Bia Đỡ Đạn Phản Công – Tình đầu gặp nhau quá sớm 05+06

41

Tình đầu gặp nhau quá sớm 5

Edit: Jolly

Beta: Sakura

Người chung quanh nghe thấy những lời này đều vô thức quay đầu lại nhìn cậu, lúc đầu Phong Ninh còn chưa biết mình vừa nói gì, đợi đến lúc phản ứng lại dù da mặt cậu có dày đi chăng nữa cũng không chịu được, kéo tay Bách Hợp vội chạy đi.

Sau lần này dường như rất sợ Bách Hợp bỏ chạy vậy, cả ngày cậu đều kè kè bên người Bách Hợp, bình thường trong nhà sách ngồi không đến nửa giờ thì thừ người ra, lúc này tay thì cầm quyển sách ngồi đối diện nhìn chằm chằm vào Bách Hợp, trước kia cậu ấm không quen ăn căn tin, lần này lại chủ động xếp hàng thay Bách Hợp mua cơm, đeo bám cả ngày, buổi tối thậm chí cậu còn cùng Bách Hợp đến lớp tự học buổi tối, thẳng đến tiếng chuông vang lên cậu kéo tay Bách Hợp đưa cô về tận ký túc xá nữ, cả con đường cậu đặt biệt đi chậm, từ trước tới giờ đều có thói quen đi phía trước có khi Bách Hợp không theo kịp bước chân của cậu còn kêu cậu đi chậm lại, lần này lại lề mà lề mề kéo dài đến khi ký túc xá nữ đã đóng cửa cậu mới đưa Bách Hợp về tới.

“Anh sẽ giải quyết, em chờ anh, vợ à…” Cửa ký túc xá đã đóng lại, Phong Ninh lại không quan tâm mở bàn tay Bách Hợp ra rồi lồng bàn tay mình vào, mười ngón tay đan chặt vào nhau, cậu một lát buông lỏng một lát lại nắm chặt, biểu thị tâm tình xoắn xuýt lúc này của cậu, Bách Hợp có thể cảm giác được sự giãy giụa của cậu, chỉ yên lặng đứng cạnh cửa không nói lời nào, mãi sau Phong Ninh mới thở dài bế Bách Hợp lên, đưa bả vai qua ra hiệu Bách Hợp giẫm lên vai mình leo vào, kỳ thật cậu muốn có được Bách Hợp, thiếu niên thời kỳ này bản năng xúc động làm cho cậu muốn có đạt được thứ gì đó, muốn bắt giữ cảm giác an toàn, nếu là cậu lúc trước thích là lấy, thời kỳ thanh xuân ai mà không có thời điểm xúc động bốc đồng.

Nhưng mà cậu đấu tranh cả buổi nhưng vẫn nhẫn nại xuống, lúc trước Bách Hợp đồng ý hẹn hò với cậu, hai người hẹn hò lần đầu cậu đã từng để Bách Hợp giẫm trên vai leo vào cổng ký túc xá, lần này cậu đưa Bách Hợp về lại dùng đến cách này.

Lúc nhảy xuống vốn chuẩn bị nhặt túi xách chạy đi, Bách Hợp lại quay đầu lại nhìn Phong Ninh, hai tay cậu đang nắm lấy khung sắt, biểu tình trên mặt biết vậy chẳng làm có chút nghiến răng nghiến lợi, giống như là muốn bắt cô trở lại, nhưng lúc nhìn thấy cô thì lại không dám làm gì, chỉ đành lấy đầu đụng vào cổng sắt ‘đùng đùng’, lúc Bách Hợp quay đầu lại hai mắt cậu sáng rực, dùng sức lách mặt vào khung sắt, làm cho khuôn mặt bị bóp méo mà cậu vẫn không lách vào được, khiến thịt hai bên gò má bị khung sắt ấn xuống lằn đỏ thẳng, cậu đưa tay ngoắc ngoắc Bách Hợp.

“Lại đây vợ.”

“Đã xấu rồi cố lách vào càng xấu hơn.” Bách Hợp nhìn bộ dạng này của cậu không khỏi nở nụ cười, Phong Ninh nhìn thấy cô cười vô thức cũng nhếch miệng cười theo, mãi đến khi Bách Hợp nghe thấy tiếng cô giáo kiểm tra phòng sắp kiểm đến tầng lầu của cô, cô không có đi qua theo lời Phong Ninh, ngược lại quay đầu chạy đi, đợi đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của cô nữa, Phong Ninh mới lưu luyến tách ra khỏi cánh cổng: “Ở đâu xấu chứ? Cha mẹ đều nói anh lớn lên đẹp trai…” Lời nói tuy nói như vậy nhưng Phong Ninh nhớ tới Bách Hợp vừa cười nhạo bộ dáng của cậu, cậu đưa tay sờ sờ mặt mình, đứng nguyên tại chỗ cười ngây ngô một mình, sờ lên khóe miệng, sau hình như là nhớ ra cái gì đó rồi lại thở dài, bóng ảnh dần dần biến mất trong màn đêm.

Từ sau khi dì Vương đến tìm Bách Hợp thì người nhà họ Phong cũng không xuất hiện nữa, mà ở trong trường Phong Ninh giống như biến mất vậy, trước kia cậu làm việc gì cũng rất phô trương, cho dù là học sinh cấp 3 năm 3 nhưng nếu cậu đã muốn cùng học với Bách Hợp thì cậu nhất định sẽ lưu lại lớp tự học buổi tối của cấp 3 năm 2, trường học biết rõ lai lịch của cậu cho nên có một số việc của cậu thì trường học nhắm một mắt mở một mắt làm như không biết vậy, liên tiếp vài ngày không thấy bóng dáng, trường học cũng không nhìn thấy cảnh cậu ôm đàn ghi ta ăn mặc theo phong cách lãng tử, không ít bạn học chuyển hướng điều tra về phía Bách Hợp, điện thoại liên lạc giữa hai người cũng không vang lên nữa, mà lúc này Bách Hợp đã thi xong học kỳ 2, cô chuẩn bị nhận kết quả xong sẽ về nhà.

Trong hai ngày này rất nhiều người lục tục thu dọn ký túc xá về nhà, nhóm rời khỏi ký túc xá sớm nhất là những bạn nhà trong thành phố, Bách Hợp nhận được phiếu điểm mới đặt vé xe về nhà, cô dự định 2 ngày sau mới xuất phát, Bách Hợp cũng không có tình cảm gì với nhà họ Tả này, cha Tả từ lúc còn trẻ đã mê đánh bạc, may mắn thắng được vài đồng thì cùng đám bạn xấu ăn uống no say, một khi thua bạc lại về nhà đánh vợ mình, tính tình mẹ Tả vô cùng yếu đuối, mỗi lần bị đánh chỉ biết khóc lóc nói số mệnh mình không tốt, lúc Tả Bách Hợp tốt nghiệp cấp 2 bởi vì thành tích xuất sắc thi đậu vào trường chuyên cấp 3 của thành phố và được nhà trường khen thưởng hai vạn đồng, cha Tả bởi vì lĩnh hai vạn đồng tiền thưởng này nên mới đồng ý cho con gái học tiếp cấp 3.

Dù sao thì Bách Hợp lên cấp 3 tiền học phí đều do mẹ Tả nghĩ cách kiếm, tiền sinh hoạt cũng như thế, giữa cha mẹ tình cảm rất mỏng, bởi vậy sau khi lãnh được phiếu điểm Bách Hợp cũng không vội vã trở về, ngược lại đặt vé xe trễ hai ngày, chuẩn bị nghĩ ngơi một chút lấy tinh thần mới quay về nhà.

Bên trong ký túc xá mọi người đã về gần hết trở nên vô cùng yên tĩnh, bởi vì học sinh đã về gần hết nên hai ngày này trong ký túc xá cũng không bật đèn, buổi tối Bách Hợp không có chuyện làm, lần mò đi tắm rồi leo lên giường nằm, sắc trời vừa tối không bao lâu, bên ngoài sân thượng truyền đến âm thanh ‘Cạch cạch’ giống như có cái gì đó đang đẩy cửa sổ, tuy trong ký túc xá chỉ có một mình Bách Hợp nhưng cô lại không sợ hãi, ngược lại bắt đầu tìm kiếm xung quanh, lấy điện thoại mà Phong Ninh tặng kia ra, mở đèn pin lên, Bách Hợp liền kéo cái ghế chậm chậm tiến về phía cửa sổ, cái cửa sổ thoáng cái bị người đẩy ra, một bóng ảnh linh hoạt nhảy vào, Bách Hợp giơ cao cái ghế định đập xuống, tưởng cô đã đánh bất ngờ lại không nghĩ rằng bóng người kia lại linh hoạt hơn cô, liền né người qua tránh được cái ghế, Bách Hợp vừa định đập tiếp thì hai tay người nọ đã bắt được tay cô, nhẹ nhàng vác cả người cô lên, người nọ ôm lấy Bách Hợp theo bản năng muốn nện xuống mặt đất, cái ghế trong tay Bách Hợp nắm không vững rơi xuống tay người nọ, người nọ phản ứng lại mới biết mình đang cầm cái gì, lại khó khăn lắm mới thả Bách Hợp xuống đất ôm chặt trong ngực: “Vợ à, là anh.”

Giọng nói của Phong Ninh trong đêm tối truyền đến, vừa nãy Bách Hợp bị cậu khiêng lên lục phủ ngũ tạng như sắp đảo lộn, tư duy phản ứng của cô đã linh hoạt rồi nhưng thân thể của Tả Bách Hợp này chưa từng luyện qua võ công, hơn nữa động tác của Phong Ninh quá nhanh nhẹn, bởi vậy cho dù cô bất ngờ đánh lén cũng thất bại. Lúc này bị Phong Ninh ôm trong ngực không buông tay, Bách Hợp vốn đang cầm chìa khóa trong tay đang định ấn xuống huyệt vị của cậu lại nghe được tiếng nói của cậu liền ngừng lại.

“Em cũng không nhớ anh, em cũng không nhận ra anh.” Trong bóng tối giọng nói của Phong Ninh mang theo vài phần u oán, cậu biến mất vài ngày không chỉ người không xuất hiện mà ngay cả điện thoại tin nhắn cũng không thấy liên hệ tới, đây đối với Bách Hợp mà nói tương đương với việc cậu chấp nhận việc hai người chia tay, không ngờ rằng lúc này Phong Ninh lại tìm tới cửa, Bách Hợp vùng vẫy hai cái nhưng Phong Ninh càng ôm chặt cô hơn, hai cánh tay cậu có chút run rẩy, tiếng hít thở có chút dồn dập, hai chân chặt chẽ kìm kẹp chân Bách Hợp lại làm cho cô không thể vùng vẫy, bờ môi bắt đầu dao động phủ xuống trên mặt trên gò má vành tai của cô, dần dần cánh tay cùng chân kẹp lại càng ngày càng chặt, tim đập càng dồn dập hơn.

“Buông tay!” Bách Hợp đạp cậu một cái nhưng không đạp ra được, Phong Ninh ôm ấp xong thì đặt cái ghế mà vừa rồi Bách Hợp định đập cậu xuống mặt đất.

Lúc thiếu niên xúc động căn bản không thể khống chế nổi chính mình, ngay từ đầu cậu không nghĩ sẽ làm cái gì, chỉ thuần túy từ khi hai người quen biết đến nay đều không có tách ra dài như vậy, nhưng là khi vừa nhìn thấy cô thì Phong Ninh không tự khống chế được chính mình, lúc này hồn thể Bách Hợp tách ra, cô còn tưởng rằng Phong Ninh sẽ tùy tâm sở dục, dù sao tính cách cậu xúc động lại trực tiếp, người xuất thân như cậu vậy, cho tới bây giờ cũng không hiểu cái gì gọi là mình bị thiệt. Trong phòng này các bạn học ở cùng cũng đã về hết rồi, giường chiếu cũng đã sớm thu dọn sạch sẽ duy nhất chỉ còn giường ngủ của Tả Bách Hợp chưa thu dọn thôi, Phong Ninh ôm lấy Tả Bách Hợp đi đến giường, cậu vừa ôm vừa sờ soạng, thế nhưng cuối cùng lại vượt ngoài dự đoán của Bách Hợp, cậu bao bọc thân thể của Tả Bách Hợp trong chăn, không có tiến hành bước cuối cùng.

Cậu ở bên ngoài cách tấm chăn phát tiết ra, giày vò đến lúc hừng đông mới yêu thích không nỡ buông sờ sờ lên đôi má Tả Bách Hợp ôm chặt lấy cô mà ngủ, gần đến giữa trưa, Bách Hợp mới trở lại trong thân thể, lúc này đang là đầu tháng 7 thời tiết vô cùng oi bức, trong trường học học sinh đã nghĩ hè, điều hòa trong ký túc xá cũng không mở, tối hôm qua thân thể Tả Bách Hợp bị Phong Ninh dùng chăn bọc lại một thân toàn mồ hôi, hương vị ái muội trong phòng mãi đến lúc này cũng chưa tan hết, khuôn mặt an tĩnh của Phong Ninh nằm ngủ sát bên cô, hai người chen lấn trên cái giường nhỏ, không biết cậu đang mơ thấy mộng đẹp gì, khóe miệng nhếch lên cười, lúc Bách Hợp mở mắt ra còn nghe cậu nỉ non một tiếng: “Vợ yêu!”

Bách Hợp sử dụng toàn bộ sức lực nhân lúc Phong Ninh không chú ý một cước đạp lên người cậu, ánh mắt cậu còn chưa mở ra, theo phản xạ đưa tay muốn bắt lấy cô, có điều lúc vừa đụng đến cô thì lại theo bản năng đẩy cô lại giữa giường, còn mình thoáng cái rơi xuống đất ‘Đùng’ một tiếng ngã xuống giường, con mắt không dám mở ra, bên tai đỏ bừng lên: “Sao lại đạp anh?”

“Nóng chết mất!” Phong Ninh lúc này toàn thân trần truồng, Bách Hợp kéo chăn bao bọc lấy mình, chậm chạp ngồi dậy, ra hiệu cho cậu nhặt lấy quần áo mặt vào, Phong Ninh có chút thẹn thùng từng cái từng cái làm theo, ngày hôm qua trong lúc xúc động không khống chế được, lúc này xong việc rồi mới có chút ngượng ngùng, thậm chí liếc nhìn Bách Hợp cũng không dám nhìn quay lưng đi giống như cô vợ nhỏ mới cưới vậy, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn Bách Hợp lúc chạm vào ánh mắt cô thì lại cuống quýt quay đầu đi, rồi vụng trộm nhếch miệng cười ngu ngơ.

 

Tình đầu gặp nhau quá sớm 6

Giữa các ngón tay có chút dinh dính, tối qua Phong Ninh không có chính thức chiếm lấy thân thể Tả Bách Hợp, nhưng các ngón tay đều bị cậu liếm qua, Bách Hợp trừng mắt liếc cậu ta, sai sử cậu lấy nước nóng trong bình ở góc phòng ký túc xá đem vào trong nhà vệ sinh, Phong Ninh vui vẻ đi làm, Bách Hợp bọc lấy chăn bước vào nhà vệ sinh, lập tức ném chăn ra ngoài sai bảo cậu đi giặt sạch, đợi đến lúc Bách Hợp tắm rửa gội đầu xong đi ra Phong Ninh đã mặc quần áo, lúc này đang ngồi nhìn tấm chăn ngâm trong chậu cười ngây ngô, vẻ mặt đang mơ mộng không biết lại đang hồi tưởng lại chuyện gì.

“Muốn ăn cái gì, anh đi mua.” Trên tay cậu dính toàn bột giặt còn có cả bong bóng, trên trán trên cổ áo cũng dính một ít, lúc nhìn thấy Bách Hợp trong nhà vệ sinh đi ra thì mắt sáng lên, nhanh chóng ném việc giặt giũ trong tay qua một bên chạy đến bên cô. Mấy ngày hôm nay không gặp Phong Ninh có chút thay đổi, cậu dường như đen hơn một chút, tóc cắt ngắn hơn một chút, trên gương mặt ít đi vài phần liều lĩnh trẻ con trước kia, nhiều thêm vài phần trách nhiệm có điều lúc cười rộ lên thì lại nhìn thấy bóng dáng của trước kia.

Bách Hợp nhíu mày muốn lấy khăn lau tóc, động tác Phong Ninh còn nhanh hơn, lấy khăn hai tay đưa qua cho cô: “Vợ yêu, em thật là đẹp.”

Cô vừa gội đầu xong ra tóc dài đen nhánh buông trước ngực, khuôn mặt như phù dung trong nước không dính nữa chút son phấn, thậm chí giữa lông mày và lông mi còn mang theo hơi nước, khuôn mặt khỏe mạnh căn tròn đỏ hây hây, áo sơ mi màu trắng bên trong là nội y như ẩn như hiện, theo hô hấp khuôn ngực có chúp phập phồng, bộ ngực thiếu nữ vừa mới phát dục không lâu còn mang theo trẻ trung, cậu đã từng chạm qua cái loại cảm giác đó lúc này Phong Ninh nhớ tới thì lỗ mũi suýt nữa phun máu. Cậu không dám nhìn nữa, cuống quýt quay đầu đi, mặt đỏ lổ tai cũng đỏ, trái tim dường như muốn nhảy khỏi lồng ngực, lúc này tiếng tim đập còn to hơn tiếng hô hấp của cậu nữa.

“Ai là vợ anh chứ?” Bách Hợp cảm thấy phiền phức rồi, tâm nguyện của Tả Bách Hợp chỉ muốn đem mối tình đầu yêu đương đến nơi đến chốn, cuối cùng hai người có chia tay thì Tả Bách Hợp cũng hy vọng nói ra rõ ràng, cô ấy không hy vọng trong nhiều năm về sau lúc gặp lại Phong Ninh, cậu nhìn thấy cô lại im lặng, nói không nên lời. Trong kịch tình lúc này có lẽ là Phong Ninh đã được đưa vào trường quân đội, hai người từ đây về sau đường ai nấy đi, vài năm sau mình học đại học của mình còn cậu gặp Trần Lạc Lạc của cậu, nhưng lúc này Phong Ninh lại cứ vượt qua ngoài dự đoán làm rối loạn kế hoạch lúc đầu của Bách Hợp, trong kế hoạch của cô có tâm nguyện của Tả Bách Hợp, muốn thi lên đại học, cố gắng đọc sách tìm một công việc tốt, duy chỉ là không có suy nghĩ qua sẽ ở bên Phong Ninh.

“Em là vợ anh.” Phong Ninh ngu ngơ nhìn Bách Hợp, cũng không biết nghĩ tới điều gì thì gương mặt lại hồng hồng lên, dường như có chút mất tự nhiên, bởi vì dáng người cậu cao hơn Bách Hợp nhiều, Bách Hợp qua giường ngồi xuống còn cậu từ trên cao nhìn xuống không nhìn được mặt cô, lúc ngồi xổm xuống cũng không biết biểu tình của Bách Hợp như thế nào cuối cùng dứt khoát đặt mông ngồi luôn xuống đất, hai chân xếp chéo lại nói: “Cha mẹ anh sẽ không đến làm phiền em nữa, anh đã nói với họ, anh không thi đại học, anh chuẩn bị vào trường quân đội, em phải chờ anh.”

Lúc bắt đầu cậu còn có chút xấu hổ, càng nói về sau càng khẩn trương hơn, cầm lấy bàn tay đang lau tóc của Bách Hợp: “Em nhất định phải chờ anh về.”

“Phong Ninh, giống như người nhà của anh nói, bây giờ anh còn nhỏ, sau này sẽ gặp được người thích hợp với anh hơn…” Theo như lời Bách Hợp người thích hợp hơn đương nhiên là nói tới Trần Lạc Lạc, thế nhưng đầu Phong Ninh cứ lắc liên tục như trống bỏi vậy, khuôn mặt thiếu niên lộ ra vẻ quật cường: “Em chính là người thích hợp với anh, em cũng đừng như cha mẹ anh, người nào thích hợp với anh là do anh quyết định, anh Ninh của em có việc gì không làm được chứ? Bọn họ sẽ không gây phiền phức cho em, việc của cha em anh cũng đã an bài thỏa đáng rồi.”

Vốn dĩ Phong Ninh không thích trường quân đội, nhà họ Phong lại xuất thân là quân nhân, Phong Ninh là cháu đích tôn, bắt đầu từ lúc cậu mới sinh ra thì nhà họ Phong đã vì cậu vào trong quân mà lót sẵn đường, đáng tiếc cái gì cậu cũng thấy hứng thú duy chỉ có tiến vào quân đội mà trong nhà an bài sẵn thì lại không hứng thú, bên trong kịch tình là khi Phong Ninh 17 tuổi bị tổn thương vì tình cuối cùng bị cha cậu cưỡng chế ném vào trong quân rèn luyện, từ đó về sau vào năm 17 tuổi đó trở thành bước ngoặc trong cuộc đời của Phong Ninh.

Sau khi vào quân đội tính cách trở nên kiên nghị, cũng ngày càng trầm ổn có thể gánh vác một vùng trời, mãi đến khi gặp được Trần Lạc Lạc trở thành thần hộ mệnh của cô ta. Chân mày Bách Hợp nhíu chặt lại nhìn chằm chằm vào Phong Ninh, hai mắt cậu dao động qua lại rồi cười ngây ngô, hiển nhiên cũng không có xem lời Bách Hợp vừa nói để trong lòng, cái gọi là quá trình yêu đương của hai người Bách Hợp cho rằng chính là trên danh nghĩa bạn bè cùng ăn bữa cơm, cùng đi dạo sân trường, buổi tối cùng học lớp tự học, nếu như không có việc phát sinh tối hôm qua, thậm chí hai người được xem là trong sạch, ngoại trừ việc lần trước Phong Ninh lỗ mãng cắn rách môi cô, cũng không còn hành động thân mật nào khác cả.

Tính cách Bách Hợp lãnh đạm trầm ổn, cô không có thời kỳ thanh xuân lãng mạn cùng hồn nhiên đáng yêu, cô có chỉ là khô khan không thú vị, tính cách của Phong Ninh khác xa cô, Bách Hợp không biết Phong Ninh làm sao chịu đựng đến lúc này mà không chịu buông tay, lúc cô nghe Phong Ninh nói chuẩn bị vào trường quân đội học, nhìn biểu tình cậu không muốn nghe mình nói đến chia tay, Bách Hợp cũng không nhắc lại, dù sao khi cậu vào trong trường quân đội, trường quân đội quản lý rất nghiêm khắc cũng không phải cậu muốn vào thì vào muốn ra thì ra, đến lúc đó hai người hai nơi, sau khi lên đại học ai còn biết đến lúc đó hai người ở nơi nào chứ? Dù sao bản thân mình cũng nói chia tay với Phong Ninh rồi, dù đến cuối cùng kết cục có như thế nào thì hai người cũng tính là kết thúc rõ ràng, nhiệm vụ nguyên chủ yêu cầu hy vọng mối tình đầu đến nơi đến chốn, bây giờ mình đã thay cô ấy hoàn thành rồi.

Phong Ninh ở trong ký túc xá cả ngày, cậu ân cần thay Bách Hợp giặt sạch chăn ga giường, thậm chí quần áo của cô cũng giặt sạch luôn, lúc mới bắt đầu động tác của cậu hơi ngốc, nhưng ăn điểm ở chỗ chịu học và cam tâm tình nguyện làm, bởi vậy tuy giặt không được sạch lắm nhưng có lòng làm thì đã vui mừng rồi. Giữa trưa hai người cùng đi ra ngoài ăn, căn tin trong trường đã nghỉ bán rồi, hai người nắm tay đi trên đường lớn, ý cười trên mặt Phong Ninh chưa hề mất đi.

Chung quanh trường học có không ít quán ăn, ngoại trừ các quán ăn vặt muôn hình vạn trạng mà các nữ sinh yêu thích ra, được hoan nghênh nhất là một số vật phẩm bài trí nhỏ và trang sức nhỏ. Lúc hai người ăn cơm xong Phong Ninh lôi kéo Bách Hợp đi vào một tiệm trang sức bạc, cửa hàng có cửa thủy tinh trong suốt bên trên đang treo tấm áp phích, là cảnh một đôi tình nhân tay đeo một đôi nhẫn cặp, mặt nhìn về phía đối phương mỉm cười ngây ngô, cậu thoáng dừng lại bước chân rồi lôi kéo Bách Hợp đi vào trong cửa hàng.

Thời tiết thật sự rất nóng, có thể vào trong cửa hàng hưởng tí máy lạnh cũng rất được, bởi vậy cậu muốn vào trong tiệm Bách Hợp đi theo sau cũng không phản đối cùng tiến vào, chủ cửa hàng nhìn thấy có khách ghé thăm tinh thần lập tức phấn chấn lên, ở đây bán các loại trang sức bạc đủ loại kiểu dáng đều được các bạn học sinh yêu thích, ngoại trừ dây chuyền tình nhân, vòng tay tình nhân cùng với các loại bông tai được tặng làm quà tặng ra, còn có nhẫn cặp tình nhân, các loại trang sức bạc này bề ngoài rất tinh mỹ, giá cả cũng không đắt, ngay cả học sinh cấp 3 cũng có thể mua được, vì thu hút khách hàng trong cửa hàng còn triển khai chương trình mua một cặp nhẫn tình nhân sẽ miễn phí hỗ trợ khắc tên bằng chữ cái đầu tiên viết tắt của tên tiếng anh của hai người lên, Phong Ninh cũng muốn.

Cậu cũng không phải không có tiền mua các loại trang sức đắt đỏ như kim cương các loại chẳng hạn, có điều những vật kia lúc này so với tâm ý của cậu đều không đáng nhắc tới. Sau khi đo xong kích thước ngón vô danh của hai người, cậu rất nghiêm túc chọn lựa một kiểu dáng tạo hình đơn giản hào phóng trân trọng đem tên của hai người phân ra khắc trên mặt nhẫn, chủ cửa hàng đưa cặp nhẫn vào bên trong gia công, cậu có chút sốt ruột thập thò nhìn vào bên trong xem tình hình, Bách Hợp yên tĩnh ngồi trên ghế bên cạnh cậu, cậu ngẫu nhiên quay đầu nhìn vào Bách Hợp cười ngây ngô hai tiếng, lại quay đầu nhìn vào bên trong ngóng tiếp.

Đợi đến lúc chiếc nhẫn đã khắc tên xong, cậu thận trọng ngồi xổm trước mặt Bách Hợp, nắm tay cô trong lòng bàn tay mình, cậu có chút khẩn trương, trên cánh mũi cao thẳng lấm tấm mồ hôi, lúc này bàn tay cầm chiếc nhẫn kia còn hơi run đấy, cậu cười khan hai tiếng, cầm chiếc nhẫn nhỏ trong lòng bàn tay mình đưa đến bên hông chà chà, lại lần nữa cẩn thận từng li từng tí đẩy vào tới giữa ngón tay Bách Hợp, giờ khắc này ánh mắt cậu chăm chú gần như có chút thành kính vậy, cậu ngồi xổm trước mặt Bách Hợp, gương mặt trẻ trung vô cùng chăm chú, cái cảm giác này có chút lây nhiễm đến Bách Hợp để cho cô vô thức cũng ngồi ngay ngắn hơn, cậu cẩn thận đẩy chiếc nhẫn vào, quá tình này cậu làm rất chậm, mãi đến khi chiếc nhẫn đã vào sát trong ngón tay thì cậu mới thở phào ngụm khí đang nghẹn trong họng ra, trên mặt lộ ra nét vui sướng.

“Đây chỉ là tạm thời, sau này sẽ mua cái tốt hơn, vợ à, em là của anh, hiện giờ anh đã định em rồi, sẽ có một ngày sẽ đeo nhẫn khác lên tay cho em.” Cậu đeo xong chiếc nhẫn, liếm liếm bờ môi, tay chà chà lên người mình, lúc này mới cầm tay Bách Hợp nâng lên, dùng sức hôn một cái trên ngón vô danh của cô ‘Moa’ một tiếng, cậu cũng không che dấu tình ý của mình, vừa trực tiếp vừa thẳng thắng cùng thành khẩn, chủ cửa hàng nhìn thấy thế cũng che miệng nở nụ cười.

“Đến lượt em.” Phong Ninh bỏ chiếc nhẫn còn lại trong lòng bàn tay Bách Hợp, do dự nắm mãi không chịu buông tay cô ra, vừa dùng khóe mắt liếc qua lén nhìn cô, nhìn thấy cô không có ý định ném đi thì lại ngây ngô cắn môi lén mỉm cười.

Mặc kệ sau này hai người ra sao, nhưng lúc này thái độ nghiêm túc của Phong Ninh làm cho Bách Hợp có chút cảm động, cô tin tưởng giờ phút này Phong Ninh vô cùng nghiêm túc, mặc dù cô không nhất định tin tưởng Phong Ninh sẽ luôn luôn nghiêm túc như vậy, nhưng Bách Hợp vẫn mỉm cười đem chiếc nhẫn có hoa văn giống y chang chiếc của cô đeo vào ngón vô danh của cậu, Phong Ninh toét miệng nở nụ cười, dưới sự xúc động muốn nâng mặt cô lên hôn lên môi cô, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng trêu ghẹo của chủ cửa hàng lại có chút xấu hổ, cậu cũng không muốn người khác nhìn thấy cảnh hai người thân mật, giống như là bảo bối nhỏ sẽ bị trộm đi vậy, Phong Ninh ho khan hai tiếng rồi thanh toán tiền, lúc này mới đeo ba lô dẫn Bách Hợp rời khỏi cửa hàng.

Discussion41 Comments

  1. Phong Ninh không ngờ sẽ không giống như suy nghĩ của Bách Hợp chia tay cô, làm cho kế hoạch của Bách Hợp bị thay đổi. Lần này vì Bách Hợp cậu lại chấp nhận vào trường quân đội theo ý gia đình, cậu cũng dàn xếp cha của Tả Bách Hợp. Bất ngờ nhất là mặc dù xúc động Phong Ninh vẫn giữ gìn cho Bách Hợp.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Ôi. Anh Phong Ninh này cũng đáng yêu đấy chứ. Chẳng biết hai người có nên cơm nên cháo gì không. Nhưng thấy anh PN quyết tâm ghê. Không biết Trần Lạc Lạc lúc nào mới xuất hiện đây?

  3. Đã định là PN vs BH là một cặp dây dưa suốt kiếp nỳ nha. Tớ đoán thế. Mà cũng có khi a í là một phần of Duyên ca. Hóng tiếp chuyện ty of 2ng.hehe

  4. Bạn học PN này cũng dễ thương quá.hi. Mà có vẻ câu chuyện sẽ được thay đổi rồi đó. Thấy PN đã yêu BH sâu đậm lun dòi

    Tks tỷ ạk

  5. Tình yêu tuổi thanh xuân trong sáng thơ ngây mà dễ thương thật, có điều Hợp tỷ thì trầm ổn tội Phong Ninh tự biên tự diễn một mình, cơ mà lúc đeo nhẫn Hợp tỷ cũng có phối hợp làm ảnh mừng cười tít mắt. Nói chung Trần Lạc Lạc là cái gì Phong Ninh là của Hợp tỷ rồi. Hóng chương mới, thanks nhóm dịch nhé!!

  6. Đọc chương này thấy nhẹ nhàng quá. Phong Ninh dễ thương của chúng ta nếu biết trong đầu BH chỉ nghĩ đến việc chia tay, không biết sẽ ntn. Mối tình đầu PN ngây thơ quá

  7. Ôi, đáng yêu quá đi, PN đúng là vừa ngây thơ, vừa cute mà, cứ nghĩ đến cái điệu cười ngây ngô đỏ mặt ấy lại thấy cưng chết đi được í. Đời này định sẵn PN và BH sẽ dậy dưa với nhau cả đời rồi, TLL không có cửa đâu, đừng tới gần anh chị không cẩn thận bị anh cho ăn hành tới bến nhé ;69

  8. Cẩm Tú Nguyễn

    Đọc chương này thấy có nói PN bị thất tình nên đưa vào quân đội, vậy là lúc trước có hiểu lầm gì giữa nguyên chủ và PN không chỉ. Tình yêu học trò thật trong sáng, PN cũng rất trân trọng BH nha, lần này tình cảm PN dành cho BH rất sâu nặng, không biết khi TLL xuất hiện thì sẽ thế nào đây

  9. Ôi, Phong Ninh quá dễ thương, đáng yêu luôn ý! So với chương trước còn cute hơn. Cứ tiếp tục diễn biến như thế này thì Lý Duyên Tỷ sẽ còn phải ghen dài dài nữa đây. ;19 ;19 ;19

  10. Dễ thương thật, đáng yêu chân thành, nghiêm túc cho nên mới khiến bà già hợp mềm lòng nha, kiểu như chiều đứa cháu mình v.

  11. ;93 Thằng bé đáng yêu quá chời gòi phải làm sao? Kỳ này đi học xa nữa, có phải vợ chú không thì chưa nói chắc được nhé?

  12. Phog Ninh đág yêu quá đi Tả Bách Hợp đúg là ngu ngốc mà yêu một người k chỉ yêu người ấy mà còn pải bảo vệ tình yêu của hai người TBH lm đc nhưg cô ấy là ngu ngốc chịu đựg mà lm , nếu cô ấy mà ns cho PN thì mọi chuyện chẳg đi đến bước ấy cho dù muốn chia tay trog tốt đẹp thì cũg nên ns vs nta chúg mk chia tay đi và a bảo gia đình a đừg đến lm phiền e nữa là đc- tuy có hơi hướg ngôn tình nhưg đây là cách giải quyết tốt nhất

  13. PN ca thật dễ thương thực sự ngọt sủng muốn sâu răng luôn mà a
    Sắp tới yêu xa làm sao Phong ca chịu nổi đây~~~

  14. Hơ hơ, tội nghiệp cho PN lắm à nha, nhưng mà thứ lỗi chớ ta có biết cũng chả làm chi được a, cái trải cuộc sống làm cho Hợp tỷ đách thể nào nhây được nữa nha
    Thắp nén nhang cho chú ;97

  15. Chắc điều kiện PN vào quân đội là nhà ko dk phản đối quan hệ của a với BH. Cảm động trước tình cảm chân thành của a chàng.

  16. Hàn Thiên Anh

    Phong Ninh đáng yêu quá, chết mất thôi, không biết đây có phải là một mảnh của Lý Duyên Tỷ ko nhờ

  17. Chuyện tình cứ thế nhẹ nhàng và tiếp diễn, hi vọng Phong Ninh sẽ trưởng thành hơn để bảo vệ Bách Hợp.

  18. má ơi, PN đáng yêu quá thể đáng. Không hiểu PN của mình đang ở đâu? ;69

    Thực ra Tả Bách Hợp nếu tính cách ko nhút nhát, thì sẽ ko chia tay PN như vậy, để rồi lại còn bị cha bán cho nta làm vợ. Có thể 2 ng cũng sẽ ko đi đến được với nhau, nhưng ít nhất cuộc đợi Bách Hợp cũng sẽ khác, cũng sẽ ko đến mức phải trả giá cho 1 ng khác sống lại cuộc đời hộ mình. haizz

  19. thế giới này có vẻ ngọt ngào,tình cảm quá nhỉ,hoàn toàn khác với mấy chương trước toàn báo thù rửa hận ghê gớm. Nhiệm vụ lần này cũng ko khó,BH có thể tự mình hoàn thành dễ dàng. PN nếu vẫn chung tình với BH kiểu này thì kết cục truyện sẽ là happy ending của 2 người rồi. Hóng chờ cặp đôi dễ thương này

  20. Đáng yêu qýa đi t cũng muốn được gặp một ngyoừ như vậy nhưng có lẽ gaqpj nhau cubgx sẽ chỉ giống nguyên chủ thôi ;29 ;50 .
    – Thật sự rất cảm ơn edit và beta rata nhiều ;56 u ;61

  21. Phong Ninh đã thật sự yêu Bách Hợp rồi, dù Bách Hợp có muốn rời xa thì chắc chắn PN không đồng ý đâu. Mình cứ thấy nghi ngờ khi nhiệm vụ này đơn giản như thế, không biết cha của nguyên chủ có làm ra chuyện gì nữa không, vị nữ chính trọng sinh kia sẽ thế nào.

  22. PN theo cái đà nãy chắc sẽ thực sự yêu và đến vs BH mãi luôn í . Sau này chắc sẽ đụng độ bà TLL gì ấy. Ta mong chờ quá

  23. Cứ nha này thì kiểu gì cuối truyện bách hợp cũng bị trần lạc lạc tranh giành phong ninh cho coi ;50
    Phong ninh à tại sao lại dễ thương thế chứ cướp mất tim mị rồi ;69

  24. Ta là người không thể nào chịu nổi trước soái cả ngốc ngốc dễ thương như ;89 phong ninh. Kế hoạch cảu bách hợp đang từng bước đi lệch khỏi quỹ đạo rồi. ;69 mong chờ những cảnh ngọt ngào ngot sâu răng cảu hai anh chị.

  25. chết mất thôi, Phong ninh kute quá thể, mấy thế giới trước toàn kiểu máu chó, ức chế, báo thù rửa hận thế giới này bù đắp phần nào con tim mỏng manh yếu đuối của ta. Nguyên chủ là người đi cùng phong ninh trong qua trình anh trưởng thành để rồi người đi đến cuối cùng mới là trần lạc lạc, thương nguyên chủ.

  26. Phong Ninh moe moe anh làm trái tim tui loạn nhịp rồi. Nhưng đáng tiếc cho anh Bách Hợp đã có Tỷ ca rồi nên chị không động lòng đâu

  27. Anh Ninh làm trong lòng em cũng như có có mèo nhỏ đang cào loạn í. Kiểu người như anh ai mà chả muốn một lần cùng yêu đương chớ. Cơ mà mình cảm giác trong khoảnh khắc nào đó, có lẽ BH cũng muốn tiếp tục với PN, tiếp tục tuổi trẻ của hai người.

    Cảm ơn editors <3

  28. Bao giờ mới gặp được PN của tui đây, vi diện này ngọt đến sâu răng luôn Nhiều khi muốn đá anh nam chính đi xa thật xa
    Thanks editor nha

  29. PN rơi vào hố của BH rồi. haha khí chất của BH đến LDT còn bị chinh phục nói chi 1 thanh niên mới lớn như PN nhỉ? kkk đọc phần này thấy ngọt ngào quá. thật đáng yêu. ko rõ sau này sẽ ra sao nhưng có lẽ PN sẽ ko bị thay đổi đâu nhỉ ;93

  30. Tuyết Ảnh Nhi

    BH lần này làm cô nữ sinh vườn trường, vật hy sinh đầu tiên đệm cho câu chuyện của TLL vs PN. Tuổi trẻ thật tốt, PN 17t làm gì cũng kế hoạch, còn BH tuy mã ngoài trẻ tuổi nhưng thật chất là bà cô già sống hơn 1000 năm r nên thừa biết PN đang nghĩ gì. Ta ngóng xem BH làm ntn để khiến PN thay đổi k còn trẻ trâu bỏ học chạy theo tiếng gọi của tình yêu đây.

  31. đọc mấy chương này nhẹ nhàng làm mình yêu đời theo PN và BH.chắc PN ám BH suôt đời lun roi.cầu mong là z

  32. bài hát muon muon mau

    PN đang yêu quá đi mất lại có chút gù đó giống LTC hazzzzz nhưng hình như PN không phải là thất tình của LDT thì phải

  33. Quá dễ thương luôn. Lâu mới thấy một chút không khí tình yêu thủa ban đầu đẹp nồng nhiệt vậy.
    Thanks các bạn chủ nhà

  34. thế giới này có vẻ ngọt ngào,tình cảm quá nhỉ,hoàn toàn khác với mấy chương trước toàn báo thù rửa hận ghê gớm. Nhiệm vụ lần này cũng ko khó,BH có thể tự mình hoàn thành dễ dàng. PN nếu vẫn chung tình với BH kiểu này thì kết cục truyện sẽ là happy ending của 2 người rồi. Hóng chờ cặp đôi dễ thương này

  35. Anh Ninh làm trong lòng em cũng như có có mèo nhỏ đang cào loạn í. Kiểu người như anh ai mà chả muốn một lần cùng yêu đương chớ. Cơ mà mình cảm giác trong khoảnh khắc nào đó, có lẽ BH cũng muốn tiếp tục với PN, tiếp tục tuổi trẻ của hai người.

  36. Mối tình đầu thuở học sinh ngây thơ, hồn nhiên như vậy khiến Bách Hợp lòng dù có cứng rắn đến đâu vẫn phối hợp theo các kế hoạch của Phong Ninh.

  37. A ngủ với nhau rồi, Phong Ninh quân tử vãi…., anh yên tâm vào quân đội đi, chị hợp sẽ đợi anh, dễ thương chết mất, tuổi trẻ cuồng nhiệt, tình cảm lưu luyến của Phong Ninh yêu chết mất….

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: