Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 725+726

5

Chương 725:Hoặc là không làm, đã làm thì làm cho xong

Edit: Tâm Tĩnh

Beta: Tiểu Tuyền

Khoảng cách giữa Tị Phong và Ngưng Vụ Phong là một tây một nam, không chỉ cách xa nhau khoảng tám mươi chín dặm, ở giữa còn cách ngọn núi cao nhất Tẩy Kiếm Các, thủ vệ nơi đó sâm nghiêm không cần đi nói tỉ mỉ rồi.

Sau khi chúng tu sĩ Liệt Sơn Tông dàn xếp xong mới phát hiện bên phải lại là Thái Bạch Phong nơi ở của Quảng Thành Cung.Giữa hai ngọn núi có núi non trùng điệp nối tiếp nhau.Lúc này Minh Quân còn nhận định yêu quân Ẩn Lưu còn ở phía xa mấy ngàn dặm, cần ba, bốn ngày mới có thể chạy tới.Vì vậy không khí bên trong tông tuy khẩn trương nhưng còn không lộ ra vẻ quá ngưng trọng, nhất là người của quân đội khách đến từ những tông phái khác. Mặc dù đã được tôn trưởng của mìnhtừngngười đặc biệt dặn dò ở lại trong núi của mình không được chạy loạn nhưng vẫn có người rảnh rỗi đi chơi ngắm nhìn non xanh nước biếc một vài nơi ở đây.

Bàng trưởng lão của Liệt Sơn Tông tự nhận quen biết bằng hữu rộng lớn.Nếu người cầm đầu Quảng Thành Cung tông phái lớn quản lí nhân tộc ở Nam Chiêm Bộ Châu gần ngay trước mắt, nào có đạo lý không tiếp cận làm quen? Lập tức đi gửi bái thiếp, chỉ có điều sau khi đợi gần nửa canh giờ, tu sĩ Quảng Thành Cung nắm bái thiếp u ám trả lời: ” Bảo trưởng lão chúng ta đang có ý mời các hạ đến gặp mặt, giải thích một chút chuyện mới vừa mới xảy ra.”

Bàng trưởng lão nhất thời mờ mịt, không biết trong gần nửa canh giờ này còn có thể xảy ra chuyện gì, hơn nữa nghe khẩu khí người mang tin tức rất trầm trọng, hiển nhiên chuyện đó không quá tốt đẹp.

Quả nhiên lúc này có đệ tử trong tông vội vã chạy tới, sốt ruột nói “Trưởng lão, chúng ta với Quảng Thành Cung đánh nhau. Phạm sư huynh, Phạm sư huynh bị người ta giết!”

Bàng trưởng lão lập tức kinh hãi đây không phải chuyện đùa ah: “Chuyện gì xảy ra?” Tuy nói tu sĩ tâm cao khí ngạo, trong Liệt Sơn tông cũng có mấy tên tiểu tử khiến người ta đau đầu.Nhưng giờ đang tha hương làm khách lạ, dù sao cũng không đến nỗi vừa đến địa bàn người khác lại bắt đầu tranh chấp gây chuyện chứ? Chẳng lẽ Quảng Thành Cung ỷ vào tông môn danh tiếng lớn . . . ? Dù nói thế nào, Bàng trưởng lão cũng hướng về phía đệ tử trong phái mình.Hắn nghĩ như vậy, ánh mắt không khỏi liếc về phía người mang tin tức của Quảng Thành Cung đứngmột bên.

Người đưa tin giận tím mặt nói: “Rõ ràng là thuộc hạ ngươi ra tay trước, còn không biết xấu hổchơi xấu tính toán đếnđổ trên đầu chúng ta!”

Đội ngũ là mình dẫn đắt, vừa đến Tẩy Kiếm Các thì môn hạ đệ tử bị giết, trách nhiệm này vô luận như thế nào cũng nên do mình tới truy cứu mới đúng. Bàng trưởng lão hùng hổ đứng lên nói: “Đi, đi nhìn một cái chuyện gì xảy ra!”Địa điểm phát sinhsự cốchính là trên ngọn núi nối liền Tị Phong vàThái Bạch Phong, gọi là Hoa Mai Lĩnh.

Lúc này mới vừa vào đầu xuân, khắp núi hàn mai nở rộ, trong một vùng tuyết trắng thấy sắc hồng nhuộm hết, chính là trắngquấn lấy hồng như gấm, đóa hoa tronggió động vẫn còn rực rỡ.Cảnh trí tốt như vậy dĩ nhiên sẽ đưa tới du khách.Lúc này bên trong Tẩy Kiếm Các đã giới nghiêm, trên ngọn núi này chỉ có đệ tử Quảng Thành Cung cùng Liệt Sơn Tông du ngoạn.

Hai phe vốn bình an không có chuyện gì, dù sao danh tiếng Quảng Thành Cung còn đó. Nhưng ngoài dự đoán xảy ra vào lúc đó, lúc một gã đệ tử Liệt Sơn Tông đi qua vị tu sĩ Quảng Thành Cung đứng yên lặng dưới tàng cây mai đã lâu, đột nhiên không có chút nào báo trước đưa tay lên, hung hăng tát một cái trên mặt người ta!

Tên tu sĩ Quảng Thành Cung nàylớn lên rất anh tuấn, bên cạnh có hai tiểu sư muội vây quanh nói chuyện ôn nhu êm dịu.Đang lúc vui sướng đắc ý, vậy mà có mấy người thanh niên rất không thức thời đi qua, trong đó có một người thậm chí xông lên đánh hắn?

Hết lần này tới lần khác sau khi vị đệ tử Liệt Sơn Tông này đánh người xong còn sợ hãi kêu một tiếng: “Ah, chuyện không liên quan đến ta, ta cũng không biết tại sao phải đánh ngươi!”

Trò đùa gì vừa xảy ra? Những đệ tử còn lại của Liệt Sơn Tông cả kinh hai mặt nhìn nhau, có người cơ trí vội vàng hướng tu sĩ Quảng Thành Cung cười làm lành nói: “Hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm, hắn chỉ vô tình thôi.”Đệ tử đánh người miệng cũng nói xin lỗi, sau đó….lại đánhmột tát nữa.

Lần này người ta có phòng bị nên tất nhiên không có bị đánh trúng.Chỉ có điều tên kia đánh người xong trong miệng lại nói không ngừng: “Ah ơ, ah ơ, xin lỗi, ta khống chế không được tay của mình.” Sau đó lại giơ tay lên, nhìn bộ dáng giống như không tát mười cái tám cái thì không chịu ngừng.

Đùa giỡn, đây là trêu chọc trần trụi! Là hành vi ngạo mạn lưu manh trắng trợn. Điều này thật sự là thúc có thể nhịn, thẩm cũng không thể nhịn.Tiểu muội ôn nhu đi theo bên cạnh tu sĩ Quảng Thành Cung trong nháy mắt biến thành cọp mẹ, nổi giận quát một tiếng nói: “Hạ lưu, môn phái nhỏ bé không có danh tiếng gì đến giờ lại dám lấn đến trên đầu Quảng Thành Cung?” Trở tay một kiếm bổ tới.

Một kiếm này nén giận mà ra, vốn không có gì chính xác, cũng không thể gây thương tổn được người.Hơn nữa tiểu sư muội này cũng không có chủ tâm giết người, nào biết thếkiếm đi tới một nửa lại đột nhiên chếch đi, không có chút nào báo trước nghiêng nghiêng xẹt qua, trực tiếp gọt bay đầu một gã đệ tử Liệt Sơn Tông đến đây khuyên can, cũng chính là “Phạm sư huynh” mà Bàng trưởng lão nghe nói!

Thấy biến cố như vậy, đệ tử hai phe đều ngẩn ngơ.”Phạm sư huynh” xưa nay làm người trung thực, đệ tử Liệt Sơn tông thấy hắn vô cớ bị giết, chính mình lại bị người ta khinh miệt là “Môn phái nho nhỏ không có danh tiếng gì” lập tức đỏ mắt nắm pháp khí đánh nhau với đối phương.Tu sĩ Quảng Thành Cung thấy bên cạnh mình tuy có hai tiểu muội nhưng nhiều nhất chỉ là hai pho tượng bài biện, tất nhiên yếu không địch lại mạnh cho nên vừa đau khổ chống đỡ, vừa huýt sáo thu hút đồng môn tương trợ.

Chỗ ở của chúng tu sĩ Quảng Thành Cung cách nơi này cũng chỉ có lộ trình mấy phút đồng hồ, trong chốc lát đã có một đám người đằng đằng sát khí vọt tới. Đệ tử Liệt Sơn Tông thấy thế cũng không cam chịu yếu thế, cũng hô bằng hữu gọi đảng. . .

Cho đến tận khi Bàng trưởng lão nhận được tin tức đến đó, nơi này từ chỗ cao nhã thưởng mai tìm nơi yên tĩnh đã biến thành sự kiện cả đám đánh lộn. Hiện trường kiếm quang đầy trời, một đống hỗn loạn.Nếu bàn về chiến lực riêng lẻ, đệ tử Liệt Sơn tông tất nhiên không bằng Quảng Thành Cung. Vậy nên khi Bàng trưởng lão chạy tới hiện trường vừa nhìn đã thấy người mình hơn phân nửa bị đánh tới mức sưng mặt sưng mũi, tức giận đến mức râu mép nhếch lên, vốn kính sợ đối với Quảng Thành Cung đều biến thành tức giận.

Hắn lạnh lùng nói với người mang tin tức kia: “Dẫn đường, hôm nay Bảo trưởng lão các ngươi phải cho một câu trả lời thuyết phục!”Hiện trường một mảnh hỗn loạn, ai cũng không có chú ý tới hai người Liệt Sơn Tông chạy thoát.

#####

“Nhìn không ra, nàng còn có bản lãnh đó.” Mịch La theo sát phía sau Ninh Tiểu Nhàn, trong miệng cũng không còn nhàn rỗi lên tiếng tán thưởng nói.

“Hừ.”Nàng khó chịu đáp một tiếng.Nếu như không cần thiết, nàng cũng không muốn để người ta nhìn thấy lá bài tẩy của mình, nhất là tên hồ ly đa mưu túc trí trước mắt. Mới vừa rồi đệ tử Liệt Sơn Tông tự dưng ra tay đánh người, tiểu sư muội Quảng Thành Cung huy kiếm giết người, tất nhiên đều là nàng sử dụng thuật khống ảnh bác trạch khiến hai người đó như rối gỗ dùng sợi dây khống chế làm ra động tác. Nước đục mới dễ mò cá.Bàng trưởng lão xử lý chuyện bể đầu sứt trán như vậy, đoán chừng rất lâu sau mới có thể phát hiện đệ tử của mình thiếu hai người.

Bọn hắn bây giờ nhẹ nhàng bay qua một cái khe suối dưới đáy cốc, mượn núi đá lởm chởm che chắn thân hình của mình, cố gắng không bị chiếu ảnh kính sắp đặt ở nơi bí ẩn chụp được bóng dáng.

Hơn mười dặm lộ trình mà thôi, nếu ở bên ngoài chỉ cần vừa điều khiển kiếm bay lên đảo mắt đã có thể bay đến nơi. Đáng tiếc lúc này trong núi Tề Vân đã nghiêm cấm phi hành. Trừ phi có cầm giấy phép đặc biệt của chưởng môn, nếu không ngoại trừ loài chim bay trên trời, còn lại đều sẽ bị đánh xuống. Cho nên bây giờ bọn họ dựavào hai chân của mình.Trì Hành lớn lên tại Tẩy Kiếm Các, tất nhiên rõ như lòng bàn tay đối với phòng ngự và cấm chế nơi này. Nếu như nghiêm khắc dựa theo bản đồ đường đi hắn đã vẽ ra đi lại, đương nhiên có thể hữu kinh vô hiểm đi tới mục đích.

À, điều kiện tiên quyết là bọn họ có thể thông qua ngọn núi chính mà không kinh động Tẩy Kiếm Các.Ngọn núi chính của Tẩy Kiếm Các lấytên tông phái mà định ra tên, gọi là”Tẩy Kiếm Phong”.Ngọn núi này giống như thần binh lợi kiếm cắm thẳng về phía chân trời, nhìn từ đằng xa, bốn phía tựa như đao gọt, chỉ có đỉnh núi xanh um tươi tốt, quả nhiên là điêu luyện sắc bén, rộng rãi rất khí phái. Đáng tiếc Ninh Tiểu Nhàn đã sớm xem ngọn núi chính của Quảng Thành Cung rồi, đó mới gọi mênh mông khí độ, giờ phút này nhìn lại Tẩy Kiếm Phong cũng không có cảm giác gì.

Chỉ có điều địa hình nơi này tạo thành phiền toái không nhỏ cho hai người.Tẩy Kiếm Phong một đỉnh thành núi, trừ cửa chính diện tiến vào môn phái, đất đai chung quanh mấy ngàn trượng đều có con sông lớn nước chảy siết quay chung quanh, khung cảnh trống trải. Nếu có người đứng ở Tẩy Kiếm Phong nhìn xuống, lấy thị lực của tu sĩ mà nói thì có thể thấy rõ ràng rành mạch.

Trên người họ mặc chính là quần áo và trang sức của Liệt Sơn Tông, dĩ nhiên không thể ở trước mặt mọi người lộ diện.Cho nên bọn họ kiên nhẫn ẩn trong bóng tối hai khắc chuông, rốt cục bắt được hai gã đệ tử áo xanh, sau đó đổilại khuôn mặt.Quần áo trên người Mịch La là da lông thiên hồ luyện thành pháp khí bổn mạng, biến hóa nhanh chóng có thể đổi màu sắc quần áo và trang sức, sau đó đứng ở một bên mỉm cười nhìn nàng.

Nào biết Ninh Tiểu Nhàn lạnh lùng nhìn hắn một cái, đột nhiên từ trong nhẫn trữ vật móc ra một bộ áo xanh trực tiếp mặc trên người.Nàng cũng không tính thay quần áo ở nơi này trước mắt tên hồ ly háo sắc.Trong đó một gã đệ tử tuy vóc người nhỏ gầy nhưng quần áo vẫn lớn hơn nàng hai cỡ, có chút ngắn và rộng.Nàng sớm từ chỗ Trì Hành nắm được kiểu dáng và chất liệu quần áo đệ tử thân truyền, lúc trênphi thoi đã vội làm một bộ. Tuy nói nam nữ vóc người có khác nhưng nàng học được thuật thu liễm hơi thở từ Trường Thiên, một khi vận dụng, từ Độ Kiếp kỳ trở xuống đều không nhìn ra thân phận thực sự của nàng. Nơi này lại không có kính chiếu yêu, nàng cũng không lo lắng trên đường có người tùy tùy tiện tiện là có thể nhận ra sơ hở của nàng.

Cô nàng này tâm tư cũng thật tinh tế tỉ mỉ.Mịch La muốn cười nhạo không thành, đáy lòng cũng có chút bội phục.

Dựa theo Trì Hành thuật lại, đệ tử bình thường không có tư cách nhích tới gần Tẩy Kiếm Phong, có thể tự do ra vào nơi này, bình thường đều là  đệ tử có cấp bậc thân truyền trở lên. Quảng Thành cung xưa nay dùng màu sắc quần áo phân chia cấp bậc: có bốn màu tím, xanh, vàng, trắng. Màu trắng là đệ tử nhập môn, theo thứ tự đó đi lên, màu xanh đúng là đệ tử thân truyền của chưởng môn, hộ pháp và các trưởng lão, ở Quảng Thành Cung phạm vi đi lại lớn hơn rất nhiều.

Vừa mới mặc chỉnh tề, mặt đất đột nhiên truyền đến rung chuyển khe khẽ. Lâu ngày ở rừng rậm Ba Xà, Ninh Tiểu Nhàn cực kỳ nhạy cảm đối với mặt đất rung chiến, hơi kinh hãi nói: “Đã xảy ra chuyện gì?” Vào lúc này, nàng ghét nhất xảy ra ngoài ý muốn.

Mịch La nheo lại mắt, nhìn Tẩy Kiếm Phong cao vút trong mây,  chậm rãi nói: “Không biết. Chúng ta hoàn thành nhiệm vụ trước đã.”

Ngay cả màu mắt hắn cũng biến mất rồi, dù Ninh Tiểu Nhàn nhìn thẳng hai mắt của hắn cũng rất khó khăn đoán ra suy nghĩ của hắn. Chẳng qua sao trong lòng nàng lại cảm thấy, hồ ly này rõ ràng biết đã xảy ra chuyện gì chứ nhỉ? Hai người lấy thân phận đệ tử thân truyền nghênh ngang mà trực tiếp bước ra ngoài.

Ninh Tiểu Nhàn cảm thấy, hôm nay vận khí của bọn họ thật sự quá xui xẻo. Hai người đều sắp đi qua cửa núi Tẩy Kiếm Phong rồi, khoảng cách có thể biến mất bóng dáng trong bóng cây rừng chỉ có hơn mười bước chân, hết lần này tới lần khác lúc này đột nhiên có người ở sau lưng hô: “Vương Siêu, Từ Lương, hai người các ngươi tới đây!”

            Chương 726: Chấn sơn cổ

Người này nói chuyện không chút khách khí, hiển nhiên có bối phận không thấp trong Tẩy Kiếm Các. Nàng vẫn giống như chưa tỉnh táo lại vẫn đi về phía trước, đột nhiên trên cánh tay ấm áp, Mịch La truyền âm cho nàng, nói: “Đi đâu? Hắn gọi chính là chúng ta!”

Nàng lúc này mới nhớ tới, người kia gọi hai người “Vương Siêu, Từ Lương”, chính là chủ nhân hai khuôn mặt mà nàng và Mịch La đang dùng! Hai người bất đắc dĩ, không thể làm gì khác đành xoay người lại cung kính tiến lên.Người lên tiếng là một văn sĩ râu dài, nhìn có mấy phần tiên phong đạo cốt, nói chuyện nhưng lại không chút khách khí: “Làm sao, các ngươi nhìn thấy Tề sư thúc tổ ngay cả chào hỏi cũng không làm hả? Sư phụ các ngươi làm sao dạy dỗ đệ tử giỏi ah? Ngày mai đi hình sự đường lĩnh phạt hai mươi côn!”

Quỷ mới biết ngươi họ gì tên gì, mà nhận bà cô thi lễ, chỉ sợ sẽ có giảm thọ nha. Ninh Tiểu Nhàn âm thầm oán thầm: ngày mai? Sợ rằng Tẩy Kiếm Các cũng không có ngày mai.Tu vi người trước mặt đại khái là Luyện Hư trung kỳ. Nếu không phải nơi này không che không cản, dưới ban ngày ban mặt không tiện hành hung, nàng một phút đồng hồ là có thể giết chết hắn! Chỉ có điều thấy Mịch La bên cạnh đã cúi đầu khom lưng, ấm ức trong lòng nàng mới hơi ít đi một chút.

Hai người nói mấy tiếng xin lỗi, sắc mặt vị Tề sư thúc tổ này mới hơi nguôi giận, ném tới một lệnh bài mới màu đen nói: “Vừa lúc hai ngươi là người của Thiết Mạc Phong, ta cũng lười đi tìm sư phó các ngươi. Hai người các ngươi nhanh đi Thiết Mộc Lao dẫn hai con yêu quái ra, muốn sống, chú ý đừng giết chết. Sau đó lên Bảo Kiếm Lâu – Tẩy Kiếm Phong tới tìm ta, nhanh đi!”

Thiết Mộc Lao, đó là chỗ nào? Hai người không biết vị trí, chỉ thấp giọng đáp ứng.May mà”Tề sư thúc tổ” xem ra cũng là người tính tình nôn nóng, nói xong liền xoay người đi trước.

Hai người cũng không dám làm chậm trễ, vội vàng ra khỏi chỗ lòng chảo sông cho đến khi một lần nữa ẩn vào trong rừng cái loại cảm giác đứng ngồi không yên kia mới biến mất không thấy gì nữa. Kế tiếp hai người đi về phía trước, dọc theo con đường gặp phải không ít đệ tử tuần tra, chỉ có điều dựa vào quần áo và trang sức màu xanh trên người cũng không có gặp lại chuyện rắc rối.

Đệ tử thân truyền nói trắng ra chính là môn sinh đắc ý của trưởng lão trong phái có chức vụ và quân hàm trở lên mới có quyền lợi nhận lấy, căn bản là một chọi một hoặc một chọi hai truyền thụ thần thông.Trưởng lão có nhiều đệ tử nhất trong Tẩy Kiếm Các, thuộc hạ cũng chỉ có bốn thân truyền đệ tử thôi.Vậy nên trên người bọn họ mặc áo xanh, nhìn ở trong mắt đệ tử bình thường vừa nghiêm túc vừa kính nể, vừa âm thầm thèm muốn. Bởi vì điều đó đại biểu có nhiều cơ hội được sư trưởng một mình chỉ bảo, cũng đại biểu đạt được nhiều hơn đãi ngộ tu hành tài nguyên.

Bởi vì trên đường không cần phải che dấu thân hình nữa, tốn hai canh giờ, hai người Ninh Tiểu Nhàn rốt cục chạy tới mục đích.

Núi này cũng không quá dốc đứng, độ cao so với mặt biển đại khái chừng ba trăm trượng. Bởi vì nơi này khí hậu đất đai ẩm ướt, trên đỉnh núi hàng năm có sương mù lượn lờ. Đệ tử trông núi nhận ra quần áo và diện mạo hai người, nịnh nọt tiến lên gọi “Vương sư huynh”, “Từ sư huynh” rồi cho đi luôn.

Hai người biết đại chiến sắp tới, kiếm trận trên núi tất nhiên đã được canh phòng nghiêm ngặt tử thủ nên mục đích cũng không phải nơi đó, ngược lại bước nhanh tới giữa sườn núi.

Nơi này được mở mang thành một cái thôn xóm nho nhỏ, có bảy, tám gian nhà tranh. Bên ngoài vây quanh một vòng hàng rào trúc, hai con chó vàng nghe thấy tiếng người, lao thẳng ra sủa gâu gâu. Không ngờ cảnh tượng như thế xuân tuyết giâm cành, cỏ cây sống lại, chợt nhìn lại, thật không có mấy phần ” Kết lư tại nhân cảnh. Nhi vô xa mã huyên (*)” du dương hàm súc thú vị.

(*) Trích từ bài thơ ‘Uống rượu, Kết Lư Tại Nhân Cảnh’ của đại thi hào Đào Uyên Minh của Triều Tấn sáng tác

Nghe được tiếng chó sủa, một gian nhà tranh trong đó rất nhanh có người đi ra. Đó là một Người phụ nữ trung niên màu da hơi đen, thấy Ninh Tiểu Nhàn và Mịch La đầu tiên ngẩn ra, sau đó đưa chân đá đá đầu hai chó vàng, trong miệng khiển trách: “Im miệng! Gặp đạo gia còn dám bất kính, cẩn thận ta làm thành canh thịt chó ăn hết!” Ngay sau đó lại hướng hai người cung kính hành lễ nói: “Hai vị đạo gia quang lâm, cỏ bồng vách tường sáng chói, không biết có chuyện gì phân phó tiểu phụ nhân?” Nàng ta hiển nhiên là nhận được quần áo và trang sức trên người hai người, đại khái trong làng xóm nhỏ người phàm chưa bao giờ từng có đệ tử thân truyền Tẩy Kiếm Các tới cửa, nàng ta nhất thời rất sợ hãi.

Ninh Tiểu Nhàn nói: “Chúng ta muốn lên núi, trên đường khát, muốn xin ngươi hai chén nước uống.”

Người phụ nữ trung niên hai tay xoa xoa vào tạp dề nói: “Nếu như thế, hai vị xin vào phòng nghỉ ngơi, ta đây đi nấu nước.”

Ninh Tiểu Nhàn nhìn nhà tranh một chút, mỉm cười.Người phụ nữ trung niên kinh ngạc, rất nhanh kịp phản ứng: người ta khinh thường ở lại chỗ ở người phàm, thà rằng nghỉ chân ở bên ngoài. Nàng có mấy phần quẫn bách, ngập ngừng nói: “Vậy mời hai vị ở chỗ này chờ một chút, lập tức có ngay.” Rồi vội vã quay người vào phòng.

Thừa dịp nàng ta rời đi, Ninh Tiểu Nhàn chậm rãi đi tới bên giếng nước ở cửa thôn, thăm dò yên lặng nhìn hai mắt, mới ném mấy vật nhỏ vào bên trong.

Nếu có những tu sĩ khác ở chỗ này, cũng phải vận dụng đủ thị lực mới có thể thấy rõ, nàng ném vào trong giếng là bốn, năm con sâu tròn béo mập mạp. Mỗi một con đều chỉ cỡ móng tay ngón tay cái. Bọn chúng lớn lên giống đom đóm, bụng trong suốt, liếc một cái có thể trông thấy bên trong rót đầy chất lỏng màu nâu nhạt, chậm rãi lưu động.

Khác hẳn với thân thể mập mạp, loại sâu này có mũi chân như đao, miệng sắc bén dữ tợn, dễ dàng có thể phá vỡ bùn đất, ở trên tảng đá cứng rắn lưu lại từng đạo vết cắt. Sau khi nàng ném sâu thì chậm rãi rời khỏi giếng, sau đó lẳng lặng yên đứng yên trong chốc lát. Một lúc lâu, Ninh Tiểu Nhàn mới giương đôi mắt, như trút được gánh nặng nói: “Thành. Chỉ hai canh giờ nữa những vật nhỏ này có thể bò đến vị trí.”

Nhiệm vụ bọn họ lẻn vào Tẩy Kiếm Các đến đây đã viên mãn hoàn thành. Kế tiếp nhìn bạo phá cổ mà Công Thâu Chiêu của Thiên Kim đường vỗ ngực bảo đảm có phải thật sự có sức mạnh như hắn nói hay không.

Bọn họ từ vừa mới đầu cũng tính sai chính là lẻn vào phân trận thủ vệ sâm nghiêm phá hỏng, rút đi hoặc tổn hại kiếm chủ trong trận.Trong mấy lần tập kích Tẩy Kiếm Các gặp phải trước kia, có một lần địch nhân cũng có ý như vậy, kết quả tất nhiên là thất bại. Ninh Tiểu Nhàn sau khi nghe kết cấu phân trận trong núi, quyết định một không làm, hai không nghỉ, đi rút củi dưới đáy nồi! Ngươi không phải bảo vệ đỉnh núi giống như thùng sắt sao, không cho hai người chúng ta gây sóng gió sao? Như vậy nàng cũng không cần đi phá trận, dứt khoát nổ tan cả tòa núi này luôn!

Da không còn, lông làm sao có chỗ đặt chân? Ngọn núi vừa hủy, tuy Đô Thiên Đại Diễn kiếm trận xây trên chân núi uy lực lớn nhưng cũng cực kì tinh tế, ngay cả vị trí đặt kiếm chủ đều rất được chú ý, bị nổ như vậy phân trận tất nhiên cũng bị phá mở ra.

Nếu như ở lúc trước, muốn làm đến chuyện này quả thật không dễ. Bởi vì trong toàn bộ núi non Tề Vân ở Tẩy Kiếm Các đều thiết kế cấm chế, không cho phép người tu tiên sử dụng độn thuật. Nếu không sẽ kích phát chuông báo động.Vì vậy, yêu quái tự ý độn thổ ở chỗ này cũng không có đất dụng võ.

Nhưng sảnphẩm xảo khí mới nhất Thiên Kim Đường đưa ra, chấn sơn cổ lại khác, hoặc là nói bản thăng cấp, cũng rất tốt để ứng phó đối với tình huống như thế này. Tiên Thực Viên của Ẩn Lưu từng chịu qua một lần nổ tung kiểu tập kích của phá cổ, suýt chút nữa ngay cả Huyết Ngô Đồng trân quý nhất cũng bị nổ chết, uy lực kia thật sự kinh người. Sau đó đường chủ Thiên Kim Đường – Công Thâu Chiêu cùng Ẩn Lưu vẫn duy trì quan hệ tốt đẹp, khi đại quân Ẩn Lưu đối ngoại khuếch trương không ít lần sử dụng xảo khí xuất phẩm của nhà hắn. Hôm nay Ninh Tiểu Nhàn ném ra Chấn Sơn Cổ này đã qua cải tiến, chính là tâm huyết kết tinh của Công Thâu Chiêu. Hắn kết hợp phá cổ và chấn sơn lôi chung một chỗ, chế ra sản phẩm hoàn toàn mới, uy lực còn lớn hơn so với phá cổ bốn năm trước không chỉ bốn, năm lần. Hơn nữa sau khi nhiều con chấn sơn cổ nổ tung, uy lực chồngchất sẽ biến thành vụ nổ liên hoàn đáng sợ. Chỉ có một điều: căn cứ giới thiệu của Công Thâu Chiêu, nếu dùng vật này cho mở núi thì vùi sâu vào núi cao khoảng một phần ba nơi sẽ dẫn phát nổ mới có thể phát huy hiệu quả tốt nhất.

Trên giữa sườn núi có thôn xóm nho nhỏ này là chỗ ở người phàm làm việc cho Bảo Kiếm Lâu. Theo tình báo của Trì Hành năm năm trước nơi này gặp gỡ hạn hán lớn, người phàm sau khi được Tẩy Kiếm Các cho phép, ở trong thôn đào miệng giếng dùng để cung cấp nước uống hằng ngày. Năm ấy tình hình hạn hán thật sự không nhẹ, miệng giếng này đào xuống hơn sáu mươi thước mới có nước.

Nếu thấy nước, như vậy dưới giếng nước tất nhiên có kẽ nứt, hơn nữa lúc này mặc dù thời tiết rét lạnh, giếng sâu đạt sáu mươi thước nhưng nước lại chưa từng kết băng. Sau khi vài con chấn sơn cổ rơi xuống, nhẹ nhàng bay vào nước, sau đó một đường chìm đến đáy nước. Bắt đầu dưới sự thao túng của Ninh Tiểu Nhàn theo kẽ nứt dưới đất bò đi, hơn nữa răng nanh móng nhọn sắc bén đào đục tốc độ di chuyển cực nhanh.

Sâu trong lòng đất bò bò đào đào, dĩ nhiên không bị cấm chế củaTẩy Kiếm Các ảnh hưởng. Nếu không một mảng lớn núi non Tề Vân mỗi ngày muốn phát ra bao nhiêu lần tiếng cảnh báo?

Sau khi Ninh Tiểu Nhàn hạ chỉ lệnh thì không cần xen vào nữa. Những sinh linh kỳ dị đó sẽ tự hoàn thành nhiệm vụ. Đang lúc này, Người phụ nữ trung niên bưng hai chén nước nóng đi ra. Hơi nóng lượn lờ, vì bên ngoài rét lạnh mà bốc hơi thành sương trắng, thật lâu không tiêu tan.

Nàng cung kính đưa tới: “Hai vị đạo gia, mời uống….uố…ng! Nếu không đủ, trong phòng bếp ta còn nữa.”

Ninh Tiểu Nhàn nhận lấy nếm một ngụm, quả nhiên là nước nóng mới vừa nấu xong, không hề có mùi vị khác thường. Nàng uống một hơi cạn sạch đang muốn nói cám ơn, lời còn chưa nói ra khỏi miệng bên hông lại bị Mịch La đụng. Nàng khẽ liếc mắt, thấy hắn hình như không thể nhận ra hơi lắc đầu, lúc này mới tỉnh ngộ tới đây: “Đúng rồi. Tu sĩ Tẩy Kiếm Các đối đãi người phàm, tuyệt sẽ không khách khí như thế.Nếu nàng nói chữ cám ơn, ngược lại sẽ khiến nàng ta sinh nghi.” Trong lòng nàng thầm than, trên mặt lại nhàn nhạt ừ một tiếng, trả lại chén cho Người phụ nữ trung niên: “Đã đủ rồi.”

Quả nhiên thái độ của nàng mặc dù không khách khí, người phụ nữ kia nhận lấy chén, trên mặt lại tràn đầy vẻ vui mừng, tựa hồ có thể vì hai vị đạo gia làm chút chuyện mà cảm thấy cực kì vinh hạnh.

Ninh Tiểu Nhàn xem xét nàng mấy lần, đột nhiên hỏi: “Giờ đang nhàn rỗi thế này sao không có ai?” Mịch La Đứng ở một bên hơi nhíu  lên mày, không biết nàng đang tính toán quỷ quái gì. Giờ phút này nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên mau chút ít rời đi mới đúng.

Trung niên nữ tử đáp: “Mấy ngày nay trong phái tới không ít khách quý, đám đàn ông đều bị gọi ra ngoài làm việc, chỉ chừa ta và con gái nhỏ canh giữ ở trong nhà.”

Ninh Tiểu Nhàn mở rộng ra thần niệm, quả nhiên cảm giác đến trong căn nhà đơn sơ còn có một cô bé, khuôn mặt non nớt, giống như vẫn chưa tới tuổi trâm cài (mười hai tuổi), chắc đấy chính là con gái nhỏc ủa vị phụ nhân này. Nàng không để ý tới ánh mắt Mịch La tiếp tục hỏi: “Ngươi ở dưới chân núi Tề Vân có có người nhà không?”

Người phụ nữ trung niên sửng sốt, không nghĩ tới đạo gia tôn quý sẽ hỏi ra vấn đề này, mắt thấy nàng ánh mắt sáng quắc đợi chờ đáp án, vội vàng nói: “Có, có. Con gái lớn năm ngoái lấy chồng, đến thôn Hạnh Phương dưới chân núi. Bây giờ, bây giờ mang thai ba tháng.”

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion5 Comments

  1. Ninh Tiểu Nhàn thần thông quá ghê gớm. Gây ra xung đột cho Quảng Thành Cung và Liệt Sơn tông. Phàm sư huynh của Liệt Sơn tồn cũng xui xẻo bị chết để làm ngòi nổ giữa hai phái. Ninh Tiểu Nhàn quá thông minh khi sử dụng

  2. Ninh Tiểu Nhàn thần thông quá ghê gớm. Gây ra xung đột cho Quảng Thành Cung và Liệt Sơn tông. Phàm sư huynh của Liệt Sơn tồn cũng xui xẻo bị chết để làm ngòi nổ giữa hai phái. Ninh Tiểu Nhàn quá thông minh khi sử dụng Chấn sơn cổ của Công Thâu Chiêu chế tạo để phá kế hoạch liên minh của Tẩy Kiếm các.
    Cảm ơn editors

  3. Ta đoán ngay ra cái vụ rắc rối với quảng thành cung này là do Tn và ML gây ra mà. Chỉ có tạo ra mấy vụ việc này thì 2 ngừoi mới thoải mái làm việc hơn mà ít bị chú ý. Lần này dùng đồ của thiên kim đường nổ tung núi thì xong trận pháp rồi. Chỉ có điều ở đây còn có người phàm Tn sẽ làm thế nào. Dù sao thì TN vẫn thiện lương mà.
    Cảm ơn edictor

  4. Thần thông của yêu quái bát trạch này thật lợi hại, Nhàn tỷ chiếm được cũng nhiều lợi ích ghê, mượn đao giết người không một ai biết, gây rs một trận náo loạn lớn vậy mà ko ai có thể suy nghĩ ra, hehe, kế hoạch xem ra bước đầu đã xong, không biết có chuyện gì không mong muốn diễn ra không đây, mong mọi chuyện trót lọt
    cảm ơn các bạn đã edit nha

  5. Biết ngay vụ này chém chém giết làg tác phẩm của NTN mà gây rối tạo cơ hội tầ trộn vào sâu bên trong phá trận may mà nguy trang thành công không gặp phải người quen thân mà không phải khó chịu tranh đấu giữa mấy lão tiên nọ kia mới thành công đến giếng nước người phàm mà hành động.cũng là NTN nổi lòng trắc ẩn rồi hay sao ấy nhỉ
    Thanks editor

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close