Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 715+716

4

Chương 715 : Đại Bàn Sơn Trận

Edit: Hong van

Beta: Tieu tuyen

Hi Lăng ngăn cản một chút, tiếc rằng chân nàng một mực bị đâm vào trên người Kim báo, không thể quay người. Minh quân bên cạnh thấy hành động của nàng bị hạn chế, đã có người muốn chiếm lợi ích, lập tức mấy thanh bảo kiếm lóe lên ánh sáng bạc, hùng hổ đột kích. Hi Lăng một đao chém lên yêu quái một sừng, ở trên tóe lên một hàng tia lửa nhưng không thể chặt đứt.

Phi kiếm của địch nhân đã đến gần, nàng rốt cục không kịp chống cự, chỉ có thể thầm than một tiếng “đã xong”, đột nhiên hiện lên trong đáy lòng, lại vẫn là thân ảnh cao lớn mạnh mẽ rắn rỏi kia.

“Kiếp sau, không biết có còn cơ hội nhìn thấy hắn hay không?”

Một ý niệm cuối cùng hiện lên trong đầu, nàng nhắm mắt lại, thống khổ như trong dự liệu không xảy ra.

Chỉ nghe một tiếng “đinh” vang lên, theo sau đó là một tiếng hét thảm, có một luồng nước chảy cuồng bạo xẹt qua bên người, ngay cả thân thể cao lớn của Kim báo đều bị đánh trôi đi.

Nàng vừa mở mắt ra, đã thấy được một đầu ngạc yêu cực lớn trước mắt mình, đang cưỡi trên người hắn chính là một bóng hình xinh đẹp vô cùng xinh xắn, giữa ngón tay vừa có một vòng ánh sáng chớp động màu xám trắng,đoạn sừng đâm xuyên chính mình và Kim báo đã bị chém dứt khoát thành hai đoạn.

Tiếng kêu rên của yêu quái một sừng, tựa hồ qua một hồi lâu mới vang lên.

Thân thủ thật nhanh, ngay cả nàng đều không thấy rõ người nàyđ ã dùng vũ khí gì. Hi Lăng cả kinh, đồng tử co rút lại.

Khi cơn kinh hồn của nàng vừa lui thì ngạc yêu cũng đã đi xa rồi, chỉ có một giọng nữ nhàn nhạt vang bên tai nàng: “Trên chiến trường cư nhiên còn có thể thất thần, ngươi ngại mệnh quá dài hả? Hai tên kia, ngươi tự mình giải quyết đi.”

Giọng nói quen thuộc này, thoáng cái đã gọi nàng trở về từ trong trạng thái tim đập mạnh và loạn nhịp . Quay đầu nhìn lại, phi kiếm của hai gã tu sĩ đã tới. Hi Lăng được tự do, không chút do dự tự mình nhảy lên trên người Kim báo, tránh thoát vận mệnh hai kiếm đâm thân.

Lại bị nữ nhân kia cứu được! Trong nội tâm nàng có phần biệt khuất, vài phần chua xót, lại có vài phần nói không nên lời. Trong tai lại lần nữa nghe được tiếng gào thét bi thương của Kim báo, Hi Lăng không để ý tới thương thế trên đùi, giận đến thiêu cháy xoay người chụp lại một cái.

Toàn thân nàng đẫm máu, nhưng vẫn là giết chết một người. Còn lại một tu sĩ quay người bỏ chạy, lại bị Hắc Hào theo sát mà đến mở ra miệng khổng lồ cắn đứt cổ.

“Nàng không sao chứ?” Hắn trầm giọng nói.

Hi Lăng trầm mặc mà lắc đầu. Hắc Hào lo lắng cho an nguy của Ninh Tiểu Nhàn, dặn dò nàng tranh thủ thời gian xử lý vết thương, rồi mới mang theo những Ẩn Vệ khác vội vàng tiến về phía trước. Tốc độ ở trong nước của bọn hắn đều không bằng cự ngạc, chạy đi cũng chậm hơn phân nửa.

Ninh Tiểu Nhàn đi ngang qua đây gặp Hi Lăng đang gặp nạn, ném Răng Nanh thuận tay giết một tên tu sĩ, lại đem một sừng của thủy yêu chặt đứt. Làm xong hai chuyện này, tốc độ của ngạc yêu đều không bị ảnh hưởng chút nào, vẫn như trước mạnh mẽ xông thẳng lên trước. Về phần tiểu báo nữ sau lưng sẽ làm gì, căn bản không ở trong phạm vi cân nhắc của nàng.

Nhưng mà biện pháp chạy đi của Ngạc Tất Ôn quá mức hung hăng càn quấy, tất nhiên thu hút sự chú ý. Quả nhiên một đầu rắn nước hai đầu dài đến sáu, bảy trượng (23m) đã bị kinh động, vứt bỏ tên yêu binh chỉ còn một hơi đang cuốn lấy nó, đón đầu lao đến. Đuôi của loại rắn này dẹp như bánh lái, cực lỳ thích hợp để di chuyển trong nước, chỉ cần uốn lượn vài cái đã đón đầu Ngạc Tất Ôn.

Chỗ thô to nhất của đầu cự xà này phải cần bốn người ôm mới hết, toàn thân là lớp vảy hai màu trắng đen giao nhau, tròng mắt nhưng lại là màu xám tro. Nó càng tới gần, thân hình khổng lồ lại càng khiến cho người khác cảm thấy áp bách mười phần. Ngạc Tất Ôn bình thản tự nhiên không sợ hãi, mở ra miệng lớn dính máu xông tới, tuy thân thể cự xà còn lớn gấp đôi hắn, nhưng hành động lại rất linh hoạt, chỉ chợt lóe đã có thể né tránh, sau đó thân rắn lấy xu thế sét đánh không kịp bưng tai quấn lên.

Bị đồ vật này quấn lên rồi, chính là không thú vị. Ninh Tiểu Nhàn lấy Ích Thủy Châu ra, dưới bàn chân hơi dùng lực, đã nhẹ nhàng phản lực lên lưng cự ngạc. Ngay sau đó thân rắn nhảy lên, gắt gao cuốn lấy cự ngạc, ngoại trừ phần đuôi, chỉ lưu lại một ít khe hở.

Lực lượng xoắn giết của mãng xà cực kỳ kinh người, lân giáp cứng rắn của Ngạc Tất Ôn đều bị đè ép đến phát ra tiếng rắc rắc. Nếu như lúc này đổi lại là yêu binh có thể chất kém khác, chỉ sợ trong nháy mắt xương cốt sẽ vỡ vụn.

Ninh Tiểu Nhàn còn cần cự ngạc chở chính mình một đoạn, tất nhiên sẽ không ngồi yên không màng đến. Sau khi nàng bắn lên, đã bay bổng rơi xuống trên người cự xà. Thân hình nàng nhỏ bé, cự xà lại đang toàn lực đối phó với Ngạc Tất Ôn, tuy biết trên người có một tiếu bò sát đang nhảy lên, nhất thời lại không rút thời gia ra để ý đến nàng.

Nó lập tức biết rõ chính mình đã sai đến không hợp lẽ thường. Tuy vảy rắn trơn trượt, người không thể đứng vững, nhưng cũng không làm khó được nàng. Ninh Tiểu Nhàn lắc mình một cái đã đến dưới bụng cự xà, chủy thủ Răng Nanh đã biến thành bộ dáng trường kiếm Yêu Lô, sau đó nhẹ nhàng đâm một cái, da rắn dày dai như không có gì thoáng chốc đã đâm đến đáy.

Vị trí bảy tấc của cự xà bị Ngạc Tất Ôn chặn, nàng với không tới, đành phải tìm cái địa phương gần đó ra tay. Thống khổ mà thể tích Răng Nanh tạo thành cho thân rắn khổng lồ vốn là không kịch liệt lắm, Song Đầu Xà nhiều lắm chỉ cảm thấy thân thể đau xót, như là cảm giác thân người bị kim đâm bị thương. Thế nhưng ngay sau đó, huyết dịch toàn thân như là đột nhiên bị nấu trên lò, ngũ tạng như bị lửa đốt, cảm giác đau đớn buồn bực tắc nghẽn, là nó sống gần ngàn năm cũng chưa từng gặp phải, nhất thời hí dài hai tiếng, thân hình đang quấn lấy cự ngạc cũng nhịn không được mà trầm tĩnh lại.

Đây chính do là đặc hiệu kèm theo trên Răng Nanh – Huyết Phí (máu sôi) đã phát động ra.

Ngạc Tất Ôn thoát khỏi trói buộc, quay đầu cắn một ngụm lên người cự xà, sáu mươi sáu cái răng hình nón một mực găm vào huyết nhục, sau đó toàn bộ thân hình khổng lồ của ngạc yêu xoay tròn giống như quạt gió! Đây là kỹ năng trời sinh của Ngạc Tộc dùng để cắn xé con mồi “Tử vong phiên cổn” (quay vòng tử vong), cự ngạc có chiều cao ba trượng dùng đến nó uy lực đáng sợ không biết bao nhiêu lần so với cá sấu bình thường. Ninh Tiểu Nhàn đã nghe thấy tiếng kêu thê lương thảm thiết phát ra từ cự xà từ trước vẫn luôn trầm mặc, sau đó cự ngạc từ trên người nó kéo xuống một khối huyết nhục nặng đến mấy trăm cân!

Hai đầu heo mập ở cùng một chỗ cũng chỉ có thể bằng khối thịt này a? Nhìn xem cự xà đau đớn đến lăn lộn trên đất, Ninh Tiểu Nhàn vỗ vỗ Ngạc Tất Ôn vẫn chưa thỏa mãn nói: “Nhanh chạy đi, đừng làm trễ chính sự.” Nàng muốn lấy tính mạng của cự xà cũng không phải chuyện khó, chính là sẽ tốn nhiều thời gian, vừa vặn thứ nàng đang thiếu nhất hiện nay đúng là thời gian.

Lúc này cự ngạc mới thay đổi phương hướng chở nàng đi tới.

….

Trên đường lại thuận tay giải quyết hai ba đợt yêu binh cản đường, số lượng minh quân phía trước ngày càng nhiều, chỉ bằng vào ngạc yêu đã không thể xông qua. Ninh Tiểu Nhàn vỗ vỗ Ngạc Tất Ôn để bày tỏ cảm tạ, sau đó nổi lên mặt nước, triển khai thuật súc địa thành thốn, ở tại vách núi cao và hiểm trở nhẹ nhàng nhảy lên. Ở đây địa thế dốc đứng đến mức cơ hồ không có lối ra, nàng lại có thể đi như giẫm trên đất bằng.

Tử Mẫu Kính minh quân an bày ở chỗ này ngẫu nhiên có thể bắt được bóng dáng của nàng, lại không thể theo kịp tốc độ của nàng, người nhìn kính chỉ có thể nhìn đến tàn ảnh lóe lên, lập tức lại không thấy tung tích.

Chạy vội như vậy sau hơn mười nhịp thở, rốt cục chạy đến đầu nguồn nước lũ, nơi minh quân thiết trí Đại Bàn SơnTrận.

Chỉ nhìn địa hình tại đây, đã biết rõ minh quân lựa chọn rất tốt, nơi đây là một chỗ dốc đứng, cách mặt đất của thạch lâm ước chừng hai trượng, sau khi hồng thủy tuôn ra dưới tác dụng của quán tính, dòng nước sẽ hướng về vùng phía nam cóđịa thế thấp lõm, chính là vị trí hướng đi của Hắc Phong Quân.

Nàng ẩn tốt thân hình, ngẩng đầu là thấy được cái gọi là Đại Bàn Sơn Trận. Hóa ra thứ này cũng giống như là Định Phong Bàn mà đại quân Ẩn Lưu sử dụng, là loại pháp khí tổ hợp kiểu phụ trợ, chỉ có điều kích thước thoạt nhìn không nhỏ, lại là sáu tòa cửa đá màu trắng cao năm trượng (16m), rộng ba trượng (10m), xếp thành một hàng trên mảnh đất trống dốc đứng.

Sóng trắng cuồn cuộn, từ chính giữa cửa đá đổ xuống một khắc không ngừng, lấy xu thế thiên quân vạn mã xông về trước. Sáu tòa cửa đá, sáu dòng lũ lụt, lưu lượng tuôn ra trong mỗi một khoảng thời gian hô hấp đều lớn đến kinh người. Càng đừng đề cập đến những thân ảnh của quái vật khổng lồ thường xuyên xuất hiện trong nước sông, đây là yêu tộc trong nước đã sớm thủ ở bên kia cổng truyền tống trận, theo nước sông ở cùng một chỗ được “mượn” tới tham chiến.

Nơi giao phong kịch liệt nhất của tràng chiến dịch này, không ở dưới nước, mà là ở tại đây.

Không có tiếng giết rung trời, chỉ có hào quang cả thần thông phóng ra, sáng lạn như yên hoa, ngắn ngủi như sao băng, chỉ có tiếng hô ngắn luân chuyển vang lên khi yêu quái và nhân loại gần chết, mỗi một tiếng đều đại biểu cho một tính mạng đã mất đi.

Cầm yêu bay trên bầu trời ít nhất cũng có tám, chín mươi đầu, toan dịch (axit), băng sương, viêm hỏa nhao nhao lao xuống, thậm chí có chút cầm yêu liên thủ cùng nhau, phóng xuất ra một lần “Liệt Hỏa Phần Thành” mà năm đó Thanh Loan sử dụng ở ven rừng rậm Ba Xà. Mặt đất gần Đại Bàn Sơn Trận đều bị đốt thành đất khô cằn vỡ vụn, con người dính vào cũng lập tức hóa thành tro bụi. Đất cát nham thạch bị nhiệt độ cao làm nóng, hòa tan ra, vậy mà phân ra một chút điểm tinh quang, sau đó lại bị băng sương che lại, thoạt nhìn có tính chất như gốm sứ bình thường.

Nhưng mà minh quân cũng không phải là không có hao tổn. Nếu như đổi lại là một chỗ địa thế khoáng đạt khác, Kiếm Tâm Đại Trận nhất định có thể tự do vận chuyển. Đáng tiếc nơi này là Quỷ Khấp Thạch Lâm, cho dù Tẩy Kiếm Các ngàn chọn vạn tuyển được chỗ đất bằng này, cũng ngại nó quá hẹp, sau khi sắp đặt cửa đá, lại bố trí đại trân, không gian đã quá hẹp rồi. Vốn là Kiếm Tâm Đại Trận không chê vào đâu được, lại ở góc Tây Bắc có chút đình trệ mất linh. Ẩn Vệ mà Hắc Phong Quân phái ra đều có sở trường về ám sát, chính là nhằm vào điểm này mà triển khai công kích.

Mỗi một tiếng kêu thảm vang lên trên mặt đất, đều là dồn dập mà ngắn ngủi. Hoặc là, Ẩn Vệ tùy thời đâm vào lồng ngực tu sĩ thủ trận, hoặc là… những yêu quái trầm mặc này hùng hồn hy sinh.

Xem ra Tẩy Kiếm Các cũng nhẫn tâm, mỗi một lần tu sĩ thủ trận thương vong, đều có máu mới thay đổi, làm cho đại trận truyền thừa mấy ngàn năm này có thể tiếp tục vận chuyển như ý.

 

Chương 716 : Phá trận

Theo thái độ mượn nước mà Đại Bàn Sơn Trận thể hiện, Ninh Tiểu Nhàn đã tìm đến đây trước sau chỉ mất thời gian khoảng bốn mươi nhịp thở ngắn ngủi. Mặt đất bên ngoài Kiếm Tâm Đại Trận, ít nhất có hai trăm cỗ thi thể đã nằm xuống. Nếu nói sự công kích của Ẩn Lưu như thủy triều, như vậy Kiếm Tâm Đại Trận chính là đá ngầm cứng rắn, đem mỗi một bọt nước ương ngạnh chống đẩy ra bên ngoài.

Ninh Tiểu Nhàn chỉ nhìn bằng hai mắt, đã rõ ràng Hắc Phong Quân lúc nàyđang thi hành kế sách đổi quân. Tu sĩ am hiểu phương pháp vận hành của Kiếm Tâm Đại Trận không phải cải bắp, số lượng dù sao cũng có hạn, tổng không thể nào là vô cùng vô tận. Hôm nay thế cục nguy cấp, các Ẩn Vệ dùng tính mạng của mình để đổi lấy tính mạng của tu sĩ, dùng mài gấp để nhanh chóng phá hủy đại trận, cầm yêu trên bầu trời cũng không ngừng phóng ra thần thông, gây áp lực cho đại trận. Dù sao áp lực càng lớn, người lại càng dễ dàng phạm phải sai lầm, tu sĩ cũng không ngoại lệ.

Nàng càng xem lại càng ngạc nhiên. Tẩy Kiếm Các cư nhiên phái nhiều đệ tử hạch tâm đã tu tập Kiếm Tâm Đại Trận đến nơi này như vậy, có thể thấy được chiến dịch ở Quỷ Khấp Thạch Lâm rất trọng yếu. Phải biết, mỗi một tên đệ tử có thiên chất thượng giai sau khi được chọn trúng, đều cần hao phí thời gian hai mươi năm mới có thể học thuộc lòng bộ pháp của Kiếm Tâm Đại Trận, mà muốn như những tu sĩ này cho dù là di chuyển bình thường mà nhắm mắt lại cũng sẽ không phạm phải sai lầm, ít nhất phải cần khổ công năm mươi năm!

Cho dù bên trong Tẩy Kiếm Các nhân tài xuất hiện lớp lớp, nàng cũng không cho rằng trong tiên phái này, có thể có bao nhiêu tu sĩ tinh thông Kiếm Tâm Đại Trận, nhưng đều bị hao tổn trong Quỷ Khấp Thạch Lâm, có thể thấy được độ coi trọng của minh quân đối với cuộc chiến này, cơ hồ cân bằng cùng cuộc chiến bảo hộ môn phái rồi.

Nếu từ chiến lược mà nói, phục kích xuất kỳ bất ý từ chỗ này, lúc bắt đầu rất tốt, hoàn toàn chính xác đáng giá hao phí đại lượng tinh lực cùng nhân mạng đến đánh đổi. Sáu tòa Đại Bàn Sơn Trận vận hành nhiều thêm một giây, cán cân thắng lợi sẽ nghiêng về hướng minh quân nhiều hơn một chút.

Tẩy Kiếm Các đang dùng mệnh đánh bạc, Ẩn Lưu lại sốt ruột, trong chốc lát thật sự bắt không được.

Tính mạng ở chỗ nàyđã lộ ra hèn hạ, nếu khinh thường, mỗi phân mỗi giây đều có thể mất đi. Hết lần này đến lần khác sự hi sinh tiếp nối kế tục như vậy lại hiện ra sự tàn khốc cùng bi tráng khó nói thành lời!

Ninh Tiểu Nhàn hít sâu một hơi, lại không nhìn tới chiến trường giống như cối xay thịt kia, chỉ bắt buộc mình tập trung sự chú ý lên cửa đá. Nàng có nhiệm vụ cần phải làm.

Bên ngoài khung cửa đá tạo nên tổ hợp Đại Bàn Sơn Trận có khắc yêu văn Thượng Cổ phong cách cổ xưa, từng cái đều lóe lên ánh sáng màu lam nhàn nhạt. Trên mỗi phiến cửa lớn đều có ba tên tu sĩ tay cầm linh thạch nhắm chặt hai mắt, trong miệng liên tục niệm niệm, tay kia đặt trên cửa đá, hiển nhiên là đang toàn lực vận hành trận pháp.

Đại Bàn Sơn Trận của Thượng Cổ không giống với Tiểu Bàn Sơn Trận ngày xưa nàng gặp phải ở Nham Thành, loại kỳ trận này là kiệt tác do một vị luyện khí tông sư phát minh. Bản gốc có tác dụng vận binh với quy mô lớn, nhưng phương pháp chế tác đến nay đã sớm thất truyền. Nàng rất là hiếu kỳ, minh quân là từ đâu lấy tới mặt hàng khan hiếm như vậy, là tồn kho của Tẩy Kiếm Các sao? Tuy tiên phái này có quy mô không nhỏ, nhưng nàng cảm thấy nó xuất ra từ tay của một người khác.

Nàng mới quan sát mười nhịp thở, tu sĩ đang ở trong trận duy trì, có linh thạch trong tay của một người đã hao hết, biến thành bột mịn nhao nhao rơi xuống đất. Hắn khẽ đảo tay, đã có người đem linh thạch mới nhét vào tay hắn. Khối linh thạch này hơi hiện ra ánh sáng màu lam, nếu đổi thành linh thạch màu xanh lá, ít nhất cũng giá trị khoảng hai vạn.

Xem ra, muốn duy trìĐại Bàn Sơn Trận, hao tổn cũng là cực lớn đấy. Khóe miệng nàng có chút lộ ra cười lạnh. Đem trận pháp vận chuyển dùng để phóng thích hồng thủy ra bên ngoài hơn mười dặm, người có thể nghĩ ra kế sách này cũng thật là kỳ tài ngút trời.

Đáng tiếc, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Trên đời này có một dạng vũ khí không thể giải, ngay cả Thiên Đạo cũng không thể làm gì nó.

Tên gọi của món vũ khí này, gọi là “bất hạnh”.

Theo như lẽ thường, khoảng cách giữa Quỷ Khấp Thạch Lâm và tổng bộ của Tẩy Kiếm Các cũng có mấy ngàn dặm, Hắc Phong Quân sẽ không quá để tâm đến việc gặp phải cuộc chiến này; minh quân là bắt được tâm lý tự đại này của Hắc Phong Quân mà bố trí mai phục. Từ khi Kiếm Tiên Ô Lễ mất tích, Xích Tất Hổ cự tuyệt nghị hòa, Tẩy Kiếm Các đã biết chính mình nguy tại sớm tối, lần này đúng là được ăn cả ngã về không rồi. Nếu có thể tiêu hao lực lượng của Hắc Phong Quân ở chỗ này, thì phía sau cho dù là thương nghị lại hay tiếp tục chiến cũng liền tự do tự tại hơn nhiều.

Đây là trong cái chết tìm đường sống, đây là ý định tinh tế sau khi suy tính kỹ càng, vốn nên có hiệu quả. Đáng tiếc, trong mỗi một cuộc chiến đấu đều có biến số.

Biến số của trận chiến này, chính là Ninh Tiểu Nhàn.

Yêu quái trong nước từ trong Đại Bàn Sơn Trận cuồn cuộn lao ra không dứt, sau đó chạy đến chỗ đám người Hắc Hào đang thủ hộ này đón đầu, nhanh chóng chiến đấu cùng một chỗ.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Đông.

Hôm nay trời xanh không mây, giờ phút này vừa qua giờ Thìn, mặt trời đã ôn nhu tỏa sáng ở phía đông, chiếu vào đôi con ngươi đen nhánh của nàng, hiện lên màu vàng kim nhàn nhạt.

Trên bầu trời đột nhiên truyền đến một trận kêu to bén nhọn mà nối liền.

Người đưa tin mà Xích Tất Hổ điều động đã tới, đang dùng bí ngữ ban bố chỉ lệnh mới cho toàn bộ Hắc Phong Quân.

Lệnh này vừa ra, tất cả Ẩn Vệ đang ẩn nấp ở trên tường nham thạch đồng thời hiện thân, giữ im lặng mà nhảy xuống dưới.

Tu sĩ của Tẩy Kiếm Các lập tức cũng cảm giác được áp lực của Kiếm Tâm Đại Trận tăng mạnh. Nhưng trong lòng bọn họ cũng không lo lắng ngược lại còn vui mừng, bởi vì uy lực của Kiếm Tâm Thủ Hộ Đại Trận, chính là gặp mạnh thì sẽ mạnh lên, gặp người xâm phạm càng cường đại, sự thủ hộ của đại trận cùng với lực phản kích cũng càng mạnh. Hắc Phong Quân thay đổi sách lược, khiến cho nhiều Ẩn Vệ đi lên cường công như vậy, ý nghĩa là trong thời gian ngắn sẽ tiêu hao càng nhiều sinh mạng, lại bỏ qua sách lược “đổi quân” trước kia.

Đối vớiđệ tử của Tẩy Kiếm Các ngày càng ít đang ở trong Kiếm Tâm Đại Trận thìđ ây chính là một tin tức tốt.

Tất cả đã để cho người phía sau màn vạch ra kế hoạch thấy được, trong mắt đều lộ ra thần sắc chờ mong.

Nhưng vào lúc này, dị biến nổi lên.

Một gã đệ tử canh giữ đại trận ở cửa đá bên cạnh vừa mới theo yêu cầu trận pháp bước ra một bước, vốn là nên giơ kiếm chỉ thẳng, lại đột nhiên xoay người, quay kiếm lại, chém nghiêng xuống!

Đứng ở phía sau hắn, lại là một tu sĩđang duy trì trận pháp. Một kiếm này của hắn, cư nhiên không chút do dự đánh xuống đầu của tu sĩ!

Gà nhà bôi mặt đá nhau?

Một kiếm này, ngoài sự kiến của tất cả mọi người, cư nhiên đến khi thân hình người bị giết ngã ầm xuống thì mới có người khàn giọng nói: “Trận pháp, trận pháp thủng một chỗ!”

Nhanh như chớp, đầu của người đó rơi xuống đất, lăn hai vòng. Đại khái là đến chết cũng không hiểu được vì sao huynh đệ đồng môn lại đột nhiên quay giáo, tên tu sĩ này trợn mắt lên, trước khi chết chớp mắt một cái, trên khuôn mặt đều ngưng tụ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Ai cũng chưa từng chúý tới, mớiở dướiánh mặt trời sáng chói, bóngđen trên mặt đất của tên đệ tử quay giáo này đã từng cứng lại, đã không còn nghe theo động tác của bản thể, sau đó hai tay của cái bóngđó đột nhiên duỗi ra, làm một động tác hung hăng chém xuống! Quỷ dị hơn chính là, động tác mà chủ nhân của cái bóng thực hiện lại y hệt cái bóng đó!

Tu sĩ duy trì trận pháp ba đã thiếu một.Tòa cửa đá màu trắng này lập tức mất đi hiệu lực,ánh sáng màu lam trên cửa nháy hai cái rồi dập tắt. Trong cửa cũng không còn nước sông chảy ra.

Tòa Đại Bàn Sơn Trận thứ nhất, mất đi hiệu lực!

Tên đệ tửđã giết tu sĩ trận pháp cũng không dừng lại, tiếp tục vung trường kiếm trong tay tấn công về phái các đồng môn bên cạnh. Tất cả mọi người đều không thể tin mà nhìn hắn, trong nội tâm chỉ có một ý niệm: “Hắnđiên rồi sao? Hay hắn là gian tế Ẩn Lưu tiềm phục trong môn?”

Kết quả trên mặt tên đệ tử này đều là vẻ hoảng sợ, hét to: “Tránh ra, mau tránh ra, ta thân bất do kỷ!” Hắn thoạt nhìn giống như là thần trí thanh tỉnh, nhưng lại giơ tay nhấc chân chém bị thương một tên đồng bạn.

Có người phản ứng nhanh hơn, đã hét lớn: “Không tốt, hắn bị người thi thuật khống chế, giết hắn đi!”

Nhưng mà Kiếm Tâm Thủ Hộ Đại Trận này một khi đã vận hành thì cần bảy mươi hai người đồng tâm hiệp lực, không thể có chút buông lỏng. Tên đệ tử không hiểu bị tà thuật khống chế không chỉ không theo như yêu cầu đại trận vận hành mà còn đi công kích đồng môn, đại trận này lập tức lộ ra sơ hở.

Càng chết người hơn là, lúc này người bị khống chế, không chỉ riêng mình hắn.

Cơ hồ là trong nháy mắt, ở bốn tòa Đại Bàn Sơn Trận khác đều có đệ tử vốn là an an phận phận đột nhiên bị “xúi giục”, vung kiếm tấn công các tu sĩ đang duy trì trận pháp, nhìn chiêu thức, giống như là có khổ đại thù sâu như là mối hận đoạt vợ, mối thù giết con. Mọi người vội vàng không kịp chuẩn bị, lại có thêm một tên tu sĩ bị giết, một người trọng thương. Đại Bàn Sơn Trận bọn họ duy trì lập tức bị phá!

Những tên đệ tử giống như khôi lỗi này cư nhiên ngay cả thần thông cũng không sử dụng, chỉ biết giơ kiếm chém thẳng về trước, như là đốn củi. Thân là đệ tử của Kiếm tông mà lại xuất kiếm như thế, thật sự là nửa chút mỹ cảm cũng không có. Nhưng hết lần này đến lần khác lại nổi điên đả thương người, ở nơi này trong lúc mấu chốt có ai sẽ đề phòng người nhà chứ?Lại bị bọn họ đắc thủ rồi.

Tuy nói vài tên đệ tử “làm loạn” nháy mắt đã bị giết chết, nhưng Đại Bàn Sơn Trậnđang còn vận hành cũng chỉ còn hai tòa. Lưu lượng nước sông lao nhanh mà vào lập tức giảm bớt hơn phân nửa. Càng chết người chính là, Kiếm Tâm Đại Trận vốn là dụng cụ tinh vi đang vận hành bình thường, hiện trong đó đang có mấy căn Tỏa Đinh Băng đang tan vỡ, như vậy đại trận này lập tức sẽ đình trệ, không thể xoay tròn như ý nữa rồi.

Vài tên tu sĩ đẳng cấp cao đột nhiên thu hồi kinh ngạc, lộ ra dáng vẻ lo lắng, sau đó quát lên: “Tất cả Trận Pháp Sư, toàn bộ chuyển sang hai tòa Đại Bàn Sơn Trận bên cạnh!”

Chính là động tác này, khiến cho ánh mắt của Ninh Tiểu Nhàn ngưng tụ. Có người chỉ huy sao?

Dù chỉ là lộ ra tí xíu sơ hở, Ẩn Vệ đang đau khổ chờ đợi cũng sẽ không bỏ qua, huống chi hiện tại trong trận đã có năm tên đệ tử xảy ra vấn đề, những người khác còn muốn phân thần đi chế ngự hoặc là giết chết bọn họ. Liền trong nháy mắt này, một gã Ẩn Vệ nhảy từ trên xuống, cơ hồ là nhào vào trong ngực tên đệ tử thủ trận, đoản kiếm trong tay như độc xà, nhẹ nhàng đâm vào trong ngực hắn, thuận thế xoay tròn, đâm sâu.

Tên đệ tử này mềm nhũn té ngã, đồng thời tuyên cáo một nơi yếu kém nhất đại trận đã không thể gánh vác nổi áp lực từ bên ngoài, rốt cục bị phá!

Như là chiếc túi bị xé rách, Kiếm Tâm Đại Trận, cuối cùng đã bị đột nhập!

Tất cả Ẩn Vệ lập tức tinh thần chấn động, ngoại trừ một đường giết người, mục tiêu cuối cùng vẫn là thẳng đến hai tòa Đại Bàn Sơn Trận cuối cùng.

Lúc này chiến đấu tại đây giống như là quân bài domino, phòng ngự của minh quân một khi bị nứt ra một lỗ hổng, lập tức dẫn phát hiệu ứng dây chuyền, đệ tử bình thường đâu phải là đối thủ củaẨn Vệ như lang như hổ. Tiếng kêu thảm liên tiếp, thời gian không đến hai mươi nhịp thở, toàn bộ Kiếm Tâm Đại Trận đã bị phá!

Chỉ là lúc này ứng biến của Tẩy Kiếm Các rất nhanh, cư nhiên buông tha cho phòng thủ bên ngoài, tổ chức Kiếm Tâm Tiểu Trận của mười hai người, mắt trận là một gã tu sĩ áo đen, tu vi chính là Luyện Hư tiền kỳ. Dưới sự điều khiển toàn lực của hắn, Kiếm Trận một lần nữa vận chuyển, đem hai tòa Đại Bàn Sơn Trận còn lại bảo hộ ở giữa.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion4 Comments

  1. Ninh Tiểu Nhàn không ngờ lại rộng lượng cứu sống Hi Lăng, người mà suốt ngày ghen tị dòm ngó đến Trường Thiên. Nàng ta cứ nghĩ mình coi như xong nhưng không ngờ lại được Ninh Tiểu Nhàn cứu. Chiến tranh quá khốc liệt cứ một giây lơ là thì sẽ có một người ngã xuống. Kế hoạch của Tẩy Kiếm các tưởng hoàn mỹ không ngờ lại thất bại.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. HL đầu báo này chiến đấu cư nhiên còn có lúc thất thần. May mà TN tiện tay cứu không thì làm sao đây.
    Lần này TN tới đựoc nơi bày bố trận pháp thì cái trận pháp này dĩ nhiên không thể duy trì lâu nữa rồi. Có lẽ TN không xuất hiện TKC sẽ thắng chăng chỉ là không ngờ thôi. Nhưng điều làm Tn kinh ngạc là trận pháp này còn có người chỉ huy. Chỉ mong TN nhanh chóng phá trận để yêu binh ẩn lưu giảm bớt thương vong. Không có nước xem bọn thuỷ tộc kia còn làm ăn được gì.
    Cảm ơn các nàng đã edit

  3. TN tự ra trận để phá trận này.theo lời TN nói thành sự tại thiên phá được mấy cửa nhưng cũng chưa phá hết được trận pháp.nhưng TN phát hiện có kẻ chỉ huy.chỉ mong TN tìm ra kẻ này đưa hẳn đi tẩy thiên mong cho trận này chiến thắng vẻ vang
    Mong chương sau .thanks editor

  4. Đầu báo này ko biết qua chuyện này có từ bỏ hy vọng ko đây, lúc đầu tưởng Nhàn tỷ chỉ biết dựa vào nhan sắc để có được TT ca, đâu ngờ giờ lại được Nhàn tỷ cứu một mạng trở về, còn khôg biết tự rút lui là dại lắm á nha
    Nhàn tỷ có nhiều đồ chơi ghê, hình như đây là máu của yêu quái khống chế bóng lần trước hại tỷ ở Ẩn Lưu nè, nhưng nói chung cũng phá gần hết đạo trận rồi, giờ Nhàn tỷ phát hiện người chỉ huy nữa, chắc sẽ nhanh chóng kết thúc trận chiến này thôi
    Cảm ơn các bạn đã edit nhé

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close