Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 685+686

6

Chương 685 : Hội hoa đăng Tân Du

Edit: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

Lời này vừa mới nói xong, trong nội đường đã có một trận cười vang, hào khí hơi có vẻ giương cung bạt kiếm đã biến mất. Mỗi người đều thầm nghĩ, thiếu niên này thật nhanh trí.

Hoàng Phủ Minh ở bên cạnh vẫn chú ý Ninh Tiểu Nhàn, thấy khóe miệng nàng nhếch lên, tất nhiên cũng bị trêu chọc nở nụ cười. Hắn đơn giản chỉ muốn trêu chọc một mình nàng thôi ,mục đích trước mắt đã đạt được, liền nói ngay: “Tỷ tỷ ăn xong rồi chứ? Chúng ta đi thôi, hội hoa đăng đã sắp bắt đầu.”

Lập tức Hương Phấn không biết từ nơi nào chạy lại, thay nàng mặc áo khoác. Hoàng Phủ Minh lại duỗi thân, tay ở trên bàn khẽ chọc hai cái, đợi Hương Phấn dìu lấy nàng chậm rãi đi đến xe, hắn mới theo sát phía sau.

Xe ngựa lại chạy đi. Hoàng Phủ Minh vẫn ngồi đối diện nàng như trước, đột nhiên nói: “Tỷ tỷ gần đây thiện tâm, nghe hán tử kia nói xong, tại sao lại không có phản ứng gì?”

Ninh Tiểu Nhàn nghe vậy giương mắt lên nhìn hắn một cái: “Chuyện của Ẩn Lưu, không phải ta có khả năng chi phối; phương hướng hành động của Ẩn Lưu, không phải ta có thể nắm giữ. Nếu như thế, vì sao ta phải hổ thẹn?”

Đúng vậy, tất nhiên nàng biết rõ quy luật thần tiên đánh nhau, phàm nhân gặp nạn. Thậm chí trong thời gian mười ngày nàng tỉnh lại đã đọc qua sổ sách tư liệu của Ẩn Lưu, đều có thể từ những con số lạnh lùng nhìn thấy lịch sử huyết lệ của phàm nhân.

Nàng đích thật là người mềm lòng, nhưng nàng phải làm sao đây? Sự khuếch trương củaẨn Lưu là chuyện phải làm, đây là cuộc chiến sinh tồn; huyết khế của Trường Thiên và Âm Cửu U phải hoàn thành, đây là trói buộc của Thiên Đạo. Đơn giản ở trước mắt mà nói, Ẩn Lưu còn phải tàn sát mười vạn tu sĩ, hơn nữa việc hung ác này sắp xảy ra ngay trước mắt nàng. Nhưng nàng có thể trách cứ Trường Thiên sao?

Đã không thể, vậy thì không nên có nhiều u sầu vô vị như vậy.

Từ ngày biết được giao dịch giữa Trường Thiên và Âm Cửu U, nàng đã bắt đầu củng cố phòng ngự nội tâm, chuẩn bị kỹ càng. Cho đến nay, Trường Thiên và nàng đều là nâng đỡ, hỗ trợ nhau vượt qua rất nhiều gian nan, con đường sau này, bất luận là đường lên thiên đường hay thẳng xuống địa ngục, nàng cũng muốn ở cùng một chỗ với hắn, nắm tay nhau vượt qua. Nàng bất quá chỉ là một nữ tử mù quáng, cho nên không nên bức bách nàng chọn ra một thứ giữa đạo nghĩa và Trường Thiên, nàng chỉ biết chọn lựa nam nhân của nàng.

Thần sắc lúc nàng nói lời này, bình thản, lạnh nhạt, hiển nhiên lời nói của hán tử đen gầy không có một chút tác động nào đến tim của nàng.

“Tỷ tỷ khai mở là tốt nhất, để ta không cần phải khuyên bảo ngài.”Hoàng Phủ Minh âm thầm thở dài, xem ra con đường này không thông.

Ninh Tiểu Nhàn lắc đầu: “Ta rất tốt. Ngược lại là hán tử nói chuyện kia, ngươi đã làm gì hắn?”

Hoàng Phủ Minh trừng mắt nhìn: “Không có làm gì nha!”

“Nói thật!”

Thiếu niên đối diện Ninh Tiểu Nhàn nhếch miệng, động tác còn có chút ngây thơ, lời nói nói ra lại huyết tinh mười phần: “Lời nói của hắn xúc phạm đến tỷ, ta đã sai người cắt đầu lưỡi hắn. Bây giờ có lẽ, có lẽ, đã cắt mất rồi?” Thấy sắc mặt nàng trầm xuống, lại nói tiếp: “Ta biết rõ tỷ không thích ta giết người, cho nên vẫn tha mạng cho hắn đấy!”

Nàng thật sự có chút bội phục hắn rồi đấy. Chỗ đáng giận của tiểu tử này chính là, ngay lúc người ta tức giận nhất, lại lộ ra bộ dáng “Ta khoan hồng độ lượng mới tha ngươi một mạng”. Hán tử đen gầy kia nếuở chỗ này, chỉ sợ sẽ bị hắn chọc giận mà dốc sức liều mạng.

Chợt nghe Hoàng Phủ Minh rầu rĩ không vui oán trách nàng: “Lúc nãy nữ nhân xấu kia có ý đồ với ta, tỷ tỷ biết rõ cũng không để ý!”

Nói hay lắm, giống như hắn bị tổn thất nặng. “Xấu ở chỗ nào?Cô nương kia không có gì là không tốt, tuổi tác không sai biệt lắm với ngươi, cũng là trẻ trung xinh đẹp.”

Hắn trầm thấp “xùy” một tiếng: “Liễu yếu đào tơ, cũng dám đến trước mặt ta khoe khoang!”

Ninh Tiểu Nhàn nhịn không được nở nụ cười. Tiểu cô nương kia, hoàn toàn chính xác là lớn lên không đẹp mặt bằng hắn. Chẳng qua phần lớn nữ tử trên thế gian này, chỉ sợ đều là “liễu yếu đào tơ” a? Nàng khẽ lắc đầu, lấy một quyển sách trên bàn lật xem.

Hoàng Phủ Minh giống như biết rõ suy nghĩ trong nội tâm nàng, hai tay vòng sau ót rồi tựa vào thùng xe, cười hì hì nói: “Nữ tử ta thích, hẳn là phải lọt vào mắt ta, tốt nhất còn phải ôn nhu đáng yêu, làn da phải trắng nõn, dáng người phải vô cùng tốt mới được! Nếu ta yêu thích nàng, trong mắt ta nàng tất nhiên là quốc sắc thiên hương!”Ánh mắt chưa từng rời khỏi nàng, bắt đầu từ búi tóc, quai hàm thanh tú xinh xắn, cho đến vùng cổ ôn nhu, chỉ là giai nhân đối diện mặt không đổi sắc, giống như hoàn toàn không nhận ra ám chỉ trong lời nó của hắn.

Ninh Tiểu Nhàn cảm thấy trên người có một trận cực nóng, biết rõ ánh mắt gian tà bóng bẩy của hắn đang mãnh liệt nhìn vào mình, ở sau lưng cũng toát mồ hôi lạnh.Tính cách của Hoàng Phủ Minh hỉ nộ vô thường, nếu là bình thường, nàng ngược lại cũng không sợ hắn, nhưng bây giờ thân thể quá yếu ớt, hai người lại là cô nam quả nữ ở cùng một chỗ. Từ trước đến nay nàng cực kỳ mẫn cảm với nguy hiểm, chớ thấy hắn trông có vẻ quy củ, kỳ thật tư thế lười biếng cũng đã giống như một con báo đang vận sức chờ phát động.

Ở trong xe ngựa nho nhỏ này, đôi chân dài của hắn đều là giãn ra mà không mở, hơn nữa chỉ cần khẽ vươn tay là có thể bắt được nàng. Nếu trong lòng hắn  có ý đồ xấu, nàng thật là khóc không ra nước mắt rồi, lập tức xoay chuyển lời nói: “Ta ngược lại có biết một người cực kỳ phù hợp với sự miêu tả của ngươi đấy.”

Quả nhiên hai mắt Hoàng Phủ Minh tỏa sáng: “A, là ai vậy?”

“Kim Mãn Nghiên, vị hôn thê của ngươi. Ba năm trước nàng cũng là một tiểu mỹ nhân nũng nịu rồi, tuyết phu hoa dung (da trắng như tuyết, khuôn mặt như hoa), chắc hiện tại trổ mã cũng trở nên xinh đẹp rồi.Nàng không phải phù hợp với mỗi một điều kiện mà ngươi đưa ra sao?” Ninh Tiểu Nhàn ngẩng đầu, mỉm cười nói: “Thật lâu không có tin tức của nàng, ngươi là vị hôn phu của nàng, chắc biết rõ tình hình gần đây của nàng nhỉ?” Hắn từ nhỏ đã không thích Kim Mãn Nghiên, mang cô bé này ra, đoán chừng có thể bỏ đi ý đồ của hắn.

Quả nhiên sắc mặt Hoàng Phủ Minh thoáng cái chìm xuống, hào khí ái muội trong xe lập tức biến mất không thấy.

Ninh Tiểu Nhàn vụng trộm thở phào nhẹ nhõm.

“Kim Mãn Nghiên đã mất tích từ ba năm trước, Hám Thiên Thần Quân không nói cho tỷ biết sao?” Hai tay hắn đan vào nhau, để ở trên bụng, đôi mắt buông xuống, “Vị hôn thê này của ta không thấy nữa nha.”

Nàng thật đúng là lắp bắp kinh hãi. Ba năm trước nàng ở trong Bạch Ngọc Kinh thấy cha con Kim Vô Hoạn và Kim Mãn Nghiên. Nghe nói Kim Mãn Nghiên đã trở về Tế Thế Lâu trước thời hạn. Một chuyến theo Trường Thiên đến Thành Tùng Giang, hắn cũng bất quá là nói hai câu về chuyện của Kim gia, cho nên nàng rất thành khẩn nói: “Xin lắng tai nghe. Ta tỉnh lại mới hơn mười ngày, còn chưa có cơ hội biết được.”

Hoàng Phủ Minh hừ lạnh một tiếng nói: “Không biết ta có thể giải thích. Ba năm trước tỷ tỷ ở Bạch Ngọc Kinh gặp chuyện không may, chỉ mấy ngày sau thì Kim Mãn Nghiên đã mất tích. Lúc đó Tế Thế Lâu đã loạn lên, Kim phu nhân đành phải xin Kính Hải Vương Phủ giúp đỡ. Phụ thân hoài nghi là do tộc thúc của Kim Vô Hoạn động tay động chân, bởi vậy ra tay trợ giúp đệ đệ của Kim Vô Hoạn là Kim Vô Nhai. Nhân mã hai bên càng đánh càng náo nhiệt, Tế Thế Lâu rung chuyển có gần nửa năm, tung tích của Kim Mãn Nghiên vẫn chưa tìn được.”

Ninh Tiểu Nhàn há hốc mồm, nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Hoàng Phủ Minh là vị hôn phu của Kim Mãn Nghiên, bất luận là thân phận hay đạo nghĩa, đều có tư cách hướng Kim gia truy hỏi tung tích của vị hôn thê. Chỉ sợ là Kính Hải Vương Phủ mượn tầng quan hệ này để quang minh chính đại tham dự nội vụ của Tế Thế Lâu.

Nàng nghĩ nghĩ, đột nhiên hỏi: “Mịch La ở trong đó sắm vai nhân vật gì?” Trường Thiên ở trên đường trở lại rừng rậm Ba Xà nhận được tin tức của Mịch La, lúc này mới bỏ đi ý niệm tàn sát hết Kim gia, có thể thấy được lúc đó Mịch La cũng ra một phần sức.

Hoàng Phủ Minh kinh ngạc mà nhìn nàng rồi mới nói: “Người mà hắn tương trợ là Kim Thủ Hành đấy.”

Nàng lập tức giật mình. Kim Thủ Hành và Kim Vô nhai có thế lực ngang nhau ở Tế Thế Lâu, đều muốn nhờ ngoại lực đánh bại đối phương. Loại tình huống này, Kính Hải Vương Phủ và Phủ Phụng Thiên sắm vai là hình tượng ngoại thích tốt bụng, muốn tiền có tiền, muốn người có người. Chỉ là thỉnh thần thì dễ đưa thần khó, thực tế thì hai đại thần này một người một người đều không phải loại lương thiện. Bất luận là Kim Thủ Hành hay Kim Vô Nhai thắng được vị trí tộc trưởng, ngoại viện được mời đến sẽ an tâm ngoan ngoãn lui xuống sao?

Kim Mãn Nghiên mất tích chỉ là một sự dẫn dắt. Rốt cục là ai ra tay bắt nàng, cuối cùng nàng sống hay chết, sẽ có ai thật lòng quan tâm sao? Cho đến bây giờ, Tế Thế Lâu đã sụp đổ, tung tích của Kim Mãn Nghiên càng không có ai đi tìm hiểu rồi.

Nàng lẳng lặng nhìn Hoàng Phủ Minh vài lần mới mở miệng nói: “Kim Vô Nhai hứa cho ngươi không ít chỗ tốt đi? Ví dụ như hai cái Địa Sát tuyệt mạch trong phạm vị Tế Thế Lâu?”

Đôi đồng tử màu đen của Hoàng Phủ Minh lòe lòe phát sáng: “Tâm tư tỷ tỷ cực kỳ linh xảo. Không sai, hai Địa Sát tuyệt mạch này đã là vật sở hữu của Kính Hải Vương Phủ rồi. Kỳ thật ta vẫn muốn tìm cơ hội nói với tỷ tỷ, núi Xích Quỷ ở trong phạm vi của Ẩn Lưu, có thể cắt nhường cho Kính Hải Vương Phủ hay không? Đương nhiên, giá ta trả chắc chắn sẽ khiến người thỏa mãn.”

“A, cùng ta cò kè mặc cả không phải là một chuyện nhẹ nhõm.”Ninh Tiểu Nhàn đặt quyển sách lên trên bàn, “Nói bảng giá của ngươi để ta nghe một chút.”

Quả nhiên nhắc tới buôn bán, trong mắt nàng đã phát sáng.Hắn nên sớm nhớ được, tỷ tỷ là thứ tham tiền.“Chính là lấy Thanh Vân Châu mà Kính Hải Vương Phủ lấy được hai năm qua để trao đổi được không?”

Nàng có chút nhíu mày: “Thanh Vân Châu hoang vắng, thổ địa cằn cỗi, thành thị cũng lạc hậu hơn so với các địa khu khác, ngươi dùng đại châu này để lừa ta sao?”

“Tỷ tỷ!” Hoàng Phủ Minh bất đắc dĩ nói, “Sỡ dĩ thổ địa Thanh Vân Châu không màu mỡ, không thể trồng hoa màu, chính là vì dưới mặt đất tồn tại những tài nguyên cực kỳ khan hiếm – khoáng vật, hơn nữa khoáng vật được thăm dò, ít nhất có hơn ba mươi loại.”

Nàng biết rõ hắn đang nói sự thật, nhưng vẫn lắc đầu, “Địa Sát tuyệt mạch là nơi mà Man Tộc an thân lập mệnh, ngươi lại chỉ dùng một châu phủ nho nhỏ đã muốn đổi được nó?” Thấy Hoàng Phủ Minh còn muốn mở miệng, liền ngăn cản hắn nói, “Hiện nay thân thể ta không tốt, trong đầu cũng không rõ ràng lắm. Để sau khi ta trở vềẨn Lưu, sẽ tiếp tục thương nghị với ngươi.”Nàng không rõ gút mắc giữa Trường Thiên và Man Tộc, cho nên sẽ không mạo muội nhường đi núi Xích Quỷ.”

Ngay lúc này, trên xe ngựa truyền tới âm thanh cốc cốc rất nhỏ: “Thiếu gia, đã đến hội hoa đăng rồi.”

Cửa xe mở ra, Hoàng Phủ Minh nhảy xuống trước, sau đó vươn bàn tay thon dài về phía nàng: “Nào, ta đỡ tỷ.” Thấy nàng mấp máy môi, như là biết rõ suy nghĩ trong nội tâm nàng, “Con đường này rất dài, Hương Phấn không đỡ tỷ nổi đâu.”

Ninh Tiểu Nhàn không còn cách nào, đành phải đem tay để vào trong bàn tay hắn, để mặc hắn đỡ nàng xuống xe. Ngược lại Hoàng Phủ Minh rất quân tử, đợi cho hai chân nàng đặt trên mặt đất thì mới buông tay nàng ra, cách lớp quầnáo đỡ lấy cánh tay của nàng, lập tức có một cỗ khí lực vô hình nhẹ nhàng nâng nàng lên.

Chương 686 : Bị tập kích

Vừa vặn nàng nhận ra luồn kình lực này, là công pháp thuần chính nhất của Triều Vân Tông. Hơn nữa nàng rất nhanh đã phát giác, tu vi của Hoàng Phủ Minh, ít nhất cũng đã đến Hóa Thần hậu kỳ, chỉ thiếu chút nữa là tiến vào Luyện Hư kỳ rồi.

Đối với nhân loại mà nói, đây chính là tốc độ tu luyện yêu nghiệt giống như Quyền Thập Phương. Ninh Tiểu Nhàn kỳ dị mà nhìn hắn một cái, gầnđây tiểu tử nàyàm việc quái đản, hôm nay lại nói với nàng một chútviệc vềnguồn gốc, nàng một mực đã quên hắn đồng thời cũng là đệ tử môn hạ của Triều Vân Tông, cũng tu luyện công pháp Nhân Tộc chính tông nhất.

Như vậy thì lại có vấn đề, hắnđã là hậu duệ của Vương thất Man Tộc, có thể vận dụng sát khí. Theo lí thuyết thì không thể đồng thời học tập bản sự của nhân tu mới đúng, bởi vì sát khí sẽ tự động bài xích linh lực trong cơ thể nhân loại. Cho nên nhân loại có được huyết thống Man Tộc, tu vi trung bình sẽ hơi thấp, Hoàng Phủ Minh làm sao mà giải quyết được vấn đề này?

Hoàng Phủ Minh tự nhiên không biết bây giờ nàng đang suy nghĩ cái gì, chỉ đi về trước động động miệng, cười nói: “Cảnh trí như vậy, tỷ thấy thế nào?”

Nàng ngẩng đầu, liền tạm thời đem nghi vấn ném ra sau đầu.

Trước mắt là một mảnh đèn lồng hồng xanh, nhân gian phồn hoa.

Mỗi một năm hội hoa đăng đều được tổ chức từ bờ sông Tú Thủy kéo dài đến hơn nửa tòa thành thị. Hôm nay hai bên bờ sông đều là thợ thủ công khéo léo chế tác hoa đăng, giống như là muốn tỏa sáng từ điểm trước mắt đến chân trời, lại để cho người hơi chút ngóng nhìn, lại có cảm khái “Tiếp Hán nghi tinh rơi, y lâu tựa nguyệt huyền”*

*Câu thơ của Đường Lư Chiếu Lân miêu tả cảnh đèn sáng đêm Nguyên Tiêu, có nghĩa là : Sau Hán giống sao rơi, dựa lầu tựa trăng treo.

Hội hoa đăng Tân Du kéo dài mấy trăm năm, quả nhiên danh bất hư truyền. Chỉ một hoa đăng nho nhỏ ở chỗ này đã biến hoa thành vô số chủng loại. Ngàn vạn chiếc hoa đăng màu hồng bình thường nhất được dệt thành lưới đèn, treo trên đỉnh đầu mọi người, giống như Mạn Thiên Hồng Hà kéo tới chân trời.

Hai bên bờ sông, đèn cây, đèn luân đứng thẳng, ánh lửa bị những lớp giấy đủ mọi màu sắc che phủ, lộ ra cảm giác mông lung mà xinh đẹp. Chỗ mà Ninh Tiểu Nhàn đứng đúng là thượng du của sông Tú, người ở đây âm thanh huyên náo, nàng nhìn kỹ, vậy mà tất cả đều là do du khách ở đây mua hoa đăng để chuẩn bị vào giữa sông Tú.

Nước sông Tú có tính chất trong veo, đứng ở bờ sông nhìn lại, hoa đăng muôn hình vạn trạng nhẹ nhàng trôi nổi trên mặt sông, trôi xuống theo dòng chảy, quang cảnh ánh sáng lưu chuyển cơ hồ khiến người ta không phân rõ đâu làánh sao trời, đâu là hoa đăng trên sông.

Trên thượng du có rất nhiều thợ thủ công đều mang những chiếc hoa đăng tự chế ra bán, thường thấy nhất là đèn hình hoa sen, hoa mai, còn có đèn hình thuyền, hình chim én, hình đèn lồng, hình bảo tháp, hình hồ lô…. Đương nhiên bất luận là loại hình dạng nào, bấc đèn bình thường đều là làm từ dây thừng, ở dưới đáy đèn đổ cát mịn vào, sau đó lại ngâm trong dầu sáp nến, đợi sau khi dầu sáp cứng lại, cát sẽ được coi là “Định thương thạch” (đá để cố định) của hoa đăng, làm tăng thêm sức nặng của hoa đăng, khiến nó không dễ bị gió thổi chuyển hướng.

Bởi vì dùng tài liệu không giống nhau, cho nên giá cả cũng không giống nhau. Dùng giấy dầu làm thành một chiếc tinh xảo thô ráp, giá chỉ một văn tiền một chiếc, giấy có nguồn gốc từ gỗ, thì ba văn tiền một chiếc, thuyền nhỏ làm từ trúc thì năm văn tiền một chiếc, theo thứ tự có giá lần lượt, thì hoa đăng làm từ tơ lụa có vẻ ngoài đẹp nhất tất nhiên giá cả cũng đắt nhất, khoảng sáu mươi văn một chiếc.

Thi đấu tài phú không chỗ nào không có, hội hoa đăng Tân Du có mấy trăm năm truyền thống, tự nhiên cũng thành sân khấu cho những người giàu có “nhã so” (thi đấu tao nhã). Ngoại trừ dân chúng thấp cổ bé họng hoặc hoa đăng nhỏ, trong sông còn có các loại đèn hào phú do các phú hộ thả. Bản thân những hoa đăng này là dùng vàng bạc chế thành, hoặc dùng thạch mã não để trang trí, lại nhờ vào lực lượng trận pháp để chúng có thể lưu động chậm chạp trong sông, sáng rỡ giữa những hoa đăng khác.

Ở đây đèn đuốc sáng trưng, ánh lửa nhiệt tình khiến cho Ninh Tiểu Nhàn vốn là vẻ mặt hơi chút chút tái nhợt cũng nhiễm lên trắng nhạt, đôi mắt đen phản chiếu hoa đăng, càng giống như có tinh hỏa nhảy lên trong đó. Đôi mắt nàng lại thêm vài phần hoạt bát, thoạt nhìn không còn trong trẻo lạnh lùng như trước nữa. Hoàng Phủ Minh trộm nhìn nàng một cái, lại không thể dời mắt đi.

Có thể buông bỏ trách nhiệm trên người, chỉ muốn cùng nàng đứng lẳng lặng ở nhân gian phồn hoa, cũng không hẳn là không tốt đúng không?

Hắn cũng không biết ý niệm này từ đâu mà đến, chỉ thoáng qua tức thì, tay đỡ cánh tay của nàng không khỏi nhanh xiết chặt.

Ninh Tiểu Nhàn nghi hoặc mà nhìn hắn một cái, Hoàng Phủ Minh cười nói: “Tỷ tỷ có muốn thả một chiếc hoa đăng không? Trong phủ có mời người chuyên môn làm ra hai cái.” Tay duỗi ra sau đầu, tất nhiên có hai chiếc hoa đăng đã được người chuẩn bị tốt lọt vào tay hắn. Đây là hai chiếc hoa đăng nho nhỏ hình hoa sen, mỗi chiếc đều không cao hơn một bàn tay, toàn thân dùng lưu ly bảy sắc chế thành, hơn nữa ở mỗi cánh còn dùng “cổ kim” để vẽ thành hình, đây là một loại kim loại có màu sắc tương tự như màu vàng đậm, hơi tối. Người phú quý đều thích dùng loại kim loại này để điểm xuyết đồ dùng trong nhà, thoạt nhìn có đại khí đẹp đẽ quý giá nhưng không quá phô trương.

Kể từ đó, khi ánh lửa sáng lên, sẽ có hào quang bảy màu ám vào ánh lửa rồi chiếu sáng, hết lần này đến lần khác lại có cổ kim áp chế, tuyệt không lộ ra lỗ mảng. Hơn nữa sau khi điểm lên vật dễ cháy, trên đài sen sẽ xuất hiện ảo giác Tiểu Huyền Nữ phi thiên mạn vũ cùng với tiếng cười ẩn hiện vang lên. Tất nhiên là do có trận pháp phát lực được vẽ trên cánh hoa, hết lần này đến lần khác, nhìn từ ngoài vào, căn bản là không thể nhìn ra bất kỳ đường vân nào của trận pháp.

Một chiếc hoa đăng như vậy, đã không phải là vật mà thợ thủ công bình thường của thế gian có thể chế tạo được.

Nàng mỉm cười nói: “Tốt.” Lấy một chiếc đèn hoa sen, từ trong tâm đèn cầy lấy ra một mảnh tơ lụa màu trắng, bên cạnh đã có người đưa qua một chiếc bút lông đã được chấm sẵn chu sa (mực đỏ) .Nàng lườm nhẹ Hoàng Phủ Minh, hắn cũng rất tự giác mà dời ánh mắt đi, hơn nữa cũng không dùng thần niệm rình mò nàng.

Mượn một ít thời gian, Ninh Tiểu Nhàn nhanh chóng viết lên mặt tơ lụa, sau đó cẩn thận thổi khô mực nước, sau đó lại một lần nữa cuộn nó lại, nhét vào giữa tâm đèn cầy.

Sau đó, Hoàng Phủ Minh làm giống như vậy, viết xong mảnh tơ lụa của mình, giấu vào bên trong đèn hoa sen.

Hoa đăng được gọi là “Mãn nguyện đăng”, mọi người sẽ đem hoa đăng được viết xong tâm nguyện bỏ vào trong nước, theo dòng mà chảy, chính là đại biểu cho việc hướng về mong ước tốt đẹp trong tương lai. Hai người tự tay đưa đèn hoa sen vào trong nước, Huyền Nữ múa nhẹ nhàng uyển chuyển bên trong lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người. Không ít người sợ hãi nói: “Đây là hoa đăng nhà phú hộ nào thả ra? Thật là tinh diệu!”

Hoàng Phủ Minh mắt điếc tai ngơ, chỉ hỏi nàng: “Tỷ tỷ đã viết cái gì?”

“Nói ra sẽ mất linh nghiệm.” Ninh Tiểu Nhàn mỉm cười, hiển nhiên tâm tình rất tốt, lập tức để hắn đỡ chính mình, đi lại chặm rãi dọc theo bờ sông. Thời gian này đông đi xuân tới, vẫn là thời điểm tiết trời se lạnh, băng tuyết đều chưa tan, hội hoa đăng Tân Du đã tinh tế chế tác ra một số băng điêu (tượng điêu khắc băng), có cả đình đài lầu các, lại có chim bay cá nhảy làm cảnh trí.

Cũng giống với Hoa Hạ, trên rất nhiều đèn lồng có treo một tờ giấy, giấy hồng chữ đen viết câu đố đèn, Đoan trúng cái nào, liền có thể thắp sáng đèn lồng, sau đó lấy một bao trái cây về nhà. Hoàng Phủ Minh quan sát nàng, thấy nàng khẽ lắc đầu, vì vậy dẫn nàng xuôi theo dòng sông tiếp tục đi dạo.

Trên đường trai thanh gái lịch, có dân chúng thấp cổ bé họng, cũng có hào phú cự phú. Thực tế rất nhiều nữ tử mặc cẩm y hoa phục, càng lộ ra thanh xuân niên thiếu, xinh đẹp như hoa. Ninh Tiểu Nhàn biết rõ, thịnh hội như vậy cũng là dịp để nam nữ cầu hoan, tìm phối ngẫu, đều có rất nhiều thiếu nam thiếu nữ đến lúc lập gia đình mắt đi mày lại. Nàng lại không nghĩ, bây giờ Hoàng Phủ Minh đỡ nàng đi về phía trước, nhìn như người yêu ân ái, cũng không biết xung quanh quăng đến biết bao ánh mắt hâm mộ.

Ở bên đường còn có thể nhìn thấy Tân Du Thành mời thợ thủ công có tay nghề cao đến chế tác đăng lâu (tòa lầu được làm giống như hoa đăng) khổng lồ. Mỗi một tòa có độ cao vượt qua một trăm năm mươi xích, tô bằng bạc, tấm mành bằng vàng. Ở dưới ánh lửa nổi bật, kim quang sáng chói, cực kỳ đồ sộ, nghe nói loại đăng tháp, đăng lâu này đều phải được chế tác trước bốn tháng.

Càng thần kỳ chính là, số gian phòng trong đăng lâu này có đến hai mươi gian, mỗi gian đều có thể để cho người vào thăm quan, bên trong vậy mà cung cấp nhiều loại trò chơi, đánh bài chơi cờ, tiểu xướng, chòng ghẹo, hát được lợi, che bắn, tạp kịch, ảnh kịch,… Thậm chí còn có hàng nước chuyên cung cấp nơi nghỉ chân cho du khách. Đương nhiên ở đây cũng không cung cấp nước trà chân chính, mà là một loại đồ uống giống như trà khổ đinh, trà ngân đằng, cũng có hương vị khác.

Bên ngoài trời đông giá rét, trong đăng lâu lại tương đối ấm áp, ngoại trừ nước trà, ở đây còn có người bán hàng rong cung cấp đồ ăn nóng, kẹo, hoa cỏ và rất nhiều hàng hóa khác. Hội hoa đăng tổ chức mấy trăm năm, những hoạt động đi kèm này đã được bố trí vô cùng hoàn thiện, được gọi là giai đại hoan hỉ (tất cả đều vui).

Bọn họ mới đi được một lát, quả nhiên có một bé gái gần bảy, tám tuổi tiến lại gần, giơ rổ dịu dàng nói: “Tỷ tỷ, người có muốn ăn hạt dẻ rang đường không? Hạt dẻ rang đường nóng nóng, thơm ngào ngạt!” Cái giỏ nàng ôm lấy thoạt nhìn còn lớn hơn thân thể nàng, vạch ra lớp vải bông che chắn chặt chẽ, hạt dẻ màu rám nắng dưới đáy giỏ quả nhiên đã được rang bóng loáng, sau đó một luồn sương mù màu trắng bay lên từ trong giỏ, mùi hương ngọt ngào quen thuộc của hạt dẻ lập tức tràn ngập ra.

Giống như là đã rất lâu không ăn, mắt thấy hai má trắng nõn của tiểu nữ hài đều bị đông lạnh đến đỏ bừng, áo bông trên người cũng nửa mới nửa cũ, Ninh Tiểu Nhàn móc ra một lượng bạc vụn đặt lên giỏ, nói: “Lấy cho ta một ít.”

Tiểu cô nương lập tức mặt mày hớn hở, cầm rất nhiều hạt dẻ từ trong giỏ ra, cẩn thận gói vào trong giấy dầu, lúc này mới đưa qua, điềm nhiên nói: “Tỷ tỷ cầm chắc nha!”

Tay của nàng vừa trắng vừa nhỏ, trên mu bàn tay có mấy xoáy thịt nhỏ, thoạt nhìn thật đáng yêu.

Đáng tiếc Ninh Tiểu Nhàn còn chưa đưa tay ra đón, Hoàng Phủ Minh đứng bên cạnh đột nhiên cười lạnh một tiếng, vươn tay vỗ cánh tay nàng, gói giấy dầu lập tức rơi xuống, hạt dẻ rơi lả tả đầy đất.

Tiểu nữ hài sững sờ, ngay sau đó khóc lên. Người ở đây không ít, thấy một màn như vậy đều quay đầu lại.

Hoàng Phủ Minh mắt điếc tai ngơ đối với tiếng khóc của nàng, chỉ đưa tay lật cổ tay nàng lại, lạnh lùng nói: “Đây là cái gì?”

Trong bàn tay nhỏ vừa trắng vừa mềm của tiểu cô nương, bỗng dưng nắm một đầu sâu lông màu vàng!

Nó lớn lên vừa mập vừa lớn, rất giống sâu róm bình thường, toàn thân cũng là lông xù, chỉ là xúc tu bên phần miệng của nó rất lớn. Bị lộ ra trong không khí như vậy, hai hàm cao thấp lập tức cắn xoạt xoạt, thoạt nhìn thập phần ác liệt!

Nếu vừa rồi Ninh Tiểu Nhàn đón được hạt dẻ, nói không chừng đã bị con sâu này cắn một cái trên tay.

Tiểu nữ hài thấy mưu kế bại lộ, dáng vẻ tươi cười trên mặt biến mất, đột nhiên bắn chỉ sâu kia về phía hai gò má của Hoàng Phủ Minh, thân thể co lại phía sau, chính là muốn lẻn vào đám người đào tẩu. Cho đến bây giờ, Ninh Tiểu Nhàn cũng không thể cảm nhận được một chút linh lực nào trên người của nàng. Hiển nhiên đây thật là một hài tử phàm nhân, nhưng không biết sao lại luyện ra thân thủ ác độc bực này.

Hoàng Phủ Minh sao có thể để cho nàng trốn thoát, cương khí hộ thân mở ra, không để ý tới con sâu lông đang bắn tới, trở tay một cái bắt được nữ hài. Còn chưa chờ nàng kịp phản ứng, đã chuyển tay chụp lên cổ nàng, rắc một tiếng vặn gãy xương cổ yếu ớt của nữ hài.

Tay trái của hắn còn đỡ cánh ta của Ninh Tiểu Nhàn, tay phải thì đối phó với tiểu cô nương này, không một chút hoang mang.

 

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion6 Comments

  1. Ninh Tiểu Nhàn ở chung với Hoàng Phủ Minh như là đi trên lớp băng mỏng. Nàng làm mọi việc đều phải cẩn thận nếu không Hoàng Phủ Minh mà có ý đồ gì nàng cũng bó tay. Nhưng ta cũng thấy được quả thật Hoàng Phủ Minh vô cùng yêu thích Ninh Tiểu Nhàn, để ý đến từng chi tiết nhỏ nên mới phát hiện ý đồ bất thiện của đứa bé bán hạt dẻ.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Lâu quá lâu quá. Mãi mà TN chưa hồi phục lại được. Chỉ có thể ở bên cạnh HPM thôi. Dù sao giờ TN cũng không thể bàn điều kiện với hắn. Nhưng ít ra bên HpM cũng được bảo hộ an toàn hơn.
    Lần này đứa trẻ này là ai. Rốt cuộc sao lại có ý định hại TN nhỉ. TN cũng không cảm nhận được linh lực từ nó kia mà. Nhưng thế cũng mới thấy, TN thật sự vẫn quá mềm lòng rồi
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  3. Cẩm Tú Nguyễn

    Đúng là ở cùng HPM lúc nào NTN cũng phải cận thận từng li từng tí, bây giờ NTN yếu ớt như vậy, càng phải cẩn thận hơn. Mà đứa bé đó tại sao lại tập kích NTN, do ai phái đến đây? mà HPM cũng ghê thậ, vừa đỡ NTN vữa ra tay với đứa bé

  4. Ai lại đi hại Nhàn tỷ nữa rồi không biết, mà chưa chắc đã là chủ đích hại, có khi tại đi chung với HPM bị vạ lây không ta
    HPM tâm cơ sâu, dễ gì mà lại bị lừa như vậy, chỉ có Nhàn tỷ còn lương thiện nên mới sơ xuất thôi
    Không biết chap nào Nhàn tỷ mới khỏe đây, chứ cái kiểu suy yếu này khổ quá
    cảm ơn các bạn đã edit ah

  5. CÁi gì vậy.sao lại có biến cố ở đây.cô bé người phàm này là ai sai sử muốn hại NTN đây.con sâu dóm này là sao.HPM nhanh tay hạ sát mà vẫn đỡ dược TN chứng tỏ thực lực hơn hẳn so với TN vẫn nghĩ .TT lâu trở về qua 3 tháng mà k biết đến lúc nào.TN vẫn chưa khôi phục lại lo lắng quá
    Thanks editor

  6. Tiểu Nhàn đối với Hoàng Phủ Minh ngày càng phải cẩn thận HPM không còn là đứa bé 10 tuổi mà giờ đã bắt đầu trưởng thành. Không biết ai có ý định xấu muốn gại TN nhỉ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close