Bia Đỡ Đạn Phản Công – Gặp lại hệ thống cung phi 19+20

15

Gặp lại hệ thống cung phi  (19)

Edit: Suly

Beta: Sakura

Bách Hợp thở dài một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ nghiêm túc : “Đào thị có phương thuốc bí truyền trừ sẹo, đợi sau khi vết thương của Hà Quý nhân lành lại, bản cung sẽ thưởng cho ngươi một ít, hy vọng có thể giữ được gương mặt này, bây giờ Hà Quý nhân gặp phải chuyện như vậy, nghĩ đến trong lòng cũng ủy khuất, nghe nói bây giờ Định Bắc vương gia còn đang ở trong cung, đưa Hà Quý nhân trở lại, cho hai người gặp mặt một lần, có lẽ Hoàng thượng cũng sẽ không trách tội bản cung tự chủ trương!”

Nói xong, Bách Hợp cho người ta đi thỉnh Định Bắc vương, một mặt lại phân phó người đưa Hà Quý nhân trở lại, nghe thấy trên mặt mình trên mặt đã bỏng có thể sẽ lưu lại sẹo, Hà Quý nhân suýt nữa hôn mê.

Đối với một cô nương mà nói, gương mặt của nàng là mặt tiền của cửa hàng, mặt hủy thì  nàng ta lấy cái gì để tranh sủng? Nàng ta lấy cái gì đi hợp vị Hoàng hậu? Hà Quý nhân nghĩ đến mình tiến cung lâu ngày, sủng ái Hoàng đế còn chưa đạt được, người hủy rồi, chính là khuôn mặt này phá hủy cả đời, sau này nếu như mặt xấu, hiện tại Hoàng đế không thích nàng ta, còn nói gì sau này? Vừa nghĩ tới mình bị thương là Hoàng đế gây nên, hơn nữa vẫn là vì tiện nhân Giang Mẫn Châu này, trong lòng Hà Quý nhân đã oán mà lại hận, nàng ta bị đuổi về trong cung, Định Bắc vương cũng bị Bách Hợp phái người đi tỉnh tới trong cung Hà Quý nhân.

Nữ nhi bị thương do Hoàng đế gây nên, hơn nữa Hoàng đế vì Giang Mẫn Châu mà làm con gái mình bị thương, biết mình quỳ gối ở ngoài cung Trường Nhạc, nhẫn nhịn ánh mắt khác thường của hạ nhân, buông xuống tôn nghiêm của mình, nhưng Hoàng đế lại vì một nữ nhân không ở trong cung để cho mình quỳ không nửa ngày, cuối cùng tình nghĩa huynh đệ cũng không bằng một nữ nhân họ Giang mà thôi.

Ở đó biết chân tướng này, lúc ấy Định Bắc vương xuất cung, trong mắt đều lộ ra sát khí.

Đợi đến lúc Ân Sở ôm tiểu mỹ nhân bị khiếp sợ hồi cung, mọi cách trấn an, hai người điên long đảo phượng một hồi. Hắn mới nhớ tới, hình như ngoài cung đại huynh Định Bắc vương quỳ gối cầu kiến hắn.

Gần đây Ân Sở không thích đại ca Định Bắc vương luôn luôn nói việc hai người kết bái lúc trước, nói nhiều lắm, Ân Sở cảm giác là hắn lấy ân tình uy hiếp chính mình. Ân Sở chỉ nghĩ cảnh cáo hắn một phen, để cho hắn hiểu rõ thân phận của mình, trước đây hai người là huynh đệ, có thể không có tôn ti. Nhưng bây giờ một là quân một là thần, mỗi người nên cẩn trọng đúng mực, hắn cũng không có muốn vạch mặt với Định Bắc vương, chỉ cho hắn quỳ nhiều một lúc, lại phái người đưa hắn trở lại, nhưng không ngờ Giang Mẫn Châu xảy ra chuyện, nhất thời tình thế cấp bách hắn lo lắng tính mạng Giang Mẫn Châu, ngược lại quên Đại huynh.

Đợi mọi việc xong xuôi thì Ân Sở nhớ tới Định Bắc vương, thời gian đã không còn sớm, Ân Sở vội vàng hoán thái giám thỉnh Định Bắc vương qua gặp mình, mới nghe thái giám hồi báo, nói là một canh giờ trước Định Bắc vương xuất cung. Nghe nói như thế thì trong lòng Ân Sở thở phào nhẹ nhõm đồng thời có chút không thích, bây giờ trong cung này, trái lại hắn muốn tới thì tới nghĩ đi thì đi, lúc gần đi cũng không lên tiếng gọi mình!

Xem hắn là huynh đệ kết nghĩa của mình nên Ân Sở cũng không muốn so đo với hắn, bởi vậy vẫn chưa nói thêm cái gì, nhưng hôm nay Định Bắc vương quỳ xuống đất cầu kiến không có nhìn thấy người ngược lại tự mình rời đi. Vô luận mình cho ca ca mặt mũi như thế nào, nếu như trước đây nhất định Ân Sở sẽ tự mình đến nhà bái phỏng, hoặc là thỉnh người nâng ca ca tiến cung, hai huynh đệ đại say một màn, việc này là xong, thế nhưng lúc này Ân Sở lại không muốn gặp Định Bắc vương. Thứ nhất không biết nên đối mặt thế nào với huynh đệ này, thứ hai giai nhân Giang Mẫn Châu hắn bị khiếp sợ thình nghĩa huynh đệ nhiều năm thì Đinh Bắc vương nên biết tâm ý của mình, tình cảnh lúc ấy hắn lưu luyến si mê Giang Mẫn Châu thì Định Bắc vương cũng rõ, bây giờ hắn thực hiện được thỏa nguyện thì ca ca sẽ biết tâm tình của hắn, sẽ không tính toán với hắn, dù sao huynh đệ luôn luôn hiểu hắn.

Bởi vậy Ân Sở chỉ phái người đưa vài thứ đi phủ Định Bắc vương, lúc thị nhân đưa đồ đến phủ Định Bắc vương đã là sau khi Định Bắc vương hồi phủ hai ba canh giờ, hôm nay xảy ra chuyện như vậy, mặt nữ nhi bị Hoàng đế phá hủy, còn mình quỳ cầu kiến Hoàng đế thế mà hắn lại vì nữ nhân tránh mà không thấy, làm cho mình quỳ nửa ngày thế mà không có tự mình đến đây, cũng không cho mời người tiếp mình tiến cung tự mình giải thích nguyên nhân tất cả, chỉ dùng một ít vàng bạc châu báu đến trấn an mình.

Mấy thứ này còn là ngày xưa chư huynh đệ ở trong hoàng cung Đại Tề cướp đoạt, ngày đó mấy huynh đệ đều đoạt không ít, hiện nay sống dễ chịu rồi, ai lại bạc? Trong lòng Định Bắc vương tỏa ra hàn khí “vù vù”, hắn nghĩ đến Đào gia trợ Ân Sở thành sự sau đó, bây giờ Ân Sở không thấy người Đào gia, không nghe ý kiến Đào phụ, Đại Sở quốc lập, Ân Sở xưng đế, cuối cùng Đào phụ chỉ phong Quốc công không có thực quyền, lấy được chỉ là một ít bình dân xem ra trân quý vô cùng, nhưng không có tí quyền lợi thực chất gì, bây giờ Ân Sở cũng muốn như vậy với hắn sao?

Huynh đệ kết nghĩa, đồng sinh cộng tử, quả nhiên chỉ là một câu cười nhạo mà thôi!

Định Bắc vương ngay trước mặt thị nhân cười hô lớn hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, đợi thị nhân vừa ly khai, hắn lấy trường đao ra chặt chém loạn đồ Ân Sở tặng!

Ăn cháo đá bát, được chim quên ná, đặng cá quên nơm, đạo lý này trước đây hắn không hiểu, nhưng bây giờ Định Bắc vương lại phát hiện hình như mình đã hiểu một chút tâm lý đế vương!

Ngày đó buổi tối, từ khi Bách Hợp tiến vào nhiệm vụ, đã lâu ngày không mẫu thân nguyên chủ Lục Dung Hòa có lại tiến vào trong cung một lần nữa. Lục Dung Hòa tiến cung cũng không cần thẻ bài như những người khác, Đào gia ở Sở quốc là một truyền kỳ ngoại lệ, cho dù Đào thị không có phong vương, đáng tiếc chân chính ở trong lòng dân Đại Tề, địa vị bọn họ thì vĩnh viễn tôn quý hơn tân hoàng nhiều lắm, Lục Dung Hòa dẫn một đám người tiến cung, bảo người trong cung lưu tại ngoài điện, trong phòng chỉ còn tâm phúc hai mẹ con mà thôi.

Bà ấy dẫn theo y nữ qua đây, trước bắt mạch cho Bách Hợp, lại nhìn khí sắc cô hồng hào tốt hơn trước kia nhiều, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó mới nghiêm túc hỏi câu:

“Gần đây con đang làm gì? Khó có được không hề tìm cái chết, cha con nói mọi việc do con, chỉ cần con vui mừng, bởi vậy nương cũng không có tiến cung, tùy con dằn vặt, ra cái ác khí trong lòng, nhưng bây giờ con bố trí cục diện, cha con hỏi rốt cuộc con muốn phải như thế nào?” Lục Dung Hòa và trượng phu cũng không phải là đồ ngốc, gần đây Bách Hợp làm tất cả, người khác không nhận ra, thậm chí ngay cả Ân Sở cũng còn không lấy lại tinh thần, thế nhưng nuôi một đám mưu sĩ Đào gia lại nhanh chóng cảm thấy chỗ tốt.

Đầu tiên chính là bền chắc như sắt thép, mấy nghĩa huynh đệ Ân thị đồng tâm ẩn ẩn có hiềm nghi trở mặt. Trước đây mấy nghĩa huynh đệ này nhiều lần đồng tiến đồng lui, trên triều đình mấy người Định Bắc vương này cùng Ân Sở có cùng đồng lòng nơi chốn chống lại Đào thị, thậm chí muốn đánh đè Đào thị xuống. Thế nhưng gần đây tình huống bắt đầu dần dần thay đổi. Mấy huynh đệ Ân thị mặc dù vẫn đồng khí liên chi, nhưng rõ ràng thần sắc trên mặt mấy nghĩa huynh không hề tự nhiên giống như trước, biểu tình Hoàng đế Ân Sở cũng bắt đầu không kiên nhẫn, thậm chí có lúc mấy nghĩa huynh đệ muốn nói việc hậu cung thì thái độ Ân Sở sẽ cắt ngang không chút lưu tình nào, hơn nữa thô bạo khiển trách, trước đây chưa bao giờ có tình huống này, nhất là hôm qua Định Bắc vương tiến cung quỳ gần hai canh giờ, Hoàng đế lại tránh mà không thấy giờ trong cung cũng đã truyền khắp, trong đó rốt cuộc vì sao, sợ rằng Ân Sở còn chưa có phản ứng. Nhưng mấy ngày trước Bách Hợp lợi dụng Đào gia buộc mấy nghĩa huynh đệ đưa nữ nhi tiến cung, lại để cho trong lòng phu thê Lục Dung Hòa hiểu rõ.

“Nữ nhi làm cái gì, không phải trong lòng nương đã sớm biết?” Bách Hợp cười híp mắt cho người dâng lên cho Lục Dung Hòa một chén trà nóng, chung quy lại là nữ nhi hiếu thảo, Lục Dung Hòa đưa tay nhận cũng không có uống , bà biết mục đích Bách Hợp làm như vậy. Kể từ đó có lợi đối Đào gia, bởi vậy mấy ngày nay Bách Hợp làm cái gì, Đào thị không quan tâm, Lục Dung Hòa cũng không tiến cung, để tùy như vậy.

“Nghĩ kỹ?” Lục Dung Hòa con khóe miệng, vẻ mặt hoài nghi: “Lúc trước chết sống phải gả chính là con, bây giờ làm chuyện xấu người cũng là con, connha đầu này, thế nào tùy hứng như vậy, con như vậy bảo cha nương phải như thế nào?”

Lúc trước Đào Bách Hợp chết sống phải gả cho Ân Sở. Vì thế không tiếc tự hạ thân phận, lúc trước gả cho tiểu tử áo vải hai bàn tay trắng, khiến cho Đào gia danh môn thế phiệt trở thành trò cười cho Đại Tề, tình cảnh lúc ấy còn rành rành trước mắt. Bây giờ quá khứ không đến mười năm, vài ngày trước Đào Bách Hợp vì Ân Sở thậm chí muốn chết muốn sống, tính mạng của mình cũng không để ý, bây giờ cô lại lạnh tâm, tính toán Ân Sở.

Tuy nói Lục Dung Hòa chẳng thèm ngó tới tình yêu nữ nhi, nhưng bà ấy đau lòng tính mạng ái nữ, bà mặc kệ Sở quốc sau này thế nào, cũng không quản Đào gia sau này ra sao, tựa như lời trượng phu, Đào thị tồn tại nhiều năm, lúc trước tổ tiên cũng từng gặp qua không ít sóng gió, nếu như cửa ải Ân Sở này chịu không nổi, thế hệ Đào thị này không bại, sau này cũng sẽ chết ở trong tay người khác.

Cư an có thể tư nguy, chỉ có ở nguy nan, Đào thị sẽ không say hưởng lạc bên trong đất ấm, suốt ngày mộng đẹp làm thế gia môn phiệt!

“Cha con nói, không sợ Đào thị nguy hiểm, chỉ cần con êm đẹp thì ông ấy mới yên tâm, cha mẹ chỉ mong điểm này mà thôi.” Lục Dung Hòa thở dài, trang điểm tinh xảo trên khuôn mặt lộ ra vài phần quan tâm không che dấu được, buông chén trà xuống, mặt ngoài xem ra Đào Bách Hợp tùy hứng, nhưng kì thực tính tình cương liệt vô cùng, bắt đầu Đào phụ bất động thanh sắc nhìn nữ nhi chơi, làm cho con mình xuất ra ngụm ác khí trong lòng, thế nhưng thời gian dài, Đào phụ lại có một chút nóng ruột, ôngkhông sợ giang sơn Đại Sở này bị chơi suy sụp, cũng không sợ chính mình bị Bách Hợp liên lụy, nhưng ông lại sợ hãi dựa vào tính cách nữ nhi, sau khi chơi chết Ân Sở thì sẽ đồng quy vu tận với hắn.

Bi thương với chết tâm, gần đây Bách Hợp không ầm ĩ không làm khó, cũng không tranh sủng với Giang Mẫn Châu, an tĩnh nhu thuận như vậy, ngược lại càng làm cho người lo lắng.

Trong lòng một cỗ bi thương không hiểu xông lên đầu, đây là cảm xúc thuộc về nguyên chủ, Bách Hợp đưa tay nắm lấy tay Lục Dung Hòa, cha nương Đào thị không sợ bị nguyên chủ liên lụy, đây là tấm lòng cha mẹ yêu thương, nhưng nguyên chủ cũng không muốn liên lụy cha mẹ, đây là ý Đào Bách Hợp! Giờ khắc này cho dù chưa có tiếp thu tình tiết, nhưng Bách Hợp mơ hồ có một loại cảm giác như vậy, nàng ấy không muốn liên lụy phu thê Lục Dung Hòa, nàng ấy chỉ nghĩ muốn hai người này hằng tháng hàng năm cứ bình an như vậy.

 

Gặp lại hệ thống cung phi  (20)

“Đêm nay Hà Trường Quý cải trang ăn mặc, đến cầu kiến cha con rồi!” Lục Dung Hòa trở tay bắt được lòng bàn tay Bách Hợp, lãnh đạm nói một câu, Hà Trường Quý là tên Định Bắc vương, hiện giờ Đại Sở sơ lập, Định Bắc vương tay nắm binh quyền, sớm không phải tên vũ phu lúc trước kia, toàn bộ thiên hạ này không có mấy người dám gọi thẳng tên của hắn như vậy, gần đây hình như nữ nhi có một chút biến hóa, thế nhưng rốt cuộc thay đổi chỗ nào, dường như Lục Dung Hòa lại nói không nên lời, vẫn là khuê nữ bà sinh, nhìn kỹ mặt mày vẫn là nàng, kiêu ngạo trong mắt kia cũng là nàng, nhưng chung quy lại cảm giác có chỗ nào đó không đúng, dường như nhìn càng tinh xảo một chút, hình như cũng hiểu chuyện hơn trước đây, có lẽ là bị tổn thương tình thương sau có biến hóa, Lục Dung Hòa đè ép nghi hoặc sâu trong lòng mình xuống.

“Đinh! Hướng Lục Dung Hòa xin giúp đỡ,  nói ra tin tức Giang phu nhân thừa sủng trong cung, đề nghị bà để cho Đào quốc công liên thủ với Định Bắc vương để chèn ép kiêu ngạo Giang phu nhân, nhiệm vụ thành công khen thưởng một đôi chân hoa sen ngọc ngà, có được thứ này, có thể hấp dẫn 50% ánh mắt phái khác, thất bại thì thụ hình phạt châm đâm đó !” Trong đầu Bách Hợp lại lần nữa vang lên âm thanh hệ thống, sau khi nhiều nhiệm vụ thành công thì hệ thống cảnh giác không hề phóng xuất hình phạt châm đâm đơn giản như trước, thì ngược lại cô liên tiếp thành công mấy lần sau mới mở ra hình phạt châm đâm, hơn nữa đưa ra cái trừng phạt trước, thậm chí hệ thống tỉ mỉ giải thích nhiệm vụ sau khi thành công khen thưởng chỗ tốt của đôi hoa sen ngọc ngà, dường như muốn câu dẫn cô động lòng.

Nếu như những nữ nhân khác, thậm chí là nguyên chủ, nghe thấy khen thưởng như vậy, chỉ sợ sớm đã mừng rỡ, có thể hấp dẫn năm mươi phần trăm ánh mắt khác phái, dù sao đây vẫn chỉ là một đôi chân mà thôi. Quả thực là trái ngược, trước đây tặng bất kể là giọng nói hay eo nhỏ chân dài, nhưng chưa từng có kèm theo thuộc tính như vậy, có thể thấy lần này hệ thống hạ hết vốn gốc, Bách Hợp bị Lục Dung Hòa nắm ở trong lòng bàn tay đầu ngón tay hơi động, lúc này nhiệm vụ thất bại, nhất định có thể tiêu hao năng lượng, hệ thống thụ cái hình phạt châm đâm nhưng cứ như vậy, lần sau nghĩ lại câu dẫn hệ thống ra tay đối phó cô sẽ không quá dễ dàng.

Cô cảnh giác đối với hệ thống nhưng đồng thời hệ thống cũng có cảnh giác với cô, nếu không số lần nhiệm vụ không có khả năng thành công hơn lần trước rất nhiều, hệ thống mới có thể thả ra trừng phạt này. Bách Hợp cũng muốn nhìn xem sau khi mình lại thành công nhiệm vụ nữa. Chịu đựng qua lần này, tiếp theo hệ thống trở lại trừng phạt mình, có phải lợi hại hơn hình phạt châm đâm hay không. Cô muốn sờ sờ điểm mấu chốt của hệ thống ở nơi nào, bởi vậy cô do dự một hồi, vẫn quyết định mạo hiểm một lần, chiếu theo chỉ thị hệ thống làm.

Dù sao hệ thống yêu cầu chỉ là hướng Lục Dung Hòa xin giúp đỡ, bảo bà ấy đề nghị Đào phụ liên thủ với Định Bắc vương chèn ép kiêu ngạo Giang Mẫn Châu, cũng không phải yêu cầu Đào phụ nhất định phải đích thân đi làm, nhiệm vụ này có thể lợi dụng sơ hở, Bách Hợp hít một hơi:

“A nương, bây giờ Hoàng thượng độc sủng Giang phu nhân, không để ta vào mắt, ta thực sự nuốt không trôi khẩu khí này! Hôm nay Giang phu nhân đến cung ta thế mà Hoàng thượng rất sợ ta hại nàng ta, hắn vội vã mang đi còn làm mặt Hà Quý nhân bị phỏng, lúc đưa nàng ấy hồi cung, ta nghe nói Định Bắc vương đang trong cung cầu kiến Ân Sở nên mới đặc biết cho phép hai cha con nàng gặp nhau, có lẽ Hà Quý nhân với Định Bắc vương đã nói cái gì đó, lúc này hắn mới muốn tìm cha thương nghị một chút sự, trái lại ta cảm thấy nương có thể trở về hỏi cha, nếu thật muốn áp chế Giang Mẫn Châu cũng không phải không được.” Bách Hợp không muốn nói hết mức, thoạt nhìn phu thê Lục Dung Hòa đau nguyên chủ tận xương, nàng ấy chết sống phải gả cho Ân Sở rồi lại ủng hộ cô phạm thượng làm loạn, lấy danh dự Đào gia mấy trăm năm làm trò đùa, có thể thấy chỗ sủng ái của hai phu thê đối với Đào Bách Hợp, nếu như Bách Hợp nói quá minh bạch, nếu như Lục Dung Hòa nhất thời tức giận, thật cho rằng cô muốn tranh sủng, đến lúc đó tuy nói hoàn thành nhiệm vụ hệ thống, nhưng có thể sẽ lừa Đào gia một hồi.

Cho nên Bách Hợp chỉ nói với Lục Dung Hòa là Định Bắc vương đi Đào phủ để thương lượng, việc trong cung  để cho trong lòng Lục Dung Hòa biết rõ lúc này cô mới nháy mắt với Lục Dung Hòa: “Cha túc trí đa mưu, trong phủ mưu sĩ lại nhiều, nên làm như thế nào thì nhất định trong lòng cha biết rõ, tâm tư của con gái chắc nương cũng đã rõ, cô nương Đào thị ta, tình nguyện đứng thống khổ cũng tuyệt đối không quỳ khóc!” Cô nói xong lời này thì trong mắt Lục Dung Hòa thoáng qua mấy phần hoài nghi.

Ý tứ trong lời nói của Bách Hợp, Lục Dung Hòa ẩn ẩn như đã hiểu, nhưng nghĩ cô muốn làm như thế nào, là có ý gì, nhưng hình như cái gì cũng không nói rõ, trong lòng Lục Dung Hòa ngạc nhiên nghi ngờ, nghĩ đến Bách Hợp nháy mắt với bà, nghĩ kỹ lại không khỏi hoài nghi trong cung Trường Thu có phải bị Ân Sở an trí gian tế hay không, cho nên lời nói nữ nhi bây giờ đều phải đánh một chút cơ quan mai phục, Lục Dung Hòa phỏng đoán như vậy, cũng không nhắc sự tình Định Bắc vương đi Đào phủ, chuẩn bị sau khi trở về thương nghị thêm với trượng phu.

“Hướng Lục Dung Hòa xin giúp đỡ, nói ra việc Giang phu nhân thừa sủng trong cung, hoàn thành nhiệm vụ. Hướng Lục Dung Hòa đề nghị, để cho Đào quốc công liên thủ cùng Định Bắc Vương, hoàn thành nhiệm vụ chèn ép kiêu ngạo Giang phu nhân, khen thưởng đôi chân hoa sen ngọc ngà.”

Hoàn thành nhiệm vụ lần nữa, trong đầu vang lên âm thanh hệ thống, cùng một thời gian trong lòng Lục Dung Hòa đã nghĩ thông suốt, mặt âm trầm đứng lên chuẩn bị cáo từ, mới vài năm mà ngay cả nói chuyện cũng không tự do như vậy, khi nói chuyện với mẹ ruột còn có băn khoăn, có thể thấy Ân Sở đối xử sai biệt với nàng, phòng bị sâu đã đến tình trạng làm người ta tức lộn ruột, bà hít mạnh một hơi:

“Ta trở về thương nghị cùng cha con thật kỹ lưỡng việc xử Giang Mẫn Châu, con không cần suy nghĩ nhiều, một tiện tỳ, làm cái đồ chơi, không đáng để con nổi giận.”

“Biết rõ, Hoàng thượng quá mê luyến nữ nhân ti tiện này, không nể mặt ta mà thôi, nữ nhi Đào thị ta, không thèm tranh sủng hơn thua, nương xem thật kỹ, màn đùa giỡn mới vừa mở màn mà thôi.” Bách Hợp nhếch khóe miệng, Lục Dung Hòa nghe thấy cô nói như vậy, nhìn thấy ý cười trong mắt cô thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Lục Dung Hòa tiến cung cũng nhanh, đi cũng nhanh.

Lúc này Ân Sở cũng không biết mình đã mất đi tâm huynh trưởng Định Bắc vương ngày xưa bảo vệ trung thành và tận tâm với hắn, ngày thời điểm tảo triều, Định Bắc vương đứng ở trong đám quần thần, cũng không nhiều lời giống như bình thường nữa, thói quen Định Bắc vương thường xuyên đề cập chuyện năm đó với hắn, mặc dù Ân Sở buồn bực, nhưng một khi Định Bắc vương không đề cập nữa thì Ân Sở bắt đầu có chút lo lắng.

Sự khác thường có sự kỳ lạ, nhất là hôm qua mình còn để cho ca ca quỳ ngoài cung Trường Lạc hai canh giờ, phần sau hắn đã quên, lúc này Ân Sở nhớ tới còn có chút áy náy, hắn do dự một chút, bãi triều sau phái người thỉnh Định Bắc vương tới trong thư phòng.

“Việc hôm qua, ca ca thấy trẫm còn tức giận? Tuy nói hôm qua không gặp mặt ca ca, nhưng trẫm có việc trong người.’ Ân Sở nghĩ đến chuyện hôm qua, không khỏi có chút lúng túng, muốn giải thích mấy câu, nhưng lại nghĩ tới nếu mình nói vì Giang Mẫn Châu mà quên Định Bắc vương, nhất định giữa huynh đệ sẽ xa lạ, bởi vậy nói đến bên miệng lại thay đổi một từ.

Hắn còn không biết hôm qua dưới cơn thịnh nộ hắt nước sôi vào mặt Hà Quý nhân, cũng không biết trong lòng Định Bắc vương sớm nghe thấy nguyên do từ đầu đến cuối từ nữ nhi, lúc này nói dối, đầu tiên trong lòng Định Bắc vương thở dài ngay sau đó nở nụ cười lạnh, trong lòng hắn lạnh lẽo , trên mặt lại là cung kính mà bộ dáng lại ra vẻhiểu: “Thần không biết cấp bậc lễ nghĩa, gần đây không đúng mực, nguyên là bởi vì Hoàng thượng sắc phong Giang phu nhân là một trong Tam phu nhân, tuổi già nhất thời hồ đồ, cho rằng Hoàng thượng không thích thần, cho nên mới chỉ phong nữ nhi thần một Quý nhân mà thôi, nhất thời đố kị trái lại làm ra chuyện không lý trí, thêm phiền phức cho Hoàng thượng, còn xin Hoàng thượng thứ tội!”

Định Bắc vương nửa thật nửa giả nói cho hết lời, lạy dài xuống.

Ngay từ lúc đầu xác thực chỉ là vì chuyện Ân Sở đối xử với nữ nhi làm hắn có chút bất mãn, nhưng chuyện cho tới bây giờ, hắn đối Ân Sở cũng không phải là vì chuyện nữ nhi như vậy mà tranh cãi như lúc trước, đầu tiên là Ân Sở xỉ nhục hắn, không đếm xỉa tới tình huynh đệ, sau lại nói dối, rõ ràng đùa bỡn hắn xong rồi phủ tay, một quả phụ Giang Mẫn Châu, lại có thể làm cho Ân Sở mê muội mất cả ý chí như vậy, tình cảm huynh đệ còn không đếm xỉa, con gái của mình bị thương, sợ rằng Ân Sở cũng không biết rõ tường tận, không giữ thể diện cho mình như vậy, chính mình còn xem hắn là huynh đệ cái gì?

Ân Sở nghe thấy lời này của Định Bắc vương, lúc này mới kinh hãi, phản ứng thấy rồi mới hiểu đi qua, ngày đó mình cảm thấy mấy vị thân nhân ca ca tiến cung sau mỗi người đều cùng một địa vị, không bằng lòng lẫn nhau, bởi vậy nâng các nàng làm Quý nhân, nhưng lúc trước Quý nhân vị chỉ được chín tên, người nào thăng người nào giảm cũng không thỏa đáng, bởi vậy lúc trước mới nghĩ nâng Giang Mẫn Châu, dọn ra vị trí còn lại cho một người, ngược lại đã quên lai lịch xuất thân của Giang Mẫn Châu bất đồng, lại áp ở trên các nữ nhi ca ca, thảo nào gần đây đại huynh năm lần bảy lượt tiến cung nhắc tới năm đó, chỉ sợ là nghĩ nói chuyện này, nhưng lại ngại với tình huynh đệ nên mới không tiện mở miệng nói thẳng.

Tại mình không rõ nên chỉ nghĩ Định Bắc vương muốn lấy ân tình uy hiếp, không có nhiều kiên nhẫn với hắn, nghĩ tới những thứ này, Ân Sở lại nhớ tới hành động mấy ca ca còn lại ba lần bốn lượt tiến cung, trong lòng không khỏi áy náy vô cùng, hắn muốn để Định Bắc vương lại uống rượu bồi tội, thế nhưng lạnh tâm dễ dàng, nghĩ muốn tu bổ tình cảm huynh đệ từ trước đến nay đã vỡ, lại nói dễ vậy sao? Định Bắc vương giả vờ cùng Ân Sở uống mấy chén, nghe hắn nói chuyện năm đó, lần này cảm khái chính là Ân Sở, không kiên nhẫn lại là Định Bắc vương gia, nói một trận, hắn càng xem càng cảm thấy Ân Sở hư tình giả nghĩa, mượn cớ thân thể mình có bệnh nhẹ không thể uống nhiều rồi buông chén xuống cáo từ.

Chờ hắn đi thì Ân Sở càng nghĩ càng không đúng, vừa nhớ tới thân ảnh Định Bắc vương, nghĩ đến đại huynh hôm qua quỳ lâu như vậy, cảm giác say dâng lên, nhất thời xúc động sắc phong Hà Quý nhân làm Bình Dương phu nhân.

Thánh chỉ đưa đến trong tay Bách Hợp, Bách Hợp liền biết bây giờ Ân Sở đã rối loạn.

Tin tức truyền ra, Hà Quý nhân phong phu nhân, mấy huynh đệ còn lại đều ngồi không yên, mọi người đều là huynh đệ kết nghĩa như nhau, ngày đó ước hẹn có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu, vì sao cho đến ngày nay, nữ nhi đại ca được phong phu nhân, nhưng nữ quyến các huynh đệ còn lại chỉ là Quý nhân mà thôi?

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion15 Comments

  1. ;69 Cha mẹ của nguyên chủ không đùa được! Con có chơi sập trời chúng ta cũng vá lại cho con! An tâm
    Pì sà à, ngày tàn của ngày sắp tới, thỉnh bảo trọng

  2. Cha mẹ của Đào Bách Hợp có tư tưởng tiến bộ hay quá. Ngày xưa đa số mọi người không xem trọng nữ nhi, chỉ xem là công cụ để giành lợi ích cho gia tộc. Vậy mà cha mẹ nguyên chủ có thể vì con của mình mà trợ giúp Ân Sở khiến Đào gia gặp phải nguy cơ lớn có khả năng diệt tộc vậy mà họ vẫn chìu theo ý Đào Bách Hợp. Ân Sở kỳ này tiêu rồi, tình cảm huynh đệ rạn nứt để xem hắn đối phó sao.
    Cảm ơn editors

  3. Nguyên chủ có cha mẹ yêu thương như vậy, đúng là hạnh phúc thật. Kiếp trước có lẽ nàng ấy không quan tâm lắm nên sau này liên lụy cha mẹ rồi mới thấy hối hận. Lần này Hợp tỷ lại hoàn thành thêm nhiệm vụ, hy vọng lần sau sẽ thoát được sơ hở mà tiếp thu tình tiết của câu chuyện

    tks tỷ ạk

  4. Dính vào phụ nữ là đầu óc không có dùng được Hoàng Đế gì dở hơi ngu như vậy mà cũng được làm hoàng đế hả.

  5. Nguyên chủ có cha mẹ yêu thương trân trọng thật đáng quý, không biết trong nguyên tác nguyên chủ có làm liên lụy đến họ không, mà lúc này Hợp tỷ có cảm giác không muốn liên lụy họ. Tổ hợp anh em tình thâm của Ân Sở sắp tan rã rồi, thật hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  6. rắc rối nối tiếp phiền phức đến cho ” bệ hạ” rùi nha, 1 quả bom hẹn giờ sức công phá lớn a, cứ thoải mái mà nhấm nháp nha, thật là phụ nữ có sức ảnh hưởng lớn đến chính quyền chứ k vừa, bị Hợp tỷ ghim rùi thì xác định ;97
    mấy bác lên đường bình an ~~~~~~ ;97

  7. Thật đáng tiếc cho nguyên chủ, cha mẹ nàng ấy yêu thương nàng ấy vô điều kiện như vậy, chấp nhận hi sinh tất cả vì nàng ấy. Nếu như ĐBH không chấp mê bất ngộ nhất quyết phải gả cho tên AS chết tiệt kia, lại vì yêu thương hắn mà dày vò bản thân như vậy, chắc chắn cuộc đời nàng ấy đã hoàn toàn khác, hạnh phúc hơn thực tế rất nhiều, cũng không liên lụy người khác. Nhưng không sao, bây giờ BH vào nhiệm vụ rồi sẽ thay nguyên chủ phụng dưỡng cha mẹ nàng thật tốt, giúp Đào gia lớn mạnh. Có mưu trí của BH, lại có Đào gia chống lưng, mấy vị huynh đệ vào sinh ra tử kia cũng không ủng hộ tên AS đó nữa, xem hắn ta còn hống hách được mấy ngày.

  8. Mấy vị huynh tệ cũng ngu xuẩn, tranh giành hơn thua việc trong hậu cung. Họ Giang kia không biết có người cũng bằng phân vị của nàng ta rồi thì có tức chết không nhỉ. Hệ thống đã cảnh giác với Bách Hợp và đưa ra hình phạt nặng, không biết tiếp theo là hình phạt gì đây.

  9. Tò mồ về hết thống lắm rồi nha.
    Còn về ân sở và các nghĩa huynh. Bên ngoài thì bình thường chứ bên trong đã rạch mặt nhau rồi.với một hoàng đế mà chỉ có nhi nữ thường tình như vậy tgì làm sao ngồi vững trên ngai vị được.

  10. Hệ thống từ lúc bắt đầu xuất hiện đã thấy nó quái quái rồi giờ làm nhiệm vụ còn xử phạt Bách Hợp mục đích của nó là gì chứ

  11. Yeah yeah. Mồi lửa BH quăng ra đẫ bắt đầu âm ỉ lan ra rồi. Làm vua mà để hậu cung hỗn loạn. Trị nhà không xong còn đòi trị nước gì? Ngày tàn sắp đến rồi đó tên vô ơn bạc nghĩa. Chờ đeens ngày ÂS tức thổ huyết chơi. Kkk

  12. bài hát muon muon mau

    Càng ngày trò hay càng bắt đầu rồi haha để xem con đc bao lâu hắn đc ngồi trên ngôi vị này hừ ăn cháo đá bát đi ko có Đào Thị bạo hắn có chắc đc như ngày hôm nay không mà mới có tí quyền đã vội vàng lên mặt

  13. Đọc mà thấy bách hợp giỏi thật. Vung tay một chút là tạo một cục diện bất lợi cho địch. Đọc mà sung sướng luôn

  14. Cái hệ thống vớ vẩn này nếu có thể làm nó biến mất thì thật tốt, ở ngoài thì đấu trí đấu dũng với người, ở trong lại phải đấu với hệ thống, nhiệm vụ này với Bách Hợp cũng đủ mệt.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: