Bia Đỡ Đạn Phản Công – Chị em gái trọng sinh 05+06

26

Chị em gái trọng  sinh 5

Edit: Mèo Ú

Beta: Sakura

Xác thực cách chơi cái này rất đơn giản, chỉ tiện tay văng hoa cầu ra mà thôi, ném được xa hay không thì phải xem khí lực cùng vận khí của ai tốt hơn, thứ này nhẹ gió thổi qua liền có khả năng ảnh hưởng tới hướng đi, mấy nữ nhân nhàn rỗi không có chuyện, ngược lại đều cảm thấy hứng thú rồi, lúc Phó Bách Niên vừa  nói câu cuối cùng ra khỏi miệng , Bách Hợp nghiêm túc hẳn lên, Phó Bách Niên lại nhìn cô mỉm cười, trong mắt mang theo một cỗ thần thái động lòng người nói không nên lời.

 

Kiếp trước cô ta ở trước mặt đám người quyền quý luôn không ngẩng đầu lên được, không nghĩ tới phong thủy luân chuyển cũng có ngày hôm nay, ở trước mặt mọi người làm nhục cô, trong lòng Phó Bách Niên rất sung sướng nhưng trên mặt lại bất động thanh sắc mỉm cười, từ khi sau khi cô ta trọng sinh thì luôn bảo trì bộ dáng tươi cười như vậy, giống như từ khi sinh ra đã như thế rồi, mị nhãn như tơ, mọi người nghe cô ta gọi Bách Hợp đi nhặt tú cầu thì đều ngẩn ngơ, ở đây nhiều cung nữ và thái giám như vậy, nhưng lúc cô ta mở miệng, có tiểu thái giám đang chuẩn bị tiến lên thì dừng lại, tất cả mọi người cười nhạo nhìn chằm chằm vào Bách Hợp , hiển nhiên mọi người ở đây đều muốn trêu chọc Bách Hợp .

 

Trong lòng Bách Hợp sinh ra sát ý, cô đi hai bước nhặt thanh tú cầu lên, cầm trong tay nhìn nhìn, cái tú cầu này làm từ tơ lụa vô cùng tốt, còn hoa lệ hơn cả y phục trên người cô, trong mắt mọi người chung quanh đều mang theo ác ý, đột nhiên cô giơ tay ném tú cầu này về phía Phó Bách Niên, hai tháng này cô luôn bỏ thời gian ra để luyện Tinh Thần Luyện Thể Thuật, ở trong cơ thể đã có chút ít linh lực nên khí lực lớn hơn Phó Bách Niên một chút, lúc này ném tú cầu qua, thẳng tắp đập vào mặt cô ta, Phó Bách Niên theo bản năng tránh đi, Bách Hợp khống chế lực đạo rất tốt, cô ta vừa mới đứng lên thì tú cầu kia nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt Phó Bách Niên, động tác của cô ta quá lớn, mà tú cầu lại không có nện vào trên người cô ta, cử động như vậy không thể nghi ngờ hơi xấu mặt, biểu hiện của  Phó Bách Niên có chút khó coi, Bách Hợp cũng học theo bộ dáng của mọi người  cầm tay áo che miệng cười nói:

 

“Thế tử phu nhân ném thật tốt, thần thiếp bắt đầu thấy hào hứng rồi.”

 

Lông mày của Lưu hoàng hậu thoáng cái nhíu lại, hành động đứng dậy muốn tránh tú cầu vừa rồi củaPhó Bách Niên  bởi vì hoa cầu rơi xuống mà lộ ra chút chật vật, Phó Lão phu nhân nhìn cô một cái, tuy nói trong lòng mọi người vẫn xem thường Bách Hợp đó ởi vì thân phận của Bách Hợp thấp, da mặt lại thật dày, cho nên mọi người không rất thích cô, dù sao ấn tượng đối với cô đã thấp rồi, cũng không có khả năng thấp hơn. Nhưng Phó Bách Niên lại khác, trước kia cô ta trong lòng mọi người luôn lưu lại ấn tượng thật tốt. Lúc này cô ta lại thất thố như vậy, làm cho Phó lão phu nhân nhìn cô ta có chút khó chịu. Phó Bách Niên lạnh lùng liếc nhìn Bách Hợp , hít sâu một hơi, nhặt hoa cầu lên nói: “Hào hứng cũng tốt, vừa vặn chư vị ném được cao hứng rồi, quý nhân cũng có thể lại nhặt lấy ném trở về, ngược lại là nhất cử lưỡng tiện rồi.”

 

Nguyên bản Phó Bách Niên chỉ nghĩ đến chút không cam lòng của kiếp trước, cô ta thương tiếc chính mình lúc ấy nên muốn xả giận mà thôi, nhưng không biết tại sao khi thấy bộ dạng chán nản của Bách Hợp bây giờ, lại làm cho cô ta nhớ tới chật vật của mình ở kiếp trước , lại càng muốn làm cho cô cũng biến thành bộ dạng chật vật như mình trước đây, thậm chí cô ta hoài nghi kiếp trước mình bị đưa vào trong nội cung, mà Bách Hợp có thể gả cho Lưu Thế tử, là vì cô ở sau lưng giở thủ đoạn gì đó, dù sao lúc trước tỷ muội Phó gia tranh đấu lợi hại như vậy, nhưng đến  cuối cùng mấy người các nàng đều bị phân biệt  đưa vào cung không được chết già, chỉ có Phó Bách Hợp là có kết cục tốt? Nếu nàng ta không có tâm ngoan thủ lạt thì làm sao có thể àm được như thế? Phó Bách Niên càng nghĩ thần sắc càng lạnh lùng, cô ta quăng hoa cầu ra, cố ý muốn để Bách Hợp phải đi nhặt về, mọi người chung quanh làm sao lại không nhìn ra hai tỷ muội Phó gia đang có tranh chấp đây, ai cũng bày ra tư thế xem náo nhiệt, Bách Hợp lại đứng yên không động đậy, Phó Bách Niên giơ tay trêu chọc  tóc, lúc đang muốn mở miệng , lại vang lên tiếng bước chân liên tiếp, giọng nói có chút hưng phấn của Hoàng đế Lương Kỳ truyền tới:

 

“Chư vị ái phi đang chơi cái gì vậy, sao lại hào hứng như vậy.”

 

Một đám người hướng bên này đi tới, được vây ở giữa chính là một lão giả có râu quai nón, đầu tóc hoa râm thân hình cao lớn, ăn mặc một thân áo bào thêu hình mãng long ( con trăn) màu tím, Yến Tô y phục màu bạc  viền áo thêu tơ vàng đi bên cạnh hắn. Hoàng đế Đại Chu cầm đầu  một đám đại thành viên hoàng tộc vây bên người phụ tử hai người , Hoàng đế Lương Kỳ trong hậu cung luôn uy phong lẫm lẫm , bây giờ đứng trước mặt phụ tử Yến thị, dù lúc này cực lực đứng thẳng lưng nhưng vẫn hiện ra vài phần lo lắng, nhất là triều thần chung quanh đều hướng về phía hai phụ tử Yến Gia mà ra sức nịnh nọt, chuyện này càng làm cho sắc mặt Lương Kỳ càng thêm khó coi.

 

Hoàng thất của vương triều Đai Chu bị Yến thị áp chế nhiều năm, từ nhỏ Lương Kỳ đã được giáo dục  là có một ngày phải diệt trừ Yến gia, đoạt lại chính quyền của Lương thị, thực chất trong lòng hắn luôn muốn làm một Hoàng đế tốt có nhiều khát vọng, nhưng quyền quyết định mọi việc trong triều đều không do hắn làm chủ, thì có nhiều lý tưởng hơn nữa cũng là uổng công.

 

Lúc còn trẻ Yến Quốc công lấy nữ nhi nhà môn phiệt làm thê tử, sau khi thành hôn chỉ có Yến Tô là con trai trưởng, chính thê tại nhiều năm trước qua đời, vương triều Đại Chu không biết có bao nhiêu nữ nhân nghĩ đến phải gả vào Yến Quốc công phủ để trở thành kế thất của ông, nhưng ông đều cự tuyệt hết tất cả, hôn sự của Yến Tô bởi vì trong nhà không có nữ chủ nhân nên vẫn một mực trì hoãn cho đến bây giờ.

Tâm tình hôm nay cuả Lương Kỳ rất kém, hắn nghĩ đến mình thân là Hoàng đế Đại Chu, nhưng hôm nay trước mặt thần  tử của mình lại phải cúi đầu nịnh nọt hai phụ tử Yến gia, năm hắn đăng vị nên phong quang vô cùng, nhưng hoàng quyền Đại Chu không trong tay hắn, sinh nhật Yến Tô đầy hai mươi tuổi làm còn muốn long trọng hơn ngày đó hắn đăng cơ, chuyện này lại làm cho Lương Kỳ rất tức giận nhưng hết lần này tới lần khác hắn không muốn xử lý cái này yến hội còn không được, Yến Quốc công ra lệnh, trong cái nội cung này làm gì có chuyện xem hắn có nguyện ý không đâu?Quan  viên Đại Chu từ tam phẩm trở lên đều được mời vào cung, duy nhất làm cho Lương Kỳ cảm thấy có chút an ủi đấy là thấy được Phó Bách Niên.

 

Hai tay hắn đang để trong tay áo, bộ dạng phục tùng đi theo bên người Yến Quốc công , mình một cái Hoàng đế hôm nay lại phải nịnh bợ một cái thần tử, trong lòng Lương Kỳ thập phần không khoái, thế nhưng mà khi hắn tiến vào hậu hoa viên, liền thấy được  Phó BÁch Niên ngồi ở bên cạnh Lưu hoàng hậu cách đó không xa, trên mặt cô ta bớt đi vài phần ngây thơ khả ái của trẻ con, đường cong trên mặt trở nên càng thêm tinh xảo rõ ràng, so với lúc trước thì nàng xinh đẹp hơn, trong lòng Lương Kỳ vừa chua xót lại chát, ngôi vị Hoàng đế này hắn làm được uất ức không chịu nổi, nữ nhân mình yêu thương lại không gặp được, rõ ràng chỉ cách vài bước chân, lại giống như cách xa cả ngàn vạn dặm.

 

Ngày đó vì tranh thủ Lưu gia ủng hộ, sớm ngày đạp đổ Yến Quốc công , hắn nhịn đau nhìn Phó Bách Niên gả vào Lưu gia, nhìn  nàng vì Thế tử biểu ca sanh con dưỡng cái, nhìn nàng càng ngày càng tỏa sáng hơn cả ánh mặt trời, đáng tiếc những thứ này cũng không thuộc về hắn, hắn nắm hai tay lại, khăn tay trong tay bị hắn nắm nhăn nhúm lại, trong lòng hắn gọi tên Phó Bách Niên nhiều lần, sau khi Yến Quốc công tiến cung thì chủ động đi theo phía sau ông đi về phía đám nữ nhân:

 

“Trẫm thấy thú vị, không bằng Bách Niên giải thích cho trẫm hiểu đi.”

 

Lương Kỳ kéo tay Phó Bách Liên, cực lực ngăn lại ánh mắt của chính mình để không nhìn về phía Phó Bách Niên, trong miệng hắn gọi tên Phó Bách Liên. Nghe vào trong tai người Phó gia  cùng Lưu hoàng hậu liền lộ ra có chút quái dị. Ở đây tổng cộng có hai  người gọi Phó Bách Liên ( Niên). Một người  là Lưu Thế  Tử  phi,một người là Hiền Phi trong hậu cung, trước kia Lương Kỳ thích nhất là gọi danh tự của Phó Bách Liên. Lúc ấy mọi người không biết là vì sao, hiện tại hai cái tên gọi tương tự  nhau như vậy, liền có cảm giác như hắn đang gọi Thế tử phi vậy.

Lông mày Phó Bách  Niên nhíu lại,  lúc cô ta thấy Lương Kỳ thì trái tim dâng lên cảm giác chán ghét, tuy Lương Kỳ đã cực lực khắc chế, nhưng ánh mắt kia lại giống như lửa, kiếp trước cô ta được sủng ái nhiều năm, biết rõ bản tính làm người của Lương Kỳ, , làm sao lại không biết hắn đã có ý với mình, cô ta có chút hối hận hôm nay vì nhất thời muốn xả giận để nhục nhã Bách Hợp, hôm nay cô ta đã đã trở thành Lưu Thế tử phi, mà Lưu Thế tử phi ngày xưa cao cao tại thượng hiện tại trở thành oán phụ trong nội cung, không con cái không được sủng ái, vài năm về sau không thể nghi ngờ gì sẽ phải lưu đày vào lãnh cung, thậm chí Phó Bách Hợp không thể sống quá vài năm, mình bây giờ đã là người thắng cuộc, còn tranh giành tức giận cái gì, ngược lại dẫn Lương Kỳ tới đây.

 

Cô ta lui về phía sau hai bước, đem thân hình của mình núp ở sau lưng mẹ chồng, tránh được ánh mắt cực nóng kia của Lương Kỳ, một bên khác Phó Bách Liên giống như là không có có cảm giác đến mọi người cổ quái, nàng ta vốn đang thỉnh an hai phụ tử Yến quốc công, lúc này vui vẻ chỉ Bách Hợp Tựu cười rộ lên:

 

“Bẩm hoàng thượng, Thế tử phi Tiêu Dao hậu mắt thấy hôm nay cách tiệc tối thời gian còn sớm, nhàn không có việc , liền đề nghị ném đi hoa cầu chơi, cũng là đơn giản, chỉ là quăng  đi làm phiền Phó quý nhân nhặt về ra, Thế tử phi vừa làm mẫu cho đám thần thiếp, vừa mới chuẩn bị muốn chơi thì Quốc Công gia cùng với Hoàng Thượng đã tới rồi.”

 

Trước kia Phó Bách Liên trong hậu cung được sủng ái, ngoại trừ diện mạo nàng ta giống  Phó Bách Niên, còn có danh tự khi phát âm gần giống tên của Phó Bách Niên, Hoàng đế yêu nhất gọi cô’Bách Niên ” phảng phất như thông qua gọi tên nàng ta để quang minh chính đại để gọi tên người trong lòng của mình, Lương Kỳ không yên lòng nghe Phó Bách Liên nói chuyện, nguyên bản đối với trò chơi của đám phu nhân cũng không có gì hứng thú, chỉ là lúc  hắn nghe được cái trò chơi này là do Phó Bách Niên đề nghị thì trái tim cũng ‘thình thịch’ nhảy dựng lên

Lúc này hắn mới quay đầu liếc nhìn Bách Hợp, cung phi cùng đám quý phụ phân biệt  ngồi hai bên , Bách Hợp một người nổi bật đứng ở chính giữa,trước kia sở dĩ Lương Kỳ không có chú ý tới cô bởi vì ánh mắt của hắn từ đầu đến cuối đều rơi xuống trên người của Phó Bách Niên, rốt cuộc cũng dời mắt, lúc này theo Phó Bách Liên tay chỉ, thấy được Bách Hợp thì lông mày hắn thoáng cái liền nhíu lại.

 

Ngày xưa hắn từng đem Phó Bách Hợp trở thành thế thân của Phó Bách Niên trong một thời gian dài, lại để cho nàng học theo cách nói chuyện của Phó Bách Niên, lại để cho nàng mặc quần áo giống Phó Bách Niên, như vậy vài năm trong thời gian, cái đó sợ là nuôi con chó con  mèo cũng sẽ dưỡng ra tình cảm, thế nhưng mà lúc này trong mắt của hắn không có một chút tình cảm nào, phảng phất như người xa lạ, hiển nhiên không có  nhận ra Bách Hợp

 

Chị em gái trọng sinh 6

Lương Kỳ không kiên nhẫn liếc nhìn Bách Hợp , ánh mắt rơi xuống hoa cầu trước người cô, cái kia hoa cầu là do khăn tơ lụa chế thành, lúc này bị gió thổi lăn trên mặt đất  hai vòng, lông mày của Luong Kỳ nhăn lại nói:

 

“ Thế tử phu nhân đã có lệnh, sao ngươi còn không nhặt lên?Một cung nữ như ngươi ngay cả việc hầu hạ chủ tử như thế nào cũng không biết, còn lưu lại ngươi làm gì?”

 

Người trong lòng của mình lên tiếng mà Bách Hợp lại đứng yên không nhúc nhích,  trong lòng Lương Kỳ giận dữ , nếu lúc này trong tay hắn có kiếm thì chỉ sợ sớm một kiếm đâm thủng yết hầu Bách Hợp rồi, hắn hung thần ác sát nhìn chằm chằm vào Bách Hợp , trong ánh mắt tràn đầy vẻ chán ghét, người ở chung quanh nghe đến lời này, cũng nhịn không được cắn môi cúi đầu xuống, hiển nhiên không nhịn được cười. ,

Thất cô nương Phó gia là con của chính thê ngày đó thân phận  rõ ràng rất tôn  quý, sau khi tiến cung lúc sắc phong, phong vị cũng không cao, nhưng dù sao cũng có phong vị là Quý nhân, nhưng lúc này Hoàng đế lại không nhớ ra cô ,lại xem cô như một cung nhân hầu hạ trong cung, loại thái độ này của Lương Kỳ so với để cho người ta tát Bách Hợp một cái còn khinh miệt hơn, lúc Phó  Bách Niên nghe nói như thế, khóe miệng cũng không khỏi nhếch lên, lại sợ có người trông thấy,  liền cuí đầu mượn động tác dùng khăn lau mồ hôi để che đi, che đi khóe miệng đang nhếch lên.

Hai tay Bách Hợp trong tay áo nắm chặt thành quyền,  nếu không phải lúc này giết chết Hoàng đế sẽ làm nhiệm  vụ của mình thất bại, thì cô thật muốn bẻ  gãy cổ của vị Hoàng đế này! Lương Kỳ năm nay vừa tròn 23 tuổi, đúng là thời điểm phong lưu, bộ dáng lớn lên thanh tú nhưng bởi vì quanh năm thất bại, nên hai đầu lông mày lộ ra vài phần âm u, áo long bào mặc trên người hắn không có làm hiện ra khí thế của hắn, ngược lại khí thế  của phụ tử Yến Quốc công cách đó không xa lại lấn áp làm cho Lương Kỳ lại lộ ra vài phần cảm giác lép vế, giống như một kẻ bất lực. Hết lần  này đến  lần khác vì nhiệm vụ lần này nên cô buộc phải nhẫn nại, lúc này cô không thể lấy mạng tên Hoàng đế này được, cô nhẫn nhịn, trên mặt lộ ra dáng cười bình tĩnh, Yến Tô đứng bên cạnh  Yến Quốc công nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô, xoay người nhặt hoa cầu lên, tình cảnh người chung quanh cười nhạo cô làm cho khóe miệng Yến Tô mín lại thành một đường thẳng, ánh mắt u  ám, tối tăm.

Nhặt hoa cầu lên thì  có cung nhân dâng lên  cho Lương Kỳ. Bên  trên cái hoa cầu lạnh buốt kia giống như còn mang theo mùi hương dễ chịu trên người Phó Bách Niên,  Lương Kỳ cố nén xúc động muốn thu hoa cầu lại, cầm ở trong tay không muốn bỏ xuống, bên kia trong mắt Phó Bách Liên lộ ra vẻ châm  chọc nói: “Thế nhưng   Hoàng thượng  nói sai  rồi. Thần thiếp cả gan  nhắc nhở Hoàng thượng, đây chính là Phó quý nhân,  cũng không phải là cung nữ hầu hạ nào cả,  nàng ấy là thất tỷ tỷ của thần thiếp, cũng  là đích nữa của Tam thúc của thần thiếp.”

Lương kỳ nghe nói như thế, đầu cũng không  ngẩng lên, ánh mắt của hắn lúc này căn bản không nỡ rời khỏi hoa cầu, phảng phất như mượn xúc cảm của vải  tơ mềm  mại, giống như hắn đang gián tiếp chạm tới da thịt của Phó Bách Niên,  hắn lơ đễnh hừ lạnh một tiếng, Phó Bách Liên không giải thích lời này còn đỡ , vừa giải thích xong mà Lương Kỳ chỉ tỏ thái độ như vậy,  càng phát ra khinh thị đối với Bách Hợp, làm cho mọi người càng thêm  cười nhạo nàng, Lưu hoàng hậu cười đến đắc chí, sắc mặt của lão phu nhân Phó gia tái nhợt, ánh mắt nhìn Bách Hợp như dao nhọn, hiển nhiên tức giận người cháu gái này làm mất mặt mình, Phó tam phu nhân một mực cúi thấp đầu, căn bản không thèm nhìn Bách  Hợp, Nhìn hành động của Phó Tam phu nhân, thì Bách Hợp biết rõ mình muốn dựa vào Phó gia để vươn lên là không thể nào thực hiện được rồi.

Trong lòng cô sinh ra vài phần hung ác, con đường của Phó gia này đã không thể đi nữa,  nếu cô không thể sống tốt thì Phó gia cũng đừng nghĩ sống được yên ổn, hôm nay Phó Bách  Liên ngáng chân cô khắp nơi, nên cô muốn cho Phó Bách Liên phải trả giá thật nhiều . Hiện tại cô đã luyện tinh thần luyện thể thuật đã hơn hai tháng rồi, tối đa chỉ nửa năm nữa, muốn giết chết Phó Bách Liên căn bản không có gì khó cả, trong lòng cô hiện lên sát ý,  nhưng trên mặt lại không lộ ra.

Phó lão Hậu gia lúc này đứng ở sau lưng Yến Quốc công mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, phảng phất như không nghe thấy trò cười ở bên này, Lương Kỳ cầm cầu hoa một lúc lâu. Lúc này mới lưu luyến không rời mà ngẩng đầu lên nói: “

“Quốc công gia, hôm nay đẹp trời như vậy, khó có được ngày chư vị ái khanh tề tụ, Tiêu Dao Hậu Thế tử phi lại nghĩ ra được cách chơi mới lạ này, không bằng mọi người cùng ở chỗ này chơi đùa một phen,  ngươi đến nhặt cầu!”vốn Lương Kỳ đang hướng hai phụ Tử Yến gia cười nịnh nọt, lúc ánh mắt rơi vào trên người Bách Hợp, thoáng cái liền nghiêm túc lên, cho dù vừa rồi Phó Bách Liên vừa nói  Bách Hợp không phải hạ nhân trong  cung, nhưng Lương Kỳ vẫn  như cũ cố ý coi cô trở thành hạ nhân mà đối đãi, lúc này khi hắn thấy Phó Bách Niên, một cỗ cảm giác không cam lòng dâng lên trong lòng hắn, ngày đó nếu  như hắn cố chấp muốn có  được Phó Bách Niên thì người Phó gia xem ở phần hắn là hoàng đế nhất định sẽ đưa tới, thế nhưng mà hắn không dám, hắn nhu nhược, hắn sợ đắc tội Lưu gia, sợ Lưu gia không giúp hắn một tay, thì quyền hành bị Yến gia đoạt đi sẽ vĩnh viễn không thể lấy trở về được nữa.

Vì ngôi vị Hoàng đế này vì giang sơn này, hắn chịu đựng đau lòng nhìn người trong lòng mình gả cho biểu  ca của mình, nhưng mà trong lòng hắn vẫn không kìm được oán giận, hắn không dám nghĩ mình vô năng nhu nhược, chỉ trách cứ người bên  ngoài, giống như chỉ có làm như vậy  thì trong lòng hắn mới có thể bình tĩnh trở lại. Hắn hận người ngày  đó gả cho Lưu thế tử không phải là Phó Bách Hợp,  mà hết lần này đến lần khác lại là Phó Bách Niên, đừng nói hắn không có tình cảm với Phó Bách Hợp, hắn không nhớ rõ nàng là ai,cho dù hắn nhớ rõ thì lúc này Lương Kỳ đang  rất oán hận, hắn lấy cô làm nơi trút giận.

Hắn không dám động thủ với người của Phó gia, không dám vô lễ đối với người Lưu gia, hắn thân là thiên tử của cái vương triều Đại Chu này, nhưng lại phải đi theo bên người thần tử của mình, hắn người Hoàng đế này không hề có tôn nghiêm, không thể trêu vào người của Phó gia và Lưu gia, phảng phất như chỉ có thể từ trên người nữ nhân này mới có thể tìm lại một chút tôn nghiêm, Lương Kỳ không tự chủ được ưỡn thẳng lưng lên.

Lúc này Bách Hợp đang cân nhắc xem có nên giết chết Lương Kỳ hay không, nếu lần nhiệm vụ này thất bại cô sẽ bảo Lý Duyên Tỷ nghĩ cách an bài cho cô một nhiệm vụ khác, tay cô rất nhanh nắm lại thành chưởng, rồi lại buông tay ra, trê mặt cô bình tĩnh, mí mắt rủ xuống chặn lại sát ý trong mắt, nhưng vẫn không ngăn được  sát ý  kia tản ra,cô còn chưa kịp mở miệng, Yến Tô đã phủi phủi y  phục của mình, nhẹ  nhàng nở nụ cười.

Hôm nay Yến Tô mặc một bộ y phục gấm bạc thêu đồ  án màu vàng, ngọc bội bên hông buộc ở đai lưng, ngọc  lưu tô sáng ngời,cái chất ngọc  kia ôn nhuận thanh thấu, ngọc bội tốt như vậy ở trong cung chưa chắc là có thể  xuất ra được  vài món, năm đó lúc Đại Chu chiếm được thiên hạ,  phần lớn những thứ đáng giá đều bị Yến gia nhét vào túi của  mình, Hoàng đế khai quốc để biểu hiện mình nhân hậu, cũng không bắt các lão thần giao đồ đạc ra. Yến gia lại chấp chưởng triều chính nhiều năm, Yến gia được ví như bảo khố của hoàng cung Đại Chu, đồ vật trong Hoàng cung không  thể lấy ra được nhưng Yến gia lại có thể .Vật báu  quý giá như vậy mà hắn lại không chút để ý đeo ở bên hông, Lương Kỳ theo tầm mắt của hắn nhìn sang, sắc mặt lập tức có chút khó  coi, hôm nay hắn rất chú ý đến  cách  ăn mặc , vì không muốn ở trước mặt hai phụ  tử Yến gia khí thế bị hạ thấp, nhưng lúc này chỉ một vật trang trí đơn giản của Yến Tô thì lộ ra sự nghèo túng của Lương Kỳ, trong lòng Lương Kỳ cảm thấy tức giận khó nhịn, vốn cho rằng chỉ có như vậy thôi nên hắn nhịn xuống oán độc, cười nói:

“Không biết Yến Tô cảm thấy đề nghị này của trẫm có gì buồn cười…” Một chữ cuối cùng còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, Yến Tô lại không thèm đếm xỉa đến hắn quay đầu nhìn hắn một cái, thân hình hắn cao lớn, bờ vai rộng hơn bờ vai gầy yếu của Lương Kỳ nhiều, lúc này nghiêng mặt nhìn qua, thái độ như vậy là cực kỳ không tôn trọng Lương Kỳ, lúc này mọi người đều nhìn ra không đúng nhưng ai cũng không  dám thở mạnh, Lương Kỳ thấy động tác khinh mạn này của hắn, tức giận đến tay phát run, đáng tiếc sự tình càng làm cho hắn xấu hổ đang còn ở phía sau.

“Đường đường là vua một nước, cả ngày lại chỉ biết chơi đùa, chủ ý do một phụ nhân đưa ra mà cũng có thể nói là tốt, vô công rồi nghề, khó trách giang sơn của cái Vương triều Đại chu này, tiên  đế trước lúc lâm chung không yên tâm khi giao cho ngươi!”

Sắc mặt Lương Kỳ lúc trắng lúc xanh, Yến Tô lại nhìn một vòng, lúc ánh mắt dừng lại  trên người Bách Hợp thì híp lại, khóe miệng nhẹ nhàng kéo lên một độ cong rất nhỏ rồi lập tức đem ánh mắt từ trên người cô chuyển về hướng xa xa, bộ dạng hời hợt này của hắn cùng với giọng điệu lười biếng giáo huấn người, ngữ khí cũng không nặng,  không giống như vừa rồi lúc Lương Kỳ quát tháo Bách Hợp, nhưng hết lần này đến lần khác khí thế của hắn lại mạnh hơn Lương Kỳ gấp trăm lần, hắn ôn hòa đứng ở đằng kia, lại không ai dám bỏ qua hắn, không có ra vẻ cường thế bá đạo, nhưng chỉ một câu nói lại làm cho huyết dịch toàn thân của Lương Kỳ sôi trào.

Trong lúc nhất thời Lương  Kỳ chỉ cảm thấy lỗ tai ông ông rung động, môi hắn run rẩy, hai tay run rẩy đến lợi hại, giang sơn của Vương triều Đại Chu này,chỗ nào là tiên đế lúc lâm chung không muốn giao đến trên tay hắn, rõ ràng là Yến gia lòng muông dạ thú, giữ lấy quyền hành không chịu buông ra, còn mình đường đường là Thiên tử của Vương triều Đại Chu, nhưng lúc này đang ở trước mặt bao nhiêu người, lại bị Yến Tô nhục nhã như vậy, hai chân Lương Kỳ chết lặng, linh hồn như là bay ra ngoài cơ thể.

Discussion26 Comments

  1. Cái tên kia làm vua mà không biết kiềm chế như vậy thất bậi là phải. Hợp tỷ còn phải làm hắn thích nữa chứ. K đáng.

  2. Hay quá. Lương Kỳ si mê mù quáng với Phó Bách Niên. Vì muốn chìu theo ý nàng ta mà rủ mọi người chơi trò chơi tẻ nhạt ném tú cầu. Ta mà là Bách Hợp thì cũng muốn bóp chết tên hoàng đế ngu xuẩn đó. Yến Tô quá hay, chỉ một câu nói hời hợp mà lại làm Lương Kỳ tức giận muốn xuất huyết. Chàng ta hình như là có ý bảo vệ Bách Hợp.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. PBN đời trước được ông trời ưu ái xuyên không về, không thể chiếm được chỗ tốt rõ ràng là do chính bản thân cô ta, sao có thể trách người khác . Đời này cô ta trọng sinh sống cuộc đời như ý muốn, vậy mà vẫn còn đố kị ganh ghét nơi nơi chèn ép muốn làm nhục BH, rõ ràng là quá vô sỉ rồi. Bà nội và mẹ PBH thấy con cháu mình bị bắt nạt không ra mặt thì thôi lại còn chán ghét cô làm mất mặt mình, dù sao cũng là máu
    Mủ ruột thịt, sao lại lạnh lùng thế không biết. Còn tên hoàng thượng hèn nhát giang sơn của mình ko lo giữ, lại bị tình yêu mù quáng làm hại, bị phế là đáng đời hắn, dám trút giận lên BH. Vẫn cảm thấy YT có gian tình với BH nha :))

  4. hừ con nhỏ PBN này đúng là tâm tư cũng chẳng phải tốt đẹp gì, sao cô ả lại được trọng sinh làm gì cơ chứ. hừ, cô ta đang cướp tất cả nhừng thứ thuộc về BH đó. hừ. Ném 1 cái là còn nhẹ đó.

    Còn tên LK này đúng là mê luyến quá nhỉ, lại còn tính trút giận lên BH nữa chứ, hen là YT ra mặt trước chứ không thì hắn ta đã chết rồi.hừ

    tks tỷ ạk

  5. Yến Tô ra mặt rồi cho dù Lương Kỳ tức sùi bọt mép thì cũng chẳng làm gì được, cho vừa ức hiếp vợ mình chiều vợ kẻ khác, ngu dốt mà tỏ vẻ thông minh. Phó Bách Niên đời trước làm vợ của Lương Kỳ thì thật là xứng đôi rồi kiếp này giựt chồng người ta chi không biết, mặt dày vô sĩ có chiếm tiện nghi của người khác thì cũng đừng vênh mặt zậy chứ. Còn đổ thừa kiếp trước là do nguyên chủ hại, cứ nghĩ ả ta ở hiện đại rồi xuyên không qua là cảm thấy bực bội, hiện đại gì mà óc heo thật không biết tiến lùi, uổng phí 1 đời rồi mà còn chưa thấu hết. Thanks nhóm dịch nhé!!

  6. Tên vua này bị ngơ à đã nhu nhược mà còn tỏ ra nguy hiểm. Mắc cười đoạn BH suy diễn nội tâm giết hay ko giết. Haha

  7. Đúng là sỉ nhục mà. Làm y như mk oan lắm ko bằng quả là đôi cẩu nam nữ mà , ghê tởm chết ta. Kiểu này hình như yến tô là một phầm của lý duyên tỷ hay sao ý.

  8. haha… đã quá! Yến Tô soái vi đi! để Bách Hợp đi câu dẫn dau đó dẫm lên đầu nhà họ Phó! vậy là tâm nguyện của nguyên chủ được hoàn thành a! hehe…. Lương Kỳ làm vua mà không ra vua! cả ngày chỉ biết ganh ghét với thèm nhỏ dãi vợ của anh trai! rảnh rỗi vậy sao k lo củng cố lực lượng của mình mà dành thiên hạ đi! hừ! ta khinh!

  9. Thik nhất là xem mấy màn cung đấu kiểu này. Yến tô chắc để ý đến Bách hợp rồi. Lương kỳ nhu nhược hèn yếu, tham luyến nữ sắc, lại được đôi chị em Bách liên Bách niên kẻ xướng người hoạ. Phần này thấy hay hơn phần Kế nữ mộ dung gia, không bị kể lể với biện giải nhiều. Phần trước cứ lê thê lượt thượt như văn trần thuật. Phần nè hấp dẫn hơn nhiều

  10. Tiểu Tô nói đúng gòi chi, quàng thượng à, ngài nên an phận làm hoàng đế bù nhìn! Lạng quạng là lãnh cơm hộp sóm a!

  11. típ đi, cứ típ tục nhục nhã tên cẩu hoàng đế đó đi đại ca, suốt ngày chỉ biết nằm mà ghen tỵ, chỉ có thể xin trợ giúp từ ng ngoài thui, còn hèn hạ tới nỗi chỉ thích bắt nạt phụ nữ, haha, thật buồn cười ;32
    ta cũng thật muốn tỷ quyến rũ được tên này, để đạp hắn cho sướng, tỷ tỷ, khỏi phải lo , tỷ có núi để dựa vào rùi ;70

    • Bó tay luôn, rõ ràng cướp hết của ng ta kiếp trước tự mình tham lam r khổ có phải tại nguyên chủ đâu. R bây giờ muốn nguyên chủ khốn khổ, bà này với LK Trời sinh một đôi. Tội BH tỷ bị dồn vào thế khó, phân vị thấp gia tộc k quan tâm. Tội nguyên chủ rõ ràng k làm gì đáng lẽ phải hp giờ bị đau khổ. Yến ca nhanh lên giúp Hợp tỷ đi nào, mau lên ngôi vua, xử đẹp PBN đi Hợp tỷ. Ng nhà Phó gia vô tình thật dù gì cũng con mình k cứu thì thôi cớ s nghỉ làm mất mặt, nguyên chủ rất khổ cực mà sau đấu lại kẻ xuyên không còn trọng sinh chứ, ônh vua hãy đợi đấy r mi sẽ bị nghiệp quật cùng PBN. ♥ cám ơn edit và beta.

  12. Đọc đến đây phát giận. Hợp tỷ lần này ăn thiệt thòi quá mà. Tới bọn nô tỳ bà tử cũng dám coi khinh. Thiệt tình là thà tỷ giết vua bỏ trốn còn không thì đi theo Yến Tô đi. Thấy có vẻ Yến Tô có ý với Hợp tỷ. Còn hơn là theo cái tên vua yếu đuối chết bầm kia.

  13. Đọc chương này mà tức thay bách hợp chồng thì không nhớ người nhà không thương lại còn khi dễ bảo sao nguyên chủ không cam lòng dùng cả linh hồn để đánh đổi ;50

  14. Phó Bách Niên trơ trẽn quá, cướp đi cuộc sống của người ta rồi, còn muốn hành hạ người ta để thảm hại giống mình kiếp trước? Một nhà Phó gia cũng không trông cậy được, ông vua này vừa nhìn đã thấy không phải minh quân, lụy tình quá sức.

  15. Kết yến tô quá trời. Soái quá.
    Lương kỳ như vậy bảo sao giang sơn nghiêng về nhà họ yến. Làm vua mà k biết kiểm chế.

  16. Yến Tô uy vũ đẹp trai suất khí ngời ngời ah. Một câu nói của anh hạ nhục luôn cả tên hoàng đế vô dụng ấy thật quá tốt

  17. Chỉ mong tên hoàng đế bị đá xuống anh Yến lên ngôi làm vua lấy BH là hoàn thành được tâm nguyện của nguyên chủ rồi
    Muốn giết 2 tên tra nam tiện nữ kia ghe, cả gia tộc họ Phó nữa,
    Không hiểu sao coi như con nhỏ BN làm nữ chính thì ít nhiều gì cũng phải có tí đầu óc và khí chất chứ nhỉ, cứ bổ não linh tinh

  18. Sao nguyện vọng của nguyên chủ lại là quyến rũ tên hoàng thượng ích kỉ ngu đần ấy chư? Thà băm vằm hết 1 lũ từ trên xuống dưới còn hơn á. Lần đầu tiên thấy Bh chấp nhận thất bại mún đồ sát người. Há há. YT này hay thật á. Ko biết có ủ mưu gì đây

  19. T muốn chửi thề!! Một lũ ngu dốt dám khi dễ bà Hợp của t!!! Ahhh!!! Điên quá!!! Còn con PBN nữa chứ, PBH có làm méo gì mày đâu, mày sống ngu dốt, sống kg tốt lại trách người khác sống tốt hơn mình!!! ;96 còn thằng hoàng thượng chó má kia, đúng là loại chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới, thấy gái cái là bộc lộ cái sự ngu của mình ra =))))
    T muốn bà Hợp đừng kiềm chế nữa, trực tiếp vặn cổ chúng nó luôn đi =)))

    Thanks editor vs beta nhiều nhiều!!!

  20. bài hát muon muon mau

    Đã bảo mà kêu BH đi tranh sũng cho tên não tàn hết thuốc chữa này PBH điên rồi
    Bả mà điên lên bã đồ sát tất

  21. Yến Tô soái vi đi! để Bách Hợp đi câu dẫn dau đó dẫm lên đầu nhà họ Phó! vậy là tâm nguyện của nguyên chủ được hoàn thành a! hehe…. Lương Kỳ làm vua mà không ra vua! cả ngày chỉ biết ganh ghét với thèm nhỏ dãi vợ của anh trai! rảnh rỗi vậy sao k lo củng cố lực lượng của mình mà dành thiên hạ đi! hừ! ta khinh!

  22. Lương kỳ chắc về sau có tình cảm với bách hợp, mà nguyên chủ cũng hài, nếu hận thì giết, vì cái gì còn muốn sự sủng ái của tên lương kỳ chết dẫm này?? Mong bạn Niên kết thảm :))

  23. Nếu chỉ muốn sự sủng ái của hoàng đế thì sau khi Lương Kỳ chết Yến Tô lên làm hoàng đế, lấy được sự sủng ái của Yến Tô thì chắc cũng được tính nhỉ.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: