Tận Thế Song Sủng – Chương 73+74

32

Chương 73: Thương thảo phản kích

Edit : Hứa Minh Nguyệt

Beta: Sakura

Lưu Binh kinh ngạc: “Anh ta vào đây bằng cách nào, chúng ta đã khóa cửa rồi cơ mà.” Nhưng Lưu Binh rất nhanh lại nghĩ tới đám người ban sáng tới khiêu khích, “Móa, dị năng hệ Kim thật là bảo bối mở cửa vào nhà ăn cắp .”

Vệ Lam đúng là lợi dụng dị năng hệ Kim mở cổng đại viện rồi đi vào, khóa cửa của khu biệt thự làm từ khóa điện tử, không phải làm từ kim loại nên anh ta không mở được.

“May mà khóa cửa chỗ mình khó mở.” Hồ Hạo Thiên vừa nói lại vừa để cho Lưu Binh cách đó không xa mở cửa ra.

Vệ Lam chân dài, Lưu Binh vừa mở cửa thì anh ta đã bước đến phòng khách, toàn thân mặc quân trang, nhìn mọi người: “Mấy kẻ tới khiêu khích phán vô tội, được thả ra rồi.”

Chuyện này chỉ là vấn đề thời gian, nhưng thực ra mọi người không ai nghĩ nó nhanh như vậy.

Vì một câu nói này, mọi người bắt đầu ồn ào .

Hồ Hạo Thiên nhìn xem Vệ Lam nói: “Anh tới là muốn giúp chúng tôi biểu dương chính nghĩa?”

Vệ Lam: “Không.”

Phan Đại Vĩ nói: “Vậy cậu tới nói với chúng tôi làm gì, cầu tiền boa hay muốn khen thưởng?”

Vệ Lam: “… ”

Quy định thứ nhất trong nội quy đoàn đội của bọn anh chính là không biết xấu hổ hả!

Vừa rồi anh thuận tiện đi qua đại sảnh nhiệm vụ, xem một chút những đội đăng ký tên , rồi tại đó chứng kiến mọi người mở rộng tầm mắt hai chữ ” Tùy tiện ”

Trên đường, anh luôn nhíu mày, cũng do dự có nên hợp tác với đám người Hồ Hạo Thiên này không.

Có điều là, nghĩ đến trong đoàn đội này có Bạch Thất, nên anh lại có chút tin tưởng.

Anh tin tưởng ánh mắt của mình, Bạch Thất người này có tầm nhìn sâu sa, cũng có năng lực, chỉ cần anh ta thức thời , Vệ Lam sẽ không để ý mà tiến hành hợp tác với đoàn đội này.

Vì vậy, anh vô ý thức, quay đầu nhìn Bạch Thất.

Bạch Thất tay phải ôm cả người Đường Nhược, lại để cho cô dựa vào trước ngực mình, tay trái đặt ở trên cái cổ trắng nõn của cô đánh đàn ‘piano’ . Đường Nhược kéo tay anh xuống, anh thấp giọng cười cười rồi lại giơ tay lên, lặp lại động tác vừa rồi. . .

Đích thị là một bộ dáng kẻ xấu xa đùa bỡn con gái nhà lành.

Vệ Lam: “. . .”

Mặt Vệ Lam giống như vừa bị ăn phải một cái tát.

Bộ dáng anh như vừa đụng phải tường, mọi người trong đoàn xe không hiểu sao.

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Không biết cái vị thiếu tướng quân đội này đang làm gì thế, ban đầu thì kiên định sau lại mơ màng, tiếp theo lại tuyệt vọng, biểu cảm quả thực phong phú .

Bị thần kinh?

Hồ Hạo Thiên nhìn theo ánh mắt Vệ Lam, lại đặc biệt bình tĩnh thu hồi lại: “Vệ thiếu tướng, vô sự không lên điện tam bảo, có chuyện gì anh cứ nói thẳng ra đi.”

Vệ Lam tức ghẹn, chậm rãi hít sâu một hơi, nói: “Tôi đến tìm các anh hợp tác.”

Hồ Hạo Thiên nhíu mày: “Vì sao phải theo chúng tôi hợp tác?”

Vệ Lam khôi phục bộ dáng trước đây: “Chu Thụ Quang.”

Hồ Hạo Thiên đã trầm mặc một lúc, sau đó lại nhìn Bạch Thất, thấy Bạch Thất gật đầu , nói: “Chúng ta có thể ngồi xuống bàn bạc một chút thật chi tiết tỉ mỉ.”

Hai người ngồi xuống, Hồ Hạo Thiên cũng không quanh co lòng vòng , trực tiếp hỏi: “Vệ thiếu tướng muốn cùng chúng tôi hợp tác như thế nào?”

Vệ Lam nói: “Tôi phía sau, các anh trước .”

“Chúng tôi làm bia đỡ đạn?” Hồ Hạo Thiên nhìn hắn, “Vệ thiếu tướng mượn đao giết người, có lẽ cũng nên hỏi xem đao có muốn hay không.”

Vệ Lam nhẹ giọng cười cười: “Anh Hồ đúng là người ngay thẳng nói lời ngay thẳng, tôi cũng không thích nói nói nhảm, thứ cho tôi nói thẳng, các anh tuy có ông Hồ*, nhưng tùy tiện chống lại Chu gia tất nhiên không có phần thắng, nếu tôi giúp đỡ các anh giúp một tay, tỉ lệ thành công ngược lại lớn rất nhiều.”

[*] : ông Hồ là ba của Hồ Hạo Thiên

Tính toán này của anh đáng ăn đòn , mình cần chim đầu đàn, ngược lại tới nói là giúp người khác một tay.

Hồ Hạo Thiên là doanh nhân, nếu như là trước đây, đối với loại tình huống này thì chọn cách bức bách, phân tích phần thiếu hụt của đối phương, khuyếch đại những điểm tốt mình có thể cung cấp cho đối phương, do đó đạt được lợi ích lớn nhất.

Nhưng bây giờ là tận thế.

Trước kia pháp luật cũng không màng, không còn lựa chọn nào khác.

Vì vậy, Hồ Hạo Thiên nói: “Xin lắng tai nghe.”

Vệ Lam nói: “Để cho mọi người trong căn cứ biết được Chu Thụ Quang ỷ thế hiếp người, cái này chính là nhiệm vụ của các anh.”

“Sau đó thì sao, anh làm gì?”

Vệ Lam nói: “Tôi chỉ đảm bảo làm bọ ngựa bắt ve.”

“Ý của anh, những chuyện khác anh cũng không thể đảm bảo có đúng không?” Hồ Hạo Thiên nói.

Vệ Lam nói: “Tôi chỉ có thể nói, tôi sẽ cố gắng hết mức có thể.”

Hồ Hạo Thiên trầm mặc trong chốc lát, lúc sau nói: “Vệ thiếu tướng, đề nghị của anh thì chúng tôi muốn thương lượng một chút.”

“Xin cứ tự nhiên.” Vệ Lam đứng lên, đi tới cửa, “Như vậy, tôi đi trước.”

Vệ Lam đi rồi, Dư Vạn Lý nói: “Anh ta mua bán không tốn tiền, cái gì cũng không cần làm, chỉ cần ngồi ngư ông đắc lợi là được rồi, thật là tốt quá.”

La Tự Cường nói: “Chúng ta không còn cách nào khác, anh ta đây là khinh thường chúng ta trong triều không có người chống lưng, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.”

“Chưa hẳn.” Bạch Thất nói, “Kỳ thật chúng ta có thể cùng anh ta thương lượng một phen.”

“Thật sự có thể?” Hồ Hạo Thiên gấp gáp không chịu nổi , “Cậu nói chúng ta có thể cùng Vệ Lam tranh luận lấy lợi ích gì?”

Bạch Thất từ từ nói: “Vợ của anh, Dương Lê.”

Hồ Hạo Thiên bừng tỉnh đại ngộ: “Đúng vậy, tại sao tôi không có nghĩ đến, tôi muốn cho vợ của tôi đi theo chúng ta, không thể để bị nhà họ Chu bắt giữ lấy.”

Vợ chồng Bạch Thất đầm ấm hạnh phúc, còn mình lại phải làm người cô đơn, cho nên sống chết cũng muốn đem vợ mình về!

Phan Đại Vĩ nói: “Như vậy, cũng có thể xem xem Vệ Lam có thật sự muốn hợp tác với chúng ta hay không .”

Hồ Hạo Thiên gật đầu: “Vậy tôi đi tìm ba tôi, sau đó lại để cho ông dẫn Tiền Kim Hân tới cho chúng ta gặp mặt một chút.”

Đã như vậy.

Phan Đại Vĩ nói với mọi người: “Chúng ta đi tìm người biết ăn nói, lại là người không có bối cảnh gì .”

Mọi người vội vã đi ra ngoài.

Bạch Thất mang Đường Nhược tới khu cao ốc, đương nhiên, cùng đi còn có Điền Hải.

Theo khu biệt thự đi ra khó khăn lắm mới tới được quảng trường lớn của khu cao ốc, cảm giác như là có một cỗ nhiệt huyết bừng lên.

So sánh với cảnh tượng trước kia, bây giờ quảng trường càng thêm hỗn loạn, bày bán hàng trên vỉa hè, nhân số tăng gấp đối, bên đường còn có cả người đánh nhau chửi nhau,cũng có người vi phạm luật kiến trúc mà chuẩn bị trồng trọt . . .

Nhân sinh muôn màu dường như cũng có thể chứng kiến ở khu cao ôc này.

Mỗi ngày đều có người bên khu căn cứ phía Tây bị quân đội đưa sang bên này , mà nơi này cũng cách đường cao tốc không xa, rất nhiều đoàn xe tìm nơi nương tựa cũng đi vào.

Cảnh tượng hỗn loạn không tả nổi thế này khiến cho Bạch Thất nhíu mày, anh nhìn nhìn Đường Nhược đang ở bên cạnh, lo lắng cô gái này có chán ghét tình cảnh này không, mới biết cô đang hết sức chăm chú nhìn thẳng vào phía trước.

“Làm sao vậy?” Bạch Thất nắm thật chặt tay hai người.

Anh biết rõ chắc chắn cô gái này đang lo lắng chuyện gì, nếu không thì sẽ không nhíu mày.

Đường Nhược nói khẽ: “Hình như có người theo dõi chúng ta.”

Bảo trì khoảng cách vô cùng tốt , nhưng mà bởi vì tốt quá mới khiến cô sinh ra hoài nghi.

Ánh mắt Bạch Thất lạnh lùng, quay đầu nhìn Điền Hải nói: “Tách ra đi, cậu đi luẩn quẩn vài vòng, sau đó trở về.”

Điền Hải gật gật đầu: “Anh Bạch, chuyện tìm người phiền anh phải tự mình đi xem rồi.”

“Ừ.” Bạch Thất lên tiếng, “Thuận tiện đi tìm những người khác trong đoàn, bảo bọn họ chú ý kẻo có người theo dõi.” Sau đó xoay người một cái, kéo Đường Nhược vào một cái ngõ.

Cái này ngõ là một điểm đặc sắc của khu cao ốc, tòa nhà san sát tạo nên mấy con hẻm thế này.

Về sau, nơi đây trở thành một chỗ đặc biệt, đánh nhau ẩu đả, chỉ cần căn cứ không thể giải quyết giúp, cũng có thể lén tới nơi này giải quyết.

Bên kia, Điền Hải không dám chậm trễ, trực tiếp hướng phía trước chạy đi.

 

Chương 74: Nữ phụ. 

Đối với cách bố trí của nơi này, kỳ thật, Bạch Thất rõ ràng hơn mấy người kia.

Dù sao hai đời cộng lại, anh dạo chơi ở chỗ này cũng lâu hơn người khác.

Đường Nhược bị kéo vào sâu trong ngõ, sau đó trở tay một cái, liền bị ép lên vách tường .

“Mặc dù không thích lúc hôn em lại bị phân tâm, nhưng là vì tìm ra kẻ sát phong cảnh, cũng chỉ đành nhịn một chút. . .” Thấp giọng nói xong, tại lúc Đường Nhược không thể tin được, cả người áp tới, cúi đầu xuống hôn lên môi của cô.

Đường Nhược: “. . .”

Lợi dụng việc tìm người để ăn đậu hũ của mình, người này thật là quá vô sỉ .

Lúc đầu chỉ là cánh môi bị mút thỏa thích, về sau, Bạch Thất bắt đầu xâm nhập vào bên trong công thành đoạt đất.

Đằng sau là vách tường lạnh như băng, phía trước là thân thể nóng bỏng, Đường Nhược không còn cách nào khác, đành phải ôm lấy Bạch Thất, sáp vào phía trước.

Động tác này khiến Bạch Thất rất hài lòng, ôm cô chặt hơn chút nữa.

Anh thích Đường Nhược ôm anh như vậy, anh thích Đường Nhược dựa vào lồng ngực mình, anh thích hôn Đường Nhược đến ý loạn tình mê.

Hai người ở chỗ này hôn nhau, chỗ quẹo vào sâu trong ngõ truyền đến tiếng thở gấp, “Uh ah. . . đừng. . .anh Đông Húc, không nên ở chỗ này. . .”

“Tiểu yêu tinh. . . em thật là làm cho anh ngạc nhiên. . . không nghĩ tới em có thể mê người như vậy. . .”

“Uh . . anh Đông Húc. . . Chúng ta về trước đi. . .”

“Tiêm Ảnh. . . bảo bối. . . đến nha. . . lấy đồ đạc của anh cũng không thể như lần trước, như vậy quá miễn cưỡng rồi. . .”

Âm thanh này khiến Bạch Thất động tình. Miệng hôn càng thêm mãnh liệt.

Đường Nhược đầu đầy hắc tuyến, đẩy Bạch Thất ra.

Những ngày lăn ga giường, cô đâu có không nhìn ra ánh mắt biến hóa của Bạch Thất, hơn nữa, tay anh vừa rồi còn muốn duỗi đi nơi nào đó.

Đây là địa phương quỷ quái gì, tới cái ngõ nhỏ mà cũng có thể gặp được chuyện bẩn thỉu kia!

Bạch Thất bị đẩy nhưng cũng không giận, khóe miệng cong lên, con mắt màu đen ẩn sóng nhìn Đường Nhược: “Thẹn thùng?”

Đường Nhược xấu hổ, tai nóng.

Mặc dù hai người lăn ga giường cũng không biết lăn bao nhiêu lần rồi, nhưng mà đối mặt với giọng điệu lãnh đạm, khuôn mặt nhu tình mật ý của Bạch Thất, Đường Nhược vẫn không thể chống đỡ được, đành phải cố gắng lườm anh, bày ra bộ dáng nếu không nghe lời thì về quỳ gối trên tấm giặt quần áo .

Bạch Thất biết nghe lời, ôm cô xin lỗi: “Anh sai rồi, về sau cùng em làm chuyện này, anh chỉ làm ở nhà.

Đường Nhược: “. . .”

Ở một nơi bên trong ngõ nhỏ, hai người ôm nhau, Đường Nhược dùng tinh thần lực cảm nhận xem có người theo dõi bên ngoài hay không, Bạch Thất lại lợi dụng tranh thủ hôn lên mặt, hôn lên trán, sờ bàn tay nhỏ bé của cô,. . .

Chỉ chốc lát sau, từ bên trong ngõ hẻm có một nam một nữ đi ra.

Nam mặt bóng nhoáng, dáng người tráng kiện, nữ trông yếu ớt như cây liễu trước gió, dịu dàng, nhẹ nhàng.

Hai người Bạch Thất cũng không phải người hay tò mò, đối với loại giao dịch này thì cũng không có hứng thú tìm tòi chuyện bọn họ.

Tuy nhiên, bọn họ không chú ý đến người khác không có nghĩa là người khác cũng không chú ý đến bọn họ.

Một nam một nữ kia đi qua, đúng lúc nhìn thấy Đường Nhược đang nhìn chằm chằm bọn họ.

Nam tên Đông Húc thấy cô gái này rất là đẹp, so với mấy cô gái trong căn cứ, liền có cảm giác đối phương là tiên nữ hạ phàm, giống với lời kịch trong phim điện ảnh: như hoa như ngọc.

Hắn luôn thích những cô gái xinh đẹp duyên dáng, nếu không phải Tô Tiêm Ảnh ở bên cạnh có khuôn mặt vừa mắt hắn thì hắn cũng không năm lần bày lượt biết rõ cô gái này lấy đồ đạc của mình mà vẫn đâm đầu vào .

Xem lại, đem cô gái đang được người đàn ông áo đen ôm trong ngực kia so sánh cùng với Tô Tiêm Ảnh, Đông Húc lại có cảm giác Tô Tiêm Ảnh bây giờ, ừ, chính là nhạt nhẽo vô vị .

Mà Tô Tiêm Ảnh nhìn Đường Nhược, là vì cảm thấy cô rất quen mắt, Tô Tiêm Ảnh cảm thấy cô gái đang được người đàn ông áo đen ôm trong ngực hình như bạn học cũng trường của mình, nhưng xem kĩ lại thì hoàn toàn không giống.

Trực giác cho thấy, cô nhỡ rõ ràng Đường Nhược không có làn da trắng nõn như vậy, hơn nữa trang điểm rất đậm, cũng không có ăn mặc nhã nhặn, sạch sẽ như thế này.

Thấy hai người này đi quá chậm, Bạch Thất có cảm giác ánh mắt của bọn họ không có ý tốt, lạnh lùng quay đầu lườm hai người một cái.

Ánh mắt kia tràn ngập sát khí, làm cho Đông Húc không tự chủ được sợ run cả người, hồn vía lên mây.

Vì vậy bỏ đi ý niệm muốn tiến lên chào hỏi, kéo Tô Tiêm Ảnh đi ra khỏi ngõ nhỏ.

Mà Tô Tiêm Ảnh ở bên cạnh thấy Bạch Thất quay đầu lại, chỉ bằng cái nhìn kia ánh mắt liền bị định trụ rồi, trong lòng không khỏi sinh ra một tia kinh ngạc.

Hôm nay, Bạch Thất mặc một áo khoác màu đen, cổ áo bẻ xếp làm cho anh có một vẻ đẹp quý tộc cao ngạo lạnh lùng, rất có khí chất .

Người đàn ông như vậy, nhưng lại ôm lấy một người rất giống Đường Nhược.

Đường Nhược là ai? Chỉ là một bại tướng dưới tay Tô Tiêm Ảnh!

Đường Nhược đúng là cô gái ngu xuẩn, chỉ vì Phạm Vân Giang mà hao hết tâm tư, cuối cùng Phạm Vân Giang bị mình dễ dàng thu vào trong tay, đối với mình chung thủy một lòng.

Mà hôm nay. . .

Cô gái lớn lên cực kì giống Đường Nhược lại được một chàng trai phong thái lỗi lạc như vậy ôm vào ngực.

Lại nhìn gã đàn ông bên cạnh mình. . .

Ánh mắt Tô Tiêm Ảnh hiện lên một tia hận ý không rõ ràng.

Sau đó, chống lại ánh mắt lạnh lùng của Bạch Thất.

Nghĩ lại ban nãy mình với Đông Húc có hành vi trơ trẽ, có lẽ đã bị chàng trai ưu tú này nghe thấy hết rồi, thoáng chốc ánh mắt Tô Tiêm Ảnh biến thành bối rối.

Nhưng cô diễn rất giỏi, rất nhanh thu lại cảm xúc bối rối của mình, nhìn Bạch Thất, vành mắt có chút đỏ lên.

Cùng lúc đó, cô giãy dụa lắc lắc tay Đông Húc đáng kéo mình đi, dùng hành động này chứng minh bản thân không tình nguyện.

Tô Tiêm Ảnh tự nhận cô gái như mình số mệnh không tốt, nhưng rất có duyên với đàn ông cho nên mắt cao hơn đầu, cho dù là chàng trai băng lãnh vô tình chỉ cần cô chủ động nình nọt thì về sau cũng sẽ cùng cô nói vài câu.

Nhất là bộ dáng của cô như vậy, có thể nói chưa từng bại trận qua.

Cô tự nhận, bộ dáng mình như vậy khiến người ta vừa gặp đã yêu tiếc, có thể làm cho bất cứ người đàn ông nào cũng sinh ra ý muốn bảo vệ.

Chỉ có điều, khác hoàn toàn với suy nghĩ của Tô Tiêm Ảnh, Bạch Thất không những sắc mặt không biến đổi mà trong tay anh còn xuất hiện băng tinh.

“Biến!”  Giọng nói chứa đầy hàn ý của Bạch Thất vang lên. Nguyên bản Đường Nhược không muốn chú ý đến hai người kia cũng phải đem ánh mắt dời về hướng bọn họ.

Ngay cả cô cũng có thể cảm giác được lồng ngực Bạch Thất thấm ra một cỗ lãnh ý.

Bạch Thất từ nhỏ đến lớn, rất là quen thuộc ánh mắt của nữ nhân, anh rất ghét những cô gái khác nhìn mình kiểu đó .

Càng chán ghét khi thấy tên đàn ông như heo kia nhìn vợ chưa cưới của mình !

Đông Húc trông thấy băng tinh trong nháy mắt liền xẹt qua khóe mắt mình, run rẩy lôi kéo Tô Tiêm Ảnh chạy ra khỏi ngõ hẻm.

Hắn chính là dị năng giả hệ Băng nên càng thêm rõ ràng dị năng giả trước mặt mình mạnh bao nhiêu, hiện tại căn cứ tuy có nhân viên tuần tra, nhưng tùy tiện đánh cho ” bán thân bất toại”, cũng là chuyện rất bình thường.

“Chướng mắt.” Bạch Thất quay mặt lại, vùi đầu vào cổ Đường Nhược, buồn bực nói: “Tiểu Nhược, anh phải giấu em đi.”

Đường Nhược bất đắc dĩ: “Thì sao, sao lại tức giận như vậy.”

“Tên đàn ông kia nhìn em.”

Đường Nhược đầu đầy vạch đen, trong giây lát phản bác: “Cô gái kia vẫn còn nhìn anh đây này.”

Bạch Thất ngẩng đầu, trực tiếp bịt lại miệng của cô, tinh tế hôn trong chốc lát. Anh ôm lấy mặt Đường Nhược, nói nhỏ: “Em chỉ có thể là của anh, anh cũng chỉ là của em đấy, biết không?” Thời điểm nói xong mấy chữ cuối cùng, giọng nói trầm bổng rất có lực hấp dẫn.

Đường Nhược khẽ cười, ôm lấy anh nói: “Ừ, quyết không phụ lẫn nhau.”

Cái tay này, cả đời cũng không buông xuống.

 

Discussion32 Comments

  1. vợ chồng BT và ĐN này, hết làm mù mắt mấy người trong đoàn xe rồi, giờ thêm 1 nạn nhân nữa là Vệ Lam. Không biết ai đang theo dõi mọi người, con mụ TTA tưởng thế nào, cũng chỉ là 1 bông hoa vạn người cưỡi, thế mà còn dám tư tưởng đến BT, ảo tưởng sức mạnh quá thể.

  2. Âu dà. Ngọt chết ta rồi trời ơi. Cái giao dịch với Vệ Làm này không biết đến cuối cùng có thành công không nhỉ?

    Tks tỷ ạk

  3. Vệ Lam thấy được khả năng của đám người Hồ Hạo Thiên Bạch Thất nên muốn hợp tác. Bạch Thất thì muốn dựa vào việc này ra điều kiện giúp Dương Lệ về bên cạnh Hồ Hạo Thiên, tăng sức mạnh cho đoàn đội Tùy Tiện. Không biết ai lại đi theo dõi Bạch Thất. Nhờ vậy Đường Nhược bị ăn đậu hũ mà phải phối hợp.
    Cảm ơn editors

    • Thật tình thì không thích Vệ Lam chút nào. Nhưng có câu nói Không có so sánh Không có thương đau. Nên so VL với nhà họ Chu thấy VL đỡ hơn hẳn…..Vậy là tốt hay không đây

  4. VL xem ra biết đám người Bt muốn hạ tên họ chu kia nên muốn hợp tác để làm ngư ông đắc lợi mà. Nhưng cũng chẳng sao dù sao thì nhân phẩm VL này cũng được BT biết qua kiếp trước rồi làm người cũng không đến nỗi nào nên chắc Bt và đoàn xe sẽ hợp tác thôi.
    Trong mắt BT giờ chỉ có ĐN thôi nhỉ. Ở đâu ac cũng ân ái được mà chả quan tâm tới ai đấy. Ôi đúng là sủng ngọt chết người mà.
    Cảm ơn edictor nhé

  5. Mụ Tô Tiệm Ảnh lại bắt đầu ảo tưởng sức mạnh rồi. Sao mà m ghét cái thể loại này thế chứ!

  6. Vệ Lam này cũng tin vào mắt nhìn người của mình dữ ha, có vậy thôi mà dám ra mặt đàm phán với đội xe luôn, mà nghĩ lại cũng phải, anh cũng chỉ kử sau xem kịch vui thôi, không ảnh hưởng đến tiền đồ bản thân, nhưng nếu đã nói hợp tác thì sau này sẽ còn nhiều chuyện nhờ đến nhau
    Anh Bạch quá biết lợi dụng thời cơ rồi, lúc nào cũng sẵn sàng ức hiếp chị Đường
    Mong anh chị hạnh phúc
    Cảm ơn các bạn đã edit nha

  7. Ôi ta biết mà, mụ tta đâu phải ng thường, mà là bạch liên hoa đó nha, hahahaha, ghê gớm thật, hahaha, ta bieetsbaof cũng dòm ngó có ý đồ vs BT mà.

  8. ;75 Nhìn mụ Tô Tiêm Ảnh mà thấy ghét ghê. Nhưng mà ta tin ngay cả đất diễn của nữ phụ Bạch Thất nhà ta cũng chẳng chừa lại cho nàng ta đâu. Đường Nhược chị ủng hộ em đập chết cô ta, dọn sạch tiểu tam ;14

  9. 2 người có cần tình bể bình zậy không, dân ế tụi tui sao chịu nổi. Ghen thôi cũng khiến người ta hài lòng hà. Có người bám đuôi có khi nào là người của họ Chu kia không?! Vệ Lam muốn hợp tác mà nhìn những đại nhân vật ở đây đều tuột máu hết, miêu tả cảm xúc và sắc mặt lúc đấy thật phong phú và buồn cười. Thanks nhóm dịch nhé!!

  10. ;70 đồ bạch liên hoa xấu xa đáng ghét . Để t chống măt lên xem cô làm được cái gì nào .
    Minh biết mà thế nào cũng có bàn tay của Vệ Thiếu tướng nhúng vào . Dù sao anh ta cungz đág tin hơn cha con nhà họ Chu kia nhiều

  11. Bà nữ phụ thảo mai thế nhỉ. Vừa làm chuyện vô sỉ xong mà vẫn vô sỉ trưng cái bản mặt thối tha đáng ghét đó ra được. Đúng là phục sát đất luôn. Có nhất thiết phải trơ trẽn thế không? Chắc còn nhắc tới bà nữ phụ này nhiều nha. BT mãi mà chưa tăng lên cấp 3 nhỉ. Năng lực có mạnh thì mới bảo vệ được người yêu chứ. ĐN ngày trước bá đạo ngang tàn quá đây mà.

    • Oh thì ra là chị này yêu anh này mà anh này yêu chị kia chị kia thì ai cũng yêu miễn có tiền đây chính là cuộc tình của ĐN trước kia còn bây giờ thì chỉ có mỗi BT và mỗi ngày anh chị lại rải cẩu lương đều đều làm cho nhưng FA chỉ muốn đâm đầu vào đậu hũ mà chết thôi. ;96

  12. Ngọt quá đi hai anh chị ơi, không sợ chìm trong hủ mật hả. Nhỏ Tô Tiêm Ảnh đúng là ảo tưởng hết chổ nói mà, đáng đời chỉ thể là nữ phụ thôi.

  13. Quả thật quy định đầu tiên của đoàn đội tùy tiện này chính là không biết xấu hổ đấy. Không có không biết xấu hổ nhất chỉ có không biết xấu hổ hơn mà thôi. Kakaka
    Cảm ơn bạn đã edit ạ

  14. Cái con Ảnh kia sao cực phẩm thế nhỉ. K hiểu trong đầu là bã đậu cấu tạo kiểu gì nữa. Ảo tưởng k có thuốc chữa rui. Nghi sao thất ca lại có thể bỏ nhược tỷ để theo ng như ả cơ chứ ;66

  15. Moá ngọt quá rồi! Nữ phụ thật sự rất hay ảo tưởng sức mạnh, mà nh khi đàn ông cg thật là ngu, nhg anh nhà k vậy là tốt rồi

  16. Nữ phụ đầu óc không tốt như vậy đã định sẵn kết cục cũng sẽ không tốt rồi, trình độ tự kỷ khiến cho ta phải lau mắt mà nhìn.

  17. haiz, nói mờ, cái bà Tô này nếu ko phải nữ phụ thì cũng là phụ của phụ, dễ gì mà người qua đường có hẳn 1 chương để bôi đen như bả đâu, nhưng mà đọc đến chương này mới nhớ vợ ông Thiên còn làm cho nhà họ Chu, uầy, tớ cứ cảm giác chẳng dễ dàng mà lôi được cô này ra đâu, dị năng chưa thương khá hiếm còn gì, nhà họ Chu dễ gì thả bả ra T_T

  18. Cả hai vợ chồng nhà này đều dễ trêu chọc đào hoa mà, đi đến đâu hoa mọc đến đó.
    cô ả Tô Tiêm Ảnh kia tự phụ quá đi, cô ta cho rằng bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy cô ta cũng sẽ quỳ dưới váy cô ta sao? Bớt mơ mộng đi cưng, chỉ những tên không ra gì mới muốn chơi đùa với cô thôi, dẹp ngay ý định câu dẫn BT đi, nếu không chết như thế nào còn không kịp biết ấy.

  19. Tuyết Ảnh Nhi

    Càng ngày càng phát huy khả năng vô sĩ của BN vs ĐN r đó. Vào căn cứ đúng theo kiểu ai nắm đấm to người đó là lão đại, chia theo chính quyền giai cấp hẳn hoi. Nhóm BN cần làm là tìm núi to để dựa, chống lại nhà họ Chu trong căn cứ. Mong là có thêm mấy màn lịch luyện chiến đấu bên ngoài, nhóm BN có mấy thành viên có sở trường ghê luôn, =]] chém gió k ai bằng, k biết là sau này có nữ phụ k nữa, để theo dõi từ từ xem sao.

  20. ;53 hai anh chị mới sáng đã ôm ấp ngay ngỏ hẻm rồi, ôi giời ạ. Về nhà muốn làm gì thì làm vẫn hơn không. Mà tới giờ nhân vậy nhiều quá khó nhớ.

  21. Vệ Lam cũng mạnh thật đấy không biết có thể tin tưởng mà làm bạn bè được không mong rằng nhân phẩm tốt. Mà người như Vệ Lam gặp đoàn đội này chắc phải sốc văn hóa thêm mấy lần. Còn Tô Tiêm Ảnh đi đâu cũng thấy thật đáng ghét cái thứ lẳng lơ, vô sỉ.

  22. A Thất dễ xương quá. Ngược cẩu độc thân mất thôi. Lợi dụng ăn đậu hủ chị Nhược mọi lúc mọi nơi à.

    • Hừ hừ vệ lam nghĩ cũng nghĩ hay nhỉ? Muốn lừa gạt nhau à
      Mà đóa hoa Tô tiêm ảnh cũng ngộ nghĩnh nhỉ, với cái tính cách như v hk lm nữ phụ chứ làm j nữa, quá mưu mô đi mà mưu mô 1 cách khiến ng ng chán ghét, Nam nữ đều ghét
      Cảm ơn editor ♥

  23. Có vẻ kết hợp này sẽ mag về vợ Lão Hồ đc. Hi vọng sẽ giải quyết đc. Chỉ là khó khăn sẽ là ch bên kia k xong có chịu thả vợ lão Hồ hay k thoy. Dễ dàng lật lọng đó.

  24. TTA thảo mai ghê gớm, lại còn tự phụ, nghĩ mình là trung tâm chắccc, trong đầu còn có suy nghĩ muốn rù quyến BT ư, cẩn thận k anh lại cạo đầu cho đó =))) vợ chồng họ Bạch này đi đâu cũng rải hoa đào khắp nơi ~ chương này ngọt dễ sợ :3

  25. Con nhỏ nữ phụ này ảo tưởng quá rồi, thứ kĩ nữ chuyên đeo bám đàn ông mà bày đặt thanh cao

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: