Tận Thế Song Sủng – Chương 79+80

27

Chương 79:  Trò chuyện nhân sinh

Edit: Hứa Minh Nguyệt 

Beta: Sakura

“Cô muốn thế nào?” Phan Hiểu Huyên lửa giận ngút trời, rất muốn giữa đường tát Tô Tiêm Ảnh một cái.

“Hiểu Huyên, sao cô có thể trở mặt như vậy, rõ ràng chúng ta vài ngày trước vẫn là chị em tốt. . .” Tô Tiêm Ảnh chực khóc, nước mắt nói đến là đến, hoàn toàn không cần công tác chuẩn bị.

Bên đường đã có người dừng bước lại, nhìn về phía hai người.

Phan Hiểu Huyên hít sâu một hơi mới miễn cưỡng đè xuống lửa giận trong lòng: “Bạn học Tô, hai người họ đã là một cặp, vì sao cô còn muốn chen chân vào làm kẻ thứ ba. Bọn họ cũng không phải chỉ là bạn bè qua loa, mà là chính thức đính hôn rồi, lên cả báo chí đấy. Xin cô thương xót, thu hồi tâm tư không có chỗ của cô đi.”

“Tôi, tôi chỉ muốn biết bọn họ. . .” Giọng nói Tô Tiêm Ảnh có chút u oán, nước mắt cuồn cuộn, nhưng lại không rơi xuống, “Tôi không có muốn chia rẽ bọn họ, chẳng lẽ muốn có nhiều bạn bè cũng không được sao?” .

Phan Hiểu Huyên dừng lại, nghĩ nghĩ hồi lâu, thăm dò nói: “Cô không biết bọn họ?”

Mình và Đường Nhược là bạn cùng học, lần thứ nhất gặp mặt cảm thấy Đường Nhược khác trước rất nhiều, không có nhận ra cũng là chuyện thường tình. Nhưng mà, người mỗi ngày trước tận thế tranh giành với Đường Nhược – Tô Tiêm Ảnh cũng không có nhận ra?

Chờ một chút. . .

Vừa rồi xem phản ứng của Đường Nhược, mặc dù tránh Tô Tiêm Ảnh như rắn rết, nhưng mà như vậy, lại không phải người hung hăng càn quấy gặp được Tô Tiêm Ảnh sẽ cãi nhau với cô ta. . .

Đột nhiên, Tô Tiêm Ảnh nói: “Tôi, tôi biết bọn họ sao?”

Phan Hiểu Huyên âm thầm nhíu mày, kịp thời thay đổi chủ đề: “Cô lợi hại như vậy, hóa ra cũng có người không quen biết sao?”

Tô Tiêm Ảnh túm lấy Phan Hiểu Huyên kéo đến một nơi hẻo lánh, trong bao nhỏ lấy ra mấy túi rong biển, nhét vào trong tay cô: “Tôi chỉ muốn biết người đàn ông kia, xem xét chúng ta là chị em tốt, cô sẽ giúp tôi chứ.”

Phan Hiểu Huyên cười lạnh một tiếng, nhìn quanh bốn phía, thấy không có người đi tới bên này, liền đem toàn bộ rong biển chuyển vào trong không gian: “Không muốn, tôi cũng không biết người đàn ông kia, thật sự là không giúp được cô.”

“Cô. . .” Tô Tiêm Ảnh tức giận, “Sao cô có thể không coi trọng chữ tín như vậy, rõ ràng nhận đồ của tôi, lại không đáp ứng chuyện tôi của tôi. . .”

“Tại sao nhận đồ của cô lại phải đáp ứng chuyện của cô . . .” Phan Hiểu Huyên quơ quơ cánh tay bị Tô Tiêm Ảnh bắt lấy, “Cô mau mau buông ra, nếu không tôi ở đây kêu to cô ăn cướp. . .”

“Cô. . .”

Phan Hiểu Huyên nhìn thấy bên đường có mấy tuần tra viên đi qua, lấy hơi chuẩn bị hô to.

Đương nhiên Tô Tiêm Ảnh cũng thấy, liền buông tay Phan Hiểu Huyên ra: “Cô chờ đấy, căn cứ rộng lớn như vậy, chúng ta nhất định sẽ lại gặp nhau!”

Cái từ ‘Chúng ta’ cũng không biết là nói Phan Hiều Huyên cô và Tô Tiêm Ảnh hay nói Tô Tiêm Ảnh và Bạch Thất.

Phan Hiểu Huyên bĩu môi, cũng không muốn hỏi tiếp.

Bây giờ cô chỉ muốn tìm Đường Nhược hỏi xem, Đường Nhược có nhận ra Tô Tiêm Ảnh hay không.

Đường Nhược và Bạch Thất còn chưa tới biệt thự, ba người Phan Đại Vĩ, Hồ Hạo Thiên, Điền Hải cùng những người khác đã trở về. Bọn họ đang thẩm vấn hai người theo dõi bị trói bằng dây mây trên mặt đất.

Kỳ thật cũng không cần thẩm vấn như thế, bởi vì khi Phan Đại Vĩ ở bên ngoài tiến hành giáo dục thì bọn họ đã khai toàn bộ ra.

Bọn họ là người của đoàn đội ‘Hồng trần’, Chu thiếu dùng Lam Tinh làm thù lao, để cho bọn họ đi theo dõi cái đoàn đội ‘Tùy Tiện’ này .

Phan Đại Vĩ ra hiệu cho Hồ Hạo Thiên tạo ra một tường đất.

Mặc dù Hồ Hạo Thiên không hiểu nhưng cũng làm theo.

Phan Đại Vĩ nói với hai người: “Dùng hết tất cả dị năng của hai người, đánh nát nó thử xem.”

Dưới ánh mắt của mọi người trong đội xe, dị năng giả lực lượng đánh một chưởng vào tường đất. Chưởng kia đánh ra, uy phong lẫm lẫm, mạnh mẽ oai hùng, thế nhưng tường đất chỉ vỡ ra mấy cái khe hẹp, vẫn đứng vững không sụp đổ.

Mọi người trong đoàn xe không hề tỏ ra ngạc nhiên, nhưng hai dị năng giả Lực lượng lại há mồm trợn mắt, cả người ngốc trệ: “Chuyện này, sao có thể. . .”

“Không có khả năng. . .” Người kia cũng dùng sức đánh một chưởng ở phía trên, tường đất cũng chỉ nứt ra mấy cái khe nhỏ, không sụp đổ.

Hồ Hạo Thiên Xùy~~ cười một tiếng: “Các anh chỉ có chút năng lực như vậy còn muốn đi làm người xấu, đem giá trị của mấy người xấu hạ xuống cả rồi.”

“Không thể nào!” Một dị năng giả Lực lượng kêu lên: “Chúng tôi rõ ràng hấp thụ hơn 100 viên Lam Tinh rồi, tại sao lại không thể đánh nổi một cái tường đất bình thường như vậy. . .”

Lam Tinh, hơn 100 viên. . .

Mọi người đoàn xe giống như là nghe được tin động trời.

“Đây chính là việc tôi muốn nói với cậu.” Phan Đại Vĩ nói với Hồ Hạo Thiên.

Hồ Hạo Thiên nhìn Phan Đại Vĩ, cũng không hỏi lại lần nữa.

Trong khoảng hơn nửa tháng, bọn họ cũng hấp thu chừng một trăm viên tinh hạch, nếu như tinh hạch cũng làm tăng lên dị năng thì lẽ ra hai dị năng giả lực lượng cùng với bọn họ sức mạnh cũng không khác nhau là mấy, nhưng mà…

Tình huống hôm nay xem ra, những người trong đội xe của bọn họ có dị năng mạnh mẽ người khác hơn nhiều!

Tại sao lại như vậy?

Hôm nay mọi người trong đội xe phối hợp rất ăn ý, trước mặt có người ngoài, tất cả đều là Hồ Hạo làm đại biểu, đoàn đội lén lút thương lượng thế nào cũng không có vấn đề, bên ngoài, vẫn là Hồ Hạo Thiên kiến thức rộng rãi làm chủ.

Đúng lúc này, Bạch Thất và Đường Nhược theo tường vây bên trên khu biệt thự, dùng vân tay mở cửa, đi vào.

Hồ Hạo Thiên lập tức tiến lên phía trước nói: “Em Bạch, nghe Tiểu Điền nói các cậu cũng bị theo dõi rồi, những người kia đâu?”

Bạch Thất nhìn thoáng qua trong sân thấy có người lạ, nói: “Thả.”

“Như vậy, không phải là thả hổ về rừng sao? , tiểu nhân khó chơi, lại thả đi. . .” Ngược lại tưởng tượng, Hồ Hạo Thiên tỉnh lại: Mẹ nó, nếu không thả thì tí nữa sẽ có người đến đòi.”

Bạch Thất nhìn chung quanh một vòng: “Cái nhà này rất lớn. . .”

“Hả?

Mọi người còn không có kịp phản ứng.

Hai dị năng giả Lực lượng kia đã quỳ bịch xuống: “Tôi, chúng tôi đã cải tà quy chính, chúng tôi cam đoan sẽ không làm gì với các anh nữa, tôi, chúng tôi còn có thể thay mọi người trong đoàn đội cam đoan. . .”

“ Giáo dục” của Phan Đại Vĩ đã khiến bọn họ thống khổ không chịu nổi, người đàn ông áo đen này có vẻ còn tán ác hơn, giống như là giết người diệt khẩu, sau đó giấu xác đi!

Phan Đại Vĩ nói: “Mỗi lần làm nhiệm vụ, Chu thiếu cho các ngươi thù lao là bao nhiêu Lam Tinh?”

Người nọ trung thực trả lời: “Tất cả là 50 viên, cầm về mọi người trong đoàn đội chia đều, mỗi người khoảng 10 viên.”

Hồ Hạo Thiên từ trong túi lấy ra một cái bọc màu đen, ném tới trước mặt hai người, cái túi tản ra, bên trong tinh hạch màu xanh da trời rơi lả tả trên mặt đất: “Ở đây có chừng 200 viên, ngày mai mời người đứng đầu đoàn xe các anh tới đây gặp chúng tôi. . .”

 

Lam Tinh trên mặt đất khiến cho hai dị năng giả không khỏi mở to mắt.

 

Thì ra, đoàn đội’Tùy Tiện ‘ cũng có loại vật này, hơn nữa bộ dáng kia giống như là dùng không hết vậy !

Chẳng trách dị năng của đối phương mạnh mình hơn nhiều!

Hắn không khỏi ngẩng đầu, hỏi: “Các anh muốn làm gì?”

Hồ Hạo Thiên cười nhạt một tiếng: “Cho các anh Lam Tinh, còn không muốn sao?”

Người nọ do dự: “Thế nhưng mà Chu thiếu. . .”

Lam Tinh đương nhiên là thù lao, thế nhưng làm việc cho Chu Thụ Quang còn được hắn làm hậu phương đằng sau.

Bây giờ không phải xã hội trước kia, trong triều có người mới dễ làm việc, bọn họ đều thông hiểu đạo lý đó, cho nên mới lựa chọn làm việc cho Chu Thụ Quang.

“Chu Thụ Quang như thế nào. . .” Phan Đại Vĩ ngồi chồm hổm xuống, thấy bọn họ muốn nói lại thôi, “Không bằng, chúng ta lại đến tâm sự nhân sinh?”

“Không không không. . .” Người nọ lập tức trả lời chi tiết , “Chu thiếu đằng sau có Chu Đại tướng làm chỗ dựa, nếu như chúng tôi phản bội hắn, chắc chắn hắn sẽ tìm cơ hội diệt trừ chúng tôi.”

“Đừng nghĩ chúng tôi sẽ không diệt các anh . .” Lưu Binh dư dư nắm đấm, uy hiếp, lại thấy hai người họ căn bản không có sợ mình, liền liếc mắt với Phan Đại Vĩ vài lần.

Phan Đại Vĩ đứng lên, nhìn bộ dạng Lưu Binh, ngắt lời cậu ta, nói: “Người trẻ tuổi, cậu quá không có có lễ phép rồi, thẩm vấn là thẩm vấn a, lộ ra bộ dáng  ” Đóng cửa thả Phan Đại Vĩ ” để làm gì , xem ra cậu lâu ngày không được ăn đòn nên khó chịu rồi. . .”

Phan Đại Vĩ là kiều người có tư duy khác biệt, có lẽ một khắc trước vẫn còn nói tư tưởng chính trực, chuyện đời người đúng đắn, một khắc sau có thể bàn về việc trên tạp chí XX cô gái chân dài tỉ lệ nào có rất hoàn mỹ.

Lưu Binh: “. . .”

Đã nói kẻ địch trước mặt phải giữ vừng sự đoàn kết, thống nhất ý tưởng đấy!

Hai người trên mặt đất vui mừng, cho rằng không phải nghe Phan Đại Vĩ giáo dục: “Chú, thật sự không cần trò chuyện nhân sinh sao?”

Hồ Hạo Thiên ngồi chồm hổm xuống: “Kỳ thật, tôi cũng có thể cùng các anh tâm sự nhân sinh đấy. . .”

Mọi người trong đoàn xe: “. . .”

Hai người trên mặt đất: “. . .”

Cảm giác thấy, người này tới càng thêm không tốt rồi!

Nhưng mà, trước vẻ mặt  ” bảo trọng ” của mọi người trong đoàn xe, hai người kia thật sự bị Hồ Hạo Thiên trói lại mang đến biệt thự.

 

 Chương 80 : Tiền Kim Hâm

Trừ Hồ Hạo Thiên ra, bây giờ mọi người cũng không có chuyện gì, cho nên bọn họ chuẩn bị ra sân hóng mát, thuận tiện đợi Hồ Hạo Thiên ra họp.

Hiện tại buổi tối rất nóng, đại khái đã lên tới 27-28 độ, trong sân còn có thể chịu được, nhưng ở trong phòng thì chỉ muốn nhanh nhanh ra sân cho đỡ nóng .Thế nhưng, Bạch Thất lại để cho Điền Hải tới phòng bếp nhà mình hầm tổ yến cách thủy, để Đường Nhược ăn nhẹ trước khi tới bữa tố

Một lúc sau, Phan Hiểu Huyên cũng trở về , cô bước vào sân nhỏ, Phan Đại Vĩ hướng cô ngoắc ngoắc tay, ý muốn cô tới ngồi cạnh mình. Phan Hiểu Huyên giao hết hạt giống mình mua được cho Phan Đại Vĩ, sau đó lại nhìn Đường Nhược, muốn nói lại thôi.

Một lát sau, bố của Hồ Hạo Thiên cùng Dương Lê mang theo một người đàn ông trung niên mặc quân trang đi vào trong sân. Người đàn ông trung niên kia thân hình cao lớn, tướng mạo đường đường, đôi mắt phát ra tia lạnh, để cho người khác vừa nhìn đã có cảm giác đối phương là người nguy hiểm, vạn người cũng khó địch lại.

Mọi người nhìn trước ngực ông đeo quân chương, đoán được người đàn ông trung niên này có lẽ chính là Tiền Kim Hâm, vì vậy tất cả mọi người cùng giả bộ đứng lên nghênh đón.

Không thể làm khác, bọn họ còn có việc nhờ người, chắc chắn phải dùng lễ đối đãi.

“Hạo Thiên đâu?” Ông Hồ nhìn chung quanh một lần, mở miệng hỏi mọi người.

Phan Đại Vĩ chỉ chỉ biệt thự của anh ta: “Hạo Thiên ở bên trong cho người làm công tác tư tưởn

Ông Hồ buồn bực: “Từ lúc nào mà nó trở nên nhiệt tình như vậy rồi?”

Mọi người trong đoàn xe: “. . .”

Bọn họ dám dùng mì tôm thề, chắc chắn không phải đội trưởng Hồ nhiệt tình!

Hồ Hạo Thiên không ở  đây, ông Hồ cũng không thể gọi con trai mình vào trong sân, trực tiếp giới thiệu người đàn ông trung niên đứng bên cạnh mình cho Bạch Thất, nói: “Đây là Tiền Đại tướng, hôm nay nghe tôi nhắc đến cậu, không thể chờ được, muốn tôi đưa anh ấy tới đây gặp cậu.” Lại quay đầu giới thiệu Bạch Thất, “Đây chính là người mà tôi nói với anh, cháu ngoại Tham mưu trưởng Thi, Bạch Ngạn.”

Tiền Kim Hâm tiến lên một bước, vỗ vai Bạch Thất: “Tiểu Thất.”

Cái vỗ này, bả vai mọi người trong đoàn xe đều theo đó mà run rẩy. Có vẻ như, Tiền Kim Hâm dùng lực rất mạnh.

Ngày mai, bả vai Tiểu Bạch có sưng lên không vậy!

Ôm cái đùi này, cũng phải trả một cái giá lớn đấy.

Tiền Kim Hâm cùng Bạch Thất lại giống như không có cảm giác.

Tiền Kim Hâm nghiêm nghị, mang theo cả quan tâm nồng nhiệt: “Cháu có thể tới A thành phố thật sự là quá tốt, trước kia nghe nói cháu đính hôn, tôi thật muốn tức khắc bay tới thành phố H, nhưng tạm thời có chút việc không thể bỏ lỡ, may mà cháu tới thành phố A rôi, bằng không thì tôi sẽ hối hận cả đời. . .” Tiền Kim Hâm nói liên miên, giống như là đã quen Bạch Thất từ rất lâu rồi.

Kỳ thật ngoại trừ lúc Bạch Thất học năm nhất đại học mới gặp qua một lần, còn lại không gặp nữa.

Nhưng mà Tham mưu trưởng Thi có ân bồi dưỡng với ông, giống như cha mẹ tái sinh, với lại ông không quên lời dặn dò chiếu cố cháu ngoại tiểu Thất họ Bạch trước khi Thi cố vấn chết.

Coi Bạch Thất như con ông, mà ông lại không con, ông coi Tham mưu trưởng Thi như cha…, xem Bạch Thất là con cũng là việc nên làm.

Bạch Thất cười khẽ , đợi Tiền Kim Hâm nói xong, mới kéo Đường Nhược ở đằng sau: “Đây là vị hôn thê của cháu, Đường Nhược. Chú Tiền không tới được thành phố H tham dự lễ đính hôn, bây giờ lại mời chú Tiền ở lại đây ăn cơm một bữa, chỉ mong chú Tiền không chê đồ ăn đạm bạc. . .

Mọi người: “. . .”

Nếu như không phải đã nhìn quen bộ mặt than của Bạch Thất, tất cả mọi người sẽ nghĩ rằng anh chính là một ” đại công tử thế gia “.

Người này thật sự quá xấu xa, với đồng đội thì keo kiệt bủn xỉn, với người nhà thì hào phóng.

Đường Nhược nhu nhuận gọi một tiếng ” Chú Tiền”, Bạch Thất lại giới thiệu mọi người trong đoàn xe với Tiền Kim Hâm: “Bọn họ là bạn của cháu cùng tới thành phố A, cũng là những người cùng chung hoạn nạn tụ hội lại thành một đội.”

Mọi người trong đoàn xe lập tức vứt bỏ suy nghĩ khinh bỉ ý kiến của Bạch Thất, toàn bộ lộ ra bộ dáng tươi cười ấm áp như ánh mặt trời: “Chú Tiền.”

Tiền Kim Hâm: “. . .”

Người khác gọi tôi một tiếng ” chú ” cũng còn chấp nhận được, vì sao cái người nhìn qua xấp xỉ tuổi tôi cũng gọi tôi là “chú ” !

Hai bên giới thiệu xong, mọi người ngồi xuống sân.

Trong sân sắp xếp hợp lý,mấy người vợ xúm lại nấu cơm.

Trong bữa cơm, Tiền Kim Hâm hỏi thăm tình hình của Bạch Thất trước khi tổ chức lễ đính hôn, sau lại hỏi thăm chuyện bọn người Bạch Thất đến thành phố A, cảm thán sự may mắn của anh.

Đối mặt nhiều Zombie như vậy, không chỉ không chết, còn có thể kết bạn với nhiều người tốt như vậy.

Bạch Thất luôn luôn mỉm cười: “Đúng là cháu may mắn, lúc ấy bởi vì khu tây Zombie quá nhiều, liền nghĩ đến mọi người ở chỗ này cũng có phòng ở, nghĩ rằng ông ngoại trước tận thế mua khu biệt thự  cũng kiên cố, ít nhất có thể có chỗ đặt chân đấy, nào biết đâu rằng vừa vặn quân đội chọn đúng nơi đó quy hoạch căn cứ.”

Tiền Kim Hâm tiếp tục nói: “Các cậu tổng cộng là 16 người, vậy mà có thể biến nơi này thành như vậy , quả nhiên đều có bản lĩnh.”

Ánh mắt Bạch Thất tối sầm lại: ” Khu Tây luôn luôn không đi được, rồi quy hoạch lại chỗ này để cho mình ở đây có thể thoái mái hơn. Lúc lấy đi mấy tấm pin năng lượng mặt trời, thật ra là do chúng cháu giết Zombie rồi không cẩn thận đi vào trong Khoa học kĩ thuật Lam Quang mà thôi, bây giờ nghĩ lại, thiếu chút nữa là có đi mà không có về, may mà hiện tại có chút thành tựu, để cho mọi người thoải mái một chút .”

Tiền Kim Hâm nghĩ trước đó bọn họ gặp phải nguy hiểm trong lòng còn chút lo sợ, an ủi nói: “Yên tâm, bây giờ nơi này đã trở thành căn cứ, quân đội có ý định coi đây là trung tâm để mở rộng phạm vi ra bên ngoài, tương lai sẽ có rất nhiều ngày rảnh rỗi thoải mái.”

Vẻ mặt Bạch Thất càng thêm ảm đạm: “Thực không dám giấu diếm, chú Tiền, chúng cháu đang thương lượng, khoảng hai ngày nữa sẽ rời căn cứ đi làm thợ săn, công tác xây dựng căn cứ sợ là phải dừng lại rồi.”

Tiền Kim Hâm ngạc nhiên, hỏi: “Vì sao?”

Bạch Thất nhíu mày, bộ dáng giống như rất muốn nói, lại có phần do dự.

Biểu lộ trầm thống này lại càng làm cho người khác cảm thấy anh có vô số uất ức khó nói.

Đường Nhược: “. . .”

Mọi người trong đoàn xe: “. . .”

Tiểu Bạch,biểu hiện của cậu, chúng tôi cho điểm tối đa!

Đậu xanh rau má, quả nhiên đội xe hội tụ toàn người tài, giỏi có người giỏi hơn.

Phan Đại Vĩ, Hồ Hạo Thiên tính là gì, trực tiếp bị chụp chết trên bờ cát!

Không tìm được đáp án từ chỗ Bạch Thất, Tiền Kim Hâm chuyển ánh mắt về phía mọi người trong đoàn xe.

Mọi người nhao nhao thở dài một hơi, trên mặt lộ ra bộ dáng xoắn xuýt.

Thật ra vốn đã xoắn xuýt.

Chúng tôi bị cướp , không có chỗ dựa, không thể thoải mái trở về .

Đúng vào lúc này, Hồ Hạo Thiên mang theo hai dị năng giả lực lượng đi ra.

Vừa ra khỏi phòng, trông thấy một đám người ngồi trong sân, lại nhìn người đàn ông bên cạnh ba anh, quân chương hiển hách, cảm giác được hào khí trong đó, Hồ Hạo Thiên lập tức xắn tay áo đi tới: “Móa nó, bọn họ khinh người quá đáng, đâu chỉ cướp pin năng lượng mặt trời mà còn muốn đuổi tận giết tuyệt, cơn tức này tuyệt đối không thể nhịn!”

Đằng sau, hai dị năng giả Lực lượng cùng đi ra, run rẩy: “. . .”

Nói dối, rõ ràng chúng tôi chỉ theo dõi! Theo dõi!

Ông Hồ đứng lên, đối với hai người xa lạ có chút nghi hoặc: “Hạo Thiên, bọn họ nói vừa rồi con ở trong phòng cho người làm công tác tư tưởng, chính là cho hai người họ làm công tác tư tưởng?

Không khí chung quanh ngưng trọng, Hồ Hạo Thiên cũng ngưng trọng theo: “Đúng vậy ạ,  trước đó tụi con chưa đến căn cứ còn tốt đẹp đấy, đâu ngờ rằng quân đội tới giống như kẻ trộm tới, ngày đầu tiên đã gặp phải sói vẫy đuôi rồi. . .” Chỉ chỉ hai dị năng giat lực lượng, “Ban ngày ban mặt tới ăn cướp, cướp không thành lại sử dụng thủ đoạn thâm độc, xem, tụi con đi ra ngoài còn phái người theo dõi đấy, đây mới chỉ có hai người, còn có mấy người bị Bạch Thất thả đi rồi. . .”

Ông Hồ nói: “Còn có người dám ban ngày ban mặt giờ trò cướp bóc trong căn cứ?”

Mọi người trong đội xe thở dài, không nói lời nào.

Hồ Hạo Thiên từ từ đi tới, đợi ông Hồ ngồi xuống:  “Cha, trong căn cứ này, tụi con rất nghẹn  khuất , đến mấy người tới cướp đồ không những không có chuyện gì, còn được cho là vô tội thả ra, bây giờ bắt được hai người này, không hỏi không sao, vừa hỏi thật sự đã giật mình, thì ra đối phương là muốn đuổi tận giết tuyệt, tụi con đều không biết mình từ lúc nào gây ra cừu hận lớn như vậy . . .”

Ông Hồ ngắt lời anh, giới thiệu anh với Tiền Kim Hâm.

Hồ Hạo Thiên vội vã nói mình không có ý tứ, xúc động quá lớn, lại dùng khả năng ăn nói trên thương trường của mình nói nịnh nọt.

Về sau, Tiền Kim Hâm cũng từ chỗ mọi người trong đoàn xe hỏi ra được tình huống.

Hồ Hạo Thiên lưỡi rực rỡ như hoa sen, từ đầu tới cuối kể lại tất cả mọi chuyện mà mọi người gặp phải thật chi tiết.

 

Discussion27 Comments

  1. haha, hay quá xá,nhưng PHH đối với đoá hoa nát TTA kia sao vẫn nhẹ nhàng thế, nhẽ ra phải tát cho nó lật mặt để lộ cái bản chất thật bên trong ra chứ, quá sôi máu rồi, may là còn chưa nhận ra ĐN chứ nó nhận ra ĐN thì không biết lại thêu dệt bao nhiêu điều nữa đây, đoàn xe đáng yêu quá đi,trừ LB ra thì mấy người chủ chốt ai cũng có tài ăn nói hết, không ngờ BT cũng diễn giỏi quá, hy vọng mọi người hơp sức để xử lý cái tên Chu gì đó đi.

    • Đọc chương này bỗng nhiên thất tội 2 người bị PĐV bắt về quá. Hết bị PĐV tra tấn bằng lời nói. Bị bắt về còn bị ép đi Trò chuyện nhân sinh nữa kkkkk. Sau vụ này chawc tam quan của 2 người này thay đổi, nghi ngờ nhân sinh luôn quá -_-

  2. Phan Hiểu Huyên đã học được từ Phan Đại Vĩ sự khôn ngoan, lấy mấy túi rong biển khô từ Tô Tiêm Ảnh nhưng không cho cô ta biết thông tin gì về Bạch Thất và Đường Nhược. Cứ tưởng Phan Đại Vĩ và Hồ Hạo Thiên là trùm đóng kịch nhưng Bạch Thất ra tay là thấy được ai là thiên tài diễn xuất. Tiền Kim Hâm bị Bạch Thất làm cho tức giận với cha con họ Chu, Hồ Hạo Thiên nói thêm làm ông ta tin tưởng hơn.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Ặc. Đoàn xe này nên đổi tên là vô lại đi, đừng để tên tuỳ tiện nữa. Moá nó. Ai nấy đều giỏi diễn kịch và vô sỉ như nhau a. Haha. Nhưng mà ta thích, phải vậy thì mới đối phó với bọn người kia được

    Tks tỷ ạk

  4. Thật đúng là gặp người vô sỉ thì phải vô sỉ hơn. Phan hiểu huyện cố gắng tiếp tục phát huy!
    Cảm giác như là nhân vật Tô Tiêm Ảnh được tác giả dựng lên để nhận hết khinh bỉ & ném đá của người đọc vậy.

  5. Ahaha mắc cười chết mất. Đoàn xe mà không tham gia đóng phim thì đúng là tổn thất của giải oscar . Anh Bạch xứng với giải ảnh đế!

  6. Hiểu Huyên học tính xấu của cha rồi, hehe, mà cũng đáng lắm, đúng là hạng người như con đó phải gặp những người như vậy mới vừa,
    Còn kĩ năng của anh Bạch và mọi người trong đoàn xe thì khỏi phải bàn rồi, toàn quái kiệt, tinh hoa của xã hội không, hehe
    Mọi người đang thắc mắc về sức mạnh của mình rồi, chắc cũng không lâu chuyện về nguồn nước của chị Đường sẽ bị phát hiện
    Cảm ơn các bạn đã edit ah

  7. BT k diễn thì thôi chứ đã diễn thì HHT vs PDV phải lạy bằng cụ
    Con mụ TTA mặt dày vô sỉ, chỉ lăm le đi cướp bạn trai ngta

  8. Cha nào con nấy có khác. Đối với loại người như Tô Tiêm Ảnh, bé Huyên cần phát huy hơn nữa sự độc mồm độc miệng nha cho tức chết mụ ta đi
    Anh bạch thất, vô cùng xin lỗi Kim Tượng nợ anh một giải ảnh đế, Oscar đã bỏ lỡ một diễn viên xuất sắc

  9. “Hồ Hạo Thiên lưỡi rực rỡ như hoa sen” có giống câu lưỡi sán lá sen không!!!? Tài diễn xuất của 7 Ngạn phải nói đạt đến ngôi sao hạng A rồi, cả đoàn xe câm nín nhìn ảnh diễn, quá sâu sắc. Hồ Hạo Thiên thêm mắm dặm muối làm tội của họ Chu kia bay đầu trời rồi. Thanks nhóm dịch nhé!!

  10. Chị em tốt??? What??? Xin lỗi nhe!! Hiểu Huyện thậy không hổ danh là con bố mình =))). Nghi vấn Tô Tiêm Ảnh có vấn đề thần kinh =))

    • Cũng may gặp được Tiềm Kim Hâm là người tốt không quên ân tình xưa. Chú Phan, chú Hồ sức chiến đấu quá mạnh dùng lời đạo lí vẫn có thể tra tấn người không thấy máu.

  11. Tại sao lại đặt là Tuỳ Tiện chứ. Các anh phải đặt là Vô Sỉ mới đúng chư. Vứt sạch mặt mũi đi luôn rồi còn gi kakak

  12. Thật sự là, trước khi thành lập tiểu đội đánh thuê thì lập làm đoàn diễn kịch đi. Diễn sâu sắc quá cơ. TTA, thật sự ta ko muốn nhắc tới mặt cô ta nữa. Nói ra lại bẩn miệng. Chú Tiền này có vẻ là người chính trực mà giỏi đây ta, dựa vào chú này hẳn là ok rồi. HHT tài ăn nói quá đỉnh của đỉnh luôn. Cả nhóm thật sự là quá tùy tiện, bừa bãi. Thế mà càng ngày càng lớn mạnh

  13. Mấy người đội này dúng là thiên tài nói chuyện mà sao cũng nói được hết. Mai là không phải người xấu nên vẫn hoan nghênh các vị tiếp tục cố gắng.

  14. Gian thần, tất cả đều là gian thần có tố chất cao, không thể coi thường bất cứ ai được. Tiền tướng quân như kiểu hôn quân bị gian thuần xoay vòng vòng ấy. Haha haha
    Cảm ơn bạn đã edit ạ

  15. BT thay đổi như chong chóng, tại hạ bái phục bái phục, cho ảnh đi làm diễn viên được rồi á, có thể ăn đứt con họ Tô kia.

  16. Những người trong nhóm thấ ca này ohair trao giải thưởng oscar vì diễn xuất quá giỏi. Lật mặt nhanh hơn cả lật sách ấy

  17. 10 điểm diễn xuất, mời về chỗ :)) tớ chỉ hóng đến lúc tách được khỏi cái bọn dai như đĩa này thôi í, nam hay nữ gì cũng như đỉa đói vậy, bám ko sót ai là như nào, mà cái vụ ăn 100 tinh hạch mà dị năng ko tăng cấp là như nào í nhỉ, hình như ăn 5 cái 1 ngày thì tăng còn hơn thì thụt lùi hoặc ko tiển triển à?

  18. Đội tùy tiện đều là một đám vô lại mà nhưng vô lại vậy mới sống lâu nha đến nỗi huyên huyên cũng học thói xấu rồi kìa . ;16

  19. Cái đoàn xe này quả lắm nhân tài mà, ;94 trước có PĐV với HHT, giờ thêm BT cũng trổ tài diễn, phen này Tiền Kim Hâm kiểu gì cũng bất bình với nhà họ Chu rồi, có ông ấy chống lưng cho đoàn xe, mọi người có thể bớt lo lắng đi.

  20. Anh thất đúng kiểu giả nai ngơ ngác luôn, giả voè uất ức các kiểu , nhận giải diễn viên của năm luôn rồi. Mà con nhỏ tô đấy đung là tâm cứng như thép, không tùe bỏ luôn.

  21. Phục a thiên luôn. Lưỡi gì mà dài. Cái gì nói cũng dc. Thật sự là 1 người giỏi hùng biện. A Ngạn nhà ta cũng có một mặt khác nha. Giả vờ quá đỉnh luôn.

  22. Tiểu đội Tuỳ Tiện này ai cũng là diễn viên hạng A thêm tài hùng biện miệng lưỡi trơn tru, thuyết giáo dài dòng khiến địch thủ chào thua

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: