Tận Thế Song Sủng – Chương101+102

13

Chương 101: Sai lầm

Edit: Lymiu

Beta: Sakura

Lúc trở lại thì cả người đầy mệt mỏi.

“Bọn họ trêu chọc tôi ư, thậm chí cuộc họp này không có nổi một chương trình cụ thể  còn dám nói thu  phục nhà máy điện hạt nhân, thế mà phương án cụ thể đều không có, định để cho chúng ta đi chịu chết à…”

Lúc Phan Đại Vĩ đang nói thì Vệ Lam đen mặt đi tới, nếu không phải là quân đội huấn luyện nghiêm khắc làm cho anh không hiển lộ tức giận ra, anh rất muốn móc súng i-on ra bắn chết hết đám người đang cắn hạt dưa này!

“Tôi bảo anh đi tham gia hội nghị, tại sao anh lại để cho người này tới!” Vệ Lam đen mặt hỏi Bạch Thất.

Phan Đại Vĩ nói: “Chàng trai trẻ à, cậu bất mãn tôi ư, vừa rồi trước mặt mọi người sao không bảo tôi ra ngoài, hiện tại mới tới tố khổ, phương án cụ thể của các cậulà gì, chính là chiến thuật biển người mà thôi, không có tí hàm lượng kỹ thuật nào cả .”

Hơn nghìn người tới để thu thập một cái nhà máy điện hạt nhân mà thôi, cũng không cần thành phố A có hàm lượng kỹ thuật.

Nói đến loại hàm lượng kỹ thuật này thì Vệ Lam  cũng có mang nhân viên kỹ thuật của nhà máy điện hạt nhân !

Vệ Lam hít sâu một hơi: “Chuẩn bị một chút, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ xuất phát.”

Sáng sớm ngày thứ hai, mọi người thu thập đồ đạc xong xuôi rồi đi tới nhà máy điện hạt nhân.

Ngày hôm qua bởi vì đã biết Bạch Thất ở đây nên Tô Vũ Vi và Đổng Cầm Cầm sớm đứng đợi tại quảng trường phải đi qua đấy, định gặp Bạch Ngạn một lần.

Nói như thế nào cũng là bạn học, cô ta cảm thấy cho dù cô ta không đi chia rẽ uyên ương thì cũng phải chào hỏi.

Hai người liền tìm kiếm người trong đoàn dị năng giả.

Sau đó nhìn thấy một chàng trai  đường hoàng đĩnh đạc ôm một cô gái yếu như gà đang đi tới.

Đúng vậy, giờ phút này Đường Nhược ở trong mắt hai người.

Không khác gì con gà con!

“Bạch Ngạn…” Tô Vũ Vi tiến về phía trước một bước, chào hỏi.

Bạch Thất nhìn qua nhưng chưa từng dừng lại, cũng không lên tiếng, trực tiếp lướt qua hai người .

Tô Vũ Vi chưa bao giờ bị người đối xử như thế này nên ngây ngẩn cả người.

Cô ta không dám tin, coi như mình không phải là bạn bè thân gì với anh nhưng cũng đã từng là bạn học mà.

Tại sao mình gọi anh mà anh phản ứng như người xa lạ thế.

” Thái độ gì thế,  tưởng mình là nam thần thật à!” Đổng Cầm Cầm hướng phía Bạch Thất hừ một tiếng, “Là nam thần cũng không có thái độ như anh ta , chào hỏi một tiếng thì sẽ chết à.”

“Ồ…” Đằng sau Phan Đại Vĩ đúng lúc đi qua Đổng Cầm Cầm nghe thấy câu này, vì vậy quay đầu cười nói, “Hóa ra cô bé thích người ta nha.”

“Chú…” Đổng Cầm Cầm đỏ mặt, trong tay lấy ra roi mây muốn quất tới chỗ Phan Đại Vĩ : “Chú không được nói lung tung, ai thích anh ta chứ.”

Cây roi trong tay Đổng Cầm Cầm bị dây leo to quấn lấy.

Phan Đại Vĩ làm ra động tác mình có ‘hỏa nhãn kim tinh’: “Cô bé đừng nói dối, chú đây là người từng trải nên rất hiểu phương diện này nhé, liếc mắt đã nhìn ra cô bé đã động lòng rồi.”

“Chú!”

Phan Hiểu Huyên thấy Phan Đại Vĩ không có đi theo ,quay đầu nhìn sang, trông thấy cha mình lại đang trêu gái đẹp, kêu lên: “Cha, cha có đi không .”

“Ài, đến rồi đến rồi, chờ cha một chút…” Phan Đại Vĩ phất tay với con gái nhà mình.

Quay đầu lại nói tiếp: “Hắc hắc hắc, chú có lòng tốt nhắc nhở một câu, cô bé nên thích người khác đi, anh đẹp trai kia là hoa đã có chủ rồi, hơn nữa…” Rồi đánh giá Đổng Cầm Cầm từ trên xuống dưới , Phan Đại Vĩ vừa cười nói: “Cô bé so với vị hôn thê của Bạch Ngạn thì thua trắng.”

Nói xong thì Phan Đại Vĩ thu dây leo rồi đuổi theo đoàn đội.

Nếu như trước đây, ông cũng sẽ không nói nhưng lời khó nghe như thế, nhưng sau khi trải qua vụ của Tô Tiêm Ảnh thì Phan Đại Vĩ cảm thấy mình làm người xấu cũng được nhất định phải làm cho mầm nở  xuân tâm chết héo đi.

Đương nhiên Đường Nhược đã có Bạch Thất che chở.

Nhưng mình làm trưởng bối của đôi vợ chồng trẻ phải bảo hộ bọn trẻ, phải bóp chết những mầm xuân từ trong trứng nước.

“Chú nói hươu nói vượn cái gì…” Đổng Cầm Cầm đỏ mặt nhìn sang Tô Vũ Vi bên cạnh: “Vũ Vi, cậu đừng tin ông gia kia nói, tớ không hề thích Bạch Ngạn.

Thích không?

Sao không chứ?

Nhưng Bạch Ngạn chưa từng nhìn cô , hơn nữa cô  cũng không có xinh đẹp bằng Tô Vũ Vi .

Cho nên, cô chỉ đành phải giữ trong lòng thôi..

“Cầm Cầm, không có chuyện gì nữa, tớ đã biết.” Tô Vũ Vi lại nhìn lấy bóng lưng thon dài kia, từ từ nói, “Bạch Ngạn là người xuất sắc như vậy thì rất dễ động lòng.”

Tô Vũ Vi nhìn ánh mắt Đổng Cầm Cầm, cô ta  với tư cách người từng trải, sao lại không nhìn ra.

Do lúc trước không công khai nên cô cũng không có ý định vạch trần tâm tư Đổng Cầm Cầm.

Ngược lại ngay từ đầu cô đã nói với Đổng Cầm Cầm rằng mình yêu Bạch Ngạn, hi vọng Đổng Cầm Cầm sẽ giúp đỡ cô ta bày mưu tính kế.

Đổng Cầm Cầm nói: “Vũ Vi, tớ không chưa từng nghĩ sẽ ở bên Bạch Ngạn, nếu cậu thật yêu anh ý thì cậu hãy cạnh tranh công bằng với vị hôn thê của anh ấy, tình yêu phải do mình giành lấy, cho dù thất bại thì cũng không hối tiếc.”

Tô Vũ Vi thì thào: “Thế nhưng mà bọn họ đã đính hôn rồi.”

Đúng vậy, đính hôn rồi…

Người ta có thể danh chính ngôn thuận cùng bên nhau.

Nếu mình cắm vào thì sẽ thành người thứ ba chân chính rồi.

Đổng Cầm Cầm nói: “Kết hôn còn có thể ly hôn đấy thôi, huống chi chỉ là đính hôn, hơn nữa hiện tại xã hội không có quy củ, loại đàn ông như Bạch Ngạn này, về sau không biết sẽ có bao nhiêu cô gái bám lấy.”

Hai người đang nói thì trông thấy một cô gái mặc áo trắng chậm rãi từ phía sau tới.

Tại tận thế  mà áo trắng tinh sạch sẽ như thế, có rất ít người giữ gìn sạch sẽ được như thế.

Vì vậy nhất thời hai người quên mất mình nói chuyện mải nhìn cô ấy.

Cô gái áo trắng kia cũng phát hiện các cô đang nhìn mình rồi, vài bước tới chỗ hai cô: “Ngại quá, vừa rồi vô tình nghe thấy các cô nói chuyện. Không có ý tứ gì khác, chỉ muốn khuyên một câu, cho dù ai đều có lúc vô tri  nhưng không thể quá mức.”

Bỗng nhiên cô  gái áo trắng để lại một câu như vậy làm cho hai người mơ hồ, bước chân tiếp tục đi về phía trước.

“Cô ta là ai?” Đổng Cầm Cầm cứng ngắc mà nói.

Ánh mắt của cô gái kia quá mức lãnh khốc sắc bén, đối mặt với cô ấy luôn luôn có ảo giác toàn thân đều rét lạnh

“Tớ, tớ cũng không biết.” Tô Vũ Vi cũng che lên ngực.

Cảm giác, cảm thấy cô gái kia xem hai người bằng ánh mắt coi thường khinh miệt.

Nhà máy điện hạt nhân ở gần bờ biển thành phố S, cách căn cứ hơn 100km.

Hơn 4000 dị năng giả và quân dội một đường thẳng tiến.

Đương nhiên cũng có đào tinh hạch đấy, dị năng giả thành phố H là nhóm người phát hiện sớm nhất cho nên so với nhiều nơi khác thì  dị năng giả thành phố H cũng là mạng nhất.

Có một số tiểu đội đi theo sau cùng, đi một chút lại dừng, mỗi lần tiến sĩ Tào đều thu thập một ít thực vật, côn trùng bên đường.

Giữa trưa mọi người ngồi nhau ăn cơm nghỉ ngơi, Tào tiến sĩ chụp ảnh thực vật động vật xung quanh làm bút ký để quan sát.

Rất nhan,trời tối lại.

Trên bầu trời đầy sao chạy ra, lấp ló sang rọi không khác gì trước khi xảy ra tận thế.

Nhím dị năng giả và quân đội cùng cắm trại dã ngoại.

Chỗ này không có thôn trang, nơi nơi đồng ruộng mênh mông và rừng núi.

 

Chương 102: Giao Tiếp.

Buổi tối cắm trại ở ngoài trời, vấn đề lớn nhất phải kể tới là muỗi đốt.

Con muỗi biến dị tiến hóa, thân thể to hơn rất nhiều, số lượng cũng tăng gấp bội. Một phút không cẩn thận thì sẽ bị lây nhiễm virus .

Từng dị năng giả đều hận không thể đem buộc hệ dị năng chữa trị tại bên mình.

Vì vậy bầu trời đêm tối thấy các loại dị năng phóng lên rất đẹp đẽ

Ờ uh, đang giết muỗi.

Thậm chí, có một cầu lửa, trực tiếp đốt lều vải của mình hoặc của người khác.

Sau đó một đám người đứng trên bãi cỏ chửi ầm ĩ lên.

Chuyện này đã khiến cho người khác chú ý, nó không phải là vấn đề gì lớn, binh sĩ hoặc dị năng bị thương đều xếp hàng để chờ dị năng hệ chữa trị trị cho .

Trên đoàn xe không chỉ có Dương Lê – hệ chữa trị, còn có bản diệt muỗi của Bạch Thất, càng có Đường Nhược – tinh thần hệ, dưới sự bảo vệ của ba người, ngay cả một vết thương cũng không có.

Phan Đại Vĩ nhìn thấy Hồ Hạo Thiên lại lấy ra một bao hạt dưa ra, vươn tay ra nói: “Giờ cậu hay cắn hạt dưa nhỉ”

Hồ Hạo Thiên thuận tay lấy một nắm  cho Phan Đại Vĩ: “Trước kia trong công ty phải giữ hình tượng nên tôi không dám cắn, bây giờ  cắn những thứ này đã là một loại biểu tượng thân phận, hình tượng và cái miệng đều có thể kiêm được nên phải công khai cắn hạt dưa

Tận thế về sau, những loại như hạt dưa cũng thật sự xem như một sản phẩm thuộc hàng xa xỉ cao cấp .

Kiểu như dân đen thăng cấp đến hàng ngũ cao phú soái.

Phan Đại Vĩ cầm hạt dưa đến bên miện,cắn răng rắc một tiếng liền nuốt lấy hạt dưa: “Ồ, không tệ, nên phát huy, làm màu(kiểu ra vẻ ta đây) thành bệnh cũng không phải chuyện dễ dàng.”

Hồ Hạo Thiên: “…”

Đoàn xe cùng ngồi vây quanh trong lều vải cũng không thể thốt lên lời.

Hứa Bân Minh mang theo một cái thùng nước đi tới, sau lưng còn có Tô Vũ Vi cùng với Đổng Cầm Cầm.

Ba người này tới bên lều vải của đội Tùy Tiện , Hứa Bân Minh để thùng nước trước mặt mọi người, cười nói: “Đi ra ngoài bên ngoài, nguồn nước rất quan trọng, cho nên Vũ Vi bảo tôi mang nước tới cho mọi người.”

Hắn nhìn  Hồ Hạo Thiên nói mà hai cô gái kia nhìn Bạch Thất đấy.

Hứa Bân Minh lại nói tiếp: “Chúng ta là bạn học của Bạch Ngạn, ở căn cứ thành phố H thành lập đoàn đội Tầm Mộng, nếu có cần thì mọi người có thể trợ giúp lẫn nhau, không cần khách khí.”

Hiện nay nguồn nước bị ô nhiễm, nhất là ở bên ngoài thì nguồn nước càng đặc biệt quý giá.

Đội Hứa Bân Minh dựa vào việc cung cấp nước cho người khác, tuy không nhất thống giang hồ nhưng cũng lấy không ít thiện cảm từ các đoàn đội khác.

Dù sao tại tận thế, nhóm người mình đã chủ động cung cấp nước biểu đạt thiện ý thì mọi người cũng cũng sẽ không thò tay đi đánh cái khuôn mặt tươi cười này.

Khéo đưa đẩy, Hứa Bân Minh luôn luôn làm vô cùng tốt.

Trong đội xe mọi người nhìn vào cái thùng nước kia, tất cả đều biểu hiệu khó hiểu.

Rốt cuộc Hứa Bân Minh là từ chỗ nào nhìn ra đội xe của bọn họ cần nước?

Cho dù thật sự cần thì một thùng bé như vây có thể làm cái gì? !

Rửa chân còn không đủ.

Mọi người anh nhìn tôi, tôi xem anh…

Rồi đưa ra kết luận ‘ chúng ta làm màu còn chưa đủ’.

Từ ngày mai trở đi phải nâng cấp phiên bản ‘làm màu’!

Hồ Hạo Thiên đứng lên, một túi nhét hạt dưa vào trong tay Phan Đại Vĩ , vươn tay ra: “Xin chào, xin chào, tôi là đội trưởng của đoàn đội này, tôi là Hồ Hạo Thiên, chúng tôi rất cảm kích ý tốt của các cậu  … Cám ơn các cậu cho thùng nước này.”

Ngày hôm qua lúc ăn mì sao không có tự giới thiệu.

Hôm nay đưa nước tới mà đã chân chó như vậy.

Quả nhiên một đám người thấy lợi quên nghĩa!

Tuy trong lòng Hứa Bân Minh khinh bỉ Hồ Hạo Thiên nhưng không có biểu hiện ra, ngược lại càng khiêm tốn nói gì mà mọi người nên giúp đỡ lẫn nhau với Hồ Hạo Thiên

Hồ Hạo Thiên lại ra hiệu cho  bà xã của mình lấy ra mấy bao mì tôm ra rồi đưa cho Hứa Bân Minh: “Cảm ơn cảm ơn, mấy gói mì tôm biểu hiện thành ý của chúng tôi, cậu Hứa còn nhỏ tuổi mà đã có thành tựu như thế, thật sự là hậu sinh khả uý.”

Hứa Bân Minh từ chối vài câu, cũng nhận lấy mấy gói mì tôm.

Làm ngoại giao cũng đã làm xong, giới thiệu mọi người trong đội.

Hứa Bân Minh giới thiệu hai người phía sau anh ta: “Đây là tổ trưởng hậu cần của đoàn đội chúng tôi- Tô Vũ Vi, là một dị năng giả hệ Thủy, không chỉ là bạn cấp 3 của Bạch Ngạn còn là bạn học đại học nữa.”

Tô Vũ Vi mỉm cười với mọi người trong đoàn xe, vô ý thức lại đưa ánh mắt chuyển hướng tới chỗ Bạch Thất.

Bạch Thất ngay cả đầu cũng không ngẩng, đang rất cẩn thận bóc lột vỏ sạch sẽ quả óc chó sau đó đưa vào miệng Đường Nhược.

Tô Vũ Vi cắn môi dưới một cái rồi lại đưa ánh mắt vòng vo trở về.

Đã làm công tác tư tưởng cho mình , tuy trong lòng vẫn rất khó chịu nhưng vẫn làm như không thấy.

Hứa Bân Minh lại bắt đầu giới thiệu Đổng Cầm Cầm: “Đổng Cầm Cầm là dị năng giả hệ Mộc, hôm nay có thể biến hột đào thành một quả đào đấy.”

Hồ Hạo Thiên lại nói tuổi trẻ tài cao các loại.

Ba người đội Tầm Mộng đi rồi.

Lưu Binh nhìn xem cái thùng nước kia rồi ghét bỏ nói: ” Đội trưởng, anh cầm ba túi mì tôm để đổi cái rác rưởi này làm cái gì, để anh uống à?”

Hồ Hạo Thiên nói: “Không, cho cậu uống đấy.”

Lưu Binh nói: “Không , tôi sẽ không uống!”

Hồ Hạo Thiên mang thùng nước  tới trước mặt Lưu Binh: “Đi, mang tới đoàn đội khác đổi cho tôi bốn gói mì tôm, không đổi được thì cậu bán mình đi .”

Lưu Binh đứng lên lui vài bước: “Xem đi, ngay cả anh cũng ghét bỏ, lại cầm mì tôm đi đổi cái thùng nước này.”

Hồ Hạo Thiên ngồi xuống, cầm lại hạt dưa trong tay Phan Đại Vĩ: “Hiện nay ở chỗ này, thêm bạn tốt hơn là thêm kẻ thù, bạn bè tốt hơn người dưng, cho dù ngay cả khi chúng ta không muốn nhìn mặt đối phương, xã giao vài câu lại không mất công mất sức, tại sao tôi lại không làm điều đó.”

Lưu Binh:” Anh đổi mì tôm…”

Hồ Hạo Thiên khoát khoát tay: “Cho nên mới bảo cậu đi sang đội khác đổi mỳ tôm về, nhanh đi…”

Điền Hải đứng lên nhấc thùng nước lên: “Anh Lưu , em đi đổi với anh.”

Hai người mang theo thùng nước đi đổi vật.

Phan Hiểu Huyên nhìn xem lều vải đèn đuốc sáng trưng của đội Tầm Mộng, đụng đụng khủy tay  Đường Nhược: “Ài, tớ có việc muốn hỏi cậu.”

“Việc gì?” Đường Nhược trực tiếp tránh Bạch Thất đút, cô lấy hạt óc chó trong tay anh.

Phan Hiểu Huyên đứng lên kéo Đường Nhược: “Đến đây, chúng ta đi nói chuyện riêng.”

Đường Nhược cũng đứng lên, cùng Bạch Thất nói một câu: “Em không ăn hết được, anh đừng bóc nữa.”  Theo Phan Hiểu Huyên đi tới chỗ xa một chút.

“Hiểu Huyên, có chuyện gì vậy?” Đường Nhược cảm thấy hai người đi đã đủ xa, nghi hoặc hỏi, “Cậu dùng hết băng vệ sinh rồi?”

Phan Hiểu Huyên: “…”

Nói chuyện riêng mà như thế sao? !

“Cái kia còn không chưa hết!” Phan Hiểu Huyên nói: ” Tiểu Bạch nhà cậu toàn trêu chọc hoa đào, cậu cũng không làm gì sao?”

Từ sau chuyện  Tô Tiêm Ảnh thì Phan Hiểu Huyên rất để bụng mấy chuyện máu chó này, dù hai người luôn bám dính lấy nhau không chịu buông ra, nhưng cũng không chịu nổi oanh oanh yến yến liên tục không ngừng đâm đầu đến ah.

Nước chảy đá mòn cơ mà

Cô vẫn không thể xác định Đường Nhược có phải là tình yêu cuối cùng của Bạch Thất hay không.

Đường Nhược thấy Phan Hiểu Huyên nói chuyện này thì nở nụ cười: “Cậu muốn nói chuyện gì , Tô Vũ Vi yêu Bạch Ngạn à?”

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion13 Comments

  1. Thì ra trong tận thế thì cắn hạt dưa là biểu tượng của cao phú soái, có tiền. Bó tay Hồ Hạo Thiên và Phan Đại Vĩ luôn. Không biết tại sao Tào tiến sĩ lại cảnh cáo Tô Vũ Vi dùm Đường Nhược nữa. Mà mắc cười cái đoàn đội Tầm Mộng. Hứa Bân Minh đem cho đội Tùy Tiện một thùng nước thì cứ nghĩ là tốt lắm không ngờ Hồ Hạo Thiên lại kêu Lưu Bình đi đổi bốn gói mì. Đúng là làm ăn.
    Cảm ơn các nàng đã edit

  2. ôi bó tay với chú phan luôn, đi họp bàn kế sách với quân đội về đánh chiếm nhà máy điện hạt nhân mà chú cũng làm cho Vệ Lam đen mặt được, chú giỏi. khổ BT cứ trêu chọc hoa đào vậy thì phải làm sao đây. nào là TTA, rồi TVV cả ĐCC, đc chú Phan nhắc nhở rồi mà vẫn chưa tỉnh mộng, 2 cô gái này phải cho nếm ít khổ thì mới bớt cho là mình là nhất, mình hơn ĐN. Như chú Phan nói không chỉ ĐCC mà với bất kỳ một đóa hoa nào khác nở khi gặp BT thì không vị nào có thể sánh được với ĐN nhà anh. cũng lạy cái đoàn đội của TVV, mang cho người ta có thùng nước mà làm như quý hóa lắm không bằng, không biết khi đoàn đội này biết thùng nước của họ bị người của đoàn đội Tùy Tiện ghét bỏ thì có cảm giác như thế nào nhỉ. trông mong quá đi.

  3. Cho lão phan đi họp tên VL kia cáu là đúng rồi. Ai lại cử thành phàn nhiều muối nhất đoàn đi chứ. Ở tận thế BT thực sự quá nổi bật quá bảo sao ong bướm cứ vo ve đến gần chứ. Lão phan nói đúng lắm. Đám ng đó xa xa còn lâu mới bằng được ĐN nhé.
    HHT nói cũng đúng xã giao không mất gì hơn nữa hiện tại thì ít kẻ thù vẫn hơn. Chỉ khổ thân thăng nhóc LB, lại bị sai đi đổi đồ.
    Cảm ơn edictor

  4. hoho. nhận được cái mail mà mừng quá cơ. Khổ thân bé lưu luôn bị ức hiếp. Chỉ có bé hải thật thà nên được mọi người tha thôi. có khi mọi người nể mặt 2 anh chị trâu của bé. Sao a bạch toàn dính vào mấy đóa hoa đào nát vậy. ta còn tưởng ả Tô fai gây sóng gió to lắm chứ ai dè lại chết lãng xẹt à. thank nàng đã edit nha

  5. haha. vãi cả đem cho 1 thùng nước mà làm như quý lắm vậy. Đoàn đội người ta còn không cần đấy. tưởng lên mặt được chắc. hừ. Mà anh Bạch đúng là chọc lắm hoa đào, mới cắt đi 1 bông giờ lại thêm 2 bông nữa. bó tay

    tks tỷ ạk

  6. Bạn học Tô và bạn học Đổng có bao giờ nghe câu ” giả trư ăn thịt hổ chưa nhỉ”. Nhìn giống gà con nhưng có khi lại là Đại Bàng đó 2 bạn ạ. Chú Phan ngày càng đáng yêu ghê, giúp đôi bạn trẻ chặn hoa đào từ trong trứng nước cơ đấy, cơ mà liều thuốc có vẻ chưa đủ nặng, người ta chưa chịu tình ngộ kìa chú, cần thêm lớp giáo dục tư tưởng nữa ;94

  7. Nhà mình cũng có một bao hạt dưa Chắc ngày nào cũng cắn để thể hiện quá ka ka. Tô Vũ Vi này lại đang đi trên con đường làm Nữ Phụ qua đường rồi haizz Yên phận một chút cũng được mà.

  8. Haizz cái đoàn đội này tính ra cũng thật hay, ở đâu lại tập trung một đoàn toàn nhân tài, đến việc đi họp thôi cũng làm cho Vệ Lam đen thui mặt, lại nói về Bạch ca, đúng là số đào hoa, không làm gì chỉ đẹp trai thôi là có người từ dân thân đến luôn, còn đến tận 2 người nữa mà, cũng may là anh một lòng với chị Đường, không thì chị Đường cũng sẽ mệt óc về các vấn đề liên quan đây
    Lại nói bạn Hứa, có một thùng nước tưởng đâu quý giá lắm, ở đây người ta có cả kho nước di động, mới xuống nước một tý là đã vênh mặt, mai mốt biết ra chắc ê chề lắm đây
    Cảm ơn các bạn đã edit nha

  9. Nói k chia rẽ ngta mà cứ lượn lờ trc mặt là sao, còn bạn Cầm cầm gì đó, cũng thích BT mà cứ giả tạo là sao, mấy mẹ tiểu tam này làm ta phát mệt

  10. Hâh chịu ko nổi đoàn đội Tuỳ Tiện này mà.con làm màu chưa đủ nữa, ko bit làm màu hơn nữa thi cỡ nào kkk. Không hiểu máy con não tàn ý bị j nữa, ko nhìn tháy vợ chồng ng ta âu yếm mọi lúc mọi nơi vậy hay sao mà lúc nào cg có những con tương mình hơn ng nhăm nge cướp chồng của be Nhược vay tròi.cg tại bè ngoài của 2 ng hiền quá mà.hết Tô Tiem Ảnh r, jo thêm 2 con não tàn mới nữa.de xem có dc hơn bà kia ko

  11. Cắn hạt dưa để làm màu đấy, mị bái phục cái đội này. Người ta đem nước cho còn ngại làm màu chưa đủ. Buồn cười nhất là Lưu Binh cứ cằn nhằn mãi vụ đổi mì tôm và thế là Hồ Hạo Thiên bắt ẻm đi đổimì lại, tội thật… Tiểu Huyên cũng bát quái lắm, chuyện gì cũng lôi Tiểu Nhược ra nói hết. Thanks nhóm dịch nhé!!

  12. Buồn cười với bọn người này quá. Cắn hạt dưa xem diễn, rồi cắn hạt dưa giải trí, nâng cao tầm hiểu biết của mọi người về đoàn đội, đồng thời cũng nâng cao vị thế của mình, Sau này hạt dưa lại thành xa xỉ phẩm. Đồ mà mọi người còn dùng ko hết. Thật sự là ghen ghét mà. Hứa bân minh có lòng tốt cho thùng nước mà bị đoàn đội ghét bỏ, HỌ đâu có biết mọi người chỉ dùng nước trong không gian của ĐN thôi a, khổ thân mấy bạn học trẻ tuổi ghê. HHT ko hổ danh là con buôn, còn đổi nước lấy hẳn 4 gói mì tôm, tính lời hẳn 1 gói. chết cười với đám người này quá.

  13. Bạn HBM này đúng chuẩn dạng người t ghét :) còn mấy bạn kia cứ lượn lờ, lượn lờ càng ngày càng ngứa mắt rồi. Bạn học Tào chuẩn ngự tỷ ấy, soái vch, cha Phan đôi khi miệng độc làm t sảng khoái vch

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: