Bia Đỡ Đạn Phản Công – Star: Đào phạm báo thù 05+06

35

Star: đào phạm báo thù 5

Edit: Quy bà bà

Beta: Sakura

Trong thời gian nửa năm, Bách Hợp đã âm thầm đem công thức quang học kia ra tính đi tính lại nhiều lần, dù sao việc này liên quan trực tiếp đến thành bại của cô trong nhiệm vụ lần này, cô không dám qua loa đại khái. Trong khoảng thời gian này, cô duy trì nguyên một trạng thái từ ngày này sang ngày khác để đám người kia dần buông lỏng cảnh giác, mỗi mười ngày, thừa dịp đi lấy thức ăn, trong quá trình bò đi bằng những cử động trùng lặp đồng thời tính toán thước tấc kích cỡ của phòng giam, vị trí nào là có lợi cho mình, trong lòng Bách Hợp đã có định liệu trước. Hơn nữa từ ba tháng trước, cô bắt đầu lục tục xé lấy những khối vải vụn, chỉ vụn trên y phục để đặt vào các vị trí của trận ngũ hành bát quái mà bản thân đã tính toán phương vị trong đầu từ trước. Những hành vi này đều giấu trong những cử động xem như không hề cố ý, mà nếu mấy người đang ngồi trực phòng theo dõi giám sát kia có nhìn thấy, e rằng lực chú ý tối đa của họ cũng chỉ tập trung trên thân thể của cô mà thôi.

Nếu có trận đồ sắp xếp phương vị theo ngũ hành bát quái cộng thêm công thức quang học mà cô tính toán, và nếu như nó thành công, các phản xạ quang học trong quá trình biến hoá có thể thông qua hệ thống hình chiếu 4D của cương vi tinh tạo ra hình ảnh lập thể 4D, khiến thời gian tạm dừng trong giây lát. Cái gọi là khiến thời gian tạm dừng này, cũng không phải là thực sự làm thời gian ngừng trôi, mà là lợi dụng các quy luật của ánh sáng phản xạ, tán xạ, khiến cho hình chiếu của bản thân mình khi truyền đến phòng giám thị tồn tại lâu hơn một chút. Trong lúc máy móc vẫn hiển thị hình ảnh y như cũ, sẽ dôi ra một khoảng thời gian nhỏ để Bách Hợp làm việc riêng mà không sợ bị giám sát. Trong nửa năm Bách Hợp đã tính toán thử nhiều lần, bởi vì trong cương vi tinh có chứa con chip, do trí tuệ nhân tạo điều khiển, không phải mắt người, bởi vậy tuy rằng đã có thủ đoạn nhỏ để tạo ra ảo giác, nhưng nó không giống như việc lừa gạt mắt người bình thường. Tổng hợp lại, cô chỉ có thể giữ cho khoảng thời gian dừng lại được này là hữu hạn, đại khái trong vòng 20 đến 30 giây.

Tiêu phí hơn nửa năm, mỗi ngày đều phải chịu đựng cảm giác đè nén khó chịu khiến người ta muốn phát điên, lại phải ngồi lâu như vậy không nhúc nhích rất nhiều rất nhiều ngày, để cuối cùng tranh thủ được một cơ hội như vậy, Bách Hợp cảm thấy vô cùng trân quý. Cho dù mắt không nhìn thấy người đang thực thi công tác giám thị mình, nhưng Bách Hợp dám chắc chắn hiện nay những người đó đã không còn cảnh giác với mình như lúc ban đầu.

Cứ quyết định như vậy, lại thêm nửa tháng trôi qua, trừ việc trên nền nhà có thêm một ít vụn vải rách ra từ quần áo tù nhân, Bách Hợp vẫn như cũ ẩn nhẫn bất động, mà không nằm ngoài dự liệu của cô, so với việc xuất hiện ngày càng nhiều mảnh vải cũ nát trên sàn nhà, người đang thực thi việc giám sát càng tập trung lực chú ý lên thân thể cô nhiều hơn, không cảm thấy những mụn vải ấy có gì khác lạ. ban đầu là vì số lượng ít ỏi không đáng lưu tâm, sau này còn là vì Bách Hợp rất có kiên nhẫn, cho nên số lượng mụn vải rơi rớt trên sàn tăng lên rất chậm. Cứ thế, theo thời gian trôi qua, sàn nhà đã rải rất nhiều mụn vải nhưng cũng không có người nào nghĩ đến chuyện phải thông qua sử dụng hình chiếu để vào phòng giam xem thử tình hình.

Việc bố trí bát quái trận trải qua một thời gian lâu dài, rốt cục cũng sắp hoàn thành. Ngày mai chính là ngày cô sẽ bò đi nhặt thức ăn, cô chỉ cần ở trong khoảng thời gian đi nhặt thức ăn, đem mụn vải cuối cùng đặt vào vị trí, trận pháp liền được bố trí xong xuôi. Trong một ngày như vậy, che đậy cảm xúc chân thực không để nó biểu lộ ra lại càng khó khăn hơn so với ngày thường, vào thời điểm mà những người giám thị cho rằng Bách Hợp đang chợp mắt, cô vẫn đang thầm tính toán trong lòng, đợi đến khi trần nhà rốt cục lại xuất hiện một khe hở, một lần nữa lại có thực phẩm dạng nén bị ném vào trong, Bách Hợp thong thả bò qua. Cô phải cẩn thận để không đụng chạm đến những thứ mình đã bày biện ra, vì chỉ một chút xíu sai lệch cũng có thể đem tới hậu quả khôn lường, rồi cũng bò tới cạnh khối thực phẩm. Khi bò trở lại vị trí ban đầu, lúc còn chưa yên vị, Bách Hợp liền đem mụn vải đã chuẩn bị sẵng sàng từ trước ném vào vị trí cuối cùng mà chính mình đã tính thật kỹ. Sau đó mới ngồi lại.

Bốn phía của phòng giam truyền đến những tiếng ‘đích đích’, cho thấy trí tuệ nhân tạo và chip của cương vi tinh phát hiện trạng thái cần báo động, Bách Hợp đứng vụt lên, cô đang đánh cược, đã gần một năm cô chỉ ngồi trong góc phòng, bất luận biểu cảm hay dáng ngồi đều là máy móc, dập khuôn, vậy nên nếu vào lúc này, việc cô đứng vụt lên bất thường như vậy cộng tiếng báo động nhất định có thể thu hút người đến kiểm tra, nhưng nếu trong vòng năm giây vẫn không thấy có gì khác thường, vậy thì tính toán của cô đã thành công.

Trong khi đang theo dõi tình hình trong một phòng giam khác, có người nghe thấy tiếng báo động truyền đến từ con chip ở phòng giam Bách Hợp nên vô ý thức quay đầu nhìn qua. Trận pháp đã có hiệu lực, hình ảnh giờ đang dừng ở thời điểm cô đã nhặt xong thức ăn và ngồi về chỗ cũ, vẫn bộ dạng không có biểu tình, nhịp thở, nhịp tim cùng lúc bình thường giống nhau như đúc, huyết áp cũng không thấy có biến hoá. Tuy rằng không hiểu vì sao trí tuệ nhân tạo lại phát ra tiếng báo động, nhưng loại tình hình này nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy giống y như cũ, rất nhanh người đang ngồi trước máy theo dõi liền cau mày, chuyển mắt nhìn đi nơi khác.

Bách Hợp thành công, cô đã đứng lên mấy giây rồi nhưng vẫn không thấy có người đến xem xét kiểm tra, điều này chứng minh tính toán của cô không sai sót. Thời gian của cô có hạn, vừa nãy đã lãng phí một hồi, giờ cô không chút do dự liền lấy móng tay đã được gặm sắc rạch lên phần cổ tay bị đeo dụng cụ áp chế của mình, để đề phòng máu nhỏ xuống đất, tơ máu vừa thấm ra ngoài cô lập tức lè lưỡi liếm sạch.

Dụng cụ có thể khắc chế Bách Hợp luyện khí trong khi bị Bách Hợp lột ra khỏi tay còn kéo theo một lớp biểu bì da mỏng, loại đau đớn này khiến người ta khó lòng mà chịu đựng, nhưng động tác của Bách Hợp lại rất nhanh chóng dứt điểm, không dây dưa lằng nhằng. Trong khoảng thời gian chừng mười giây đồng hồ này, vật thể mang theo ánh đèn chớp sang màu xanh lục rời khỏi thân thể cô, thứ cảm giác đè ép trên thân thể cô suốt thời gian qua trong nháy mắt được quét sạch, bởi vì bản thân nó vẫn dán dính trên một lớp da người dính máu tươi, cho nên ánh đèn vẫn chớp sáng như thường, nội thể vốn khô cạn tựa như nhận được cơn mưa ngọt ngào chầm chậm bừng lên chút sinh cơ. Bách Hợp chịu đựng đau đớn, một lần nữa ngồi về vị trí cũ, xé lấy mảnh vải ở vạt áo, quấn một vòng lên vết thương ở cổ tay, cuối cùng đem món đồ vẫn đang chớp chớp ánh xanh kia buộc chồng lên vị trí vết thương, dùng vải cố định lại, rồi lại kéo ống tay áo xuống, che đậy đi bí mật trên cổ tay.

Làm xong tất cả, bách Hợp mau chóng điều chỉnh lại quả tim vì đau đớn nên đang đập có chút nhanh, báo động trong phòng giam vừa dồn dập vang lên lại rất nhanh yên tĩnh lại. Cô vừa lừa gạt được trí tuệ nhân tạo một khoảng thời gian, nhưng trí tuệ nhân tạo ngay khi phát hiện thông tin không thích hợp liền tự động điều tiết lại chương trình cho con chip, về sau dù Bách Hợp có thử lợi dụng lại nguyên lý quang học cũng sẽ không lừa gạt được trí tuệ nhân tạo lần hai, tính toán của con người vốn không được tinh vi như năng lực của thứ công cụ hiện đại này, nhưng may mắn tìm được một cơ hội như thế này cũng đã đủ.

Người trong phòng theo dõi một mực không phát hiện nổi hành vi mà cô vừa tiến hành, cho nên tuy có người lờ mờ ngửi thấy mùi máu tươi, cũng không biết phải làm thế nào để tra ra căn nguyên, cuối cùng đành mặc kệ.

Sau khi lột được dụng cụ áp chế khí cảm, Bách Hợp không ngồi ngây ngốc như trước nữa, sau khi phòng giam khôi phục bình thường, cô liền bắt đầu đứng dậy đi loanh quanh bốn phía, thi thoảng lại hô to: “Thả tao ra!”

Ban đầu, động tác mới của cô khiến những người trong phòng theo dõi giật nảy mình, rõ ràng một bức tranh vẽ tĩnh vật đột nhiên nhảy nhót lên cũng đủ khiến một đám người như gặp đại địch, nhưng dần dà nhìn cảnh Bách Hợp quát tháo, có người không nhịn được cười: Đã bị tống vào loại phòng giam này, căn bản là trọn đời không có cơ hội thoát thân, Diêu Bách Hợp quá hiểu chuyện này, dù sao lúc trước cô ấy cũng là người của Thần Cơ Doanh, bây giờ lại hô hét mấy lời ngây thơ như vậy, rất nhiều người đều cảm thấy, bị giam nhốt ép buộc thời gian dài như vậy, người này rốt cục điên rồi.

Loại tình huống này cũng không hiếm có, khá nhiều tội phạm đặc biệt sau khi bị nhốt riêng trong một không gian biệt lập, không có người trò chuyện, cả ngày loanh quanh trong một cái hộp, sau thời gian dài đều sẽ có vấn đề. Cuộc sống kéo dài đằng đẵng trong tuyệt vọng như vậy sẽ khiến người ta phát điên, thậm chí có người chịu không nổi vài năm đã lựa chọn tự sát. Bách Hợp có thể chịu đựng lâu như vậy mới điên cũng đủ làm cho nhiều người cảm thấy cực kì đáng sợ.

Những ngày đầu, Bách Hợp một mặt dốc sức đập vỗ sàn, lớn tiếng đòi thả người, chờ về sau căn bản không có người để ý, cô bắt đầu làm động tác luyện thể thuật, có điều động tác ban đầu cũng không có quy tắc gì, vừa luyện thể, vừa luôn miệng lớn giọng hô: “Thả tao ra!”

Những người kia thấy vậy, càng xác nhận là cô đã nổi điên, khoan nói trên tay cô bị đeo dụng cụ khoá chặt khí lực, đời này bất kể cô luyện như thế nào cũng không thể phát sinh tác dụng, cho dù trên tay cô không đeo vật kia, lúc này xem động tác của Bách Hợp luyện công chỉ thấy điên điên khùng khùng, luyện một chút, hô một tiếng, động tác làm cũng không đúng tiêu chuẩn, ai cũng không biết cô luyện như vậy có thể ra được cái loại thành quả tốt đẹp nào.

Hành vi kì quái bất thường của Bách Hợp đã thu hút sự chú ý của mọi người một khoảng thời gian rồi rất nhanh liền không buồn để ý đến nữa, không ai phát hiện thời gian luyện thể của Bách Hợp mỗi ngày chầm chậm tăng lên, ban đầu cô luyện một động tác liền hô một tiếng, về sau luyện vài động tác mới hô lên một lần. Bách Hợp rất kiên nhẫn để từ từ thay đổi, mỗi thay đổi nhỏ nhặt đều phải duy trì trong một khoảng thời gian, khiến người ta có cảm giác quen thuộc, sau đó mới lại tiến thêm một bước.

Về sau, chờ cô luyện hoàn thành một bộ động tác luyện thể thuật mới hô hoán, cũng không có ai buồn hỏi một tiếng, tất cả mọi người đều cho rằng cô đã bị điên, mà thừa dịp này, Bách Hợp bắt đầu ngày đêm không ngừng luyện tập luyện thể thuật. Dụng cụ áp chế đã bị cô lột bỏ, không còn ngăn cản linh lực tiến vào thân thể cô được nữa, kinh mạch vốn khô héo rất nhanh được linh lực rót đầy, Diêu Bách Hợp vốn có cơ sở nhất định, Bách Hợp luyện thêm một thời gian liền phối hợp cả Cửu Dương Chân Kinh, rất nhanh đã khôi phục về tiêu chuẩn thời kì cường thịnh của Diêu Bách Hợp.

Cứ thế, nhân thời gian những người giám thị cho rằng Diêu Bách Hợp đã phát điên, Bách Hợp dốc hết sức ra để mà luyện tập, với con người của thời đại Stars, tuy luyện thể thuật có tác dụng cường thân kiện thể, nhưng bởi vì linh khí dẫn vào cơ thể không có biện pháp nào để giữ lại trong người, cho nên phát huy tác dụng cũng không lớn, nhưng Bách Hợp thì có thể đem các ưu thế mà luyện thể thuật mang lại phát huy đến cực hạn.

Trong loại hoàn cảnh một năm cũng không thấy bốn mùa biến hoá, nguồn sáng tự động trong nhà giam duy trì được là phụ thuộc vào sự tồn tại của nhịp thở, mạch đập của người sống. Chỉ cần cô còn sống, miệng còn một hơi, trái tim còn đập, vậy thì ánh đèn này sẽ mãi mãi không tắt, bị nhốt ở đây, cô không phân biệt được ngày đêm. Bách Hợp cũng không biết chính mình đã ở trong phòng giam này bao lâu rồi, nhưng theo thời gian kinh mạch của cô càng lúc càng sung mãn, ban đầu cô lưu linh khí lại trong thân và cũng chỉ sử dụng được phần này, chỉ là càng tiến hành luyện thể thuật lâu dài, dần dà cô không chỉ có thể sử dụng linh lực đã ngưng tụ trong thân thể mà còn có thể tuỳ thời thao túng linh lực bên ngoài.

Cô đã nhẫn nại thời gian dài như vậy, bây giờ rốt cục không còn muốn nhẫn nhịn nữa.

 

Star: Đào phạm báo thù 6

Muốn vượt ngục, nếu dùng bản lĩnh chân thật ra đánh nát vách tường, hiện tại Bách Hợp còn chưa chắc chắn mình làm được, hơn nữa cô không rõ phía bên ngoài của 4 bức tường bằng cương vi tinh liệu có tồn tại thêm một lớp tường thép dày hay không. Đập sàn nhà cũng không ổn, cho dù cô có biện pháp phá hoại được lớp cương vi tinh trên sàn nhà, mà bên dưới là mặt đất thật thì cô cũng không có biện pháp ở ngay trước mũi người ta đào ra một đường hầm để chạy trốn.

Cho nên biện pháp sử dụng bạo lực để tìm đường thoát thân, ngay ở lúc Bách Hợp chuẩn bị tìm cách vượt ngục đã lập tức bị bác bỏ. Cương vi tinh hầu như không có nhược điểm, nó cứng rắn vô cùng, dù rằng Bách Hợp có thể dùng linh lực phá vỡ cấu trúc tinh thể của nó, nhưng người ở phòng theo dõi chỉ cần phát hiện ra hành vi này thì e rằng phòng giam sẽ nhận được lệnh tiêu huỷ trước kì hạn. Cho nên muốn thoát thân, biện pháp duy nhất là phải phá hoại được con chip trong cương vi tinh trước, sau đó khiến cho trang bị trong phòng theo dõi bị tê liệt, sau đó bản thân lại thử lợi dụng cái lỗ vẫn dùng để đưa thực phẩm vào trong xem có biện pháp nào để thoát ra không.

Còn về việc huỷ hoại con chip trong cương vi tinh, bởi vì thứ này là thiết bị đặc biệt, đương nhiên là có thiết lập trình tự để tự bảo hộ, nếu chỉ phá huỷ được tý chút, trí tuệ nhân tạo sẽ tự động chữa trị, nếu muốn nó không thể vận hành được trong một thời gian dài, chỉ có thể làm nó bị chập mạch, gặp vấn đề từ bên trong. Ánh mắt Bách Hợp rơi xuống vật khống chế khí cảm vẫn đeo trên cô tay, ánh mắt hơi hơi nheo lại.

Khi lại một lần nữa có thực phẩm bị ném xuống, trong lòng Bách Hợp liền bắt đầu tính toán cẩn thận thời gian. Chờ đến lần ném thực phẩm tiếp theo, khi cái lỗ trên đỉnh đầu vừa mới xuất hiện, Bách Hợp bất thình lình ngưng thở, với trình độ võ công hiện tại của cô, muốn giả chết vẫn là rất dễ, khuôn mặt cô vẫn tỉnh táo, hai mắt mở to, chỉ là hơi thở đã không có, trái tim trong nháy mắt cũng bị cô dùng linh lực bao trùm, ngưng đập, nếu dùng mắt mà nhìn, đương nhiên nhận ra ngay cô còn chưa chết. Nhưng máy móc thiết bị không phải là người, trí tuệ nhân tạo cảm ứng được tình huống như vậy, phán đoán là cô đã tử vong, ánh đèn vốn sáng ngời trên đỉnh đầu bất thình lình tắt lịm. Căn phòng tối đen.

“Diêu Bách Hợp chết rồi à?” Hình chiếu vốn sáng ngời trong phòng theo dõi đột nhiên tối lại, có người ngơ ra đến nửa ngày mới phản ứng lại kịp, không tự chủ hỏi một câu. Khuôn mặt mọi người đều lộ ra vẻ mù mờ. Các biểu hiện của trí tuệ nhân tạo đều bình thường, không thấy có vấn đề gì xuất hiện, nhưng ánh đèn trong phòng giam lại tắt đi, tình huống này thường là người bị giam trong phòng đã chết.

“Hẳn là chết! Trí tuệ nhân tạo sẽ không nhầm được ! » Có người lạnh lùng trả lời, ở thời đại khoa học kỹ thuật phát triển nhanh chóng này, mức độ dựa dẫm của con người vào máy móc đã đạt đến trình độ vô tiền khoáng hậu, con người tin rằng đầu óc chính mình còn có khả năng mắc sai sót, nhưng tuyệt đối sẽ không tin trí tuệ nhân tạo và các thiết bị tinh vi có thể gặp vấn đề. Diêu Bách Hợp khẳng định là đã chết, nếu không trí tuệ nhân tạo sao lại không cảm ứng được hoạt động sống của cô ta, hơi thở không có, nhịp tim cũng không có.

Lời khẳng định này được tất cả những người trong phòng giám sát nhất trí, có người còn khẳng định chắc chắn : « Hơn sáu năm nay, Diêu Bách Hợp như phát điên lên mà không ngừng tập luyện thể thuật. Nhưng khí cơ cùng tinh thần lực của cô ta vốn đã bị khoá lại, luyện thể cũng không ra khí cảm. Cứ luyện mãi như thế chỉ hao mòn sức sống của chính cô ta. Loại người ngu xuẩn như vậy mà trước đây có thể gia nhập được Thần Cơ Doanh, quả thực ô nhục thanh danh của Thần Cơ Doanh chúng ta. » Những lời này khiến một đám người cười ầm lên. Giám thị Diêu Bách Hợp tám năm, những người này từ lúc ban đầu đối xử với cô giống như gặp phải đại địch, càng về sau càng coi thường, thậm chí có cảm giác mình làm công tác giám thị này hoàn toàn là lãng phí thời gian, giờ con người làm bọn họ lãng phí tám năm thời gian rốt cục đã chết.

« Diêu Bách Hợp đã chết, vậy thì nên gửi thỉnh cầu lên trên, xin tiêu huỷ căn phòng giam này đi ! » Phòng giam này vốn chỉ tồn tại vì giam giữ Diêu Bách Hợp, từ khoảnh khắc người bị nhốt vào liền đặt ra trình tự tự động khoá chết, không thể mở ra, trừ khi đem cả phòng giam này và xác Diêu Bách Hợp ở bên trong cùng tiêu huỷ đi thì nó không có công dụng gì khác. Mọi người tán đồng, bắt đầu chuẩn bị xin báo cáo.

Mà lúc này, trong phòng giam, Bách Hợp thừa dịp ánh sáng đã tắt, lập tức đem vật khống chết khí cảm vẫn quấn trên cổ tay lôi xuống, trong mấy năm nay, để thiết bị khống chế này duy trì ánh sáng, cứ cách một đoạn thời gian, cô lại nghĩ cách tạo ra một vết thương mới trên cổ tay để nó vẫn thường xuyên được tiếp xúc với máu tươi, không bị tắt mất dẫn tới hoài nghi của những kẻ giám thị bên ngoài. Đến bây giờ, thứ này rốt cục cũng có thể vứt bỏ.

Dù bản thân đang ở trong bóng tối, nhưng bởi vì luyện võ, năm giác quan của cô vô cùng nhạy cảm, hoàn cảnh tối đen thế này cũng không gây ảnh hưởng gì đến động tác. Bàn tay cô vận linh lực, liền bóp nát dụng cụ kia, sau đó động tác cực nhanh đem linh kiện lắp ghép bên trong dụng cụ tháo gỡ ra. Dụng cụ này bên trong có chứa một khối pin có thể cung cấp nguồn điện lâu dài đến trăm năm, đem viên pin cúc áo nhỏ xíu này tách ra, Bách Hợp liền nhắm về hướng lỗ nhỏ vẫn dùng để ném thực phẩm, đề khí bay lên.

Người tiến hành thao tác ném thực phẩm rõ ràng là không ngờ vừa vặn vào lúc mình ném thực phẩm xuống thì người ở trong phòng giam lại chết đi, vì vậy cũng quên luôn việc đóng lỗ hổng kia lại. Bách Hợp phi thân lên liền duỗi tay bám lấy thành lỗ hổng, lần mò tấm vật liệu ghép quanh, may mà trừ chính vị trí lỗ hổng, vật liệu ở trên trần cũng không phải cương vi tinh mà là một loại vật liệu cách điện bằng chất dẻo, dùng linh lực chấn vỡ vật cách điện này, Bách Hợp liếm liếm môi, một tay thò vào mớ dây nhợ lằng nhằng phức tạp bên trong, thuận tay kéo đứt mấy sợi.

‘Xẹt, xẹt’, theo đường dây điện bị giật đứt, bốn phía phát ra những tia lửa điện và mùi khét của vật liệu bị đốt cháy.Nhà giam vốn đang an tĩnh, giờ lại vang lên những tiếng ‘đích đích’ cảnh báo của trí tuệ nhân tạo trong cương vi tinh. Bách Hợp nín thở, đem một sợi dây điện thuận tay vớ được nối với viên pin rồi thả nó ra.

Làm xong hết những việc này, cô liền thả mình rơi xuống sàn.

Trên trần nhà, trí tuệ nhân tạo đang tự mình chữa lại các dây điện bị đứt đột nhiên nhận được một nguồn điện ngoại lai không thuộc về mình liền phát tiếng cảnh báo dồn dập. Tình huống này cũng nghiêm trọng không kém việc một người đang bình thường khoẻ mạnh đột nhiên phát hiện trong cơ thể mọc ra thêm một cơ quan tạng phủ không thuộc về mình vậy. Bốn phía đều xẹt tia lửa điện, tiếng cảnh báo trong nhà giam càng lúc càng gấp gáp. Bách Hợp mỉm cười, vận linh lực bảo vệ thân thể của mình, mà lúc này, những người trong phòng theo dõi vốn đang gọi lên thượng cấp xin báo cáo để yêu cầu tiêu huỷ phòng giam của Diêu Bách Hợp nghe được tiếng cảnh báo dồn dập này, không tự chủ quay đầu lại, khuôn mặt tràn đầy nghi ngờ nhìn chòng chọc vào màn hình.

Tia lửa điện phát ra tiếng vang càng lúc càng lớn, trí tuệ nhân tạo có thể loại trừ các tiến trình ác ý, có thể tu bổ khôi phục các khiếm khuyết do hỏng hóc của tự thân, nhưng đứng trước một đường dây điện nối với một nguồn điện nhỏ bỗng nhiên ở đâu mọc ra, trí tuệ nhân tạo không tìm ra được trình tự thích hợp để tiêu huỷ.

« Cảnh cáo, cảnh cáo, có nguồn điện lai lịch bất minh tiếp nhập, chương trình sắp bị phá huỷ, xin nhân viên hãy rút lui1 » Trí tuệ nhân tạo đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo khiến những người trong phòng theo dõi giật cả mình, còn chưa kịp có phản ứng, tia lửa điện đã xẹt chạy khắp bốn phía trên bề mặt cương vi tinh, khiến cho  phòng giam tối đen chút ánh sáng, trong ánh điện chớp chớp loé loé, khuôn mặt Bách Hợp đang mỉm cười xuất hiện trước mắt những người đang ở trong phòng giám sát. Vốn đinh ninh là cô đã chết, lúc này lại thấy cô an tĩnh đứng trong góc phòng, không ít người còn chưa kịp tỉnh táo lại.

« Cảnh cáo, cảnh cáo, chương trình sắp bị phá huỷ, xin nhân viên hãy rút lui, 3, 2… » Trí tuệ nhân tạo càng cảnh báo dồn dập hơn trước, thậm chí bắt đầu đếm ngược. Người trong phòng theo dõi nhất thời rối loạn, lúc này họ cũng chẳng quan tâm đến việc nhìn thấy hình ảnh Bách Hợp còn chưa chết, người trước nối người sau đều chạy hết ra ngoài, có điều họ chạy không kịp. Trí tuệ nhân tạo đếm tới một thì bốn phía có những tiếng vỡ ‘phốc, phốc’ nho nhỏ vang lên, những luồng điện dồn đập lan tràn trong các bức tường bằng cương vi tinh, con chip đặt bên trong nhanh chóng bị tiêu huỷ, từng mảng lớn tiến trình tự động bị phá hoại, trí tuệ nhân tạo không chịu nổi sức ép kiểu này, nhất là vì cách thiết kế liền mạch của bản thân cương vi tinh, căn bản không cho trí tuệ nhân tạo không gian để giải toả bớt sức ép, kết quả là những lỗi chương trình nho nhỏ xuất hiện khắp nơi, gây ra tiếng nổ càng lúc càng lớn.

’Oành’ Một tiếng vang thật lớn, khiến bốn phía của phòng giam đều run lên bần bật. Muốn phá hoại thứ vật liệu bề ngoài vô cùng cứng rắn này, bất kể có dùng bao nhiêu ngoại lực công kích, trí tuệ nhân tạo bên trọng đều có thể tiến hành tự động chữa trị, cho nên muốn thực sự huỷ diệt được nó, chỉ có thể bắt đầu phá hoại từ nội tại của nó. Định luật này có thể nói là áp vào đâu cũng đúng.

Khi Bách Hợp cảm nhận được âm thanh chấn động bốn phía này, liền đưa một luồng linh khí hộ thể, chậm rãi bay lên cao. Uy lực của sự phá hoại hiện giờ đã vượt quá sức tưởng tượng của cô, cương vi tinh không chịu đựng nổi dạng sức ép này, tan vỡ trong thoáng chốc. ‘Loảng xoảng’ một tiếng, giống như tảng băng cứng bị đánh vỡ vậy, mảnh vụn liền bay tung toé bốn phía, Bách Hợp bị sức ép từ vụ nổ va đập vào thân thể đến mức lảo đảo, xiêu vẹo, dù cô có linh lực hộ thể, nhưng vẫn có mảnh vụn xuyên qua tầng linh lực, cắt qua khuôn mặt, khiến thân thể cô cảm thấy từng trận từng trận đau đớn.

‘Loảng xoảng, keng’ một tích tắc sau tiếng nổ mạnh, từ trên đỉnh đầu lại có một lượng lớn cát đá cùng tinh thể ào ào rơi xuống, một luồng không khí tươi mới theo sóng nhiệt của vụ nổ truyền vào. Nó không giống với loại không khí sạch sẽ đã được lọc và bơm hút tuần hoàn trong phòng giam, nó là loại khí trời có lẫn lộn bụi đất và mùi thuốc súng. Sau khi bị giam kín nhiều năm như vậy, Bách Hợp ngẩng đầu nhìn những ngôi sao đang lấp loé trên bầu trời đêm, rốt cục không thể kìm nén nữa, than dài một tiếng : « Mình đang ở bên ngoài rồi này! »

Theo âm thanh của tiếng nổ vang lên, cô thuận theo cơn sóng nhiệt, buông lỏng thân thể chính mình, để cho cơ thể tuỳ ý bị nâng lên theo sức đẩy của không khí, cứ thế bắn lên giữa không trung, lượng lớn linh lực ào ạt tiến vào thân thể cô khiến nó nhẹ tựa lông hồng, vụt bay qua bầu trời như một ánh sao băng, gió lớn quạt vào thân thể khiến cô có cảm giác da thịt nhói đau, nhưng tất cả những chuyện này đều không thể làm ảnh hưởng đến tâm tình rất tốt vào giờ phút này của Bách Hợp. Từ trên cao nhìn xuống, nhà giam vốn ở dưới kia giờ biến thành một đống rối loạn. Dòng điện bị chập mạch gây nổ khiến vài người trong phòng theo dõi không kịp chạy thoát thân, tiếng nổ vang dội thậm chí đánh động đội canh gác. Nhưng mà hệ thống đã vì rối loạn nguồn điện mà tê liệt, chương trình phòng cháy, chịu lửa trong khoảng thời gian ngắn ngủi vẫn chưa thể tạo ra đáp ứng thích hợp.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion35 Comments

  1. Nguyen Thanh Quynh

    Trí lực gần bằng thiên tài, kiên nhẫn không ai bì kịp. Đại tỷ chính hiệu mà dám khinh thường. Báo thù đến bước này là nhàn rồi.

  2. Cẩm Tú Nguyễn

    Sức kiên nhẫn của BH thật kinh người, sau nhiều lần làm nhiệm vụ lại càng thâm kiễn nhẫn, tính toán cũng thật tỉ mỉ, chi tiết. Cuối cùng BH cũng thoát ra được, mong chờ sự trả thù của BH đối với vợ chồng LCV và TTT. Nhưng con của BH mất đi cũng thật đáng tiếc

  3. Truyện quá hay, đọc một lèo là hết. Công nhận phục tài kiên nhẫn chịu đựng bền bỉ của Bách Hợp. Gặp người thường khác chắc đã phải tự sát, hóa điên, chịu thất bại với nhiệm vụ có độ khó cao như thế này. Một Bách Hợp bản lĩnh thông minh tự mình phá hủy cả một nhà tù kiên cố tưởng như không có gì có thể phá vỡ. Mong đợi kế hoạch trả thù của cô!

  4. Cảm thấy người dịch quá cao siêu đọc những hai lần mới hiểu cách thoát ra của Bách Hợp tỷ, quá thông minh. Đôi khi trí thông minh nhân tạo không đúng đâu, trí thông minh của con người luôn trên hết. Tội nguyên chủ chịu mọi khổ cực thoát ra cuối cùng bị quay lưng xem là nổi sĩ nhục. Bách Hợp tỷ khi quay về nên ngược chết Lâm Vân Chân, đàn ông gì mà tra nam kinh khủng. Mà nhân vật cha của đứa bé trong quá khứ không biết có xuất hiện không nữa. Bách Hợp tỷ rất kiên cường nhiệm vụ này đòi hỏi sự nhẫn nạy rất lớn, không mấy ai chịu được cảnh nhốt trong cái nhà lao bị người dám xác trong khi mình là một người tài giỏi từng lập được nhiều chiến công. Có lẽ nguyên chủ trọn cách lợi dụng người đầu lĩnh của tổ chức này cũng vì không chịu nổi sự nhốt như thế này. Nhưng dù có ra sao nguyên chủ có kết cục như vậy không can tâm là rất đúng. Không biết khi Bách Hợp tỷ quay về tên Lâm Vân Chân chắc sẽ hết hồn lắm luôn, ngược chết Lâm Vân Chân nha Hợp tỷ ♥ trang ♥ editor

  5. BH ngày càng tôi luyện và thích hợp với hoàn cảnh của các nhiệm vụ. BH chưa bao giờ thua trong sự nhẫn nại. Một đức tính làm cho Lý Duyên Tỷ thích cô và cô đã hoàn thành nhiệm vụ thành công. Bây giờ BH còn biết tận dụng kỹ năng của nguyên chủ và kiến thức của mình để tìm được con đường sống. Phải nói trong cái không gian giam cầm đó, ánh điện bật liên tục ko phân biệt ngày đêm, đó là một loại mài mòn kinh khủng. Chúc mừng BH đã ra được ngoài, giờ sẽ là con đường đầy máu để trả thù rồi.

    Cảm ơn team nhiều.

  6. Bách Hợp đúng là nghị lực kinh người. Sự kiên nhẫn của việc 8 năm chỉ lặp lại những động tác luyện thể thuật. Tìm biện pháp để tạo trận pháp làm điểm mù cho máy giám sát. Cương vi tinh cho dù là máy móc tiên tiến cũng không bằng Bách Hợp. Bây giờ Bách Hợp đã thoát khỏi nhà tù, mong chờ sự trả thù của Bách Hợp.
    Cảm ơn editors

  7. Tự lột 1 tầng da của mình ra thì bọn người Lâm Vân Chân đã thua Hợp tỷ rồi. Không những không chùng bước mà còn tự tổn thương mình để đạt được mục đích tự do. Thật khâm phục ý chí của Hợp tỷ, như vầy Lý Duyên Tỷ ca không thương sao được. Thời đại huy hoàng đã tới, bọn Lân Vân Chân và Tô Thiện Thiện rồi đứa con trai của bọn họ nữa chuẩn bị chịu chết đi. Hủy diệt cả quân đội cả đế quốc luôn thì càng tốt. Thứ vong ân như vậy thì không nên để sống trên đời. Hóng chương mới, thanks nhóm dịch nhé <3

  8. Khâm phục BH quá, nghị lực quá kiên cường. Lần này những người đã hại BH tỷ phải trả giá đắt, mong đến ngày đó quá

  9. trời ạ. rút cuộc thì trí tuệ và sự kiên nhẫn phải đến trình độ nào mà lại có thể làm ra được những chuyện như vậy. Đọc xong mà nổi hết cả da gà luôn á trời. kinh…Hóng quá trời hóng luôn á

    tks tỷ ạk

  10. Thật khâm phục sự kiên nhẫn của Bách tỷ. Báo thù thôi. Cho những kẻ đã hại mình nằm dưới gót giày mà dẫm nát chị ơi. Chỉ thương cho đứa bé đã mất của chị.Cố lên nào chị ơi.

  11. Phước lành nguyễn

    Mình la người mới mình theo dõi truyện này cũng lâu rồi mà chả bao h comment cả ,nhưng vì truyện rất hay và bạn edit đăng bài rất đều đặn nên mình quyết tâm sẽ chăm comment trở thành 1 fan trung thành của truyện, mãi yêu và luôn ủng hộ chủ thớt .

  12. Quào BN quá siêu luôn, người bình thường bị nhốt ở phòng giam biệt lập không tiếng động, không người trò chuyện nhiều nhất là 1 năm cũng đủ phát điên rồi mà BH lại có thể chịu đựng hơn 8 năm, thật là kì tích. Trong thời gian ấy lại còn nghĩ được cách thoát thân, lợi dụng sơ hở của trí tuệ nhân tạo, quá thông minh luôn, lần này kết thúc nhiệm vụ chắc chắn giá trị trí lực sẽ tăng cho mà xem. Nhưng không biết lần này thoát ra BH sẽ ở đâu nữa. Hóng quá.

  13. Thông minh, kiên trì, nghị lực phi thường. Bách Hợp quá đỉnh! Tô Ác Ác và gã chồng bắt đầu những tháng ngày ác mộng rồi đây. Hóng quá đi mất.

  14. Hay lắm! Trốn dc r! Phải nói là Bách Hợp có nghị lực bền bỉ 1 cách biến thái! Chứ ng bình thường chẳng có ai có thể kiên trì dc tới mức đáng sợ như vậy cả! Bjo Bách Hợp đã phục hồi dc uy lực thời đỉnh cao của nguyên chủ! Mà có khi bjo còn cao hơn nguyên chủ gấp mấy lần ấy chứ! Chương sau có hành ăn r! Hehe

  15. Cỡ t mà bị nhốt như v thì thà tự vẫn cho xong -_- Đã đến lúc nam chính nữ chính ăn hành của Bách Hợp đại tỉ r hehe

  16. Bách Hợp thật thông minh. Mong rằng sau khi thoát khỏi BH sẽ tìm được nơi để ẩn náu và bắt đầu kế hoạch trả thù. Không biết lũ mặt người dạ thú từng đối xử tồi tệ với nguyên chủ sẽ thấy thế nào khi BH còn sống?

  17. Nhật nguyệt

    Quá hay, trí Thoòng minh cộng nhẫn nại tạo nên tự do của BH. Nghe phân tích mà thấy siêu phàm và hồi hộp. Các bạn edit quá giới. Cảm ơn nhiều lắm
    Đến lúc BH ra tay trả thù rồi.

  18. Huhuhuhu, cuối cùng cũng thoát ra, đọc thấy Hợp tỷ k xót nhưng mà tui xót cho tỷ lắm cơ, đồng thời cũng ngưỡng mộ tỷ quá dứt khoát, giờ tỷ thành siêu nhân luôn rồi, hào quang quá chói loá nha ;70
    Các chị em, mình cùng tổ chức tiệc mừng ngày tỷ tỷ ra tù nào :)))
    ;94

  19. Trangnguyen1412

    Thương BH quá, BH kiên nhẫn và giỏi quá đi.cuối cùng cũng thoát khỏi nhà giam rồi.cô từng giam minh tu luyen vài chục vai tram năm o may nhiem vu tu tien roio nen mới 6 năm cũng không làm khó dc BH.hihi .giờ thi chờ BH quay lại trả thù nha.đánh cho bọn chúng kêu cha gọi mẹ sống không bàng chết di ;70

  20. Đã nhảy hố thể loại xuyên nhanh, hệ thống này quá nhiều, nhưng ko có truyện nào nữ chính khiến mình khâm phục như thế. Con người của Bách Hợp không có quá nhiều ưu điểm như những “con đẻ” của các mẹ tác giả khác. Nhưng tác giả đã xây dựng rất thành công 1 Bách Hợp rất đáng để khâm phục: sự liên nhẫn, ý chí mạnh mẽ, thông minh, kiên cường… Một Bách Hợp dành riêng cho những độc giả vốn đã quá ngán ngẩm những “bàn tay vàng”, những “nữ cường”, bla bla.

    Hóng đến ngày chị Hợp nhà ta báo thù thành công trong vi diện này

  21. ;69 Cuối cùng chị cũng thoát ra ngoài rồi, nào nào chúng ta ngồi xuống tính lại sổ sách xíu, trả thù rửa hận nên bắt đầu từ ai đây

  22. Mk có thắc mắc là trog buồg giam k có cái gì như vậy vậy lúc buồn vệ sinh chị đi kiểu gì ;93 mà chúc mừng Bách Hợp sau bao kiên nhẫn chịu đựng chị cuối cùg cũg thành công

  23. Kien nhan chinh la suc manh. Kham phuc bach ty qua. Uoc gi giong nhu ty co duoc su kien nhan chiu dung nhu vay

  24. Thật sự Bách Hợp có tính kiên nhẫn không ai có thể bì nổi, ở một nơi không âm thanh, không người trò chuyện chỉ cần một thời gian ngắn là sẽ phát điên, chứ đừng nói đến vượt ngục. Bách Hợp tính toán tỉ mỉ và thận trọng từng bước để thoát ra khỏi nhà giam này. Quá xuất sắc, sự ẩn nhẫn của Bách Hợp đúng là không ai bằng, 6 năm một mình không trò chuyện với ai, cuối cùng sự thông minh của chị ấy, kiên trì của chii ấy, h đây Bách Hợp đã ra ngoài đc rồi, ngày chết của đôi kia không còn xa.

  25. Bách Hợp làm được một chuyện không tưởng như thế này, đúng là cmn quá trâu bò mà! Lâm Bất Nhân, hãy đợi đấy!

  26. Khâm phục sự nhẫn nại của Bách Hợp quá, đúng là bàn về kiên nhẫn thì k ai qua đc BH, đã từng trong các nhiệm vụ trước tu luyện mấy ngàn năm k ra ngoài là biết rồi. Trí tuệ nhân tạo à, chẳng bằng con người, tưởng là chính xác nhưng nếu bị người cố tình lừa thì cũng chỉ là cái máy bình thường thôi à. Không biết là sau khi thoát ra thì BH sẽ xử lý mấy cái đứa đã ăn cướp còn la làng kia như thế nào nhỉ, hy vọng là làm vụ hoành tráng vào cho chúng nó xanh mặt ;57

  27. Công nhận nhiệm vụ lần này khó thật,theo mình thì là nhiệm vụ khó nhất BH từng làm. BH vừa phải kiên nhẫn,vừa phải tính toán chính xác mọi thứ,còn phải biết nắm bắt thời cơ ngắn ngủi mới có thể thoát ra đc nhà giam này. Chuyện tưởng như ko tưởng làm đc nhưng với BH thì đều co thể giải quyết. Hóng xem tiếp theo BH sẽ còn làm đc tới mức nào

  28. Huhu, nữ chính có bàn tay vàng có khác, cơ mà BH đã thoát ra ngoài đc rồi. Kế tiếp chắc sẽ rửa sạch oan khuất vs thả thù đây mà

  29. Máy móc cũng phải có điểm yếu chứ lũ mguoiwf này quá tin tưởng vào máy móc rồi
    Hợp tỷ ra rồi bây h vợ chồng cặn bã kia chịu chết đi ;69

  30. Bách hợp không những thông minh mà còn rất kiên nhẫn không phải ai cũng có thể làm được như vậy. Phục tính kiên nhẫn của bách hợp từ thế giới kính hà long vương báo thù. Chỉ tiếc con của nguyên chủ không còn nữa. Ghét hai vợ chồng khốn nan kia ghê, mặt quân tử lòng dạ tiểu nhân.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close