Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 679+680

7

Chương 679: Truyền thừa

Edit: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Vốn là hồn thể ngang tàng, rốt cục từ từ hư hóa, ở dưới xiềng xích trói giống như ngọn nến trước gió, tựa hồ tùy thời cũng sẽ bị dập tắt.

Âm Vô Thương thở hào hển ngẩng đầu, rốt cục hỏi ra nghi vấn lớn nhất trong lòng: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

Hoàng Phủ Minh khẽ mỉm cười, gương mặt trẻ tuổi mà tuấn dật, lại giống như thiên thần lãnh mạc: “Ngươi là tội nhân, nào có quyền lực biết? Cống hiến ra sức mạnh của ngươi, giúp ta viên mãn.”

Tiếng nói vừa dứt, hơn mười sợi xiềng xích đồng loạt xoắn, thần hồn của Âm Vô Thương trong tiếng thét dài nháy mắt bị xoắn thành phấn vụn, tàn phiến rơi vào trong nước biển, nhanh chóng tiêu tan vô hình.

Hoàng Phủ Minh ngắm nhìn Thức Hải, thấp giọng nói: “Lão gia hỏa giống như ngươi vậy, nên sớm bụi về với bụi, đất về với đất, còn ra thế gian đảo loạn làm cái gì ?”

Cùng lúc thần hồn Âm Vô Thương tiêu tán, bong bóng cũng “Phụt” một tiếng mà vỡ tan. Hắn chính là vua man tộc, u hồn thượng cổ, hồn phách mạnh mẽ cỡ nào? Lần này ở trong thức hải của Hoàng Phủ Minh bị xoắn rách toàn bộ, nhất thời mang theo vô số mảnh nhỏ trí nhớ cùng tính cách, xông vào trong hải dương màu tím, giống như nhấc lên cuồng phong bạo vũ. Đối với  Hoàng Phủ Minh mà nói, cái này tương đương với có vô số ý nghĩ trong đầu Âm Vô Thương từ trái tim chảy qua, muốn làm dao động ý chí của hắn, muốn tạo ra chấp niệm mới!

Âm Vô Thương vốn là loại người cực mạnh, nếu là người bên cạnh hấp thu những thứ trí nhớ này, nói không chừng trong tiềm thức đã bị hắn ảnh hưởng, từ từ biến thành Âm Vô Thương khác. Nhưng Hoàng Phủ Minh lại khác. Trí Chi Hồn sớm chôn sâu cho tâm, trong đó chịu tải trí khôn thượng cổ cũng không biết đầy đủ đến cỡ nào, hắn đã sớm ngày đêm chịu đựng khảo nghiệm trí Chi Hồn tẩy lễ, sao lại dễ dàng dao động bản tâm? Hắn chỉ chậm rãi nhắm mắt, không chút nào để ý tới.

Những thứ mảnh nhỏ dụ hoặc không được hắn, bất đắc dĩ bị Thức Hải đồng hóa, rất nhanh chuyển biến làm hồn lực tinh thuần nhất. Vùng biển tím tinh khiết một lần nữa khôi phục bình tĩnh, tựa như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh qua. Nếu có một chút thay đổi, chính là nước biển chỗ này trong suốt thoạt nhìn không hề lạnh như băng vô tình nữa, ngược lại giống như là. . . . . . Bắt đầu sinh dưỡng ra sinh cơ nhàn nhạt.

Âm Vô Thương với tư cách khí linh vừa đi, Lực Chi Hồn mới coi là chân chính cùng Trí Chi Hồn dung hợp được. Giờ phút này hai tim hợp lại làm một, từ trước trăm mối vẫn không có cách giải rất nhiều thần thông, vu thuật, chiến trận, hiện tại một lần nữa trong đầu hắn nhất nhất chảy qua, trước như trăm hoa đua nở, sau đó hoa nở hoa lại rơi, cuối cùng kết xuất trái cây trong suốt tròn óng ánh, hình dạng cùng viên châu xoay tròn theo lý trí, lắng đọng trái tim, bởi vậy có thể coi “Trí Châu Tại Ác” .

Hoàng Phủ Minh mặc dù vốn thông minh, song thời gian mới ra đời dù sao quá ngắn, hồn phách cường độ còn xa không đủ để đem kiến thức Thạch Chi Tâm hấp thu toàn bộ, tựa như mãn Hán toàn tịch mặc dù tinh mỹ, nhưng một người hài tử bảy tám tuổi khẳng định ăn không vô. Chỉ có sau khi sáng nay cắn nuốt thần hồn Âm Vô Thương, hồn lực hắn trong nháy mắt lớn mạnh, thêm Âm Vô Thương thân là lão Man Vương, vốn là đối với đủ loại vu pháp thần thông man tộc rất sở trường, có hồn lực hắn tương trợ , trong Thạch Tâm ẩn chứa kiến thức vô cùng mới có thể không có chút nào giữ lại mà chuyển vận cho hắn.

Hao tốn thời gian mười tám năm nước cọ sát, giờ khắc này rốt cục nước chảy thành sông.

Cùng lúc đó, trong mật thất đột nhiên vang lên tiếng động trầm muộn rất có quy luật: “Bịch ——” , “Bịch ——”

Khoảng cách âm thanh rất dài, giống như là thú dữ viễn cổ đang hồi phục, mỗi một lần vang lên thế nhưng cũng như trống chiều chuông sớm, có hiệu quả chấn lung phát hội, nhưng nếu có người thứ hai đứng ở chỗ này, bị âm thanh đáng sợ này quấy nhiễu, có lẽ trái tim liền trực tiếp nổ tung ra .

Tiếng vang như vậy, so sánh với tim đập của long tử Ly Vẫn càng thêm có lực, ổn trọng, hung mãn, tràn đầy vô tận lực sinh mệnh! Nếu không phải mật thất sớm bị bố trí cấm chế, sợ rằng này vài tiếng tim đập kinh khủng cũng có thể truyền tới hơn mười dặm ở ngoài.

Âm thanh vững vàng mà kéo dài xuống mười ba lần, sau đó mới chuyển thành an tĩnh không tiếng động. Không nghi ngờ chút nào, đây là Thạch Tâm quay về đầy đủ nhảy lên vui mừng. Cùng lúc đó, chỗ sâu trong Thức Hải màu tím của Hoàng Phủ Minh, ở đáy nước u ám mắt thường đều không thể nhìn qua, cũng có một ý chí khổng lồ đang thức tỉnh.

Ở trong nháy mắt nó tỉnh lại, trong thức hải hết thảy đột nhiên đọng lại, cuồn cuộn ba đào, mạch nước ngầm ở đáy biển, đạp tung bọt sóng, tất cả đều không nhúc nhích.

Hoàng Phủ Minh trừ đứng chắp tay ở trên Thức Hải.

Đang lúc này, trong tai hắn nghe được một tiếngthở dài kéo dài như phảng phất phát ra từ cổ chí kim: “Ngươi không tệ, ngươi rất tốt, ta quả nhiên đợi được ngươi.”

Cái âm thanh này nói tiếp: “Xuống đây, tiếp nhận truyền thừa của ta.”

“Sai rồi.” gương mặt Hoàng Phủ Minh khẽ hất lên, mắt nhìn xuống phía dưới, “Nên là ngươi đi lên, dâng lên truyền thừa của ngươi.”

Giọng nói im lặng thật lâu thật lâu, mới đột nhiên cất tiếng cười to! Tiếng cười kia chấn khắp Thức Hải đều tốc tốc phát run, nhưng âm thanh cùng một chỗ, nơi này hết thảy lại khôi phục bình thường, cuộn sóng màu tím một lần nữa cuồn cuộn, đáy biển yên tĩnh lần nữa có vô hạn sinh cơ.

. . . . . .

Trong mật thất, Hoàng Phủ Minh vẫn nhắm mắt bất động, trên mặt nhưng có Bảo quang chợt lóe lên. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, hình dáng như ý thỏa mãn.

Một tích tắc này, trong bầu trời đêm phương hướng đông bắc, đột nhiên vô thanh vô tức mà xẹt qua một vì sao rơi, sắc đỏ tươi như máu.

Màn trời đen nhánh, lập tức giống như là bị lây vết máu đỏ lòm.

Ninh Tiểu Nhàn đang muốn ngủ mê, đột nhiên trong lòng có cảm giác, xuyên thấu qua song cửa sổ nhìn về bầu trời đêm yên tĩnh.

Giờ khắc này, trên trời Nam Chiêm bộ châu có vô số người mang cảnh giác ngửa cổbốn mươi lăm độ nhìn lên tinh không.

Cho nên về ngày này ghi lại tinh tượng dị thường , ở sau đó Ngôn tiên sinh trên thông chí đại lục đã viết như vậy: “Dị Tinh xuất thế, Thiên bị thương nặng, người có cảm giác.”

 

#####

Ninh Tiểu Nhàn mở mắt ra , chân trời đã lộ ra ánh bình minh mỏng manh, nàng từ cái góc độ này nhìn sang, vừa vặn có thể trông thấy phía Đông là bầu trời bao la có vài đám mây hình dáng Ngư Lân nhẹ nhàng thổi qua, vì vậy biết khí trời hôm nay cũng thật là trong xanh.

Nàng tỉnh lại chuyện thứ nhất là vận khởi thần lực kiểm tra quanh thân, phát hiện thân thể gân mạch tồn tắc nghẽn đã thông không ít, song thân thể vẫn mềm nhuyễn, chỉ có thể miễn cưỡng nắm chặt cổ tay, cho dù có thể đứng , sợ rằng vẫn không thể đi hơn hai bước.

Nàng không khỏi sâu kín thở dài.

Hương phấn đứng thẳng cung kính đã lâu, thấy nàng tỉnh dậy, lập tức lấy Kim bồn đã sớm chuẩn bị tốt nước nóng rửa mặt , thấm ướt khăn vì nàng lau mặt sạch sẽ. Nơi này “Diện thang” , tự nhiên không phải là nước bán mì phở ở bên trong quán cơm, mà là dùng hỗn hợp đậu Hà Lan, Hương thảo, Nhân Tê, Lan Diệp, Bạc hà hoang dã chế thành nước nóng thơm, dùng để cho mặt thanh khiết, có tỉnh thần, tác dụng thơm miệng. Hương phấn mặc dù cũng có chút đạo hạnh trong người, nhưng nào dám hướng trên mặt khách nhân phóng ra thuật vệ sinh, huống chi vị này ở trong suy nghĩ của thiếu gia phân lượng rõ ràng bất đồng. Trước hôm qua, nàng chưa từng nghe qua Hoàng Phủ Minh đối với người khác phái nói chuyện nhiều như vậy.

Gia đình phú quý ở Tân du thành đối với răng sạch sẽ vẫn còn rất xem trọng, vì vậy Hương Phấn trước đưa lên một chung trà hương thượng đẳng đã ngâm tốt cho nàng súc miệng, với một miệng nước trà, chính là hai mươi lượng bạc. Sau đó đưa tới công cụ rửa mặt ở bên trong lại có một cây khảm ngọc gắn lông mềm, hiển nhiên dùng là lông đuôi ngựa thượng hạng chế Thành, nhẹ nhàng mềm mại. Mà vật thay thế kem đánh răng , chính là dùng cành liễu, cành hòe, cành dâu sắc thuốc lâu trong nước, lại bỏ vào nước gừng, cây tế tân, quấy đều đặn mà thành, mùi cảm thấy cay độc, có tăng thêm mát lạnh, vị thực khó chịu, cũng là có mấy phần tương tự kem đánh răng nàng sử dụng ở Hoa Hạ.

Nơi này cách Kinh Đô còn có xa vạn dặm, nhưng người trong vương phủ Kính Hải mỗi khi đến một chỗ, Phú Quý ngập trời cũng lau không đi .

Thời điểm Hương phấn vì nàng sửa sang lại trang dung, những thị nữ khác đã bưng lên chút cháo, cùng với chút thức ăn ba dạng mộc mạc kèm cháo. Đầu bếp trong phủ suy nghĩ đến thân thể nàng khó chịu, làm riêng cháo gạo kê củ từ táo đỏ, cũng là dùng nước suối Sư ở Thành Tây, lại đặt ở trong nồi nhỏ từ từ hầm ra tới, có hiệu quả dưỡng khí bổ tỳ khai vị. Mà chút thức ăn ăn với cơm sáng theo thứ tự là một cái đĩa tảo quần đới trộn vừng một cái đĩa cá Đinh Hương nhỏ, còn có một đĩa nhỏ thịt gà là tương đương với cách làm gà xe tay ở Hoa Hạ, chẳng qua là chọn thịt gà con lớn mới bốn tháng, dùng tài liệu cũng tinh tế nhiều lắm.

Chớ xem ba cái dạng này bình thường không có gì lạ, phải biết rằng nơi này chính là đất trong lục địa , cách biển rộng có gần trăm vạn dặm, muốn ăn đến tảo quần đới mới mẻ cùng Cá Đinh Hương, vốn tuyệt không phải chuyện dễ!

Đợi nàng dùng hết bữa ăn, Hương Phấn mới nhẹ nhàng nói: “Tinh thần cô nương so với hôm qua khá hơn chút rồi, có muốn đi ngắm hoa trong vườn?”

Ninh Tiểu Nhàn thấy hơi lạ: “Trời đông giá rét, nơi này còn có thể có hoa?”

Hương phấn nói: “Tất nhiên có. Vườn Dung Lâm biệt uyển chia làm Xuân, Hạ, Thu, đông bốn vường, chia ra trồng thực vật hợp với tình hình, từng cây trong vườn đều sắp đặt đại hình kết giới, Hạ kháng nhiệt phong, đông chống khí lạnh, cũng có trận pháp cố định hàng năm vận chuyển không thôi, là bảo vệ nhiệt độ cố định bên trong mỗi cái vườn.”

Này không phải là nhà kính, nhà ấm ở Hoa Hạ sao? Chỉ là nơi này sử dụng nhiên liệu không phải là điện lực, mà là linh thạch, khách quan mà nói, xa xỉ cao quý nhiều lắm. Phương thức tiêu xài hưởng thụ như vậy, nàng cũng có chút ít bội phục rồi.

Hương phấn nói tiếp: “Ngày hôm nay sắc trời không sáng, đang có vài loại hoa tươi thay nhau nở ra, có chút rực rỡ xinh đẹp.” Nụ cười của nàng cực kỳ chân thành gần gũi, để cho khách nhân đều cảm thấy thật sự nàng là thay người khác suy nghĩ, hơn nữa tâm tình Ninh Tiểu Nhàn không tốt, cũng không muốn nằm ở trên giường lâu dài, vì vậy cũng gật đầu.

Nàng hôm qua mới tiến vào Dung Lâm biệt uyển, hôm nay quản gia trong vườn cũng không biết từ nơi nào làm ra tới một cái xe lăn để nàng sử dụng. Thời điểm nàng lần đầu tiên nhìn thấy, cũng không khỏi không cảm thán tạo vật hai thế giới tương tự kinh người, chiếc xe lăn này lại cũng là dùng gỗ tếch vàng danh quý chế luyện, trải tốt nệm êm, dưới mặt ghế có bánh xe,  trên bánh xe có bàn đạp có thể cung cấp người ngồi đạp, đến độ cung lưng ghế dựa cũng hợp lý suy tính nguyên lý thân thể con người mà làm.

Dung Lâm biệt uyển chiếm diện tích thật lớn, quả nhiên sắc màu rực rỡ khắp nơi, rường cột chạm trổ, song mỗi một chỗ bố cục đều tỉ mỉ bố trí qua, sẽ chỉ làm người nhìn thấy nó lịch sự tao nhã, hâm mộ nó khí phái, cũng sẽ không có nửa điểm mùi vị thổ hào, đơn giản mà nói, chính là nơi này cũng rất có phong cách Kính Hải vương phủ.

Trong vườn thanh tĩnh không người nào, chợt có mấy hạ nhân cúi đầu đi qua, tất cả cũng hướng hai người thi lễ một cái, sau đó nhẹ tay nhẹ chân rời đi, hiện ra chính là giáo dương tốt.

Hương phấn nói không sai, trong vườn hoa cỏ quả nhiên là án lấy canh giờ để nở ra . Ninh Tiểu Nhàn mới vừa vào trong vườn, vừa vặn đã đến giờ dần ( rạng sáng năm giờ ), chính là thời gian cây tường vi tách ra, vô luận là cây tường vi thuần trắng thắng tuyết, hoa phấn hồng non nớt ươm tơ, hay là Mân Côi lửa đỏ nhiệt tình không bị cản trở, đều ở cạnh đất trồng lộ hương hoa thơm.

Chương 680: Nghi ngờ

Sau đó là giờ Mẹo một khắc là giờ Long Quỳ Hoa nở ra, giờ Mẹo canh ba cây thược dược, cây bồ công anh nở ra, cùng với hơn phân nửa sau giờ Thìn, thủy tiên có thể ở trong hồ nhỏ nở rộ. Thậm chí nàng còn ở trong vườn thấy được Hoa Xà Ma đến rừng rậm Ba Xà cũng chưa từng sinh trưởng. Danh tự này nghe cổ quái, thật ra thì người Hoa hẳn là đối với nó quen thuộc nhất, bởi vì nó còn có tên cá biệt, xưng là “Cây Ti Tửu Hoa” , nếu muốn khiến cho bia có cay đắng nhẹ nhàng khoan khoái cùng thơm mùi thơm, đây là tài liệu linh hồn ắt không thể thiếu a.

Nàng hướng Hương Phấn hỏi thăm, mới biết được bên trong vòng ngàn dặm, cây hoa Hoa Xà Ma ( hoa bia) chỉ sinh trưởng ở phụ cận thành Tân Du, mọi người chỉ lấy nó làm hoa cỏ tới xem xét, vì vậy trong thành Tân Du chỉ có trong vườn nhà giàu người ta mới trồng chút. Hương Phấn cũng rất cơ trí, thấy nàng đối với cây hoa Hoa Xà Ma ( hoa bia) cảm thấy hứng thú, lập tức dặn bảo người lấy chút ít giống hoa tới đây.

Ngẩng đầu nhìn trời, vẫn còn có thể thấy cây cao bên ngoài phủ tuyết trắng như tuyết, song cảnh trong vườn ngàn hoa tươi đẹp, nhìn sương mai đọng lại đang không ngừng run rẩy trên mặt cánh hoa, nàng cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Chẳng qua là nàng nhớ tới tối hôm qua không khỏi cảm nhận được rung động kỳ quái, vẫn mơ hồ có chút bất an. Tựa hồ lại có Thiên Cơ bị dẫn dắt rồi, hơn nữa lần này dính líu rất rộng, làm trong lòng nàng đều sinh ra cảm giác nguy cơ mãnh liệt. Hơn nữa nàng tin tưởng không riêng là mình như thế, sợ rằng trên phiến đại lục này, người có tu vi thâm hậu, tất cả cũng có lần cảm ứng này, đây chính là cái gọi “Thiên nhân giao cảm” .

Sợ rằng, thế đạo này lại sắp không thái bình.

Nàng khe khẽ thở dài, Hương Phấn lập tức nhu thuận mà hỏi thăm: “Cô nương đang mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi không?”

“Không cần.” Giờ phút này các nàng vừa vặn đi tới nơi Kim Trãn Cúc nở rộ, xa hơn trước chính là một cái đường mòn thông u , cỏ cây sâu kín, nếu ở bình thời tự có hứng thú yên ắng, nhưng tại trong vườn nguyên bản không người nào viếng thăm lại có vẻ có chút vắng lạnh.

Hương Phấn đi tới nơi này, rất tự giác mà đem xe lăn đẩy chuyển. Ninh Tiểu Nhàn cười nói: “Làm sao không đi tới phía trước nữa?”

“Phía trước là một cái sông nhỏ bên ngoài dẫn vào, không có cảnh trí có thể xem.”

Lúc này thưởng hoa, nàng cũng nhìn đủ rồi, nghe vậy cũng không phản đối. Nhưng vào lúc này, chỗ sâu đường mòn đột nhiên truyền đến một tiếng hí bén nhọn!

âm thanh này, tựa như con mèo bị giẫm phải cái đuôi.

Sắc mặt Ninh Tiểu Nhàn lập tức thay đổi, bởi vì nàng đã nghe ra, đây là giọng của a Hoa.

Ngay sau đó, bên trong lại truyền tới âm thanh ti ti, giống như là có rắn hành động, thế nhưng nàng biết, đây là con mèo lúc tranh đấu trong miệng thường xuyên phát ra âm thanh ra oai.

Nàng vội vàng nói: “Đẩy ta đi qua.”

Thật ra thì không cần nàng phải nói, Hương Phấn cũng nghe đến động tĩnh trong rừng, vững vàng đem xe lăn đẩy đi qua. Mới chuyển qua một loạt hàng rào cây, các nàng đã  thấy hai con mèo ở trên cỏ đánh nhau.Chính xác mà nói, là Hắc Miêu thân hình nhỏ hơn ngược lại đem mèo da hổ vững vàng đè xuống đất, duỗi móng vỗ lên người hắn vài vết.

“A Hoa!”Nàng không nhịn được cao giọng quát lên.

Các nàng đến gần, tự nhiên không thể gạt được Hắc Miêu, nó miễn cưỡng nhìn sang một cái, buông ra móng vuốt. A Hoa như được đại xá, kêu vô cùng to một tiếng, tung mình bò dậy, mang theo cây cỏ đầy người chạy đến phía sau nàng!

Nàng vỗ vỗ tay vịn nói: “Đi lên.”

A Hoa lập tức nhảy lên, cuộn tròn làm một đoàn.Ninh Tiểu Nhàn nhẹ nhàng nâng tay vỗ về lông mèo, cảm giác được nó khi nàng phủ tay xuống từ từ ngưng run rẩy. Lông của nó sinh trưởng so với khi trộm vào Kính Hải vương phủ, đã sáng rõ rất nhiều, hiển nhiên trong khoảng thời gian này dinh dưỡng coi như đầy đủ, nhưng là bây giờ trên da lông ngổn ngang vài đườngvết máu, mặc dù không sâu, nhưng máu tươi chảy ra cũng làm ướt lôngmèo.

Nàng thay a Hoa lấy xuống hai mảnh cây cỏ trên người, nhàn nhạt hỏi: “Vì sao khi dễ nó?” Hắc Miêu động động đầu ngón tay là có thể bóp chết a Hoa, lại không làm như vậy, hiển nhiên là cố ý chọc ghẹo hắn.

Hắc Miêu nện bước mèo, ưu nhã đi tới, cái đuôi kiêu ngạo dựng thẳng như cán cờ nhỏ. Nó nhảy đến một bên trên đầu lan can Bạch Ngọc, thường thường nhìn thẳng Ninh Tiểu Nhàn nói: “Nó lại có thể phá Huyết dẫn thuật của ta, ta phải hỏi kết quả cho đến cùng.”

Ninh Tiểu Nhàn nhíu nhíu mày, sau đó chợt hiểu ra: “Trong thành nhỏ, là ngươi làm thủ đoạn truy tung ta?”

Hắc Miêu liếm liếm móng vuốt nói: “Không sai, chỉ cần nắm giữ máu của ngươi, ta liền có thể truy tung đến vị trí của ngươi. Nhưng sau khi đến thành nhỏkia, vô duyên vô cớ liền không đuổi kịp. Hừ, hẳn là Tiểu Miêu Yêu này giở trò quỷ.”

Trong tay Hoàng Phủ Minh nắm giữ máu của nàng? Thử nghĩ xem đã cảm thấy không rét mà run. Ninh Tiểu Nhàn lòng dạ biết rõ, trong thành lúc a Hoa cứu nàng lên xe ngựa , quả thật có một chút dị trạng xảy ra, nhưng nàng vẫn nói: “A Hoa pháp lực thấp kém, đến lực tự vệ cũng không có, hẳn ngươi nghĩ sai rồi.”

Hắc Miêu lắc đầu: “Nó có huyết thống yêu tộc rất pha tạp, đương nhiên là yếu ớt không chịu nổi!” A Hoa nghe nó nói như vậy, cực kỳ nhanh ngẩng đầu nhìn chằm chằm nó một cái, nhưng ngay sau đó lại cúi đầu bất động, “Nhưng là hương vị máu của nó rất thơm ngon! Điều này nói rõ huyết thống trongmáu của nó, tất có một, hai chi là thuộc về Đại yêu quái !Để cho ta nếm nhiều hai phần, nói không chừng liền nếm ra.”Nó đem móng vuốt lật ra tới, Ninh Tiểu Nhàn thấy trong khe hở móng của nó, có một chút chút huyết quang chớp động.

Đó là máu a Hoa.

A Hoa nở miệng giải thích: “Ta không có a, ta ngay cả hóa hình cũng rất khó. . . . . .” Bị Hắc Miêu trừng, hắn bỗng dưng run lên, mấy chữ phía sau lại nuốt đi vào trong bụng.

Hắc Miêu khinh miệt nhìn nó một cái: “Ngươi dĩ nhiên cái gì cũng không biết, đồ vô dụng!”

Ninh Tiểu Nhàn chỉ vào vết máutrên người a Hoa nói: “Đây chính là đạo đãi khách của Kính Hải vương phủ sao?” Hắc Miêu cúi đầu lầu bầu hai tiếng, Hoàng Phủ Minh quả thật đã thông báo, không cho nó tùy tiện xuất thủ, nhưng là nó nhìn con mồi này ở trước mắt vui vẻ, không đi bắt bớ còn có huyết tính sao? Aizz, chờ thiếu gia bế quan đi ra ngoài, đoán chừng lại muốn thu thập nó.

Ninh Tiểu Nhàn đã tóm lấy lông mềm trên cổ a Hoa: “Không phải đã căn dặn ngươi, trong phủ không nên chạy loạn sao? Chẳng lẽ trong phủ không có lo cơm canh cho ngươi sao?” Vừa nói, liền giương mắt đi nhìn Hương Phấn.

Hương Phấn cả kinh, vội vàng nói: “Chưa từng thiếu cái ăn, quản gia đã sớm đã thông báo, vị Miêu thiếu gia này mỗi bữa ăn tất có một con cá ngừ kho tàu, một con gà quay, ba lượng gan bò, những thứ khác cũng là chiếu vào phòng bếp phân chia đưa tới.”

Thức ăn đúng là không kém. Lúc A Hoa bị Ninh Tiểu Nhàn nhìn soi mói, chỉ đành phải cúi đầu ấp úng nói: “Chưa từng ngừng ăn, chẳng qua là sau khi ăn chán chê không có việc gì, ta chạy tới nơi này, phát hiện có con sông nhỏ chảy vào vườn, bên trong có không ít đầu cá nheo to, đang muốn bắt hai con,Hắc Miêu này đã nhào đầu về phía trước bắt bớ ta. . . . . .”

Cá nheo là loại cá nước ngọt trên đại lục Nam Chiêm bộ châu sinh sôi nẩy nở được thành công nhất, gần một phần năm con sông trong hồ nước đều có bóng dáng của bọn nó, giống như trước cũng là loại cá giá tiền thấp nhất, ở thành Tân Du, một đồng tiền có thể mua ba cân cá nheo.

Giáo dưỡng tốt chính là để cho Hương Phấn cố nín cười, không có ở trên mặt lộ ra, trong lòng âm thầm thay đầu bếp trong phủ mặc niệm. Ninh Tiểu Nhàn thở dài, không biết nên giận hay nên cười, đạo hạnh a Hoa quá thấp, dã tính không bỏ, thấy thức ăn sống liền nhịn không được muốn đi bắt, vì tình có thể tha thứ. Nhưng Hắc Miêu tại sao tới bắt bớ hắn? Chẳng lẽ này Hắc Miêu cũng kềm nén không được sát tính trong lòng?

Nàng bình tĩnh nhìn hai mắt Hắc Miêu nói: “Ngươi là cái gì?” Nàng hỏi không là”Ngươi là người nào” , mà là”Cái gì” . Lấy nhãn lực của nàng,sớm xem ra tà vật trước mắt này chẳng qua túi da bên ngoài của Hắc Miêu mà thôi, dưới còn không biết là loại yêu ma quỷ quái gì.

Hắc Miêu kêu hai tiếngmeo meo, trên khuôn mặt nhân tính hóa lại lộ ra tràn đầy ác ý cùng nụ cười tà khí nói: “Còn có thể là cái gì, ta liền chẳng qua là một con mèo mà thôi! Cũng là ngươi, tiểu cô nương ——” nó nhẹ nhàng nhảy, đã nhảy đến bên trên một tay vịn khác của xe lăn, “Thiếu gia nhà ta thân phận tôn quý vô cùng, đi theo bên cạnh hắn quyết sẽ không. . . . . .Ngô ngô ngô!” Nói mới nói một nửa, miệng đột nhiên mở không ra rồi, lời còn dư lại bị biến thành ô ô rung động.

Có người làm thuật pháp, đã đóng miệngcủa nó.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó một cái tay thon dài như ngọc, khớp xương rõ ràng duỗi tới đây, bắt được sau cổ Hắc Miêu trên tay vịn ghế dựa bánh xe, tùy tùy tiện tiện hướng trên đường nhỏ ném. Hắc Miêu bị văng đi ra xa bốn, năm trượng, thế nhưng lúc rơi xuống đất lại là bốn chân đáp xuống trước .

Nó âm hiểm nhìn a Hoa một cái, làm đối phương theo bản năng mà co rúm lại, trong miệng mới phát ra một loại tiếng cười như cú vọ, sau đó rất nhanh chạy mất.

Người đến tất nhiên là Hoàng Phủ Minh. Hôm nay đầu tóc hắn buộc ngân quan, bên trong mặc trung y màu trắng tay rộng, áo khoác màu trắng không có tay giao dẫn với tà áo, cổ áo cùng quần áo có thêu chỉ màu vàng, hai bên đầu vai cũng thêu hoa văn hình mây màu xanh nhạt, đai lưng hai màu vàng, đen giao nhau, thắt một cái Ngọc Hoàn Cung thao màu vàng, huy hoàng mà quý khí.

Hôm nay đã là sáng sớm giờ Tỵ, song khi hắn mỉm cười đi tới, ánh mặt trời giống như đều thu lại ở trong mắt đẹp của hắn, đến chỗ đình viện sâu thẳm này cũng hơi bị sáng ngời. Ngay cả Ninh Tiểu Nhàn thường thấy mỹ nam tử như vậy, đều không thể không thừa nhận, sắc đẹp tiểu tử này thật là cấp điện phủ, thực không nên thả ra tai họa nữ nhi gia. Nếu nói Trường Thiên là đẹp lãnh ngạo, Mịch La là nghiêng nước nghiêng thành, như vậy Hoàng Phủ Minh cót inh thần phấn chấn bừng bừng mà hai người trước cũng chưa từng có, tựa hồ vĩnh viễn là người dưới ánh mặt trời đoạt ánh mắt nhất, hết lần này tới lần khác bởi vì thân phận của hắn, chỉ ở bằng chừng ấy tuổi, trong nhất cử nhất động lại bắt đầu hiển lộ ra uy nghiêm cùng bá đạo.

Chỉ nhìn hắn một cái, Ninh Tiểu Nhàn đã cảm thấy hôm nay hắn phá lệ khác biệt, nhưng lại nói không ra lời nơi đó có gì khác thường.

Hoàng Phủ Minh bước tới, nghiêm túc nói: “Con mèo này sống quá lâu, đầu óc có vấn đề.”

Ninh Tiểu Nhàn: “. . . . . .”

Ngón tay dài nhọn của nàng vẫn khẽ vuốt ở trên người mèo da hổ, a Hoa thư thích mà nheo lại mắt, nhưng đột nhiên cảm giác được hai đạo ánh mắt lạnh như băng. Hắn đối với nguy hiểm từ trước đến giờ vẫn cực nhạy cảm, không nhịn được run lên, ngẩng đầu nhìn lại, cũng là ánh mắt Hoàng Phủ Minh từ trên người hắn nhàn nhạt quét qua, khóe miệng mặc dù cong lên, nụ cười lại không truyền tới trong mắt của hắn.

Hắn đọc đã hiểu hàm nghĩa ánh mắt này, vội vàng nhảy xuống tay vịn. Tại mái hiên bên cạnh xe lăn Hoàng Phủ Minh đã ngồi chồm hổm xuống, lấy lòng nói: “Tỷ tỷ nếu thích nuôi mèo, ta đưa ngươi một con sư tử Tuyết máu tinh khiết, màu lông thuần trắng, tính cách ôn thuần vui vẻ, trong tay lão thái quân có một con, bà cưng chìu cực kỳ.”

Lời này vừa nói ra, a Hoa lập tức khẩn trương lên, lại thấy Ninh Tiểu Nhàn lắc đầu: “Ta suốt ngày chạy ngược chạy xuôi, làm sao có thời giờ chiếu cố?”

Con ngươi Hoàng Phủ Minh đảo một vòng, cười dài nói: “Tỷ tỷ không rảnh chiếu cố, ta sai người ở thành Trì Minh mua tòa nhà, đem mèo con nuôi ở bên trong có được hay không? Thành Trì Minh cách Rừng Ba Xà rất gần, lúc tỷ tỷ về đi trêu chọc một hồi, chơi một chút cũng đủ.”

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion7 Comments

  1. Lần này thì xong rồi. HPM nhận được hồn lực của AVT lại còn nhận được truyền thừa kì bí của thượng cổ Man tộc. Thực lực không biết đã tăng lên bao nhiêu rồi. Lại còn làm chấn động cả thiên đạo nữa. Ta thật sự lo lắng cho TT ca và TN đấy. Không biết còn có thể xảy ra chuyện gì nữa đây.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  2. 1HPM được truyền thừa trở thành mối nguy họa rồi tiếp nối man tộc gây sóng gió gì nữa.con mèo đen của HPM là cái gì mà NTN ngi ngờ trợ giúp cho HPM đây sao bí mật ngỳa càng nhiều thêm lại càng nguy hiểm cho NTN TT vẫn chưa thể trở về TN cũng chưa khỏi sau thỉnh thần thuật
    Thanks editor

  3. TT, người ở nơi đâu nhanh nhanh chạy về a. Vợ đang bị người gạ kìa.
    Nghĩ lại, HPM cũng ko tệ. Có sức mạnh từ Man tộc lại thêm KHVP nữa, dù hơi nhỏ nhưng vẫn có thể có cơ hội xếp vào hàng ” Quân.
    Thks các nàng.

  4. Âm Vô Thương rốt cuộc tự đâm đầu vào vách núi, bị Hoàng Phủ Minh đồng hóa không còn một mảnh vụn. Nhưng trước khi tan biến, Âm Vô Thương có hỏi Hoàng Phủ Minh là ai, ta cũng tò mò về lai lịch của hắn. Ta không nghĩ hắn chỉ đơn giản là công tử của Kính Hải vương phủ. Ninh Tiểu Nhàn vẫn chưa hồi phục sức lực, làm sao thoát khỏi Hoàng Phủ Minh đây.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  5. Cẩm Tú Nguyễn

    HPM lần này lại tăng thêm sức mạnh nữa rồi, nhận được hồn lực của AVT còn nhận được truyền thừa bí ẩn gì nữa vậy? Mà HPM quá ngạo mạn, tính tình cũng hơi âm tàng. Hắc Miêu này cũng quá nguy hiểm, không biết hắn là quái vật gì nữa, mà trên người A hoa chắc cũng có bí ẩn gì đó, còn phá được truy dẫn thuật của hắc miêu này

  6. HPM lại định dở trờ gì nữa đây nè. Tên này năng lực càng ngày càng cao. Quá nguy hiểm và bí ẩn rồi. Sắp tới chắc lại là 1 cuộc chiến đẫm máu và rung động. HPM còn muốn cướp TN đi cơ mà>? dã tâm không vừa đâu

  7. Một đại nhân vật sắp xuất hiện rồi, mấy người siêu cấp mạnh này sau này ngoài tranh giành thiên hạ chắc chắn sẽ tranh luôn Nhàn tỷ cho coi, toàn có liên quan đến Nhàn tỷ ko à,
    Vẫn rất thắc mắc cuối cùng con mèo đen đó là gì, lần trc gặp Bạch Hổ rất sợ, có nói qua là ma vật mà chẳng biết cuối cùng là gì

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close