Tận Thế Song Sủng – Chương 71+72

8

Chương 71: Danh bất hư truyền

Edit: Hứa Minh Nguyệt

Beta: Sakura

Hồ Hạo Thiên trực tiếp mang La Tự Cường và Dư Vạn Lý đi ” Xin phép nghỉ “.

Nhân viên công tác của căn cứ không cho nghỉ, Hồ Hạo Thiên không nói nhảm, trực tiếp đút cho hắn hai bao thuốc lá, sau đó thuận lợi xin nghỉ.

“Bà mẹ nó, nơi này chẳng khác nào căn cứ quỷ, nếu không phải có người thân ở chỗ này, ông đây chắc chắn sẽ không đến! ”

” Tôi còn tưởng rằng ngày đầu tiên chung quy sẽ không xằng bậy… ”

” Thật sự là cmn quá tuyệt rồi, còn có thể giữa ban ngày ban mặt cường đoạt! ”

” Đừng để cho ông mày gặp phải một mình nó, đánh gãy một chân nó đã là nhẹ nhàng. ”

Ba người vừa chạy vừa mắng, chạy thẳng tới biệt thự của mình.

Căn cứ xây dựng trên phạm vi rộng, từ tường vây bên kia chạy đến khu biệt thự bên này cũng phải bỏ ra trọn vẹn gần nửa tiếng.

Lúc ba người chạy tới, một đám phụ nữ trong đoàn xe đang ở trong đình viện giằng co với bọn đàn ông.

” Như thế nào, như thế nào giữa ban ngày ban mặt còn bắt nạt phụ nữ và trẻ em chưa trưởng thành. ” Hồ Hạo Thiên gạt đám người, đi tới. Mắt anh quét qua, phát hiện… đây cũng không phải cách ăn mặc của người quân đội, “Làm sao, có chuyện gì hãy nói với tôi. ”

“Chúng tôi chỉ tới lấy lại đồ vật của mình mà thôi. “Cầm đầu là một người đàn ông cao to khoảng chừng ba mươi tuổi, ngậm thuốc lá trong mồm, một đầu tóc lộn xộn, chẳng ra cái gì cả

” Cái gì của các anh? Chỗ chúng tôi ở đây đều có bất động sản chứng nhận, đừng có ăn nói bừa bãi. ” Hồ Hạo Thiên nhíu mày.

“…, mấy cái trên nóc nhà các anh đều là của chúng tôi đấy ” Người đàn ông kia chỉ vào những tấm pin năng lượng mặt trời, cao giọng, ” Tôi chính là đại cổ đông của khoa học kĩ thuật Lam Quang, các anh sở hữu những tấm pin năng lượng mặt trời kia là của chúng tôi, tôi lấy về là hợp lí hợp pháp đấy. ”

” Đúng, hoàn toàn hợp lý hợp pháp… ”

” Đúng, nên trả thứ đó lại cho chúng tôi. ”

Người đàn ông mang theo người ở một bên ồn ào.

” Ha ha. ” Hồ Hạo Thiên gặp chuyện không hề nóng nảy, “Những tấm pin này không phải sản phẩm của khoa học kĩ thuật Lam Quang, mà là sản phẩm của công ty Tề Vĩ. ” Anh thản nhiên nói, mặc dù trợn tròn mắt nói dối thì cũng có thể biểu lộ ra một loại cảm giác tin tưởng, “Cho nên, các vị ở đâu tới mời quay về chỗ đó. ”

” Nói láo ! “Người đàn ông kia nhổ thuốc lá ra , “Tôi khẳng định các anh lấy tại nhà máy của tôi , các anh có dám đem xuống đây cho chúng tôi kiểm tra không? ”

Hồ Hạo Thiên cũng không yếu thế: “Các anh lấy ra chứng cớ nói các anh là người của khoa học kĩ thuật Lam Quang đi! ”

Dư Vạn Lý nói: “Đúng vậy, tất cả mọi chuyện coi trọng chứng cớ, dựa theo ý của anh thì chính phủ trưng dụng Cảnh Thái nhiều bất động sản như vậy , chúng tôi không chỉ không cần nộp lên cấp trên vật tư mà còn có thể được một khoản tiền lớn rồi hả? ”

“Đừng nói sang chuyện khác, cái này không liên quan tới căn cứ, nếu các anh có bản lĩnh thì tháo những tấm pin năng lượng mặt trời xuống cho chúng tôi kiểm tra…

“Các anh có bản lĩnh đưa ra chứng cứ nói các anh là người của khoa học kỹ thuật Lam Quang… ”

” Các  anh nhất định là chột dạ, không để cho chúng tôi xem thì chúng tôi tự mình đi lên xem. ”

” Anh dám, đây là phòng ốc của chúng tôi, có nộp phí hợp pháp đấy, anh như vậy là cường đoạt! ”

Hai bên tranh chấp mãi không dừng.

Không biết người bên nào ra tay trước, kết quả là dị năng tươi đẹp rực rỡ bay đầy trời. Vốn là một cái dị năng hệ Hỏa, phút chốc lại bị một cái dị năng Thổ tiêu diệt, tiếp theo là một dị năng hệ Băng, lại bị một cái dị năng hệ Thổ khác diệt mất…

Chỉ chốc lát sau , mọi người trong đoàn xe đã nhìn thấy bốn người đàn ông lưu manh đến đây khiêu khích, bị ba người Hồ Hạo Thiên dị năng hệ Thổ, bức ép tiến vào một phần mộ do dị năng hệ Thổ xây nên.

Mà ngay cả đầu bọn họ cũng không lộ ra!

Mọi người trong đoàn xe: “…. ”

Những người vây xem: “… ”

Người ta tới khiêu khích là không đúng, nhưng trắng trợn chôn sống người ta …

Đám người này quá tàn nhẫn, quá bạo lực, thật là đáng sợ!

Ngàn vạn lần không thể đắc tội!

Cùng lúc đó ở lầu ba biệt thự bên kia…

Một người đàn ông cầm kính viễn vọng quan sát xem chuyện xảy ra trong tường vây.

“Ngu xuẩn.” Người đàn ông đứng phía xa chứng kiến cảnh này, trực tiếp ném kính viễn vọng xuống.

Cấp dưới đứng bên cạnh đi lên nhặt kính viễn vọng cũng nhìn một lần: “Chu thiếu, mấy người kia nhìn qua trông rất mạnh, không bằng nghĩ biện pháp đưa bọn họ vào bên trong đội của chúng ta?”

Người đàn ông được gọi là Chu thiếu này là đội trưởng đội tuần tra tạm thời của căn cứ Chu Thụ Quang ,”Tìm mấy người tới mang đám ngu xuẩn kia về đây.”

Cấp dưới “dạ” một tiếng rồi lui xuống dưới chấp hành mệnh lệnh .

Vì vậy đoàn xe ở phía trong tường vây lại được nghênh đón mấy vị tuần tra viên: “Có chuyện gì mà ồn ào như vậy, không sợ ảnh hưởng tới người khác sao?”

Đương nhiên vào thời điểm này, Hồ Hạo Thiên đã thả mấy người kia ra ngoài.

Anh thực không muốn thả đám người này ra, nhưng mà bây giờ đang ở trong căn cứ, có nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, cũng không nên làm lớn chuyện, bằng không dư luận lại chỉa về mình, đối với mình và mọi người trong đoàn xe không có lợi.

Anh trước kia là thương nhân, chuyện gì đều có thể cân nhắc đến lợi ích lớn nhất .

“Các đồng chí tuần tra viên, các anh tới vừa đúng lúc, những người này giữa  ban ngày ban mặt không những muốn cường đoạt, còn muốn động thủ đánh người .” Người xử sự khéo léo như La Tự Cường, thấy tuần tra viên lập tức tiến lên cáo trạng.

Đám lưu manh: “. . .”

Rõ ràng là các ngươi còn muốn giết người diệt khẩu nữa kìa!

Bọn hắn đang muốn cãi lí một phen, nhưng nhìn thấy ánh mắt của ba người Hồ Hạo Thiên, nghĩ đến ban nãy nhóm của mình suýt chút nữa bị chôn sống, trong bóng tối hoàn toàn bất lực, thân thể không tự chủ được lại mềm nhũn ra.

Nhưng tuần tra nhân viên vốn chính là người bên kia, như thế nào cũng sẽ đứng về phía bọn lưu manh: “Nhìn xem hình như là bọn hắn bị các cậu bắt nạt mà.”

Dư Vạn Lý nói: “Đó là bọn họ tài nghệ không bằng người, ăn cướp đá trúng thiết bản rồi, hơn nữa bọn họ cũng không có bị sao cả, vừa rồi chỉ là tay chúng tôi trơn trượt một chút thôi.”

Đám lưu manh: “. . .”

Trơn trượt cái mẹ nhà anh, suýt chút nữa bị biến thành một phần mộ để người ta thăm viếng rồi.

Hồ Hạo Thiên nói: “Nếu như chúng tôi không trở về, không dám nghĩ những người già, phụ nữ và mấy em nhỏ này sẽ có kết cục như thế nào , sau này mà đồn ra ngoài sự tình hôm nay xảy ra trong căn cứ, không khỏi khiến trái tim mọi người nguội lạnh. Chúng tôi luôn luôn tin tưởng quốc gia chính phủ, kết quả là, trên đường lang thang còn sống tốt đẹp thế mà đến căn cứ lại mất mạng. . .”

Lúc này, Lưu Binh mang theo Bạch Thất, Đường Nhược cũng đã tới, đồng thời còn có Phan Hiểu Huyên mang đến Vệ Lam.

Lúc tranh chấp, ông Tần còn chưa đi làm, nhìn một phen tình cảnh trước nhà, biết được người gây sự đều sở hữu dị năng, vì vậy để cho Phan Hiểu Huyên đi tìm Vệ Lam.

Trước đó Phan Hiểu Huyên từng đi dạo trong căn cứ, ước chừng biết rõ văn phòng Vệ Lam  ở nơi nào, tự nhiên chọn hướng nhanh nhất mà đến.

Bạch Thất và Vệ Lam tại cửa ra vào gặp nhau, gật đầu chào nhau, cùng đi vào.

“Ngày hôm qua vừa mới nộp lên cấp trên vật tư, muốn căn cứ bảo vệ chúng tôi bình an, hôm nay lại gặp phải cảnh này, nếu không có bảo đảm thì sau này chúng tôi làm thế nào sống được ở căn cứ đây. . .” Đối với diễn thuyết, Hồ Hạo Thiên vĩnh viễn sẽ không cạn kiệt ngôn từ, quả thực có thể hạ bút thành văn, nội dung muốn khích động có khích động, muốn tình cảm có tình cảm.

Chuyện cười, anh đã từng làm chủ tịch công ty đã được đưa ra thị trường chứng khoán!

“Chúng tôi đều là người ngay thẳng, không phải của chúng tôi thì nhất quyết không động vào, nhưng nếu là của chúng tôi thì cho dù có liều mạng cũng không để cho người khác có cơ hội động vào , cho dù tận thế nhưng vẫn cần phải có nhân tâm, nhân tính, không thể dựa vào chính mình muốn làm gì thì làm. . .”

“Nhiều người đứng xem như vậy, con mắt quần chúng đều sáng như tuyết, trước kia chính phủ đã từng nói, nếu ý kiến của mình không giống ý kiến của những người khác, thì phải làm sao để họ coi trọng ý kiến của mình , mà không thể vì mọi người không tán thành với ý kiến của mình mà ra tay với họ. . .”

“Nếu như không cho chúng tôi một câu công bằng, chúng tôi liền đến làm ầm ĩ với người đứng đầu nơi đây, tai nạn tận thế đã khó sống rồi, nếu như chính phủ chúng tôi tin tưởng tín nhiệm nhất cũng không thể cho chúng tôi công đạo thì không phải toàn bộ thế giới chỉ còn lại cảnh hoang vu sao. . .”

“Thế giới này hôm nay đã sụp đổ ngay trước mặt của chúng tôi, chẳng lẽ lại phải để cho cái căn cứ này trở thành một đống đổ nát, tường vây ở bên trong mỗi mảnh phiến ngói gạch đều được chúng tôi tự tay xây dựng lên, chúng tôi nhất định phải mở to mắt thấy rõ, nói lời nói có căn cứ, không thể để cho những kẻ tà ác kia có thể lợi dụng. . .”

Lưu Binh vừa chạy tới nghe Hồ Hạo Thiên thuyết giảng thao thao bất tuyệt, lời lẽ sắc bén trơn tru, không khỏi người ngây ra như phỗng.

Hồ đội quả nhiên là danh bất hư truyền, thật cường hãn, nhất định phải cùng Hồ đội học tập thật tốt, để phản biện lại chú Phan!

Những người khác trong đội xe phản ứng cũng không khác Lưu Binh bao nhiêu.

Thì ra lời nói lảm nhảm cũng có thể lợi hại như vậy , miệng lưỡi Hồ đội quả nhiên sắc bén.

Hơn nữa , trong ngôn từ chính nghĩa để lộ ra một chút say mê .

May mắn. . .

Người miệng lưỡi sắc bén này là thuộc về đoàn đội mình.

Đồng tình đối phương , thấy mình may mắn cũng là lẽ thường tình.

 

Chương 72: Sâu hiểu đạo này

“Sao thế, sao lại tụ tập ở đây thế.” Vệ Lam cũng thật sự không nghe nổi nữa, phần phía trước anh còn cảm thấy có thể nghe một chút, phần sau toàn bộ đều rất kích động, vì vậy trực tiếp ngắt lời Hồ Hạo Thiên đang thao thao bất tuyệt, “Mấy người có phải tuần tra viên không vậy, vẫn còn đứng đó nghe người khác diễn thuyết à, cần các người để làm gì, còn đứng ngốc ra đấy?”

Thực ra tuần tra binh rất oan uổng.

Bọn hắn cũng bị mấy lời này làm choáng váng mà!

Hồ Hạo Thiên không chỉ nói chuẩn tiếng phổ thông, phát âm rõ ràng, giọng nói còn có thể trầm bổng du dương, khiến cho người nghe vô cùng say mê.

Vệ Lam vừa lên tiếng, quần chúng vây xem ngược lại hướng Hồ Hạo Thiên vỗ tay .

Ai nói không phải đâu, đến căn cứ mọi người xác thực cũng muốn được bảo đảm an toàn, cho nên tận thế rồi vẫn nguyện ý nộp thuế lên chính phủ, nộp phí tổn cho căn cứ hiện tại.

Nhưng mà, nếu như căn cứ không thể cho mình bảo đảm, thì mình ở chỗ này khác gì lang thang bên ngoài.

Đối mặt với tiếng vỗ tay của mọi người, Hồ Hạo Thiên vẫn thản nhiên, vươn tay đi theo quần chúng quơ quơ, giống như là đang trên giảng đài đại học diễn thuyết .

Mọi người trong đoàn xe: “. . .”

Tuần tra binh: “. . .”

Da mặt của người này, có phải tùy thời đều có thể ném vào bồn cầu xối đi mất hay không?

Vệ Lam không thuộc về phái đội của Chu thiếu, nhưng đã từng cùng Chu thiếu có giao thiệp.

Tuần tra viên biết rằng không thể để những tên lưu manh này rơi vào trong tay Vệ Lam. Vì vậy cũng không dừng lại ở chỗ này nữa, trực tiếp kéo bọn họ lên: “Đi một chút, theo chúng tôi đến đại sảnh nhiệm vụ ghi chép đi.”

Hồ Hạo Thiên nhếch miệng, cũng không định truy cứu nữa.

Trong chữ ‘Quan’ có hai cái miệng, từ sớm anh đã biết được hàm nghĩa trong đó, hiện trong triều không có người cầm quyền, trước hết không được nông nổi.

Vệ Lam mặc kệ đám tuần tra trị an này, nhìn người bị mang đi, cũng không thể làm gì được. Hiện tại anh không thể chính diện chống lại Chu Thụ Quang, nhưng mà, sớm muộn gì cũng sẽ tiêu diệt cái kẻ hung hăng càn quấy kia.

Trong đoàn xe xảy ra chuyện như vậy, mọi người cũng không có tâm tư đi làm nhiệm vụ nữa rồi, bọn họ cũng không thích bị ngược đãi.

Đuổi mọi người đi rồi đóng cửa lại, Hồ Hạo Thiên ngồi yên trong phòng khách ủ rũ: “Thực nghẹn uất. Ngày đầu tiên đã phải chịu ức hiếp như vậy, không biết về sau còn xuất hiện bao nhiêu loại người như thế này nữa.”

Dư Vạn Lý nói: “Bọn họ là thế, tự biên tự diễn tự diễn cả đấy, ai cũng nhìn ra đám người kia cùng cái đám tuần tra binh nhất định là cùng một giuộc.”

“Tôi cũng biết, nhưng mà còn có thể làm được gì, sao chúng ta sánh được với bọn họ người đông thế mạnh đây .”

Ông Tần nói: “Nhà họ Chu không có khả năng nắm giữ toàn bộ căn cứ , bọn họ làm ra chuyện vượt quá giới hạn, chắc chắn sẽ có người thấy bọn họ không vừa mắt. . .”

Lưu Binh nói: “Bọn họ đã thu mua mấy người kia cả rồi, sẽ không có ai nói gì đâu.”

Bạch Thất nói: “Vậy thì đem tấm màn che này vén lên.”

Mọi người cùng nhau nhìn về phía Bạch Thất.

Hồ Hạo Thiên cũng già đời, nghe xong lời này, ngay lập tức hiểu ý trong đó: “Đúng vậy bọn họ che đuôi lại, chúng ta cũng có thể làm cho bọn họ lại lộ ra lần nữa , cho dù thật sự không có, chúng ta cũng sẽ bịa ra cho có .”

Thế nhưng nói thì nói vậy, kế hoạch còn phải bàn bạc kĩ lưỡng đã. Hồ Hạo Thiên lại đưa mắt về hướng Bạch Thất.

Hiện tại anh có cảm giác bản thân đã dưỡng thành một thói quen, có việc gì đều xem thử ý kiến Bạch Thất trước tiên.

Bạch Thất nói: “Dư luận mạnh như hổ.”

“Cậu nói là. . .”

Bạch Thất gật đầu: “Như suy nghĩ của anh.”

Trong lòng Hồ Hạo Thiên đã định: “Tốt, cứ làm như thế đi.”

Mọi người ở một bên ngồi nghe nhìn nhau, trong lòng thầm mắng câu “Oh~ Shit” .

Hai người này lại chơi trò bí hiểm, khinh thường chúng tôi ít học!

Đường Nhược cũng không hiểu ý nghĩ của bọn họ, dưới ánh mắt của của mọi người trong đoàn xe, đành phải thay mọi người hỏi: “Các anh đang bàn bạc kế hoạch gì ?”

Bạch Thất sờ sờ mặt cô: “Tìm người chế tạo dư luận nhằm vào nhà họ Chu.”

Đường Nhược: “Nói như vậy, có phải nhà họ Chu sẽ biết chúng ta đối phó bọn họ?”

Lưu Binh nói: “Đúng vậy , bọn họ là người lòng dạ hẹp hòi, nếu biết rõ việc này là chúng ta làm, về sau không phải sẽ tiêu diệt hết chúng ta à?”

Tuy nói dị năng của mọi người không kém, nhưng nếu gặp phải súng pháo các loại thì phải chết là điều chắc chắn.

Hồ Hạo Thiên nói: “Cho nên, chúng ta cũng phải tìm một thế lực trong triều đình.”

Phan Đại Vĩ nói: “Cậu muốn tìm ai, không lẽ là chú Hồ?”

Hồ Hạo Thiên lườm Phan Đại Vĩ một cái, ánh mắt kia giống như đang nói: làm phiền chú xem lại tuổi tác của mình, gần bằng tuổi ba tôi rồi còn không biết xấu hổ gọi ba của tôi một tiếng ” chú “?

Có điều Phan Đại Vĩ không thể đọc được ý tứ trong mắt Hồ Hạo thiên, chỉ thấy anh nhìn mình trầm ngâm một phen, phân tích quan hệ trong đó: “Chú Hồ không có nắm giữ quân quyền trong tay, sợ rằng không phải thế lực mạnh, không đủ làm hậu phương cho chúng ta.”

Hồ Hạo Thiên buông tha lại để cho Phan Đại Vĩ biết số tuổi của mình: “Không, còn có một người, chúng ta có thể bảo ba tôi tiến cử .”

Mọi người tự nhiên nhao nhao muốn hỏi: Ai?.

Hồ Hạo Thiên nhìn xem Bạch Thất nói: “Tiền Kim Hâm.”

Mọi người lẩm bẩm cái tên này, đưa ra kết luận người này là một người không thiếu tiền thiếu vàng.

Hồ Hạo Thiên nói tiếp: ” Ông ta đảm nhiệm chức trưởng đoàn trong quân đoàn số 3, quân đoàn 3 là quân đoàn tồn tại độc lập, ông ta ở bên ngoài không phụ thuộc vào bất kì kẻ nào, mà trước kia ông ta là học sinh đắc ý của Thi Cố vấn, ba tôi nói ông ấy coi Thi Cố vấn như cha mình.”

Nhắc tới ông ngoại mình, Bạch Thất giương mắt, từ từ nói: “Cần tôi làm cái gì.”

Người quang minh chính đại không nói vòng vo.

Hồ Hạo Thiên rất ưa thích tính cách này của Bạch Thất, đối với người tín nhiệm cũng không làm làm bộ làm tịch, thẳng thắn vô cùng.

Cho dù là đối xử với Đường Nhược, trước mặt mọi người trong đoàn xe, anh muốn ân ái thế nào thì ân ái.

Hồ Hạo Thiên nói: “Hôm nay tôi liên hệ với ba tôi thử xem có thể mang người tới đây cho các anh gặp mặt một lần hay không.”

Đương nhiên, gặp mặt một chút, cũng không phải chỉ là gặp mặt một lần không thôi.

Bạch Thất cũng là người hiểu chuyện, vì vậy nhẹ gật đầu.

Hồ Hạo Thiên phụ trách bắc cầu, Bạch Thất phụ trách giật dây.

Trợ giúp lẫn nhau để cho đoàn xe có hậu phương che chở, cũng giúp cho nhóm người mình có thể ngẩng cao đầu mà làm việc ở nơi này .

Có thể bàn bạc tốt chuyện hậu phương, còn có một kiện chuyện quan trọng hơn.

Hồ Hạo Thiên nói: “Tìm ai tản dư luận, chúng ta ở chỗ này cũng chưa quen lắm.”

Bạch Thất nghĩ lại nghĩ đến một người.

Người này chính là nhà văn mạng ở khu bình dân trong căn cứ- Phương Thanh Lam.

Trước kia anh ta là đại thần sáng tác, fans hâm mộ vô số, còn xuất bản ra rất nhiều cuốn tiểu thuyết. Đương nhiên, những cuốn tiểu thuyết này, Bạch Thất chưa từng tiếp xúc qua, là sau tận thế ở trong căn cứ nghe chính miệng anh ta nói.

Sau tận thế, Phương Thanh Lam đã thức tỉnh dị năng Tốc độ, nhưng dị năng này tại trong đoàn đội làm tác dụng bia đỡ đạn, vì vậy anh ta vứt bỏ nghề thợ săn, từ đó phát huy trí thông minh hơn người của mình, dùng dị năng tốc độ thăm dò một ít tin bát quái, tăng thêm thu nhập của mình, cứ như vậy trở thành một tay thuyết giảng ở tận thế, dựa vào mồm miệng kiếm tiền.

Mà người này lại khéo léo đưa đẩy lõi đời, tận thế lâu như thế anh ta luôn ở trong căn cứ truyền bá cái gì bát quái, vậy mà lông tóc không hao tổn gì thì chứng tỏ cũng rất có năng lực.

Bạch Thất biết mặt Phương Thanh Lam nhưng lại không biết người này, bây giờ chắc là đã chuyển đến căn cứ thành phố A rồi, anh chỉ nhớ lúc ấy Phương Thanh Lam địa ở phòng 802 cao ốc khu 2.

Bạch Thất nói: “Cái này giao cho tôi đi trước tìm kiếm thử xem, đương nhiên, không bảo đảm nhất định sẽ thành công.”

“Đã như vậy. . .” Phan Đại Vĩ nói: “Chúng ta cũng đều thử đi ra ngoài tìm thử xem, nhưng cũng không thể ở trước mặt người ngoài tách ra, mặc dù tôi cũng có năng lực, nhưng không đành lòng tranh công lao với các cháu, dù sao. . . danh nhân như tôi đây, cũng rất tôn trọng danh dự của người khác. . .”

Mọi người: “. . .”

Chú Phan, chú đừng ngừng uống thuốc!!!

Đã thống nhất muốn thông qua dư luận loan truyền tin tức, đương nhiên phải có mẫu.

Đối với việc ghi lại mặt xấu xa của chính quyền, người chuyên môn như Dư Vạn Lý cũng hiểu khá rõ, cho dù anh không viết ra được, bên cạnh vẫn còn có Phan Đại Vĩ cùng với Hồ Hạo Thiên đây.

Cho nên mẫu rất dễ dàng đã viết xong.

Chủ yếu là viết cụ thể sinh động về hình tượng một kẻ hung ác tay ôm quyền hành, chiếm đoạt thành quả của người lao động, rồi sau đó ham hưởng lạc làm cho nhân dân kêu thán, cuối cùng muốn diệt trừ hắn ta.

La Tự Cường cầm bản mẫu, nhìn từ đầu tới cuối: “Quả nhiên là phong cách văn học mạng , thực cẩu huyết!”

Dư Vạn Lý run rẩy nhìn thành phẩm của mình, lơ đễnh: “Đời người cẩu huyết khắp nơi, chân trời góc bể đều có , nếu như không có áp bức đâu có chiến tranh, thì lấy đâu ra tiếng bom đạn. Cho nên những điều này đều là vỏ bọc bên ngoài, vỏ bọc bên ngoài, hiều hay không?”

Mọi người: “. . .”

Thật tình nhìn không ra người chính trực như Dư Vạn Lý vậy mà cũng am hiểu đạo lý này!

Nhóm người đang bàn bạc, bỗng nhìn thấy Vệ Lam từ bên ngoài viện lớn đi vào, đứng cạnh cửa sổ thủy tinh trước biệt thự, lấy ngón tay gõ gõ vão cửa.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion8 Comments

  1. Hồ Hạo Thiên hay quá. Lời nói sắc bén, kích động lòng người làm cho những người đứng xem nghiêng về đội xe. Mà thật sự là mấy người chính phủ qua đáng lại đòi gỡ mấy tấm điện mà người ta cất công lắp đặt. Không biết người mà Hồ Hạo Thiên muốn mọi người dựa vào có thật sự chống lại được người nhà họ Chu không.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. không ngờ Hồ Hạo Thiên còn có tài ăn nói nhơ thế, chỉ bằng lời nói đã mê hoặc đc mọi người, mặc dù chưa giáp mặt cái ông Chu gì đó, nhưng mới ngày đầu tiên đã xúi giục cướp bóc của người ta ròi đủ thấy nhân phẩm không ra gì, không biết Vệ Lam xuất hiện là có vấn đề gì không nữa.

  3. Ặc. Hoá ra là bọn bên ông Chứ kia giả danh qua đòi tấm năng lượng mặt trời, đúng là tham lam, ác độc, cũng may có HHT nhanh mồm nhanh miệng nên mới không bị mất, cơ mà vẫn phải có kế hoạch lâu dài chống lại mấy ng này

    Tks tỷ ạk

  4. HHT quả không hổ là doanh nhân người đứng đầu tập đoàn có khác. Mồm miệng sắc bén không ai bằng rồi. Khoản này thì cả đội xe không ai bì được nhá. Giờ mới thấy ngừoi ít thế mỏng dễ gặp chuyện mà.
    May mà có BT trọng sinh lại trầm ổn hơn nên mọi ngừoi cũng có kế hoạch. Lần này hi vọng có thể lật đổ được bọn họ Chu kia. Vệ Lam này cũng xem là người chính trực mong là mọi người lôi kéo về phe mình được
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  5. thật hâm mộ mấy người nói nhanh nói nhiều mà chuẩn a, luôn luôn chặn họng người khác. huhu cãi nhau vs người như vậy chỉ có ngẹn chết.

  6. Làm chủ tịch có khác, năng lực hùng biện hơn người mà, anh Hồ thật uy phong
    Tên họ Chu kia người ta ko gây chuyện mà lại tự dẫn xác tới mà, ỷ vào quyền hành định ức hiếp đoàn xe chắc, lần này kế hoạch dùng dư luận này chắc sẽ có tác dụng trong hoàn cảnh mới thay đổi như vậy lòng tin vào nhà cầm quyền là rất lớn, nếu có thông tin rò rỉ người dân sẽ phản ứng ngay
    Cảm ơn các bạn đã edit nha
    mong chương sau

  7. Bọn người họ Chu như ruồi nhặng, thật đáng ghét mà. Khả năng thuyết trình của Hồ Hạo Thiên đỉnh ghê, làm tất cả mọi người choáng váng luôn. Không biết mọi người định chế thông tin nhằm vào họ Chu thế nào nhỉ. Hóng cái mặt như chó ăn phải nhặng của bọn chúng.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close