Tận Thế Song Sủng – Chương 99+100

14

Chương 99: Đến thành phố S.

Edit: Hà My

Beta: Sakura

Nhưng Tô Tiêm Ảnh lại gạt bỏ tay Phạm Vân Giang: “Anh cũng giống như vậy, anh chỉ làm bộ rất yêu tôi, thật ra anh chỉ yêu chính bản thân mình mà thôi, là hư vinh của anh mà thôi, được ah, hiện tại tôi cho anh biết, tôi đã ngủ với tất cả bọn họ, anh còn có thể yêu tôi sao? Được ah, nói cho tôi xem, lại nói anh yêu tôi chân thành đi…”

“Tiêm Ảnh…” Phạm Vân Giang cau mày kéo ả lại, hắn không muốn ở lại chỗ này mất mặt tiếp, bình thường hắn có thể nói năng hùng hồn đầy lý lẽ rằng Tô Tiêm Ảnh vô tội, nhưng hôm nay đến cả người trong cuộc đều nói mình không phải người vô tội đấy, vậy hắn kiên trì thế nào.

Cho nên rất nhanh Phạm Vân Giang tiến lên vài bước muốn mang Tô Tiêm Ảnh về.

Nhưng lực lượng của Tô Tiêm Ảnh lớn hơn hắn vô cùng, Phạm Vân Giang kéo thế nào đều không được.

Hai người lôi kéo nhau, Tô Tiêm Ảnh bởi vì quán tính, ngã ra sau.

Thật sự chỉ là trong chớp mắt.

Thời điểm trong nháy, đã thấy một thanh đao xuyên qua thắt lưng ả, mũi đao xuyên đến trước ngực…

Tất cả mọi người ở đây đều ngây ngẩn cả người.

Thời điểm Bạch Thất thấy cây đao kia xuyên qua lưng Tô Tiêm Ảnh, ôm Đường Nhược lại, nhanh chóng bịt kín mắt cô.

Người đàn bà này chết thì anh rất vui, nhưng không vui lại để cho Đường Nhược thấy hình ảnh như thế.

Người phụ nữ họ Triệu cầm chuôi đao kinh sợ buông tay ra: “Tôi… Tôi, tôi…Chính là cô ta tự đụng tới! Không phải là tôi… Tôi không nghĩ muốn giết cô ta…”

Đường Nhược thò tay cầm lấy tay Bạch Thất, nhẹ nói: “Chúng ta rời nơi này đi.”

“Ừ.” Bạch Thất lên tiếng, sau đó đưa cô vòng qua nơi này, mới buông tay đang trùm lên mắt cô.

“Tiêm Ảnh, Tiêm Ảnh…”

“Mau gọi dị năng giả trị liệu đến…”

“Không phải tôi, không phải tôi giết cô ta…”

Âm thanh đằng sau cũng không liên quan đến chuyện của bọn họ.

Một hồi hài kịch vụng về như vậy, cuối cùng dùng tính mạng của cô ta mà hạ màn chấm dứt để kết thúc.

Rốt cuộc là quá ngu xuẩn, hay vẫn quá đáng thương, cũng thật sự đều không liên quan đến bọn họ.

Bạch Thất và Đường Nhược đi xuyên qua đám người đến cái sân nhỏ này. Nhưng lại không chú ý tới ánh mắt của Tào tiến sĩ sau lưng.

Một loại ánh mắt chứa vẻ tìm tòi nghiên cứu.

Tại thôn trang nhỏ này, hai người Bạch Thất tự nhiên không có khả năng đi đến chỗ rất xa. Chỉ tới một góc tường phòng nhỏ, thì ngừng lại.

Bạch Thất nhìn Đường Nhược, giơ tay sờ lên mặt cô: “Vì cái chết của cô ta mà đáng tiếc?”

Đường Nhược thoáng dừng một chút, không có trả lời.

Xuyên qua thế giới này đến nay, tuy cô đã gặp rất nhiều zombie cùng hình ảnh huyết tinh, nhưng quả thật lần này là lần đầu tiên trông thấy một người sống chết trước mắt mình.

Bạch Thất ôm cô, ôm cô vào trong ngực: “Không cần tiếc, loại người như cô ta cho dù hiện tại không chết, tính cách như vậy ở cái tận thế này cũng không sống lâu đâu.”

Đường Nhược rốt cục nói: “Em không có tiếc cho cô ấy, chỉ là em cảm thấy cái chết của cô ta, có lẽ em cũng muốn gánh một chịu phần lớn trách nhiệm.”

Bạch Thất: “Là cô ta tự tìm đấy, như thế nào lại trách em.”

Đường Nhược đem tinh thần lực bao bọc hai người lại vào trong: “Trước khi tiến vào đầu óc cô ấy… Giống như có thể khống chế suy nghĩ của cô ấy, em còn thấy được ký ức từ nhỏ đến lớn của cô ấy…”

Bạch Thất buông Đường Nhược ra, có chút kinh ngạc: “Em vừa nói có thể khống chế được suy nghĩ của cô ta?”

Anh không nghi rằng tinh thần lực của Đường Nhược có thể phát triển nhanh đến vậy, anh tưởng khống chế tư duy của người khác như thế nào cũng phải chờ tới tinh thần lực đã ngoài cấp 4 mới có thể sử dụng với người khác, mà hôm nay Đường Nhược mới cấp 2 đã có thể khống chế được suy nghĩ của người khác rồi…

Đường Nhược nghĩ nghĩ nói: “Cũng không thể khống chế hoàn toàn, chỉ là can thiệp trong nháy mắt, về sau lúc cô ấy điên cuồng, em thì không làm được rồi.”

“Ừm.” Bạch Thất nói: “Đợi đến cấp 3 mới có thể càng tùy ý một chút, về sau có thể luyện tập khống chế cái tinh thần lực này.”

Đường Nhược lập tức không có thương cảm như vừa rồi, có chút dở khóc dở cười nói: “Em muốn tìm ai luyện tập, anh sao?”

Bạch Thất hôn khóe miệng Đường Nhược, nở nụ cười: “Cũng có thể.”

Lúc hai người trở về, sự tình trong nội viện cũng đã giải quyết.

Tô Tiêm Ảnh bị thương quá nặng, không cứu được. Người phụ nữ họ Triệu tuy chỉ ngộ sát, cũng coi như thành lập nên tội giết người, nhưng tình huống bây giờ đặc thù, cũng cho phép cô ta lấy công chuộc tội.

Phan Hiểu Huyên giảng giải cho Đường Nhược nội dung tiếp theo.

Cuối cùng, cô tổng kết một câu: “Ác nhân cũng thật sự có ác báo ah.”

Đối với vấn đề Tô Tiêm Ảnh ác hay không, Đường Nhược không bình luận.

Bởi vì thế giới quan của Tô Tiêm Ảnh bị lệch từ nhỏ đến lớn, tự nhiên không dưỡng ra được nhân sinh quan chính xác.

Trong mắt cô ta, như vậy là chính xác. Nhưng trong mắt người khác, cô ta như vậy là sai lầm.

Đêm nay Đường Nhược ngủ không an ổn, hôm nay lần đầu tiên cô tiến vào đại não của người sống, vốn dĩ tinh thần lực tiêu hao nghiêm trọng, mà nửa đêm, mặc dù Tào tiến sỹ không có cho Vệ Lam uống nước thuốc lần nữa, nhưng vẫn như trước ngồi xuống nhìn Vệ Lam.

Đường Nhược cảm giác mình như vậy nữa, sẽ suy nhược thần kinh mất.

Tối hôm qua thiếu chút nữa một đêm không ngủ, ngày hôm sau sắc mặt cũng không tốt theo.

Bạch Thất biết rõ nguyên nhân, rời giường xong trực tiếp ôm lấy cô vào trong xe mình.

Liền đồ đạc trên mặt đất trong phòng cũng là Điền Hải thu dọn đấy.

Phan Hiểu Huyên không biết nguyên nhân, trông thấy Đường Nhược ngay cả bữa sáng cũng không ăn mà đã lên xe, đi qua thông qua cửa sổ xe đưa cho cô mấy cái bánh gạo, vốn muốn nói vài câu nhưng Bạch Thất hoàn toàn cho thấy nét mặt “Xin miễn tiếp khách” đến, cho nên cũng chỉ có thể rời đi.

Phan Hiểu Huyên vừa đi.

Bạch Thất để cho Đường Nhược dựa vào mình ngủ.

Đường Nhược cũng thật sự mệt muốn chết rồi, không có nói thêm cái gì, trực tiếp tựa vào người Bạch Thất nằm ngủ.

Ngày hôm qua mọi người đã biết sự lợi hại của muỗi, lần này nhân viên gác đêm cũng có chuẩn bị, vì vạy sáng sớm hôm nay tiếp tục lên đường bình thường.

Lần này quân đội đi liên tục 5 ngày mới tới thành phố S.

Vệ Lam làm trưởng quan chấp hành nhiệm vụ lần này, quân đội đến trụ sở khác làm giao tiếp tự nhiên cũng là anh ta.

Lần này có thể liên lạc với căn cứ tổng cộng có 4 cái, thành phố Biên Hòa, thành phố S cùng thành phố H và thành phố A của Vệ Lam.

Tổng cộng 3700 tên lính, khoảng 900 dị năng giả, trong 3700 lính cũng có khoảng 800 chiến sĩ là dị năng giả.

Thành phố S kiến thiết sớm hơn thành phố A, thời điểm bọn người Bạch Thất đi qua cổng bắc, từng người còn phải làm đăng ký, trừ độc cho xe, chỉ định đến các loại địa phương ở kho hàng lớn lần lượt trải qua kiểm tra mới có cho tiến vào căn cứ thành phố S.

Thành phố A nguyên nhân bởi vì ở xa nhất, thời điểm bọn họ đến, binh sĩ thành phố khác cũng đã tập trung lại đây.

“Thật không tiện, Vệ Lam, chậm trễ thời gian của các cậu.” Thị trưởng thành phố S nghênh đón Vệ Lam. “Chủ yếu là con virus này thật lợi hại, còn có thể truyền nhiễm thông qua muỗi, không thể không kiểm tra nghiêm mật.”

Vệ Lam vươn tay cùng hắn bắt tay một chút: “Không có việc gì, mọi người làm theo luật, chúng tôi có thể hiểu được. Nói đến muỗi đốt, Tào tiến sĩ đang nghiên cứu, cô ấy nói có thể tinh luyện ra một loại vắc – xin phòng bệnh, để cho người bình thường sinh ra kháng thể đối với con muỗi này.”

“Thật vậy chăng? Kia thật sự là quá tốt, trước chúng tôi bên này không biết, bị sau cũng không để ý, trong căn cứ đột nhiên xuất hiện một đám zombie, làm ở đây tổn thất thảm trọng, nếu như có vắc – xin phòng bệnh, vậy thì xử lý tốt rồi…”

“Lần này mọi người tổn thất bao nhiêu người…”

Hai người vừa đi vừa nói, thị trưởng mang Vệ Lam đi phòng họp gặp những trưởng quan chấp hành tới từ những trụ sở khác.

Phụ tá của Vệ Lam theo từ thành phố S an bài tốt nhóm các binh sĩ cùng dị năng giả chỗ ở chung.

Cái chỗ ở này  là  trên quảng trường dựng lều vải tạm thời, nhân viên quá nhiều, căn cứ căn bản khong an bài được, đành ở trên quảng trường, để cho người nhận nhiệm vụ tới nhà máy điện hạt nhân ở chỗ này chen lấn.

Vì vậy mọi người trong đoàn xe cầm lều vải mình mang đến, dựng trên quảng trường.

Đất trống cũng có hạn, lều vải được dựng lên cũng chỉ là loại lều nhỏ hai người mà thôi.

Chưa đến một giờ, tất cả mọi người đều dựng tốt lều trại, có chút đoàn đội là còn chậm đấy, còn có người từ quân đội đến hỗ trợ.

Đoàn xe Tùy Tiện đem vây lều trại thành hình tròn, chính giữa để một khoảng đất trống, để cho mọi người có thể ngồi cùng một chỗ với hau nói chuyện.

 

Chương 100: Tô cô nương.

Dựng xong lều vải là đến giờ cơm chiều, không gian của Phan Hiểu Huyên tăng lên đến khoảng 20m2, có thể mang rất nhiều đồ vật, cho nên thời điểm mọi người đi ra, trừ đồ đạc mang trên xe, còn lại đều chất đầy trên xe của cô ấy.

Bếp lò, nồi sành bát đũa đều lấy ra, có thể nấu cơm ngay tại chỗ.

Trước khi đi theo quân đội, tuy có cơm ăn, nhưng căn bản đều là đồ ăn sẵn.

Quả hạch, óc chó cái gì, bánh đậu xanh, thịt kho đóng gói chân không…

Một đoàn người cũng đã lâu không được ăn cơm nhà

Bữa nay mọi người nấu mỳ sợi, trực tiếp gắp từ nồi cho vào bát mình.

Đương nhiên bên trong có rất nhiều nguyên liệu, lạp xưởng hun khói, trứng mặn cái gì…

Mọi người đang ăn, một giọng nói kinh hỉ truyền tới: “Bạn Bạch…”

Đương nhiên, họ Bạch có rất nhiều, cho nên, tiếng gọi bạn Bạch này cũng không có khiến cho Bạch Thất xoay đầu lại.

Nhưng mà người nọ hiển nhiên cảm thấy gặp được người quen ở chỗ này là việc vô cùng may mắn, lập tức chạy tới, “Bạn hoc Bạch Ngạn, nhìn thấy bạn ở đây thật sự là quá tốt.”

Bạch Thất ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hứa Bân Minh đã từng gặp ở clb khoa học kỹ thuật.

Hiển nhiên, Bạch Thất đã quên mất nhân vật như thế. Anh lễ phép “Uk” một tiếng, cúi đầu tiếp tục kẹp thức ăn cho Đường Nhược.

Nhưng đã từng làm tiếp đón sinh viên đại học S Hứa Bân Minh, sao lại không gặp loại chuyện này, lập tức ngồi vào bên cạnh Bạch Thất: “Mọi người không có việc gì thật sự là quá tốt, lần trước mọi người đi thu thập vật tư, còn vừa đi không trở lại, làm bọn mình lo lắng gần chết.”

Bạch Thất đầu đều không nâng.

Hứa Bân Minh nhìn bọn họ đều đang ăn mì, không để ý đến mình, chuyển chủ đề nói: “Bạn học Đường, nhìn thấy bạn ở đây cũng thật tốt quá, cậu cùng bạn Bạch thật là lợi hại, luôn ở bên nhau…”

Đường Nhược ngẩng đầu nhìn anh ta một cái.

Cảm giác, những lời này, là lạ đấy.

Ngoại trừ Đường Nhược liếc sang, mọi người đều không để ý đến Hứa Bân Minh.

Hứa Bân Minh cảm giác dù sao mình cũng đã ngồi xuống thì nói tiếp: “Mọi người thả gia vị gì vào nồi vậy, thơm quá ah.”

Ngoại trừ Phan Đại Vĩ thỉnh thoảng phát ra tiếng khi ăn mì, lại không nghe thấy tiếng của người khác.

“Đây không phải là mì nấu trứng gà sao? Mì nấu trứng gà, màu sắc vàng óng ánh, trông rất ngon…”

Động tác hút mỳ của Phan Đại Vĩ vang lên.

“Loại trứng gà này có mùi thật thơm, còn có thuần mùi thơm tinh bột lúa mì, quả thật là già trẻ đều thích hợp…”

Phan Đại Vĩ uống canh phát ra tiếng ừng ực.

“Nhìn xem sợi mỳ mềm mại, nhẹ nhàng, khoan khoái ngon miệng, hình như dinh dưỡng rất phong phú…”

Phan Đại Vĩ đánh ợ một cái.

Hứa Bân Minh còn nuốn nói tiếp cái gì đó.

Phan Đại Vĩ bỏ bát xuống, tán thưởng nói: “Trước kia tôi còn không biết món này ngon như vậy, cháu giảng một hồi, đột nhiên chú cảm thấy món này thật ngon vô cùng.” Nói xong vỗ bả vai Hứa Bân Minh, “Người trẻ tuổi không tệ, không tệ có tài ăn nói.”

Hứa Bân Minh: “…”

Tôi nói lâu như vậy, các người không có nghe ra ý tưởng chính của tôi là cũng muốn một bát ư!

Mì đều đã ăn xong, cũng không có phần của Hứa Bân Minh, anh ta đành phải đứng lên: “Vậy thì mình đi trước, bạn học Bach, có rảnh qua đội của bọn tôi bên kia ngồi một chút ah, các bạn cùng trường đại học S và đại học D đều ngồi bên trong, Vũ Vi cũng bên đó đấy.”

Bạch Thất “ưm” một tiếng, ôm cả người Đường Nhược khom mình tiến vào trong lều.

Lúc ở trên xe Đường Nhược chưa ngủ đủ, hiện tại ở trong lều vải của bọn họ, nhất định phải để cho cô ngủ nhiều một lát.

Tự tìm mất mặt, Hứa Bân Minh cũng không có lộ ra vẻ mất hứng.

Tận thế đã đến hơn hai tháng, hùng tâm tráng chí lúc ban đầu thức tỉnh dị năng đã biến mất hầu như không còn, chỉ còn lại kinh nghiệm tang thương khéo đưa đẩy tại tận thế.

Tại cái dạng xã hội này, nếu như không muốn xem sắc mặt người khác, như vậy cần có năng lực đầy đủ cường đại!

Hứa Bân Minh trở về vị trí đoàn đội bọn họ, rất tự nhiên nói ra việc mình nhìn thấy Bạch Thất.

“Cái gì, Bân Minh, cậu nói thật sao, cậu nhìn thấy Bạch Ngạn rồi hả?” Tô Vũ Vi có chút kích động, thiếu chút nữa kéo Hứa Bân Minh mang mình đi tìm Bạch Thất.

Cô rất kích động, vốn tưởng rằng Bạch Thất ngày đó ra cửa thu thập vật tư, cũng sẽ trở lại Clb Khoa học kỹ thuật, cho dù không trở lại Clb Khoa học kỹ thuật, cũng sẽ tìm đến căn cứ quân đội thành phố H.

Nào biết đâu rằng một đi là hai tháng đều không nhìn thấy đối phương. Hai tháng, nếu như tại trước tận thế, cô còn tin tưởng sẽ có ngày mình còn gặp lại anh, nhưng hôm nay bên ngoài nhiều zombie như vậy, Bạch Thất còn phải bảo vệ Đường Nhược không có dị năng…

Cô chờ chờ, đều cảm giác đối phương có khả năng táng thân trong bụng zombie.

Bây giờ nghe Hứa Bân Minh nhắc tới, đương nhiên không chỉ vui như thế.

Hứa Bân Minh nhìn bộ dạng của cô, có chút ảm đạm nói: “Đúng vậy ah, còn nhìn thấy vị hôn thê của anh ta là bạn học Đường nữa.”

Đồng Cầm Cầm nghe xong ở một bên, ngạc nhiên nói: “Vị hôn thê của Bạch Ngạn đúng là da dày ah, không có dị năng còn dám tới đây làm nhiệm vụ, không sợ bị người khác dùng nước miếng làm cho chết đuối sao?”

Hứa Bân Minh nghĩ nghĩ, nói: “Mọi người trong đoàn bọn họ không tệ lắm, vừa rồi cơm tối là mì sợi nấu với trứng gà, bên trong còn có lạp xưởng hun khói cùng trứng mặn các loại.”

“Thật đúng là…” Đồng Cầm Cầm hướng về phía Hứa Bân Minh nhìn một cái, “Mình đúng là hiếu kỳ với tiểu thư chỉ có bề ngoài kia rồi, có thể có bao nhiêu năng lực, làm cho một Bạch Ngạn đối xử như vậy với cô ta.”

Nghe được Bạch Ngạn không phải tới một mình, còn mang theo cái gọi là vị hôn thê, Tô Vũ Vi vừa rồi còn kích động cao hứng thoáng cái đã không còn, cô ta nhìn Đồng Cầm Cầm, nhẹ nói: “Cầm Cầm, không phải cậu nói Bạch Ngạn sau một tháng sẽ ghét vị hôn thê này sao?”

Đồng Cầm Cầm dừng một chút, nói: “Đó là bởi vì Bạch Ngạn không có người tham chiếu để so sánh, Bạch Ngạn đã là người trọng tình trọng nghĩa, cậu càng nên đi theo anh ấy, bằng không thì Bạch Ngạn sẽ bị cô gái kia liên lụy chết.”

Tô Vũ Vi cúi đầu: “Không, mình sẽ không đi làm người thứ ba đâu.”

Cô tự nói với lòng mình, trừ khi bọn họ chia tay trước, hoặc Bạch Ngạn trước buông tha vị hôn thê của anh.

Hứa Bân Minh vẫn đứng bên cạnh nghe được lời nói này, lông mày không khỏi buông lỏng: “Vũ Vi, kỳ thật trên cái thế giới này đàn ông tốt hơn Bạch Ngạn còn nhiều, rất nhiều…”

Cô ta chưa nói xong, Đồng Cầm Cầm ngắt lời nói: “Cậu muốn nói cậu tốt hơn Bạch Ngạn nhiều sao?”

Hứa Bân Minh quệt miệng, nhỏ giọng nói: “Ít nhất, mình không có chọc hoa đào.”

Đồng Cầm Cầm cắt một tiếng nói: “Đó là do cậu không có mị lực.”

Ở thành phố S một đêm, Vệ Lam cùng những quan chấp hành nói một đêm, còn mời Bạch Thất đi qua thương thảo, đối với loại hội nghị chính trị này, Bạch Thất thật sự không có dục vọng đi qua, vì vậy tặng cơ hội này cho Hồ Hạo Thiên, nhưng Hồ Hạo Thiên cũng thật sự không muốn bị anh ta tàn phá.

“Cái hội nghị này còn mệt hơn đại hội cổ đông, tôi mới không đi.”

Phan Đại Vĩ nói: “Ồ, tôi còn chưa tham gia loại hội nghị này bao giờ đây.”

“Chú Phan, vậy cái nhiệm vụ gian nan này đành phải giao cho chú rồi!”

Vì vậy Phan Đại Vĩ hấp tấp đi.

Thông báo: Pass từ chương 101+200. Tiêu chuẩn nhận pass là trên 20 comt, mỗi comt phải trên 3 dòng và có nội dung. Những bạn nào lười comt thì đợi gỡ pass nha.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion14 Comments

  1. Tô Tiêm Ảnh chết một cách lãng xẹt. Tận thế cô ta không bị zombie ăn cũng không tha hóa thành zombie, còn có được lực lượng sức mạnh. Cô ta móc nối quan hệ với mấy gã đàn ông cũng không tệ vậy mà lại vô tình vấp ngã chết. Nếu như cô ta không có quá khứ tối tăm từ nhỏ thì không biết cuộc đời cô ta có thay đổi không. Tô Tiêm Ảnh vừa chết thì Tô Vũ Vi lại xuất hiện. Bạch Thất à hoa đào của anh nhiều quá.
    Cảm ơn editors

    • Truyện hay mà sâu sắc.nhưng mình thấy Tô tiêm Ảnh cũng đáng thương quá .còn nữa tại sao không ai tranh giành nữ chính vậy nhỉ .cảm ơn bạn editor đã edid

  2. Tô cô nương thật ra cũng có chút đáng thương. Hình như Tào Tiến sĩ phát hiện Đường Nhược có tinh thần lục rồi, không biết có ảnh hưởng gì không. Mà một Tô cô nương không còn, lại thêm 1 Tô cô nương khác, hi vọng Tô cô nương này không đáng ghét.

  3. Công nhận Tô Tiêm Ảnh chết một cách lãng xẹt thật. Ít nhất pải cho cô ta bẽ mặt hoàn toàn đã hãy chết chứ. Còn mấy cái râu ria như Tô Vi mà cũng đòi mơ mộng đến Bạch Ngạn nhà ta, thấy ghét.

  4. TTA đúng là số nhọ nhỉ. Bày ra đủ trò chỉ vì muốn sự chú ý của BT. Nhưng chẳng làm được gì thì mất mạng. Ít nhất cô ta cũng có dị năng cũng có PVG che chở cứ đàng hoàng mà sống có phải hơn không.
    Lần này 1 TTA phiền phức mất thì lại xuất hiện 1 thiêu thân TVV nữa. Hi vọng ả này khôn ngoan hơn TTA kia đừng xen vào chuyện Bt ĐN không có thì lại có ngày có kết như nhau.
    Cảm ơn edictor

  5. Vũ Vi này cũng không phải quá đáng ghét nhỉ, nói chung vẫn còn có chỗ mẫu chốt nhưng không biết sau này có thoái hóa k thôi.kkk

  6. TTA vậy mà chết một cách lãng xẹt thế, xem bà bị cho xấu mặt còn chưa đã mà. Ôi ĐN bây giờ đã xâm nhập vào được não bộ của người khác rồi, còn xem được cả ký ức của người ta nữa, chị càng ngày càng bá đạo. Cái hội bạn cùng khóa với anh sao mà thấy ghét, đc cái hả hê là mon men bon chen đòi xin ăn mỳ cùng nhưng không có cửa nhé, mà sao BT có duyên hoa đào với gái họ Tô à, 1 Tô Tiêm Ảnh vừa chết lại xuất hiện Tô Vũ Vi cũng ảo tưởng không kém.

  7. ;69 sao toàn thấy đồng chí bạch chọc hoa đào vậy. K thasy đc sự hấp dẫn của tiểu đường đường à? Chuẩn bị có nữ phụ lên sàn roài. Ngóng quá cơ. Nhưng ta đang tò mò về tiến sĩ tào. K biết lại ủ mưu j mí e vệ đây. Thank nàng đã edit nha. Chăm chỉ comment để đc nhận pass :))

  8. Người ta nói không tìm chết sẽ không chết, nếu má Tô kia hiểu thì đâu tới nỗi. Tào tiến sĩ có lẽ phát hiện gì rồi, cảm thấy bà này như tai họa ngầm vậy. Có lẽ họ Tô trong truyện này đều là nhân vật phản diện.

  9. Ô TTA chết thế là kết thúc được một cái phiền toái.
    Mà sao anh Bạch đi đâu cũng chọc hoa đào thế? Lần này lại làm DN ghen nữa cho coi. Mà cái tên HMB kia đúng là mặt đủ dày đấy. Biết ngay là tới xin ăn mà. Hừ

    Tks tỷ ạk
    Nếu muội được pass thì email của muội đây ạ: thaole13494@gmailcom

  10. Ko ngờ được là cái chết của Tô Tiệm Ảnh lại nhanh chóng và chớp nhoáng như thế luôn. Điên điên khùng khùng rồi là bị xiên phát chết luôn. M nghĩ rằng bạn này còn phải làm mưa làm gió, oán hận tình thù ghê ghớm lắm cơ, ai dè hạn màn nhanh quá. Nhưng mà Bạch Thất có nhiều hoa đào quá, 1 bạn Tô đi lại có 1 bạn Tô đến….. Sao ko thấy hoa đào của Đường Nhược mà lại có mỗi Tào tiến sĩ để ý đến vậy >”<

  11. Một Tô cô nương vừa mới nhận cơm hộp, lại thêm một Tô cô nương khác xuất hiện =)) Làm như tác giả có thù với họ Tô ;32 bà nào cũng có độ tự tin ngút ngàn trời xanh.
    À mà họ Tô một (Tô Tiêm Ảnh) chết đơn giản có lẽ do bạn học Tô có quá khứ đau khổ nên tác giả cho bạn học Tô ra đi coi như nhẹ nhàng. Mình chỉ không biết bà Tô hai (Tô Vi Vi) đạt đến đỉnh cao nhân vật nữ phụ cao thâm mặt dày và ra đi huy hoàng ;70

  12. Kết thúc một cuộc đời, TTA đúng là có quá khứ đáng thương nhưng cô ta đã chọn con đường mình trở thành thì không thể trách ai khác, ai cũng có lựa chọn của mình mà
    Lại nói về năng lực của chị Đường ngày một mạnh rồi, lúc đó tức giận nên có thể tạo thêm tý động lực, nhưng hình như là Tào tiến sĩ kia cũng thấy được năng lực của chị Đường rồi thì phải
    Vừa mới hết TTA lại lòi ra một số “bạn học” mới rồi, đúng là mình ở yên rắc rối cũng tìm đến
    Cảm ơn các bạn đã edit nha

  13. Haahah, HBM này thật kiên trì vì 1 miếng mì trứng, nhưng làm sao qua đc PDV. Tội nghiệp thanh niên trẻ chưa hiểu sự đời
    1 bạch liên hoa ra đi thì lại 1 tiểu tam tự cho là thanh cao xuất hiện, ta mỏi mắt chờ mong nhaaa

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close