Tận Thế Song Sủng – Chương 33+34

13

Chương 33: Anh chị

Edit: Little Squirrel

Beta: Sakura

Bởi vì có nhiều người ngoài ở đây nên bữa ăn tối đó Đường Nhược và Bạch Thất cũng chỉ uống nước khoáng ăn bánh bích quy có sẵn ở cửa hàng tiện lợi.

Xong xuôi mọi thứ, tầm lúc năm giờ, Triệu Chí Cường nhìn vợ mình dỗ con trai ngủ, bước đến góc phòng tán dóc cùng mấy người Bạch Thất.

“Ba người các cậu định đi chỗ nào?” Hắn trực tiếp ngồi trên một kệ hàng bị đổ.

Trong cửa hàng tiện lợi, đồ có thể mang đi cơ hồ đều bị hai nhóm người mang đi hết, mà phần nhiều nhất chính là do nhóm của Triệu Chí Cường.

Hiện tại sức mạnh của hắn lớn hơn trước kia gấp mấy chục lần, mặc dù tận thế rồi, nhưng so với những người khác mình đã tốt hơn rất nhiều, ít nhất vợ mình cũng còn ở đây, cho nên lúc này thần sắc hắn cũng không có gì tối tăm.

Bạch Thất kéo tay Đường Nhược, ba người ngồi ở trên kệ hàng, cũng không có ý định kết giao: “Chúng tôi đang định đi thành phố A.”

Triệu Chí Cường suy nghĩ, nhíu mày: “Hiện tại khu vực nội thành thành phố H đã thành lồng Zombie rồi, thành phố A là đế đô, nhân khẩu càng thêm đông đúc, đi vào đó không phải là tất cả đều là Zombie ư, như vậy có khác gì đi chịu chết?”

Bạch Thất nói: “Chúng tôi cũng không còn chỗ có thể đi, do có thân thích ở thành phố A, cho nên chúng tôi muốn tới đó xem sao.”

Trong tận thế mà nói, chịu đựng việc thân nhân hai nơi cách trở thế này, không rõ đối phương sống chết ra sao, thật sự là khó khăn nhất.

Triệu Chí Cường tính toán an ủi mấy người Bạch Thất, cũng không biết an ủi thế nào, hắn là người thô lỗ, làm chủ thầu của một công ty trang trí. Nghĩ tới miệng mình cũng không ngọt, không thể an ủi, trực tiếp chuyển đề tài.

Hắn liền nhìn sang Điền Hải nói: “Đứa em trai này của cậu cũng thật không tồi, rất quan tâm tới chị gái, vừa rồi một tấc cũng không rời đi theo phía sau chị gái, sợ cô ấy gặp nguy hiểm, chị em các cậu tình cảm thật là tốt, ban đầu hai vợ chồng tôi cũng tính sinh nhiều đứa. . . . . .”

Hắn nhìn ra được bộ dáng Bạch Thất và Đường Nhược không giống anh em, hiện tại nhìn ở khoảng cách gần, còn nhìn thấy nhẫn đôi trên tay bọn họ, cũng biết bọn họ là một đôi tình nhân nam nữ trẻ tuổi.

Tất nhiên là coi Đường Nhược và Điền Hải trở thành chị em.

Điền Hải ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Triệu Chí Cường một cái, lại quay đầu nhìn Đường Nhược một cái, mấp máy miệng, lại cúi mặt thấp xuống , “Không. . . . . . Không phải là. . . . . .”

Cậu vừa định nói mình với Đường Nhược không phải chị em, đã nghe Đường Nhược nói: “Đúng vậy, quả thật em trai tôi rất tốt với tôi.”

Cô cũng biết chuyện gần đây Điền Hải vẫn luôn che chở sau lưng cô. Do đó cảm thấy đứa trẻ này hết sức hiểu chuyện, cũng biết báo ơn.

Điền Hải giương mắt nhìn Đường Nhược thật nhanh, thấy Đường Nhược cười nhẹ nhàng nhìn mình, cậu há hốc mồm, đỏ mặt lại cúi đầu thấp xuống.

Bạch Thất ở một bên nhẹ nhàng tự nhiên  mở miệng: “Em trai thay anh bảo vệ chị dâu, đó là chuyện phải làm.”

Triệu Chí Cường: “. . . . . .”

Làm sao nghe như ‘ vợ ’ đánh đuổi ‘ bồ nhí ’ chạy mất.

Hắn cảm giác có thể do lúc trước mình nghe đồng nghiệp nói về việc trẻ nhỏ thời nay yêu sớm nhiều quá, mới dẫn đến gần đây gặp chuyện gì cũng bổ não quá độ rồi, cho nên đành ha ha cáo từ ba người, trở lại góc phòng của mình ngồi rồi ngủ.

Triệu Chí Cường vừa đi, Đường Nhược liền hướng về phía Bạch Thất rực rỡ cười một tiếng, mở miệng nói: “Chúc mừng anh Bạch, anh nhiều thêm một em trai tốt.”

Cô đang muốn nhận Điền Hải làm em trai đây.

Ba chữ ‘ anh Bạch’ khiến cho trong lòng Bạch Thất thoải mái hơn chút, ánh mắt anh như mặt nước không dậy nổi sóng, vẫn nắm bàn tay trắng trẻo nhỏ nhắn của Đường Nhược thưởng thức: “Uh, cám ơn em giúp anh thu được đứa em trai.”

Đường Nhược nương theo đó, thúc giục Điền Hải gọi anh chị.

Điền Hải ngẩn người, đỏ mặt, mất tự nhiên gọi anh chị.

Từ nhỏ cậu đã không có mẹ, vì nuôi cậu mà cha hắn đã ra khỏi thôn đi làm từ khi cậu còn rất nhỏ rồi, cậu được gửi nuôi ở gia đình cậu, mặc dù cậu mợ rất tốt nhưng là do cậu mợ không có con, cậu cũng chưa từng cảm nhận cảm giác có anh chị em.

Đứa trẻ không có cha không có mẹ ở trong thôn, dù sao đi học cũng vẫn bị bắt nạt sỉ nhục, cho dù không phải là bắt nạt trên thân thể, thì cũng bị nói ra nói vào. Cho nên mỗi khi nhìn thấy anh chị nhà người ta thì ậu đặc biệt mong muốn mình cũng có một anh hay chị bảo vệ cậu.

Đến tận thế, cho rằng sau khi ba ba mất đi, cậu cũng không còn lại cái gì, nào biết đâu rằng, ngược lại nhiều thêm hai người thân, anh trai chị gái. . . . . .

Hàng năm nghỉ hè, cậu đều sẽ từ quê tới ở cùng cha, mỗi lần đó cha đều sẽ rất cảm khái nói với cậu về Bạch Thất ở tòa 2 khu C.

Ở trong miệng cha, Bạch Thất là một thiếu niên mất đi song thân nhưng vẫn rất cố gắng sống rất tốt. Cha nói, cha ở tiểu khu này lâu như vậy, chẳng bao giờ nhìn thấy cha mẹ Bạch Thất, sau lại từ trong miệng cô giúp việc nhà Bạch Thất lâu năm biết được, từ nhỏ Bạch Thất đã mất đi song thân nhưng đứa nhỏ này vẫn rất kiên cường, lớn lên trong một đại gia đình cũng không có đi sai lệch, ngược lại mỗi lần thi cử đều đứng thứ nhất, hơn nữa còn bằng sức mình thi được danh ngạch du học nước ngoài, chẳng qua là lo lắng ông nội ở nơi này nên mới buông tha cho đại học đó, học ở một trường Bách khoa trong vùng, sau đó khi biết ông nội đã qua đời, lại nghe nói anh ra nước ngoài làm trao đổi du học sinh. . . . . .

Cứ như vậy, trong mắt cậu thì Bạch Thất là một tồn tại để sùng bái, mà bây giờ, mình cứ như vậy trở thành em trai của anh ấy rồi.

Tận thế buổi tối rất lạnh, cũng may vật như chăn này nọ bọn họ không thiếu, lúc trước đã để lại hai cái trên xe.

Nhưng là, muốn hai người một gian phòng thì thật không có.

Mọi người cũng chỉ lấy hàng hóa cản tầm mắt một chút mà thôi. Mà chỗ thực sự nhỏ, Điền Hải bất đắc dĩ phải ngủ ở bên trái Bạch Thất.

Dựa vào Bạch Thất ngủ, Đường Nhược cũng không có chỗ nào không thích ứng, rất nhanh liền ngủ mất.

Gần đây cô sử dụng tinh thần lực tương đối nhiều, sau ban ngày vượt quá giới hạn, thời gian tiến vào không gian cũng giảm bớt rất nhiều, bình thường đều là ngủ không mộng mị. Cũng may thực vật sinh trưởng  trong không gian đều đã tiến vào thời kì sinh trưởng bình thường, không cần ngày ngày ngồi chổm hổm chờ ở đó.

Điền Hải không nhúc nhích ngồi ở bên cạnh Bạch Thất, bị khí tràng cường đại của Bạch Thất ảnh hưởng đến.

Vẻ mặt con cháu thế gia kia, cho dù nghèo túng ngồi trên kệ hàng ở góc siêu thị, vẫn có một loại khí tràng Tây Sơn Minh Nguyệt như cũ.

Toàn thân đều tản ra khí thế ‘ Điền Hải, cậu cút ra xe ngủ cho tôi’.

Điền Hải suy nghĩ một chút, nhìn Đường Nhược đã làm tổ đến trong ngực Bạch Thất, chỉ còn lại có đầu còn lộ ở bên ngoài một cái. Lại nhìn Bạch Thất còn chưa ngủ, sau đó nói: “Anh Bạch, em, em ra bên ngoài ngủ trong xe đây.”

Ở chỗ này làm bóng đèn, thật sự có cảm giác như sẽ bị giết người diệt khẩu.

Bạch Thất nhìn cậu, ‘ ừ ’ một tiếng.

Điền Hải nghe ra một cỗ cảm giác thỏa mãn rất rõ ràng trong giọng nói vân đạm phong khinh kia.

Cho nên, Điền Hải trực tiếp ôm chăn rồi cút.

 

Chương 34: Bạn trai

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, mấy người đã thức dậy thật sớm.

Vợ Triệu Chí Cường đi ra khỏi siêu thị trước tiên, nhìn thấy Điền Hải cũng đã đứng ở bên cạnh xe đang gấp chăn.

Cô thấy đứa bé trai chất phác này, cũng có chút thiện cảm, không khỏi cười nói: “Nhóc dậy sớm thật.” Sau đó lướt qua cậu, đi ra phía sau xe của mình chuẩn bị nước nấu bữa sáng.

Trước bọn họ từ thành phố H đi ra ngoài, bởi vì chồng và em trai đều thức tỉnh dị năng rồi, đồ mang đi cũng rất đầy đủ, hơn nữa bây giờ gần hết cửa hàng tiện lợi đều để cho bọn họ, dĩ nhiên là muốn làm một bữa ăn cho gia đình người ta.

Điền Hải nhìn thấy chị dâu Triệu gia lấy than đá bếp lò ra, chuẩn bị nấu cơm, hỏi có cần hỗ trợ hay không.

Sau khi nhận được câu trả lời có, tự nhiên là giúp cô lấy đồ linh tinh….

Mọi người liên tiếp rời giường.

Triệu Chí Cường lấy khăn lông chấm qua nước, lau mặt cho con trai mình, nhìn thấy Bạch Thất đang cầm bàn chải lấy kem đánh răng, mở chai nước khoáng đổ vào cốc nước. . . . . .

Vừa rồi hắn đã nhìn thấy Bạch Thất rửa mặt qua, hơn nữa cũng chỉ là dùng một chút xíu, hết sức tiết kiệm, nhưng bây giờ chuẩn bị trực tiếp dùng một chai nước cho người ta đánh răng nên rất ngạc nhiên.

“Cậu bạn trai này thật không có gì để nói.” Triệu Chí Cường giơ ngón tay cái lên. Hắn tự vấn mình là làm không được, coi như là con của hắn, hắn cũng không có hào phóng đến mức lấy một chai nước khoáng cho nó đánh răng, lúc trước khi tận thế đã không có, huống chi là sau khi tận thế.

Phải biết rằng hiện tại nguồn nước cũng bị ô nhiễm rồi, dùng xong một chai là ít đi một chai.

Nhìn lại trên người Đường Nhược sạch sẽ, Triệu Chí Cường không khỏi cảm thán, người bạn gái này nuôi cũng quá xa xỉ rồi.

Bạch Thất chỉ kéo kéo khóe miệng, không trả lời.

Chính anh trong ba năm tận thế đã dưỡng thành thói quen, có điều anh thích nhìn Đường Nhược sạch sẽ.

Xoay người kéo Đường Nhược còn đang buồn ngủ bên trong ra ngoài, đưa bàn chải đánh răng và cái cốc lên: “Trước đánh răng, lại dùng nước lạnh rửa mặt, rồi ăn cơm.”

Đường Nhược không biết lời cảm thán vừa rồi của Triệu Chí Cường, vẫn đánh răng như bình thường, dùng khăn lông ướt rửa mặt, lau khô sạch sẽ tay và cổ.

Mọi người rối rít rửa mặt qua loa xong, chị dâu Triệu gia đã bảo mọi người ăn cơm.

Bữa sáng thật ra thì rất đơn giản, chính là nấu nước, sau đó thả mấy gói mì tôm vị hải sản.

Đối với chuyện sáng sớm đã ăn thứ thực phẩm đáng vứt đi như mì tôm này, người theo chủ nghĩa khỏe mạnh như Đường Nhược chỉ yên lặng bài xích trong bụng, cũng cầm lấy chén từ từ ăn.

Người khác tốt bụng nấu bữa sáng cho cô, nếu còn ghét bỏ, không phải là vô cùng không lễ phép sao. Hơn nữa trong tận thế, ăn được mì tôm nóng đúng là chuyện vô cùng khó có được.

Mấy ngày này Bạch Thất cũng hiểu rõ Đường Nhược đối với việc dưỡng sinh khỏe mạnh có một loại chấp nhất, cho nên gắp một ít mỳ trong bát cô sang bát mình, cùng lắm thì sau khi lên xe, để cô uống thêm cốc sữa đậu nành là được.

Nhưng Điền Hải sợ Đường Nhược ăn không đủ no, lại gắp cho cô thêm một ít, “Chị, chị ăn nhiều một chút.”

Đường Nhược: “. . . . . .”

Cậu không nhìn thấy thật ra thì chị cậu ăn một chút cũng không hề hạnh phúc sao?

Đường Nhược trừng mắt nhìn Bạch Thất.

Ánh mắt chỉ anh mới có thể giúp đỡ em kia, khiến cho tâm tình Bạch Thất vui vẻ: “Anh còn muốn ăn thêm chút, tiếc là không còn.”

Đường Nhược lập tức cầm chén bưng đến trước mặt hắn: “Em vẫn còn đây.”

Dùng xong bữa sáng, mấy người Triệu Chí Cường tới cáo biệt Bạch Thất, bọn họ định về quê nhìn xem, hắn nói người ở nơi đó thưa thớt, mấy hộ gia đình đều có lương thực dự trữ, vẫn cảm thấy đi tới đó sẽ an toàn hơn một chút.

Bạch Thất không thể thay đổi quyết định, cũng không có tính toán việc đi cùng đường, nếu có thể anh còn định để cho Triệu Chí Cường mang theo Điền Hải đi cùng luôn.

Xe chia làm hai đường, lúc sau ba người một xe tiếp tục hướng thành phố A chạy.

Bạch Thất lái xe, thấy Đường Nhược ôm bụng, có lẽ do không quen ăn bữa sáng vừa rồi, cho nên nói với Điền Hải ở phía sau: “Lấy balo ở ghế sau cho anh.”

Điền Hải nhanh chóng đưa balo tới.

Bạch Thất cầm lấy balo, trước tiên đặt tay mình vào trong, sau đó nói với Đường Nhược: “Lấy cốc sữa đậu nành bên trong uống cho ấm bụng đi.”

Đường Nhược nhìn vào mắt Bạch Thất, Bạch Thất nói như vậy, cho nên ngay lập tức cô đưa tay vào, lấy ra ba cốc sữa đậu nành nóng hổi từ không gian của mình.

Chia cho mỗi người một cốc.

Điền Hải cầm lấy sữa đậu nành hóa ngốc: “. . . . . .”

Cái này là cái gì, ảo thuật?

Mấy ngày qua mặc dù cậu đều cùng Bạch Thất Đường Nhược ăn cơm trưa cơm tối và vân vân, nhưng chỉ thấy Bạch Thất lấy ra mấy thứ cơm nắm hoặc bánh bao gì gì đó, chưa từng trực tiếp lấy ra đồ ăn nóng.

Nhưng mà kỳ quái thì kỳ quái, cậu cũng không có ý định mở miệng hỏi. Cậu nghĩ, chuyện mà anh Bạch cùng chị Đường không muốn để cậu biết thì chắc cậu không thể hiểu rõ.

Mấy ngày qua cậu đã gặp rất nhiều loại dị năng, đối với việc Bạch Thất có dị năng không gian cùng với dị năng hệ Băng gì đó, cũng thật không có cái gì kỳ quái.

Hơn nữa cậu nhìn thấy Bạch Thất cho phép Đường Nhược lấy sữa đậu nành ra cho cậu, cậu cũng rất cao hứng, bởi vì điều này nói rõ, thật sự Bạch Thất đã tiếp nhận cậu trở thành một thành viên trong bọn họ.

Nếu không chuyện bí mật như vậy, cũng sẽ không nói cho một người ngoài.

Hiện tại tận thế không lâu, trên đường đoàn xe còn có rất nhiều, thỉnh thoảng còn có thể gặp tình huống ngăn đường, nhất là mỗi khi đến một chỗ rẽ cao điểm vào nội thành, đường càng tắc hơn.

Hơn nữa Zombie cũng sẽ càng nhiều hơn, có vẻ cũng theo đuôi xe hơi mà tới.

May mà hiện tại người có dị năng trong đội xe cũng rất nhiều. Gặp phải xe trống chắn ở giữa không cách nào đi qua, người có dị năng hệ Kim sẽ đi qua trực tiếp dời đi, gặp phải mặt đường tình trạng không tốt , dị năng thuộc tính Thổ sẽ sửa lại ngay.

Kỹ năng khi gặp phải Zombie thì càng thêm hoa lệ rồi, Hỏa Lôi Phong Thủy Thổ cái gì. . . . . . Tất cả đều có thể nhìn thấy trên không trung.

Dọc theo đường đi cũng là bình an vô sự.

Ở trong xe, Đường Nhược cũng không có chuyện gì, liền thỉnh thoảng hướng về Zombie phía ngoài cửa sổ xa xa đường cao tốc luyện tập dị năng tinh thần của mình.

Điền Hải cũng rất an tĩnh, thỉnh thoảng nhìn thấy người khác đánh Zombie, cũng sẽ ném lôi cầu của mình ra.

Thời điểm ban đêm, ba người sẽ giống như những người khác, qua đêm trong xe của mình. Dù sao nhiều người, hơn nữa cũng thật sự là bị chen ở giữa đường không ra ngoài được.

Khi qua đêm, Bạch Thất sẽ đổi chỗ ngồi với Điền Hải, để cho anh và Đường Nhược ngồi ở phía sau xe, đắp chăn ngủ, Điền Hải ngồi ở vị trí lái phụ, cũng đắp chăn ngủ.

Hai ngày sau tiếp tục bị ngăn đường, Điền Hải cũng đã đường đường chánh chánh ngồi trên ghế lái, thời gian hai ngày, cậu va va chạm chạm cũng học xong cách lái xe. Cho nên, loại việc nặng này, dĩ nhiên là Bạch Thất giao cho cậu.

Dù sao hiện tại lái xe đều không cần kỷ xảo gì, chỉ cần đi dọc theo phần lớn người một đường thông suốt là được.

Chủ yếu nhất chính là, trên đường không còn có cảnh sát giao thông bắt người nộp tiền phạt nữa.

Tới phía trước là thành phố L, tình hình giao thông tốt hơn rất nhiều, rất nhiều người ở đường cao tốc tới thành phố L, bởi vì nghe nói ở nơi này có trụ sở quân đội trú đóng. Sau tận thế, thật ra thì rất nhiều người đều không còn chỗ có thể đi, thay vì đi tới thành phố A xa xôi mà lại không rõ tình hình bên trong, còn không bằng trực tiếp ở thành phố L.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion13 Comments

  1. Bạch Thất và Đường Nhược đã thật sự tiếp nhận Điền Hải trở thành người của mình. Nhìn cách mà Bạch Thất quan tâm chăm sóc cho Đường Nhược thiệt là ghen tị quá trời quá đất. Cũng may ba người ít khi chung đụng với người khác không thôi thế nào cũng bị nghi ngờ về việc lãng phí nước của Đường Nhược.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Ẹc ẹc. Dấm chua của BT thật là lan xa mà. Haha. Chỉ tội nghiệp DH k làm gì cũng bị ghen. Haha

    Tks tỷ ạk

  3. Cẩm Tú Nguyễn

    BT vậy mà cũng ghen tị với ĐH kìa, còn ra tay trước xem ĐH là em trai nữa chứ. 2 người cũng thật sự tiếp nhận ĐH rồi, mới để cho ĐH biết ĐN có dị năng. Mà BT cưng chiều ĐN thật ấy, muốn ĐN lúc nào cũng sạch sẽ, được tốt nhất

  4. Tốt lắm anh Bạch. Anh đã có ý thức vợ là trời. Phải nghĩ đến nhu cầu của vợ đầu tiên coi vợ có sạch ko ăn ngon ko có khó chịu không. Cho điểm cộng. Hehhe. Điền Hải dẽ thương quá đi nhưng ông Bạch ăn hiếp con ng ta nè.

  5. Thế là Bt và đN lại thêm 1 thành viên nữa nhỉ. ĐN còn tính nhận làm em trai cơ mà BT giành trước rồi. Cậu bé ĐH này thật ra cũng rất ngoan ngoãn đấy chứ ta nghĩ có thể sẽ giúp ích được cho BT và đN, dù sao thêm nhiều ngừoi không được chứ 1 ngừoi vẫn có thể.
    Tận thế mới bắt đầu nên mọi ngừoi cũng không thể nào rõ ràng bằng BT. Có lẽ người ta sẽ không muốn tới TP.A xa xôi làm gì. Nơi nào có quân đội dân chúng có vẻ sẽ yên tâm hơn.
    Cảm ơn edictor nhé

  6. Cho nên mỗi khi nhìn thấy anh chị nhà người ta thì “ậu” đặc biệt mong muốn mình cũng có một anh hay chị bảo vệ cậu. -> cậu
    “câij” cũng không tính toán mở miệng hỏi. -> cậu

  7. Cuối cùng DDH cũng được chấp nhận, tham gia vào gia đình BT với ĐN, với lại trong những ngày qua, biểu hiện của cậu bé cũng là người biết điều và thận trọng! BT có trí nhớ của kiếp trước, chiếm lợi thế nhiều hơn những người khác, với lại tầm nhìn với lối suy nghĩ của BT lúc nào cũng xa rộng hơn với người thường, nên mục tiêu đến thanh phố A cũng là có mục đích cả!

  8. Điền Hải đứa nhỏ này chắc muốn có chị gái hơn là anh trai. Ngủ cũng bị đuổi

  9. ĐH làm bóng đèn sáng quá mà, nên cuối cùng bị nhìn cho phải ra Oto ngủ hehe.và cuối cùng cũng đc là thành viên trong gia đình của ĐN rồi. lại còn rất ngoan và chú ý chăm sóc ĐN nữa chứ.

  10. Tôi nói này đồng chí Bạch, cậu nhất thiết phải ăn dấm chua tới mức độ đấy không. Từ em trai với chị gái mà cậu đổi thành em trai vơi chị dâu được. Thằng bé Điền Hải này ngoan ngoàn vậy mà cậu niwx lòng nào đuổi em nó ra xe. Vợ cậu đẹp thế cậu xác định ăn dấm chua dài dài đi ;97

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close