Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 743+744

4

Chương 743: Gặp lại Quyền Thập Phương

Edit: Thu Hang

Beta: Tiểu Tuyền

Lúc này Xích Tất Hổ cung kính bẩm báo lại quá trình và kết quả cuộc chiến với Tẩy Kiếm Các cho tới khi Hàng Thần Thuật kết thúc. Lúc này vừa vặn Lang Gia trở lại Ẩn Lưu, hắnđã tới cảnh giới tiên nhân chi cảnh, Xích Tất Hổ mới có thể sử dụng Hàng Thần Thuẩ từ cách xa mấy chục vạn dặm mời hắn ra. Chân thân của Lang Gia là Kim kê, hắn cho mấy vị tướng quân mỗi người mấy sợi kim mao làm tín vật sử dụng Hàng Thần Thuật.

Thời gian cấp bách, nàng không có thời gian chờ người mang tin tức qua lại.

Đêm đó nàng lấy đi một sợi kim mao, sau đó nói lời từ biệt các tướng lĩnh Hắc Phong quân rồi rời đi theo hướng đông bắc. Hắc Phong Quân kế tiếp sẽ trở lại rừng rậm Ba Xà nghỉ ngơi để hồi phục, sau đó có thể sẽ tăng viện cho chiến trường Đông Bắc, còn nàng muốn trước tiên tới Thiên Lôi Tuyệt Ngục thử xem có thể cải tiến Phệ Hồn Tiễn ở cấm khu, sử dụng thiên lôi cường đại nhất luyện nó.

Trước khi đi, nàng đem A Hoa giao cho Hắc Lang, để hắn trước khi trở lại rừng rậm Ba Xà thì để nó ở thành thị gần đó. Tiểu Miêu này đối với nàng có ân cứu mạng, mặc dù rừng rậm Ba Xà không thích hợp để nó ở lại, nhưng ít nhất nàng có thể đảm bảo nó ở thế giới loài người cơm áo không lo. Với tính tình cùng thiên phú tu luyện của A Hoa, đây có lẽ là phương thức sinh tồn thích hợp nhất với nó.

Nàng lên thuyền ngọc, tốc độ so với hơn mười ngày trước nhanh hơn một phần ba, hiển nhiên đã tiến vào độ kiếp tiền kỳ, giúp nàng đối với thần lực điều khiển càng thêm tự nhiên.

#####

Mưa rơi đã hai ngày, khí trời vừa lạnh vừa ướt. Lưu lão đầu chán ghét thở dài, cảm thấy lưng cùng gối đều mơ hồ đau nhức.

Người có tuổi đều không được việc gì, trời hơi thay đổi, thân thể lại bắt đầu bãi công.

Nơi này là trấn Phú Bình thuộc Tân Châu. Tên gọi không tệ, chỗ này cũng rất thái bình, nhưng không – phú, lý do rất đơn giản – trấn Phú Bình nằm cách cấm địa nổi danh của Nam Chiêm Bộ Châu “Thiên Lôi Tuyệt Ngục” chỉ năm mươi dặm.

Nơi này cách địa điểm trời giáng ngũ lôi quá gần, khiến thổ nhưỡng Trấn Phú Bình hết sức khô cằn, cho dù hoa màu có thể lớn lên nhưng cũng không thể phát triển, lương thực mà Trấn Phú Bình dùng hàng năm có hơn phân nửa là mua từ địa phương khác. Bết bát hơn chính là tỷ lệ sinh dưỡng của địa phương này quá thấp, trong mười năm phụ cận xóm giềng của Lưu lão đầu cũng chỉ có ba hộ có tôn tử. Phải biết rằng năng lực sinh dưỡng của người phàm không kém chuột đất là bao.

Song dưới loại tình huống này, ngay cả việc nối dõi tông đường cũng rất là khó khăn, dân số trong trấn không đạt tới chín trăm người, thua xa những trấn nhỏ khác. Nói đến lý do, ngoài lý do về vị trí là cấm khu, nghèo tới nỗi chim cũng không đẻ trứng, tiên phái quản hạt cũng không trông cậy có thể thu được gì. Người tu tiên đi qua nơi này cũng ít ỏi, dù sao tu vi càng thâm hậu kiến thức càng nhiều hơn, càng hiểu rõ ràng sự đáng sợ của thiên lôi. Đồng thời nơi này cũng sẽ không có yêu quái xuất hiện, bởi vì lôi điện chính là khắc tinh của tất cả uế vật trong trời đất.

Cho nên ở địa phương nhỏ độc lập này, trừ ăn và việc sống chết, còn lại coi như thái bình. Dù là loạn thế cũng không ảnh hưởng tới nó.

Lưu lão đầu cũng cảm thấy vận khó của mình không tệ. Bốn mươi năm trước, buổi tối một ngày trước khi hắn rời khỏi nơi này, có một người vỗ cổng tre nhà hắn. Từ trang phục diện mạo của đối phương, hắn nhận ra đây chính là người tu tiên, là thần tiên lão gia trong truyền thuyết. Không đợi hắn sọ hãi quỳ gối xuống, đối phương đã ném cho hắn một thỏi bạc lớn.

Khối bạc lớn này thực đáng yêu, hắn còn chưa từng mơ ước có được khối bạc lớn sáng như tuyết đến vậy, sau đó hắn nghe người này nói “Ta muốn mượn sân nhà ngươi để thanh tu, hàng năm hai mùa xuân hạ sẽ tới nơi này nửa năm, trong viện mọi sự vẫn do ngươi lo liệu”

Hắn tất nhiên chỉ có thể nói được, hơn nữa hàng năm nhận bạc đủ cho hắn sống thư thả tới mười năm. Từ đó hắn chặt đứt ý niệm muốn rời đi.

Cho đến thật lâu sau này, hắn mới biết tu sĩ mướn sân nhà hắn tên gọi Bạch Kình, là thủ lĩnh môn phái rất có tiếng ở Nam Chiêm Bộ Châu. Lại qua thật lâu Bạch Kình mang theo một thiếu niên tuấn lãng tới, nói với hắn “Đây là đồ nhi của ta, cũng tới nơi này thanh tu”

Thật ra thì hắn cũng không biết địa điểm bọn họ thanh tu. Mỗi sáng sớm hai thầy trò liền ngự kiếm rời đi, cho tới ban đêm mới trở về.

Ngoài phòng mưa rơi càng lúc càng lớn. Lưu lão đầu vào phòng chứa củi, phủ thêm mấy tấm vải dầu đảm bảo củi không bị làm ướt, lúc này mới xách mấy cây trở về phòng thêm vào lò.

Nhiệt khí xua đi sự lạnh lẽo, hắn từ phòng bếp bưng lên một đĩa lạc cùng nửa hũ rượu lâu năm, lúc này mới thư thái ngồi xuống. Thế nhưng vừa nhai hai củ lạc, bên ngoài cổng tre đã vang lên tiếng gõ cửa.

Tiểu tử họ Vương cách vách lại tới vay tiền? Mười lăm văn tiền lần trước vay còn chưa trảđ ấy. Người đã già, lại không có con nối dõi, khó tránh khỏi coi nặng tiền tài. Lưu lão đầu quyết định chủ ý, lần này tuyệt không mềm lòng “Người nào đấy?”

Hắn hô một tiếng, mới nhớ tới tiếng gõ cửa này một dài hai ngắn, cực kỳ nhã nhặn. Vương tiểu tử tính cách vội vàng, nếu không thấy đáp còn không đem cửa đập rầm rầm sao?

Quả nhiên bên ngoài vang lên giọng nói thanh thuý, giọng nữ có thể so với chim hoàng oanh “Lão giả, ta tìm Quyền Thập Phương”

Hắn đời này chưa từng nghe qua âm thanh dễ nghe tới vậy. Lão đầu run sợ một lát, mới nghĩ tới tu sĩ lão gia quả thật đã thông báo chuyện này, vội vàng choàng áo đi ra ngoài.

Ngoài cửa viện quả nhiên là một cô nương thanh tú động lòng người, nàng mặc quần áo tím, đang che một chiếc dù. Nước mưa chảy xuống giống như mành thuỷ tinh, làm hắn không nhìn rõ mặt nàng, nhưng thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là tay nàng, một bàn tay nhỏ nhắn, xinh đẹp, trong màn mưa càng làm nổi bật độ trắng, tựa như bạch ngọc.

Hắn từ nhỏ tới giờ chưa từng thấy tay cô nương nhà ai có thể dài đẹp như vậy, hiển nhiên đây là một quý nhân. Hắn không dám chậm trễ, vội mời nàng vào nhà, lại cười nói “Quyền tiểu ca còn chưa có trở lại, cô nương đợi trong viện của hắn được chứ?” Hắn và thầy trò Bạch Kình chung đụng đã lâu, sớm bỏ qua sự cung kính lúc ban đầu

Nàng cười một tiếng nói “Cám ơn”

. . . . . .

Cho tới khi trời tối, Quyền Thập Phương  mới về tới tiểu viện.

Còn chưa vào tới cửa viện, hắn đã nghe thấy bên trong truyền tới tiếng nói quen thuộc, tiếng cười thoải mái.

Rất nhiều đem tỉnh lại từ trong mộng khi nghe thấy âm thanh như chuông bạc này, thanh thuý khiến cho lòng hắn đột nhiên mơ hồ đau đớn.

Cười tới không có gì ngăn cách như vậy, cô gái này rốt cuộc sao có thể không tim không phổi tới vậy? Quyền Thập Phương khẽ cau mày, đẩy cửa đi vào.

Ninh Tiểu Nhàn khoanh chân ngồi trên giường gạch, dang vui vẻ cùng Lưu lão đầu hàn huyên. Thân thể cuộn tròn, thoạt nhìn càng thêm nhỏ bé. Nghe thấy tiếng động, nàng xoay đầu, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nồng đậm, mắt hạnh nheo lại, da thịt trong veo như nước có ba phần ửng đỏ.

Quả nhiên là bộ dáng hắn nhớ kỹ trong lòng. Quyền Thập Phương bất động thanh sắc thở dài một hơi, nghe thấy mình mở miệng, giọng nói như mất đi hai phần “Ninh Tiểu Nhàn, đã lâu không gặp?”

Hắn rõ ràng có rất nhiều chuyện muốn nói, muốn hỏi. Kể từ khi hắn rời khỏi Kính Hải Vương Phủ, kể từ khi hắn đi ra khỏi Thiên Lôi Tuyệt Ngục, biết được nàng chết đi, kể từ khi nghe được Hám Thiên Thần Quân vì nàng mà ra tay sát nghiệt, tên của nàng trong một đêm truyền khắp Nam Chiêm Bộ Châu …Tức giận, kinh hoàng, hối hận, mừng thầm, thậm chí cả hâm mộ và tuyệt vọng, trước sau ngắn ngủi bất quá nửa năm, hắn sống tới lúc đó, tâm tư chưa bao giờ chuyển đổi nhiều như vậy.

Trong vòng nửa năm đó, hắn không có một ngày có thể tu luyện tốt. Nhưng giờ phút này giai nhân trước mặt, thiên ngôn vạn ngữ lại chỉ hoá thành một câu này.

Hắn thật hận bản tính chất phác của  mình.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn hắn, nụ cười bất tri bất giác thu lại, ngập ngừng nói “Quyền sư huynh”. Cũng không biết tại sao, đối mặt với Quyền Thập Phương, đáy lòng nàng luôn luôn có hai phần bất an. Hơn ba năm không gặp, ngũ quan nam tử trước mặt càng thêm thâm thuý tuấn lãng. Không biết có phải liên quang tới viện tu hành trong Thiên Lôi Tuyệt Ngục hay không, khí chất ôn hoà bớt đi không ít, giữa lông mày tăng thêm ba phần bén nhọn sắc sảo.

Trong đầu nàng đột nhiên hiện lên ý nghĩ, tựa hồ như Quyền Thập Phương và sư phụ hắn Bạch Kình càng lúc càng giống nhau.

Lưu lão đầu bên cạnh mặc dù cả đời không vợ, nhưng sống tới sáu mươi tuổi, chưa từng ăn thịt heo nhưng cũng đã thấy qua heo chạy, giờ phút này thấy không khí trong phòng biến đổi, vội vàng ho nhẹ một tiếng nói “Nước trong phòng bếp đang đun, lão đi xem một chút”. Nói xong nhanh như chớp chạy mất, thoặt nhìn thắt lưng cũng không khom mà chân cũng không đau.

Quyền Thập Phương im lặng một lúc lâu, mới thấp giọng nói “Hắn đối với nàng … tốt không?”

Hắn rõ ràng không tính hỏi cái này, nhưng lời lại chạy tới miệng.

Hai người cùng biết – hắn – trong lời nói là ai. Ninh Tiểu Nhàn mỉm cười nói “Hắn đối với ta vô cùng tốt, ta rất vui”

Dung quang trên mặt nàng toả sáng, giữa lông mày có xuân ý nhàn nhạt, đã lột bỏ vẻ ngây ngô lúc gặp gỡ ban đầu, trở thành cô nương mới có phong vận thuần thục. Ý nhị như vậy, chỉ triển lộ ra từ người đã trải qua ân ái, trong lòng Quyền Thập Phương đau xót, vội vàng dời đề tài “Nàng muốn đưa vật gì vào Thiên Lôi Tuyệt ngục, lại nhất định phải bỏ vào tầng thứ chín sao?”

Nàng nghiêm nghị gật đầu “Thời kỳ thượng cổ, chỉ có Nghệ thần cung có thể đối phó với Âm Cửu U, nó cũngđược rèn trong lôi hoả bốn mươi chín năm mới có thiên cương chính khí khắc âm tà. Thời gian của chúng ta không nhiều, tuyệt đối không thể đợi tới bốn mươi chín năm, chỉ có để vào chỗ sâu nhất trong lôi ngục mới có tác dụng” Đôi mắt nàng tràn đầy trông mong nhìn hắn “Nghe nói lôi điện nơi đó như địa ngục, huynh có thể tưởng tượng ra?”

Quyền Thập Phương trầm ngâm nói “Thiên lôi Tuyệt Ngục cao hơn ba nghìn năm trăm trượng (mười km) thẳng lên trời xanh, quanh năm lôi điện vây quanh. Thời gian mỗi hô hấp, ước chừng có năm mươi lôi điện đánh tới, càng lên cao lôi điện càng mạnh. Ta tu luyện tới nay, nhưng chỉ có thể chống đỡ lôi điệnở tầng thư tư nửa ngày mà thôi, sư phụ ta đạo hạnh tinh thâm, cũng bất quá chịu được tầng thứ bảy. Mà tầng thứ chín là lôi bạo, chỉ có mấy vị từ thượng cổ … có thể chịu được, không tới nỗi bị đánh tới hồn phi phách tán”

Sắc mặt nàng thoáng cái trầm xuống “Nói như vậy, Phệ Hồn Tiễn không cách nào đưa tới tầng thứ chín”

Quyền Thập Phương đưa mắt nhìn nàng thật sâu, sau đó lắc đầu “Cũng không hẳn. Nếu là ta, thật không cách nào làm được. Nhưng nàng vận khí rất tốt” hắn hướng ngoài cửa hất cằm “Sư phụ lão nhân gia đang ởđây”

Bạch Kình cũng ở Trấn Phú Bình?

Ninh Tiểu Nhàn cả kinh, bỗng dưng quay đầu, quả nhiên thấy tia chớp chiếu tới trong tiểu viện, đột nhiên xuất hiện thêm một cái bóng màu trắng. Lấy tu vi của nàng hiện nay thế nhưng không cảm giác thấy người tới.

Chương 744: Kết Minh

Người tới một thân bạch y, khuôn mặt hạ thấp lộ ra sắc mặt nghiêm nghị, chính là người nàng từng có duyên gặp mặt vài lần, chưởng môn Triền Vân Tông, Bạch Kình.

Ninh Tiểu Nhàn vẫn còn nhớ cảnh tượng lần đầu tiên gặp Bạch Kình, khi đó vị chưởng môn này quanh thân tràn đầy kiếm ý, bản thân tựa hồ chính là một lưỡi đao tuyệt thế sắc bén, giống như người bên cạnh chỉ nhìn một cái sẽ bị cắt qua, khí thế bén nhọn như vậy bất luận đi tới nơi nào cũng chính là tiêu điểm của mọi người. Trên đường đi về phía tây, gặp qua trăm ngàn loại người, nhưng không có người nào chứa kiếm ý thuần tuý như vậy cả.

Nhưng hôm nay gặp lại, Bạch Kình tới gần trong phạm vi ba trượng, nàng lại không biết gì cả. Hơn nữa Bạch Kình lại thu lại khí thế toàn thân, thoạt nhìn mặc dù vẫn tràn đầy nghiêm nghị nhưng lại không có bộ dáng kiếm tiên không ăn khói lửa nhân gian của bốn năm năm về trước, tựa hồ bảo kiểm vào vỏ, không lộ phong quang nữa.

Nhãn lực của nàng xưa đâu bằng nay, chỉ có thể là tu vi của Bạch Kình đã tăng lên một bậc, chân chính đạt tới cảnh giới cao thâm bất lộ.

Nhìn tới đây, nàng ngược lại thanh tĩnh. Sau khi tu vi đạt tới Độ Kiếp Kỳ, tiến triển chậm chạp hơn, mỗi bước tăng lên là vô cùng khó khăn. Bạch Kình có thể có được hôm nay, có liên quan tới Cửu Chuyển Thăng Liên qua mà nàng tặng, nếu không ngay từ khi ứng phó lôi kiếp hơn ba năm trước đã sinh tử không rõ rồi.

Quả nhiên Bạch Kình thấy nàng, sắc mặt nghiêm nghị bỏ xuống, sau đó hơi thất kinh “Ninh Tiểu Nhàn, ba năm không gặp, tu vi của ngươi lại biến bộ vượt bậc?”

Phương thức tu hành của nàng cùng người khác không giống nhau, Bạch Kình mặc dù không nhìn ra nàng đã đến độ kiếp tiền kỳ, nhưng có thể phát giác thần lực mệnh mông quanh thân nàng, đã vượt xa tu sĩ luyện thần kỳ.

“May mắn, cũng không thể kém quá xa tốc độ tịnh tiến của chưởng môn được”. Nàng nhún vai, đối với khí thế của Bạch Kình không chút sợ hãi. Ngẩn người cùng Trường Thiên đã lâu, nàng đối với uy thế của người nào cũng có thể miễn dịch.

Tiểu cô nương này có thể chống lại uy thế của hắn, thuỷ chung là bộ dạng vô thúc vô câu. Bạch Kình nhướng mày nói “Muốn đưa vào Thiên Lôi Tuyệt Ngục vật gì? Mang tới cho ta xem”

Ninh Tiểu Nhàn đưa Phệ Hồn Tiễn ra.

Bạch Kìnhđem mũi tên sắc bén cầm trong tay, nghiên cứu qua lại mới nói “Đồ vật của thượng cổ Man Tộc? Ngươi cũng thật có bản lãnh, có thể bắt tới vật như vậy tới tay”

Nhãn lực chưởng môn Triều Vân Tông quả nhiên phi phàm, Ninh Tiểu Nhàn nói “Không phải ta lấy được, là nó tự chạy tới, đưa vào trong tay ta” Sau đó đem quá trình lấy Phệ Hồn Tiễn nói ra, cùng với xuất thân của nó đơn giản thuật lại, mới nói “Theo tư liệu để lại, Phệ Hồn Tiễn cần trải qua Cửu Tiêu lôi trong tần sâu nhất rèn giũa, mới hoàn thành bước rèn cuối cùng”

Bạch Kình lập tức nắm được trọng điểm “Nói cách khác, đây chỉ làý tưởng của người Man tộc, chưa xác định làm ra có thật đối phó được với Âm Cửu U?”

Nàng không thể làm gì khác hơn l àđàng hoàng gật đầu “Không sai, đúng là như vậy”

“Tình huống như vậy, ngươi còn muốn ta hao tốn khí lực, đem nó đưa tới chỗ sâu nhất trong lôi ngục”

“Đúng”

Nàng trả lời rất thẳng thắn. Bạch Kình cũng không có nổi giận, ngược lại nhăn mày, trầm ngâm một lúc lâu mới khẽ nghiêng đầu nói “Thập Phương”

Quyền Thập Phương vẫn đứng phía sau, giờ phút này mớ iđáp một tiếng, tự giác rời khỏi tiểu viện.

Trong phòng nhất thời chỉ còn hai người.

Bạch Kình đợi thân ảnh Quyền Thập Phương khuất hẳn, lúc này mới quay đầu nói với Ninh Tiểu Nhàn “Ngươi làm hại nó thật thảm. Nếu không phải ta đã từng hứa thì giờ phút này tất một kiếm bổ ra, lấy tính mạng yêu nữ ngươi” Lời nói của hắn lành lạnh, sát khí phát ra bốn phía trong phòng nhỏ.

Ninh Tiểu Nhàn không thèm để ý chút nào, bưng chén thô nhỏ lên, nhấp một ngụm nước “Bạch chưởng môn là người giữ chữ tín, sẽ không làm ra chuyện như vậy. Lại nói …” Nàng hồi lâu mới cười một tiếng, cực kỳ vũ mị nói “Ninh Tiểu Nhàn xưa đâu bằng nay, ngươi cũng không dám giết ta”

Mày kiếm của Bạch Kình nhướng lên, hiển nhiên cố đem tức giận đè xuống. Nàng nói không sai, cô nương này tu vi tinh thâm, đã không còn là tiểu cô nương mặc người xếp đặt, lại nói hiện nay nàng có Ẩn Lưu cùng Hám Thiên Thần Quân làm chỗ dựa, trừ phi có thâm thù đại hận, nếu không người nào dám động đến nàng? Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng hắn cũng biết mình không thể, cho dù Bạch Kình hắn không sợ Hám Thiên Thần Quân, nhưng kể cả người độ kiếp rồi, thêm vào trên dưới Triều Vân Tông, bao gồm cả thái thượng trưởng lão đã ẩn cư, có ai dám nói mình là đối thủ của tuyệt thế đại yêu chứ?

Ngay sau đó lại nghe nàng tiếp tục nói “Cái danh yêu nữ, người khác gọi cũng thôi đi, ta không để ý, nhưng người chỉ nhìn vào việc làm như Bạch đại chưởng môn mà cũng như vậy sao?”

Bạch Kình hừ lạnh một tiếng. Hắn biết khi Hám Thiên Thần Quân tàn sát tu sĩ, Ninh Tiểu Nhàn vẫn chìm sâu trong giấc ngủ chưa tỉnh lại, không cách nào ngăn cản, nghiêm khắc mà nói việc đó không thể tính trên đầu nàng. Nhưng đồ nhi nhà mình vì nàng tinh thần chán nản, ngay cả tu hành cũng không để ý, nghĩ tới nghĩ lui trong lòng hắn biệt khuất không dứt. Cả đời hắn không gần tình cảm nam nữ, chỉ cảm thấy chữ tình hại người, khiến người ta không chịu nổi, không có nửa điểm ích lợi.

Ninh Tiểu Nhàn còn tưởng rằng việc sợ không thành, nhưng Bạch Kình lại không nói thêm gì nữa, chỉ đem Phệ Hồn Tiễn lật xem một lát lại nói “Thập Phương đã nói cho ngươi biết đi, ngay cả ta cũng không vào được tầng thứ chín của Tuyệt Ngục”

“Đúng vậy. Cho nên mũi tên này tạm thời không rèn được?”

Bạch Kình nhìn nàng một cái, biết nàng muốn nói – tạm thời – hiểu ra sao. Hắn không làm được, tất nhiên có người khác có thể làmđược.

Hắn thản nhiên cười nói “Sao ngươi không để cho đạo lữ Hám Thiên Thần Quân mang nó vào rèn?”

“Trường Thiên bế quan, không rảnh” Ninh Tiểu Nhàn thở dài nói “Thời gian cấp bách, ta chỉ có thể đem nóđ ến đây trước”

Bạch Kính nghe giọng nàng thẫn thờ, biết được nàng thực sự bất đắc dĩ. Nhớ tới tu vi của thượng cổ thần thú bí hiểm kia, trong lồng ngực hắn trào ra hào khí, thản nhiên nói “Ta thật sự không vào được tầng thứ chín, nhưng chưa hẳn không đưa tiễn này vào đó được”

Ninh Tiểu Nhàn ngẩn ra, nhưng ngay sau đó vui vẻ nói tiếp “Ngài có biện pháp?”

Vừa nghe có hi vọng, “ngươi” lập tức biến thành “ngài”, cô gái này cũng thật cơ trí, khó trách đồ nhi thua trong tay nàng. Bạch Kình nhịn xuống nụ cười khổ, ho nhẹ một tiếng “Nhục thể của ta không chịu nổi lôi bạo tại tầng chín, nhưng pháp khí tuỳ thân lại có thể duy trì thời gian mười hơi thở không thành vấn đề” Hắn chậm rãi mở lòng bàn tay ra, một thanh đao sắc bén đi ra ngoài, nhất thời cả phòng đều là kim quang, khiến trong nhà một mảng ánh sáng trắng như tuyết”

Ngoài viện Quyền Thập Phương kinh hô một tiếng“Sư phụ”, bất chấp các thứ khác, đụng cửa xông vào.

….. Nhưng nơi này, chuyện gì cũng không phát sinh.

Ánh mắt Quyền Thập Phương rơi vào lợi kiếm trong tay Bạch Kình, rời đến vị trí hai người. Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ đều đang nhìn thẳng nàng. Ninh Tiểu Nhàn ngạc nhiên, Bạch Kình mặt giận dỗi, khoé mắt nhảy lên.

“Con, con …” Hắn còn tưởng rằng sư phụ không nhịn được nổi lên sát ý, hướng nàngđộng thủ mới xông vào. Mắt thấy náo lớn như vậy, Quyền Thập Phương mặt mũi đỏ bừng, lại không biết nên nói gì, nhỏ giọng nói “Con đi ra ngoài”

Bạch Kình quát một tiếng chói tai “Đứng lại” thở dài một hơi, giọng nói mềm đi mấy phần “Cứ ở đây nghe, tránh cho ngươi lại không yên lòng”

Quyền Thập Phương đỏ mặt, cũng không dám nhìn Ninh Tiểu Nhàn, nhưng hai chân quả nhiên giống như mọc rễ trên đất, không nhúc nhích.

Bạch Kình nhìn đồ nhi từ trước tới nay đàng hoàng phúc hậu cũng nổi lên tâm tư hành động như vậy, vừa tức giận vừa buồn cười, chỉ đành không nhìn tới hắn, giơ kiếm trong tay nói “Đây là bạn già đã theo ta gần hai trăm năm – La Tiêu – cũng là tín vật lịch đại chưởng môn Triều Vân Tông”. Nói tớiđ ây liếc mắt nhìn Quyền Thập Phương “Triều Vân Tông có bí pháp thần thông lôi điện, lịch đại chưởng môn đều tu đạo này, vì vậy La Tiêu quanh năm phụng bồi chủ nhân trong Thiên Lôi Tuyệt Ngục tu luyện, cũng có năng lực chống lại lôi bạo rất mạnh, là vật hiếm thấy trên đời”

Hắn khẽ vuốt thân kiếm, gằn từng chữ “Muốn đem Phệ Hồn Tiễn mang vào, chỉ cần để nó ghé trên La Tiêu, lại điều khiển La Tiêu bay tới chỗ sâu nhất trong Lôi Ngục là được”. Kiếm trong tay tựa hồ cũng cảm nhận được niềm kiêu ngạo của hắn, nhất thời ong ong không dứt, hiển nhiên rất có linh tính.

Ninh Tiểu Nhàn nghe xong cũng không hiện thần sắc vui mừng, ngược lại trầm mặc một hồi mới nói “Bạch chưởng môn nguyện ý giúp ta”

Bạch Kình nói “Giúp ngươi như vậy, đối với La Tiêu có chút thương hại. Nhưng mà ngươi đã tặng ta Cửu Chuyển Thăng Liên Hoa, khiến ta có thêm chút thời gian dạy dỗ đồ nhi, đây là lời cảm tạ của ra” Hắn dừng một chút “Ta giúp ngươi rèn Phệ Hồn Tiễn, ta và ngươi ân nghĩa xoá bỏ. Ninh Tiểu Nhàn, ngươi nghĩ thế nào?”

Nàng vốn là muốn thông qua Quyền Thập Phương làm ước định, chỉ cần Bạch Kình còn tại vị một ngày, Triều Vân Tông sẽ không gây chiến với Ẩn Lưu. Tình thế trước mặt, Ẩn Lưu đang khuếch trương tứ phía, tiến hành nhiều cuộc chiến bất nghĩa, nàng cũng không muốn lúc này Triều Vân Tông lại đứng ra tham chiến, đối kháng với Ẩn Lưu. Cho nên nàng trầm ngâm chốc lát mới nói “Ta cho là không ổn”

Bạch Kình không nghĩ nàng nói như vậy, hơi sững sờ, lại nghe nàng nói tiếp “Trước mắt là cơ hội thu thập Quảng Thành Cung, sao Bạch Kình không cùng ta và Ẩn Lưu liên thủ với Phủ Phụng Thiên, đem Phong Văn Bá tiêu diệt, rồi lại tính toán chuyện giữa chúng ta”

Quả nhiên nàng nhắc tới Quảng Thành Cung, Phong Văn Bá hai tên gọi nhạy cảm này nói ra, sắc mặt Bạch Kình trở nên lạnh lẽo “Ngươi tới thay Mịch La làm thuyết khách?”

Trên đường tới đây thông quan hàng thần thuật nàng đã cùng Lang Gia và Lão Hạc thương lượng, nếu Trường Thiên ở chỗ này tất sẽ không bỏ qua cơ hội nhổ đi cái đinh trong mắt, chỉ cần trừ bỏ đi Quảng Thành Cung, hoặc khiến nó không gượng nổi, Ẩn Lưu lại ở Nam Chiêm Bộ Châu khuếch trương thế lực, quan trọng nhất là khiến Âm Cửu U mất đi một đại trợ lực. Vì vậy, vô luận Mịch La có ý đồ gì khác hay không, đề nghị của hắn có thể thực hiện được. Điều kiện tiên quyết là đem Triều Vân Tông thuyết phục tham gia vào, ba đánh một, khả năng thắng càng cao.

Nhìn tình huống, Mịch La còn chưa thuyết phục được hắn, nhưng nàng đối với yêu nghiệt kia hiểu rõ, nếu hắn uốn ba tấc lưỡi ít nhất có thể khiến Bạch Kình động tâm tư. Cho nên mỉm cười nói “Bản lãnh thuyết phục người của Mịch La đúng là không phải chuyện đùa, mấy ngày trước có tìm Ẩn Lưu kết minh, cũng nói khiến ta á khẩu không trả lời được.”

Một câu này ý là hắn đến muốn đề xuất chung một chiến tuyến với mình.

Bạch Kình là nhân vật bậc nào, biết rõ dụng ý của nàng, có thể liên tưởng lời Mịch La nói hay không cùng quan điểm với nàng.

“Ta cùng trong tông đã liên lạc, đây là cơ hội ngàn năm có một, vì vậy Ẩn Lưu quyết định cùng Phủ Phụng Thiên xuất binh, vây đánh Quảng Thành Cung” Nàng nói như chém đinh chặt sắt.

 

 

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion4 Comments

  1. Quá thích Quyền Thập Phương luôn. Mà cũng tội nghiệp cho Quyền sư huynh. Chàng ấy si tình mà ngốc nghếch. Hay tin Ninh Tiểu Nhàn chết chàng bỏ cả việc tu luyện, sau đó biết Trường Thiên vì Ninh Tiểu Nhàn làm nhiều việc thì lại vui mừng mà cũng buồn bã vì biết mình phải buông tay. Trong những người thích Ninh Tiểu Nhàn chỉ có Quyền Thập Phương là thật thà nhất, trong sáng nhất. Chàng khiến Bạch Kình tức giận mà không biết làm sao.
    Cảm ơn editors

  2. Sau bao lâu thì QTP cũng gặp lại TN. Bao nhiêu điều muốn nói mà khi gặp chỉ thốt ra được có vậy. Khổ thân ông này. Trong mấy người yêu TN thì QTP là ngốc nghếch nhất rồi. Tiếc quá TN nhà ta có TT ca rồi.
    Vận may của TN quả là không kém đâu. Lại gặp đúng lúc BK cũng ở đây. Vậy là có thể đưa phệ hồn tiễn vào tầng 9 của luyện ngục rồi. TN đã nói muốn cùng BK liên thủ với ẩn phụng đối phó quảng thành cung không biết liệu BK có đồng ý không đây.
    Cảm ơn edictor

  3. Tội cho QTP quá, bao lâu rồi mới bỏ được hình ảnh Nhàn tỷ ra khỏi tâm trí vậy mà giơt tỷ trở về lần nữa, không biết có ảnh hưởng đến việc tu luyện của anh ko,
    Đọc lại tập này nhớ đến cảnh mà Nhàn tỷ lần đầu gặp BK ghê, lúc đó tỷ nhỏ bé quá so với bây giờ mà, đúng là nhân sinh thay đổi liên tục, không biết trước đuợc chuyện gì
    Cảm ơn các bạn đã edit truyện

  4. Thật tiếc cho QTP nếu gặp được NTN sớm hơn có lẽ sẽ coa cơ hội cũng lâu rồi QTP mới gặp lại NTN bao nhiêu cảm xúc đều không tả được.liệu Bạch Kình có chấp nhận liên munh cùng với Ân lưu và phủ phụng thiên.nhắc đến quảng thành cung sắc mặt bạch kình thay đổi luôn
    Thanks editor

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close