Tận Thế Song Sủng – Chương 87+88

33

Chương 87: Bỗng nhiên nổi tiếng

Edit: Hứa Minh Nguyệt

Beta: Sakura

Tào tiến sĩ gật đầu, đứng dậy nói: “Mọi người có thể tham khảo một chút số liệu trên tay, những số liệu nãy đã được chúng tôi phổ thông hóa, tôi tin tưởng những người đang ngồi ở đây đều có thể xem hiểu.”

Nguyên chủ tịch nhìn kỹ, trầm ngâm một tiếng: “Cô muốn chứng minh, đám quái vật này còn có thể tiến hóa?”

“Đúng vậy, theo những gì chúng tôi nghiên cứu, hiện tại mỗi ngày Zombie sẽ dùng 1% tốc độ để thăng cấp, nói thông tục, ước chừng khoảng 100 ngày sau, những Zombie cấp 1 có thể tiến hóa lên cấp 2. Trước kia năng lực phá hoại của bọn chúng yếu hơn, nếu chúng ta định nghĩa là lúc đó bọn chúng không thăng cấp thì bây giờ đa phần chúng đã tiến hóa lên cấp 1. Nhưng nếu sau khi tiến hóa lên cấp 2, có khi nào chúng lại có thể tiếp tục tiến hóa, hoặc là lại tiến hóa về mặt tốc độ thì chúng tôi cần phải làm nghiên cứu tiếp.”

Những người ngồi đây đều lâm vào trầm mặc.

Virus đến vô thanh vô tức (im hơi lặng tiếng) để cho mọi người trở tay không kịp, một lần lây lan đã khiến cả thế giới có biến đổi lớn, bây giờ thành phố A còn sót lại nhiều người như vậy, lại gặp phải Zombie có thể tiến hóa. . . Vậy thì sau này phải làm thế nào.

Toàn bộ nhân loại sẽ bị tiêu diệt sao?

“Thật ra, chúng tôi còn có một tin tức tốt. . .” Tào tiến sĩ mở miệng lần nữa, “Chúng tôi phát hiện, Zombie có khả năng thăng cấp, dị năng giả cũng đồng dạng có thể thăng cấp, không sai, dị năng giả cũng có thể thăng cấp.”

“A?” Nguyên chủ tịch lấy lại tinh thần, “Như vậy, dị năng giả phải làm gì để thăng cấp?” .

Thật ra chuyện dị năng giả có thể thăng cấp là chuyện đại sự, rất nhiều người trong lòng đều biết rõ, dù sao nhà họ Chu cũng bỏ ra rất nhiều Lam Tinh thu mua lòng người. Có thể bọn họ không biết lai lịch của Lam Tinh, nghĩ rằng do Tào tiến sĩ phát minh ra.

Nếu như Zombie còn có thể thăng cấp, như vậy bản thân mình không phải vì nhu cầu mà thừa nhận việc nhà họ Chu dùng thế lực chèn ép rồi hả?

Vốn đã chán ghét người ta, bây giờ còn muốn mình lấy mặt nóng dán người ta. . .

Làm sao có thể đồng ý!

“Nói về chuyện này, tôi nhớ được, hình như hạng mục xử lý xác Zombie của căn cứ là do Chu đại tướng phụ trách nhỉ.” Tiền Kim Hâm lần đầu tiên mở miệng trong hội nghị hôm nay, lại lộ ra vài phần không thèm đếm xỉa tới.

Bởi vì Tiền Kim Hâm không tham gia mấy cái tranh đoạt phe phái gì đó, đối với nội dung thương thảo trong hội nghị đều chỉ nghe cho qua, sẽ không nói nhiều hơn một câu, bây giờ đột nhiên mở miệng khiến Nguyên chủ tịch rất tò mò.

Nhưng mà, nếu là nhằm vào Chu gia, ngược lại là Nguyên chủ tịch chỉ ước gì bọn họ ngao cò tranh nhau, bởi vậy nói: “Ừ, đúng vậy, hôm nay Tiền đại tướng nghĩ như thế nào lại nhắc tới chuyện này.”

Tiền Kim Hâm nói: “Gần đây tôi cũng muốn xuất nhiều lực hơn để giúp căn cứ xây dựng, muốn giúp Chu đại tướng chia sẻ một chút, hạng mục xử lý xác Zombie của Chu đại tướng sau này giao cho tôi phụ trách đi.”

“Ồ?” Chu đại tướng không nóng không vội mở miệng, ” Hôm nay Tiền đại tướng nghĩ sao mà lại muốn cùng chia sẻ với Chu mỗ rồi.”

Tiền Kim Hâm chậm rãi bưng chén trà phía trước lên, uống một ngụm, lại nhẹ nhàng đặt chén trà xuống: “Chẳng lẽ Chu đại tướng lại không muốn?”

Chu đại tướng nói: “Thi thể Zombie có chứa thi độc, người của tôi đã làm quen rồi, bây giờ lại thay đổi, tôi sợ các chiến sĩ không thể sớm thích ứng được, hơn nữa, vì sao Tiền đại tướng lại có hứng thú với hạng mục xử lý xác Zombie này chứ, nếu muốn xuất lực trợ giúp căn cứ, các hạng mục khác cũng có thể mà.”

Tiền Kim Hâm cười lạnh một tiếng: “Chu đại tướng, tôi đã cho ông đủ mặt mũi, con mẹ nó ông còn dám suy nghĩ cái gì Vương Bát Đản, thú vị sao?”

Bọn người Hồ Hạo Thiên: “. . .”

Tiền Kim Hâm không mở miệng thì thôi, vừa mở miệng quả nhiên là bỗng dưng nổi tiếng.

Bên này Tiền Kim Hâm vẫn còn tiếp tục nói: “Nếu tôi đã đem chuyện này nói ra, ông nên theo câu chuyện nói cho xong. Con người tôi nhìn vấn đề, đứng không cao thấy cũng không xa, cho nên Chu đại tướng cũng đừng cùng tôi nói cái gì mà nhìn xa trông rộng, hôm nay tôi chính là muốn lấy hạng lục xử lý xác Zombie đấy.”

Lúc này, đến phiên Chu đại tướng bôi thêm một lớp phấn lót màu đen lên mặt.

Nhiệm vụ xử lý xác Zombie kia chính là nơi chủ yếu bọn họ kiếm ra tinh hạch, hiện tại bị người ta không công đoạt mất, đương nhiên không chịu.

Vả lại, Chu đại tướng biết rõ mục đích muốn lấy tinh hạch của Tiền Kim Hâm chỉ là một điểm nhỏ mà thôi, mục đích chủ yếu có lẽ là trả thù, hiện tại ông cũng đã nhìn ra, bọn người Hồ Hành Sâm này xem chừng đã vào phe của Tiền Kim Hâm rồi.

Nguyên chủ tịch ngược lại thật sự tò mò: “Hạng mục xử lý xác Zombie này có chỗ nào đặc thù, lại có thể khiến cho hai ông tranh nhau sứt đầu thế này.”

Chu đại tướng nheo nửa con mắt nhìn về phía Tiền Kim Hâm.

Cho dù không nghĩ tới sẽ bị người ta phát hiện ra tác dụng của tinh hạch sớm như vậy, nhưng ông cũng không phải là người ngốc nghếch, lúc trước lợi dụng Lam Tinh lôi kéo được một đám người, dĩ nhiên đã nghĩ đến biện pháp ứng đối khi bị người ta vạch trần.

“Nếu Tiền đại tướng đã có hứng thú với hạng mục này như vậy, tôi cũng không sợ nói thẳng, hạng mục này đúng thật là tôi không thể giao cho ông, hi vọng ông có thể hiểu cho điểm khó xử của tôi, nếu ông có cần gì , có thể tới tìm tôi, tôi nhất định sẽ dùng hết khả năng của mình, thỏa mãn nhu cầu của Tiền đại tướng đây.”

Tiền Kim Hâm đứng lên, ‘Bốp’ một tiếng, đập quân chương lên bàn: “Hôm nay, ông không giao cũng phải giao! Chu Kinh Quốc, tôi hi vọng ông có thể trong vấn đề này hiểu rõ tình thế của mình, tự giải quyết cho tốt, đến lúc xé rách da mặt, đừng trách tôi vô tình.”

Chu đại tướng cũng không sợ: “Tiền đại tướng, tôi cũng đã nói rất rõ ràng, tôi sẽ tận dụng hết khả năng của mình, cho ông đồ vật ông cần, vì sao ông cứ phải ở chỗ này ép buộc.”

Nguyên chủ tịch vươn tay trấn an: “Có gì thì cùng ngồi xuống nói chuyện, vấn đề gì lại không thể giải quyết trên hội nghị, nếu không phải như vậy, mấu chốt bây giờ là mọi người phải hiểu lẫn nhau, các ông đều là nguyên lão, đại tướng, cần phải dẫn dắt, làm gương cho mọi người.”

Tiền Kim Hâm vươn tay về phía Bạch Thất.

Mặc dù ông không nói gì, Bạch Thất vẫn biết rõ ông muốn làm gì. Lấy ra một cái túi đen bằng nhung tơ, đưa cho ông.

Tiền Kim Hâm suy nghĩ một chút, ước chừng bên trong có mấy trăm viên tinh hạch, cũng không có mở ra nhìn kỹ, ném về phía Chu Kinh Quốc phía bên kia, nói: “Chu đại tướng, ông đem hạng mục xử lý xác Zombie cho tôi, mỗi tháng tôi cung cấp cho ông một ngàn tinh hạch, như thế nào đây?”

Túi nhung tơ màu đen rơi trên mặt bàn, từ miệng túi rơi ra vô số tinh hạch màu xanh da trời.

Nhớ ngày đó, Chu đại tướng có thể chỉ dùng khoảng 500 viên mỗi tháng là đổi được nhân tình của Tiền Kim Hâm.

Hôm nay nhân tình không còn, lại biến thành cừu hận, ông thật sự nguyện ý dùng một ngàn Lam Tinh, trước mặt mọi người giẫm nát thể diện của Chu Kinh Quốc.

“Cái này. . .”

“Lam Tinh!”

“Tiền đại tướng, làm sao ông lại có vật này?”

Mọi người ngồi đây nội tâm kích động một phen, loại tình cảnh này giống như một cánh rừng gặp phải trận gió to lửa lớn, phanh một tiếng liền bốc cháy lên.

Giờ phút này, trong mắt mỗi người đều đỏ bừng.

Đã từng có qua Lam Tinh, ai lại không biết tác dụng của Lam Tinh.

Nếu như mỗi ngày được cung cấp số lượng vô hạn, nếu như không cần vì vật này mà chịu sự quản chế của nhà họ Chu, nếu như dị năng của mình đủ lớn mạnh. . .

Tất cả mọi người cực kỳ cực kỳ muốn biết đáp án.

Tiền Kim Hâm và Chu Kinh Quốc đồng thời liếc nhau một cái.

Chu Kinh Quốc cũng đứng lên: “Đúng vậy, Lam Tinh này thật sự là được đào ra từ trong đầu Zombie đấy, chỉ là hạng mục xử lý xác Zombie này tôi vẫn không thể giao cho Tiền đại tướng, mà vật này cũng không phải là không có tác dụng phụ, tôi cung cấp Lam Tinh cho tất cả mọi người, đều sẽ thông qua nhiều lần thử nghiệm rồi loại bỏ trong phòng thí nghiệm, như vậy mới có thể đảm bảo hấp thu Lam Tinh không xảy ra vấn đề.”

Tiền Kim Hâm quay đầu nhìn Bạch Thất một cái.

Bạch Thất khẽ lắc đầu.

Ý tứ này rất rõ ràng: bọn họ chưa từng trải qua cái gì mà tinh luyện Lam Tinh rồi mới hấp thu năng lượng.

Tiền Kim Hâm cầm chén trà trước mặt ném về phía Chu Kinh Quốc, chén trà theo giọng của ông nổ tung ra: “Về với ông nội mày đi Chu Kinh Quốc, ông đây đi lên chiến trường, lái qua máy bay, giết qua địch nhân, đánh qua Zombie, nhưng mà chưa từng nghe qua lời nói dối nào, con mẹ nó mày cho ông đây lên khóa nhất, mày tuyệt lắm!”

Tất cả những người ở đây đều nghe qua Tiền Kim Hâm là người bình tĩnh, nhưng lại không ngờ bình tĩnh thành bộ dạng như vậy.

Như thế mới là đàn ông chân chính!

Cục diện có chút hỗn loạn, nhưng những người ở đây lại không có lên tiếng.

Vào thời điểm này, ai có binh quyền, người ấy mới là Vương chủ, thực lực và quân quyền mới là chính quyền, có chính quyền thì lời nói mới có trọng lượng.

Hơn nữa, thấy người nhà họ Chu kinh ngạc, kỳ thật trong nội tâm mỗi người cũng thấy thoải mái!

“Ông. . .” Chu Kinh Quốc mặt đen như đáy nồi, hừ mũi vài cái, nói: ” Được, được, được, các ông lại cho rằng tôi lừa gạt các ông, đến lúc đó các ông sẽ phải hối hận. Nếu Tiền Kim Hâm muốn lấy hạng mục xử lý xác Zombie, tôi cho ông là được, bây giờ đất nước đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng, ông lại phải ở chỗ này tranh chấp với tôi, ông thật là… không phụ sự kỳ vọng của nhân dân, làm tròn trọng trách của mình! ”

Tiền Kim Hâm nhìn chằm chằm Chu Kinh Quốc, sau lại đem quân chương trên bàn cầm lên, đeo trước ngực: “Nếu ông đã nói như vậy, hạng mục xử lý xác Zombie kia tôi cũng không cần nữa.”

Chu Kinh Quốc: “. . .”

Nguyên chủ tịch tiếp tục hoà giải: “Các ông quyết định xem ai là người phụ trách hạng mục xử lý xác Zombie đi, sau đó chúng ta cũng có thể thảo luận một chút về  Lam Tinh.”

Có thể làm tới chức Chủ tịch nước thì sao lại là nhân vật đơn giản, trước kia không biết lai lịch của tinh hạch, bị nhà họ Chu đi trước một chút, bây giờ đã nắm giữ mạch máu đối phương, đương nhiên phải một kích đâm trúng.

Vì vậy kết quả bàn bạc xuống là: xử lý xác Zombie vẫn để cho nhà họ Chu phụ trách, nhưng là mỗi lần đều phải cẩn thận kiểm tra đối chiếu số lượng Zombie và số lượng tinh hạch, sau đó sẽ chia đều cho các chính trị gia trong căn cứ.

Đối với kết quả này, tất cả mọi người không có ý kiến, cho dù nhà họ Chu có ý kiến, đối mặt với quyền lựa chọn dân chủ, ông ta cũng không thể lên tiếng phản bác.

 

Chương 88: Nhân gian bất sách ( Không bắt nạt người có khó khăn )

“Ngày mai bắt đầu, định ra danh sách thành viên nhận nhiệm vụ nhà máy điện hạt nhân, nhiệm vụ lần này quan trọng, không được phép có sơ suất, từng binh đoàn đều phải cử ra 200 chiến sĩ, còn nữa, ngày mai tôi sẽ cho người dán nhiệm vụ này lên bảng nhiệm vụ, để cho các dị năng giả trong căn cứ cùng tham gia. . .” Nguyên chủ tịch tổng kết lại nội dung cuối cùng của hội nghị, sau đó tuyên bố giải tán.

Hội nghị lần này diễn ra trong cả một ngày. Cơm trưa đều là do binh sĩ bưng lên rồi ăn trực tiếp tại phòng họp.

Dĩ nhiên Tiền Kim Hâm và cha Hồ đều đã quen, nhưng ba người Hồ Hạo Thiên lại cực kỳ không quen kiểu ăn này!

Bọn họ đã quyết định: sau này nhất định không thèm đến mấy cái hội nghị chính trị này nữa.

Không chỉ lãng phí thời gian, bản thân cũng không có được lợi ích gì.

Nội dung của hội nghị, cha Hồ cũng là người truyền lời, chỉ cần lúc ăn cơm tối, ông tổng kết rồi nói lại cho mọi người trong đoàn xe một chút, cũng được rồi.

Hồ Hạo Thiên vuốt vuốt cái cổ đau nhức, đi ra khỏi phòng họp.

Sau lưng là Bạch Thất và Đường Nhược.

Bên ngoài đã trời tối, Hồ Hạo Thiên nhìn bầu trời bên ngoài một chút, lại quay đầu nhìn bốn phía một lượt: “Không phải là đám người chú Phan trở về rồi đấy chứ?”

Bạch Thất cũng nhìn xung quanh một chút, nói: “Có lẽ vậy.”

“Chúng ta cũng trở về thôi, bọn họ đã lớn như vậy, ở trong căn cứ cũng không sợ đi lạc.”

“Ừ.”

Ba người theo Tiền Kim Hâm đi ra ngoài đại viện.

Bỗng nhiên một giây sau, một hồi âm thanh ” xôn xao ——” truyền vào tai mọi người.

Theo hướng tiếng phát ra, bên cạnh, một đám người đang vây quanh một cái bàn đá, tụ tập nghe ngóng cái gì đó.

Trong đám người đó, có binh sĩ trong đại viện, cũng có dị năng giả ngoài đại viện.

Những dị năng giả kia. . .

Lại chính là người của đoàn xe!

Trong đầu Hồ Hạo Thiên nặng nề giống như vừa bị người ta đập vào một lần nữa.

Anh lập tức đi qua, trực tiếp hỏi Lưu Binh: “Các cậu đang làm gì ở đây vậy?”

Lưu Binh nhìn nhìn Hồ Hạo Thiên, hưng phấn nói: ” Đội trưởng Hồ, các anh ra rồi, mau tới nghe, chú Phan đang kể về mối tình đầu của chú ấy, rất là cảm động. . .”

Hồ Hạo Thiên: “. . .”

Hồ Hạo Thiên đi qua Lưu Binh, vỗ vỗ vào bàn đá: “Giải tán, giả tán, đều giải tán hết cho tôi.”

Hai binh sĩ kia ngẩng đầu nhìn Phan Đại Vĩ, lại nhìn sang Hồ Hạo Thiên. Bỗng thấy Tiền Kim Hâm đứng đằng sau Hồ Hạo Thiên, mới biết được hội nghị hôm nay đã kết thúc, lập tức đứng lên, hướng về phía Tiền Kim Hâm chào một cái, chạy bước nhỏ đến cửa lớn của đại viện, đứng ngay ngắn.

Một đám người của đoàn xe thì ngược lại, không thỏa mãn đứng dậy, La Tự Cường và Dư Vạn Lý thì khá bình tĩnh, chí ít bọn họ là những người từng trải, đối với câu chuyện giả tưởng về mối tình đầu của Phan Đại Vĩ cũng chỉ là ngồi nghe một chút giết thời gian thôi.

Nhưng Lưu Binh và Điền Hải, hai chàng trai trẻ này hoàn toàn bị Phan Đại Vĩ làm cho mê muội luôn rồi, dùng một từ để miêu tả thái độ của hai người họ đối với Phan Đại Vĩ bây giờ, chính là ‘ sùng bái ’.

Hai mắt Lưu Binh nhìn Phan Đại Vĩ đều tỏa sáng: “Chú Phan, khi nào về nói lại một lần nữa cho chúng cháu nhé, A Hải, A Hải, buổi tối tới chỗ chú Phan qua đêm đi.”

Điền Hải nhìn nhìn Bạch Thất, lại nhìn Đường Nhược một chút, cũng chầm chậm gật đầu.

Đường Nhược: “. . .”

Cô thật sự tò mò về mối tình đầu của Phan Đại Vĩ rồi.

Điền Hải nghe lời như vậy, là người có trách nhiệm như vậy, mà cũng có thể vì câu chuyện kia, một đêm không ngủ trong nhà của mình.

Hồ Hạo Thiên mang theo một đám người trong đoàn xe cáo biệt với hai người Tiền Kim Hâm.

Chỗ ở của cha Hồ và Tiền Kim Hâm không xa, đương nhiên hai người cùng nhau đi về.

Trên đường mọi người trở về, Lưu Binh vẫn còn chiêm ngưỡng câu chuyện của Phan Đại Vĩ.

Hồ Hạo Thiên nhìn vẻ mặt giả bộ bình tĩnh, giấu đầu hở đuôi của Phan Đại Vĩ, vươn tay nắm lấy vai ông, nói: “Chú Phan, kể cho tôi nghe với được không.”

“Được chứ, không thành vấn đề.” Phan Đại Vĩ nói.

Hồ Hạo Thiên nói tiếp: “Ừ, ngày mai tôi cũng kể cho chị dâu nghe một chút.”

Dưới ánh trăng, trên gương mặt sáng loáng kia, lộ ra biểu cảm vô cùng cụ thể, sinh động.

Ông già, xem tôi làm sao chỉnh chết ông, chúng tôi ở trong chịu đủ mấy cái nội dung chính trị tồi tàn, ông lại ở ngoài này làm người được sùng bái!

Phan Đại Vĩ: “. . .”

Vạch trần bộ mặt người khác là đáng xấu hổ đấy!

Hồ Hạo Thiên nói: “Đúng nha, nhất định là chị dâu chưa từng nghe qua, không chừng sau khi chị dâu nghe xong, sẽ ghi nhớ chú cả đời đây này.”

Phan Đại Vĩ nghiêm túc nói: “Hồ đội, ban nãy chúng tôi chỉ là ngồi một chỗ cùng nhau giải trí thôi. Vừa rồi tôi thấy mấy người trẻ tuổi không có tiết mục giải trí nào, ngồi ở chỗ kia khổ đợi khổ chờ, vì vậy mới bịa đặt ra một vài câu chuyện vớ vẩn làm canh gà tâm hồn cho bọn họ nghe thôi, đối với tôi thì vợ tôi mới là chân ái, tôi không có cô ấy thì sống không nổi. . .”

Dưới ánh trăng, bóng hai người kéo thật dài, phảng phất như đang ngâm xướng hí kịch tới đoạn cao trào.

Ừ, trong đó, một cái có sắc thái bi thương.

Buổi tối đương nhiên Điền Hải cũng không có qua đêm ở biệt thự của Phan Đại Vĩ, không phải cậu không muốn, mà là Phan Đại Vĩ cự tuyệt cực kì cao siêu.

Chú ấy đứng ở cửa nhà mình nhìn nhìn ánh trăng, yếu ớt nói với Điền Hải: “Tôi sẽ không tiếp tục nói về tình yêu đã qua, bởi vì tôi yêu vợ của tôi , tình sâu như biển, vĩnh viễn không hối hận.”

Điền Hải lần nữa bị cảm động, tình cảnh này đối với cậu mà nói, thật sự có cái loại ý cảnh ‘người yên lặng bi thương’ hiện ra.

Cậu nghẹn giọng, nói với Phan Đại Vĩ: “Chú Phan, cháu từng nghĩ rằng tình cảm của anh Bạch với chị Đường đã tốt nhất đẹp nhất rồi, vậy mà bây giờ mới biết được, thì ra chú Phan mới là người si tình nhất.”

Đứa trẻ nghiêm túc như vậy, ngoan ngoãn như vậy. . .

Đột nhiên Phan Đại Vĩ ho khan hai tiếng, phất phất tay với Điền Hải, nói: “Trời tối rồi, về nghỉ ngơi sớm đi.”

Lúc Điền Hải trở về biệt thự, Đường Nhược đã chuẩn bị xong đồ ăn từ lâu.

Ba người ngồi ăn cơm, trông Điền Hải dường như vẫn còn buồn bực không vui.

Bởi vậy, Đường Nhược liền hỏi điều nghi hoặc trong lòng mình: “A Hải, chú Phan kể cho em nghe chuyện gì vậy?”

Có thể làm cho em thành cái bộ dạng này. . .

Điền Hải ngẩng đầu nhìn Đường Nhược, nói: “Là một câu chuyện tình yêu rất ấm áp, chan chứa ánh mặt trời.”

Đường Nhược nói: “Có thật không, kể cho chị nghe với nhé?”

Điền Hải nói: “Chú Phan kể là, khi chú ấy còn trẻ đã có người ái mộ, nhưng lại luôn luôn không nói cho chú ấy biết, yên lặng để trong lòng, về sau vì chú Phan mà bỏ ra rất nhiều thứ, kể cả tính mạng, chú Phan còn nói, cả đời chú ấy cũng không thể quên mất người con gái đó.”

Đường Nhược nói: “Tại sao cô ấy phải vì chú Phan mà bỏ ra nhiều thứ, kể cả tính mạng?”

Điền Hải giương mắt muốn giải thích, cuối cùng chỉ gãi gãi đầu: “Chú Phan nói rất nhiều, em cũng không thể kể hết ra, tóm lại là rất phức tạp.”

Đường Nhược: “. . .”

Được rồi, ‘nhân gian bất sách’.

Nếu em trai nhà mình thực sự đã bị tổn thương, cô cũng sẽ không vạch trần lời nói dối này làm gì.

Lúc ngủ, Đường Nhược hỏi Bạch Thất một chút nội dung trên hội nghị hôm nay.

“Chúng ta như vậy không phải là trực tiếp công khai chống lại nhà họ Chu rồi hả?”

Bạch Thất sờ sờ đầu của cô: “Ừ, coi là vậy đi.”

Đường Nhược nói: “Bởi vậy, chúng ta phải cẩn thận một chút vì nhà họ Chu có thể ngấm ngầm sử dụng ám chiêu phải không?”

Còn có tác dụng của tinh hạch kia, đã bị các chính khách trong căn cứ biết, nhưng vẫn có thể nghi ngờ nguyên nhân thăng cấp dị năng của đám người mình không chỉ vì tinh hạch.

Dĩ nhiên còn có vị Tào tiến sĩ kia.

Hôm nay ở trong hội nghị nói ra việc dị năng giả có thể thăng cấp, chẳng lẽ thật sự chỉ là muốn cho mọi người phấn chấn một chút, an ủi nhân tâm?

Ở đó có nhiều chính khách trước đó đã từng sử dụng qua tinh hạch như vậy, khẳng định sẽ liên tưởng đến việc tinh hạch có thể làm tăng cấp dị năng đấy đấy.

Hay nhà họ Chu cố tình để cho Tào tiến sĩ nói ra, sau đó lại muốn dùng tinh hạch để câu dẫn mọi người một lần nữa, nào đâu ngờ rằng đã bị Tiền Kim Hâm biết trước, không đạt được mục đích lại còn khiến bản thân ê mặt?

Bạch Thất ôm lấy cô, nằm cùng một chỗ trên giường với cô, cũng trả lời cho cô tất cả những gì anh biết.

Muốn coi chừng nhà họ Chu thì cũng phải để đến khi căn cứ được xây dựng xong, trước mắt nhà họ Chu nhất định sẽ bận tâm đến mấy điều lệ trong căn cứ, sẽ không dám làm xằng làm bậy

Về phần tinh hạch thì có thể giải thích được, đội xe bọn họ, một đoàn người ở chỗ này giống như là ngăn cách với mọi người lâu như vậy, mỗi ngày đều là đánh Zombie thu thập tinh hạch, thăng cấp dị năng cũng là chuyện bình thường.

Dị năng không chỉ dựa vào việc hấp thụ tinh hạch để thăng cấp mà còn có thể dựa vào ý chí nghị lực của bản thân mà thăng cấp theo.

Còn có Tào tiến sĩ.

Hành động nói ra việc dị năng giả có thể tăng cấp của Tào tiến sĩ ở trong hội nghị rốt cuộc đã gián tiếp hủy đi hậu đài của nhà họ Chu, hay còn vì nguyên do khác, Bạch Thất cũng không rõ ràng lắm.

Cuối cùng anh chỉ có thể nhắc nhở Đường Nhược: “Ở kiếp trước, tuy nói Tào tiến sĩ nghiên cứu ra rất nhiều đồ đạc, nhưng cũng không phải hạng người tốt đẹp gì, cho nên sau này nhìn thấy cô ta thì em hãy chú ý một chút.”

Đường Nhược gật đầu.

Ngủ một đêm, ngày hôm sau, thật sự có tuần tra viên trong căn cứ tới mời bọn người Hồ Hạo Thiên đi qua làm ghi chép.

Nói là hôm trước để xổng mất mấy phần tử phản động, để bọn chúng chạy thoát khỏi vòng pháp luật bây giờ đã bắt lại được rồi, chỉ cần bọn người Hồ Hạo Thiên cung cấp đầy đủ thông tin, chứng cứ xác thực, mấy người này nhất định sẽ bị nghiêm trị.

Đối với loại chuyện giải thích tiền căn hậu quả này, Hồ Hạo Thiên từ lâu đã luyện tới mức độ thuần thục siêu phàm rồi. Chỉ một lát sau là đã xử lý xong chuyện này, sau đó lại trở về đại viện của đoàn xe.

Sự việc đã giải quyết xong, vậy có phải hay không cũng nên tính toán một chút những việc cần làm sau này với mọi người.

Dư Vạn Lý nói: “Bên ngoài tường chúng ta cũng không có khu kiến trúc nào tốt đâu, lại tiếp tục quay về làm công việc cũ à?”

Hồ Hạo Thiên trầm ngâm một tiếng, nhìn về phía Bạch Thất: “Nước của hai người vẫn còn đủ chứ?”

Bạch Thất nói: “Không có vấn đề gì.”

Đang nói, cửa ga ra của đại viện bị kéo lên, Vệ Lam từ ngoài tiến vào.

Người của đoàn xe lại nhao nhao trong lòng chửi mẹ.

Cho dù cậu có dị năng hệ Kim, gõ cửa rồi mới vào không được hay sao? !

Tự ý xông vào nhà dân, nhất định phải tố cáo cậu ta tự ý xông vào nhà dân!

Vệ Lam bước đến trước mặt mọi người, mắt lại nhìn Bạch Thất, nói: “Tôi nghĩ đoàn xe các anh có thể gia nhập nhiệm vụ nhà máy điện hạt nhân lần này.”

Discussion33 Comments

  1. Nhà họ Chu kỳ này bị tát một cái quá đau. Tiền Kim Hâm không ngờ lại nóng tính như vậy. Ông thẳng mặt chửi Chu Kinh Quốc mặt dày, lại định tiếp tục giấu giếm mọi người cái vụ tinh thạch. Cuối cùng nhà họ Chu vẫn tiếp tục đào tinh thạch nhưng khó chiếm của riêng nữa. Mà tại sao Tào tiến sĩ lại công bố cái vụ thăng cấp của zombie và dị năng giả.
    Cảm ơn editors

    • Những đứa trẻ ngây thơ chưa kịp trải đời luôn là niềm tiêu khiển của chú Phan những lúc trà dư tửu hậu. ;19

    • Chu gia tính thông qua việc công bố dị năng có thể tăng cấp để kéo thêm ngườu về nhà mình. Không ngờ bị bên BT chặn 1 cước quá đẹp. Không ngờ lên đến cấp tướng rồi mà TKH nóng tính ve. Làm cho nhà họ Chu bị ê chề hết mặt mũi hahaaaa

  2. Haha. Ông TKH này cũng thẳng thắn quá ha, còn k sợ ai luôn, thích nói là nói thẳng luôn, làm nhà họ Chu chắc tức ói máu luôn. Haha.

    Tks tỷ ạk

  3. TKh đúng là tính cách mạnh mẽ mà… nhà họ chu lần này thì bẽ mặt rồi. Sau cuộc họp này thì đoàn xe và TKH chính thức xé rách mặt với đám ng họ chu.
    PĐV mồm miệng xem như ghê gớm nhỉ. Còn bịa chuyện đến là cảm động ngay cả ĐH cũng ỉu xìu cảm thán kia. Haha
    BT nhắc nhở ĐN chú ý tào tiến sĩ kia là đúng rồi. Cô ta cũng không tốt lành gì. May mà dị năng của cô ta yếu hơn đN nên cũng yên tâm hơn.
    Cảm ơn edictor

  4. Chú Phan là thành viên không thể thiếu của vựa muối Tùy Tiện. Phe nhà họ Chu không biết sẽ trả thù bằng cách nào đây? Mong phe B7 sớm ngày lớn mạnh để có chỗ dựa

  5. Chú Phan ơi là chú Phan, quá phục khoản chém gió của chú luôn đấy. Nhờ có chú mà cuộc đời của các bạn trẻ trong những ngày tối tăm cũng thú vị hơn nhiều lắm đó chú, phải để Đảng và Nhà nước tặng thưởng chú luôn ;17 May cho Hiểu Huyên chỉ di truyền tí nói nhiều của chú thôi chứ ko thì gay go lắm :)) Các bạn trẻ Điền hải thì chao ôi ngây thơ là ngây thơ quá đáng….. Làm người ta yêu chết đi được!

  6. Chú Tiền thấy vậy mà hổ báo ghê gớm, trong bội nghị mà đập bàn dậm ghế vậy luôn, không kiêng nể gì hết, hehe, nhưng vậy cũng đỡ hả dạ cho anh Bạch, anh Hồ, bị người ta tới hẳn nhà để cướp đồ của mình mà mình ko làm gì thì bị mọi người coi thường quá thể rồi, phải đáp trả lại ít nhiều để biết mình không phải là quả Hồng mềm chứ
    Con quay lại chú Phan, đúng là nhân tố giải trí mà, tối ngày tạo niềm vui cho mấy bạn nhỏ
    Tiếp theo mọi người chắc sẽ tham gia vào nhiệm vụ lần này, mong mọi người sẽ bình an
    Cảm ơn các bạn đã edit ah

  7. Rốt cuộc Tào tiến sĩ là người ntn?? Nhà họ Chu đang mưu tính chuyện gì, truyện càng ngày càng đi vào kịch tính rồi. Nhiệm vụ nhà máy hạt nhân lần này chắc sẽ phát sinh nhiều vấn đề cũng sẽ có nhiều thu hoạch

  8. Sảng khoái ghê~~~~ Chờ mãi mới đến đoạn mấy cha con họ Chu bị làm cho bẽ mặt!!!!! Tuyệt lắm bác Kim đánh call cho bác nè 666666
    Mà kể ra tôi tò mò chuyện chú Phan kể ghê cơ Tôi cũng muốn nghe nè chú ơi ;43 ;43 Phải công nhận là chú mặn thiệt luôn ;47

  9. Nhà họ Chu kia có tức đến hộc máu không nhỉ?! Ông chú họ Phan là vựa muối của truyện đấy, lúc nào cũng làm trò, bày vẽ làm tụi con nít cũng tíu tít theo. Không có ông chắc mấy đứa trẻ buồn chết. Thanks nhóm dịch nhé!!

  10. Bắn tim cho bác Tiền Kim Hânnn!! Nhà họ chu đáng đời. Vẫn đang ngó chừng Tào tiến sĩ. Cảm giác bả có vẻ buồn… Bên trong ng ta đang nảy lửa mà bên ngoài đi kể chuyện vui ghê ta =))

  11. Thế là Chu gia bị bóc mẽ gần hết rồi . Định lợi dụng tinh hạch để lam chuyện xấu xa à . Bác Tiền chăc cũng tức giận lắm nên mới chủi um tùm lên như vậy . Hừ nếu như cả căn cứ boet được trong đầu zombie co tinh hạch thi sao chứ . Thật đang ghét
    Đội đoàn cũng ở căn cú nhieu ngày rồi
    Nên đi để có chút kích thích mơi lên cấp được chua hihi ;69

  12. Nhà họ Chu sắp hết thời rồi. Ai bảo nhân phẩm kém quá làm chi, cho nên nhân tình với mỏng như vậy, Cố gắng lv cẩn thận cho tốt vào, nếu ko với tính cách và cahcs lv như vậy thì sẽ sớm bị đoàn Tùy Tiện đánh cho sấp mặt luông. Tào sỹ chưa có thể hiện mấy nhỉ. bí ẩn quá. Mọi người nên lv cẩn thận hơn mới được. Vệ Lam, ngươi có nhất thiết lần nào cũng mở cửa thế ko

  13. Bác TKH cũng là một nhân tố bất ngờ ghê, chửi nhau cũng ác lắm bạn VL cứ tự nhiên như ruồi í nhể, xong lúc nào cũng chằm chằm , liếc liếc bạn BN

  14. Đáng đời nhà họ Chu, mà bên đó nói ra vụ tăng cấp dị năng không biết còn có ý đồ xấu gì nữa đây. Ông Vĩ chém gió ghê quá làm tội Tiểu Hải và tiểu Bình.

  15. Vệ Lam anh thật là tỉnh.t muốn nghe rõ về chuyện xưa mối tình đầu của bác Phan quá!! Thắc mắc không biết sau Điền Hải thích ai đây? Anh ấy ngay thơ quá mức mà

  16. Chu gia bị giáng đòn đầu tiên, sau này chưa biết thế nào. Tiến sĩ tào kia cũng k phải dạng vừa, có vẻ bị chu gia uy hiếp thì phải
    Cảm ơn bạn đã edit ạ

  17. Đáng đời Chu gia, sau này còn ăn mệt dài dài, tiến sĩ Tào hơi im ỉm nhỉ, ta mọi người nên đề phòng cô ta. Ta nghĩ Vệ Lam sẽ gia nhập đoàn đội tùy tiện thôi.

  18. Chú Tiền này tức lên chửi nhau cũng ghê nha. Rất đàn ông. Lài Ohan suốt ngày đi đàu đọc trẻ em thui, khổ thân bé Hải chưa hiểu sự đời gì ngây thơ quá

  19. Cái đội Tuỳ Tiện này cũng toàn thành viên cực phẩm rồi, ai cũng mặt dầy vô địch vừa lợi hại vừa không biết xấu hổ chẳng phải vô địch thiên hạ à

  20. lão Tiền soái khí quá :)) mắng nghe thật sướng tai, cái nhà họ Chu này không hiểu tiềm lực nằm ở đâu lại mạnh như vậy, ông Chủ Tịch thì chả rõ có tác dụng gì nữa. Thực tế mà nói nếu nói nhà họ Chu do lâu đời làm quan, nay có thêm dị năng nên khống chế được cục diện thì tớ thấy vẫn chưa hợp lí, nhất là bà Tào kia, ko rõ vì sao than mang dị năng mạnh như vậy, phải làm việc dưới trướng lão Chu?

  21. Lão cáo già họ chu đúng là gian xảo định ăn mảnh một mình à ko có đâu nha ,chú tiền chửi hay lắm . Mà Có ai thắc mắc mối tình đầu của chú phan ko nè.

  22. Tiền thúc thặc là xuất sắc nha, không cần hùng hổ biện luận văn chương. Trực tiếp chửi cho máu chó đầy đầu. Ngon ;94

  23. Rốt cuộc Tào tiến sĩ nói ra vụ zombie thăng cấp và dị năng giả cũng có thể thăng cấp ra để làm gì, thật sự là muốn nhân cơ hội này lôi kéo thêm người cho nhà họ Chu, hay là ả còn có ý định khó lường khác nữa đây?
    Chắc nhóm BT sẽ tham gia vụ nhà máy điện hạt nhân hả, dù sao với thực lực của nhóm thì ra ngoài làm nhiệm vụ vẫn hơn là ở lại xây dựng căn cứ. Vừa nâng cao năng lực lại kiếm thêm tinh hạch

  24. Tuyết Ảnh Nhi

    V là nhóm BN chọn lựa đứng về phe của đại tướng Tiền rồi. Công nhận ông này thẳng thắn ghê, vạch trần âm mưu lợi dung lam tinh lấy từ óc zombie để câu người về làm việc cho m của nhà họ Chu, còn ngang nhiên công kích mà k e ngại gì luôn. V là từ h là hai phe cạch mặt nhau r, nhóm BN phải cẩn thận hơn tránh bị phục kích sau lưng, còn có tiến sĩ Tào nữa nhìn cách cô ta có vẻ nguy hiểm ghê. Mong ĐN BN càng mạnh mẽ hơn.

  25. Chả biết Tào tiến sĩ là người tốt hay kẻ xấu nhưng cứ không thích lắm. Nhà họ Chu thì đủ xấu xa nên cũng ghét luôn, suốt ngày ngồi đó giả nhân giả nghĩa, có lợi là giấu riêng cho mình còn giả vờ tốt bụng ban ân cho người khác. Chú Phan lại đi lừa gạt trẻ em rồi nhớ lại mà mắc cười. Vệ Lam thì vẫn mong rằng là nhân vật chính diện.

  26. Chết cười với chân ái của chú Phan. Nào là mối tình đầu khắc cốt ghi tâm, vì yêu mà hi sinh tính mạng. Xạo dễ sợ.

  27. Thiệt là đối vs mấy chương chính trị này nuốt k trôi mak. Thì ra làm quan to cũng có cái khổ của quan to!!!!

  28. Ý anh nhắc đến kiếp trước với chị kìa, cái này có gọi là thẳng thắng HK
    Nhà họ Chu? Heo hả! Lạ lùng
    Cảm ơn editor

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: