Tận Thế Song Sủng – Chương 31+32

14

Chương 31: Dâu tây

Edit: Little Squirrel

Beta: Sakura

Đường Nhược không muốn đề tài cứ tẻ ngắt như vậy, cho nên cô nhắc đến một chuyện khác: “À, gần đây em cảm thấy tinh thần lực của em cường đại hơn rất nhiều. Trước kia, lúc phải bao bọc cả ba người chúng ta, nửa giờ sẽ cảm thấy dị năng có chút hư không, bây giờ nguyên một giờ liền mà cũng không có cảm giác dị năng trống rỗng đi. . . . . .”

Bạch Thất cũng đã phát hiện chuyện dị năng mình tăng tiến, hiện tại anh cũng có thể ngưng tụ Băng tinh thành quả cầu rồi, hai chiêu đánh 4 con cũng đã biến thành một chiêu đánh 5 rồi.

“Mấy ngày qua mỗi người chúng ta hấp thu tinh hạch cũng chỉ có chừng một trăm viên, chắc không thể lên cấp nhanh như vậy, chuyện này quả thật tương đối quái dị. . . . . .”

Kiếp trước anh phải mất gần bảy tháng mới lên đến cấp thứ hai, hơn nữa hiện tại thật ra thì còn cường đại hơn dị năng cấp hai kiếp trước, nếu lại tấn cấp, khó bảo đảm sẽ không lợi hại hơn so với dị năng cấp ba.

“Ừ, nhưng em nghĩ, chúng ta có tiến bộ là tốt rồi, dù sao sức mạnh càng lớn thì an toàn lại càng được bảo đảm chứ sao.” Vừa nói, Đường Nhược vừa lấy một vốc dâu tây từ trong không gian ra, mình còn chưa ăn, đã đút một quả vào trong miệng Bạch Thất trước.

Trong nháy mắt, ngọt ngào cả khoang miệng.

Trước khi ngủ ăn đồ ngọt, cái thói quen này không tốt, nhưng Bạch Thất cũng biết bình thường Đường Nhược rất chú trọng phương diện dưỡng sinh dưỡng sức, nhất định cảm thấy nguyên nhân là do Điền Hải ở đây cả ngày hôm nay, cho nên muốn ăn cũng phải chờ đến bây giờ mới lấy ra, cũng nhận lấy khay dâu tây kia, nói: “Đi ngủ thôi, không thể ăn nhiều.”

Đường Nhược gật đầu, hỏi hắn: “Ăn ngon không?”

“Ừ, rất ngọt.”

Đường Nhược cũng cầm lấy một viên cắn một cái: “Ừ, dâu tây trồng trong không gian ra quả nhiên rất ngọt.”

Bạch Thất cũng có chút ngây ngẩn cả người, hắn nhìn dâu tây trong mâm một chút, thịt quả đo đỏ, trong veo như nước, quả thật lớn hơn dâu tây trong trí nhớ rất nhiều: “Từ lúc gieo xuống mới được khoảng mười ngày đi, sao nhanh như vậy đã chín?”

Đường Nhược gật đầu,rồi cắn dâu tây: “Đúng vậy, lúc nhổ rồi trồng xuống, không phải nở hoa rồi sao, sau đó ngày hôm qua em vừa nhìn liền thấy rõ hơn. Không chỉ là dâu tây, thật giống như cây xoài, cà chua cũng sẽ chín, sau này chúng ta sẽ có rất nhiều trái cây.”

Trong không gian của cô còn có một chút rau dưa, cũng có thể đào lên để ngày sau sử dụng.

Bạch Thất lại có suy nghĩ ‘dị năng không gian thật là tiện lợi’.

Nhìn thấy Đường Nhược lại ăn một quả dâu tây, vẻ mặt thỏa mãn, đột nhiên anh nghĩ đến con suối trong không gian kia, cho nên nói: “Có lẽ nguyên nhân dị năng của chúng ta tinh tiến phải là công lao của nước suối trong không gian của em.”

Không thể trách Bạch Thất đến bây giờ mới nghĩ đến, những tình tiết chỉ tồn tại trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng này, Bạch Thất thật sự không biết.

Trước khi tận thế Bạch Thất cũng là học sinh tốt, học bá tốt, luôn thể hiện bộ dáng mọi người đều say mình ta tỉnh, trừ việc học thuật thì chính là rèn luyện thân thể, mấy thứ tiểu thuyết cùng phim truyền hình này hiểu biết có hạn.

Rất nhiều thứ cũng đều là từ sau tận thế, nghe được từ trong miệng người kể chuyện.

Mà Đường Nhược cũng giống như vậy, kiếp trước bởi vì mẹ muốn danh chính ngôn thuận lấy được nhiều phí nuôi dưỡng, cho nên mượn danh nghĩa Đường Nhược, đăng kí cho cô rất nhiều chương trình học, khiến cho cô trừ việc đi tới trường học, tan giờ học theo bồi bà ngoại, vẫn chỉ hứng thú học hành. Cũng thật lòng chưa từng nghe qua những thứ tình tiết huyễn hoặc này.

“Anh nói là nước suối trong không gian của em giúp dị năng của chúng ta tiến bộ?” Ý thức ngốc ngếch của cô vẫn là không tin.

Bạch Thất cũng tử tế động não giải thích: “Mỗi lần tắm rửa xong không phải nước suối đều hơi đen à, đâu còn là nước sạch trong, chắc là rửa đi tạp chất trong cơ thể, để cho dị năng tiến vào cơ thể thông thuận hơn thôi, hơn nữa nếu nước suối đó không có linh tính thì không thể dưỡng được dâu tây lớn như vậy đâu.”

Đường Nhược nhìn nhìn dâu tây trong tay, cũng tin một chút: “Thì ra là dị năng không gian của em lợi hại như thế.”

Bạch Thất cũng không tin không gian này là dị năng của Đường Nhược, ba năm tận thế anh chưa chưa nghe nói qua có người có hai dị năng. Vả lại ‘ dị năng ’ này của Đường Nhược là thức tỉnh từ trước khi cô ‘ phát sốt ’. Cũng chứng minh cái này hẳn không phải là dị năng.

Cho nên Bạch Thất liền hỏi một lần, lúc trước có phát hiện cái không gian này chỗ nào kì dị.

Chỗ kì dị.

Đường Nhược nghĩ nghĩ, mới đem chuyện mình bóp nát một khối ngọc, khiến trên tay sinh ra một hình xăm thực vật nói ra.

Cô không nói rõ chuyện mình xuyên tới đây, chỉ nói mình sau khi tỉnh lại.

“Nó liền khắc ở trên tay, vẫn không đau không ngứa, không có cảm giác gì, từ trước tới nay chưa bao giờ em nghĩ tới nó.”

Dĩ nhiên nói xong cô cũng hiểu một ít chuyện trong đó.

“Ý của anh là, thật ra thì không gian của em không phải là dị năng không gian, mà liên quan tới miếng ngọc bội kia?”

Nhanh như vậy đã nghĩ thông suốt vấn đề trong đó, Bạch Thất đối với cô ‘nhị’ cũng vui mừng hơn một chút.

*từ ‘nhị’ cũng có nghĩa là ngốc.

Anh nắm lấy tay Đường Nhược lần nữa, nhìn kỹ một chút, nói: “Chắc có quan hệ với miếng ngọc bội kia, chẳng qua hiện tại chúng ta cũng chỉ là suy đoán mà thôi, chỉ cần vật này không có tổn hại gì tới em thì không có vấn đề.”

Đường Nhược vô cùng nhanh chóng lấy ra tất cả ngọc khí trong không gian bày ở trên giường.

Bạch Thất có chút không hiểu được nhìn cô.

Đường Nhược để Bạch Thất dùng dao băng tách chúng ra.

Bạch Thất bật cười, nếu như loại vật này dễ dàng lấy được như vậy, khi tận thế cũng không khiến cho lòng người hoảng hốt đến thế.

Đường Nhược vẫn kiên trì để cho anh mở hết ngọc bội ra xem một lần: “Nếu không chúng ta cầm nhiều ngọc như vậy cũng vô ích.”

Bạch Thất suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy Đường Nhược nói có đạo lý, mà lúc trước anh để cho Đường Nhược tích trữ ngọc bội, cũng là bởi vì từng có một cái tin đồn như vậy mà thôi.

Nếu Đường Nhược thực sự gặp được chuyện này, đã xác minh tính chính xác của tin đồn, vì sao bọn họ không thử nhìn xem chút nữa.

Cho nên liền tách mở tất cả ngọc bội ra.

Có điều những miếng này đều là ngọc vô cùng bình thường, không có chỗ nào khác biệt hết. Tách hết sạch cũng không có nhìn thấy mảnh nhỏ giống như kim khí nào.

Đường Nhược vô cùng không hài lòng nói: “Quá xui.”

Bạch Thất vỗ vỗ đầu của cô: “Cô nàng ngốc.”

Có lẽ do vận may của cô vô cùng lớn mới có thể nhận được không gian trong khối ngọc này, mà bên cạnh mình có cô, thật ra thì cũng là cơ duyên trời cho rồi, thật sự không cần quá tham lam muốn một cái không gian.

Chỉ cần vẫn có cô, thật sự, cũng là đủ rồi.

 

Chương 32: Qua đêm ở siêu thị

Sau, chính là theo kế hoạch đi thành phố A.

Điền Hải cũng không có chỗ có thể đi, dĩ nhiên theo chân hai người. Cậu sợ Bạch Thất ghét bỏ, bỏ cậu lại mặc kệ, cho nên mỗi lần đều rất liều mạng đánh Zombie, bảo vệ Đường Nhược.

Từ chỗ cũ lái xe việt dã về, ba người liền thông qua một con hẻm nhỏ vắng vẻ ra khỏi thành phố H.

Bên trong khu dân cư Zombie vẫn tương đối nhiều, cũng may gần đây dị năng tinh thần lực của Đường Nhược tăng mạnh, có thể bao trùm một tầng tinh thần lực lên cả chiếc xe, mà dị năng hai người Bạch Thất Điền Hải cũng không tầm thường, ba người từ trong hẻm nhỏ vắng vẻ mở ra một lối đi nhỏ cũng không có bao nhiêu vấn đề.

Nếu là trên đường cái, ba người một chiếc xe, xem chừng cũng hơi quá sức.

Ở trên đường thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy Zombie mặc đồng phục quân đội, trên vai vác khẩu súng. Ngại Zombie quá nhiều, Bạch Thất cũng chỉ đành buông tha cho việc lấy súng.

Ra khỏi khu vực thành thị, Zombie rõ ràng ít hẳn đi.

Bởi gì mấy ngày qua đúng là đánh Zombie có chút quá độ, mọi người cũng không có tâm tư đánh Zombie, thỉnh thoảng có Zombie trên lối đi bộ, tất cả đều là xông thẳng qua, nghiền qua người chúng nó. Thân xác Zombie sơ cấp và cấp một cũng chưa cứng rắn, xe hơi đâm thẳng cũng sẽ ngã xuống. Đến hậu kỳ, Zombie cấp ba trở lên đụng vào xe hơi, ngược lại có thể ép ra dấu vết trên xe hơi bình thường.

Trên đường có một chiếc xe, không biết lúc nào sẽ có chiếc xe thứ hai theo phía sau, về sau, tất nhiên là càng ngày càng nhiều. Sau đó sẽ nhìn thấy một đoàn xe tốc độ cao lấy xe Bạch Thất dẫn đầu đang chạy.

Đường Nhược sớm đã dùng tinh thần lực bao vây xe hơi, khiến cho dị năng sử dụng quá độ, cho nên liền hấp thu hai khối tinh hạch, sau đó uống nước suối trong không gian nằm nghỉ ngơi ở ghế lái phụ.

Đêm hôm qua, sau khi hai người rút ra là nước suối trong không gian giúp dị năng bọn họ tăng lên, cũng không cần uống nước khoáng nữa, trực tiếp dùng nước suối trong không gian để uống.

Sau khi tỉnh lại nhìn thấy được một đoàn xe bám dính phía sau, cô cũng rất kỳ quái: “Chúng ta đã thả chậm tốc độ để cho bọn họ vượt qua rồi, vì sao bọn họ không đi qua, không nên bám theo phía sau chứ?”

Bạch Thất cũng biết cùng đường mạt lộ, ý nghĩ ích kỷ trong lòng người, vỗ vỗ tay Đường Nhược: “Bọn họ sợ phía trước không biết có nguy hiểm gì, cho nên để chúng ta đi phía trước dò đường.”

Điền Hải vẫn an tĩnh nói: “Nếu là như vậy, bọn họ thật xấu.”

Bạch Thất vẫn đi theo lộ tuyến đánh dấu trên bản đồ, khi đêm đến, mới lái xe vào một trạm xăng dầu. Nói là ban đêm, thật ra thì cũng mới hơn 3 giờ mà thôi, nhưng là trời tận thế 4 giờ đã tối, trời tối lên đường thật sự không an toàn.

Chỉ chừng mười con Zombie đang tới lui trong trạm xăng dầu, Bạch Thất không để ý đến mấy chiếc xe phía sau, trực tiếp mở cửa xuống xe, sử dụng Băng tinh quật ngã mấy Zombie. Điền Hải thấy Bạch Thất như thế, cũng xuống xe, dùng lôi cầu đánh chết mấy con. Đường Nhược thì len lén bọc lên một tầng tinh thần lực cho hai người bọn hắn, tránh cho Zombie đụng phải bọn họ.

Mấy phút đồng hồ sau, Bạch Thất lái xe đi qua để đổ xăng.

Tiếp sau đó, xe phía sau rối rít đi tới đây, cầm lấy ống đổ thêm xăng.

Sau mấy người đàn ông thấy Đường Nhược ngồi trên xe bình thản nhìn bọn họ thì trên mặt không khỏi một trận lúng túng.

Bọn họ là xe sớm nhất đuổi theo Bạch Thất, cũng nhiều lần nhìn thấy Bạch Thất chậm tốc độ xe xuống, mình cũng không dám vượt qua để đi, nhất định muốn mưu mưu kế kế đi theo đằng sau. Tự nhiên đây là nguyên nhân mạc danh kỳ diệu tạo ra một đoàn xe.

Bạch Thất rót đầy xăng, quan sát một chút siêu thị nhỏ bên cạnh trạm xăng.

Trong siêu thị ngổn ngang, hàng hóa đều đổ ở một bên, hiển nhiên cũng bị cướp nhiều lần rồi. Có lẽ quan hệ tới bây giờ mới là đầu tận thế, hiện tại bên trong vẫn có không ít đồ, tất nhiên còn có mấy Zombie bị giam ở cửa thủy tinh.

Dĩ nhiên là vì liên quan tới mấy con Zombie này mới dẫn đến người của đoàn xe phía sau nhìn thấy siêu thị có vật tư, muốn đi vào mà lại không dám.

Chẳng qua là cái ‘ không dám ’ này cũng không có bao lâu, ngay sau đó hai người dị năng lực lượng tới, cầm lấy búa lớn trong tay nện vào trên cửa thủy tinh, cắt đứt mấy con Zombie trong đó như cắt dưa hấu.

Sau đó, mọi người nhìn thấy Zombie không còn, trong siêu thị lại có đồ ăn, đều tập trung tới đây. . . . . .

Bạch Thất nhìn những chuyện này, cũng không có nói thêm cái gì, chẳng qua là đi tới bên cạnh xe nói với Đường Nhược: “Chúng ta xuống ăn chút gì đó, có lẽ phải ở chỗ này qua một đêm.”

Đường Nhược gật đầu.

Điền Hải và Bạch Thất vừa định lên xe, đã nhìn thấy mấy người đàn ông giết Zombie đi tới, hỏi bọn hắn: “Đoàn xe các anh chuẩn bị đi nơi nào?”

Bạch Thất nhìn về phía bọn họ, phát hiện không ít người chung quanh đều căng lỗ tai nghe ngóng về phía bên này.

Cho nên hỏi ngược lại: “Đoàn xe gì cơ?”

Hai người đàn ông kia sửng sốt, thoáng nhìn nhau: “Không phải các anh kết bạn từ khu vực thành phố trốn ra được đấy sao, hiện tại bên ngoài quá nguy hiểm, các anh nhiều người, nếu là tất cả mọi người đều thuận đường mà nói…, bọn tôi cũng muốn đồng hành cùng các anh.”

Bạch Thất nói: “Chúng tôi đây ba người, một chiếc xe, không có một người nào khác, không có đoàn xe nào hết.”

Đường Nhược nói: “Lúc trước chúng tôi sợ cản đường xe phía sau, nhường đường cho các người, cũng không thấy có ai vượt qua, chúng tôi cũng rất mạc danh kỳ diệu.”

Người đàn ông sửng sốt lần nữa, người chung quanh có lúng túng, cũng có tức giận .

“Thật ra chúng tôi cũng muốn đi trước mở đường, phía trước là xe của ai, cứ lắc lư trái phải, liên tục không nhường đường.”

“Một đường Zombie, không né tránh đi, chẳng lẽ lên đâm hết chúng sao?”

“Người nào vậy, vẫn theo sát sau xe chúng ta làm gì, buộc chúng ta không biết phải đi tới nơi nào.”

“Không có người nào mù mà lên dò dẫm tìm đường, cũng không nói rõ ràng.”

“Phía trước đi mau, các anh rót đầy xăng rồi, có để cho phía sau thêm xăng hay không. . . . . .”

Nhiều người như vậy, sợ rằng nơi này cũng không phải là nơi tử tế để qua đêm, Bạch Thất vỗ vỗ bả vai Điền Hải, ý bảo cậu lên xe.

Ba người tiếp tục đi dọc theo đường quốc lộ tới một trạm phục vụ.

Phía sau vẫn có xe đi theo như cũ. Chẳng qua cũng may so với số lượng đông đảo vừa rồi, hiện tại đã ít đi rất nhiều.

Lại chạy trong chốc lát, Bạch Thất lựa chọn một trạm phục vụ cách trạm xăng dầu gần nhất để dừng lại. Hiện tại sắp bốn giờ rồi, trời đã sắp hoàn toàn đen lại.

Sau khi bọn họ dừng lại, ba chiếc xe đi theo một đường phía sau cũng lại dừng lại.

Trạm phục vụ này hiện giờ không có xe ra vào, nhưng là thỉnh thoảng sẽ thấy xe lui tên trên cao tốc bên ngoài.

Bạch Thất ở trong xe xem xét âm thanh Zombie trong trạm phục vụ một chút, từ cửa sổ xe nhìn thấy chính là nam nhân vừa rồi giết Zombie ở trạm xăng dầu đang ở phía sau, dường như thương lượng mấy câu cùng đồng bạn hắn, đi tới phía mình. Cho nên Bạch Thất cũng dứt khoát mở cửa xe nghênh đón.

Điền Hải ngồi ở chỗ ngồi phía sau, thấy Bạch Thất đi qua, lại thấy Đường Nhược cũng xuống xe, vội vàng cũng đi theo xuống, đi phía sau Đường Nhược. Mấy ngày qua cậu đánh nhau cùng Zombie, đã tạo thành thói quen nếu Bạch Thất không ở bên cạnh Đường Nhược, chính mình sẽ đứng bên người cô làm hộ vệ.

“Anh bạn nhỏ, tôi họ Triệu, Triệu Chí Cường.” Người đàn ông nói, đưa một điếu thuốc qua.

Bạch Thất lắc đầu cảm ơn cự tuyệt: “Tôi không hút.”

“Cái kia. . . . . . Hiện tại bên ngoài trời cũng tối rồi, sau khi trời tối Zombie bên ngoài nhiều hơn, hiện tại mọi người khẳng định cũng muốn qua một đêm ở chỗ này, vừa rồi xem thân thủ mấy người, đều rất không tệ, muốn các người thanh lí Zombie bên trong cùng chúng ta.”

Bạch Thất vẫn là bộ dạng mặt than, tầm mắt khi quét qua người bọn hắn, cũng thấy phụ nữ cùng đứa trẻ ngồi sau xe bọn họ: “Không thành vấn đề.”

Triệu Chí Cường liền tập hợp người có dị năng ở nơi này, đếm, cộng thêm Bạch Thất cùng Điền Hải, cũng chỉ có năm người. Hai lực lượng, một hệ Phong, một Bạch Thất hệ Băng, còn có Điền Hải hệ Lôi.

“Cẩn thận một chút chắc cũng được rồi.” Triệu Chí Cường lấy đèn pin cầm tay ra, phân phát mỗi người một cái. Cũng may trạm phục vụ này thật sự không lớn, trừ một cửa hàng tiện lợi, lại thêm phòng rửa tay, căn bản cũng không có chỗ nào khác.

Mấy người càn quét xong, cũng chỉ phát hiện hai mươi mấy Zombie.

Sau đó đoàn người dừng xong xe ở trước cửa hàng tiện lợi, đều tiến vào cửa hàng tiện lợi qua đêm.

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion14 Comments

  1. Tiểu Dị Nhân

    Ta rất thích bộ truyện này nha. Tác giả đúng mẹ đẻ luôn, mà hễ đọc mạt thế là thấy đâu đâu cũng lòng ng nham hiểm.

    #Cảm ơn công sức dịch truyện của các bạn

  2. A huhu, đọc hết 2 chương rồi mà vẫn còn thèm. Cảm ơn Editor nhiều nha.
    Tuần mới tốt lành.

  3. Bạch Thất và Đường Nhược ngày càng tự nhiên. Đường Nhược có gì ngon cũng chia sẻ với Bạch Thất. Bạch Thất thì bảo vệ, cưng chiều Đường Nhược. Tận thế khiến người ta từ từ trở nên ích kỷ chỉ quan tâm mình mà hy sinh người khác. Cũng may Bạch Thất có kinh nghiệm từ kiếp trước nên ứng phó không tệ.
    Cảm ơn editors

  4. ĐN có không gian thật tốt. Có thể trồng chút hoa quả rau dưa cũng không lo thiếu ăn. Không nghĩ là dị năng của 2 ngừoi tăng nhanh như vậy. BT nắm vấn đề cũng thật tốt biết ngay là do liên quan tới nước suốt. Giờ giết zombie lấy tinh hạch nữa chẳng phải tốc độ tăng cấp còn nhanh hơn sao.
    Cái đoàn ngừoi bám theo này cũng thật là. Nhưng dù sao là tận thế có ai mà muốn đi trước mở đường chứ mất mạng như chơi.
    Cảm ơn các nàng đã editnhes

  5. Cẩm Tú Nguyễn

    Không gian của ĐN tốt thật, không những trồng được cây trái, mà còn có nước suối cải tạo thân thể, tăng khả năng hấp thụ của dị năng nữa. Trong thời loạn này, con người ta trước tiên nghĩ đến an toàn bản thân, đoàn xe theo sau ĐN và BT vổ sỉ thật, thấy nguy hiểm thì để BT và ĐN đi dò đường, thấy cò lợi ích thì tranh thủ cướp đoạt. BT và ĐN tranh thủ thăng cấp dị năng lên nữa đi, như vậy mới đảm bảo an toàn hơn

  6. ây da, 2 người này có lúc cứ ngây ngây ngô ngô dễ thương phết, cứ cùng nhau đi, cùng nhau mạnh lên rồi cùng nhau phát hiện ra nhiều điều thú vị như vậy cũng hay quá đi à. hihi

    tks tỷ ạk

  7. Hihi. Ta trước giờ chỉ được đọc mạt thế có 2 lần . nhưng em Nhược là nữ chính có dị năng hiền hòa nhất đó. Mấy em kia toàn lật trời thôi. Hhaha. Điền Hải đáng iu ghê biết bảo vệ cho tỷ tỷ. Mấy ng kia cứ thấy ng ta ít người là muốn ăn hiếp liền. Xã hội biến chất thì lòng người cũng biến mất.

  8. Mình thấy chương này bạn edit có hơi ko thuận lắm. Ví dụ lúc Bạch Thất được mời hút thuốc, từ chối thì để “Không” hoặc “Tôi ko hút” chẳng hạn, để “Sẽ không” nghe nó ko thuận lắm.
    Cảm ơn bạn. Mình rất thích mạt thế nên mong truyện từng ngày ^^

  9. Trẫm đã không đọc ngay mà là cố gắng nhịn để ra nhiều một chút !
    cảm ơn edit và bega đã vất vả

  10. Mạc thế thì luôn có kẻ không biết xáu hổ, nhưng một phần không trách được, dù sao ai cũng vifmangj sống mà! ANh Thất cưng chiều chị Nhược quá chừng á, mà chị Nhược cũng càng ngày càng ỷ lại anh Thất, nói chung hai người càng ngày càng hòa hợp, mà Điền Hải cũng là người biết điều, biết phải bảo vệ Đường Nhược

  11. Không gian của chị Đường có vẻ bá đạo, giữ đồ vật ko bị hư, rồi có thể trồng cây, giờ nước trong đó còn có tâc dụng bài độc nữa chứ, quá bá rồi
    Mong là mấy người này đừng có làm gì ngu ngốc đi chọc chị và anh, để rước thêm họa
    Cảm ơn các bạn đã edit nha

  12. Ài mấy người lẽo đẽo theo sau thiệt phiền, muốn ngồi mát ăn bát vàng đây mà. Tiện nghi quá ha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close