Bia Đỡ Đạn Phản Công – Nữ phụ ác độc muốn xoay người 13+14

18

Nữ phụ ác độc muốn xoay người 13

Edit: Vũ Thiên

Beta: Sakura

Mặc dù trường học cho học sinh năm cuối nghỉ, cũng dùng phí lớp đặt cơm, nhưng đồ uống vẫn do từng người trả tiền. Thẩm Kỳ hào phóng như vậy, nói muốn bao tiền nước thì nam sinh hô hào, nữ sinh cũng mang vẻ mặt mừng rỡ theo dõi cậu ta. Thẩm Kỳ trong trường học cũng có tiếng tăm, tuy cậu ta không đẹp trai nhưng dáng người cường tráng cao lớn, hơn nữa lại chơi bóng rổ, trong trường học là đối tượng hoàn toàn bất đồng với Tần Chính, cũng có một ít nữ sinh hoan nghênh, bởi vậy không có người ngăn cản đám người này ở lại đây ăn cơm. Thẩm Kỳ cười hướng Kiều Dĩ An đi tới, lúc xoay chuyển ánh mắt nhìn thấy Bách Hợp, sắc mặt thoáng cái bắt đầu có chút âm hàn.

Cừu nhân gặp mặt đặc biệt đỏ mắt, lần trước Thẩm Kỳ muốn đánh bóng rổ lên người Bách Hợp, muốn cô bị thương để trút giận thay em họ Lưu Diêu của mình, thứ hai là hận Nhiếp Bách Hợp ngày đó nói hươu nói vượn, nói Kiều Dĩ An có bạn trai, Thẩm Kỳ luôn yêu thích Nữ Thần Kiều Dĩ An, yêu đến tim cũng đau, nhưng Kiều Dĩ An dịu dàng và hồn nhiên làm cho cậu ta không có nổi dũng khí thổ lộ, như sợ hãi mình làm nhiễm bẩn cô, lại không nghĩ đến Nhiếp Bách Hợp trước mặt mọi người vu oan nữ thần của mình, nói cô có bạn trai, Thẩm Kỳ vì thế luôn ghi hận trong lòng, ngày ấy muốn mượn cơ hội giáo huấn cô, kết quả cuối cùng bị Bách Hợp tránh được, tránh né không nói, hơn nữa Bách Hợp còn phản đòn, quả bóng kia bắn đến giữa hai chân, lúc ấy mệnh căn của cậu ta suýt chút nữa thì bị phế rồi.

Giờ nhớ tới đau đớn lúc đó, Thẩm Kỳ vô ý thức kẹp chặt hai chân, thời gian dần trôi cơ bắp hai má bắt đầu run rẩy.

“Này, cậu tránh ra.” Thẩm Kỳ quay đầu lại liếc nhìn một thành viên trong nhóm, sai bảo cậu ta. Nhún vai đắc dĩ, Thẩm Kỳ giơ cằm hướng về phía Bách Hợp, khóe miệng nhếch lên vẻ tươi cười. Thiếu niên cao lớn kia có chút bất đắc dĩ thở dài. Những người này với Thẩm Kỳ là bạn học cùng trường ba năm, lại cùng tham gia đội bóng rổ, tất nhiên biết rõ việc nửa năm trước Thẩm Kỳ bị người dùng bóng rổ nện bị thương thân dưới phải nằm bệnh viện ở nửa tháng, cậu ta cũng biết Thẩm Kỳ hận Bách Hợp. Bởi vậy tuy thấy Bách Hợp là con gái, không quá nhẫn tâm bắt nạt cô, nhưng nghĩ đến thế lực bên ngoài trường của Thẩm Kỳ, hơn nữa bình thường nhà Thẩm Kỳ cũng có chút thế lực, làm người lại hào phóng, lúc đánh xong bóng rổ thường xuyên mời người trong đội ăn cơm uống nước, thời gian dài há miệng mắc quai mà, lúc này Thẩm Kỳ yêu cầu cậu ta tìm Bách Hợp gây phiền toái nên người trong đội cũng không có ý cự tuyệt.

Tuổi này con trai phần lớn đều không hiểu một thứ gọi là nghĩa khí, nhận được Thẩm Kỳ ra hiệu, thiếu niên kia đi tới bên Bách Hợp. Chung quanh bạn học thấy ánh mắt cậu ta bất thiện, cũng đều vô ý thức lùi ra, ở bên trong lớp 12 học sinh phần lớn đều là nam sinh thân thể yếu đuối. Người đội bóng rổ thân thể cường tráng vẫn mang đến cho đám học sinh này áp lực nhất định, mọi người đều tự tìm vị trí ngồi. Bách Hợp còn chưa kịp đứng lên, thiếu niên kia đã đá cái ghế, ra hiệu cô đứng lên.

Bách Hợp chỉ không muốn gây chuyện, cũng không có nghĩa cô sợ phiền phức, huống chi hôm nay cô đã chuẩn bị ứng phó sự tình phát sinh, bởi vậy nghe nói thế, cô, đưa tay giữ ghế, ngửa mặt nhìn nam sinh này mím môi nở nụ cười:

“Nếu như tôi không nhường thì sao?”

Bên trong đội bóng rổ thì phần lớn các học sinh đều dùng thân phận thể dục đặc biệt chiêu sinh nhập trường. Những người này mỗi người thân hình cao lớn, lúc mặt lạnh xuống vẫn có chút dọa người, vừa mới khi thiếu niên kia đi tới bạn học nam đều bị dọa đi rồi, hiển nhiên thiếu niên này không nghĩ tới Bách Hợp sẽ không sợ cậu ta. Nguyên bản cậu ta thấy Thẩm Kỳ ra hiệu tới muốn dọa Bách Hợp, trước mắt của mọi người hạ uy cô. Không nghĩ tới Bách Hợp lại đối chọi lại hắn. Thiếu niên này do dự một chút, quay đầu lại liếc nhìn Thẩm Kỳ, gặp vẻ mặt Thẩm Kỳ cười lạnh lúc này đang đứng bên cạnh Kiều Dĩ An cách đó không xa, nếu mình đe dọa Bách Hợp không thành ngược lại bị cô đe dọa, sau này trong trường học chỗ nào còn có thể ngẩng đầu lên được?

Đối với thiếu niên tuổi này mà nói, mặt mũi lớn nhất, định thay Thẩm Kỳ xả giận nhưng lúc này thiếu niên cảm giác được người chung quanh như có như không nhìn cậu ta, thoáng cái khuôn mặt sưng đỏ bừng, lớn tiếng hô lên:

“Tao bảo mày lăn cho tao! Không nghe thấy à, đồ đĩ!”

Cậu ta một bên hô hào, một bên chen chân vào đạp ghế một cái, gân trên trán trên đều nổi lên. Người đội bóng rổ chứng kiến tình cảnh này, có người trên mặt lộ vẻ đắc ý, có người thì có chút không đành lòng, dù sao tại đám người này Bách Hợp chỉ là một cô gái nhỏ, thiếu niên này cử động cũng thật quá quắt. Có người muốn tiến lên khuyên can, Thẩm Kỳ ngăn người đó lại: “Làm gì vậy? Cậu ta biết chừng mực!”

Tần Chính cau mày, tuy cậu ta không thích Nhiếp Bách Hợp, thế nhưng Bách Hợp vẫn là người lớp cậu ta, những người trong đội bóng rổ này vừa đến là hung hăng càn quấy, bạn học cùng lớp lại giả câm vờ điếc. Cậu ta vừa muốn mở miệng, Kiều Dĩ An đứng bên cạnh cậu ta lại như bị dọa rụt thân thể, có chút run rẩy, Tần Chính liếc nhìn Bách Hợp, lại nhìn Kiều Dĩ An tựa như chim cút chấn kinh bên cạnh, thở dài, vỗ vỗ cánh tay của cô.

“Đừng quấy rầy đến hứng ăn cơm của mọi người.” ánh mắt Bách Hợp lạnh xuống, bên khóe miệng lại lộ ra vui vẻ. Mắt thấy kỳ thi Đại Học sắp tới, cô cũng không định trước mặt mọi người đem việc nháo lớn, đánh nhau với nam sinh này, đến lúc đó nhẹ nhất là bị xử phạt, nam sinh này tự mình muốn xui xẻo, có khả năng cô cũng sẽ phải chịu liên lụy. Cô còn muốn vì người nhà Nhiếp Bách Hợp mà thi lên đại học, không thể vì Thẩm Kỳ khiêu khích, chưa đợi đến khi đám côn đồ kia xuất hiện đã hủy tương lai của mình đi.

“Có chuyện gì đi ra ngoài nói được không?” Cô ra vẻ nhu nhược, nhỏ giọng năn nỉ một câu.

Chung quanh bạn học đều hướng cô quăng đến ánh mắt đồng tình cùng cười nhạo, Thẩm Kỳ cũng nhếch khóe miệng, thiếu niên kia vừa mới quát cô cút ngay lúc này đã tìm lại được mặt mũi, nở nụ cười lạnh: “Cần gì ra vẻ, mày sớm cút một chút là được?”

Cậu ta nói xong, lại một lần nữa đạp ghế một cái, mí mắt Bách Hợp rủ xuống xuống rồi đứng lên, thiếu niên kia đang muốn đẩy bắt cô ngồi xuống, Bách Hợp lại nhấc cái ghế trước mặt rồi đi ra bên ngoài, nam sinh kia nhìn thấy tình cảnh này, ngẩn ngơ, ngay sau đó vừa làm phách lớn lối, vừa đi theo cùng. Bách Hợp thấy cậu ta đi cùng ngay phía sau mình, nhanh tới bên cạnh cửa, mới buông cái ghế xuống. Thiếu niên kia thấy mình bị cô đùa nghịch, thoáng phẫn nộ đá cái ghế một phát, một bên theo đi ra.

“Bạn ấy không có chuyện gì chứ?”

Trong lớp bạn học nhịn không được hỏi một câu, tuy Nhiếp Bách Hợp trước kia nhân duyên không tốt lắm, dù gì vẫn là người trong lớp. Người hỏi câu này vừa dứt lời, Kiều Dĩ An liền tiếp miệng: “Không có việc gì đâu, tất cả mọi người là bạn học, có thể có chuyện gì chứ?” Giọng nói của cô ta mang theo ngây thơ cùng hồn nhiên, như có chút buồn bực người này tại sao phải hỏi ra như vậy, khiến người nói ra câu trước á khẩu không trả lời được, nói không ra lời.

Bách Hợp xác thực không có việc gì, sau khi ra khỏi phòng thì vẻ lo lắng sợ hãi trên mặt cô biến đổi, ngay sau đó tay nắm thành quyền, dùng sức đánh vào bụng nam sinh này, thiếu niên kia không nghĩ tới bé thỏ trắng sẽ chuyển thành đại ác lang, không kịp né phía dưới đã trúng một quyền, đau đến cậu ta vô ý thức khom người, Bách Hợp trở tay tóm chặt cổ áo cậu ta rồi  lôi vào trong góc hẻm.

Hôm nay cô cũng không muốn phức tạp, nhưng hết lần này tới lần khác có người  tự đưa tới cửa, nơi ăn cơm này vì dùng quỹ lớp thuê, cũng không đắt lắm, bốn phía không có cameras, tất cả người lớp cấp ba lúc này đều ở trong phòng điều hòa không đi ra, trên hành lang cũng không có nhiều người, Bách Hợp kéo người tới tít trong góc, thiếu niên kia vừa bị cô đánh nên bụng lộn tùng phèo bình thường suýt nữa nôn ra, cổ lại bị ghìm như sắp tắt thở, còn chưa kịp phản ứng, Bách Hợp lại một quyền đánh vào trên cổ của hắn.

‘Oa’ một tiếng, lần này cậu ta nhịn không được, liền há mồm phun ra.

Không muốn lưu lại vết thương rõ ràng cho người khác nhìn ra đầu mối, Bách Hợp lúc đánh người dùng tới nội lực, như vậy lúc đánh người hậu quả tổn thương ban đầu sẽ không hoàn toàn hiển hiện ra, cho dù cậu ta báo cảnh sát, đến bệnh viện kiểm tra tạm thời cũng không xảy ra vấn đề gì. Nhưng chỗ đau ba năm ngày sau, tình huống sẽ càng ngày càng nghiêm trọng, hơn nữa thời gian tổn thương chậm hơn bình thường bị thương ngoài da hồi phục nhiều, Bách Hợp chỉ đánh vào bụng cậu, đã bảo đảm cậu ta sẽ không xảy ra chuyện, lại muốn để cho cậu ta thống khổ, cô đánh vào bụng khiến cậu ta kêu không ra tiếng, một mặt thống khoái húc đầu gối vào bụng cậu ta vài cái, thiếu niên kia lúc đầu còn muốn đánh trả, về sau bị đánh đến nước mũi nước mắt giàn giụa. Bách Hợp cảm giác không sai biệt lắm, lúc này mới ném cậu ta xuống mặt đất, lấy tay sửa sang tóc của mình:

“Đồ vô dụng!” Cô giơ chân đạp thiếu niên này một cước, bị đá vào đùi thiếu niên này đau thót tim, vô ý thức rụt người lại. Lúc này Bách Hợp mới trong chốc lát điều chỉnh hô hấp đều đặn, quay đầu một lần nữa đi vào trong phòng.

Lúc cô đẩy cửa phòng ra, bạn học cùng lớp thấy cô nhanh như vậy đã trở về, thấy vành mắt cô không hồng cũng không có dấu hiệu giống như chịu qua bị đánh, đều lắp bắp kinh hãi, đứng bên cạnh Tần Chính Kiều Dĩ An vô ý thức hỏi:

“Vừa mới rồi bạn học kia đâu?”

“Tớ cũng không phải thay cậu trông nam sinh, làm sao tớ biết?” Bách Hợp hỏi ngược lại một câu, Kiều Dĩ An không nghĩ tới cô sẽ trước mặt nhiều người nói lời này, khuôn mặt có chút phát sốt, ngay sau đó vành mắt cũng đi theo đỏ lên, cắn môi, nhìn liếc Lưu Diêu, Lưu Diêu cúi thấp đầu không đáp, Thẩm Kỳ thì nhịn không được, lớn tiếng xen vào: “Mày muốn chết à?”

“Tôi muốn chết, cậu muốn thành toàn tôi?” Chứng kiến Thẩm Kỳ khởi động nắm đấm, Bách Hợp nở nụ cười, Thẩm Kỳ trong miệng mắng hai câu, mang theo nắm đấm muốn xông lên, Lưu Diêu vốn luôn phát ngốc lúc này mới giống như kịp phản ứng, kéo Thẩm Kỳ một cái: “Anh, anh muốn làm gì?”

Lưu Diêu và Bách Hợp đều rõ sắp đến ngày thi Đại Học nếu đánh nhau mà bị bắt được, đến lúc đó có khả năng sẽ hủy tiền đồ, Thẩm Kỳ là anh họ cô ta, làm việc nhiều khi xúc động, cô ta không thể để cho Thẩm Kỳ mạo hiểm như vậy.

 

Nữ phụ độc ác muốn xoay người 14

“Làm gì? Anh sớm xem con nhỏ này không vừa mắt rồi, lúc trước đánh em thì không nói, còn khắp nơi bôi đen thanh danh Dĩ An. Mày là đồ quái dị, Dĩ An làm gì đắc tội mày mà mày khắp nơi muốn bôi đen cậu ấy?” Thẩm Kỳ táo bạo dị thường, cậu ta không chịu được nhất chính là có người nói Kiều Dĩ An phương diện tác phong nam nữ có vấn đề, bởi vì cậu ta coi Kiều Dĩ An trở thành Nữ Thần mà đối đãi, luôn luôn khát vọng đạt được cô, khát vọng đến trai tim cũng thấy đau, hết lần này tới lần khác cậu ta không dám thổ lộ, người trong lòng mình nâng niu không dám khinh nhờn, Bách Hợp lại ba lần bốn lượt nói Kiều Dĩ An có bạn trai, điểm này Thẩm Kỳ không chịu được. Hơn nữa ngày đó Bách Hợp dùng bóng rổ đập phá chỗ đó của cậu ta, lúc này xem như thù mới hận cũ xông lên trong lòng, cậu ta tuy không muốn đánh con gái, nhưng kẻ vu oan Kiều Dĩ An là ngoại lệ!

“Hôm nay anh không đánh nó cho quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, hướng Dĩ An dập đầu xin lỗi, anh sẽ  không mang họ Thẩm!” Thẩm Kỳ một mặt nói xong, một mặt nắm đấm nắm lại, Kiều Dĩ An chứng kiến tình cảnh như vậy, chặt chẽ núp bên cạnh Tần Chính không ra, cấp ba bạn học cùng lớp mỗi người thở mạnhcũng không dám, chằm chằm vào tình cảnh trước mắt không ai dám lên tiếng.

Lưu Diêu liếc nhìn Kiều Dĩ An, muốn đưa tay giữ chặt Thẩm Kỳ, nhưng Thẩm Kỳ đang nổi giận cô ta làm sao có thể kéo được? Hai người tính tình đều không sai biệt lắm, một loại nóng nảy lên là nghe không vào ý kiến người khác, Thẩm Kỳ gạt qua tay Lưu Diêu, lúc đang muốn xông đến, Bách Hợp đột nhiên kéo một cái ghế trước mặt cậu ta, Thẩm Kỳ không có ngờ tới động tác cô như vậy, kém chút là đập lên trên mặt ghế, tuy khó khăn lắm mới đứng vững chân nhưng người lại suýt ngã sấp xuống.

“Đánh tôi? Tại đây không phải lớp của anh, người bên ngoài lớp mau cút ra ngoài.” Nếu lúc này không có những bạn học khác, nếu không phải ngại mình còn muốn tham gia kỳ thi Đại Học, Bách Hợp sớm kéo lấy Thẩm Kỳ đi ra ngoài, để cho cậu ta ở cùng với nam sinh kia rồi. Nhưng cô cũng không nóng nảy, bởi vì trong kịch tình tối nay Thẩm Kỳ sẽ mai phục cô, cơ hội để cô trả thù sớm muộn sẽ đến. Chỉ cần lúc này cô chọc giận Thẩm Kỳ, đến lúc đó để cho Thẩm Kỳ tự mình dẫn đội sẽ tốt hơn, nếu phế đi hai tay của cậu ta để cho cậu ta không tham gia được kỳ thi Đại Học, vừa vặn báo thù cho Nhiếp Bách Hợp bị gãy tay.

“Mày muốn chết!” Thẩm Kỳ nghe thấy Bách Hợp lại đuổi cậu ta cút ra ngoài thì càng nổi giận hơn, cậu ta nắm chặt nắm đấm, trùng trùng điệp điệp một cước đá ghế, lần này cậu ta dùng hết sức mình, khí lực cũng không nhỏ, theo lý mà nói một cước này cậu ta nén giận đá ra có thể đạp cái ghế cực xa, rốt cuộc không ngăn trở được giữa cậu ta và Bách Hợp.

Ai ngờ cậu ta đạp xong thì cái ghế kia bị Bách Hợp nhẹ nhàng giữ được, cậu ta dùng sức đạp mà cái ghế vẫnbất động, căn bản không có chuyển dời mảy may, ngược lại chính bản thân cậu ta mặc dù đi giày chơi bóng, lúc chân đá vào cái ghế ngón chân dùng sức quá mạnh làm bị thương, giống như bị long móng rồi, trong nháy mắt đó Thẩm Kỳ mồ hôi lạnh đều chảy ra, sắc mặt cậu ta tức khắc thay đổi, đôi má cơ bắp cũng bắt đầu run rẩy, nhưng cậu ta cố nén không lộ ra, ngược lại hung dữ chằm chằm nhìn vào Bách Hợp.

“Cút ra ngoài! Nếu cậu không cút, tôi báo cáo thầy giáo!” Bách Hợp chứng kiến sắc mặt Thẩm Kỳ, liền mấp máy khóe miệng, ánh mắt lộ ra vẻ trêu tức. Thẩm Kỳ chứng kiến tình cảnh như vậy, hàm răng cắn càng chặt nghe ‘Khanh khách’ rung động. Người chung quanh chứng kiến hai người này giằng co cũng sợ hãi xảy ra chuyện, có người bắt đầu đi gọi giáo viên chủ nhiệm, cũng có người bắt đầu lặng lẽ gọi lên chủ tiệm cơm. Các học sinh nhìn thấy biểu lộ Thẩm Kỳ giống như muốn ăn thịt người, thở mạnh cũng không dám, lúc không khí khẩn trương hết sức căng thẳng, luôn luôn cúi thấp đầu trầm mặc Kiều Dĩ An giơ cằm lên:

“Nhiếp Bách Hợp, tuy Thẩm Kỳ không phải người lớp học chúng ta, dầu gì cậu ta cũng là bạn học cấp ba của chúng ta, nhiều người chỉ là nhiều đôi đũa, cậu không cần phải hùng hổ dọa người như vậy để đuổi cậu ta ra?” cô ta nói xong, ánh mắt Bách Hợp nhìn chằm  vào cô ta, Kiều Dĩ An giống như bị dọa sợ, vô ý thức thân thể ngửa ra sau, phảng phất muốn trốn tránh, sắc mặt có chút tái nhợt, càng nổi bật lên cặp con ngươi đen kịt khiến người thấy yêu tiếc: “Huống chi, một mình cậu cũng không có thể đại biểu cho toàn bộ lớp chúng ta?”

“Ý của cậu là, một mình cậu liền có thể đại biểu toàn lớp rồi hả? Hôm nay chỉ cần tớ một người không đồng ý Thẩm Kỳ ở lại đây, chính là cậu ta đi nhầm gian phòng! Kiều Dĩ An, đây cũng không phải phòng của cậu để có thể cho nam sinh tùy tiện vào.” Bách Hợp cũng không hề nói thẳng Kiều Dĩ An có bạn trai, ngược lại thay đổi cách nói, nhưng hiển nhiên như vậy càng thêm vũ nhục người, bởi vì Kiều Dĩ An sau một khắc khuôn mặt và cổ liền sưng đến đỏ bừng, cô ta thậm chí kích động thân thể đều run rẩy, cô ta bỗng nhiên ngay lúc đó cầm lấy cánh tay Tần Chính, mặt thoáng cái liền chôn ở trên cánh tay cậu ta, bả vai có chút run bắt đầu chuyển động, tuy không có phát ra tiếng, nhưng rõ ràng tất cả mọi người nghe ra được là cô ta khóc.

Thẩm Kỳ làm sao chịu được chuyện này, Bách Hợp làm cho Kiều Dĩ An khóc quả thực so với làm cho cậu ta khóc còn khiến cậu ta khó chịu hơn, lần này cậu ta không quan tâm quấn cái ghế muốn tiến đến chỗ Bách Hợp, một bên Lưu Diêu chứng kiến tình cảnh này, dốc sức liều mạng ôm lấy cậu ta: “Anh, anh định làm gì? Có chuyện gì nói sau, anh rời đi trước đi.”

“Em bỏ ra, hôm nay anh không thể không cho nó một bài học!” trên trán Thẩm Kỳ gân xanh nhảy loạn, Kiều Dĩ An tiếng khóc ẩn nhẫn nghe vào trong lỗ tai cậu, làm cho cậu ta mất đi lý trí, hai mắt cậu ta đỏ thẫm, Lưu Diêu nhịn không được nắm tay cậu ta hung hăng cắn một cái: “Anh về trước đi, lập tức sắp thi tốt nghiệp trung học! Bác bá bọn họ còn đang chờ anh khảo thi tốt đỗ vào đại học, anh nổi điên rồi hả?” Lưu Diêu liếc nhìn Kiều Dĩ An, cảm giác được Thẩm Kỳ nghe xong lời cô nói thoáng dừng một chút, vội vàng chuẩn bị sống chết kéo lấy cậu ta ra khỏi gian phòng này.

Lúc gần đi, Thẩm Kỳ còn không phục, một bên giật khỏi tay Lưu Diêu, quay đầu chỉ vào Bách Hợp: “Mày chờ đó cho tao!” Cậu ta nhếch nhếch khóe miệng, hướng trên mặt đất ‘Phi’ một tiếng nhổ bãi nước bọt, lúc này mới sửa sang lại quần áo sải bước đi ra.

Cậu ta vừa đi, Kiều Dĩ An đang cầm lấy tay Tần Chính cũng có chút cứng lên, trên mặt lộ ra vài phần thần sắc không biết làm sao. Khuôn mặt xinh đẹp cô ta còn hơi ẩm ướt, bên trên lông mi còn treo nước mắt óng ánh, miệng đỏ tươi nhỏ khẻ nhếch lấy, mũi còn đỏ lên giống như trẻ con vừa khóc, cả người như hoa sen dính sương sớm, mang theo hấp dẫn thấm vào ruột gan. Tần Chính cảm giác được trên cánh tay có chút ẩm ướt, nguyên bản trong nội tâm bởi vì thiếu nữ này đã hơn một năm chủ động tới gần mà cũng không còn bình tĩnh như nước hồ thu, dần dần nổi lên rung động. Cậu ta có chút thương tiếc duỗi ngón tay thay Kiều Dĩ An lau nước mắt trên má đi, động tác cẩn thận từng li từng tí. khuôn mặt Kiều Dĩ An đỏ lên, đợi đến lúc Tần Chính đem ngón tay dịch chuyển khỏi, cô mới giống như hồi phục thần trí, nhỏ giọng nói câu: “Cảm ơn.”

Tần Chính lắc đầu, ánh mắt dừng lại trên người Bách Hợp, thần sắc có chút nghiêm khắc: “Nhiếp Bách Hợp, cậu nói chuyện quá cay nghiệt.”

Trong phòng các học sinh còn chưa thả lỏng, nghe được Tần Chính nói lời này, lại đem tâm nhấc lên, Kiều Dĩ An tựa như làm nũng đong đưa tay của hắn, nhỏ giọng năn nỉ: “Được rồi.”

Cô ta như vậy khéo hiểu lòng người, mới càng lộ ra Bách Hợp vừa mới tận lực nhằm vào cô đến cỡ nào thô lỗ vô lễ, Tần Chính một đôi mắt đẹp mày nhíu lại càng chặt hơn, bờ môi hơi mỏng chặt chẽ mà bắt đầu: “Chỉ có tâm hồn dơ bẩn lúc cậu xem người khác mới sẽ cho rằng người ta cũng giống với mình, sinh hoạt cá nhân hỗn loạn, xem ai cũng xấu, trong mắt người chính trực vĩnh viễn nhìn không tới tội ác nào!” Cậu ta giống như có chút mỉa mai, dừng một chút: “Thật giống như ngưu tầm ngưu mã tầm mã, trong đống rác rác rưởi, chứng kiến chỉ thấy đồng loại của mình mà thôi!”

Không cần một chữ thô tục, liền châm chọc Bách Hợp vừa mới nói Kiều Dĩ An quan tâm đàn ông thì Bách Hợp cũng có ý nghĩ như vậy.

Chung quanh bạn học thật lâu về sau mới hiểu được ý tứ Tần Chính, về sau đợi đến lúc nghe rõ cậu ta nói, mọi người đều không hẹn mà cùng bắt đầu vỗ tay, quả nhiên không hổ là học bá, lúc mắng chửi người cũng gọn gàng như thế này, không nói ra ô ngôn uế ngữ lại hết lần này tới lần khác có thể làm cho người thẹn đến muốn chui xuống đất. Ánh mắt Kiều Dĩ An lộ ra hào quang sáng ngời, cô ta sùng bái nhìn chằm chằm Tần Chính, loại nữ sinh nhu xuẩn sùng bái rất dễ dàng làm cho trong lòng nam sinh sinh ra cảm giác thành tựu, Kiều Dĩ An thành tích học tập không xuất chúng, thế nhưng đối với nam sinh thì cô ta lại có được cảm giác hấp dẫn bẩm sinh, khi cô ta hồn nhiên sùng bái như vậy, ngay cả gần đây Tần Chính hiếm có biểu lộ đều ôm lấy khóe miệng nở nụ cười, nhịn không được thò tay nhéo nhéo mặt của cô ta.

Nhiếp Bách Hợp còn không biết Tần Chính miệng lưỡi lợi hại như vậy, ngày thường xem cậu ta vô thanh vô tức, một lòng chỉ vùi đầu khổ đọc, không nghĩ tới đến lúc mắng chửi người cũng là lợi hại. Nếu là nguyên chủ bị Tần Chính vừa nói như vậy, chỉ sợ không có thể diện lại lưu lại, nhất định là sẽ xấu hổ bụm mặt khóc rời đi. Có thể Bách Hợp không phải nguyên chủ, cô không yêu Tần Chính, Tần Chính nói tự nhiên cũng không mang đến tổn thương cho cô, huống chi Tần Chính cũng không phải mắng đến cô á khẩu không trả lời được.

Một đám đồng học tiếng vỗ tay kéo dài không thôi, Bách Hợp nhắc cái ghế tới gõ trên mặt đất, âm thanh ‘Thùng thùng’ nặng nề làm cho mọi người trong lớp nguyên bản vỗ tay đều ngừng lại, tất cả mọi người an tĩnh, Bách Hợp mới nhìn Tần Chính nở nụ cười:

“Nếu cậu không dơ bẩn, làm sao có thể thấy tâm hồn tớ dơ bẩn? Nếu cậu không cay nghiệt, lại thế nào nhìn ra miệng tớ cay nghiệt?” Tần Chính đã nói cô là tâm thuật bất chính mới cho rằng mình như Kiều Dĩ An, lúc này Bách Hợp cũng dùng chính điều cậu ta nói, cho dù Tần Chính miệng lưỡi lại lanh lợi, lập tức cũng bị Bách Hợp hỏi được á khẩu không trả lời được.

Bách Hợp chỉ ném vấn đề  về lphía  cậu ta, vừa mới lúc Tần Chính nói ra miệng lời kia, cậu ta không hề nghĩ Bách Hợp sẽ trả lời như vậy, Tần Chính gần đây thành tích học tập tốt, trong suy nghĩ bạn bè thầy cô uy vọng rất cao, từ nhỏ đến lớn nguyên nhân vì cậu tachỉ số thông minh xuất chúng không có gì có thể làm khó hắn, lúc này lại bị Bách Hợp đem vấn đề của mình ném trở lại trên người mình khiến cậu ta bị làm khó, sắc mặt cậu tathoáng cái liền khó coi, nhìn chằm chằm Bách Hợp không nói.

Discussion18 Comments

  1. BH hỏi hay lắm, mấy người này chắc thiếu đòn, đánh cho đám này tan tác luôn đi. Ngu ko tả nổi bị một đứa con gái dắt mũi, cạn lời. Ghét mấy đứa đâm chọt người khác

  2. Tui chỉ nghĩ nam nữ chính trở nên xuất sắc hơn người chưa bao h chịu thiệt bởi vì trong khoảng thời gian ấy những người xuất sắc hơn đã chẳng ở đấy để nhìn họ như trò hề. Đúng ko nhỉ thật buồn cười làm sao. Đúng là bạch liên hoa ghê tởm mà.

  3. Đọc mà nín thở vừa hồi hộp vừa tức giận, cả 1 nhóm người lúc Hợp tỷ bị 1 tên cao to ăn hiếp không thấy ai bảo vệ thế nhưng Hợp tỷ phản kháng thì lại bênh vực mấy thằng nhóc kia, nhất là ả Kiều Dĩ An 1 mực nhắm vào Hợp tỷ, nếu là nguyên chủ đã bại dưới tay ả. Giả bộ sợ hãi để cản trở Tần Chính giúp đỡ Hợp tỷ, giả bộ yếu đuối để nép vào lòng người ta mục đích là câu dẫn đàn ông, đúng là tiểu chân mà. Tần Chính cũng đáng mặt anh hùng, ra sức bảo vệ tiểu chân bạch liên hoa kia, miệng lưỡi trơn tru độc ác, nhưng nào thâm hơn Hợp tỷ, nhận trái đắng là đương nhiên. Thấy hả dạ ghê, hóng chương sau với phần phục thù của Thẩm Kỳ ngu xuẩn để Hợp tỷ chân chính được giãn gân giãn cốt. Thanks nhóm dịch nhé!!

  4. ;70 BH tỷ phản đòn quá hay, đám người này ăn nó ngứa da, cần phải chấn chỉnh a? Học bá à, anh quá khinh suất gòi, tưởng mình là cái rún vũ trụ chăng?

  5. Haha. Thật là sảng khoái quá đi. Hợp tỷ không những đánh nhau giỏi mà miệng lưỡi cũng lợi hại nữa chứ. Haha. Cho đôi cẩu nam nữ này mất mặt luôn đi. Hừ. Không biết khi nào mới làm cho con nhỏ KDA này lộ rõ bản chất đây

    Tks tỷ ạk

  6. Haha. Hay quá. Thẩm Kỳ sai đàn em làm khó Bách Hợp không ngờ lại bị Bách Hợp đánh không ra hình người. Để lại nội thương mà không ai phát hiện. Kiều Dĩ An ỷ vào thân phận của mình định thay Thẩm Kỳ nói chuyện bị Bách Hợp nói lại phải khóc lóc với Tần Chính. Tới phiên Tần Chính ra mặt tưởng là Bách Hợp phải nhục nhã khóc lóc không ngờ bị phản bác lại.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  7. Một lũ thiêu thân cứ muốn lao đầu tìm chết, sống yên ổn không muốn lại cứ muốn bị chị ngược tơi tả. TK yêu KDA đúng là yêu đến ngu ngốc luôn rồi, không nhìn ra cô ta là cái loại người gì. Rõ ràng một đám người ở đấy thấy một cô gái nhỏ bé bị bắt nạt lại không nói gì, sao lúc đấy thánh nữ không ra mặt bảo vệ kẻ yếu đi, đến lúc BH mắng TK thì lại lên tiếng. Rõ ràng là muốn gây chuyện mà. Vậy mà một lũ ngu ngốc ở đấy lại nghĩ cô ta thánh thiện thuần khiết, dơ bẩn. BH mắng quá hay luôn, xem lần này TK có bị chị hành cho tàn phế không. =))

  8. Có bao nhiêu người ở đó mà chỉ biết dựa vào trai để khóc. Hừ trong lớp k có bạn gái à. Chịu thua

  9. sắp có kịch hay để xem r! mị khinh bỉ nhất là mấy thể loại lục trà nữ này! mong thấy dc kết cục của ả lục trà nữ này! mà có vẻ như bộ này k xuất hiện Vân Mộ Nam nhỉ! k biết Lý Duyên Tỷ sẽ xử lý Vân Mộ Nam tnao nhỉ! mị thấy tính cách Lý Duyên Tỷ có vẻ càng ngày càng ác liệt thì phải

  10. úi giời, Hợp tỷ bây giờ thành boss trùm của trường rồi nha, rồi thêm 1 đám thiêu thân nữa, ừm thì mấy cái này làm Hợp tỷ phiền lòng nha nhưng mà coi cái cách tỷ dạy dỗ người nó sướng, còn con bạch liên hoa này, k biết tỷ sẽ dùng cách gì để lột mặt nạ đây, hóng oa ;70

  11. Bạch liên hoa thì luôn có những thèn ngu vây quanh, ms đọc tưởng đâu TC sẽ khác, ngờ đâu cùng ngu như vậy

  12. Tuổi gì mà đòi so bì miệng lưỡi với bách hợp nhà ta chứ ;41 mắt nhìn người của nguyên chủ cũng quá kém đi bách hợp à mau mau chỉnh chết cha nam tiện nữ này cho mị hả dạ đi ;69
    Cầu chương sau có cảnh bách hợp dạy dỗ đám người kia ;16

  13. Tần Chính này muốn kiếm chuyện nè, mỉa mai Bách Hợp nhưng bản thân cậu ta cũng có biết gì đâu bị Kiều Dĩ An xoay vòng vòng ấy

  14. TC cậy mình EQ cao, tưởng chửi người xong ng ta xấu hổ k phản bác đc hả? Đáng tiếc, BH là chúa cãi lộn luôn nha. Bị phản đòn có thích ko cưng êi? ;94 lộn mề lũ học sinh méo có não này thật ấy. Mong chờ cái kết ê chề cho tụi này quá

  15. Ô kìa, mỉa mai cơ đấy, cay nghiệt cơ đấy!!! Nhục nhã chưa kìa!!! Bị bà Hợp bật lại 1 câu bơ nín mỏ=))T cười mệt quá =))) ;94 ;94 đúng là vật họp theo loài, chó kg bỏ được thói ăn ph**, rác rưởi cũng chỉ xứng với rác rưởi mà thôi =))))

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

  16. bài hát muon muon mau

    Ôi trời học ngườu ta nói móc nói mĩa BH cơ đất đúng là đồ miênhj tiện làm như ai cũng tiện như cậu ta đồ ra vẻ ta đây

  17. BH trả lời ngầu quá đi à! Thật ra mình nghĩ chuyện nữ sinh với nhau nam sinh không nên xen vào, hơn nữa cách cậu ta mắng BH rõ ràng không chừa lại mặt mũi cho cô. Người đàn ông tính tình nhỏ mọn như vậy có cái gì tổ chứ?

  18. Mẹ KDA đúng là bạch liên hoa ghê gớm. Bọn con trai toàn bọn háo sắc mắt mù. Rõ ràng là giả bộ ngây thơ mà cũng nhìn k ra.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: