Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 691+692

6

Chương 691: Nhiễm Bệnh Nhẹ

Edit: Thu Hang

Beta: Tiểu Tuyền

Ô Lễ đột nhiên cảm giác được một trận lạnh như băng dồn dập tới, cảm giác tựa như có người nắm lấy trái tim hắn dùng sức mà nắm, tế bào toàn thân đều đang gào thét – chạy mau! Loại cảnh báo điên cuồng của giác quan thứ sáu này từ trước tới nay chưa bao giờ sai, một hồi trước hắn cảm giác loại thâm trầm đáng sợ này là khi thiên kiếp đánh xuống nhất trọng lôi kiếp cuối cùng. Khi đó hắn nghĩ rằng mình không qua nổi, cho là mấy nghìn năm tĩnh tu sẽ bị huỷ hoại trong chốc lát, cho là từ đó sẽ hồn phi phách tán, sự nản lòng thoái chí không thể kháng cự.

Nhưng hiện tại đối mặt với một thiếu niên còn chưa tới nhược quán, vì sao lại có cảm giác phức tạp giống thư lúcđó?

Hắn còn không kịp ngẫm nghĩ khoé mặt chợt loé lên một bóng dáng mơ hồ.

Tựa như chỉ một cái chớp mắt sau đó, rồi lại như qua thật lâu, hắn mới nghe được một thanh âm nho nhỏ “loong coong …”

#####

Từng đợt xóc nẩy đánh thức nàng từ trong giấc ngủ mê man. Ninh Tiểu Nhàn còn chưa mở mắt, còn chưa cảm giác được mình ngồi trong xe ngựa đang di chuyển.

Chiếc xe ngựa này không như xe mà Dung Lâm phủ phái đi hội đèn lồng, trên cửa xe còn có mấy chỗ bị tróc sơn, trên ghế cũng có hai cái lỗ, chăn phủ trên người nàng bất quá cũng chỉ là chăn bông bình thường, nhưng lại hơn ở chỗ rộng rãi, ít nhất phải đủ cho bảy tám người đồng thời ngồi nằm trong đó.

Nàng quay đầu liền thấy thân ảnh quen thuộc đang cuộn trong góc, không khỏi ngơ ngẩn. Tiểu tử này, lúc nào cũng thực hăng hái.

“Hoàng Phủ Minh!” tiểu tử này sao vậy?

Hắn nghe tiếng nhẹ giật mình, lại không ngẩng đầu lên.

Ninh Tiểu Nhàn từ trên giường bò xuống, vịn vách xe dịch tới chỗ hắn “Ngươi sao thế?”

Giọng nói của Hoàng Phủ Minh khẩn trương “Đừng tới đây! Thân thể tỷ yếu, không thể lây bệnh được” Vừa dứt lời lại ho thêm hai tiếng.

Ninh Tiểu Nhàn đứng lại, thấp giọng nói “Ngươi ngẩng đầu lên”

Hoàng Phủ Minh quả nhiên chậm rãi ngẩng đầu. Lúc này nàng mới thấy rõ, sắc mặt tiểu tử nàyđỏ hồng, hô hấp ồồ dồn dập, tựa vào buồng xe thân thể cũng không thể thẳng lên được, hiển nhiên cực độ khó chịu, có điều thần trí lại hoàn toàn thanh tỉnh.

Nàng suy  nghĩ một chút hỏi “Chúng ta đang ởđâu?”

Hoàng Phủ Minh hừ một tiếng nói “Họ Ô khốn kiếp kia không có giết chúng ta, ngược lại hạ cấm chế trên người, muốn đem chúng ta đưa ra tiền tuyến. Cái này có thể hiểu được, đã biết ta là con trai độc nhất của Kính Hải vương, nên không dám đối với ta hạ sát thủ”

Bọn họ bị bắt rồi? Ninh Tiểu Nhàn lắng tai nghe, nhưng tựa hồ xe ngựa này bị bày kết giới, nửa điểm âm thanh nàng cũng không nghe thấy, chỉ cảm giác được xe chấn động.

Nàng cắn môi nói “Những bộ hạ kia thế nào?”

Hắn chậm rãi nhắmnói “Đã chết, mấy người khác bị nhốt trong xe khác, đại khái đến lúc thì sẽ cùng nhau hành động.

Ninh Tiểu Nhàn thở dài nói “Ngươi thì sao?” Nhìn bệnh trạng thì bị sốt rồi, nhưng loại bệnh tầm thường này làm sao lại xuất hiện trên người Hoàng Phủ Minh?

Hoàng Phủ Minh lắc đầu nói “Giống như bị ám toán, mới đầu cảm thấy toàn thân như bị côn trùng cắn, rất khó chịu, uống đan dược cũng không có tác dụng. Chỉ sợ là do tiểu quỷ bị ta tiêu diệt trong lầu. Hắc hắc, ta đây cả ngày đánh nhạn, lại bị nhạn mổ mắt”

Ninh Tiểu Nhàn nhớ tới lúc hắn vuốt ve tay cô bé, không để cho sâu lông cắn nàng, chỉ sợ là chọc hoạ vào lúc đó. Mặc dù nàng không thích tà khí trên người Hoàng Phủ Minh, nhưng hắn nhiễm bệnh chung quy cũng là bởi vì cứu nàng, hiện tại hai người dù sao cũng cùng chung hoạn nạn, lập tức vịn vách xe tiến tới chỗ hắn. Hoàng Phủ Minh vội vàng lên tiếng ngăn cản “Đừng tới đây, sợ là sẽ lây bệnh. Bệnh này rất kỳ quái, ngay cả ta cũng không chịu được, ngươi làm sao có thể chống chọi?”

Ninh Tiểu Nhàn bĩu môi nói “Dù sao cuối cùng cũng chết, sớm hay muộn có gì khác nhau?” Rốt cuộc đi tới bên cạnh hắn ngồi xổm xuống. Hoàng Phủ Minh cảm giác mát mẻ của cánh tay mềm mại sờ lên trán mình, hỗn loạn đang đốt cháy đầu hắn chợt nhẹ đi.

Nhưng Ninh Tiểu Nhàn lại nhăn mi lại. Chỉ thấy da thịt dưới tay nóng hổi, giống như có thể rán trứng gà, sắc mặt hắn ửng hồng, đôi môi khô nứt, thân thể nhỏ co quắp, hiển nhiên là sốt cao không dứt. Nhưng bệnh này biểu hiện rất kỳ quặc, đừng nói Hoàng Phủ Minh, chỉ cần là tu sĩ tầm thường, khi đã tu đạo thì nửa đời cũng sẽ không lây dính chứng bệnh sốt rét này.

Nàng cho hắn ăn mấy viên thuốc, lẳng lặng đợi. Không ngoài dự liệu, bệnh trạng của hắn không có giảm bớt.

Như vậy, đây không phải bệnh rồi, nếu không dược vật của Ẩn Lưu sao lại không có hiệu quả?

Ban đầu Hoàng Phủ Minh dùng tay vuốt ve tay cô bé bán hạt dẻ rang đường như thế nào? Nàng suy nghĩ một chút, đưa tay phải của hắn ra kéo áo lên nhất thời sợ hết hồn

Tay hắn vốn thon dài, hiện tại lại đỏ lòm ướt át, đỏ tươi giống như màu máu người. Nếu nhìn kỹ hơn nữa trên da cơ hồ thấy được hoạt động phía dưới, giống như nước đang chảy qua, lại giống như có vật gì đó đang ngọ nguậy, gặm máu thịt hắn.

Hắn rốt cuộc dính phải cái quỷ gì? Ninh Tiểu Nhàn suy nghĩ một chút, đưa tay ra đỡ lấy đầu hắn.

“Tỷ tỷ?” Hoàng Phủ Minh mở ra đôi mắt bị đốt cháy tớiđỏ lên, mặt tràn đầy nghi vấn.

“Buông lỏng một chút” nàngđảo mắt trên mặt hắn, phát giác mí mắt hắn có đường tơ hồng giăng khắp nơi.

“Sợ là có ký sinh trùng” Nàng lấy muôi ngọc lấy ít thuốc dán vào lòng bàn tay hắn, nhẹ nhàng bôi đều.

Dược vật có hiệu quả rất nhanh, chỉ trong chốc lát biến mất không thấy, hiển nhiên là bị da thịt hấp thu toàn bộ. Hoàng Phủ Minh chỉ thấy trên tay truyền tới cảm giác căng thẳng.

Ninh Tiểu Nhàn lấy răng nanh ra, rạch một đường trong lòng bàn tay hắn. Nàng hạ đao rất sâu, vết cắt sâu non nửa tấc, vết thương như vậy nhưng lại không có nửa giọt máu chảy ra. Đây chính là hiệu quả của thuốc cao vừa bôi.

Nàng ngẩng đầu, hướng Hoàng Phủ Minh nói “Sẽ đau một chút, ngươi cố  nhịn”

Hắn lười biếng nói “Chút đau này đã là gì, tỷ chỉ cần chú ý làm làđược”

Ninh Tiểu Nhàn nắm lòng bàn tay hắn, dùng sức nặn. Vết thương hé ra, da thịt bên trong lật ra, lộ ra hoa văn đỏ lòm. Lòng bàn tay chính là chỗ mềm mại nhất trên thân người, cảm giác thần kinh cũng phong phú nhất, nhưng quả nhiên ngay cả lông mày Hoàng Phủ Minh cũng không nháy một cái, phảng phất như không phải tay của hắn.

Hai người nhãn lực vô cùng tốt, lập tức thấy trong vết thương loé lên những đường tơ màu đỏ dày đặc, kiểu dày đặc mà làm cho người ta vừa nhìn thấy đã thấy da đầu tê dại. Nàng đẩy càng mạnh những tứ dây tơ hồng này luồn cúi vào trong cơ thể càng nhanh.

Hoàng Phủ Minh trố mắt nhìn “Cái gì vậy?” Loại sinh vật không rõ chủng loại này lại ở trong thân thể bò qua bò lại, làm cho hắn cũng thấy sợ nổi da gà.

Ninh Tiểu Nhàn không đáp, từ trên người lấy ra vài loại thuốc bột màu sắc khác nhau, tất cả đều đem sát vào vết thương, cẩn thận quan sát mọt lát, phát hiện những sợi tơ hồng này rất bướng bỉnh, những loại thuốc này đối với chúng căn bản là không có hiệu quả.

Kiến thức của nàng vẫn còn quá thiếu, nếu Trường Thiên ở chỗ này, đoán chứng sẽ đoán được từ triệu chứng của Hoàng Phủ Minh. Chẳng qua nếu hắn ở chỗ này không đem một chưởng đập chết Hoàng Phủ Minh đã là không tệ rồi, còn có thể chữa bệnh cho tên này? Trên mặt nàng nhịn không được nổi lên vẻ sầu muộn.

Lúc này Hoàng Phủ Minh càng thêm bất lực, mí mắt rất nhanh khép lại. “Đừng ngủ” nàng nhẹ nhàng lắc bờ vai hắn “Ngủ thiếp đi chưa chắc đã tỉnh lại được, loại trùng độc này có chút ác liệt”

“Trùng độc?” trong mắt Hoàng Phủ Minh lộ ra hai phần mê man, nhưng hồi lại tinh thần nói “Tỷ từ từ nghiên cứu, ta hiện tại không khó chịu, tạng phủ ngược lại có chút ấm áp”

Ninh Tiểu Nhàn kinh ngạc một chút, thất thanh nói “Ngươi nói cái gì, tạng phủ có chút ấm áp?”

Thanh âm Hoàng Phủ Minh mang theo nồng đậm cảm giác buồn ngủ “Ừ, giống như ngâm mình trong nước nóng, có chút thoải mái”

Một ý niệm thoáng qua trong đầu nàng, nàng không nhịn được rùng mình.

“Chẳng lẽ là …” nàng lẩm bẩm một chút, sau đó tinh tế rải một vòng phấn vụn quanh Hoàng Phủ Minh, vừa vặn đem hắn vây ở giữa, sau đó lấy ra một hạt châu, để hắn ngậm trong  miệng.

Hạt châu vừa vào miệng, khí hàn dồi dào lập tức tràn ra, khiến Hoàng Phủ Minh giật mình, người như rớt vào hầm băng, trong nháy mắt từ da tới phủ tạng đều như đông lạnh, tựa hồ như cả cốt tuỷ cũng kết băng! Cứ như vậy qua mấy hơi thở, bờ môi hắn biến thành màu tím, ngay cả hơi thở cũng toả ra băng hàn.

Nhưng như vậy cơn buồn ngủ cũng bị đông lạnh hơn phẩn nửa, Hoàng Phủ Minh không thấy kinh sợ mà lấy làm mừng, bởi vì giờ phút này hắn nội thị đã thấy những sợi tơ trùng độc nhỏ li ti cũng bị đông lạnh, run rẩy lên, chuyển động chậm lại, hiển nhiên rất không thích nhiệt độ thấp, nhưng lại không có chết.

Hắn chậm rãi mở mắt, thấy Ninh Tiểu Nhàn từ trong ngực lấy ra một bình ngọc trắng, mở nút lọ, đổ ra hai giọt chất lỏng màu hồng ra đĩa ngọc, đặt bên vết thương của hắn, một mùi tanh nhàn nhạt toả ra. Hoàng Phủ Minh ngạc nhiên nói “Máu?”

Ninh Tiểu Nhàn hết sức chăm chú theo dõi tay hắn. Chỉ thấy từ vết thương trong lòng bàn tay hắn một trận ngọ nguậy. Lại nhìn kỹ, thật ra không phải da thịt hắn vận động mà là những trùng độc mảnh như sợi tóc đang lớp sau đẩy lớp trước, bồi hồi tiến về miệng vết thương, rồi bắt đầu hướng đĩa ngọc phóng tới, giống như không cách nào kháng cự vài giọt máu kia.

Quái trùng màu đỏ, di động tạo nên vết đỏ quanh co trên đất, từ lòng bàn tay Hoàng Phủ Minh nối nhau đi tới trong đĩa ngọc, có những con rời hàng ngũ nhưng lại bị thuốc bột nàng rắc trên đất ngăn trở, cuối cùng vẫn bò lại đội ngũ.

Hoàng Phủ Minh ngạc nhiên nói “Đây là máu gì?”

“Máu Kim Kê” Ninh Tiểu Nhàn mắt cũng không ngẩng lên, xác định máu đối với hồng trùng độc hữu dụng, dứt khoát đem bình ngọc đặt bên cạnh đĩa “Kim kê là khắc tinh của trăm tà, trùng độc tầm thường gặp thấy đều mãnh liệt tránh xa. Song đối với loại trùng độc này mà nói, trời sinh lại là mồi nhử tuyệt hảo”

Máu trong đĩa chỉ có vài giọt, đối với trùng độc vốn đông đúc mà nói thì quá ít, liếm hết cả đĩa cũng không đã ghiền, lúc này ngửi thấy trong bình ngọc còn máu kim kê, lập tức quay đầu bò đi vào. Chỉ một lúc sau, từ vết thương trong lòng bàn tay Hoàng Phủ Minh không còn trùng leo ra nữa, đoán là đã bị dụ hết ra ngoài.

Nàng cẩn thận đem nắp bình đậy lại, lúc này mới thu vào, lại nói “Thứ ngậm trong miệng ngươi là nội đan trong đầu Thiên Ngô đạo hạnh bảy trăm năm, thuộc tính băng hàn. Bình thường ta đều dùng nó để ướp rượu. Những thứ sâu trùng thường không thích đông lạnh, máu kim kê lại dương khí mười phần, đối với chúng giờ phút này mà nói chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, cho nên căn bản là sẽ bị dụ đi ra” Hoàng Phủ Minh liếc mắt, nàng làm như không thấy “Nếu ta đoán không sai, đây chính là độc trùng cổđại cực kỳ khó đối phó tên là …. Dạng Trùng”

Lời vừa nói ra, ánh mắt Hoàng Phủ Minh cũng chớp động “Đây chính là Dạng Trùng”

Chương 692: Trừ Bỏ Độc Trùng

Cũng không phải là hắn kinh hãi, chỉ là vật này hiện tại không có người nào biết rồi, nhưng nếu đặt ở hơn một vạn năm trước, vậy thì sẽ làm cho người nghe biến sắc.

Nếu bàn về dạng độc phát mãnh liệt, tỷ lệ chết cao, trừ bệnh dịch thì đáng sợ nhất chính là dạng trùng. Thời điểm vật này xâm nhập vào người, vô tri vô giác không bị phát hiện, đợi đến khi nó phát ra, thân thể con người lại sốt cao không  ngừng, trong người bức bối não ngây ngất, bệnh trạng lại bị nhầm lẫn với phong hàn hoặc nhiệt, dùng thuốc sai lầm, làm trễ nải thời gian trị liệu, bệnh nhân thường thường sẽ chết.

Người ta thường hay nói bốn chữ – biệt lai vô dạng. Thời cổ loài người sẽ thường hỏi thăm lẫn nhau “Trên người của ngươi không có bệnh Dạng Trùng chứ?” Nếu đối phương nói có, mọi người liền quay đầu bỏ chạy. Chẳng qua đến ngày nay, những lời này lại trở thành lời hỏi thăm thông thường.

Nếu chỉ có vậy thì cũng không phải vấn đề phiền não quá lớn với người phàm. Đáng sợ hơn chính là hơn vạn năm trước xuất hiện một kẻ có quyền thế, chuyên sử dụng và phát triển các biện pháp chăn nuôi cổ trùng. Trải qua phương pháp của hắn, cổ trùng sẽ nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân, nuôi thả ấu trùng trên thân thể địch nhân, sau đó cắn nuốt linh lực, mang tới phiền toái vô tận cho người tu tiên, Ninh Tiểu Nhàn không hề nghi ngờ chút nào rằng dạng trùng trong thân thể Hoàng Phủ Minh đến từ một chi này, nếu không làm sao có thể trên thân thể hắn làm xằng làm bậy? May là phát hiện sớm một bước, Hoàng Phủ Minh nói tạng phủ ấm áp, chính là thời điểm dạng trùng bắt đầu tấn công vào tạng phủ.

Những con trùng độc này có khả năng tiết ra thuốc tê, khiến cho nội tạng con mồi tê dại, khiến cho thân thể có cảm giác thư thái, chờ con mồi có phản ứng thì nội tạng cơ hồ đã bị ăn sạch. Cứ như vậy qua nửa canh giờ, dạng trùng sẽ xâm lấn não bộ bắt đầu gặm cắn tuỷ não, bệnh nhân lúc này sẽ không còn khả năng suy nghĩ, hai canh giờ sau khi bị lây nhiễm sẽ chết đi trong trạng thái hết sức an tường.

Loại vật nhỏ này một khi nhiễm phải, cho dù người tu tiên có thể nội thị cũng không có biện pháp hiệu quả để trong thời gian ngắn đuổi hết bọn chúng ra ngoài, bình thường hùng hoàng, thanh độc đan, thậm chí cả vận công bức độc đối với chúng đều không có tác dụng. Nếu không phải trên người Ninh Tiểu Nhàn có máu Kim Kê có tác dụng trừ tà, hiện tại cũng sẽ luống cuống bó chân tay, chỉ có thể ngồi xem Hoàng Phủ Minh bị thứ sâu này ăn sạch sẽ.

May là nàng có, nàng xử lý vết thương cùng dạng trùng cực kỳ cẩn thận, không dám để chúng dính vào da.

Hai người đợi một lát, vết thương trong lòng bàn tay Hoàng Phủ Minh không có dạng trùng leo ra nữa. Hắn thở phào nhẹ nhõm “Đều ra hết rồi?”

Ninh Tiểu Nhàn nói “Chưa chắc”. Nàng đưa tay lật mắt hắn kiểm tra. Hoàng Phủ Minh vẫn buồn ngủ, lúc này mới miễn cưỡng mở mắt cười nói “Còn nữa?”

Kẻ này cũng thật không đem tính mạng mình coi trọng. Ninh Tiểu Nhàn trừng mắt liếc hắn một cái mới nói “Trên mí mắt vẫn có tia máu, có thể dạng trùng vẫn chưa lấy ra hết. Có thể kháng cự lại dụ hoặc của máu Kim Kê, sợ rằng còn núp trong thân thể ngươi là mẫu cổ. Ngươi nội thị xem có thể phát hiện ra nó không?”

Hoàng Phủ Minh nhắm mắt ngưng thần, qua một lúc lâu mới chậm rãi mở mắt nói “Vật này cũng thật giảo hoạt, che giấu rất sâu, nội thị qua lại đều không tìm được nó. Nếu không phải nó vừa nhúc nhích, sợ rằng thật sự đã bị nó lừa. Hiện tại đã xác minh được, nó trốn ở ngay mạch chủ”. Thứ này có cùng màu sắc với máu, thân mình lại mịn, cho dù dùng thần niệm quét qua cũng dễ dàng bỏ qua.

Ninh Tiểu Nhàn ừ một tiếng nói “Như vậy thật kỳ lạ. Ta từng coi qua cổ thư ở Ẩn Lưu, dạng trùng mẫu thường thích trú ở nách, mí mắt hay trên cao hơn ngực. Mẫu cổ này sao lại trốn trong ngực, nó phá lệ cùng kẻ khác bất đồng sao?”

Hoàng Phủ Minh rũ mắt xuống, nhún vai nói “Ai mà biết được?”

Mẫu trùng này bình tĩnh như vậy, nàng nên làm gì bây giờ? Ninh Tiểu Nhàn vừa nghĩ ngợi, ngón tay vừa vô thức gõ theo tiết tấu trên vách xe. Nàng không ý thức được đã học theo thói quen của Trường Thiên.

“Dạng trùng thích ấm thích nóng, cho nên khi tiến vào thân thể người mới khiến cho người sốt cao, tạo cho chúng môi trường thích hợp. Hiện tại người ngươi đã hạ nhiệt tới mức có thể kết băng nước, mẫu cổ này nhất định đã ngẩn đến khó chịu. Chẳng qua thân là đại boss, kiên quyết không nhúc nhích, hơn nữa khẩu vị của nó sẽ tương đối cao hơn, sợ rằng máu kim kê này dụ hoặc với nó chưa đủ lớn” Ninh Tiểu Nhàn trầm ngâm nói “Mặt khác, có thể nó cũng rất lười nhác, muốn từ ngực bò tới bàn tay, lộ trình này đối với dạng trùng mà nói cũng khá là dài”

“Ừ” độc trùng trên người đã trừ bỏ hơn phân nửa, vệt đỏ trên mặt Hoàng Phủ Minh đã giảm đi rất nhiều, tinh thần cũng chuyển biến tốt hơn, giờ phút này đã có sức chống đỡ thân thể, tựa vào buồng xe hí mắt ra nhìn nàng. Hiện tại mắt hắn nửa khép nửa mở, khuôn mặt tuấn tú mang theo ba phần bệnh yếu uỷ khuất, thoạt nhìn có mấy phần điềm đạm đáng yêu, hơi thở kiêu căng đầy người tạm thời rút đi, cô nương tầm thường nhìn thấy bộ dạng tươi non này sợ rằng sẽ vô cùng thương tiếc.

Hắn cứ như vậy nhìn thẳng nàng không chớp mắt, nhìn đến khiến cả người nàng không được tự nhiên, nàng không khỏi giận nói “Mắt ngươi không còn chỗ đẹp nào nhìn nữa hay sao?

“Không có” Hắn vẫn không chớp mắt “Nơi này chỉ có tỷ tỷ là nhìn tốt”

Ninh Tiểu Nhàn nghiêm mặt nói “Cởi quần áo”

Tỷ tỷ này của hắn chẳng bao giờ chủ động như thế, chẳng lẽ đột nhiên đổi tính? Sắc mặt Hoàng Phủ Minh từ từđỏ lên, xấu hổ nói “A, cái này, quần … quần cũng cần cởi sao?”

Nàng tức giận “Cởi quần làm gì? Ngươi đem áo cởi ra hoặc mở rộng, ta muốn lấy máu ở bị trí gần tim phổi”

“A, làm ta sợ …” Hắn thoạt nhìn nàng, mở miệng thở phào “Ta còn tưởng rằng …. Quá không thú vị” Dứt lời trên mặt còn lộ ra nụ cười thẹn thùng.

Ninh Tiểu Nhàn nhắm mắt lại, trong lòng thầm đếm “Một, hai, ba, bốn …” Đợi đếm tới hai mươi, tức giận trong lòng mới bớt đi, lập tức mở mắt ra, nhìn quần áo hắn đã mở rộng, lộ ra lồng ngực bóng loáng.

Nhìn từ bên ngoài tuyệt không nhìn ra thân hình hắn tốt như vậy, da thịt bền chắc ẩn dưới làn da, theo hô hấp nhưẩn như hiện, thoạt nhìn tràn đầy sức sống.

Ninh Tiểu Nhàn duỗi ngón tay, bên cạch mạch chủ của hắn ấn nhẹ hai cái “Ở chỗ này?”

Hoàng Phủ Minh ngó chừng hai ngón tay non mềm của nàng, gật đầu.

“Buông lỏng một chút” Ninh Tiểu Nhàn nói một tiếng, sau đó dùng răng nanh ở trên ngực hắn mở ra vết thương dài chừng một tấc.

Hoàng Phủ Minh đột nhiên nhắm mắt hít một ngụm khí lạnh.

“Rất đau?” Nàng vội vàng thu tay lại. Kỳ quái, nàng đã tự giác dùng sức rất nhẹ, chỉ làm rách da hắn, hắn làm sao lại đau tới như vậy?

Nàng cách hắn rất gần. Hầu kết Hoàng Phủ Minh giật giật, lắc đầu “Không đáng ngại”. giọng nói hơi khàn. Bất quá từ sau khi hắn ngã bệnh, giọng vẫn trầm thấp khàn khàn, Ninh Tiểu Nhàn cũng không quá để ý, chỉ lấy ra một hộp thuỷ tinh tinh xảo, bên trong có một giọt chất lỏng màu xanh, sau đó để Hoàng Phủ Minh cầm lấy đặt trên vị trí vết thương trên ngực.

Kế tiếp là một khoảng thời gian dài chờ đợi, mẫu trùng tựa như không phát giác, vẫn co đầu rút cổ không ra.

Trong xe lâm vào trầm mặc, Hoàng Phủ Minh mấy lần muốn mở miệng, lại bị nàng ngăn trở, chỉ sợ kinh động đến mẫu trùng.

Tại thời điểm Hoàng Phủ Minh cơ hồ ngủ thiếp đi, Ninh Tiểu Nhàn lặng lẽ véo ngón tay hắn, hắn nhất thời giật mình tỉnh giấc, thấy từ vết thương trước ngực có vết máu chậm chạp chảy xuống. Không đúng, là bơi xuống, vết máu này so với dạng trùng bình thường thì lớn hơn rất nhiều, nhưng thật ra là nó đang di động một cách tự chủ, hơn nữa là hướng hộp thuỷ tinh bơi qua.

Mẫu trùng rốt cuộc nhịn không được, tự mình xuất động.

Hai người cơ hồ ngừng thở, nhìn nó bò đến bên cạnh hộp thuỷ tinh, dừng lại, sau đó bơi quanh hộp ba vòng, làm như đang thăm dò.

Chẳng qua thanh dịch trong hộp có lực hấp dẫn quá lớn, nó lắc lư bất định một lúc lâu, cuối cùng cũng quyết định, thẳng tắp nhào tới, nhìn cách thức khiến người ta có cảm giác như hổ đói nhào vào dê. Lúc này mới nhìn ra, thân thể nó thật ra thì rất dài, vào trong hộp như phần đuôi với từ trong vết thương lộ ra. Dạng trùng mẫu khó trị nhất là thời điểm nó gặp phải nguy hiểm tuỳ thời có thể đem thân thể gãy lìa thành vài đoạn, mỗi đoạn sau khi có đủ chất dinh dưỡng đều có thể biến thành một dạng trùng mới. Vì vậy thời điểm đối phó với nó, phải đem cả đầu và đuôi đều dụ ra, nếu không để gãy lìa một phần trong thân thể thì hậu hoạn vô cùng.

Không cần Ninh Tiểu Nhàn dặn dò, Hoàng Phủ Minh đợi nó tiến hết vào trong hộp mới nhanh chóng khép nắp hộp lại. Qua một hồi lâu cái hộp vẫn im ắng, vật này lại không có giãy dụa. Hoảng Phủ Minh cảm thấy hứng thú nói “Tỷ tỷ, ngươi cho nó ăn cái gì, nó cư nhiên lại an tĩnh như vậy?”

“Đó là máu huyết Kim Thiềm ba chân mấy nghìn năm đạo hạnh. Bên ngoài đều là vạn kim khó cầu. Ta cũng chỉ có không đến vài giọt” Ninh Tiểu Nhàn buồn bực nói, máu huyết này là lấy từ Kim Thiềm trông coi Thiên Thực Viên, dùng cho Yêu Sọ khiến cho địch nhân khóc lớn không ngừng, để chỗ này bất quá chỉ để dụ dỗ sâu xuất động, thật phí của trời. “Bởi vậy người chết vì tài (tiền), chim chết vì ăn. Mẫu trùng này không bị máu kim kê dụ hoặc, như vậy phải dùng thứ tốt hơn, với lực hấp dẫn của máu Kim Thiềm, chẳng phải có thể kéo nó ra hay sao? Chẳng qua là Kim Thiềm này đạo hạnh tinh thân, mẫu trùng muốn tiêu hoá hết giọt máu này, đoán chừng phải mất thời gian nửa tháng, trong thời gian đó, nó sẽ không tác quái”

Hoàng Phủ Minh nghe nói chậc chậc mấy tiếng. Ninh Tiểu Nhàn lo lắng trong máu hắn vẫn còn trứng dạng trùng, cho hắn uống đan dược, lại giám thị thêm nửa canh giờ, thấy không có dị trạng lúc này mới yên tâm. Khi Dạng trùng phát bệnh mãnh liệt, trong nửa canh giờ trứng sẽ được ấp nở, vì vậy trong vòng một canh giờ hắn không có phản ứng, chính là đã an toàn.

Trong Đăng Lâu, Hoàng Phủ Minh giết chết chỉ là một cô bé người phàm, thật có khả năng nuôi độc trùng viễn cổ? Tuy nói người không thể xem về ngoài, nhưng nàng vẫn thấy ngoài ý muốn.

Lúc này xe ngừng lại. Cửa xe vang lên tiếng gõ nhẹ, có người cung kính nói “Thiếu gia, đã tới”

Thiếu gia? Giọng nói này mới vang lên, Hoàng Phủ Minh đã cảm thấy cuộc đời này chưa bao giờ biết xưng hô này lại chói tai đến thế. Quả nhiên hắn thấy Ninh Tiểu Nhàn ngồi đối diện bỗng dưng cứng đờ.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt ngưng tụ sương lạnh, gằn từng chữ “Thiếu gia? Hoàng Phủ Minh, ngươi đùa bỡn người rất vui vẻ?”

Hắn lúng túng sờ sờ lỗ mũi “Lúc ấy thân thể ta khó chiu, lại thấy tỷ vừa mới tỉnh lại, không nhịn được muốn đùa một chút … chẳng qua là nói giỡn mà thôi a!”

Ninh Tiểu Nhàn giận đến sắc mặt xanh mét, bộ ngực phập phồng, đưa tay dùng sức gõ trên cửa xe hai cái quát lên “Mở cửa!”

 

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion6 Comments

  1. Hoàng Phủ Minh tại sao trong một thời gian ngắn chỉ ba năm mà lại lợi hại như vậy, ngay cả kiếp tiên cũng bại trong tay hắn. Ninh Tiểu Nhàn kỳ này cực kỳ tức giận. Nàng cứ đinh ninh là mình và Hoàng Phủ Minh bị bắt đi. Thấy hắn ta bị Dạng Trùng xâm nhập cơ thể thì tìm mọi cách cứu hắn, phải xuất ra cả máu của kim thiền quý hiếm. Vậy mà cuối cùng phát hiện hắn lừa nàng.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Cẩm Tú Nguyễn

    Chỉ trong 3 năm ngắn ngủn mà HPM đã có thể đánh bại cả kiếp tiên luôn, cách tu luện này cũng quá biến thái đi. Đang thắc mắc tại sao đánh thắng kiếp tiên mà lại bị bắt, hóa ra là HPM đùa giỡn NTN, NTN tức giận thật sự rồi nha,

  3. Kiếp Tiên cũng không đánh bại HPM. Ta biết mà chỉ là HPM tiến bộ cũng quá nhanh đi, TT lại thêm đối thủ khó nhằn rồi.
    Nhưng HPM quên rằng không nên trêu đùa TN quá đáng như vậy. TN còn lo lắng cho hắn lắm đấy. Chỉ là lần này TN rất giận nên chắc sẽ không dễ tha thứ cho HPM rồi.
    Cảm ơn các nàng đã edit

  4. Chắc Ô lễ tiêu rồi.nên mới trở về chứ nhưng khổ cho nhóc lạu đùa bỡn NTN nnguời giận rồi.mà trùng cổ này ghê quá hết 1 đàn lại cổ mẫu thấy nó di đông giống sán quá cơ.ghê ki.h hồn nhưng TN cũng giải độc cho HPM rồi có phải dạng trùng này liẻn quan tới vô bé hay còn âm mưu nào nữa đấy
    Thanks editor

  5. Biết là HPM sẽ thắng mà, dễ gì với bản lĩnh vài ngày thể hiện trước Nhàn tỷ mà hắn có thể thua, mặc dù chưa biết HPM thắng bằng cách nào thôi, có thể cũng sữ có phản phệ chăng
    HPM quá bí ẩn nên cũng không thể đoán trước được việc gì
    Cuối cùng thì Tiểu Nhàn tỷ cũng có tý khởi sắc rồi, vận động được là tốt rồi
    Đợi chương sau coi có giải thích trận thắng của HPM ko
    cảm ơn các bạn đã edit nha

  6. Biết trước là Ô Lễ sẽ thua mà. Thực lực HPM k lường được. Mà trước giờ đều như thế cả, HPM luôn có những công phu bí ẩn, cảm giác tà đạo sao đó.
    Haizzz. Muốn Nhàn tỷ quan tâm cũng k cần giả vờ vậy chứ, làm thế càng thêm khoảng cách và nghi kị trong lòng thôi. Tks edit

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close