Tận Thế Song Sủng – Chương 89+90

10

Chương 89: Thật đáng ghét

Edit: Hứa Minh Nguyệt 

Beta: Sakura

Hồ Hạo Thiên nói: “Tại sao chúng tôi phải gia nhập, hôm qua đã nói hung hiểm như vậy, không phải là chính phủ muốn chúng tôi đi làm pháo hôi đấy chứ.”

Vệ Lam nói: “Đây là lần đầu tiên căn cứ thông báo nhiệm vụ cỡ lớn, điểm tích lũy và chế độ ban thưởng rất không tệ, sau khi hoàn thành, chắc chắn sẽ thưởng không ít, các anh có thể cân nhắc một chút.”

Hồ Hạo Thiên nghĩ nghĩ, chỉ một lượt, nói: “Thật ra, trông chúng tôi cũng không có vẻ là thiếu thốn gì. . .”

Vệ Lam theo đầu ngón tay của anh hướng chung quanh nhìn nhìn, mặt đen lại một chút.

Đoàn xe này dưới tình huống không có sự trợ giúp của quân đội lại có thể biến nơi này trở thành bộ dạng như vậy, thật đúng là, thật đúng là đáng ghét!

Nhưng anh cũng lập tức nghĩ ra đồ vật mình có thể dùng để trao đổi điều kiện với đoàn xe.

Vệ Lam: “Không bằng chúng ta đi vào bàn bạc điều kiện một chút, tôi có thể cung cấp đồ vật cho các anh?”

Đồ vật Vệ Lam có thể cung cấp cho người của đoàn xe dĩ nhiên là súng ống đạn dược.

Súng ống đạn dược công nghệ cao.

Hồ Hạo Thiên cũng không có lập tức đáp ứng, chỉ nói, chúng tôi cần bàn bạc với nhau một chút.

Sau khi Vệ Lam đi khỏi, để lại một khẩu súng nhỏ tinh xảo: “Có thể cầm chơi, có điều phải cẩn thận một chút, loại vật này toàn bộ Việt Quốc cũng không có nhiều, nếu không phải là vì lần này virus đến quá hung mãnh, loại đồ vật vẫn còn trong quá trình nghiên cứu chế tạo này không thể đem ra đâu đấy. Suy nghĩ thật kỹ một chút, tôi đợi câu trả lời của các anh.”

Anh ta vừa đi, người của đoàn xe liền vây quanh bàn xem xét khẩu súng ngắn này một chút.

“Cái này, có phải hay không là súng bắn nước.” Lưu Binh nói.

Phan Đại Vĩ gật đầu: “Ừ, hai mươi khối tiền một khẩu, cầm chơi đi.”

Lưu Binh: “. . .”

Phan Đại Vĩ quay sang nhìn cậu ta, biểu lộ ra vẻ mặt ‘ không thể cứu chữa được’: “Tiểu Lưu, cậu đừng tưởng rằng mình có một khuôn mặt trẻ con thì mỗi lần đều có thể danh chính ngôn thuận nói ra lời nói có chỉ số thông minh thấp như vậy, nếu cậu còn tiếp tục chắc chắn sẽ có ngày lộ ra bản chất thực đấy.”

“. . .”

Cậu chỉ muốn đánh dấu sự hiện diện của mình trước mặt mọi người mà thôi!

“Tôi cũng chưa từng nhìn thấy loại vũ khí này đấy.” Hồ Hạo Thiên cũng không dám cầm, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao, không hiểu rõ nó thì vẫn nên cẩn thận một chút, “Vệ sĩ Hà, cậu có từng sử dụng hay thấy qua loại súng này chưa?”

Vệ sĩ Hà xem xét kĩ một lượt, cũng lắc đầu: “Chưa thấy qua.”

“Đây là súng hydro ion.” Bạch Thất vươn tay ra, dưới con mắt của tất cả mọi người, cầm lên, “Nguyên lí hoạt động chính là thông qua việc phóng i-on hydro để tạo ra lực công kích.”

Kiếp trước, sau hai năm tận thế xảy ra anh mới có thể thấy được loại vật này, không nghĩ tới bây giờ quốc gia cũng đã phát minh ra.

Hơn nữa còn có điểm khác biệt, đó là hôm nay loại súng này nhỏ hơn hai năm sau rất nhiều.

Dĩ nhiên, cũng là bởi vì sau tận thế, các mặt hàng súng ống căn cứ cung cấp đều là loại thấp nhất.

Chỉ thấy anh bấm một cái nút nhỏ trên thân súng, một đọa ánh sáng màu xanh da trời từ họng súng phóng ra, bắn thẳng đến vách tường trong phòng.

“Phanh. . .” Một tiếng, vách tường lập tức biến ra một lỗ hổng lớn.

Lập tức, gió từ ngoài tường chui vào, phát ra tiềng vù vù, lao thẳng vào người bọn họ.

Rèm cửa bị thổi tung lên, xoắn lại một chỗ.

Giấy trên bàn bị thổi bay, rơi đầy đất.

Bạch Thất: “. . .”

Đường Nhược: “. . .”

Hồ Hạo Thiên: “. . .”

Mọi người: “. . .”

“Ha ha.” Hồ Hạo Thiên nhìn lỗ hổng lớn trên vách tường, xoay người lại, “Cảm ơn tiểu Bạch đã ở trong biệt thự của tôi biểu diễn một phen cách dùng của loại súng này, tôi cảm thấy, có được đồ vật công nghệ cao như thế này, có lẽ tất cả mọi người nên thử dùng một lần, vậy thì những lần tiếp theo, chúng ta đổi địa điểm, tới biệt thự của tiểu Bạch, luân phiên dùng thử một lượt!”

Bạch Thất: “. . .”

Anh nhớ rõ ràng, súng ion hydro mà kiếp trước anh dùng điểm tích lũy đổi lấy không có uy lực mạnh như vậy, chỉ mạnh hơn súng laser xạ kích một chút, cùng lắm cũng chỉ đánh nát một cái bình hoa thôi.

Vì cái gì mà đồ vật nhìn nhỏ xinh như súng bắn nước này lại có uy lực mạnh đến thế.

Trong lòng Bạch Thất cũng muốn hỏng mất, nhưng mà bề ngoài. . .

Anh bình tĩnh xoay người, cất súng vào trong túi áo: “Thật ra lượng hydro ion bên trong vật này rất nhanh sẽ cạn kiệt, cho nên nếu không phải tình huống nguy hiểm, không nên đem ra tập luyện rồi, bây giờ đã gần giữa trưa, chúng ta về ăn cơm trước rồi sau đó tới bàn bạc.”

Toàn thân Hồ Hạo Thiên đều tỏa ra mùi ‘Không được đi, nhất định phải quyết chiến đến hừng đông’ của chủ nhà!

Nhưng mà lúc xế chiều, Tiền Kim Hâm đã tới.

Ý của ông cũng rất rõ ràng, để cho đoàn xe tham gia nhiệm vụ nhà máy điện hạt nhân lần này.

“Hôm nay cấp trên vừa mới hạ lệnh, cần lực lượng của mười dị năng đoàn, cộng thêm binh lực trong quân doanh, nhiệm vụ lần này là nhiệm vụ dù có chết cũng phải hoàn thành, bất luận là kẻ nào cũng không được phép chống đối, nếu không lập tức xử bắn, hơn nữa thân nhân gia quyến cũng sẽ bị liên lụy, nếu không tuân theo, xử phạt nhẹ nhất chính là sau này không được nhận sự che chở của quân đội.”

Bọn người Hồ Hạo Thiên sửng sốt một chút.

Sau khi nheo mắt, cũng hiểu được.

Tận thế xảy ra cũng đã hai tháng, căn cứ quân đội ở khu Tây hoạt động lâu như vậy, xem ra đã tiêu hao quá mức lượng điện bên trên cung cấp.

Chỉ bằng loại vật như pin năng lượng mặt trời này, muốn chèo chống cho lượng điện tiêu thụ cho khoảng mười vạn nhân khẩu trong căn cứ, rõ ràng là không thể nào, vì kế hoạch hôm nay, hiển nhiên sống chết muốn đánh chiếm lại nhà máy điện hạt nhân.

Tiền Kim Hâm nói tiếp: “Nhiệm vụ lần này, không chỉ thành phố A đồng ý cung cấp binh lực, toàn bộ khu Hoa Nam chỉ cần có thể liên lạc với căn cứ đều chủ động cung cấp binh lực, tôi không thể tự mình tham gia, cho nên muốn các cậu thay thế tôi, cùng với cấp dưới và binh sĩ của tôi tham gia nhiện vụ.”

Tiền Kim Hâm cũng không để cho người trong đoàn xe tay không đi chiến đấu, bảo cấp dưới mang ra vài khẩu súng.

“Trước mắt thì đây là những đồ vật tân tiến nhất trong quân đội, mặc dù bây giờ căn cứ chủ động mở kho súng ống cho mọi người sử dụng, nhưng những thứ đó đều là đồ đã bị loại bỏ, đồ vật này trong tay tôi cũng không có nhiều, tôi phải phí bao nhiêu nước bọt mới được đống này, hãy dùng tiết kiệm.”

“Mặt khác súng ống cỡ lớn cũng không thể lấy ra cho các cậu dùng được, các cậu đều chưa từng trải qua huấn luyện bắn tỉa súng ống, sợ rằng trong thời gian ngắn không thể thích ứng ngay được. Lại nói, sau khi tôi xem qua dị năng của các câu, khẳng định cũng không có vấn đề gì.”

Lúc gần ra về, lại nói một câu: “Không thể sử dụng loại vật này lung tung, cấp trên đã hạ lệnh, nếu phát hiện có người sử dụng trong căn cứ, lập tức xử bắn.”

Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, chiếu lên cánh cửa sổ thủy tinh, toàn bộ thế giới như được trạm ngọc.

Người của đoàn xe ngồi trong biệt thự của Hồ Hạo Thiên, bàn bạc xem có muốn đi đánh chiếm lại nhà máy điện hạt nhân cùng quân đội hay không.

Đương nhiên, cái lỗ thủng trên tường kia đã dùng dị năng hệ thổ chặn, lấp, bịt rồi.

Bạch Thất cũng đã bồi thường.

Bây giờ lượng điện trong căn cứ có hạn, rất nhiều hạng mục đều chưa chính thức triển khai, mở rộng.

Nhiều người tập trung ở đây như vậy, nếu như cũng không đủ trợ cấp, quân đội trong căn cứ cũng không đủ lực lượng, như vậy, nơi này bị Zombie tấn công cũng chỉ là chuyện sớn muộn.

Trước đó quốc gia cho xây dựng cao ốc Hài Hòa cũng đã bị sập, còn lại mấy nhà rơm rạ này cũng không chắc chắn an toàn, dưới tình huống trời đất bao la bốn bể là Zombie thì bọn họ biết đi nơi nào.

Cho nên, mọi người trong đoàn cũng quyết định tham gia nhiệm vụ lần này.

Vì quốc gia, cũng vì chính mình.

Hơn nữa, đối với lần đánh Zombie này, Tiền Kim Hâm đều cho bọn họ trang bị, hơn nữa là trang bị cao cấp, trang bị cộng với dị năng, mọi người cũng tin tưởng đoàn xe mình ra ngoài đánh Zombie cấp một sẽ không có vấn đề gì đấy.

Loại súng Tiền Kim Hâm cho cũng không khác của Vệ Lam, có lẽ là sợ thời điểm làm nhiệm vụ mọi người không biết sử dụng, còn giới thiệu kĩ càng, có điều là cái này sử dụng còn dễ hơn súng ống nhiều, chỉ cần dùng sức nhấn cái nút kia một cái là được rồi.

Hôm nay bàn bạc nhiệm vụ đi nhà máy điện hạt nhân, đương nhiên không chỉ có người trong tòa biệt thự của Hồ Hạo Thiên.

Trong tòa biệt thự số 25, Chu đại tướng ném tờ giấy trong tay: “Thời điểm tìm người làm chuyện này, tại sao không tìm cha bàn bạc một chút, tự mình chủ trương như vậy, bây giờ con bảo cha phải thu thập cục diện rối rắm này cho con như thế nào.”

Chu thiếu đứng ở một bên, động cũng không dám động: “Con, con cũng không biết tại sao bọn họ lại có thể lên chung một thuyền với Tiền Kim Hâm. . . Cha, cha nhìn cái Tùy Tiện, đoàn đội Tùy Tiện này ( thật là khó dùng mở miệng! ), bộ dáng của những người kia, tuyệt đối không thể chỉ có một chút vật tư, pin năng lượng mặt trời bọn hắn cũng có nhiều như vậy, huống chi là những vật tư khác.”

Chu đại tướng nói: “Mặc dù vậy, con cũng phải điều tra rõ ràng rồi mới làm việc, hấp tấp lỗ mãng như vậy, sau này cha làm sao dám giao quân quyền trên tay cho con!” Ngồi xuống ghế sa lon, ông thở dài, “Hôm nay bốn người này bị Vệ Lam bắt giữ, cũng chỉ có thể vứt đi, đáng tiếc cho dị năng của những người này. . . Con mau đi tìm người bịt miệng bọn chúng cho tốt, loại chuyện này cũng không còn cần cha phải dạy cho con.”

Chu thiếu liên tục gật đầu: “Biết rõ biết rõ. . . Chỉ là cha, dị năng của đám người trong đoàn đội Tùy Tiện kia có vẻ không kém, bây giờ bọn hắn theo phe Tiền Kim Hâm, đối với chúng ta sau này chính là bất lợi rất lớn”

Chu đại tướng quay đầu về phía Tào tiến sĩ: “A Mẫn, cô thử tính xem, nếu chúng ta hấp thụ Lam Tinh từ những ngày đầu tiên của tận thế, có thể có tốc độ tăng tiến dị năng như bọn họ hay không?”

 Chương 90: Phú Sinh

Tào tiến sĩ ngoảnh đầu lại, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, mộ bộ dạng không đếm xỉa tới, nói: “Tôi không được chứng kiến, cũng không có số liệu cụ thể, phân tích không được.”

Chu thiếu bước nhanh tới, ngồi cạnh Tào tiến sĩ, dùng tay giúp Tào Mẫn hình dung tình cảnh khi đó hắn thấy Hồ Hạo Thiên sử dụng dị năng hệ thổ trong biệt thự: “Anh đã từng thấy dị năng của bọn họ, là như thế này. . . sau đó một cái tường đất dựng lên. . . là như thế này. . .”

Tào tiến sĩ đưa ánh mắt từ ngoài cửa sổ kéo trở về, đảo qua mặt Chu thiếu, lại rơi lên trên người Chu đại tướng: “Chú Chu, bây giờ không còn sớm, cháu đi về trước.” Nói xong đứng lên, cầm lấy túi muốn đi gấp.

Chu Thụ Quang thoáng xấu hổ thả tay xuống, đứng lên theo Tào tiến sĩ: “A Mẫn, ở chỗ này em cũng có phòng riêng mà, đêm nay ngủ luôn ở đây đi, tới phòng thí nghiệm nhiều ngủ không được ngon.”

Tào Mẫn nói: “Buổi tối tôi còn có một thí nghiệm cần phải làm.” Xoay người nhìn về phía Chu đại tướng, nói: “Chú Chu, phòng thí nghiệm trên hòn đảo kia chú đã đáp ứng cháu, không thể nuốt lời.”

“Yên tâm, sau khi hoàn thành nhiệm vụ nhà máy điện hạt nhân lần này, chú sẽ cho người quét dọn sạch sẽ phòng thí nghiệm ở trên đảo Tự Tâm kia cho cháu, chú Chu biết rõ những thí nghiệm của cháu thực hiện ở đó sẽ an toàn hơn, trong căn cứ Thạch Sanh thì ít mà Lý Thông thì nhiều, hơn nữa gần đây Vệ Lam và Tiền Kim Hâm đều nhìn chằm chằm, chú cũng lo lắng.”

Tào tiến sĩ hạ lông mi xuống che lại cảm xúc trong mắt: “Như vậy, cháu đi trước, chú Chu.”

Chu đại tướng nói: “Vậy ngày mai cháu cũng phải chuẩn bị cho tốt, không phải cháu nói cũng muốn tham gia nhiệm vụ nhà máy điện hạt nhân lần này à.”

“Vâng.” Tào Mẫn lên tiếng, sau đó đi khỏi tòa biệt thự số 25.

Trong bóng đêm, cô mặc một thân áo trắng càng lộ ra sự cô đơn.

Tào Mẫn vừa đi, Chu đại tướng khoát khoát tay với Chu Thụ Quang: “Con cũng lên lầu ngủ đi.”

Chu Thụ Quang đứng im trong chốc lát, vẫn cố lấy dũng khí nói: “Cha, khi đó cha nói muốn gả Tào Mẫn cho con đấy, bây giờ lại giao phòng thí nghiệm trên đảo Tự Tâm cho cô ấy, sau này không phải là con sẽ không thể gặp mặt cô ấy sao?”

Chu đại tướng cẩn thận nhìn con trai mình một chút, thở dài: “Bỏ đi, con vẫn nên bỏ cuộc đi thôi, xem ra cô ấy không có tình cảm gì với con, dưa hái xanh không ngọt, bây giờ Tào Mẫn đối với chúng ta vẫn có giá trị lợi dụng, không thể bức ép cô ấy phản lại chúng ta.”

“Thế nhưng mà. . .” Chu thiếu còn muốn nói.

“Còn có, nhiệm vụ nhà máy điện hạt nhân lần này, con cũng phải tham gia.”

Chu thiếu nhỏ giọng nói: “Nhiệm vụ lần này nguy hiểm như vậy. . .”

“Ai, nếu lần này Vệ Lam ở trên đường làm lung lạc lòng người, đối với chúng ta đều là bất lợi  . .”

Chu thiếu nói: “Nói không chừng anh ta còn có thể vì nhiệm vụ lần này mà chết mất xác kìa. . .”

Chu đại tướng lắc đầu, phất tay đi lên lầu.

Chu Thụ Quang thấy hai người đều là một bộ dáng không thèm đếm xỉa đến hắn, phẫn nộ nằm vật ra ghế sô pha.

Lúc này, sĩ quan phụ tá đi tới, đưa cho hắn một tờ giấy trắng: “Chu thiếu, đây là khẩu cung mấy người kia đưa cho Vệ Lam.”

Chu Thụ Quang vung tay hất tờ giấy xuống: “Tạo sao anh không tra được là cái đoàn đội Tùy Tiện kia cùng một phe với Tiền Kim Hâm, để cho tôi ở trước mặt cha và Tào Mẫn ném đi mặt mũi lớn như vậy.”

Sĩ quan phụ tá cúi đầu xuống: “Cái đoàn đội Hồng Trần chúng ta phái đi theo dõi kia hình như đều bị phát hiện cả rồi. Hôm qua cũng không thấy đến báo cáo tin tức gì cho tôi. Trái lại tôi tự mình đi tìm thì hắn mới nói với tôi, muốn giải trừ hợp tác với chúng ta.”

“Giải trừ hợp tác. . .” Chu Thụ Quang cười lạnh một tiếng, “Có thể, để cho bọn chúng lấy mạng thay cho tiền bồi thường vì dám làm trái với hợp đồng !”

Sĩ quan phụ tá nhíu mày, nhẹ giọng nhắc nhở: “Chu thiếu, ở trong căn cứ cấp trên muốn hạ lệnh giết người, là điều không thể. . .”

“Ai nói phải ở trong căn cứ, chẳng lẽ bọn hắn có thể vĩnh viễn không ra ngoài sao.” Chu Thụ Quang ngắt lời sĩ quan phụ ta, nói, “Ở bên ngoài có nhiều Zombie như vậy, lợi hại như vậy, ai có thể bảo đảm dị năng giả đi ra ngoài rồi có thể an toàn trở lại căn cứ cơ chứ.”

Một lúc lâu sau, sĩ quan phụ tá nói: “Tôi đã biết nên làm thế nào.”

“Còn nữa, cái đoàn đội Tùy Tiện kia. . .” Chu thiếu nói, “Ai cũng không thể thay bọn hắn cam đoan, bọn hắn có thể hoàn hảo không hao tổn gì trở về sau nhiệm vụ nhà máy điện hạt nhân lần này a.”

“Chu thiếu, chuyện này. . .” Sĩ quan phụ tá nói, “Chúng ta có nên xin phép Chu đại tướng một chút hay không.”

“Tại sao phải xin phép cha tôi, nếu như bọn hắn chết ở bên ngoài, ai có thể nói là do chúng ta làm, ai có thể chứng minh là do tôi sai khiến nào?” Chu thiếu trầm ngâm một hồi, tiếp tục vạch ra kế hoạch, “Trấn áp mấy người đang bị giam giữ, trước khi Vệ Lam đi lại tìm mấy người bình thường thay thế vào, lại sắp xếp cho bọn họ vài thứ, để cho bọn họ có mắt nhìn một chút, thời điểm nào cần ra tay thì ra tay.”

Sĩ quan phụ tá cúi đầu xuống, ‘ vâng’ một tiếng.

Tào tiến sĩ đi đến phòng thí nghiệm của mình, để túi xách lên trên bàn, sau đó cởi áo khoác.

Thời tiết bây giờ quá khác thường, ban ngày thì lạnh buổi tối lại nóng, cô chỉ mặc một cái áo khoác dài tay thôi mà cũng đổ rất nhiều mồ hôi rồi.

Phòng thí nghiệm này dù sao cũng chỉ là tạm thời xây dựng lại mà thành, là một biệt thự nằm ở tận cùng của khu biệt thự, bên cạnh đó chính là nơi xử lí xác Zombie.

Bên trong biệt thự này, tất cả những thiết bị điện đều bị người người ta đổi thành thiết bị cần thiết chuyên dùng cho phòng thí nghiệm, không chỉ như thế, trong đây còn có một hình trụ cỡ lớn bị một miếng vải đen trùm lấy.

Tào Mẫn xoay người nhìn chằm chằm vào miếng vải đen xem trong chốc lát, lại xoay qua chỗ khác, cầm lấy bình nước lạnh trên bàn, cũng không có rót vào trong chén, trực tiếp dốc xuống miệng uống.

Sau khi uống hết hơn phân nửa nước trong bình, mới đi qua giật tấm vải đen kia xuống.

Thứ mà miếng vải đen kia trùm lên là một bình hình trụ bằng thủy tinh, bên trong thủy tinh chứa một lượng nước lớn, trong nước nổi lơ lửng một người, một người đàn ông khoảng 27- 28 tuổi.

Người đàn ông kia mặc dù thân thể không mảnh vải lại cực kỳ bình tĩnh trôi lơ lừng bên trong khối thủy tinh.

Nhưng nhìn kỹ, có thể nhìn thấy trên cánh tay trái của anh có một dấu răng làm cho bị thương, người đàn ông này mặc dù trúng virus của Zombie, lại không có biến dị thành Zombie, như trước đây bảo trì được hình dạng bên ngoài của một người bình thường.

“Phú Sinh.” Tào Mẫn áp tay lên mặt thủy tinh, “Vài ngày nữa là em phải rời khỏi đây rồi, chờ em trở lại, em sẽ mang anh tới một chỗ mới. . .”

Tào tiến sĩ cười rộ lên: “Anh nhất định phải chờ em, em sẽ chữa trị cho anh thật tốt, đem những gì em thiếu anh đều trả lại cho anh. . .”

Cô nhìn người đàn ông ở phía trong lớp thủy tinh luôn luôn mỉm cười, cũng nở nụ cười thật lâu, cuối cùng ngồi bệt xuống đất, mãi cho tới khi nước mắt chảy ra.

Ngày hôm sau, trong đại sảnh nhiệm vụ lập tức truyền ra thông báo về nhiệm vụ nhà máy điện hạt nhân.

Yêu cầu báo danh là: đoàn đội phải có ít nhất hai mươi thành viên là dị năng giả trở lên.

Nhiệm vụ không chỉ dán lên bảng lớn, còn mời người chuyên môn đứng ở trong sân lớn của khu cao ốc diễn thuyết đấy.

Cái người diễn thuyết kia đại khái cũng là ‘ngàn dặm mới tìm được một nhân tài’, cầm loa phóng thanh dõng dạc nói một hồi:

Mọi người dùng máu của chính mình để thức tỉnh ý thức của công chúng, tôi lấy tính mạng của mình để xây dựng tường thành cho quốc gia.

Chỉ cần lòng người vẫn còn, thắng lợi nhất định sẽ là của chúng ta!

Mọi người đều là anh hùng, chết có là gì!

Ban ngày rực rỡ chúng ta hãy lao ra khỏi bóng tối!

—— đem những lời này đều nói hết ra.

Sự thật chứng minh làm như vậy có hiệu quả rất tốt, đám dị năng giả nhao nhao, nhiệt huyết sôi trào.

Trước đây bọn họ đã từng có một gia đình êm đẹp rực rỡ, vậy mà bây giờ bốn phía đều là khói lửa, gia đình không còn, sự thật như thế, không muốn quan tâm đến cũng không được.

Một ngày một đêm trôi qua, dị năng giả trong căn cứ tranh nhau chứng minh tư tưởng ‘Lòng yêu nước, chúng tôi đều có’, toàn bộ các tổ đội đều đi báo danh tham gia nhiệm vụ lần này.

Đại sảnh nhiệm vụ chật kín người.

Đương nhiên còn có một nguyên nhân chính là, tầng lớp lãnh đạo cũng để cho người đem tác dụng của tinh hạch thông báo ra, còn gián tiếp biểu đạt ý tứ, tinh hạch có thể sử dụng như tiền, lưu hành trong toàn bộ căn cứ.

Trong căn cứ, thời điểm dán tờ đơn này lên bảng, đã tạo nên một hồi ‘sóng to gió lớn’.

Cùng ngày, có rất nhiều đoàn đội đi ra ngoài đánh Zombie, đào tinh hạch.

Sau khi đám người dị năng giả hấp thụ năng lượng tích trữ bên trong tinh hạch, cơ hồ mỗi người đều kích động vô cùng. Giống như là thấy được ‘hi vọng’ trong tương lai, giống như là thấy được ánh bình minh nóng bỏng tươi đẹp, bao phủ lấy toàn thân bọn họ, thậm chí là toàn bộ căn cứ, toàn bộ quốc gia.

Bởi vậy, nhiệm vụ nhà máy điện hạt nhân lần này, số lượng đoàn đội tham gia tăng lên không ít.

Một ngày mới lại đến, trong hai ngày này, bất kể là người của đoàn xe, hay là dị năng giả trong căn cứ, đều sắp xếp lại bọc hành lý của mình, vì nhiệm vụ đánh chiếm lại nhà máy điện hạt nhân mà chuẩn bị.

Đường Nhược ở bên trong biệt thự đã chuẩn bị kĩ, thật ra ở bên trong không gian của cô cái gì cũng không thiếu, nhưng ‘thuật che mắt’ thì bọn họ vẫn cần phải làm.

Chỉ có điều hai ngày này, có một việc khiến cho cô cực kỳ cực kỳ đau đầu.

Cô cảm thấy Bạch Thất gần đây giống như là đã mắc phải loại quái bệnh ‘khao khát da thịt’ rồi.

Buổi tối. . .

Cả đêm lăn ga giường. . .

Cô cũng có thể nhịn ngượng ngùng.

Nhưng là, buổi sáng hôm nay lại ôm, lại sờ, lại hôn, lại gặm. . .

Thật sự không thể nhịn nổi nữa!

Đường Nhược đẩy người đàn ông đang đè trên người mình: “Anh, đủ rồi. . .”

Bạch Thất dùng miệng nhẹ nhẹ cọ lên gương mặt trắng mịn của thiếu nữ, mang theo giọng nói đầy ủy khuất: “Không đủ đấy, đợi đến ngày mai, sau khi ra ngoài rồi anh sẽ phải nhịn rất lâu. . .” Tiếng nói thanh nhã lại có chứa tí ti gợi cảm, hơi thở anh ấm áp thở khẽ bên tai cô, “Ngoan, nghe lời một chút, anh cam đoan chỉ một lần. . .”

“Không… không được! . . . A……. anh. . . a…. . .”

Có điều là, bé thỏ trắng làm sao có thể thoát khỏi ma trảo của lão sói xám chứ.

Còn không phải tất cả đều để cho Bạch Thất định đoạt!

Mặt trời dần nhô lên từ phía Đông, toàn bộ căn cứ đều được chiếu sáng.

Trên quảng trường của khu cao ốc, binh sĩ đứng ngay ngắn thành từng dãy.

Bọn họ sóng vai nhau, một đám người ngẩng đầu ưỡn ngực, quân chương đeo trước ngực lóe sáng.

Đường Nhược và Bạch Thất mỗi người đeo một cái ba lô, theo mọi người trong đoàn xe đi đến quảng trường của khu cao ốc.

Đúng vậy, hôm nay chính là ngày khởi hành.

Khó có được lúc mọi người trong đoàn không cùng nhau đùa giỡn ầm ĩ, mà là luôn luôn yên tĩnh theo dòng người đi lên phía trước.

Gió thổi tới, cũng thổi tới tiếng ca của những chiến sĩ phía trước:

Tình yêu, tình yêu của tôi.

Thù hận, thù hận của tôi.

Đất nước, đất nước của tôi.

. . .

Tiến lên, tiến lên —— tiến về phía trước. . .

Yêu nước, chúng tôi đều có!

Lúc hát đến câu cuối cùng, tất cả dị năng giả đều dốc hết toàn lực, hô đến mức đất rung núi chuyển.

Đường Nhược nhỏ giọng hỏi: “Cái này. . .”

“Là quốc ca.” Bạch Thất nói xong, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời rộng vô biên.

Đường Nhược lập tức hiểu rõ: cho dù Bạch Thất trọng sinh, nhìn thấu rất nhiều tình cảm ấm lạnh của con người, nhưng thật ra vẫn vô cùng yêu mến đất nước của mình đấy.

Bạch Thất như vậy. . .

Khiến Đường Nhược càng thêm động lòng.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion10 Comments

  1. Lưu Bình có nhiều phát ngôn gây cười quá,lại có Phan Đại Vĩ tấu hài chung với y. Hồ Hạo Thiên thì muốn quyết đấu sinh tử với Bạch Thất vì cái vụ bắn nổ vách tường nhà anh ta. Bạch Thất mặt dù trọng sinh nhưng có vài chuyện cũng đã vượt trí nhớ của anh. Chu Thụ Quang quá ghê tởm lại định diệt trừ mấy người không hợp tác và đoàn đội Tùy Tiện. Hắn ta sẽ phải trả giá.
    Cảm ơn editors

  2. Lưu Binh sao có thể ngây thơ đến thế chứ, đấu khảu với lão Phan thì thua toàn tập, 1 chiêu là out luôn, không nói lại được gì, chết cười với khúc BT thử bắn súng ở nhà của HHT, haha, chỉ bắn có 1 phát súng thôi mà đã tạo ra cái lỗ hổng rõ to ở nhà của HHT. người đàn ông ở trong văn phòng nghiên cứu của Toà tiến sĩ là ai nhỉ, tò mò quá.

  3. Có vẻ LB và PĐV không đấu khẩu là lại không chịu đx hay sao nhỉ. Nhưng đoàn xe có cặp đôi này cũng vui. VL lần này đem súng ra làm đồ trao đổi với đoàn xe xem như cũng rất muốn hợp tác rồi. BT có lẽ sẽ đồng ý đấy.
    Đoàn xe trong vụ vì căn cứ này chắc là sẽ đi làm nv hết. Chu thiếu kia muốn ra tay với người đoàn xe còn phải xem có đủ bản lĩnh không đấy.
    Hoá ra tào tiến sĩ này đã có ng trong lòng rồi. Cô ta giúp chu thụ quang nhưng đổi lại chu thụ quang cũng phải đáp ứng cô ta nhiều thứ. Vì lợi ích. Cứ tưởng cô ta là người họ chu chứ.
    Cảm ơn edictor

  4. bó tay anh Bạch rồi đó nha, chưa ra ngoài mà đã suy nghĩ phải ăn chayneen vậy rồi nữa chứ.haha

    còn đám người chu đại tướng lại định làm hại đoàn xe à. đâu có dễ chứ.hừ

    tks tỷ ạk

  5. Lưu Bình ngây thơ dễ sợ.
    Bạch Thất hóa sói rồi. Các anh nam 9 lúc nào cũng là sau khi được ăn thịt sẽ hóa sói đói hết :))

  6. Từ ngày dc ném mùi “thịt” a Bạch đáng sợ quá đi, ăn be Nhược không còn gì cả kkkk.còn sợ ra ngoài phải nhịn nữa cơ, A Bạch kỳ ghe kkk.hình nhu kiép trước Vê Lam chét trong nhiệm vụ này phai ko?máy tạp truoc co tháy a Bạch nói vay.co Bach Thát v Đường Nhược cùng đi chắc mọi ng sẽ ko sao.Tién sĩ Tào lúc trước mình cứ nghĩ la lão già bién thái si mê nghiêm cứu chứ, ko ngờ la cô gái đẹp còn si tình nữa

  7. Haiz.. tác giả đúng là chỉ cho ngửi thấy mùi thịt à…. BT cũng mặt dày nhỉ chỉ khổ thân bé thỏ ĐN thôi. BT trọng sinh mà thế giới cũng có nhiều thay đổi. mọi người cần fai cố gắng rồi. đã xong chặng khởi động bắt đầu tiến vào phần tăng tốc. thank nàng đã edit nha moa… moa

  8. Aiz… đằng sau 1 tiến sĩ Tào biến thái là một trái tim thiếu nữ cô đơn muốn làm tất cả vì người mình yêu? Bạch Thất gian quá gian rồi

  9. Lúc cái tưởng bị bắn tình cảnh của mọi người nhìn vui ghê, ai cũng đơ đơ ra, không biết có chuyện j vừa diễn ra,
    Không biết nhiệm vụ lần này có nguy cơ gì nữa không đây, haizz
    Còn vụ dị năng của mọi người nữa, có người đã bắt đầu nghi ngờ rồi, nguy hiểm quá
    Còn Chu thiếu này có vẻ là người hữu dũng vô mưu nhỉ, không có tính toán
    Còn người trong lòng kính của Tào Mẫn có bí mật gì nữa đây
    Mong chương sau
    Cảm ơn các bạn đã edit nha

  10. Mục đích của Tào ts đã rõ, Phù Sinh là ai ta, k biết sau này có vây ra sóng gió gì ko??
    Tên Chu thiếu gia này hại ngta 1 lần, giờ hại lần t2, chắc chắn sẽ k thoát khỏi tay BT.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close