Bia Đỡ Đạn Phản Công – Chị em gái trọng sinh 15+16 (hoàn)

29

Chị em gái trọng sinh 15

Edit: Mèo Ú

Beta: Sakura

Phó Bách Niên trước khi trọng sinh vốn là nữ nhân của Lương Kỳ nên rất hiểu rõ tâm tình của hắn, hắn đến nằm mơ cũng muốn đoạt lại giang sơn từ tay Yến gia,dù cho không đoạt lại được  giang sơn nhưng có thể từ trong tay Yến Tô đoạt lại một nữ nhân, đối với hắn mà nói hấp dẫn rất lớn, quả nhiêncô ta vừa mới nói cái này xong thì nội  tâm của Lương Kỳ  bắt đầu dao động.

“Vẫn  là Bách Niên  biết săn sóc, nàng yên tâm, trong lòng  trẫm vĩnh viễn chỉ có nàng, cho dù ta phải chạm nàng ta thì cũng chỉ bởi vì trẫm nể mặt nàng mà thôi, không đành lòng khiến nàng thương tâm mà thôi, Yến Tô thật sự đáng giận, chờ trẫm cướp lại được chính quyền, chuyện tất yếu đầu tiên ta làm là tịch thu tài sản cùng với giết cả nhà Yến gia!”  Càng về sau, trong mắt hắn càng lộ ra dã tâm, lúc này hắn còn chưa có được Bách Hợp, lại giống như đã thấy được chính mình từ trong tay  Yến Tô đoạt lại nữ nhân, lại có thể từ trong tay phụ tử Yến gia đoạt lại được chính quyền.

Còn chưa có được chính quyền mà đã bắt đầu mơ  mộng hão huyền rồi, Phó Bách Niên mong hắn đi ngủ cùng những nữ nhân khác còn không được, làm sao có thể thương tâm đây? Nhưng thấy hắn rõ ràng muốn ngủ với những nữ nhân khác, lại bày ra một bộ trung trinh ,  trong lòng chán ghét ghê tởm, vì nhịn xuống để không thốt ra lời nói khó nghe cho nên cô ta nắm chặt bàn tay lại..

Ban ngày lúc trong nội cung truyền ra tin tức Phó Bách Niên được phong làm Quý Phi , nửa năm trước lúc Hoàng đế kế vị nghi thức cũng rất đơn giản không hề  long trọng, càng đừng nói  đến chỉ là phong một cái Quý Phi, ngoại trừ người Phó gia và Lưu gia đưa một ít lễ vật tiến cung ra, còn lại triều thần cùng với nữquyến của quan tam phẩm  trở lên còn không có người tiến cung , từ sau khi Lương Kỳ nghe xong lời của Phó Bách Niên thì trong lòng giống như có lửa thiêu đốt , hắn cả đêm không ngủ hôm nay lại hưng phấn đến mức  không ngủ được, tuy hắn nói muốn đạt được Bách Hợp, làm cho Yến Tô cũng nếm thử mùi vị bị người khác đoạt mất đồ vật, nhưng đối với Lương Kỳ mà nói thì hắn cảm thấy Bách Hợp chỉ là châu chấu trong lòng bàn tay hắn chạy không thoát, bởi vậy cho dù hắn rất muốn đánh lên mặt Yến Tô một cái, để nhả ra cỗ ác khí trong lòng, nhưng bây giờ thương thế của Phó Bách Niên vẫn quan trọng hơn, dù sao Phó Bách Niên là chấp niệm  trong lòng của hắn nhiều năm, bởi vậy hắn nhịn hai ngày, mỗi ngày canh giữ ở trước giường của vị Quý Phi nương nương mới được sắc phong này. Xem cô dưỡng thương, đợi miệng vết thương của cô ta dần dần kết vảy,  đến lúc này mới nhớ tới việc muốn sủng hạnh Bách Hợp .

Mà ở trong thời gian mấy ngày nay, bởi vì mỗi ngày hắn đều canh giữ ở bên giường của Phó Bách Niên nên  không biết biến hóa ở  bên ngoài , trên thực tế cho dù hắn có không canh giữ bên cạnh Phó Bách Niên đi chăng nữa, thì với quyền hành trong kinh thành của hắn thì hắn cũng không quản được  mấy chuyện này, chuyện ở bên ngoài hắn căn bản cũng không biết được bao nhiêu. Lúc thái giám canh giữ ở bên cạnh hắn nghe được hắn hỏi cung điện của Bách Hợp thì trong mắt liền  hiện lên một tia thần sắc khác thường. Trong mấy ngày này Lương Kỳ luôn canh giữ ở bên giường Phó Bách Niên không ngủ, hắn sợ  đến thời khắc mấu chốt mình không được, bởi vậy còn lấy vài viên hồng hoàn nuốt xuống, lúc này mới sai người chuẩn bị giấy và bút mực,  ngoài ra còn có một cái roi da  còn có một số thứ khác nữa, sau đó mới sai người đi trước dẫn đường đi đến cung điện của Bách Hợp.

Lúc này trong lòng Lương Kỳ tràn đầy tưởng tượng, hắn còn không biết lúc này trong kinh từ hai ngày trước đã bắt đầu có lệnh giới nghiêm,cổng thành có bốn cửa thì có đến ba cửa đã bị đóng lại, người chưởng quản hai quân Vũ Lâm và Kỳ Môn vốn là người của Hoàng đế  thì từ hai tháng trước đã bị người lần lượt thay thế , nhưng lúc ấy Hoàng đế bởi vì vừa mới có được Phó Bách Niên, tâm nguyện nhiều năm của hắn mới đạt được, hắn chỗ nào còn lo lắng đến những chuyện phiền lòng khác? Huống chi chính vụ đại sự luôn luôn do Yến gia quản, tuy Lương Kỳ nóng lòng muốn thu hồi lại chính quyền nhưng vì hắn đã  hình thành thói quen không quan tâm tới mọi thứ. Bởi vậy cho dù một ít chuyện trọng yếu hắn cũng không đi quản, hắn kích động chạy về hướng cung điện của Bách Hợp , còn mơ mộng lấy nhất thống thiên hạ nắm lại chính quyền, mà bên ngoài đã có một đội hắc kỵ thiết giáp chậm rãi ép tới hoàng cung.

Lúc Lương Kỳ đi vào trong nội cung của Bách Hợp, Nhược Lan vừa mới được thả không lâu. Hai ngày này  nàng ấy phải chịu  qua một ít đau khổ, bị thương ngoài da một chút, nhưng lại không nghiêm trọng lắm, Bách Hợp dặn dò nàng trở về rửa mặt rồi hãy đến, nàng ấy vừa đi không lâu thì Lương Kỳ liền xông vào. Phân phó hai tên thị vệ canh giữ ở cửa cung điện, Lương Kỳ dẫn mấy thái giám xông vào trong nội cung của Bách Hợp , Bách Hợp nhìn thấy tên Hoàng  Đế này đột nhiên xông vào, bên  ngoài cửa điện cũng sớm đã khóa, gần đây thời tiết lạnh, lại bởi vì Phó Bách Niên bị thương,  gần đây không hề triệu cô đến cung điện của để bày ra bộ dáng tỷ muội tốt như trước nữa trước, mỗi ngày cô đều dùng để luyện  tập tập Luyện Thể Thuật , lúc này còn chưa làm xong luyện thể thuật, lúc nhìn đến vẻ mặt âm  trầm của Hoàng đế, thì Bách Hợp liền đứng thẳng lên.

“Lớn mật! Phó thị, nhìn thấy trẫm còn không quỳ xuống.” Lương Kỳ giơ tay chỉ vào Bách Hợp, tay còn lại kéo roi da ra, hắn dùng qua hồng hoàn nên trên mặt lộ ra vài phần kích động, lúc này ánh mắt nóng rực rơi vào trên mặt Bách Hợp , cơ hồ là xuyên thấu qua Bách Hợp thấy được quyền thế khuynh thiên hạ đang ở trước mặt mình vậy, chuyện này lại làm cho hắn càng thêm  hưng phấn.

“Hôm nay trẫm muốn sủng hạnh Phó thị, không cần ghi vào sổ sách, sau đó phân phó người thuốc tránh thai tới.” Lương Kỳ mới đăng cơ chưa được mấy năm, dưới gối còn chưa có con nối dõi, tuy hắn muốn chạm Bách Hợp, nhưng hắn không thích Bách Hợp đấy, sở dĩ muốn đạt được cô hoàn toàn là vì ngày đó bị Yến Tô  nhục nhã, hôm nay biết rõ Bách Hợp và Yến Tô có qua lại, thứ nhất là muốn muốn trả thù Yến Tô, thứ hai cũng là muốn lấy lại tôn nghiêm của mình, hắn xem thường Bách Hợp, cũng hận cô không tuân thủ nữ tắc, cho rằng Bách Hợp không có tư cách sinh hạ con nối dõi cho mình , bởi vậy lúc này tuy hai mắt chằm chằm vào Bách Hợp, nhưng lại phân phó thái giám: “Bảo người trói nàng lại cho ta, Hoàng An ngươi  giấy và bút mực ra, đợi  lát nữa vẽ hình ảnh trẫm sủng hạnh Phó thị ra, trẫm muốn giữ lại đợi sau này lúc Yến Tô đại hôn thì  ban cho hắn xem.

Hắn không chỉ muốn trả thù Yến Tô chạm vào nữ nhân của mình, còn muốn nhục nhã hắn ta,  để cho Yến Tô nhìn xem, cho dù là Yến gia hắn quyền thế lớn, nhưng mình sủng hạnh nữ nhân của hắn, còn  muốn đưa xuân cung đồ cho hắn ta xem.

Tên thái giám bị Lương Kỳ gọi tên nghe nói như thế, đầu cúi thấp xuống dưới, lúc này Lương Kỳ đã uống thuốc nên rất kích động, cũng không có phát hiện hắn khác thường, ngược lại trong lòng đang tưởng tượng ra biểu tình của Yến Tô lúc biết rõ chuyện này thì càng thêm kích động hơn.

Lúc này Bách Hợp  cảm thấy có chút khó xử, thật tâm mà nói đây là một cái cơ hội tốt để hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, tâm  nguyện  của Phó Bách Hợp chỉ là muốn có được sự sủng ái của Lương Kỳ , hôm nay Lương Kỳ tự động đưa lên cửa , dù sao thì cũng coi như nhiệm vụ đã hoàn thành non nửa, nhưng khi nhìn đến khuôn mặt kia của Lương Kỳ, vẻ mặt hắn đang dữ tợn hung hãn, trong tay còn cầm roi dài, hơn nữa  lúc sủng hạnh cỗ thân thể này mà hắn còn muốn cho người vẽ lại cho dù lúc phát sinh chuyện cỗ thân  thể này cũng không phải của mình, nhưng Bách Hợp ngẫm lại thì vẫn  có chút  phiền chán.

Quan trọng nhất là Lương Kỳ không hề nhớ ra cô, không hiểu vì sao lúc này lại xuất hiện ở trong nội  cung của cô, hơn nữa phảng phất như đã biết quan  hệ của cô cùng Yến Tô , rõ ràng sủng hạnh cô là  vì  tức giận với Yến Tô , hơn nữa vô cùng có khả năng chuyện này có quan hệ tới Phó Bách Niên, mắt của Bách Hợp lóe lóe, Lương Kỳ vung roi ra, Bách Hợp nghĩ nghĩ rốt cục vẫn giơ tay bắt được cái roi.

“Ngươi dám tạo phản?” Lương Kỳ không nghĩ tới cô sẽ phản kháng, thoáng cái liền ngây dại, hắn vốn có chút giật mình, tiếp theo bắt đầu nổi giận nói: “Phó thị, ngươi dám tạo phản? Ngươi có tin hay không trẫm chém đầu ngươi, diệt cả nhà  ngươi!”

Quá đáng đến mức này rồi thì không nhịn được nữa, ngày đó Lương Kỳ ở trước mặt hai nhà Phó, Lưu bị phụ tử Yến gia làm bẽ mặt, ở trước mặt người Yến gia mặt ra vẻ đáng thương, ở trước mặt nữ nhân  của mình thì lại bày ra vẻ, mặt hống hách, Bách Hợp không thể kìm chế được, dùng sức cầm lấy roi, rồi kéo  hắn qua, lúc đầu Lương Kỳ còn muốn rút tay lại,cô dùng thêm chút nội  lực, roi da vung lên còn trong miệng Lương Kỳ hô lên một tiếng, cái roi dài kia l nhẹ nhàng bị cô đoạt được, cầm trong tay.

“Diệt ta cả nhà? Chỉ bằng cái tính tình kia của ngươi ? Phó gia ngươi dám động?” Chuyện cho tới lúc này, Bách Hợp cũng không kiên nhẫn được nữa, con người  Lương Kỳ  như vậy thật sự làm cho người ta hết sức phiền chán, sủng hạnh một nữ nhân còn muốn cho người vẽ lại, thủ đoạn quá ác liệt, huống chi hắn còn muốn dùng roi dài, Bách Hợp trở tay cầm lấy roi, nhìn Lương Kỳ nở nụ cười lạnh nói: “Muốn vẽ cảnh sủng hạnh ta để đưa cho Yến Tô? Rất tốt, ta cũng đang tìm lễ vật đưa cho hắn.” Một tên Hoàng đế bù nhìn còn kiêu ngạo như vậy,mắt  Bách Hợp híp lại, một khắc sau roi trong tay  cô thoáng cái liền vung trên mặt  đất, trên không trung  phát ra tiếng vù vù, khi rơi xuống mặt đất thì cái đá xanh lát nền kia thoáng cái bị đánh cho  nát bấy.

Thấy tình cảnh này, Lương Kỳ không khỏi hít một hơi khí lạnh, hắn lui về phía sau hai bước, vô ý thức kinh hô: “Ngươi muốn làm gì?”

“Hoàng Thượng không phải nói ta muốn tạo phản sao?” Có thể nhẫn nại không thể nhẫn nhục, ngày đó tiện nhân Lương Kỳ này lại để cho cô đi nhặt hoa cầu, trong lòng cô đã sớm muốn đánh hắn rồi, hôm nay đã tìm được cơ hội, Bách Hợp hạ quyết tâm, quay đầu lại nhìn  tên  thái giám đang cầm giấy mực  kia nói: “Đem tranh vẽ xuống, ta muốn tặng cho Yến Thế tử xem thật kỹ!”

Vừa rồi lúc Lương Kỳ nói muốn vẽ xuân cung đồ mà không có người để ý tới hắn, lúc này Bách Hợp vừa nói muốn vẽ thì mấy thái giám đều cung kính đáp lại nói: “Vâng!” Sau đó có người kiêng bàn đến, bắt đầu  trải giấy, mà một chỗ khác sau khi Bách Hợp vung roi ra phía trước, lúc lại giơ tay lên, cái roi trong tay kia đã quất tới người  Lương Kỳ, lúc đầu Lương Kỳ không nghĩ tới cô thực có can đảm động thủ, dù sao Bách Hợp với hắn mà nói chỉ là một cái phi tần không được hắn sủng ái,  nhưng mà đợi đến lúc cái roi kia đánh tới trên người thì hắn mới bắt đầu hô đau lên.

Hắn đã nhiều lần cầm roi đánh người khác, nhưng bị người đánh như hôm nay thì mới là lần đầu tiên, Lương Kỳ đã trúng hai cái, mặc dù Bách Hợp có khống chế lực đạo, không muốn đánh chết hắn, thế nhưng mà khi đánh xuống cũng là da tróc thịt bong, lúc Lương Kỳ phục hồi tinh thần lại thì nhanh chân chạy ra bên ngoài, hắn vừa đau vừa sợ  nhưng chỉ có thể nén giận ở trong lòng, đang muốn quát tháo mấy thái giám không đến hỗ trợ, thế nhưng mà lúc quay đầu lại nhìn, đã thấy mấy thái giám lúc này quả nhiên đang chăm chú vẽ lại, căn bản không có người muốn tới cứu ý của hắn.

“Cẩu nô tài! Trẫm muốn diệt toàn tộc của các ngươi , muốn chém đầu các ngươi!” Hắn thở hổn hển hô lên, cửa sớm bị người khóa lại, lúc Lương Kỳ muốn chạy ra, nhưng lúc đầu  vì để phòng Bách Hợp đào tẩu, lại để cho người ở bên ngoài khóa lại , lúc này vô luận như thế nào cũng không kéo ra được, hắn chỉ đành phải chạy vòng quanh  trong phòng, ngẫu nhiên roi trong tay Bách Hợp lại rơi vào trên người hắn, đánh cho hắn gào khóc thảm thiết.

 

            Chị em  gái trọng sinh 16

Tình huống hoàn toàn thay đổi,  không xảy ra  việc lăng nhục nữ nhân của Yến Tô  giống như trong tưởng tượng của Lương Kỳ, hắn bị truy đuổi đến thở không ra hơi, thở dồn dập như muốn tắt thở đến nơi, Bách Hợp  ở  phía sau lại nhàn nhã thong dong, ngẫu nhiên ở lúc hắn dừng lại, cái roi kia lại không chút do dự  nào quất lên trên người hắn, giống như đang  trêu chọc một con chó.

Mà lúc này bên ngoài cửa cung tiếng kêu rung trời, Tiêu Dao hậu trốn trong phủ không dám xuất hiện, trong kinh mấy ngày nay  giới nghiêm, thị vệ trong nội cung toàn bộ đều đổi thành người của Yến gia, lão muốn báo tin cho Hoàng đế nhưng không thể đưa vào cung, Phó Lão thái gia lắc đầu cảm thán, thoáng cái như là già đi hơn mười tuổi, vốn dĩ Yến gia cũng không có dã tâm muốn xưng bá thiên hạ , nếu không ngày đó lúc tiên hoàng còn tại vị, Yến gia muốn bức Hoàng đế thoái vị cũng không phải không được, lão tưởng Yến thị không dám mạo hiểm lớn như vậy, cho nên luôn luôn cường hành nhẫn nại ngủ đông ở ẩn, vốn tưởng rằng có thể từ từ chiếm lại, thế nhưng mà mấy tháng lúc trước tết Trung thu , tiểu tử Yến Tô lại cố ý châm ngòi ly gián quan hệ của hai nhà Phó, Lưu, không tốn một chút sức nào khiến cho hợp tác hai nhà vỡ tan, lúc hai nhà Phó, Lưu liên hợp lại mới miễn cưỡng có thể bảo vệ mình trước thế lực của Yến thị , thế nhưng mà Lưu gia một khi lùi bước thì Phó gia cũng khó mà chống đỡ.

Yến Tô thật sự lợi hại, chỉ lợi dụng một nữ nhân đã hủy đi mưu nghiệp lớn của hai nhà Lưu, Phó. Từ một khắc Lưu gia tuyên bố Phó Bách Niên chết thì Phó Lão thái gia đã biết Phó gia xong rồi.

Phó gia truyền thế trăm năm, từ khi bắt đầu đều luôn là thư hương môn đệ, không nghĩ tới lần này, sẽ ở đoạn  tuyệt  ở  trên tay lão, lão nhìn về phía hoàng cung, phỏng đoán phụ tử Yến gia lúc này đã chạy tới chỗ nào trong nội cung rồi, trong lòng nở nụ cười khổ.

Trong nội cung mùi máu tanh nồng nặc, xiêm y vốn chỉnh tề của Lương Kỳ lúc này đã bị Bách Hợp đánh cho rách tung toé, hắn đau đến nỗi  hít khí lạnh, trong cung điện rất hỗn độn. Đồ vật hắn đẩy ngã lúc chạy trốn,  cái bình phong kia đã bị Bách Hợp đánh rách, trong cung điện mấy cẩu nô tài vậy mà trơ mắt ếch ra nhìn Hoàng đế hắn bị người quật roi, thời  khắc này Lương Kỳ cực kỳ oán hận Yến gia oán hận Phó gia. Càng oán hận Bách Hợp cùng mấy tên thái giám trước mặt này, trong lòng của hắn thề, nếu hắn còn có thể sống sót thì hắn nhất định phải đem Bách Hợp bầm thây vạn đoạn. Thế nhưng mà theo thời gian trôi qua, lại không có người đến cứu hắn, hắn dần dần có chút tuyệt vọng, lúc này hắn không còn sức  để chạy nữa, quay đầu lại nhìn chằm chằm mặt Bách Hợp, Bách Hợp cầm roi da trong tay, cái roi kia kéo trên mặt đất, cô cười lạnh theo nhìn theo hắn. Phảng phất như xem hắn còn có thể chạy được bao xa.

“Nhìn cái gì vậy?” Bách Hợp hừ một tiếng, roi trong tay lại đánh ra lần nữa, lần này quất vào trên vết thương cũ của Lương Kỳ , hắn đau đến mức co rút người lại, trong miệng phát ra một tiếng  hét thảm , hai chân lại không thể chayh nổi, chính vào lúc này cánh cửa luôn luôn không có động tĩnh phảng phất như có người đẩy ra, hai mắt Lương Kỳ đang tuyệt vọng bỗng sáng ngời, cũng không biết lấy sức ở đâu ra đột nhiên   xông ra bên ngoài, cửa bị người bên ngoài đẩy ra, một bóng ảnh cao lớn mặc áo giáp mỏng, trên tay cầm mũ giáp đứng ngoài ở cửa ra vào, một tay hắn còn đặt ở trên vỏ kiếm, lúc thấy Lương Kỳ lao tới chỉ nghe ‘leng keng’ một tiếng giòn vang. Hắn ta đã rút kiếm ra khỏi vỏ, trường kiếm kia trên không trung phát ra ánh sáng chói mắt.

“Hộ giá…” Lương Kỳ còn chưa hô được hết thì đã cảm thấy cổ nóng lên, ngay sau đó lại là một hồi lạnh buốt. Phảng phất như có cái gì đó cắt vào trong da thịt hắn, sau một khắc khí quản hắn bị cắt đứt. Chỉ thấy máu huyết đỏ tươi phun ra từ cổ hắn, đợi đến lúc đau đớn truyền vào trong đầu, rốt cuộc hắn mới ý thức  được chuyện gì xảy ra,  Lương Kỳ đã không kịp hô ra tiếng, hắn há mồm chỉ có thể nghe được tiếng máu phun xì xèo, hắn muốn thở nhưng khí lại theo yết hầu tràn ra bên ngoài, hắn lấy tay muốn bụm lấy miệng vết thương nhưng tốn công vô ích.

Vốn đã bị Bách Hợp truy đánh cả buổi, hắn sớm đã không còn sức, lúc này lại mất một lượng máu lớn, hai chân hắn mềm nhũn ngã trên mặt đất.

Yến Tô đứng ở cửa ra vào, tay phải nhẹ buông xuống, cái mũ ôm ở trên tay hắn thoáng cái rơi xuống mặt đất, hắn tra kiếm đang cầm trong tay vào vỏ, sải bước đi tới chỗ Bách Hợp, hắn cười ôn hòa, tay vừa mới cầm mũ giáp giơ về phía Bách Hợp nói: “Ta tới đón hoàng hậu của ta!”

Ngày đó lúc Bách Hợp muốn đòi hỏi sự sủng ái Hoàng đế, hắn cũng không có nghĩ qua việc soán vị, cái giang sơn này tuy ngoài mặt là do họ  Lương làm chủ nhưng người chân  chính cầm quyền lại là Yến thị, hắn có làm Hoàng đế hay không chẳng qua thiếu cái danh phận, nhưng Bách Hợp muốn Hoàng đế sủng ái, ngày đó lúc thấy cô bởi vì không được  sủng mà bị đám nữ nhân vô tri kia nhục nhã, đột nhiên Yến Tô phát hiện, làm Hoàng đế cũng cũng không có phiền toái giống như trong tưởng tượng của mình.

Lông mày Bách Hợp chau lên, Phó Bách Hợp muốn Hoàng đế sủng ái, thế nhưng mà là vị Hoàng đế nào thì trong tâm nguyện của nàng cũng không có nói ra, Yến Tô rất nguy hiểm nhưng nếu có thể làm xong nhiệm vụ, thì quản hắn nguy hiểm hay không nguy hiểm gì, tất yếu chỉ cần mình làm xong nhiệm vụ, cho dù sau này hắn có chọc phá trời, còn mình vỗ vỗ bờ mông rời đi, hắn làm gì được mình?

Dưới chân hắn còn dính máu của Lương Kỳ, từng bước từng bước một hướng phía trước đi đều lưu lại từng dấu chân màu đỏ tươi rõ ràng, lúc này Lương Kỳ còn chưa có tắt thở, cặp mắt kia trừng to lên, hắn muốn mở miệng nói chuyện nhưng nói không ra lời, nhìn theo bóng lưng Yến Tô, ánh mắt của hắn dần dần mờ đi.

Hoàng cung Đại Chu trong vòng một đêm thay đổi chủ nhân, ngọc tỷ luôn luôn đặt ở trong tay Yến Quốc công , ông cũng sớm đã làm giả thánh chỉ thoái vị của Lương Kỳ rồi, Hoàng đế băng hà bởi vì không có con nối dõi nên truyền ngôi vị hoàng đế cho Thế tử Yến Quốc công , dân chúng Đại Chu không có quan tâm, đối với bọn họ mà nói, Lương Kỳ có cũng được mà không có cũng không sao, hắn có chết hay không không quan trọng, việc có Yến Quốc công ở đây  hay không mới là quan trọng, một đêm kia trong hoàng cung chết cũng không nhiều người, trừ một dòng chính của  Lương gia ra thì tất cả đều bình an.

Yến Quốc công thụ phong Yến vương, khi biết người Yến Tô muốn kết hôn là Phó Thất cô nương thì rất nhiều người đều không hiểu được, có nhiều Phó gia cô nương nhưng Phó Thất cô nương là ai lại không ai biết, đợi đến lúc hiểu được được cái gọi là Phó Thất cô nương chính  là nữ nhi  của Phó tam lão gia năm đó đưa vào cung phục thị thì triều thần đều trầm mặc lại.

Tân Đế thượng vị, có ai dám đi lắm miệng? Tiên hoàng Lương gia chết  máu còn chưa lạnh, chỉ sợ mấy tên ngự sử lắm miệng không sợ chết, lúc này cũng phải ngoan ngoãn ngậm chặt miệng lại, vị hoàn đế mới thượng vị cũng không phải chủ nhân  dễ nói chuyện, nếu chết ở cái thời khắc này thì trong sử sách cũng sẽ không lưu lại tên của bọn hắn.

Hết thảy đều kết thúc, tân triều lấy hiệu là Yến, Phó Bách Niên bị tống xuất hoàng cung trả lại cho Lưu gia , đối với cô ta mà nói, thà chết đi còn hơn sống. Có khi chết là một loại giải thoát còn sống mới là tra tấn lớn nhất.

Lưu hoàng hậu cùng với một đám nữ nhân của Lương Kỳ đều bị hạ lệnh chôn cùng. Đến sinh nhật Bách Hợp thì nữ quyến của quan tam phẩm trở lên đều phải tiến cung chúc mừng. Hai nhà Phó, Lưu cũng ở bên trong, tuy có bảo lưu lạichiêu bài của Hậu gia, nhưng đổi từ thừa kế võng thế thành thừa kế hai đời, sau hai đời nếu con cháu không tự  mình lập quân  công thì một đời không bằng một đời.

Nếu con cháu đời sau chỉ bình thường thì vài thập niên sau, hai nhà đó càng không bằng các nhà huân quý bình thường.

Trong nội cung, Phó Lão phu nhân dẫn phó Tam phu nhân quỳ gối trước mặt Bách Hợp, lúc đến Phó Lão thái gia từng dặn dò qua các nàng, muốn các nàng trnah thủ thiện cảm của Bách Hợp.

Có thể từ một Quý nhân không được sủng ái của tiên đế trở thành một hoàng hậu quyền thế  của Yến Tô. Người Phó gia đến lúc này mới thừa nhận mình nhìn sai rồi, ngày xưa tưởng rằng đứa con gái này chỉ là một quân cờ vô dụng, sau khi tiến cung thấy nàng không được sủng ái nên Phó gia không hề quan  tâm đến nữa, nhưng người Phó gia cũng không ngờ tới quân cờ vứt đi cũng có thể đi ra một bước tuyệt diệu, lúc trước có chết cũng không nghĩ đến một tên lính quèn cũng có một ngày ăn hết tướng soái!

Tết Trung thu hôm đó. Yến Thế tử giận dữ nhục nhã tiên hoàng đến đầu cũng không ngẩng lên được, lúc ấy Phó Lão thái gia thật sự nằm mơ cũng không ngời tới việc đó có liên quan tới cháu gái của mình, nếu sớm đoán được, chỉ sợ Phó gia sẽ không rơi vào tình trạng như ngày  hôm nay, nhưng ai sẽ nghĩ tới một người tư sắc không thể bằng Phó Bách Niên, tiến cung nhiều năm không được sủng ái, lại chỉ là một cái Quý nhân không có phong hào  bên người tiên hoàng, tuổi lại lớn. Một  người phụ nhân như vậy hết lần này tới lần khác lại được Yến Tô yêu thích?

“Hoàng hậu nương nương, thần phụ thay ngài đã mang đến món ăn ngài thích nhất khi còn ở nhà, lúc trước ngài nói người bên ngoài làm không đúng hương vị kia, hôm nay là  sinh nhật ngài tròn hai mươi tuổi. Thần phụ cung chúc ngài phúc như Đông Hải thọ tỷ Nam Sơn.”Ánh mắt Phó Tam phu nhân tha thiết nhìn chằm chằm vào Bách Hợp, hôm nay cô đã không còn giống như lúc trước, nữ nhi của bà đã mang đến vinh quang cho bà, chỉ tiếc ngày đó lúc Bách Hợp muốn nói chuyện thì bà ta lại làm ra vẻ tránh còn không kịp, xem Bách Hợp giống như mầm tai họa, hôm nay bà ta lại muốn nói chuyện, cơ hội ngày đó cũng sẽ không trở về.

Có rất nhiều người muốn nịnh nọt Bách Hợp, cô không phải là Lưu hoàng hậu lúc trước, quyền thế của Yến gia đủ để cho huân quý vọng tộc từ ngàn dặm xa xôi của Yến quốc đều phải chạy đến, mấy lời nói hôm nay của Phó Tam phu nhân, đã sắp xếp từ trước, thích ăn thịt hấp chính là nguyên chủ, đáng tiếc nguyên chủ đã không còn ăn được nữa, tâm nguyện muốn chứng minh cho Phó gia thấy nàng thực sự không phải vô dụng của nguyên chủ , nhìn ánh mắt nịnh nọt của người Phó gia lúc này, Bách Hợp đã làm được thay nàng ấy.

Trong những lễ vật mà Phó gia đưa tới có không ít đồ đạc lúc trước Phó Bách Hợp dùng ở nhà mẹ đẻ, đầy đủ mọi thứ, cái gì cũng có, đáng tiếc những vật này cô không bao giờ thiếu nữa, dệt hoa trên gấm thì dễ, đưa than sưởi ấn ngày tuyết rơi mới khó, đạo lý này mọi người ai cũng hiểu được nhưng thủy chung vẫn có rất nhiều người không làm được, vẫn dệt hoa trên gấm.

Phó Bách Niên bị đưa trở về Lưu gia, sau khi Lưu Thế tử đưa cô ta tiến cung thì lại nạp Thế tử phi khác, cô ta đã bị Lương Kỳ chạm qua, dù cô ta vẫn là mẹ ruột của ba đứa bé , thế nhưng mà Lưu gia lại không có khả năng thừa nhận cô ta, đối ngoại Phó thị Bách Niên đã chết, cô ta đã bị Lương Kỳ làm bẩn, Lưu Thế tử sẽ không nhớ rõ mình tự tay đưa  vợ đến cho Lương Kỳ mà chỉ nhớ được việc cô ta đã từng bị người khác chạm qua, dù tướng mạo của cô ta vẫn xinh đẹp như trước, nhưng Lưu Thế tử không có khả năng yêu cô ta thật tình giống như trước kia nữa.

Vị  Thế tử phi mới kia có thể dung hạ được những nữ nhân khác, nhưng chưa chắc có thể dung hạ được Phó Bách Niên, Phó gia không có khả năng thừa nhận cô ta, lúc này bản thân Phó gia còn khó bảo toàn, chỗ nào còn lo lắng giúp cô ta? Tuy trong nội cung có chỗ dựa lớn là Bách Hợp,nhưng mà ngày  trước lúc cô ta oán hận Bách Hợp, từng gài  bẫy cô, tuy cuối cùng cũng không có có thành công nhưng người cũng đã đắc tội, bây giờ cô ta nếm được mùi vị của việc không có chỗ dựa giống Phó Bách Hợp ở trong kịch tình kia, mùi vị không có danh phận, giờ đây mỹ mạo của cô takhông có trở thành ưu điểm, ngược lại biến thành vật cản của cô ta, người vợ mới lấy của Lưu Thế tử vô cùng thủ đoạn, cô ta từ vợ cả trở thành tiểu thiếp, người thân cũng bởi vì sự hiện hữu của cô ta mà trở nên xấu hổ, nửa năm sau lúc cô ta bị Thế tử mới dày vò đến không thành hình người, người trong nội cung mới tới đón cô ta trở về trong cung, an bài cô ta vào ở cung điện trước đây sau khi bị đưa vào cung, là nơi Phó Bách Liên đã bị giết chết, đó là chuyện quan trọng nhất, từng cung nữ ở đây, được Bách Hợp an bài xuống, đều trang điểm trở thành bộ dáng trước khi chết của Phó Bách Liên.

Chưa đến vài ngày, Phó Bách Niên đã nổi điên rồi, cô ta không dám nhìn bất cứ người nào, không dám để cho để cho bất cứ người nào tới gần mình, trong miệng lúc nào cũng hô lên là: “Phó Bách Liên cút ngay…”

Lúc Thái y thay côt a bắt mạch, cô ta vội vàng cắt đứt đầu lưỡi mình, run rẩy như cầy sấy, thái y nói cô ta đã mê tâm hồn, hết cách xoay chuyển, lúc trước cô ta muốn tính toán Bách Hợp, hôm nay Bách Hợp chỉ là dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân (ai chọt bằng cái gì thì đâm lại bằng cái ấy), thế mà khiến cô ta dọa thành như thế.

Trong lòng không có quỷ, dù là người khác có giả trang giống đến đâu đi chăng nữa, cho dù có gặp phải cũng sẽ không sợ hãi đến như vậy, giống như Phó Bách Niên , là trong lòng có quỷ, cho dù người khác giả trang không giống, thì cô ta cũng tưởng tượng ra.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion29 Comments

  1. ây gù. Hóa ra chỉ vì 1 câu nói của BH mà Yến Tô thay đổi suy nghĩ và đoạt giang sơn làm hoàng đế a,kk, chân tướng làm ngta muốn cười quá. Mà hy vọng là nhiệm vụ này sẽ được hoàn thành a, dù sao thì cũng là sự sủng hạnh của hoàng đế, lại còn trả thù cho nguyên chủ nữa, yến tô này vậy mà dễ thương quá.haha

    tks tỷ ạk

  2. Biết ngay là Yến Tô có tình cảm
    Với BH mà. Chỉ vì một câu nói của mỹ nhân mà giang sơn đổi chủ, LK đến chết cũng không ngờ được vị quý nhân bị mình ghét bỏ ngày ấy lại chính là hoàng hậu cao
    Cao tại thượng sau này. Kết cục của PBN đúng Lầ đáng đời cô ta, ngu ngốc tự làm tự chịu. Cuối cùng tâm nguyện của nguyên chủ cũng hoàn thành rồi, để cho người nhà Phó gia biết cô không hề kém cỏi.

  3. Trong phần truyện này, có cảm giác Bách Hợp không giải quyết được vấn đề mà nhờ vào sự hỗ trợ của Yến Tô. Chàng tuy bề ngoài nguy hiểm nhưng mọi chuyện chàng làm từ đối phó Lưu gia và Phó gia đến chuyện giết Lương Kỳ trở thành hoàng đế tất cả cũng vì Bách Hợp. Tuy nhiên Bách Hợp cũng đã thay nguyên chủ hoàn thành ước nguyện.
    Cảm ơn editors

  4. Xoay chuyển thật rồi, Yến Tô làm Hoàng đế thật chỉ vì muốn sủng ái Hợp tỷ, thích thặc, chứ để Lương Kỳ làm hoài thật chướng mắt. Ả Bách Niên chịu kết cục điên loạn là gieo nhân nào gặt quả đó đây, cho vừa. Hóng câu chuyện mới, thanks nhóm dịch nhé!

  5. Đó! Mị nói từ đầu r mà! Cẩu hoàng đế nào mà chẳng là cẩu hoàng đế! Vậy nên câu dẫn ai k quan trọng mà quan trọng là người đó phải ngồi trên ngai vàng á! Cuối cùng thì tâm nguyện của nguyên chủ cũng dc hoàn thành! Còn Phó Bách Niên thì ác giả ác báo, bị chính thủ đoạn của mình doạ phát điên!

  6. Biết ngay là Yến Yến ngoài lạnh trong nóng, chỉ thâm tình với người mình để ý thôi. Ngoại trừ anh ra, không ai được bắt nạt người của anh! Hoàng thượng lên tiếng sao, vậy thì chứng ta đổi vua là được!

  7. ha ha, vẹn cả đôi đường là đây nha, k cần phải tốn hơi đi quyến rũ cẩu hoàng đế kia nữa, mệt não lắm, cách hay này đến ta cũng nghĩ k ra, 1 cái kết toàn vẹn cho nguyên chủ, hi vọng nàng ấy hài lòng ;16
    cung đấu là thời đại của quyền lực oa, đấu trí thì ít nhất phải có địa vị chắc đã ;59

  8. Hại ng hóa ra hại mình
    cái kết rất hay, nguyên chủ vãn hoàn thành đc tâm nguyện, những ng trc kí bỏ mặc nguyên chủ thì đã bị trừng phạt

  9. Bách hợp hay quá. Cảnh đánh ông hoàng thượng phê thật. Rồi cả cảnh Phó gia nhìn Bách Hợp lên ngôi hoàng hậu mà hối hận nữa chứ. Thế giới này ngược đọc đã quá !!!! ^.^

  10. Yến Tô đem lại cho mình cảm giác dịu dàng ghê gớm, vì để thực hiện tâm nguyện cho người mình yêu mà lên làm Hoàng Đế, giống kiểu “vì nàng nguyện dùng sính lễ bằng cả giang sơn” á.

  11. Đọc đoạn yến tô sẽ làm theo lời hứa từ mấy chương trước là ta biét ảnh đoạt giang sơn rồi. ;60
    Ở đời vạn sự khó lường, một cái kết rất hay, rất hợp lý. Phó bách niên thig ăn quả đắng của chính cô ta mà thôi.

  12. Lúc Lý Duyên Tỷ không ở cạnh Bách Hợp thì luôn xuất hiện nhiều người ưu tú sủng ái tỷ nhỉ như Phong Ninh ở phần Tình đầu gặp nhau quá sớm ấy giờ lại thêm một Yến Tô. Lo Lắng Duyên Tỷ ca mất vợ quá đi ;19

  13. Chiêu này của tỷ độc thiệt, để cho ả bị hành hạ đến lúc cả thể xác lẫn tinh thần mệt mỏi rồi
    Mới đem zô cho gậy ông đập lưng ông, sảng khoái aaa~~~ nếu lúc trung thu đó ả thôg cảm và áy náy với BH hơn thì đâu có việc gì xảy ra nữa, đúng là ngu thì chết thôi chứ bệnh gì

  14. Chân tướng luôn làm chúng ta thấy bất ngờ, nhưng thực tế là ta không thấy bất ngờ, ta đã đoán ngay từ đầy là Yến ca sẽ đá tên khốn LK kia xuống rồi lên ngôi cơ mà. Rồi lại lấy BH tỷ hehe, ta đúng là thần cơ dự đoán

  15. Chân tướng luôn làm chúng ta thấy bất ngờ, nhưng thực tế là ta không thấy bất ngờ, ta đã đoán ngay từ đầy là Yến ca sẽ đá tên khốn LK kia xuống rồi lên ngôi cơ mà. Rồi lại lấy BH tỷ hehe, ta đúng là thần cơ dự đoán

  16. Ta biết ngay âm mưu của YT sau câu nói đáp ứng yêu cầu của BH mà ;97 huynh thật là dễ thương quá đi. Khí chất lại giống như LDT vậy. Ko biết có phải là thất tình của a ko nữa. Kết cục của PBN và LK thật là đáng lắm. Dám âm mưu đungj tới người của YT à

  17. Đọc đến đoạn Bà Hợp đánh LK như 1 con chó mà t cười mệt nghỉ =))) còn muốn vẽ xuân cung đồ của Bà Hợp nữa chứ=))))
    Ng

    • Nghe câu ” ta đến đón hoàng hậu của ta” của YT mà chết mất =))) Ông này kg biết có liên quan gì đến LDT kg nhỉ??

      Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

  18. bài hát muon muon mau

    Đáng đời quá đi thôi PBN hiểm độc tham lam tự làm tự chịu không trách ai đcdo cô ta mà thôi

  19. Đúng là trong lòng không có quỷ thì sẽ không sợ quỷ, nhưng buồn cười nhất là Bách Hợp dùng lại chiêu mà Bách Niên dùng thế mà ả lại trúng mới chết. Gậy ông đập lưng ông.

  20. Yến Tô làm Hoàng đế thật chỉ vì muốn sủng ái Hợp tỷ, thích thặc, chứ để Lương Kỳ làm hoài thật chướng mắt. Ả Bách Niên chịu kết cục điên loạn là gieo nhân nào gặt quả đó đây, cho vừa. Hóng câu chuyện mới, thanks nhóm dịch nhé!

  21. Không ngờ là vì nguyện vọng của bách hợp mà yến tô lựa chon cách này a~ bách niên cái kết khá thảm và cũng vì ả tự chuốc mà thôi

  22. nhiều người nghĩ trọng sinh thì sẽ làm được tất cả, có khả năng thay đổi mọi thứ. nhưng nếu cuộc đời mà đều đi đúng theo những gì ta đã sắp đặt thì còn gì là niềm vui thú khi sống nữa. sống lại chỉ đồng nghĩa với việc để lại nuối tiếc ít 1 chút chứ k phải là tất cả. bách niên đáng hận nhưng cũng tội.

  23. Phó Bách Niên mặc dù được cho nhiều cơ hội, nhưng vẫn không biết tận dụng. Đừng nên quá tham lam và tự đắc. Và cũng đừng bao giờ coi khinh người khác.
    Thích cách Yên Tô giúp đỡ Bách Họp. Quá hả dạ luôn.
    Chắc Yến Tô là Vân Mộ Nam rồi. nhưng lần này biết cách kiềm chế hơn nên BH không sợ mấy.

  24. Yến Tô này không biết có phải là một trong thất tình của Lý Duyên Tỷ không nhỉ, cũng có khả năng là Vân Mộ Nam nhỉ. Đối với kết cục của Phó Bách Niên thì đây đúng là sống không bằng chết.

  25. kết thúc đáng lắm, lương kì đã là hoàng đế bù nhìn mà còn tuy toe, nhà họ phó lúc bách hợp cần sự giúp đỡ thì k đưa tay ra, cuối cùng khi bách hợp làm hoàng hậu thì mới cầu cạnh thì quá muộn rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: