Tận Thế Song Sủng – Chương 91+92

11

Chương 91: Biến dị.

Edit: Hà My

Beta: Sakura

Cho dù có lưu luyến bao nhiêu, đến lúc rời đi vẫn là phải đi.

Nhà máy điện hạt nhân cách thành phố A không sai biệt lắm 1000km.

Mọi người ngồi lên chiếc xe Jeep mà lúc trước lái hướng đến thành phố A.

Hồ Hạo Thiên nhìn xe của Bạch Thất, nhíu mày: “Đồ đạc thì không nhiều, nhưng lại không nhét được toàn bộ vào, nếu có cơ hội đi qua thành phố H, chúng ta vào lấy mấy chiếc xe tới.”

Lưu Binh kỳ quái: “Đội trưởng Hồ, sao phải qua thành phố H lấy?”

Giờ này cậu hai của Lưu Binh còn không có tìm thấy, nhưng lúc trước Kim Hâm cũng đáp ứng, sẽ phái người đi tìm người giúp cậu, cho nên nhiệm vụ lần này Lưu Binh cũng đi theo đoàn xe của mọi người ra ngoài.

Hồ Hạo Thiên nói: “Địa phương khác tôi không biết, nhưng thành phố H đã từng là địa bàn của tôi, tôi biết rõ ở đâu có xe tốt, công ty con của tôi có xe địa hình mới nhất!”

Đối với việc ăn cướp sản nghiệp của Hồ Hạo Thiên, mọi người không có bất kỳ dị nghị gì, một điểm áp lực tâm lý đều không có.

Nhưng những điều này phải chờ đến lúc đến thành phố H mới có thể làm.

Mỗi đoàn đội dị năng giả đi ra khỏi căn cứ đều bị nhắc nhở lần nữa. Mang tốt thẻ CMND trong căn cứ, nếu không có thẻ CMND, sau khi trở lại căn cứ phải giao nộp lượng lớn phí tổn mới có thể tiến vào.

Tường vây của trụ sở này do tất cả dị năng giả hệ Thổ cùng mọi người trong quân đội ngày đêm không ngừng cố gắng sau đã hình thành quy mô.

Tổng cộng có 4 cổng, trong đó cổng chính đối diện nội thành thì bị phong kín.

Số người trong nội thành quá khổng lồ, hiện tại cả tòa thành thị đều có thể gọi là thành Zombie, vì ngăn ngừa đưa tới Zombie vây thành công kích nên cái cổng này đã bị phong kín.

Cổng Bắc trực tiếp bị phong kín.

Cổng Nam, cổng Đông dùng để dị năng giả ra ngoài, đồng thời để cho người sống sót chạy đến.

Cổng Tây là đường quân dụng.

Nhiệm vụ lần này, tất cả mọi người đều đi ra bằng cổng Tây.

Xe bọc thép quân dụng đi đầu tiên, xe của dị năng giả theo sau, từng chiếc từ cổng Tây đi ra ngoài, lái qua tường vây và hào, ra căn cứ.

Rất xa, đã nhìn thấy đông nghịt một mảnh ở phía trước, tất cả đều là Zombie.

Mấy ngày nay có rất nhiều người sống sót đến khu tây, căn cứ tại thành phố A hôm nay trong mắt Zombie như là một miếng thịt to.

Cũng may Zombie còn chưa tiến hóa đến cấp 4, bằng không thì với cảm giác của Zombie cấp 4, xa xa đều có thể ngửi thấy được mùi thịt, mà đến vây công căn cứ, hay gọi Zombie triều.

Đoàn xe của Bạch Thất đi theo sau xe vật tư của quân đội, đi đầu đoàn xe của dị năng giả.

Quân đội vì bảo tồn đạn dược, không có tùy tiện lấy đạn ra bắn trên đường. Thời điểm này, dị năng giả thuộc quân đội là quân chủ lực, bọn họ ngồi chung trên mấy chiếc xe tải quân dụng, phóng thích các loại dị năng quét sạch Zombie trên đường. Nhóm dị năng giả còn lại bởi vì đi theo sau quân đội, trên cơ bản cũng không có cơ hội xuất thủ.

Vì vậy tất cả mọi người ngồi trên xe nhìn Zombie ở bên ngoài không ngừng ngã xuống, nhóm dị năng giả Tốc độ đi theo bên cạnh đào lấy tinh hạch.

Một bên đào một bên còn muốn đuổi kịp đoàn xe, cho dù xuất động toàn bộ dị năng giả Tốc độ, vẫn không thể đào hết tinh hạch Zombie ở dọc đường.

Quân đội đi ra ngoài thời điểm quy định, dị năng giả chính mình đánh chính mình đào là không cần nộp tinh hạch lên trên, phân phối theo đoàn xe của mình.

Giữa trưa, đoàn xe tại một địa phương tầm mắt khoáng đạt đỗ xe lại chỉnh đốn.

Sau khi dừng lại, Phan Hiểu Huyên đi từ phía sau tới, gõ cửa kính bên ghế lái phụ.

Điền Hải mở khóa xe. Phan Hiểu Huyên ngồi vào ghế lái phụ. Quay đầu đối với Đường Nhược ở đằng sau nhe răng cười: “Mình có một tin tức tốt nói cho cậu biết đây.”

Đường Nhược hiếu kỳ: “Tin tức tốt gì?”

Phan Hiểu Huyên nói: “ Hắc hắc, Tô Tiêm Ảnh cũng tham gia nhiệm vụ lần này, mình vừa mới nhìn thấy cô ta ở phía sau đây này.”

Sở dĩ cô thích nghe ngóng cái sự tình cẩu huyết này, chủ yếu cũng là bởi vì lần trước tại biệt thự của Bạch Thất, thấy rõ tình cảm gữa hai người họ.

Loại này liền chen vào không lọt mà lại cứ thích chen vào, sao Tô Tiêm Ảnh có thể chen vào.

Cho nên, cô mới sung sướng đùa cợt với Đường Nhược.

Đường Nhược bị chẹn họng, nhìn Phan Hiểu Huyên cười vô lại, vì vậy ở trong đầu tìm ra một lời nói ác độc trích ra từ sách: “Hiểu Huyên, cậu có thể nói lại lần nữa, mình cam đoan sẽ không đánh chết cậu đâu.”

Phan Hiểu Huyên: “…”

Cô nương, từ khi hai ta thân thiết hơn thì cậu đã không còn đáng yêu nữa rồi!

Hai người đang trò chuyện, thấy Tào tiến sĩ mặc một áo khoác trắng từ trên xe quân đội đi xuống.

Lần này Tào tiến sĩ mặc áo khoác màu áo trắng, cũng không đi giày cao gót nữa, trên chân đeo một đôi giày đế bằng màu trắng.

Cô cầm một camera đang quay chụp ảnh thực vật bên cạnh con đường, chụp xong, còn muốn dặn dò gì đó với trợ thủ bên cạnh.

Dặn dò xong, trợ thủ liên tục gật đầu, tại trên máy vi tính ghi chép.

Phan Hiểu Huyên xem trong chốc lát, cảm thán một câu: “ Những tiến sĩ này thật kiên nhẫn, thời gian ăn cơm nghỉ trưa còn phải tranh thủ làm nghiên cứu.”

“Mỗi công việc đều có chuyên môn khác nhau.” Đường Nhược nói một câu, nghĩ đến ngày đó Bạch Thất đánh giá Tào tiến sĩ, liền thuận tiện thả tinh thần lực của mình đi ra ngoài.

Đối với loại chuyện nghe lén này, cô nên vụng trộm làm là được.

Bởi vì khoảng cách khá xa nên Đường Nhược đành ngưng tụ tinh thần lực của mình kéo dài không ngừng ra.

“Thể tích to ra, có điềm báo biến dị, mang mỗi thứ một tí để vào trong thùng mang về cho Tôn tiến sĩ nghiên cứu …”

“Còn có những con kiến này, cũng mang trở về, kết cấu ở giữa ngực bụng chúng không bình thường, có biến hóa cực lớn…”

Tào tiến sĩ nói xong, nhướn mày: “Ai?”

Cô quay đầu tìm một vòng, lại không có cảm nhận được cái gì, lại từ từ quay lại.

“Tào tiến sĩ, làm sao vậy?” Trợ thủ hỏi cô.

Tào Mẫn lắc đầu.

Có phải quá mệt mỏi hay không làm cho mơ hồ.

Trong nháy mắt vừa rồi cô cảm giác như có người đứng tại bên cạnh mình. Bên này thu hồi tinh thần lực xong thì Đường Nhược cũng có chút hoảng hốt.

Không hổ là một tiến sĩ sử dụng trí tuệ, tinh thần lực tiến bộ nhanh chóng như vậy.

Vài ngày trước còn cảm giác tinh thần lực của mình có thể lập tức nghiền áp cô ấy, mới thời gian vài ngày, lại phải lau mắt mà nhìn.

Đột nhiên, cô lại nghĩ tới nội dung lần trước Chu Đại tướng nói tại hội nghị, bọn họ có thể tinh luyện tinh hạch…

Cho dù đối phương không phải tinh luyện tinh hạch, nhưng là, có thể thật sự nghiên cứu ra một loại phương pháp có thể đề cao dị năng hay không, giống như nước không gian của mình vậy.

Vì vậy, sau khi Phan Hiểu Huyên đi, Đường Nhược mang theo vấn đề này hỏi Bạch Thất.

“Em nói là, trong mấy ngày ngắn ngủn, cô ta có thể cảm giác tinh thần lực của em rồi hả?” Bạch Thất hỏi.

Đường Nhược nghĩ nghĩ:” Có phát giác ra một điểm khác thường, chắc không có cảm giác đến tinh thần lực của em.”

Bạch Thất lâm vào trầm mặc.

Nếu như trên tay Tào tiến sĩ có nghiên cứu ra đồ vật tương đương với loại nước không gian trên tay Đường Nhược, cái kiếm 2 lưỡi này, anh nhất định phải nghĩ cách biết rõ.

Đường Nhược lần nữa nói nội dung mình nghe được cho Bạch Thất: “Bọn họ nói bọ rùa và những con kiến kia đều đang biến dị.”

“Uh” Bạch Thất nói, “Thể tích của chúng sẽ càng ngày càng lớn, không chỉ hai loại này, côn trùng khác càng là như thế, hiện nay năng lượng hạt nhân đã rò rỉ ra bên ngoài, có điều nhân loại trước mắt còn chưa phát hiện ra, chờ đến nhà máy điện hạt nhân thì sẽ biết rõ thôi.”

Lần này không chỉ Đường Nhược, ngay cả Điền Hải cũng quay ra hỏi: “Anh Bạch, anh nói là, về sau trong không khí mà chúng ta hô hấp cũng có vật chất phóng xạ?”

“Uh”

Đường Nhược nói: “Thân thể chúng ta kỳ thật đều đã bị phóng xạ ô nhiễm rồi hả?”

Tuy rằng phương diện này cô không phải nhân sĩ chuyên nghiệp, cũng biết rằng năng lượng hạt nhân bị rò rỉ, tế bào của mình sẽ bị tổn thương, từ đó bị ung thư, loại bệnh ung thư này tại kiếp trước thế giới kia của cô, là bệnh nan y.

 

Chương 92: Bát quái.

Bạch Thất nói:” Thể chất dị năng giả đều đã được cải biến, có bức xạ hạt nhân cũng không cần sợ hãi, về sau quốc gia sẽ dải tấm cách ly phóng xạ trên mặt đất, cho nên người bình thường chỉ cần không ra căn cứ, cũng sẽ không có vấn đề.”

Đường Nhược và Điền Hải có chút trầm mặc.

Thật sự là trời mưa cả đêm phòng nhà bị dột, gặp được virus Zombie không nói, còn rò rỉ năng lượng hạt nhân nữa.

Địa phương qua đêm đều đã lên kế hoạch thật kỹ lưỡng.

Lần này người tham gia nhiệm vụ rất nhiều, tăng thêm dị năng giả quân đội, ước chừng có khoảng 1600 người.

Quy mô “kho thịt di động” lớn như vậy, tùy tiện ở bên ngoài mở lều vải khẳng định không an toàn.

Như là Tào tiến sĩ đã nói, hiện tại Zombie đã đạt tới cấp 1, đang tiến tới Zombie cấp 2, so với thời điểm nhóm người Bạch Thất tìm nơi nương tựa thành phố A, phạm vi Zombie cảm giác được cùng  với lực hành động khẳng định tiến bộ rất nhiều.

Lần này địa phương được tuyển để qua đêm là một thôn trang nhỏ.

Từng dị năng giả Tốc độ phái đi ra dò đường tìm hiểu một phen sau đó, tới báo cáo: “Bước đầu đoán chừng có hơn 2000 Zombie phân bố tại từng phòng, nhìn một vòng, không có nhìn thấy người sống sót.”

Vệ Lam cầm tư liệu của thôn này trước tận thế gật đầu: “Theo công tác thống kê một năm trước tận thế, thôn này ước chừng chỉ có 689 người, trong đó ước chừng còn có 360 người là công tác ngoại tỉnh, như vậy tính ra Zombie tại đây là từ nơi khác tới…”

Sĩ quan phụ tá nói: “Thời kỳ đầu chính xác là còn người sống sót tại đây…”

Vệ Lam im lặng một lát. Nghĩ đến hình ảnh những người sống sót đau khổ chờ đợi ở trong phòng, đợi đến lúc không phải là cứu viện mà là Zombie thì không thể nói tiếp đề tài này được nữa.

Đau lòng cũng không thể khiến người chết sống lại, hiện tại nên làm là phải sống sót thế nào.

Vệ Lam phân phó xuống dưới, triệu tập binh sĩ trong quân đội cùng dị năng giả trong căn cứ đi thanh trừ sạch sẽ Zombie trong thôn trang này.

Dị năng giả vung dị năng, quân đội dùng súng ống, nhanh chóng thanh lý sạch sẽ thôn trang này.

Lối vào dùng xe bọc thép vây quanh toàn bộ, như vậy có thể an tâm ở chỗ này vượt qua một đêm.

Có điều phòng ở quá ít, tổng cộng đếm cũng chỉ có 89 gia đình, trừ những nơi ở xa, còn có phòng ốc không an toàn, như vậy cũng chỉ còn lại 48 nhà trệt.

Quân đội chọn lựa vùng lộ tuyến ngoại thành này cũng là trải qua tính toán kỹ càng đấy, hiện tại mới là sau tận thế không quá ba tháng, trên đường rất nhiều người muốn tìm nơi nương tựa quân đội, giữa bị chặn trên đường hoặc trấn an những người sống sót khác trên đường, còn không bằng trực tiếp đi  vùng ngoại thành, tránh đi lượng lớn Zombie, cũng có thể tránh đi lượng lớn người đến nương tựa.

Gần 1600 người, dùng 48 căn phòng…

Như thế, ước chừng là 33 người ở tại một căn phòng qua đêm.

Bên quân đội cùng một chỗ, dị năng giả bị phân công cùng một chỗ.

Như vậy đoàn xe của mọi người và đoàn đội khác kết nhóm ở chung qua đêm.

Tin tức tốt là, chuyện cẩu huyết cũng không có phát sinh, đương nhiên, chuyện cẩu huyết chính là ở cùng với đoàn đội của Tô Tiêm Ảnh.

Tin tức xấu là, bọn họ ở cùng với Tào tiến sĩ trong một phòng.

Nhưng thực ra là Tào tiến sĩ chủ động tới ở bên này.

Bọn Đường Nhược ở bên cạnh trợn mắt há hốc mồm thưởng thức xong trận tuồng này.

Trận khai mạc là như thế này.

Vệ Lam cầm một cái túi ngủ, đi tới nói với Bạch Thất: “Không ngại tôi trải chặn đệm nằm ở chỗ này chứ?”

Bạch Thất nói: “Không sao cả.”

Dù sao mười mấy người chen vào một cái phòng như vậy, ai cùng ai thật đúng là không sao cả.

Sau đó đợi mọi người trải tốt chăn đệm xuống đất, Tào tiến sĩ lại từ bên ngoài tới, nói với Vệ Lam: “Không ngại tôi trải đệm ở đây chứ?”

Vệ Lam nói: “Tôi ngại.”

Tào tiến sĩ nói: “Uh.”

Sau đó mở túi ngủ của mình mang đến, tự trải xuống bên cạnh Vệ Lam.

Mọi người trong phòng: “…”

Tuy rằng bọn họ cũng không phải người thích bát quái, nhưng mà hai người không nên tại trước mặt mọi người diễn ân ái…

Đây là muốn làm cái gì?!

Rảnh rỗi quá sao?!

Đương nhiên Bạch Thất và Đường Nhược ngủ chung một cái túi ngủ.

Hai người ngoại trừ lần ở siêu thị trước, cũng xác thực không có tại trước mặt nhiều người ngủ chung, còn ngủ giường lớn.

Nhưng mà hiển nhiên, những ánh mắt thế tục của mọi người đối với Bạch Thất mà nói, đều là mây bay.

Hôm nay anh đã như tiên nhân mọc cánh, một mình một thế giới, mèo khen mèo dài đuôi rồi.

Đúng vậy, người địa cầu trước mắt đã không cách nào ngăn cản kỹ năng không biết xấu hổ của Bạch Thất rồi.

Anh ngồi ở trên túi ngủ đã trải xong, ngoắc Đường Nhược: “Tới đây.”

Đường Nhược đang hơi do dự, đảo mắt xem xét, Hồ Hạo Thiên và Dương Lê cũng nằm chung một cái túi ngủ, dựa vào nhau thấp giọng nói chuyện đấy.

Đã như vậy, Đường Nhược cũng không ngượng ngùng, trực tiếp nằm xuống.

Vừa nằm xuống, đã bị Bạch Thất ôm vào ngực.

Tay trái Bạch Thất ôm lấy cô, đắp chăn mỏng cho hai người xong, hôn trán cô một chút: “Ngủ đi, ngày mai còn tiếp tục đi.”

Đường Nhược vốn tưởng rằng cái hôn trán này là ra hiệu đi ngủ.

Nào biết đâu rằng…

Anh còn hôn một đường từ trán xuống dưới!!!

Đường Nhược: “…”

Đường Nhược đầu đầy vạch đen đẩy anh ra, im lặng nổi giận: “Đây đang là bên ngoài!”

Bạch Thất thấp giọng cười cười, quả nhiên không hề trêu chọc cô, dùng tay sửa sang tóc đen như lụa của cô: “Tốt, không đùa em nữa, ngủ đi.”

Đường Nhược gật đầu, đang định nhắm mắt ngủ, lại không cẩn thận nhìn thấy một đạo ánh mắt.

Nếu không là ánh mắt kia quá mức nóng bỏng thì cô cũng không chú ý tới.

Nhìn sang, Tào tiến sĩ nằm ở trong túi ngủ bên trên nhìn mình.

Tào Mẫn trông thấy Đường Nhược phát hiện ánh mắt của mình, đồng thời giống lần thứ nhất thấy Đường Nhược, không có lộ ra thần sác xấu hổ gì.

Ngưng mắt, đối mặt.

Sau đó, Tào tiến sĩ cười nhạt một tiếng với cô, không đợi Đường Nhược phản ứng, nhắm mắt lại, không hề nhìn cô nữa.

Cái nụ cười kia, Đường Nhược không hiểu rõ lắm.

Trong đôi mắt kia có cảm giác thê lương, bên trong nụ cười như gần như xa…

Đường Nhược cảm giác rõ ràng bên trong mắt Tào tiến sĩ muốn nói lại thôi.

Không khỏi đánh rùng mình.

“Làm sao vậy?” Bạch Thất sờ mặt cô, phát hiện có chút lạnh, ôm cô chặt hơn, “Lạnh?”

“Không có việc gì” Đường Nhược dúi đầu vào ngực Bạch Thất, không nói thêm gì nữa.

Dù sao khoảng cách gần như vậy, Tào tiến sĩ nhất định có thể nghe được hai người đối thoại, còn không bằng không nói lời nào.

Hôm nay tinh thần lực của Đường Nhược tịnh tiến, nửa đêm nếu có một động tĩnh nhỏ, đều có thể làm cô bừng tỉnh.

Vì vậy, thời điểm Tào tiến sĩ nửa đêm rời giường, Đường Nhược đã tỉnh.

Đương nhiên, cô không dám động, còn rất chú ý cẩn thận bọc mình một tầng tinh thần lực, sợ bị đối phương phát hiện.

Dưới tình huống không mở mắt, cô trông thấy Tào tiến sĩ ngồi xuống sau đó cẩn thận nhìn chằm chằm vào Vệ Lam đang ngủ bên cạnh.

Sau đó, không biết cầm cái gì, đổ vào miệng Vệ Lam một giọt.

Đường Nhược rất kinh ngạc, loại kinh ngạc này như chính mình phát hiện ra một bí mật to lớn mà không thể kể cho người khác.

Qua một đêm, trời sáng.

Đường Nhược và Bạch Thất cùng nhau rời giường sửa sang túi ngủ, không khỏi vô ý thức nhìn về phía Tào tiến sĩ.

Tào tiến sĩ đang nói chuyện cùng Vệ Lam: “ Tối hôm qua ngủ ngon giấc không?”

Vệ Lam cũng không ngoái đầu lại, chăm chú gấp túi ngủ của mình: “Uh’”

Vì vậy Tào tiến sĩ cười rộ lên, rất rực rỡ.

Bát quái ah, bát quái, vô tình nhìn thấy một bát quái rất lớn ah.

Cảm giác độc chiếm bí mật thực không tồi, hay là tìm người chia sẻ một chút.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion11 Comments

  1. haha. DN cũng nhiều chuyện ghê gớm. mà Tào tiến sĩ này thích Vệ Lam hả trời? sao hôm trước còn 1 ông nào đấy đang bị đóng băng nữa mà ta? khó hiểu quá

    tks tỷ ạk

  2. Phan Hiểu Huyên giống ba cô ấy Phan Đại Vĩ tinh thần bát quái rất cao. Thấy được trong đoàn người có Tô Tiêm Ảnh nên hận không thể trông thấy Đường Nhược xử lý ả thế nào. Tại sao Tào Mẫn lại đổ chất lỏng vào miệng Vệ Lam. Cái này có độc hay không. Mà cô ta chẳng lẽ lại lấy Vệ Lam làm vật thí nghiệm.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. PHH đúng là ngày càng giống PĐV rồi. Quả là cha nào con nấy mà. Cũng thú vị. Không ngờ tinh thần lực của tào mẫn tiến bộ nhanh vậy, ĐN và bT cần phải đề phòng rồi.
    Không biết tào mẫn tiếp cận VL làm gì nữa. Lại còn cho VL uống thứ gì đó, liệu có phải do họ Chu kia bảo TM làm không.
    Cảm ơn edictor

  4. tinh thần bát quái của PHH cũng giống cha của cô PĐV quá cơ, đoạn ĐN để nói lại PHH mà phải nghĩ mãi mới ra 1 câu ác độc trong sách mà buồn cười quá, Tào tiến sĩ làm sao mà có thể thăng cấp dị năng đc nhỉ, không ngờ trong thời gian ngắn mà đã có thể phát hiện đc tinh thần lực của ĐN rồi, đoạn cuối Tào tiến si tiếp cận VL xong còn cho VL uống thứ gì đó, không biết có ảnh hưởng gì đến tính mạng của VL không nữa huhu.

  5. Ủa tiến sĩ Tào này định làm gì Vệ Lam đây? Thí nghiệm sao? Mà tinh thần lực của bà này tiến bộ nhanh ghê. Mà thấy bả ghê ghê sao ấy

  6. Tào Tiến sĩ đây là định làm gì Vệ lam vậy?hy vọng không phải hại Vệ lam, bạn này cũng tốt.có thêm ng co thêm trợ lực để chiến đấu voi zombie nữa.mà sao mẻ chứ để ý Đương nhược vậy nhi?hay la phát hiện ra Đường nhược cũng như munh roi???
    Mà bà Nhược bả cg bát quái ghe lắm.ca cái bà Huyen kia nua.nghe bả bát quái Duong nhuoc trả lời bằng cau ác đọc trong sách đáng iu ghe haha

  7. ;70 tưởng e huyên thế nào nhưng ai ngờ lại giống bố. nhưng Đn nhà ta cũng mạnh mẽ không kém. chắc cũng lây từ a Bạch. không biết tào tiến sĩ có mưu đồ j nữa. k định lấy vệ lam làm thuốc thử chứ. thank nàng nha

  8. Nếu ko biết Tào tiễn sĩ có người đàn ông trong phòng thí nghiệm đang chờ cứu thì lại tưởng Tào tiến sĩ có ý định với Vệ Lam cơ đấy. Đời trước Vệ Lam chết ở nhiệm vụ này, ko biết có liên quan gì đến Tào tiến sĩ này ko. Bả cho Vệ Lam thử thuốc gì xong ngồi nhìn chăm chằm thế ko biết….

  9. Năng lực tinh thần sao lại tịnh tiến nhanh đến vậy nhỉ, nghe có vẻ là nguy hiểm cho chị Đường đây, lỡ mà bị phát hiện thì không biết sẽ ra sao, rồi loại thuốc này là gì nữa đây
    Đã vậy chị Đường còn đi nhiều chuyện nữa chứ, huhu, không sợ bị phát hiện sao chị ơi
    Mà Tào tiến sĩ cho Vệ Lam uống cái j vậy ta, không biết là có ý tốt hay xấu đâu, với lại lúc miêu tả ánh mắt của Tào tiến sĩ, chắc đây cũng là một nhân vật có nhiều khúc mắc đây
    Cảm ơn các bạn đã edit nha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close