí Đào Bách Hợp, cử động Đào Bách Hợp giấu giếm được người khác, cuối cùng lại không giấu giếm được mắt Giang Mẫn Châu, đây hết thảy đều là Đào Bách Hợp gây nên, giống như là cho Giang Mẫn Châu sẵn nhược điểm.

Nàng ta giống như là một con sói ác ngủ đông, đối với tất cả cũng không ngăn lại ngược lại còn thêm dầu lửa cháy, Đào Bách Hợp đang suy nghĩ ra chủ ý này, Giang Mẫn Châu mừng rỡ như điên.

Từ khi nàng ta tiến cung sau, Đào Bách Hợp hận nàng ta tận xương, tìm mọi cách muốn tranh sủng với nàng ta, làm sao Giang Mẫn Châu lại không hận Đào Bách Hợp? Chính mình để tang trượng phu sau, ông trời khó cho mình một cơ hội tốt như vậy, nhưng mà Đào Bách Hợp lại muốn tranh với mình, muốn cướp đoạt với mình!

Đào gia có cái gì đặc biệt hơn người, chỉ bằng xuất thân, nàng có thể làm Hoàng hậu, nàng có thể khắp nơi khinh thường chính! Đào Bách Hợp này muốn một nửa sủng ái của mình, Giang Mẫn Châu cũng muốn giết nàng, cơ hội tốt như vậy, làm thế nào nàng ta sẽ buông tha? Thậm chí nàng ta rất sợ Đào Bách Hợp thay đổi chủ ý, vội vã tìm Ân Mẫn công chúa Trường Bình, thỉnh nàng ta chọn người thông dâm với Đào Bách Hợp, lại xếp người vào cung Đào Bách Hợp, đưa thị vệ tới, nàng ta núp trong bóng tối, tùy ý Đào Bách Hợp dưới hoảng loạn đi vào trong ngõ cụt, thẳng đến sau khi chuyện thành công, Ân Sở đánh thắng trận, chiến thắng trở về trở về, Đào Bách Hợp đã mang thai, mặc dù lúc này hệ thống không có gạt bỏ nàng, thế nhưng thống khổ ruồng bỏ trượng phu cùng với sợ hãi bị người phát hiện, hơn nữa mình hối hận ỷ lại với hệ thống, đan vào trong lòng Hợp Đào Bách, nàng đã tiều tụy không chịu nổi, lúc Giang Mẫn Châu nói ra chuyện nàng ôm nghiệt chủng, Đào Bách Hợp vốn muốn chống chọi , nhưng Giang Mẫn Châu sớm giữ các loại chứng cứ, thẳng đến lúc này, Đào Bách Hợp mới phát hiện mình bị Giang Mẫn Châu tính toán.

Gặp lại hệ thống cung phi  (26)

Ân Sở không ngờ Đào Bách Hợp sẽ đeo một đỉnh mũ xanh trên đầu mình như vậy, dưới tức giận, tâm hắn sớm nghĩ diệt trừ Đào thị, bây giờ chẳng qua là thuận thế mà thôi, hắn hạ lệnh đem Đào Bách Hợp kể cả nghiệt chủng trong bụng nàng chém eo, rồi hắn hạ lệnh Đào gia cút khỏi kinh thành, hắn phế đi vị chính thất của Đào Bách Hợp, loại bỏ tất cả dấu vết nàng từng tồn tại, giết luôn nhi tử Ân Nguyên Ấp chứng minh mình từng ở cùng Đào Bách Hợp, cuối cùng đỡ Giang Mẫn Châu thượng vị, Đại Sở quốc lập.

Tất cả cơn giận dữ dội, không có người cầu tình thay Đào thị, Đào Bách Hợp khóc lóc hô hào cầu khẩn, lúc này tự thân Đào gia khó bảo toàn, cuối cùng không thể cứu nàng, cuối cùng đem toàn bộ Đào thị đi vào.

Đào gia tồn tại mấy trăm năm, vào giờ khắc này đóng băng tan rã, tuy nói không đến mức đến tiêu thanh biệt tích, nhưng trải qua chuyện này, thực lực không lớn bằng lúc trước, Đào phụ cùng với Lục Dung Hòa trung niên tang nữ, cả đời tâm huyết lại làm mai mối cho Giang Mẫn Châu, ngoại tôn chết thảm, cuối cùng cũng không thể sống qua mấy năm, Đào Bách Hợp đợi đến tỉnh ngộ lại tất cả, lúc cảm thấy hối hận thì đã chậm.

Đào Bách Hợp hối hận mình không nên chỉ ham tình yêu, lại xem nhẹ đồ đáng giá cần che chở, nàng thân là nữ nhi, lại làm hại cha mẹ cảnh đêm thê lương, nàng thân là nữ nhân Đào thị, hưởng thụ vinh hoa phú quý Đào thị, lúc trước cha mẹ vì nàng vét sạch Đào thị trợ Ân thị quật khởi, nàng còn chưa kịp hồi báo gia tộc, vốn chỉ vì một mình mình, mà làm hại một tộc Đào thị gần nghìn người rời xa nơi chôn rau cắt rốn, thanh danh dơ bẩn, thân nàng như bích ngọc trắng, sắp chết lại bị làm bẩn, nàng làm nương, lại đối với nhi tử chết bất lực, hồi tưởng cả đời này của nàng, đều vây quanh Ân Sở, chính là được cái hệ thống. Lúc trước mừng rỡ như điên, lúc quay đầu lại phát hiện hệ thống này hại cả đời nàng mà thôi.

Nàng vốn quốc sắc thiên hương, lại không biết thỏa mãn, ngược lại bị hệ thống xảo quyệt tính toán, cuối cùng mất đi diện mục vốn có của mình, tính tình đại biến, như tẩu hỏa nhập ma, nàng suýt nữa nhận không ra chính mình.

Nàng hận Giang Mẫn Châu tiểu nhân âm hiểm, nàng hận Ân Sở không đếm xỉa tình nghĩa phu thê. Hổ dữ không ăn thịt con. Dù mình có lỗi, nhưng hắn cũng không nên liên lụy đến nhi tử Nguyên Ấp, thậm chí hắn chưa từng nghĩ muốn cho Nguyên Ấp qua một đời bình thường, ngược lại trực tiếp muốn tính mạng cậu bé. Nàng hận mình có mắt không tròng lấy sai phu quân. Nàng hận mình không thể thay cha mẹ bài ưu giải nạn, kết thúc hiếu nghĩa nữ nhi. Ngược lại khiến cho người đầu bạc tiễn người đầu xanh, nàng càng hận hệ thống này hại người, nếu không có hệ thống từng bước một dẫn dắt, cuối cùng đe dọa cưỡng bức, nàng thế nào sẽ đi tới nông nỗi này?

Trước khi nàng bị trảm, thời thiếu nữ thời trong lúc vô ý nghe thấy một câu phật giáo thiền ngữ: Quay đầu lại là bờ, nếu như lúc trước nàng hiểu được quay đầu lại, đạt được hệ thống không nên bị dục vọng trong lòng che đậy, hoặc sớm ngày biết thu tay lại, bây giờ sợ rằng không đến mức rơi vào một kết cục như vậy, đáng tiếc hối hận lại chậm.

Tiếp thu xong tình tiết còn lại, Bách Hợp không khỏi thở dài một hơi, nghĩ đến trước khi chết nguyên chủ hối hận, trên mặt Bách Hợp cười lạnh, biển khổ vô biên, quay đầu lại là bờ, những lời này chỉ là có thể sử dụng lừa gạt trẻ con mà thôi, nếu như khổ ải tưởng thật vô biên, quay đầu lại chỗ nào có thể thấy bờ? Đây chẳng qua do Đào Bách Hợp ảo tưởng mà thôi, con người đối mặt với tham lam, có động lòng cũng không ngoại lệ, chim vì thức ăn mà vong, người vì tiền mà chết, nếu như vô tình vô dục, sớm thành thần, hệ thống tương đương với một virus, biết rõ nội tâm Đào Bách Hợp yếu đuối, cuối cùng thảo nào nàng ấy bị hệ thống ăn đến sít sao.

Nguyên chủ cũng không sai, lòng tham ích kỷ chung quy vẫn là thường tình, không phải mỗi người đều như Bách Hợp, lấy một lần nhân sinh trở thành nhiệm vụ mà thôi, đối với tất cả cũng không quý trọng không để ý. Hệ thống này gian hoạt giả dối, giống như là thói quen buôn bán gian xảo, lúc đầu chỉ cho nàng một chút ngon ngọt, lợi dụng huyễn hoặc nàng còn mình không trả giá cái gì, lại đổi lấy ích lợi thật lớn, Đào Bách Hợp đối với hệ thống mà nói, giống như là con gà sẽ đẻ trứng vàng, có thể mang đến cho nó giá trị lớn lao, cuối cùng một khi gà sinh ra quả trứng màu vàng không có dinh dưỡng, liền mổ gà lấy trứng, hệ thống toàn thắng thu chỗ tốt, Đào Bách Hợp vừa mới chơi đã chết.

Nhưng đến phiên Bách Hợp, bởi vì Bách Hợp không có tham dục  như nguyên chủ, cô không có yêu Ân Sở, mà mặc dù không biết hệ thống có phải người hay không nhưng nó cũng có dục vọng, bởi vậy nó bị bức nóng nảy, trước thiếu kiên nhẫn, dẫn đầu đào thứ tốt dâng lên, bị bức cho cô chỗ tốt, không ngờ trái lại như thế, càng khiến cho Bách Hợp kiêng kị, lộ ra sơ hở, dẫn đến nó không có thể từ trên người Bách Hợp thu được hồi báo, trừ hai phần tức giận, trừng phạt cô ra, hệ thống không đạt được bất luận hồi báo gì, thậm chí không thể từ trên người Bách Hợp đạt được chút đồ nó muốn, ngược lại cuối cùng nấu chết chính mình.

Kể từ đó coi như là báo ứng, trời đất đưa đẩy Bách Hợp, xem như là báo thù thay nguyên chủ, xả giận.

Sau khi hệ thống biến mất, trong nội cung Đại Sở vẫn như thường, Đào gia đã không còn phải lo lắng cho nữ nhi nữa, toàn tâm toàn lực khống chế tình thế trong cung, trong cung chỉ có một Vương thái hậu, khó để khởi động đại cục, ngoài cung Ân Sở lĩnh đi mấy ca ca theo hắn ra chiến trường, để lại hai nghĩa huynh, hắn không tin Đào gia, lại không nghĩ tới chính mình một lòng tin nghĩa huynh cũng phản bội mình.

Ngày đó Bách Hợp khiến cho nữ nhi nghĩa huynh tiến cung, cảm tình huynh đệ, tranh đấu quyền thế lợi ích cùng với nữ nhi, cũng chậm rãi nổi lên vết rách, Ân Sở tự nhận là tín nhiệm, chỉ là mộng ảo của hắn mà thôi! Đào gia đơn giản nắm trong tay quyền hành quốc nội Đại Sở, Ân Sở dẫn một đội kị binh nhẹ, đợi tin bên người mưu sĩ nêu ý kiến, truy kích Triệu quân ngàn dặm, lại khốn đốn bị Triệu quân vòng vây , hắn bị nhốt một ngày một đêm, tình cảnh lần này, không biết như thế nào, giống hệt tình cảnh hắn tham công truy sát Triệu quân ở Hoài Bắc hồi trước.

Lúc trước hắn có Đại huynh dẫn binh đến đây tương trợ, Đại huynh càng không để ý an nguy mình, thay hắn cản một mũi tên, sau được hắn phong làm Định Bắc vương, Ân Sở tin, lúc trước Định Bắc vương cứu hắn trong nguy nan, bây giờ Định Bắc vương cũng sẽ lấy phương thức giống nhau, cứu hắn ra!

Hắn tin tưởng mấy ca ca mình, lúc trước hắn niên thiếu khí thịnh, bản lĩnh chiến tranh còn chưa kịp, ánh mắt có chỗ không đủ, bởi vậy sẽ  trúng bẫy Triệu quân, hôm nay hắn sớm không phải ngày xưa, lãnh binh đuổi ra trước, Ân Sở cũng đã liệu đến tình cảnh như thế, bởi vậy lúc xuất binh liền ước hảo với Định Bắc vương, lấy khói lửa làm tín, một ngày trước hắn đã thả ra khói lửa, chắc chắn ca ca sẽ dẫn ngũ vạn đại quân đến đây, đưa hắn cứu ra.

Chỉ cần tiêu diệt một đội Triệu quân này, toàn bộ thiên hạ cũng sẽ là Sở quốc hắn, hắn sẽ cưỡi ngựa chiến thắng trở về, hắn sẽ dắt nữ nhân mình muốn trong tay, đỡ nàng lên vị trí cao nhất kia cùng mình, ngồi ở trên giang sơn tự tay mình đánh, từ nay về sau say nằm ngủ trên đầu gối mỹ nhân, nắm quyền chưởng quản thiên hạ.

Phiến sơn hà này, là đích thân hắn đánh xuống, chung quy có một ngày, hắn sẽ dùng tư thế phong quang, một lần nữa đi qua đây, vây quanh Triệu quân bên ngoài, lúc Ân Sở nằm trên mặt đất, thầm nghĩ mình phải thống trị Hoài Bắc thật tốt, nơi này là kỉ niệm đáng giá, hắn Tuyên Võ Hoàng đế sẽ  lưu danh bách thế, thần dân ở đây sẽ quỳ trên mặt đất, nghênh tiếp chính mình!

Đào gia đã bị hắn vét sạch được không sai biệt lắm, đã không có giá trị lợi dụng, thiên hạ ổn định, hắn sẽ lập tức hủy bỏ Đào Bách Hợp buồn nôn, hắn sẽ tru sát một tộc Đào thị, trút hết hận ý của mình những năm gần đây bị Đào Bách Hợp ngăn chặn.

Nghĩ tới những thứ này, dường như Ân Sở nghe thấy được vị máu tươi, bị kích thích, trong lòng hơi có chút hưng phấn. Hắn đã hai ngày không ngủ, thế nhưng các nước cũng đã tiêu diệt, chỉ còn một tiểu quân Triệu quốc này mà thôi, nhất thống thiên hạ với hắn tiểu tử nghèo ngày xưa mà nói, cũng không phải là mộng tưởng, mà là chân chính có thể thực hiện, hắn hưng phấn ngủ không yên.

Lúc hắn chưa gặp gỡ Đào Bách Hợp, mấy nghĩa huynh đệ từng lưu lạc qua Đại tề một lần, lúc ấy bọn họ muốn ở đây tìm việc việc hộ vệ, ổn định lại nuôi gia đình sống tạm, lấy vợ, hiếu kính lão nương, vì Ân gia khai chi tán diệp, hắn từng xem qua bộ dáng hoàng thân quốc thích lúc đi tuần, ngay lúc đó Ân Sở lại cảm thấy cảnh tượng như vậy, nguyện vọng khi đó, vào lúc này đã gần thực hiện được.

Hắn đang chờ Định Bắc vương đến đây trợ giúp, dường như hắn nhìn thấy tình cảnh mình nhất thống thiên hạ, chỉ tiếc cuối cùng Định Bắc vương cũng không có tới, hắn đợi đến đây, là tin tức Định Bắc vương phản loạn, ở Hoài Bắc tự lập Vương!

“Ngươi nói cái gì?” Tin tức này truyền đến, vẻ đắc trí vừa lòng trên mặt Ân Sở còn chưa đánh tan, hắn có chút không dám tin tưởng nắm lấy binh sĩ báo tin hỏi một câu.

“Hà Trường Quý mưu nghịch phản loạn, đã ở Hoài Bắc xưng đế, Hoàng thượng, ngài mau chạy đi!” Ngày xưa ở Hoài Bắc cứu hắn, mà định hạ Hoài Bắc, đại huynh được danh hiệu Định Bắc vương, vậy mà lúc này ở Hoài Bắc phản bội hắn, xưng đế ở Hoài Bắc, trong lòng Ân Sở cảm thấy chế nhạo, binh sĩ nói còn chưa dứt lời, Ân Sở liền ném hắn ngã xuống đất, hắn rút trường đao ra, dưới phẫn hận chém đứt cổ binh sĩ. Máu tươi vẩy lên người hắn, hắn lau một phen mặt, thần sắc âm trầm, lúc này mới bình tĩnh một chút.

Điều đó không có khả năng! Ca ca của hắn, ngày đó hắn can đảm đem mệnh cho hắn, ngày đó mệnh Hoài Bắc cũng không dừng được hắn đổ mệnh người, cho đến ngày nay, vậy mà sẽ phản bội hắn, Ân Sở không tin! Ngày đó mấy người huynh đệ kết nghĩa, đã bái lạy, uống qua huyết tế rượu, hắn muốn hỏi, vì sao Định Bắc vương phải đối đãi như vậy với mình.

Quân Triệu đánh giết đến, một đám thủ hạ liều mạng cứu giúp , binh nhẹ Sở quốc bị tách ra, trong loạn quân Ân Sở trúng hơn mười mũi tên, mệnh đã một sớm một chiều, mấy tâm phúc thủ hạ liều mạng cứu hắn ra, đưa về đô thành Đại Sở, Ân Sở đã hôn mê mấy chục ngày, sở dĩ hắn chưa chết, chỉ cố chống một hơi, hắn cảm thấy không cam lòng mà thôi.

Giang sơn của hắn, thật vất vả đánh xuống, chính mình còn chưa có hưởng thụ, thế nào có thể chết? Nữ nhân của hắn, nhớ hơn mười năm, nghĩ đến lòng đều đau, mới ngủ không đến ba năm, thế nào hắn không tiếc đi tìm chết? Hắn còn chưa có hỏi Định Bắc vương vì sao phản bội hắn, hắn muốn khởi binh thảo phạt Hà Trường Quý, chém hắn băm thây vạn loạn, hắn không thể chết được!

Hoàng đế bị thương nặng hấp hối, Đào quốc công gánh lên quốc gia đại sự, đem chính quyền nắm ở trong tay, ông có uy vọng, lại có địa vị, một hô dưới tự nhiên bách ứng.

 

Gặp lại hệ thống cung phi  (hoàn)

Trong cung Trường Lạc, sắc mặt Ân Sở như tro tàn, cả người bị thương dường như chỉ có khí ra mà không có khí vào, Vương thái hậu khóc đến không kiềm chế được, Ân Mẫn ngồi ở bên người Vương thái hậu, trong mắt lóe ra dã tâm.

Vương triều Đại Sở là Ân gia nàng ta đấy, bây giờ đệ đệ gặp chuyện không may, có phải hay không, có phải hay không vị trí nữ hoàng, nàn tag cũng có thể suy nghĩ một chút? Dưới gối Ân Sở chỉ có một con nối dõi Nguyên Ấp, Đào Bách Hợp tuy là Hoàng hậu, nhưng vì độc vu cổ, bây giờ gần đây hai năm, trốn ở trong cung đóng cửa không ra, nàng ta cũng không phải toàn không có cơ hội, chỉ cần nàng ta mưu đồ cẩn thận…

Đang lúc sáng tạo mộng xuân đẹp, Bách Hợp dẫn cung nhân, trực tiếp xông vào Trường Lạc cung, Ân Mẫn nhìn thấy Bách Hợp hung hăng cao ngạo như trước, quả thực có chút không dám tin hai mắt của mình.

“Vương thái hậu lớn tuổi, thỉnh đưa ra ngoài, để cho cho an dưỡng lúc tuổi già, dọn ra điện Trường Sinh, đem đồ của Thái hậu đi! Bản cung trước khi thụ vu cổ, điều tra rõ là Giang Quý nhân gây nên, Giang Quý nhân chính là Trường Bình hiến tặng, bắt giữ hai người, thẩm lại sau!” Bây giờ Ân Sở muốn chết không sống, Bách Hợp không muốn cho hắn sống sót, Ân Sở vừa ra sự, thế lực lớn nhất trong cung này chính là cha con Đào thị cô!

Cả người Giang Mẫn Châu đều bị trói lại, trong cung đồn đại Bách Hợp trở nên xấu xí vô cùng, cho rằng Bách Hợp sắp chêtd, bởi vậy sau khi Ân Sở xuất chinh thì Giang Mẫn Châu không đem tâm tư đặt ở trên người Bách Hợp, ngược lại dùng để nuôi trồng thế lực của mình, nàng ta vốn tưởng rằng lúc Ân Sở trở về, liền là ngày mình đắc thế, nhưng nàng ta không ngờ cuối cùng mình đợi trở về, nam nhân cường đại đến không ai bì nổi, bộ dáng phải chết không sống được.

Vốn tưởng rằng nam nhân xuất chinh không có vấn đề, bây giờ bị một thân trọng thương. Cho rằng nữ nhân nhịn không qua độc vu cổ, nhưng hôm nay vẫn êm đẹp. Nhìn khuôn mặt cô bình thường như trước kia, quả thực Giang Mẫn Châu không dám tin hai mắt của mình, ngược lại bọn người Hồng Uyển trước nhìn thấy cô như quỷ, trái lại không kinh hãi chút nào.

Ngày đó Bách Hợp không hiểu sao khi tỉnh lại, lại biến trở về bộ dáng trước kia, mặc dù mọi người cảm thấy quỷ dị, nhưng trừ dùng đến giải thích Bách Hợp giải trừ vu cổ, lại cũng tìm không ra cách giải thích khác, thời gian nửa năm này Bách Hợp vẫn trốn ở Trường Thu trong cung dưỡng thân thể, ở trong cung không ra. Mọi việc trong cung, một mực đều trong tay bọn người Hồng Uyển, thỉnh thoảng có lúc muốn thương nghị đại sự cùng Lục Dung Hòa, Đào phụ, đều là cha mẹ tiến cung nói chuyện với cô, sau khi cô gặp chuyện không may sau, hai năm qua đây là  lần đầu tiên bước ra ngoài cungTrường Thu.

“Ngươi nói bậy. Ta không có hạ vu cổ, ngươi vu tội ta, Hoàng thượng, Hoàng thượng , Hoàng thượng thay ta làm chủ…” Giang Mẫn Châu phục hồi tinh thần muốn giãy giụa, căn bản Bách Hợp lại không có cho nàng ta thời cơ giải thích, bây giờ tự thân Hoàng đế cũng khó có thể đảm bảo, lại có thể thay ai làm chủ được? Trong cung từ xưa đến nay chính là chỗ ăn thịt người, đấu thắng thì phú quý kéo dài, đấu không lại, thất bại là mất mạng.

Nàng ta oan uổng lại thế nào, chỉ có thể trách chính nàng ta đấu không lại người mà thôi.

Giang Mẫn Châu với Ân Mẫn bị lôi ra, ngược lại Vương thái hậu còn muốn giãy giụa, chỉ tiếc lúc này đại thế đã mất, bà ta lại vén không ra cái bọt sóng gì, Ân Sở nằm ở trên giường, như chết, sắc mặt tái xanh đến lợi hại.

Tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn lúc trước, nam nhân võ công xuất chúng, hắn giống như chiến thần, những năm gần đây chiến dịch thắng lớn lớn nhỏ nhỏ, mấy năm nay đoạt vị chinh chến trên chiến trường hắn không có thua, cuối cùng lại hủy ở trong tay nữ nhân.

Bách Hợp ngồi vào trước mặt Ân Sở, đưa tay sờ sờ hắn mặt, bởi vì nguyên nhân mất máu quá nhiều, thân thể hắn có chút băng lãnh. Vết thương trên người thái y đã xử lý qua, nhưng bởi vì bị thương quá nhiều, lại bị thương quá nặng, có thể giữ được tính mạng hay không, thật sự là chuyện khó mà nói.

Đưa tay đụng tới gò má Ân Sở, Ân Sở vẫn hôn mê mí mắt nháy nháy, đột nhiên rùng mình một cái, mắt trái lại mở ra.

Lúc hắn nhìn thấy Bách Hợp, hình như còn có chút mơ hồ không rõ, dường như hắn còn chưa rõ chính mình đang ở chỗ nào.

“Ca ca tỉnh, khá hơn chút nào không? Vết thương còn có đau hay không?” Bách Hợp hướng về phía hắn khẽ cười, xưng hô ca ca, là Đào Bách Hợp lúc vừa mới thành hôn cùng Ân Sở, xấu hổ gọi hắn là phu quân, mà gọi biệt danh hắn, lúc ấy là hai người mới thành thân, thành hôn sau theo Ân Sở quật khởi, không bao lâu Đào Bách Hợp cũng bắt đầu chậm rãi thu lại ngây thơ, gọi hắn phu quân, vì hắn sinh nhi tử, tuy nói vẫn kiêu ngạo ngang ngược, nhưng khác lúc thiếu nữ.

Từ đầu tới cuối Ân Sở nhìn thấy Đào Bách Hợp, liền nhớ lại khí thế Đào gia nàng, bắt đầu không nhớ hình dáng của nàng, nhất là sau khi Sở quốc thành lập, nghĩ đến Đào Bách Hợp, cũng chỉ nghĩ đến bộ dáng nàng hung hăng vênh váo, và đến sau càng chỉ nhớ rõ ràng bộ dáng lúc nàng hung hăng càn quấy, bức bách mình đi cung Trường Thu, cùng với lấy đao uy hiếp, làm cho mình rời khỏi Giang Mẫn Châu.

Tới khi Bách Hợp tiến vào nhiệm vụ, hắn càng không có ấn tượng tốt đối với Bách Hợp, cô quá kiêu ngạo! Càng được một tấc lại muốn tiến một thước, không có tí xíu dịu dàng, ngược lại khắp nơi đụng vào nỗi đau của hắn, dẫn đến hắn tức giận.

Thế nhưng lúc này nhìn Bách Hợp mỉm cười với hắn, đưa tay vuốt hắn mặt, Ân Sở không biết thế nào, lại nhớ lại lúc hai người mới gặp, hắn xốc lên xe ngựa, thiếu nữ trong xe kia cố gắng trấn định, trong mắt lại mang theo hoảng loạn.

Nàng xinh không kém Giang Mẫn Châu, nếu như đầu tiên mắt hắn nhìn thấy chính là nàng mà không phải là Giang Mẫn Châu, có phải sau đó kết quả của hai người, là hoàn toàn khác nhau hay không?

Hắn nghĩ tới đêm tân hôn của hai người, tình cảnh Đào Bách Hợp ngượng ngùng cười với hắn, hắn nghĩ tới thân thể nàng kiều mị mềm mại, nhẫn đau tiếp nhận chính mình, hắn nhớ lại rất nhiều sự tình trước đây mình đã quên, lúc này trên mặt nàng không có cái loại cay nghiệt cùng cao ngạo đó khiến cho hắn phiền chán, không biết người bị phản bội sau, có phải đặc biệt yếu đuối hay không, nhất là chính mình vô cùng tín nhiệm Đại huynh đã phản bội, không thể nghi ngờ là làm cho lòng Ân Sở bị thương, lúc này Bách Hợp mỉm cười, khiến cho hắn bao nhiêu trấn an một chút.

Có lẽ chuyện nơi đây, đợi sau khi thương thế hắn lành diệt trừ loạn quân, Đào Bách Hợp không nhất định phải phế đi, phong nàng làm Quý nhân, nhìn nàng lúc này còn có thể cười với mình, sau này chỉ trừ Đào gia, chém chỗ dựa của nàng, dù là mình không thể giao giang sơn này cho Ân Nguyên Ấp, nhưng có thể cho nàng chết già ở trong cung như trước.

“Sao ngươi lại tới đây?” Ân Sở nhịn không được hỏi một câu, hắn đau đến tê dại đầy người, chỗ bị thương trên thân thể băng lãnh dị thường, không nghe sai khiến, lúc nói chuyện đều hữu khí vô lực.

Lúc này Bách Hợp cười đã không có vẻ kiêu ngạo tùy hứng làm cho hắn thỏa mãn, giống như ánh sáng mặt trời, chiếu tản sự lo lắng trong lòng hắn, để cho hắn nhớ lại chuyện cũ ngọt ngào dĩ vãng, điểm này lấy lòng hắn, Ân Sở cảm thấy rất cao hứng.

“Nghe nói Đại huynh phản bội ca ca, mới làm hại ca ca tứ cố vô thân, bị trọng thương.” Bách Hợp cẩn thận thay Ân Sở tháo miệng vết thương đã băng bó kĩ một lần nữa, tựa là muốn thay hắn băng bó lại một lần, nhưng Ân Sở nghe thấy cô nhắc tới lời này, trong lòng liền phiền chán, vốn sinh ra mấy phần thiện cảm với Bách Hợp, bởi vì cô không biết điều khiến tản đi mấy phần, mặt hắn lạnh xuống, vết thương vô cùng đau đớn, không lớn muốn nhiều lời cùng Bách Hợp: “Đi ra. Gọi Giang Quý nhân đến đây hầu hạ!”

“Ca ca biết là cái duyên cớ gì sao?” Bách Hợp không có để ý tới hắn, ngược lại tự mở miệng: “Ca ca tiếp nhận nữ nhi Đại huynh tiến cung nhưng lại không sủng nàng, ngược lại khắp chốn sủng hạnh Giang Quý nhân, Đại huynh sợ hãi ca ca trở mặt vô tình tựa như đối với Đào thị lúc trước, hắn cầu kiến ca ca, ca ca lại cho hắn quỳ trắng hai canh giờ, thậm chí chỉ là vì Giang Quý nhân mà thôi, Đại huynh treo mặt thế nào được? Bởi vậy sớm thương nghị với cha ta, muốn nhờ vả cha, hợp mưu cùng cha, tìm được kế thoát thân.”

Bách Hợp nói đến đây, xinh đẹp liếc mắt nhìn Ân Sở một cái, vừa bị nhìn, Ân Sở không hiểu sao bắt đầu khởi lạnh lẽo, hắn nghe thấy lời Bách Hợp, trong đầu tựa là sét giật sấm gầm, có chút không dám tin lỗ tai của mình, chính mình vẫn tín nhiệm Đại huynh, vậy mà cuối cùng lại cấu kết với Đào quốc công mà hắn vẫn phòng bị? Chuyện này là khi nào?

Thảo nào cuối cùng Hà Trường Quý phản bội mình! Nghĩ đến tất cả những thứ này, trong lòng Ân Sở lửa giận ngập trời, trong mắt thoáng qua sát khí lạnh như băng.

“Ca ca muốn biết?” Thần sắc trên mặt Ân Sở trong nháy mắt liền thay đổi, Bách Hợp không cần đoán, liền biết ý nghĩ trong lòng hắn, cô mím môi, cười đến dịu dàng mà ngọt ngào: “Ngày ấy ta cố ý bắt Giang Quý nhân đến đây, biết Giang Quý nhân sẽ đưa tin cho ca ca, ca ca quả nhiên đến đây, còn đạp lật cái bàn, trà nóng đặt trên đó hất lên mặt Hà Quý nhân! Ah, sau đó nàng ất đã không phải là Quý nhân, mà là được phong Phu nhân, sợ rằng ca ca bây giờ còn không biết việc này đi? Ca ca cho là Đại huynh không biết ca ca vì nữ nhân mà tránh hắn, để cho hắn quỳ trắng nửa ngày? Hà phu nhân sớm đem tất cả nguyên do báo cho biết, nghe nói cuối cùng ca ca còn đưa vàng bạc đi trấn an Đại huynh, thậm chí còn nói dối, thảo nào cuối cùng Đại huynh vẫn tức giận, nên khoanh tay đứng nhìn ca ca!”

“Nữ nhi Đại huynh bị thương, cho tới bây giờ còn không biết chính mình làm chuyện tốt gì, đừng nói là đại ca, dù rằng là ta, cũng sẽ tức giận, ca ca nói, có đúng hay không?” Bách Hợp ấm giọng hỏi, trên mặt ý cười không ngớt, trong mắt lại lạnh lẽo.

Hai má Ân Sở bắt đầu nhanh chóng run rẩy, Bách Hợp cởi băng vải trên người hắn ra, nguyên bản vết thương vừa mới đóng vảy ngưng chảy máu, bị cô gập qua gập lại như vậy, máu bắt đầu thấm ra, hạ nhân xung quanh sớm đã nghe lệnh của Đào thị, nhìn thấy tình cảnh như thế, mỗi người cúi thấp đầu, không dám thốt ra một tiếng, Bách Hợp vặn băng vải thành hai phần, một đôi bàn tay mười ngón thon dài bắt đầu động tác thắt nút: “Không cam lòng sao? Ta cũng vậy!”

Cô nói xong, bắt đầu buộc chặt băng vải lại, Ân Sở bị đau, trên mặt lộ ra vẻ dãy dụa, Bách Hợp nhìn Ân Sở cười:

“Ngày đó thành hôn, trên hỉ đường, ngươi từng ở trước mặt cha ta cắt tóc thề độc, ngày đó ngươi muốn Đào gia tương trợ ngươi, mượn binh Đào gia, phát thề độc nói nếu ngươi có phụ ta, chung quy có một ngày thụ vạn mũi tên mà chết!” Lúc cô  nói lời này, vẻ mặt không thay đổi, nhưng động tác trên tay lại dừng một chút, sau một khắc, hai tay Bách Hợp dùng sức nắm chặt băng vải, trên bụng Ân Sở bị thương, thoáng cái da tróc thịt hắn, máu bắn ra, phun hết lên người Bách Hợp!

Giờ khắc này Ân Sở đã đau đớn kịch liệt, mà hết lần này tới lần khác thốt không ra lời, thương thế của hắn bị thít chặt di chuyển tới khắp lục phủ ngũ tạng, đau đến hắn nghĩ có thể cầm dao chém người.

Mà lúc này Bách Hợp nói chuyện lại nhẹ nhàng thoải mái, làm cho hắn sởn tóc gáy, băng vải trên bụng Ân Sở bị thít chặt tới nỗi tiến vào bên trong da thịt hắn, có nhiều chỗ vết thương nặng thêm, ruột suýt nữa nứt ra, Bách Hợp chậm rãi lấy dải lụa khoác trên vai mình xuống, liếc mắt nhìn Ân Sở, sau một khắc, cô dùng sức quấn tới cổ Ân Sở, trở tay quấn chặt, lúc này mới nhẹ giọng nói: “Lời thề này, ca ca thuận miệng nói, sợ rằng đã sớm không nhớ rõ, nhưng ta cho là thật, vẫn luôn luôn ghi nhớ ở trong lòng! Hôm nay, là thời điểm cuối cùng ca ca đáp ứng lời hứa rồi!”

Lực đạo trên tay cô nặng thêm lần nữa, lúc mới bắt đầu Ân Sở liều mạng giãy giụa, con mắt hắn suýt nữa trồi ra khỏi hốc mắt, hắn còn đang bị trọng thương, mặc dù liều mạng giãy giụa nhưng không thể địch lại Bách Hợp, hắn càng giãy dụa thì dải lụa trong tay Bách Hợp kéo càng căng, ánh mắt cô bình tĩnh nhìn gân xanh nổi lên nhảy múa trên mặt Ân Sở, mặc hắn đưa tay cầm lấy, máu hắn vẫn chảy càng ngày càng nhiều, chân đạp càng nhanh, nhưng không làm nên chuyện gì, hắn dần dần nuốt khí xuống.

“Ca ca thiếu Đào Bách Hợp, bây giờ Đào Bách Hợp tự tay mình đoạt lại, ca ca an tâm đi!” Cô chờ hắn chết, đã đợi thời gian rất lâu rồi.

Cung nhân xung quanh nhìn thấy tất cả, toàn thân run run, không  dám mở miệng.

Đợi người không còn thở, lúc này Bách Hợp mới đứng lên, sửa sang lại tóc: “Hoàng thượng băng hà , gõ chuông tang!”

Thi thể Ân Sở ruột bụng nát nhừ bày ở đằng kí, biểu hiện trên mặt dữ tợn, ngũ quan thấm ra máu đen, nhìn qua cực kỳ đáng sợ, nhưng Bách Hợp vẫn bình tĩnh sửa sang lại quần áo mình, trong mắt lạnh lùng.

“Cáo thiên hạ, trong vòng trăm ngày, bá tánh áo vải không được thiết yến cung sướng, không được hưởng thụ cưới gả.” Lúc nói lời này, Bách Hợp cũng không quay đầu lại nhìn cung Trường Lạc, làn váy trên người cô dính đầy máu Ân Sở, lôi ra trên mặt đất một vết máu thật dài, sẽ có người thay cô thu thập giải quyết tốt hậu quả ở đây. Giọng nói cô và kết thúc thì đã có người truyền tin tức Hoàng thượng băng hà ra ngoài, chỉ một lúc sau có vài đạo tiếng chuông nặng nề vang lên, bọn người Hồng Uyển cúi thấp đầu, bước nhanh ở sau lưng cô. Máu trên mặt Bách Hợp còn chưa lau sạch, lại thay nguyên chủ xả ra một ngụm ác khí trong lòng, đồ ngốc Đào Bách Hợp này, có hậu đài không biết lợi dụng, ngược lại tin Ân Sở, nàng thật tin mỗi một câu nói của Ân Sở, thật cho rằng nếu như có một ngày hắn phụ mình sẽ chết không tử tế được, đáng tiếc quá mức ngây thơ, cuối cùng chết chính là nàng.

Đế vương Ân Sở Đại Sở chết trong Triệu quốc bao vây, bị thương nặng không trị khỏi bỏ mình, Thái tử Sở quốc Ân Nguyên Ấp sửa họ Ân thị, theo họ mẹ Đào thị, đăng vị hoàng đế, sửa quốc hiệu là Kiến Văn, vì tuổi nhỏ do Đào thái hậu buông rèm chấp chính, chủ trì đại sự trong triều.

Trong cung Giang Mẫn Châu cùng với công chúa Trường Bình mưu tính vu cổ, hại Đào Thái hậu, bị người vạch trần, chịu hình phạt chém eo mà chết.

Phú quý Đào thị kéo dài, thậm chí quyền thế càng tăng hơn trước, có người nối gót, có nội tình thâm hậu. Bách Hợp chấp chính tạm thời, không bám vào một khuôn mẫu thay đổi nhóm người mới được nhiều võ tướng, Triệu quốc bị tiêu diệt rất nhanh.

Mấy năm sau, Hà Trường Quý xưng đế Hoài Bắc quy hàng, từ đó Đại Sở thống nhất.

 

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion18 Comments

  1. ;69 Hẳn là nên kết thúc như vậy! Quàng thượng kiếp sau người nên sáng mắt tỏ lòng ra nhé! BH tỷ nhiệm vụ này vất vả nhiều, không biết khi trở về có gặp dc chồng chị ko?

  2. Kết thúc mỹ mãn, có điều lúc Hợp tỷ hành hạ tên Ân Sở kia có hơi máu me, đọc mà sởn gai óc, nhưng đó là hậu quả mà hắn phải chịu. Trước khi chết hắn còn nghĩ hay lắm, bị thương đầy mình không biết sống chết ra sao, mà còn suy nghĩ là cho Hợp tỷ chết già trong cung, không vần phải giết tỷ ấy. Hóng câu chuyện sau, thanks nhóm dịch nhé!!

    • Trầm Luân Trong Bể Ngôn Tình

      Chị BH kinh thật, diệt được cả hệ thống thì nói gì đến 1 ông chồng bạc tình nghĩa như Ân Sở. Độ khó của nhiệm vụ này vì cái hệ thống tăng lên bao nhiêu.

  3. Cuối cùng cái hệ thống cung phi cũng chịu thua Bách Hợp mà bị tiêu diệt. Bách Hợp tiếp thu câu chuyện mới thấy Ân Sở và Giang Mẫn Châu lòng muôn dạ thú. Tất cả vinh hoa phú quý mà Ân Sở và Ân gia có được là do Đào Bách Hợp và Đào gia ban cho, vậy mà Ân Sở lại vong ân phụ nghĩa. Hắn ta hận Đào gia cũng được nhưng Ân Nguyên Ấp là con ruột mà hắn cũng giết. Bách Hợp thay nguyên chủ báo thù quá hay.
    Cảm ơn editors

  4. Cái cảnh Hợp tỷ lấy băng thít chết người có gì đáng sợ đâu mà các nàng lo, mà tui còn thấy sướng nữa cơ, nói thật thì dù sao tên này vẫn ăn ít đau đớn cơ thể trước khi thăng rồi, còn bị cảnh phản bội nên tui dù k thỏa lắm nhưng cũng phải chấm nước mắt cho qua ư ~ ~
    Thật thì tui thích cảnh tỷ cao cao tại thượng liếc nhìn 1 đám gia đình bọn họ lưu lạc đầu đường, tả tơi nhìn nhau a, hệ thống nữa, chậc, cả đám chết sớm quá, sao đủ ?? _”_ ;50

  5. Vẫn nói hổ dữ không ăn thịt con, cho dù hắn ta có chán ghét ĐBH, cảm thấy Đào gia là nỗi sỉ nhục của mình thì cũng không nên giết ANA. Ác độc như thế hắn ta đáng bị chết đau đớn như vậy. Nếu như ngay từ đầu hắn biết thế nào là đủ, yêu thương một lòng với DDBH thì giờ hắn vẫn là hoàng đế cao cao tại thượng, được Đào gia nâng đỡ. Aizzz ĐBH vừa đáng giận cũng vừa đáng thương. Đến phút cuối cùng nàng ấy mới biết hối hận. Đáng tiếc trên đời cũng không có thuốc chữa hối hận, nếu có cái giá phải trả cũng rất lớn. Hi vọng lần này trả thù như vậy nàng ấy sẽ hài lòng. Cảm ơn nhóm dịch nhé <3

  6. Hên quá. Mình còn sợ nhiệm vụ chưa thành mà BH phải chết theo cái hệ thống đó chứ. Cũng hên là BH vượt qua được và đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ này. Kết cục này là quá hợp lý rồi

    Tks tỷ ạk

  7. Thích nhất đoạn bách hợp xưng caca dùng giọng nhẹ nhàng nhắc lại quá khứ trước khi ân sở chết.
    Đó là thay tiếng lòng nguyên chủ, suy cho cùng là 1 chữ tình mà thôi.
    Ân sở nghĩ rằng nếu ngay từ đầu người gặp hắn là nguyên chủ, thì liệu có khác. Ta nghĩ rằng sẽ k khác. Sở dĩ giang mẫn châu được ân sở cưng là vì thở thiếu niên hắn cầu mà k được. Nên khi hắn lên ngôi hắn coi cô ta như báu vật. Nếu ngay từ đầu giang mẫn châu là của hắn thig chắc chắn tâm hắn sẽ nguội lạnh dần.
    Thế nên dẫu như thế nào thì kết cục vẫn là như thế.

  8. Tự tay tiễn người lên đường tỷ càng lúc càng có phong phạm của Lý Duyên Tỷ rồi. Kết thúc này cũng coi như giúp Đào Bách Hợp trút bỏ oán hận

  9. Kết thúc thật viên mãn. Dày vò tên quàng thượng kia chết trong đau đớn và kinh hãi ;19 thu thiên hạ về tay Đào gia. bh thật giỏi. Tâm cơ thật thâm sâu. Kkk. Nhiệm vụ này thật vất vả rồi

  10. bài hát muon muon mau

    Xả đc ngụm ác khí nghẹn từ tối đến giwof quá mãn nguyện
    Ân Sở bội ước nên tiêu vong là đáng đời
    Thanks edit và beta nhìu nhìu

  11. Puppydog_pretty_245

    Ân sở đến lúc sắp chết rồi còn mộng tưởng. Cảnh bị giết hơi máu me, nhưng chap này BH nhận quả đắng nhiều, cái hệ thống kia cũng hành hạ BH ko tì nên có lẽ chị hai bực quá siết hết lên ông hôn quân.

    • Đọc tới đây thấy bùn cho nguyên chủ trong mẫu truyện này. Yêu một người, cũng như sẵn sàng cho đối phương giẵm nát tự tôn, kiêu hãnh của mình xuống chân. Bi ai thật ;42

  12. Đôi khi trái tím dẫn lối che mờ lí trí khiến ĐBH mới phải dùng linh hồn để đổi. Nếu tin lời đàn ông thì heo mẹ cũng bít leo cây. Cái đó áp dụng từ xưa đến nay lun r

  13. hả hê khi Hợp tỷ luộc chết cái hệ thống không ra gì kia,lúc đọc tới khúc Hợp tỷ siết chết thằng Hoàng thượng thì trời ơi nó đã

  14. Èo èo, màn bạn hoàng thượng chết có vẻ máu me ghê .-. không tưởng tượng ra được nó ntn nữa, nhưng mị cũng cảm thấy hả dạ hộ Hợp tỷ ;59
    Kết hay quá, giá mà cái kết được phát triển thêm :( chưa muốn GMC chết dễ dàng như thế

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: