Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 683+684

6

Chương 683: Ngươi nói được thì được

Edit: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

Mở nắp ra, âm thanh xì xỉ của dầu hoa đang nổ lập tức trở nên lớn hơn, đồng thời một cỗ hương vị kỳ lạ nhẹ nhàng bay ra, rõ ràng có thể khiến cho người ta ngay lập tưc sẽ liên tưởng đến quang cảnh thảo nguyên bao la, hương khí của cỏ xanh thong thả.

Tập trung nhìn vào, dưới nắp nồi bằng sắt là một tấm đá được sắt đặc chế cắt thành hình chữ nhật, dày ước chừng một tấc, có thể thấy được đầu bếp đã nướng phiến đá có cả thịt dê trên đó cùng một lúc. Chính là trong quá trình tiểu nhị chạy đi thì thịt dê đã từ từ chín, cho nên tửu lâu này yêu cầu tiểu nhị phải đem món ăn này đưa đến bàn của khách nhân trong vòng mười hô hấp.

Bây giờ thịt dê bên trên phiến đá đang chảy ra nước thịt thơm nức, mặt ngoài của thịt dê đã ngưng tụ thành màu vàng óng xinh đẹp, hiển nhiên là vừa chín.

Khối thịt bị cắt tình hình dáng không có quy luật, ngoài ra, là không có bất kỳ gia vị nào. Nàng nhẹ nhàng gắp ra một khối nếm thử, lại nhịn không được muốn vỗ bàn tán dương.

Hóa ra một ngụm này cắn xuống, hương vị thơm ngọt không nói, chất thịt lại là ngoài giòn trong mềm, nhai trong miệng có thể nhận ra hương vị sơn thủy phảng phất giao hòa với nhau, ngay cả dầu mỡ chỉ nếm qua mới biết là đều chỉ có hương khí mà không béo ngấy. Lúc này mới nhìn ra, hóa ra thịt dê bị cắt không có kết cấu gì, kỳ thật là vì để vị thịt đạt đến độ ngon lớn nhất.

Tuyệt hơn chính là, gia vị ở giữa thịt này, không có bột cay, không có thì là, không có hồi hương, không có quế, chỉ có một thứ đơn giản nhất – muối!

Tu vị bản thân càng cao, sự đánh giá hương vị của Ninh Tiểu Nhàn cũng càng cao, tự nhiên biết rõ bất luận là tu hành hay nấu nướng, đến chỗ càng sâu đều là do đạo lý phồn nhập đại giản*, sau đó lại từ giản đơn đến làm chủ phức tạp. Đầu bếp của tửu lâu này hiển nhiên cũngđã chạm đến cánh cửa này. Muối là vương của trăm vị, hắn đang sử dụng cũng chỉ có một thứ này.

*Phồn nhập đại giản: từ phức tạp lại hợp thành giản đơn

Dê là giết ngay tức thời, muối là muối hồ.

Hoàng Phủ Minh thấy nàng ăn hết hai phần đã lộ ra vẻ hài lòng, lại gần thấp giọng nói: “Đây là thịt dê được đặc biệt vận chuyển từ bên ngoài bảy trăm dặm đến. Xưa nay đều ăn cam thảo, khổ đậu tử, uống nước suối trong kênh rạch. Con dê mà chỗ này dùng để nướng, sau khi làm thịt bóc sạch sẽ tối đa chỉ nặng ba mươi cân. Có thể sử dụng để nướng trên phiến đá, một đầu dê tối đa chỉ lấy năm cân thịt. Đây chính là phần thịt tốt nhất của con dê, chất mỡ tinh tế béo ngậy, hơn nữa không có mùi tanh vốn có của thịt dê. Tiến Phúc Lâu mỗi ngày chỉ hạn lượng cung cấp ba mươi phần thịt dê nướng như vậy.

“Thật là mỹ vị.” Nàng liếc hắn một cái, “Làm khó ngươi còn phải nghĩ đến những thứ này, mất thời gian bao lâu?”

Hoàng Phủ Minh dương dương đắc ý, tiện tay rót cho nàng một ly rượu trái cây, không hề có cảm giác không được tự nhiên khi bị bóc trần: “Ta tất nhiên đã thấy qua là không quên được.”

Hắn không coi ra gì cùng nàng nói chuyện, đem khách nhân lui tới trong tửu lâu náo nhiệt này coi như ngựa đất trâu đá. Chỉ hơn nửa canh giờ, ánh đèn rực rỡ đã sáng lên, bởi vì đêm nay tửu lâu khách đến rất đông, lại một lần nữa Ninh Tiểu Nhàn cảm nhận được đãi ngộ ánh mắt dao găm tại thân, nữ khách trong hành lang này, ánh mắt đều vô tình hay hữu ý mà quanh quẩn bên khuôn mặt tuấn mỹ của Hoàng Phủ Minh. Kẻ gây họa bên người này đối với nàng quá ân cần, ánh mắt chăm chú trên người nàng có xen lẫn nhiều sắc thái.

Chẳng qua chuyện này có liên quan gì tới nàng? Nàng không chút để ý tiếp tục ăn đồ ăn, cho đến khi có một cô nương mặc tử sam tiến lại gần.

Cô nương này có khuôn mặt tròn xinh đẹp, da thịt trắng nõn, đặc biệt là phần ngực đầy đặn, đều có hương vị thanh xuân dễ chịu. Nàng khẽ chào Hoàng Phủ Minh, âm thanh trong trẻo: “Tư thái phong độ của lang quân khiến ta ngưỡng mộ trong lòng, có thể cho ta đi theo hầu hạ có được không?”

Giọng nói của nàng như chim hoàng oanh, thanh thúy động lòng người, âm lượng lại không nhỏ. Tửu lâu rộn ràng này lập tức an tĩnh lại, mọi người ra vẻ đang dùng bữa, lại dựng tai lên nghe, muốn nghe Hoàng Phủ Minh trả lời như thế nào.

Hắn đang gắp đồ ăn cho Ninh Tiểu Nhàn, nghe thấy như vậy cũng không để ý tới, thay nàng mở một mai sò nướng, nói khẽ: “Đây là sò đặc sản của sông bản địa, bây giờ đang vào mùa, vì thịt ngon đầy đặn.” Đám người hầu đều được hắn ra hiệu ngồi ở xa, hắn tự mình động thủ.

Trước mắt bao người, khuôn mặt của thiếu nữ áo tím cùng dần chuyển từ hồng sang trắng, lúc này Hoàng Phủ Minh mới lấy khan lau tay, động tác cực kỳ ưu nhã, sau đó lại ngẩng đầu lên nói: “Ngươi muốn hầu hạ ta?”

Cô nương này dứt khoát lên tiếng: “Không cầu điều khác!”

Thật đúng là có nữ tử chọn trúng hắn, đi lên con đường tự tiến cử! Ninh Tiểu Nhàn âm thầm lắc đầu, đối với hành vi của thiếu nữ áo tím cũng không tỏ ra quá kinh ngạc. Lúc nàng đi về mấy trăm ngàn dặm lộ trình phía tây, biết rõ nhiều nơi ở Tây Bắc, Trung Nam dân phong cởi mở, lại thêm lúc này phàm nhân thông tin bế tắc, rất nhiều phụ nữ đàng hoàng đều nguyện ý chủ động ôm cánh tay, lưu lại “giống” của nam nhân tốt trong suy nghĩ, ngược lại không phải muốn con cháu sau này trình diễn tiết mục vạn dặm tìm cha, mà là bọn họ hao hết lòng tin mượn được “giống” rất tốt, sau này khi con lớn càng có hi vọng quang diệu môn mi (làm vẻ vang gia đình). Tướng mạo của Hoàng Phủ Minh tuấn mỹ, thoạt nhìn có bộ dáng phú quý bức người, những cô gái này muốn đi theo bên cạnh hắn, cũng không có gì kỳ quái.

Mày kiếm nghiêng nghiêng của Hoàng Phủ Minh nhướn lên, chuyển mắt nhìn lại, Ninh Tiểu Nhàn giơ chén rượu chặn đi khóe miệng khẽ nhếch, hàm răng hơi lộ ra, hiển nhiên đang muốn nhìn trò hay của hắn. Nhưng hôm nay hứng thú của nàng được khai thông, có thể trêu chọc nàng thoải mái tươi cười, hắn cầu còn không được, lập tức chỉ về phía nàng nghiêm nghị nói: “Đây là tỷ tỷ của ta, bất luận là sự tình lớn nhỏ gì, ta đều nghe theo nàng. Nàng nóiđi chính làđi, nếu nàng gật đầu, ngươi tất nhiên có thể bầu bạn với ta.”

Kể cả nữ tử áo tím, tất cả ánh mắt của chưởng quỹ, khách nhân, tiểu nhị đều tập trung hết trên người Ninh Tiểu Nhàn. Nàng vốn chỉ muốn xem chuyện cười của hắn mà thôi, nào biết tiểu tử này tự ý dẫn đi họa thủy, rõ ràng cũng kéo nàng xuống nước? Hết lần này tới lần khác hắn còn nói chuyện nghiêm túc, sắc mặt lại trầm tĩnh, không giận tự uy, vừa rồi lại thấy hắn giúp “tỷ tỷ” gắp đồ ăn gỡ vỏ sò, mọi chuyện đều hết sức tôn kính ân cần, nên không có người cho là hắn đang vui đùa.

Đôi mắt xinh đẹo của thiếu nữáo tím chuyển hướng nhìn sang nàng, giọng nói hoàng anh nói: “Kính xin tỷ tỷ cho phép, ta tất nhiên tận sẽ tâm hầu hạ lang quân!”

Ninh Tiểu Nhàn âm thầm cắn răng, bất luận sự tình lớn nhỏ gì, đều sẽ nghe theo ta? Nếu như thế, thì đem Thạch chi tâm và Nghệ Thần Cung trả ta đi! Trong nội tâm nàng suy nghĩ, trên mặt lại tự tiếu phi tiếu (giống cười mà không cười) mà lườm Hoàng Phủ Minh, tinh tế dò xét thiếu nữ áo tím, rồi mới nói: “Rất tốt!”

Nàng nói rất tốt!

Xem ra nàng thật là trưởng tỷ của thiếu niên tuấn mỹ này, ánh mắt mọi người trong tửu lâu nhìn về phía nàng lập tức trở nên hiền lành rất nhiều. Thiếu nữ áo tím lại là hưng phấn đến hai gò má đỏ hồng, hướng về phía nàng và Hoàng Phủ Minh vén áo thi lễ, lúc này mới nhanh chóng ngồi xuống cạnh Hoàng Phủ Minh, ngực đầy đặn hữu ý vô ý mà cọ cánh tay của hắn.

Sắc mặt Hoàng Phủ Minh hơi đổi, sau đó lại khôi phục bình thường. Hắn không để lại dấu vết mà buông cánh tay, hàn huyên cùng thiếu nữ áo tím.

Trong khoảng thời gian ngắn, nơi này oanh thanh yến ngữ.

Ninh Tiểu Nhàn đâu thèm biết hắn đang làm cái gì, tự mình lo dùng bữa uống rượu, bộ dạng nhàn nhã , thậm chí lúc tiểu nhị đi lại , còn bảo hắn ở lại rồi gọi một phần tôm sông rượu nếp than.

Thần niệm Hoàng Phủ Minh mở rộng, đem nhất cử nhất động của nàng đều nhìn trong mắt, thấy nàng thật đúng là hồ đồ không để ý, sắc mặt liền trầm xuống.

Chỉ một lúc sau, thiếu nữ áo tím cơ hồ muốn dựa lên người Hoàng Phủ Minh, thân thể đột nhiên run lên một chút, chỉ một lúc sau, lại run thêm một lần. Tuy động tác này của nàng rất nhỏ, nhưng không thể giấu được Ninh Tiểu Nhàn, quay đầu nhìn lại, sắc mặt của tiểu cô nương dần dần đỏ lên, các đầu ngón tay trên bàn thì nắm chặt đến hiện ra sắc trắng, như đang cố gắng nhẫn nại.

Nàng giống như là thân thể không khỏe, rồi lại luyến tiếc Hoàng Phủ Minh, bởi vậy vẫn đang ngồi.

Thế nhưng theo thời gian trôi qua, nàng càng ngày càng khó chịu được, càng về sau ngay cả bờ môi cùng run lên, bàn tay nhỏ bé rốt cục nhịn không đượcđưa lên cổ, nhẹ nhàng gãi một cái, trên mặt rốt cục lộ ra thần sắc thoải mái.

Nhưng lần gãi ngứa này, tựa như nước sông thoát ra khỏi bờ đê, khiến cho nàng không thể khống chế bản thân được nữa, ngón tay vụng trộm đưa đến sau lưng, cánh tay, đùi,.. như là toàn thân nàng đều có vô số con kiến đang di động. Thế nhưng nàng càng gãi lại càng thêm ngứa.

Hoàng Phủ Minh một lần lại một lần buông chén rượu, lạnh lùng nói: “Ở ban ngày ban mặt lại vò đầu bứt tai, cử chỉ bất nhã, không có giáo dưỡng, vậy mà còn muốn theo hầu hạ ta? Thôi, mau đi đi!”

Thiếu nữ áo tím bị ngứa đến thần hồnđiên đảo, nghe hắn nói như vây, trong nội tâm vẫn không cam lòng, cắn răng nói: “Lang…Lang quân chớ trách, ta, ta thực ra là trên người đột nhiên có chút không khỏe.” Nhịn không đượcở  trên lưng gãi hai lần.

Hoàng Phủ Minh càng không kiên nhẫn, chỉ nói một chữ: “Cút!” Sắc mặt hắn nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn có chút sát khí, thiếu nữ ngẩn ngơ, càng cảm thấy trên người càng lúc càng khác thường khó chịu, lúc này đứng lên, không nói một câu chạy ra bên ngoài.

Tiểu tử này, thật sự là … Ninh Tiểu Nhàn thở dài nói: “Phấn bò cạp đỏ? Phân lượng kéo dài trong bao lâu?”

“Khoảng chừng đủ để nàng ngứa trên hai canh giờ.” Hoàng Phủ Minh nhếch miệng, “Nếu không phải tỷ ngồi chỗ này, đối với loại nữ nhân không biết xấu hổ này, ta sớm đã cho một bạt tai đuổi đi!”

Sắc mặt hắn hơi xanh, hiển nhiên tâm tình có chút ác liệt. Ninh Tiểu Nhàn thấy hắn lập tức trở mặt, không rõ đến cùng là thế nào, chỉ im lặng không để ý tới hắn, mặc kệ một mình hắn rầu rĩ tức giận.

Hoàng Phủ Minh khẽ động tức giận, quanh thân đều có sát khí tiết ra ngoài. Tuy mắt thường của phàm nhân trong đại sảnh không thấy được, nhưng cũng có thể cảm giác được hào khí trở nên áp lực ngưng trọng khác thường, không chỉ không còn một nữ tử nào dám tiến lên tự đề cử mình, ngay cả âm thanh nói chuyện của tửukhách cũng trở nên nhỏ hơn rất nhiều.

Nhưng vào lức này, một món đồ ăn chiêu bài khác cũng được bưng lên. Bề ngoài món ăn này cũng cực kỳ đơn giản, chính là mấy con cá chiên có màu vàng kim óng ánh, mỗi một con lớn chưa tới một bàn tay, được bọc trong lá sen rồi dọn lên, bên cạnh có hai ba múi quả ích mẫu, dưới đáy mâm sứ trắng noãn, có ba màu sắc xanh trắng vàng rõ ràng, trông rất đẹp mắt. Kỳ dị nhất chính là, trên người con cá này lại có một mùi hương, phảng phất giống như hương hoa quả, không giống với hương khí của thịt, nghe thấy mà thoải mái.

“Đây là thu sinh tử, tất nhiên sinh hoạt ở nơi nước cạn, trong dòng suối nhỏ, nhiệt độ hơi ấm, ăn rêu ở trên đá mà sống, trên sống lưng của nó có một lỗ nhỏ tràn đầy hương mỡ, có thể tản ra mùi thơm.” Hoàng Phủ Minh mặc dù không vui, nhưng vẫn chưa quên nhiệm vụ giải thích, tay đem nước của quả ích mẫu nặn ra, nhỏ trên thân cá, “Chỉ dùng phương pháp chiên, lại dùng vị chua phụ giúp, tạo ra hương vị tốt nhất.”

Nàng cầm một đầu đến thử, quả nhiên chiên được thỏa đáng, vừa văn làm lộ ra chất thịt non mịn, có hương vị ngon. Thế nhưng trừ đó ra, lại không có chỗ nào kỳ lạ quý hiếm, không giống như thịt dê nướng khiến người ta miệng còn lưu hương, dư vị vô cùng. Nói cách khác, đây giống như xem một bộ phim lớn của Hollywood, tục gọi là phim bắp rang, bạo lực, tình sắc, đặc hiệu, hoạt động, đồ vật kích thích giác quan mọi thứ đều không thiếu, nhưng sau khi xem xong, lại không lưu lại ấn tượng sâu sắc, càng không tìm thấy chỗ để động nhân tâm.

 

Chương 684 : Ẩn Lưu hung ác?

Món thu sinh tử chiên này cũng giống vậy, hương vị tốt thì tốt, nhưng bên trên lại không có chỗ nào thần kỳ, cũng không có tiêu chuẩn của đồ ăn chiêu bài.

Nàng mới nếm một ngụm, sắc mặt Hoàng Phủ Minh đã thay đổi, “bộp” một tiếng đập đũa lên bàn, hướng về tiểu nhị nói: “Tới đây!”

Quý giới công tử gọi lại, tiểu nhị tất nhiên là một đường chạy nhanh tới, khom lưung cười nói: “Ngài có gì phân phó?”

“Hương vị của món ăn này không đúng!” Hoàng Phủ Minh chỉ chỉ mâm cá, lạnh lùng nói, “Cùng với mónăn ta nếm được ba năm trước, chính là cách biệt một trời một vực. Tiến Phúc Lâu thay đổi đầu bếp, còn dám dùng món ăn này như món ăn chiêu bài?”

Giọng nói hắn không nhỏ, các khách nhân khác nghe vậy đều quay đầu.

Mặt tiểu nhị lập tức tái xanh, khom lưng thấp hơn: “Vị khách nhân này, ngài có thể nhỏ giọng một chút không?”

Không đợi Hoàng Phủ Minh nói chuyện, một bàn khách nhân bên cạnh đã mở miệng nói: “Nhỏ giọng một chút chúng ta cũng nghe được! Trách không được gần đây chọn món thu sinh tử này lại có cảm giác có chỗ nào đó không thích hợp, hóa ra là đổi đầu bếp!” Nói chuyện chính là một hán tử đen gầy, ngồi cùng bàn ăn với hắn còn có hai khách nhân, quần áo đều là đẹp đẽ quý giá, thoạt nhìn ít nhất xuất thân không tệ.

Sau khi Hoàng Phủ Minh cùng hán tử đen gầy này nói chuyện, những người khác cũng nhịn không được nhao nhao nói: “Đúng vậy, đúng vậy, hương vị chỉ tốt ở bề ngoài, hoàn toàn không có tốt như trước, đây là chuyện gì xảy ra?”

“Cứ như vậy mà còn dám tiếp tục lấy ra làm đồ ăn chiêu bài!”

“Hương vị giảm, giá cả vì sao lại không giảm vậy, còn muốn mười lăm lượng bạc một phần!”

Lập tức mọi người lên tiếng oán than dậy đất, tiểu nhị cũng không chịu nổi, ở lối ra vội vàng vái một cái, chỉ một lúc sau thay đổi chưởng quầy đi lên.

Chiêu bài bị đập phá, khách nhân tự nhiên sẽ giảm đi, vị chưởng quầy này trên trán đều đổ mồ hôi, cười khổ một tiếng, đề cao âm lượng nói: “Thu sinh tử là một loại cá quý báu, Tiến Phúc Lâu vốn là chuyên mời một vị đầu bếp để làm món ăn này, mọi người trước đây ăn được chính là tay nghề của hắn. Thế nhưng hơn một tháng trước, Thai Vu Trang xảy ra chuyện, aizz, thảm kịch bực này mọi người cũng cũng biết đấy, cả nhà hai mươi ba miệng ăn của vị đầu bếp này, ngoại trừ hắn thì toàn bộ đều chết thảm ở Thai Vu Trang. Hắn làm sao còn tâm trạng mà tiếp tục làm ở chỗ này của ta? Sau khi nhận được tin tức, đêm đó liền quay trở về, lưu lại một đồ đệ chuyện làm món ăn này.”

Hắn nhắc tới “Thai Vu Trang”, trong sảnh lập tức yên tĩnh, khách nhân tức giận cũng không còn nói chuyện nữa.

Chưởng quầy ở trước mặt mọi người cúi đầu: “Vị đồ đệ làm món thu sinh tử này cũng đã học được tám phần hỏa hầu. Aizz, Tiến Phúc Lâu cũng có nỗi khổ tâm a, hai đạo đồ ăn chiêu bài không thể đổ được. Tóm lại mà nói, chuyện thay đổi đầu bếp là chúng ta không đúng. Hôm nay mónăn này trên bàn các vị, sẽ do Tiến Phúc Lâu thanh toán, ngoài ra còn tặng một phần cá hấp khổng tước xòe đuôi để bày tỏ áy náy, thật là xin lỗi!”

Hắn nói ngôn từ khẩn thiết, tới nơi này ăn cơm có không ít người có uy tín danh dự, vốn cũng không tham cái miễn phí và bồi lễ của hắn. Thế nhưng nó lên “Thai Vu Trang”, mỗi người đều lặng im không nói. Ánh mắt Hoàng Phủ Minh chớp động hai cái, cũng không nhiều lời.

Qua một hồi lâu, âm thanh trong tửu lâu lại vang lên một lần nữa.

Bàn khách nhân bên cạnh lại nhẫn nại trong chốc lát, vẫn là thấp giọng nói: “Năm trước ta mới đi qua Thai Vu Trang, dân phong chỗ đó chất phác, lại còn thật giàu có và đông đúc. Xem sắc mặt hôm nay của mọi người, nơi này đến cùng đã xảy ra chuyện gì?”

Hán tử đen gây nhấp một ngụm rượu rồi nói: “Ngươi là nhân sĩ của châu lân cận, không biết được thảm kịch này. Ngươi có biết phía Tây có một yêu tông thập phần cường đại, gọi là Ẩn Lưu không?”

Tai của Ninh Tiểu Nhàn rất tốt, nghe được hai chữ “Ẩn Lưu”, hai lỗ tai lập tức dựng lên.

Có người khách nói: “Chuyện thần tiên cách chúng ta quá xa, nếu là có yêu tông gần đây còn có thể biết được một hai, Ẩn Lưu này ngược lại thực không nghe nói.”

Hán tử đen gầy cười lạnh nói: “Buôn bán của ngươi quá nhỏ, nếu không tất nhiên sẽ biết được danh hào của yêu tông cường đại mới nhập thế này! Ngươi nói diện tích của bản châu vì sao lại rút nhỏ một phần ba? Nguyên nhân là do Ẩn Lưu cùng với tiên phái bản thổ Tẩy Kiếm Các tranh đoạt địa bàn! Hôm nay, Thai Vu Trang tín luôn cả một phần ba khu vực đều bị Ẩn Lưu nuốt mất, nhập vào phạm vi thế lực của nó.”

Khách nhân ngạc nhiên nói: “Thần tiên tầm đó tranh đoạt địa bàn, không phải là chuyện thường sao?”

Hán tử đen gầy nói: “Là chuyện thường, nhưng mà Ẩn Lưu này hành sự hết sức không giống người thường. Nó hướng Tẩy Kiếm Các hạ thông điệp, muốn lấy đi lãnh thổ của bản châu. Châu này của chúng ta sản vật phì nhiêu, Tẩy Kiếm Các làm sao lại đồng ý? Ẩn Lưu lại uy hiếp nói, nếu không tuân theo thì sẽ đồ tận (tàn sát hết) Tẩy Kiếm Các.”

Khách nhân “a” một tiếng: “Yêu tông này khẩu khí thực không nhỏ.”

Hán tử xa gầy nói: “Nếu như là tiên tông khác, thật là khẩu khí không nhỏ, nhưng đối vớiẨn Lưu mà nói, giết người diệt tông phái là chuyện thường ngày. Nó vốn là ở ẩn không ra khỏi rừng rậm Ba Xà ở phía Tây đại lục, nào biết được ba năm trước đột nhiên nổi điên lên hướng bốn phía chinh phạt. Chiến lực của nó rất cường hãn, tiên tông đối địch với nó thường có hai lựa chọn: thần phục hoặc tử vong. Trước mỗi lần khai chiến bọn họ tất nhiên sẽ tuyên bố, nếu không hàng phục thì sẽ đánh đến khi tàn sát hết tất cả sinh linh toàn thành!

“Tẩy Kiếm Các mấy ngàn năm tích lũy bao nhiêu cơ nghiệp cùng uy tín, đâu chịu nổi khuất nhục bực này. Cho nên một tháng trước Ẩn Lưu ngang nhiên đến phía Đông xâm lấn, không đến ba ngày đã đến gần Thai Vu Trang. Yêu Soái của bọn họ phát ngôn bừa bãi, chỉ cần dân chúng Thai Vu Trang đem tin tức phòng thủ của thành tiết lộ cho Ẩn Lưu, sau khi vào thành sẽ không tổn thương tính mạng của phàm nhân. Thế nhưng mọi người ở Thai Vu Trang quả nhiên có chí khí, cho đến lúc khai chiến, phần tình báo này cương quyết không lộ cho Ẩn Lưu biết rõ!”

Nghe đến đó, Hoàng Phủ Minh liếc nhìn Ninh Tiểu Nhàn, thấy sắc mặt nàng bình thản, bộ dạng phục tùng rủ mắt xuống, giống như là sự tình không liên quan đến mình.

“Đại quân của Ẩn Lưu áp đến cường công đến nửa ngày thứ hai, Tẩy Kiếm Các không biết từ nơi nào mời tới cường viện, bên trong Thai Vu Trang chiếnđáu kịch liệt, nghe nói ngay cảẨn Lưu cũng mất hơn một ngàn yêu binh ở chỗ này. Cho nên sau khi đánh hạ, không chỉ có thủ thành là môn hạ của Tẩy Kiếm Các bị giết không còn một mảnh, ngay cả dân chúng ở đây cũng không may mắn thoát khỏi, bất luận là lão ấu, phụ nữ hay trẻ em.”

Hán tử đen gầy giận dữ nói: “Ngươi cũng biết, hơn hai mươi năm trước vùng này phát hiện một mạch khoáng linh thạch cỡ lớn, Thai Vu Trang từ đó mới bắt đầu phồn vinh. Ta thấy Ẩn Lưu trước tấn công Thai Vu Trang, vì cái quặng linh thạch này a. Đã có ví dụ máu chảy đầm đìa như Thai Vu Trang như vậy, sau đó Ẩn Lưu công phạtđịa phương khác, dân chúng ở đó, mười phần thì hết bốn năm phần sẽ vụng trộm đến báo tin tức để đổi lấy bình an. Cho nên mới chỉ hơn một tháng, bản châu đã tổn thất một phần ba lãnh thổ. Xem ra, cuộc chiến năm sau sẽ tiếp tục đánh xuống.”

Khách nhân nghe được ngây người, sắc mặt đột nhiên trắng bệch nói: “Nếu nói như vây, Tân Du Thành cũng sẽ gặp nguy hiểm?” Mặc dù Tân Du Thành cách xa Thai Vu Trang, nhưng theo phương hướng hành quân của Ẩn Lưu, chính là phảiđi qua nơi này!

Hán tử đen gầy nhún vai: “Ai biết được? Chịu ảnh hưởng của chiến loạn, ngoại trừ vài tòa thành lớn này, dân chúng sẽ trải qua những ngày khổ sở.”

Khách nhân tặc lưỡi nói: “Vậy tại sao hôm nay Tân Du Thành lại náo nhiệt như vậy, đều nhìn không ra lòng người bàng hoàng!”

“Thế đạo vốn không yên ổn, chẳng lẽ trước khi đại quân tiếp cận thì không thể tiếp tục sống qua ngày? Nên biết hội hoa đăng ở Tân Du Thành nổi tiếng gần xa, truyền thống này đã kéo dài mấy trăm năm. Nếu ngay cả hội hoa đăng cũng không tổ chức, nhân tâm mới thật sự tán loạn. Dù là vì cái gì, hội hoa đăng cũng khôg thể không diễn ra.” Hán tử đen gầy đột nhiên cười lạnh nói: “Chẳng lẽ Ẩn Lưu kia còn có thể tiếp tục hoành hành không sợ? Phải biết Thiên Đạo sáng tỏ, báo ứng khó chịu! Nó sớm muộn cũng không có kết cục tốt!”

Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên mỉm cười. Nụ cười này hán tử đen gầy tự nhiên không thấy được, nhưng Hoàng Phủ Minh lại xem trong mắt. Đôi mắt lưu chuyển, đột nhiên nói: “A, đại châu này vốn là chịu quản hạt của một yêu tông loại nhỏ, chín trăm năm trước mới nhập vào bản đồ của Tẩy Kiếm Các. Tại sao Tẩy Kiếm Các có thể đoạt, cònẨn Lưu thì không thể?”

Giọng nói của hắn vốn là trong sáng, hiện tại lại hơi đề cao âm lượng, mấy bàn khách nhân gần đấy nghe xong, đều quay mặt lại.

Hán tử đen gầy tất nhiên cũng nghe được, lập tức giận tái mặt nói: “Tiểu tử miệng còn hôi sữa, ngươi mới bao nhiêu tuổi, lại dám ăn nói bừa bãi?”

Hoàng Phủ Minh oán hận nhất là người khác nói niên kỷ của hắn nhỏ, thực tế ở trước mặt Ninh Tiểu Nhàn, trên mặt hắn lại không hiện ra một chút sắc thái giận dữ, ngược lại mỉm cười nói: “Lịch sử bản châu, ngươi lại không biết được sao? Chín trăm hai mươi lăm năm trước, Tẩy Kiếm Các từ trong tay Thiên Lang Cốc đoạt lấy bản châu, trước sau sử dụng ba trăm năm, Thiên Lang Cốc bị diệt tông. Trong quá trình này, thành trì bị tổn hại có hai mươi ba, người chết đói khắp nơi trên đất, phàm nhân có liên quan ước chừng có đến hơn ba trăm hai mươi vạn người, trong đó người chết vì bị thương đạt đến hơn hai mươi vạn người. Nếu nói Thiên Đạo sáng tỏ, làm sao lại không thấy Tẩy Kiếm Các gặp phải báo ứng.”

Hơn chín trăm năm trước, vậy mà phát sinh qua sự tình thảm thiết như vậy? Mọi người hai mặt nhìn nhau, phàm nhân có tuổi thọ dài nhất không quá trăm năm, ở thế này bây giờ có thể sống hơn sáu mươi đã thuộc loại hiếm thấy. Đối với tu tiên giả mà nói là tin tức bình thường không có gì lạ, đối với bọn họ lại giống như là thiên thư. Mà ngay cả Ninh Tiểu Nhàn đều ngoàiý muốn nhìn hắn một cái, không nghĩ tới tiểu tử này tính cách thoạt nhìn hẹp hòi, ở chi tiết bực này, tỉ mỉ bê trong đều biết nhất thanh nhị sở.

Quả nhiên tên này bình thường có vẻ cũng yêu thích phẫn trư ăn hổ?

Nói đến đây, mày kiếm của Hoàng Phủ Minh mới nhảy lên, tỏ vẻ giật mình, “A, đúng rồi, thắng làm vua thua làm giặc, đoạn chuyện cũ cường hoành lướt ngang này, thân là địa chủ Tẩy Kiếm Các làm sao lại ghi vào trong châu sử chứ? Có lý, nếu là Ẩn Lưu nắm được nơi này, mấy trăm năm sau, người dân ở châu này đồng dạng cũng chỉ biết Ẩn Lưu, không biết đến cái gì gọi là Tẩy Kiếm Các.”

Mọi người đều im lặng. Kỳ thật bọn họ căn bản không quan tâm tiên phái nào áp trên đầu mình, chỉ cần có y phục để mặc, có cơm ăn, có mạng sống là được rồi. Hết lần này tới lần khác, cho tới bây giờ tiên phái yêu tông đánh nhau, xui xẻo nhất chính là dân chúng thấp cổ bé họng.

Hắn chung quy là khí độ bất phàm, châm chọc khiêu khích mà kéo cừu hận, hán tửđen gầy cũng không cãi lại, hai mắt hồ nghi nhìn hắn, đột nhiên tức giận nói: “Ngươi, ngươi chẳng lẽ là mật thám của Ẩn Lưu?”

Hai chữ “mật thám” này xuất hiện, ánh mắt trong đại sảnh đều lả lả nhìn tới. Ở đây dù sao cũng là địa bàn của Tẩy Kiếm Các, đã có người sắc mặt bất thiện đứng lên.

Lúc này Hoàng Phủ Minh mới quay đầu, đôi mắtđen nhìn thẳng hai mắt của hán tử đen gầy, vỗ vỗ cằm, cũng cười nói: “Ta cũng nhận ra ngươi rồi, ngươi chính là gian tế ẩn nấp bên trong Tẩy Kiếm Các, chuyên môn thông báo tin tức cho Ẩn Lưu đấy!”

Hán tử kia ngẩn ngơ, rồi cả giận nói: “Ngươi nói hươu nói vượn cái gì!”

Hoàng Phủ Minh nhẹ nhàng vỗ tay nói: “Như vậy a, ngươi nếu không phải là gian tế Ẩn Lưu phái đến Tẩy Kiếm Các, thế nào chỉ dùng một đôi mắt lại nhận ra được ta chính là mật thám? Hiển nhiên chúng ta bình thường ở trong tông ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp!”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion6 Comments

  1. Hoàng Phủ Minh định dùng thiếu nữ áo tím để kích thích Ninh Tiểu Nhàn. Có điều hắn sai rồi. Ninh Tiểu Nhàn có thích hắn đâu mà ghen. Hoàng Phủ Minh vì vãn hồi mặt mũi của mình nên mới mới dùng độc phấn đuổi cô gái kia đi. Cái vụ Ẩn Lưu tàn sát cả thôn là sao ta. Tại sao Hoàng Phủ Minh lại nói giúp Ẩn Lưu.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Vì TN mà HPM này cũng hao tốn tâm tư trên phương diện ăn uống này. Chọc hoa đào còn muốn TN ra mặt, thực ra cũng chỉ muốn xem TN có tức giận gì không. Nhưng HpM đâu là gì để TN phải thay đổi sắc mặt đây.
    Chuyện tiên tông đánh nhau chiếm địa bàn suy cho cùng kẻ mạnh thì được, người phàm oán hận thì oán hận cũng chỉ dám nói với nhau chứ đâu thể làm được gì đâu. Trước mặt người tu tiên không phải cũng chỉ là con kiến thôi sao…
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  3. Cẩm Tú Nguyễn

    Tính ra HPM cũng rất quan tâm NTN lắm đó chứ, nhưng lại hơi bá đạo 1 tí. TÍnh mượn nữ nhân áo tím để thử thái độ NTN, ai dè NTN chẳng quan tâm. Đúng là các tông phái đánh nhau chỉ có người dân là bị ảnh hưởng

  4. Vì biết Tiểu Nhàn tỷ thích ăn đồ nhân gian mà HPM chịu khó đi tìm hiểu mấy món ăn này, đúng là dùng nhiều tâm tư mà.
    Cuối cùng không biết kết quả cuộc đụng độ này ra sao đây
    Cảm ơn các bạn edit ah

  5. HPM đúng như TN nói giả trư ăn cọp.tuổi tuy không lớn nhưng rất rõ về sử sách châu đi.việc đối đáp này có khi nào học từ T N nhỉ.còn chuyện Tẩy kiếm các với ân lưu là như thế nào.cái người đen gầy này có phải của tẩy kiếm các k nhỉ
    Thanks editor

  6. HPM luôn biết cách lấy lòng TN ở đâu có cái ngon thì luôn luôn muốn TN nếm thử. HPM muốn dùng nữ tủ áo tím để kích thích TN đáng tiếc không thành công

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close