Bia Đỡ Đạn Phản Công – Gặp lại hệ thống cung phi 07+08

17

Gặp lại hệ thống cung phi (7)

Edit: Suly

Beta: Sakura

Người cùng đi theo bên người Bách Hợp, hầu hết những người này từ trong Đào phủ, nghe nói như thế Hồng Uyển nhịn cười đáp một tiếng, bọn người Vương thái hậu còn chưa kịp phản ứng thì Giang Mẫn Châu đã bị hai bà tử kéo lên, lúc này mặt nạ bình tĩnh giống như băng tuyết của nàng ta mới bắt đầu vỡ ra, cả người bắt đầu giãy, nàng ta tức giận đến sắc mặt đỏ tươi, nhưng bằng khí lực của nàng ta thì giãy giụa cũng chả được: “Đào Bách Hợp, uổng ngươi xuất thân từ danh môn vọng tộc, thật không ngờ ngươi thất lễ như vậy!”

“Quản giáo hạ nhân, phải dùng tới lễ nghi văn tự? Quý nhân quá mức coi trọng thân phận của mình rồi.” Sau khi trượng phu Giang Mẫn Châu chết, là bị công chúa Trường Bình dùng thân phận kỹ nữ tiến hiến vào trong cung, tuy nói nàng ta xuất thân danh môn, nhưng bởi vì tầng duyên cớ này, thân phận miễn cưỡng gãy một tầng, chẳng sợ người người đều biết lai lịch xuất thân của nàng ta, Ân Sở tự đắc sau cũng yêu nàng như chí bảo, nhưng bởi vì tiến cung không minh bạch, bởi vậy Ân Sở lại thích nàng, cuối cùng cũng phong nàng ta một cái Quý nhân.

Lúc này Bách Hợp lấy nàng ta so sánh với hạ nhân, khi nói chuyện trong giọng nói tuy không mang theo vẻ khinh thường, nhưng cô dùng thái độ ngả ngớn như vậy làm cho Giang Mẫn Châu nhường chỗ ngồi, thậm chí còn nói nàng ta là hạ nhân, coi nàng ta thành nô tài để quản giáo, quả thực còn làm cho Giang Mẫn Châu khó chịu hơn là cô nói một đống lời mắng người, miệng nàng ta cắn môi thật chặt, muốn tức giận mắng, nhưng thực chất từ nhỏ đã được giáo dưỡng lại để cho nàng ta mắng không ra, nàng ta muốn phản kháng nhưng lực lại không bằng người, tuy nói liều mạng giãy giụa nhưng vẫn bị người nhấc lên bỏ trên mặt đất bằn phương thức cực kỳ khuất nhục, tuy nói Giang Mẫn Châu cực lực chịu đựng không muốn khóc, nhưng nước mắt kia lại theo khuôn mặt chảy xuống dưới.

“Bành”Ân Mẫn nhìn thấy tình cảnh như thế. Trong lòng giận dữ, đợi đến khi Giang Mẫn Châu bị người kéo lên, nàng ta muốn đưa tay ngăn lại thì đã chậm, Giang Mẫn Châu là do nàng ta sau khi tìm được đưa vào trong cung, Bách Hợp cho người đuổi Giang Mẫn Châu ra khỏi chỗ, không khác nào ở trước mặt mọi người đánh vào mặt Ân Mẫn, lúc trước Ân thị không có phát đạt thì bị Đào Bách Hợp chèn ép thì cũng thôi, bây giờ đệ đệ mình cũng đã làm hoàng đế, Bách Hợp ở trước mặt mình vậy mà kiêu ngạo như vậy. Mình muốn là nữ nhân tôn quý nhất Đại Sở kia. Mình và Ân Sở chảy cùng huyết mạch, lúc này Bách Hợp lại vẫn dám tranh chấp với mình, Ân Mẫn mặc kệ Giang Mẫn Châu đãi ngộ thành cái dạng gì, nàng không chịu được tôn nghiêm của mình bị khiêu khích mạo phạm. Bởi vậy nàng ta thò tay đập đập lên bàn trước mặt. Thoáng cái đứng dậy rồi nghiêm nghị thét lên:

“Đào Bách Hợp, ngươi thật to gan!” Ân Mẫn nói xong, trong lòng còn chưa hết giận, muốn thò tay cào tới mặt Bách Hợp, động tác này của nàng ta hoàn toàn là vô ý thức, dưới tình huống giận dữ căn bản đã quên hiện tại mình cũng là quý nữ Đại Sở, công chúa phải làm mẫu, Bách Hợp nghiêng mặt lui qua bên cạnh, Ân Mẫn thò tay bị chụp hụt, cuối cùng tay rơi xuống cổ áo nàng, tiện tay một cái kéo cung trang rộng lùng thùng trên người Bách Hợp xuống, lộ ra mảng lớn da thịt trắng nõn nà.

“Công chúa Trường Bình thiện cảm độ -15, tự đánh mình bạt tai, hướng Trường Bình Công chúa nhận sai, lắng lại lửa giận của nàng, thành công khen thưởng chân thon dài thẳng tắp, thất bại không có trừng phạt.” Lúc này âm thanh hệ thống vang lên, Bách Hợp vốn không định để ý tới, ngay sau đó âm thanh hệ thống lại vang lên: “Tát Công chúa Trường Bình, làm cho nàng tỉnh táo lại, thành công khen thưởng kỹ năng thư pháp, thất bại không có trừng phạt.”

Lần này hệ thống hình như cũng bắt đầu nóng nảy, vậy mà cho hai cái lựa chọn hoàn toàn không đồng nhất, trong lòng Bách Hợp cũng bắt đầu trầm ngâm, hệ thống này xác thực quỷ dị, hình như nó đã phát hiện ra  mình bắt đầu liên tục duy trì tình trạng nhiệm vụ lúc ban đầu, bởi vậy mà học xong nghĩ lại, lần này vậy mà đồng thời tuyên bố hai nhiệm vụ, tát bản thân đương nhiên là không có khả năng, nhưng nếu đánh người khác một bạt tai vẫn là có thể, Bách Hợp ngoại trừ muốn đánh Ân Mẫn xả giận, quan trọng nhất, là nàng muốn thử dò xét điểm mấu chốt của hệ thống này, không biết về sau mình hoàn thành liên tiếp mấy lần, có thể giống như trong tưởng tượng của mình hay không, khen thưởng nhiều đồng thời, trừng phạt cũng tùy theo mà tăng lên.

Trước nhiệm vụ hệ thống yêu cầu mình xin lỗi hai người Vương thái hậu cùng Ân Mẫn thì đã bị Bách Hợp không chút do dự bác bỏ, lần này vừa vặn mượn Ân Mẫn đánh một bạt tai, xem thử suy đoán trong lòng mình có thật vậy hay không.

Nghĩ thế nên Bách Hợp không chút nghĩ ngợi liền giơ tay lên tặng cho Ân Mẫn một bạt tai!

Quần áo cô còn chảy xuống nơi cánh tay hơi nghiêng, nên Ân Mẫn không ngờ tới cô sẽ động thủ, nghe thấy được làn gió thơm phất đến chóp mũi mình, thậm chí Ân Mẫn còn đố kị hương khí trên người Bách Hợp. Cô là xuất thân Đào gia tôn quý nhất Đại tề, Đào thị nhiều chính là phương thuốc, chỉ Đào thị độc hữu phương thuốc bí truyền cổ thuật, rất nhiều đồ hoàng cung đại nội cũng không có, hương khí độc nhât vô nhị như vậy đại biểu cho thân phận cùng địa vị của một người, hương khí này trên người Bách Hợp, là bí cung của Đào thị, thanh nhã tựa hoa lan, nghe hương mà nhớ nữ nhân.

Nguyên bản Ân Mẫn còn nghĩ đến cuối cùng chính mình cũng có một ngày giống như Bách Hợp, có một khoản hương khí độc nhất vô nhị, làm cho người ta ở nghe thấy được hương vị này liền biết mình tới, trong mội khắc nàng ta còn đang ghen ghét, sau một khắc bàn tay rơi xuống trên mặt mình, “Bốp” một tiếng vang lên, nàng ta bị đánh xong còn quá mức kinh ngạc, thậm chí Ân Mẫn cũng không cảm giác được trên mặt có cảm giác đau đớn. Nàng ta không ngờ Bách Hợp  sẽ đánh mình, thẳng đến khi châu ngọc vốn cắm đầy trên đầu nàng ta, bởi vì dưới tác dụng ngoại lực, có một tóc giả lỏng ra, một cái kim trâm cài tóc sinh ra kẽ hở lung lay mấy cái, “lạch cạch” một tiếng rơi xuống mặt đất thì Ân Mẫn mới hồi phục thần trí.

“Ngươi dám đánh ta!” Bỗng chốc biểu tình nàng ta lộ ra có chút dữ tợn, thò tay qua muốn đánh trả, người phía sau Bách Hợp đã kịp phản ứng rất nhanh, mấy bà tử tiến lên giữ Ân Mẫn, âm thanh hệ thống trong đầu vang lên:

“Đinh! Đánh công chúa Trường Bình một bạt tai khiến nàng tỉnh táo lại, hoàn thành nhiệm vụ, khen thưởng kỹ năng thư pháp.”

Bách Hợp không có để ý tới âm thanh hệ thống trong đầu, cũng không chờ Vương thái hậu giật mình kịp phản ứng, liền nghiêm nghị phân phó:

“Hoang đường! Tống Trường Bình ra! Không có quy củ, hậu cung Đại Sở này, như thế nào lại để cho người ta nói đến liền tới, nói đi liền đi! Bản cung thân là chủ trong nội cung, sau này Trường Bình tiến cung, nhất định phải cho người tới đưa thẻ bài , nếu như sau này ai dám đưa nàng đi vào, nhất định nghiêm trị không tha!” Cô nói năng có khí phách, thị nhân và  cung nga cuống quít quỳ sát xuống, sợ hãi nói không nên lời, Ân Mẫn còn tức muốn giận mắng, nhưng không đợi nàng ta mắng ra miệng, tiếng nói Bách Hợp vừa dứt sau, mấy bà tử cũng không đợi nàng ta mở miệng, mang nàng ta ra ngoài, thẳng đến hồi lâu sau, Ân Mẫn lửa giận bốc lên tiếng chửi bậy cùng tiếng thét chói tai rất xa mới vang lên, tiếng gào thê lương hung hãn.

Lúc này Bách Hợp lại như là không có nghe được, Hồng Uyển thay cô thu thập vị trí Ân Mẫn vừa ngồi, cô phối hợp ngồi xuống, sắc mặt Vương thái hậu khó coi vô cùng, mím chặt môi nhìn chằm chằm Bách Hợp: “Tính tình Hoàng hậu thật lớn, bây giờ dám đánh nữ nhi của ai gia, qua mấy ngày, có phải nên đánh gương mặt ai gia này hay không? Ngươi…”

“Thái hậu, hôm nay bản cung chỉnh lý danh sách trong cung, phát hiện bên người Hoàng thượng sở hữu tám người hầu hạ, những cô gái này xuất thân ti tiện, khó trèo lên nơi thanh nhã.” Bách Hợp cũng không quản mặt Vương thái hậu kia tựa như muốn ăn thịt người, nói ra mục đích mình tới.

Nói đến hạ nhân bên người Ân Sở xuất thân ti tiện khó đăng nơi thanh nhã, thì trên mặt Giang Mẫn Châu lộ ra vẻ giận dữ, nàng ta cắn môi giãy giụa, hai bà tử lại mỗi người một bên ấn cánh tay của nàng ta, khiến nàng ta không giãy giụa được, Vương thái hậu vừa nghĩ đến tình cảnh Bách Hợp giáo huấn mình, lại nghĩ đến nữ nhi bị đánh một bạt tai sau đó bị đưa ra ngoài, trong lòng nén giận, lại nhìn bộ dáng Bách Hợp coi mình không ra gì,  mình vừa mới hỏi cô muốn làm gì, thì cô lại hờ hững, như trước nói lên việc nữ nhân hầu hạ bên người nhi tử.

Từ cổ chí kim, người nam nhân nào không phải ba vợ bốn nàng hầu? Nếu như ở nông thôn, nữ nhân hay nổi máu ghen giống như Bách Hợp, sớm bị đánh cho lăn về nhà mẹ đẻ, lúc trước Đào gia kiêu ngạo thì cũng thôi, nhưng bây giờ con trai của mình đã làm hoàng đế, Bách Hợp dựa vào cái gì còn có thể kiêu ngạo như vậy? Hiện tại bắt nạt trên đầu nữ nhi mình như vậy thì cũng thôi, bây giờ nhi tử có mấy nữ nhân cũng muốn quản, nếu không có Đào Bách Hợp hay đố kị, mình bây giờ đã sớm có con cháu thành đàn, hậu cung Đại Sở sao lại xuất hiện tình cảnh chỉ mỗi một người Đào Bách Hợp sinh hạ nhi tử?

Vương thái hậu nghĩ đến đây, trong lòng càng lúc càng đại hỏa, nhịn không được nặng nề vỗ cái bàn: “Ngươi câm miệng! Hoàng thượng tam cung lục viện vốn là chuyện thường, thế nào có thể tùy vào ngươi tới lắm miệng? Ngươi hay đố kị như vậy, lại vẫn dám tự xưng là xuất thân thế tộc môn phiệt…”

Nữ nhi xuất thân thế tộc môn phiệt không có nghĩa là sẽ không đố kị, huống chi tình huống Ân Sở như vậy, kỳ thực nếu không phải nguyên chủ ngu xuẩn, hắn vốn tương đương với ở rể, lúc trước nếu như Đào gia không tận tâm tận lực giúp hắn như vậy, giờ này ngày này Ân gia như cũ nhìn sắc mặt nguyên chủ sống qua ngày. Đáng tiếc một chữ tình, lại để cho lúc này Vương thị trèo lên mặt mũi.

Khóe miệng Bách Hợp vểnh lên, mí mắt rủ xuống che lại âm hàn trong mắt:

“Tuy nói hầu hạ qua Hoàng thượng, nhưng phần lớn danh phận cũng không cao.” Bách Hợp giống như là không nghe thấy Vương thái hậu khiển trách,tự mình nói: “Hoàng thượng đã động tâm tư, bản cung cũng không muốn ngăn lại.”

Thấy cô có vẻ không thấy được lửa giận chính mình, trong lòng Vương thái hậu càng như thiêu như đốt, bà ta răng cắn vang lên “Khanh khách”, cũng không nghe thấy câu phía sau của Bách Hợp, đang muốn trở mặt cho Bách Hợp một bài học, một khắc sau âm thanh hệ thống trong đầu Bách Hợp lại vang lên:

“Vương thái hậu thiện cảm độ -5, huỷ bỏ bảy tên kỹ nữ, thành công khen thưởng đôi mắt sáng mắt to, thất bại thì mất đi kỹ năng thư pháp.”

“Bây giờ trong cung thân phận nô tỳ hầu hạ Hoàng thượng quá thấp, bản cung chuẩn bị thương nghị cùng Thái hậu, chọn ngày thỉnh ma ma đi phủ đệ các đại thần, chọn người có tài mạo tiến cung hầu hạ Hoàng đế.” Bách Hợp nghe thấy tiếng hệ thống kia trong đầu, mím môi, ánh mắt yên tĩnh hướng Vương thái hậu nói một câu. Vương thái hậu vốn nổi trận lôi đình, nghe nói như thế không tự chủ được liền ngẩn ngơ, vậy mà thật lâu sau không thể phản ứng được, đầy ngập lửa giận ứ đọng trong miệng, phát tiết không ra lại nuốt không trôi.

 

Gặp lại hệ thống cung phi (8)

“Ngươi, ngươi có ý gì?” Đào Bách Hợp luôn luôn đố kị hung hãn, lúc này lại chủ động nói lên muốn thay Ân Sở nạp thiếp, điều này làm cho Vương thái hậu quả thực có chút không dám tin lỗ tai của mình, bà ta có chút bán tín bán nghi hỏi một câu, giọng nói có chút sắc bén, gương mặt tràn đầy vẻ châm chọc. Dĩ vãng Ân Sở cùng những nữ nhân khác nhiều lời mấy câu thì Đào Bách Hợp đã tỏ vẻ rầu rĩ không vui, lúc này vậy mà cô chủ động nói lời muốn thay Ân Sở chọn nữ nhân, chẳng lẽ hôm nay mặt trời mọc lên phía Tây?

Nghe thấy câu hỏi của Vương thái hậu, Bách Hợp cũng không có ý muốn trả lời, lại nói tiếp: “Bản cung tới là thông báo với Thái hậu một tiếng, chuyện này định ra rồi, bản cung sẽ cho người đi làm. Còn Trường Bình, thực sự không có quy củ, bản cung sẽ thỉnh nương phái ma ma đi phủ Công chúa giáo dục nàng ta cái gì gọi là quy củ, nếu như Thái hậu không có chuyện gì, bản cung liền trở về!”

Coo hành sự lãnh ngạo trước sau như một, thậm chí thái độ càng hung hăng càn quấy hơn Đào Bách Hợp trước kia. Tuy nói lúc này Bách Hợp nhả ra nguyện ý nạp thiếp cho Ân Sở, nhưng Vương thái hậu nghĩ đến chính mình hỏi liên tiếp cô mấy câu, cô cũng hờ hững, trong lòng cũng cảm thấy phiền chán, cũng không tin tính cách Bách Hợp xoay chuyển, ngược lại cho rằng cô là cẩu không đổi được đớp cứt, giả bộ mà thôi.

Thậm chí trong lòng Vương thái hậu còn đang suy đoán, không biết có phải con gái của mình liên tiếp đưa nữ nhân tiến cung hay không, nhất là Giang Mẫn Châu vào cung để cho Đào Bách Hợp cảm thấy không an, cho nên cố ý nghĩ biểu hiện ra chính mình rộng lượng, làm cho mình đứng ở bên cô, kéo tâm Hoàng đế lại cho nàng!

Nghĩ tới những thứ này, trong lòng Vương thái hậu cười lạnh mấy tiếng, mặc dù bà ta không thích nữ nhân Giang Mẫn Châu này đã mất trượng phu, nhưng lại càng không thích con dâu Bách Hợp này cái thân phận quá cao khắp nơi áp chế bà ta. Mặc dù Giang Mẫn Châu được Ân Sở thích, nhưng ở trong lòng Vương thái hậu chỉ cho nàng ta là một đồ chơi, Bách Hợp thì không giống, đó chính là vợ Ân gia nâng tới cửa, chính mình liều sống liều chết sinh hạ một đứa con trai, cuối cùng thành công không thể hưởng thụ, làm một bà bà uy phong cũng không đạt được, những nữ nhân khác liền tiện nghi, mỗi khi nghĩ hết thảy, trong lòng Vương thái hậu đều nói không ra phiền muộn. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến quan hệ hai người mẹ chồng nàng dâu cho tới bây giờ đều là nước lửa không dung.

Lúc này Bách Hợp nghĩ làm cho mình đứng ở bên cô, nằm mơ! Bây giờ thời đại Đào thị đã qua, thời đại thuộc về Ân gia vừa mới tiến đến, cô muốn lăn qua lăn lại tìm nữ nhân cho Ân Sở cũng tốt, không kể là thật tình hay là giả ý. Đến lúc đó mình cũng muốn cho cô bỡn quá hoá thật. Bây giờ Ân Sở công thành danh toại, cũng là lúc mình hưởng phúc.

Vương thái hậu nhắm hai mắt lại, không lên tiếng nữa, Bách Hợp mỉm cười đem danh sách rời đi.

Ý nghĩ trong lòng vị lão thái thái này thì Bách Hợp cũng đoán được. Thế nhưng cô làm tất cả điều này, thật đúng là không phải vì muốn kéo trái tim Ân Sở trở lại, tình huống Đại Sở bây giờ tạm thời Bách Hợp cũng rõ ràng, Ân Sở chỉ là xưng đế, cũng không phải là thiên hạ này liền vững chắc, Đại Tề vẫn là chia năm xẻ bảy, theo danh phận, đế vị Ân Sở này danh không chính ngôn không thuận, cách chân chính thống nhất thiên hạ còn rất sớm, lúc này Ân Sở liền vội vã muốn thoát khỏi Đào gia khống chế tự lập môn hộ, lộ ra hắn muốn qua cầu rút ván tâm, cũng chẳng trách mình muốn xuống tay trước, bỏ hắn mầm tai họa này!

Thiên hạ không ổn định mà đã muốn chơi nữ nhân, như vậy một chỉ có cái dũng của thất phu mà không có ánh mắt đến đại cục, Bách Hợp thật không rõ nguyên chủ là như thế nào mà lại thích hắn, hắn đã thích chơi nữ nhân vậy thì mình tống cho hắn một ít.

Tiến vào nhiệm vụ những giờ này tới nay, thừa dịp giai đoạn dưỡng thương, tình huống đại khái Bách Hợp cũng rõ ràng, bây giờ Ân Sở chiếm cứ một phần trăm giang sơn Đại Tề lúc trước, thủ hạ binh mã tổng cộng thập chừng năm vạn, lúc trước hắn là người nặng nghĩa khí, võ công cao cường, không có giương cờ khởi nghĩa, vì có Đào thị giúp đỡ, thanh danh cực vang, chiêu một nhóm hiệp khách vì hắn sử dụng, trong đó mấy thân thủ lợi hại cùng hắn kết bái huynh đệ.

Sau khi Đại Tề loạn, Ân Sở khởi nghĩa xưng vương, đã dùng đến Đào gia nhưng lại đề phòng Đào gia, bởi vậy tất cả mấy binh quyền đều tập trung ở mấy huynh đệ kết nghĩa của hắn, hắn vô cùng tín nhiệm mấy người này, mà mấy người kia cũng trung thành và tận tâm, trong quá trình chinh chiến bảy tám năm, vẫn theo hắn, chưa bao giờ có hai lòng với hắn, Ân Sở cũng rất tin tưởng bọn họ, giao binh quyền trên tay mỗi người bọn họ, thì ngược lại lúc trước Đào gia bỏ ra nhiều nhất nhưng lại không đạt được gì, Ân Sở xưng đế sau, Đào gia chỉ có Quốc công xưng hô, quả thực khiến người bất ngờ.

Chính Ân Sở không có ý nghĩ nhìn xa trông rộng, nhưng mấy huynh đệ hắn lại là võ công xuất chúng mà lại là hạng người nặng nghĩa khí, nếu như mấy nghĩa huynh đệ đồng lòng cùng lực thì quả thậtcó một ngày sẽ bị Ân Sở lợi dụng xong một cước đá văng ra, thế nhưng điều kiện trước tiên là mấy nghĩa huynh đệ này toàn tâm toàn ý phụ trợ Ân Sở.

Trong mấy nghĩa huynh đệ thì Ân Sở đứng hàng cuối cùng, bây giờ thiên hạ không ổn định, mọi người toàn tâm toàn ý dốc sức vì hắn, Ân Sở đãi ngộ huynh đệ coi như là công bằng phúc hậu, bởi vậy mọi người đều cam tâm tình nguyện bán mạng vì hắn, nhưng nếu có một ngày sự cân bằng này bị đánh vỡ, giữa mọi người có ham muốn cá nhân thì mấy huynh đệ này sẽ không vô tư xuất lực vì Ân Sở như trước không khó mà nói .

Trong triều đình mấy huynh đệ đồng tâm hiệp lực, nghĩ muốn ly gián tình cảm của bọn họ không dễ, nhưng nếu như có thể bắt hậu cung vào tay thế thì dễ dàng hơn nhiều. Ân Sở năm nay hai mươi có tám, nguyên bản gia cảnh hắn bần cùng, trước kia bởi vì ái mộ Giang Mẫn Châu nhưng trong nhà lại thực sự quá nghèo, bản thân mình không có chiến tích, lớn tuổi vẫn còn đang theo người khác lăn lộn trong giang hồ, bởi vậy tới 20 tuổi còn chưa có cưới vợ, lúc Đào Bách Hợp gả cho hắn thì hắn đã 23 tuổi, mấy huynh đệ hắn kết nghĩa, lớn tuổi nhất gần bốn mươi, nhỏ nhất cũng đã 34-35, theo tin tức gần đây Bách Hợp tìm hiểu được, trong mấy huynh đệ này, nhiều người từng cưới vợ nạp thiếp, dưới gối cũng có nhi nữ, có con gái lớn đã biết nói, huynh đệ kết nghĩa nhỏ tuổi nhất nữ nhi hơi thiếu tuổi một chút, nhưng lại không bài trừ thê thất nhà mẹ đẻ hoặc là thân thích có nữ nhi.

Một khi những nữ nhân này bị đưa vào cung, chẳng sợ lúc bắt đầu những huynh đệ kết nghĩa này không tư tâm, nhưng nữ nhi tranh đấu cùng nhau, Bách Hợp cũng không tin, từ bên trong không phá hư được tình huynh đệ này! Chỉ cần chỗ hậu cung có nữ nhân thì có tranh đấu, đây mãi mãi là đạo lý không biến, cảm tình huynh đệ kết nghĩa đó cho dù tốt, chí thân cốt nhục tranh đấu, đến lúc đó lại quan hệ danh lợi, đừng nói đến lúc đó chỉ là huynh đệ kết nghĩa, chính là huynh đệ ruột thịt cũng có thể đỏ mắt tranh giành kêu đánh kêu giết!

Vương thái hậu không phải vẫn hi vọng con trai của mình thê thiếp thành đàn, con cháu đầy đàn sao, thằng ngốc kia bất mãn Đào Bách Hợp, chính mình thay nàng đến thỏa mãn!

Đem ý nghĩ trong đầu kiềm chế xuống, danh sách Bách Hợp cầm trong tay nhẹ nhàng xoa, âm thanh hệ thống lại lần nữa vang lên trong đầu:

“Đinh! Bảy tên kỹ nữ thất sủng, khen thưởng đôi mắt sáng to.”

Hệ thống thực sự sốt ruột, vì để cho cô tăng cơ hội hoàn thành nhiệm vụ, nhiệm vụ như vậy cũng ban bố ra, cái gì Bách Hợp cũng không kịp làm, nó cũng đã bắt đầu gia tăng cho mình hai lần khen thưởng, người không thể chờ đợi được muốn đưa đồ cho mình, trong lòng Bách Hợp một chút vui mừng cũng không có, cô chỉ biết ăn người nhu nhược, bắt người tay ngắn, cô thật sự sợ hãi hệ thống khen thưởng cho cô như chăn heo, lúc này cấp càng nhiều thì cuối cùng có một ngày cả vốn lẫn lời sẽ phải đi về, giống như đem súc vật nuôi mập để giết, bàn tay Bách Hợp nắm lại thật chặt, tạm thời không biết hệ thống này giấu ở nơi nào không có tìm được biện pháp giải quyết nên trong lòng phiền loạn, cô quay đầu liếc mắt Giang Mẫn Châu bị nhìn ấn ngồi dưới đất, lúc này nàng ta giãy giụa đến trâm tóc tán loạn, vạt áo cổ áo đều rời rạc một chút, lộ ra tảng lớn da thịt trắng tuyết, con mắt Bách Hợp híp híp:

“Buông Giang Quý nhân ra, gỡ khăn trải bàn mà Giang Quý nhân ngồi qua xuống, bữa tối tặng cho Hoàng thượng nhắm rượu uống! Chắc hẳn trên người Giang Quý nhân dính hơi thở của hồ ly, bữa tối nhất định long tâm Hoàng thượng có thể vui mừng, đụng hai chén cơm !” Cô phát tiết vào người Ân Sở, lúc này cũng mặc kệ Ân Sở có phải Hoàng đế hay không, một mặt tư thái ưu nhã đứng lên, Giang Mẫn Châu nghe nói như thế, chỉ tức giận đến con ngươi đỏ lên, hận không thể tự mình cào rách gương mặt Bách Hợp ra, hai ma ma lĩnh mệnh buông nàng ta ra, nàng ta tức giận đến toàn thân run run, trong lúc nhất thời không có sức lực nào.

Đây chính là thân phận nô tỳ bi ai, trong đầu Giang Mẫn Châu nghĩ đến ngày xưa Ân Mẫn từng đã nói với nàng ta, cả người nàng ta run run, nhìn Bách Hợp theo cao cao tại thượng trên bậc thang đi xuống, đuôi áo phía sau cô kéo dài trên sàn nhà, mái tóc như mây mang trang sức tua cờ đi lại nhẹ nhàng lắc lư, đi qua bên người nàng ta thì đầu Bách Hợp cũng không có thấp, chóp mũi Giang Mẫn Châu nghe thấy được một cỗ làn gió thơm, nhìn thấy vị quý nữ Đại Tề ngày xưa trước mặt mình chỉ cao khí ngang dẫn đại đội người ly khai, nghĩ đến chính mình vừa ở trước mặt cô sức trói gà không chặt mặc cô xâm lược thì môi nàng ta cắn lại.

Nàng ta muốn không nhiều, chỉ muốn có một chỗ dựa cường lực vững chắc, muốn một cuộc sống lúc tuổi già vinh hoa phú quý, Bách Hợp đã chiếm cứ vị trí nữ nhân Đại Sở tôn quý nhất, mình lại chỉ có thể khuất cư làm thiếp, vì sao  như vậy Bách Hợp cũng không thể bỏ qua nàng ta, mà lại muốn nhục nhã nàng ta như vậy? Giang Mẫn Châu ngày xưa cũng là xuất thân quý nữ, phối Ân Sở dư dả, thời đại này người mạnh là vua, nam nhân ba vợ bốn nàng hầu có cái gì không đúng? Mẹ con Bách Hợp lại ỷ vào thân phận ba lần bốn lượt nhục nhã nàng ta, nếu có một ngày mình cũng có thể đứng đến độ cao như cô, có phải khi đó người quỳ trên mặt đất đến nhếch nhác không chịu nổi chính là mẹ và con Đào thị hay không, mà cao cao tại thượng đi qua người nên là mình?

Ân Mẫn từng nói cho nàng ta, tiến cung nên mang thai, cố gắng có được long tâm của hoàng đế, bây giờ trên danh nghĩa Ân Sở chỉ có một đứa con trai, bất đắc dĩ thụ phong Thái tử, thế nhưng nghĩ đứa nhỏ muốn chết non là một việc dễ bao nhiêu, Ân Nguyên Ấp lớn lên còn có thời gian rất dài, thậm chí Ân Mẫn ám chỉ nàng ta, như nàng ta có thai thì Ân Mẫn tất sẽ trợ nhi tử nàng ta thẳng thượng mây xanh, mà đem Đào thị mẹ con đuổi tận giết tuyệt.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion17 Comments

  1. haha. đọc mà sướng cả người, những kẻ như Ân Mẫn thì tốt nhất là dũng bao lực mới được. còn con nhỏ GMC kia nữa, còn làm ra vẻ vô tội với cao quý gì chứ, chỉ là phụ nữ 1 đời chồng thôi. hừ.
    Cái hệ thống này có lẽ là người đã hại chết nguyên chủ thật. hy vọng Hợp tỷ sẽ sớm tìm ra

    tks tỷ ạk

  2. ;69 Cung đấu bắt đầu triển khai gòi, lòng người là giấy không phải đá vàng thử nhao là mất tra81nga!

  3. Haha. Bách Hợp cuối cùng cũng làm hệ thống sủng phi theo ý mình. Bây giờ hệ thống không kêu Bách Hợp lấy lòng gia đình họ Ân nữa. Ân Mẫn bị đánh đuổi khỏi cung, Giang Mẫn Châu chịu nhục nhã, Vương thái hậu cũng bị ngó lơ cho qua. Bách Hợp bắt đầu tìm cách ly gián huynh đệ Ân Sở.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  4. Hợp tỷ mà cung đấu thì ai bằng, dạn dày kinh nghiệm rồi, có cái hệ thống là hơi khó xử thôi. Thái hậu tư tưởng nông thôn không quý phái lên 1 chút nào, dựa vào con trai là hoàng đế mà lên mặt, suốt ngày cứ nghĩ nếu Hợp tỷ là con dâu nông thôn sẽ bị bà tát như thế nào, buồn cười, tư tưởng lạc hậu không xứng với cái danh Thái hậu tí nào. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  5. Giang Mãn Châu đó nghĩ hay nhỉ. Muốn lên làm phượng hoàng à. Hợp tỷ sẽ không cho phép điều đó xảy ra đâu. Hừ..

  6. nguyên 1 đám đàn bà chỉ giỏi hoang tưởng, hm, thích thí cứ tiếp tục mơ tưởng đi, k ai bắt bẻ cả đâu, chính quyền cứ để Hợp tỷ lo, đám các ngươi cứ chờ mà lĩnh cơm hộp đi là vừa ;32
    cái hệ thống này hình như càng ngày càng biết điều ấy nhỉ, hay là nó có ẩn tình gì trong đây, gấp gáp thế là nghi rùi nha ~
    hệ thống : đừng ngó lơ ta mà, ta sai rồi, sai rồi oa~, chuyện theo ý ngươi được chưa ~~ ;03

  7. Bà Châu này bớt ảo tưởng đi, cứ ngồi đó mà mơ mộng. Rồi nhìn xem BH mang một đám phi tần mới ép khô tên hoàng đế ngu ngốc kia. Kkkk

  8. Đấu đá hậu cung không cần dùng vũ lực chỉ cần não hoạt động nhanh kèm theo miệng lưỡi sắc bén là ok

  9. Đã quả phụ lấy thân phận thấp hèn để zô cung mà còn bày đặt đòi làm hoàng hậu, chỉ muốn yên ổn ko cầu gì mà láo toét ko coi hoàng hậu ra gì, chỉ là tìm cớ để bộc lộ dã tâm tham muốn của mình thôi. Mấy con này đánh cho lộ nguyên hình lẹ tỷ ơi

  10. Đungs là toàn lũ thấp hèn muốn trèo nơi thanh nhã. BH nguyên chủ đúng là mắt có vấn đề mới nhìn trúng nam nhân thế này. Lại vì hắn mà mang hoạ giệt tộc. Hâh. Giờ thì quên đi nhé. Cái hệ thống này hay nhỉ? Giở mặt như giở bàn tay luôn. Hay nó cũng có suy nghĩ ta? Nó nằm ở đâu trong cơ thể Bh nhỉ? Ko biết lôi ra đc không

  11. bài hát muon muon mau

    Ư mệt tim vậy nhỉ cái hệ thống đó hình như nếu kí chủ khôbg làm nhiệm vụ sẽ bị tiêu diệt hay sao phải không
    Mẹ con ÂM làm ta sôi máu quá đi nêu ko có ĐBH họ có đc vậy ko

  12. Hệ thống bắt đầu sợ chị rồi, haha
    Thưa Vương bà bà, ai cũng có cái suy nghĩ đẻ con trai ra để sau này hưởng phúc, để hành hạ con dâu, nhẫm đạp lên con gái nhà người khác thì con dâu chúng tôi chết hết à
    Với những thể loại đấy thì lời nói còn đau khổ hơn đánh vào da thịt, chị giỏi quá đi à

  13. Chờ mãi đến tận hơn 300chương Bách tỷ mới ăn Lý Duyên tỷ. Hệ thống sủng phi gặp Bách tỷ tỷ chỉ có đường lựa chọn quay đầu

  14. Ân Mẫn đúng là chị chồng cực phẩm.BH nghĩ đúng, dựa và người ko bằng dựa vào bản thân, thích nữ cường nhân BH.

  15. Con người a nên tự biết lấy mình không nên vọng tưởng, nảy sinh những suy nghĩ, ham muốn không nên có, nếu không nhận trái đắng cũng không thể trách ai được.

  16. Ân Mẫn bị đánh cho một bạt tai như vậy là nhẹ lắm rồi,muốn trở thành nữ nhân tôn quý nhất Đại Sở nhưng xin lỗi*cười* nằm mơ thì may ra,còn Giang Mẫn Châu kia tưởng cốt cách thế nào hóa ra cũng chỉ là một nữ nhân hèn mọn tâm cơ mà thôi! :)

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: