Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 675+676

7

Chương 675: Ngư ông đắc lợi

Edit: Mèo

Beta: Tiểu Tuyền

Nàng bị thương là lúc đấu cùng Ly Vẫn trong địa cung lưu lại, tuy nói sau khi trải qua xử lý, nhưng di chứng Thỉnh Thần Thuật làm năng lực khôi phục của nàng giảm đi, thương thế chỗ này vẫn chưa từng chuyển biến tốt đẹp. Hắn khẽ vuốt hai cái, cũng biết tổn thương làm nứt xương còn chưa khỏi hẳn, suy nghĩ một chút, từ trong lồng ngực móc ra một hộp ngọc, đem thuốc mỡ đỏ như chu sa ở bên trong lau tí xíu ở trên mu bàn tay nàng.

Thuốc mỡ tản ra mùi hương ngọt, hơn nữa thoạt nhìn hiệu lực cũng phi phàm, sau khi xoa, vẻ thống khổ trên mặt nàng nhất thời giảm đi.

“Tỷ tỷ.” Hoàng Phủ Minh lầu bầu một tiếng, theo bản năng mà đem nàng ôm chặc một chút, cái ót chống đỡ trên vách xe, khóe miệng lại không tự chủ được mà vung lên.

#####

Ninh Tiểu Nhàn tỉnh lại lần nữa, đã không có ở trên xe ngựa. Nàng mở mắt ra nhìn qua kiện đồ vật đầu tiên, là lư hương cảnh chim hạc cong cổ hướng mỏ lên trời, trông rất sống động giống như là muốn vỗ cánh bay đi. Riêng cái lư hương này, cũng là xuất ra từ tay của danh tượng chuyên gốm sứ, khảm Lục Tùng Thạch và Hồng Bảo Thạch,phú hào người phàm trong nhà cũng không dám dùng đồ vật tốt như vậy.

Căn phòng chỗ này rất hoa lệ, cái giường lớn nàng đang nằm này ít nhất có thể chứa năm người cùng nằm, trên ván giường khảm hoa văn trang sức Sơn Thủy bằng ngà voi và đồi mồi, chất vải đệm chăn là phi đà nhung hiếm thấy. Phi đà trưởng thành số lượng không nhiều lắm, bộ lôngtr ên người có thể mọc ba tầng trong ngoài, hàng len dạ tốt nhất là tầng thứ hai mảnh nhung ở mùa xuân thì mọc ra, nếu ở trong một tuần thu thập, thì chế tốt thành phẩm là vuốt như da, mềm nhẹ như nước, là thứ đồ tốt có tiền mà không mua được. Nàng hiện tại đang đắp là nó, bề mặt sáng bóng trơn trượt, tính chất nhẹ như không có gì, tính giữ ấm quả thực rất tốt.

Nàng phát giác đầu tiên sốt đã lui.Thuốc của Hoàng Phủ Minh, hiển nhiên cũng rất hữu hiệu, nhưng thân thể của nàng vẫn như cũ mềm yếu vô lực, chỉ có thể miễn cưỡng giơ tay lên, thần lực ở trong gân mạch héo rút đứt gãy căn bản không cách nào vận hành, thế nhưng cái loại đau đớn từng khúc gãy lìa giảm bớt không ít, xem ra nàng ngủ mê thật lâu.

Nàng còn cần thời gian.

Đèn minh châu trong phòng, ánh sáng nhu hòa như trân châu trắng, tượng điêu khắc gỗ trên cửa sổ là tối, hiển nhiên sắc trời ảm chìm. Nàng ho nhẹ một tiếng, thì một thiếu nữ mặt tròn xinh đẹp từ phòng kế bước nhanh đi ra, hướng nàng cung kính thi lễ một cái, nhẹ giọng nói: “Cô nương, ngài tỉnh rồi.”

Nàng khẽ ừ: “Ngươi là ai? Ta ngủ bao lâu rồi?”

“Ngài đang ở trong Dung Lâm biệt uyển để hầu gái hầu hạ, ngài gọi ta Hương Phấn là được.” Thiếu nữ này cười thật ngọt ngào cũng rất tự nhiên, “Cô nương lúc mới tới sốt cao không hạ, ngủ mấy canh giờ, hiện tại đã là giờ Tuất ( hơn bảy giờ tối ) rồi. Thiếu gia đã tới qua hai lần, ngài cũng không tỉnh đây.”

Nàng hơi kinh hãi. Đảo mắt chính là đầu tháng sáu rồi, cách kỳ giao dịch ở Thiên Xu Quan còn sót lại có một ngày. May là lúc Trường Thiên cùng nàng đi ra ngoài, liền làm tốt chuẩn bị, vạn nhất hai người không thể đúng hạn trở về, tự có người trong Ẩn Lưu tới xử lý việc này. Lúc ấy nàng còn cảm thấy hắn cẩn thận quá mức, lúc này mới biết là rất cần thiết.

Nói trước mấy cuộc giao dịch cũng không cần Trường Thiên tự mình trình diện, lần này chỉ theo nàng đi ra ngoài giải sầu, vậy mà ở giữa Man Vương Lăng lại cùng nàng thất lạc.

Hương Phấn đỡ nàng ngồi dậy, nàng mới phát hiện xiêm y trên người đã đổi một bộ áo tơ màu vàng nhạt, không nhịn được nói: “Người nào thay ta đổi lại xiêm y?”

Hương Phấn ngạc nhiên nói: “Tất nhiên là hầu gái.” Vị nữ khách này vóc người thật tốt , đến nàng thân là đồng tính cũng thấy vậy mà mặt đỏ tới mang tai.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn nàng nói xong lưu loát tự nhiên, nghĩ đến không giả, cảm nhận hạ xuống, thân thể xác thực hình dáng không khác, lúc này mới yên lòng lại. Hỏi thăm một lát, nàng mới biết được mình lại đang ở Đông Bắc ngoài thành Tân Du cách núi Xích Quỷ hơn bảy trăm dặm. Dung Lâm biệt uyển này, chính là sản nghiệp Kính Hải vương phủ đặt mua ở chỗ này.

Nơi này đã thoát khỏi địa giới Ẩn Lưu, tiến vào phạm vi thế lực Tẩy Kiếm Các là Tiên phái khác của loài người. Nàng cảm giác, cảm thấy tên Tiên phái này nghe quen tai, nghĩ nửa ngày mới nhớ lại , ở trên Tuyết Sơn Tây Bắc, tên xui xẻo Từ Lương Ngọc bị nàng dùng để thiết kế Đạm Đài Dực cùng Hồ Hỏa Nhi, không phải chính là công tử Các chủ Tẩy Kiếm Các sao?

Đang trong lúc suy nghĩ lung tung, ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân, nàng biết đây là đối phương cố ý làm cho nàng nghe, quả nhiên Hoàng Phủ Minh đi đến. Hương Phấn rất có nhãn lực mà đem băng ghế bằng Gấm để vào bên giường, rồi bái một cái, liền từ cạnh cửa nhanh chóng lui ra, động tác lưu loát đến thời gian Ninh Tiểu Nhàn kêu ở lại cũng không có.

Hoàng Phủ Minh vui vẻ nói: “Tỷ rốt cục tỉnh.” Đưa hộp gấm trong tay để bên trên mà mở ra, thì một trận mùi thơm truyền ra.”Đây là tạo  bánh xốp nghe nói do tiệm bánh Khánh Lan nổi danh nhất trong thành Tân Du làm ra, một khắc đồng hồ trước mới ra lò, bây giờ còn nóng. Tỷ tỷ nếm thử không?”

Hắn từ bên hông lấy ra tiểu Ngân đao, xuất đao như gió, đem một cái bánh xốp cắt làm bốn khối, lúc này mới”A” một tiếng nói: “Tỳ nữ đều đã đi ra ngoài. Vậy không thể làm gì khác hơn là để ta hầu hạ tỷ ăn gì đó a!” Nói xong, xiên một khối đưa ra, cơ hồ muốn để lên trên chóp mũi nàng.

Ninh Tiểu Nhàn nhìn hắn giả vờ giả vịt, có mấy phần tức giận, lại có mấy phần buồn cười. Mắt thấy hắn giơ bánh hùng hổ tới rồi, hiển nhiên cho thấy hắn không có chút nào kinh nghiệm chuyện hầu hạ người khác ăn cái gì, tư thế đông cứng không được tự nhiên, mình nếu không tiếp được, sợ rằng sẽ bị bôi ra cả mặt toàn mảnh bánh và dầu mỡ heo. Nàng trời sanh tính thích sạch sẽ, trăm triệu lần không dễ dàng tha thứ được, không thể làm gì khác hơn là khẽ há miệng, mặc hắn đem bánh đút cho mình ăn.

Hoàng Phủ Minh cười hì hì đút nàng, hiển nhiên cảm thấy thú vị, chỉ có lúc đem Ngân đao từ trong đôi môi đỏ mọng của nàng chậm rãi rút ra , thần sắc trong mắt đột nhiên trở nên càng thêm sâu tối.

Bánh này mùi vị đúng là không tệ, nàng một ngụm là có thể ăn ra bên trong thả váng sữa qua dầu hương tỏi, lại dùng mật ong bổn địa ít có, khó trách mùi vị ngọt ngào thơm ngon miệng. Nhưng hiện tại nàng sao có tâm tư thưởng thức? Khi hắn lần nữa đưa tới trước, nàng giành nói: “A Hoa đâu ?”

Nàng lại vừa mở miệng liền hỏi con mèo yêu nhỏ kia! Trên mặt Hoàng Phủ Minh hiện lên vẻ không hài lòng, tức giận nói: “Nuôi tại bên ngoài,rất tốt. Tỷ không cần lo lắng, Hắc Miêu kia khi dễ không được nó.” Vừa nói, hắn  nghiến răng nghiến lợi nói , “Gân mạch trongthân thể tỷ, tám chín phần mười đều héo rút, thậm chí nhiều chỗ bị chắn ứ đọng. Rốt cuộc là người nào đối với tỷ ra tay ác như vậy, ta thay tỷ đem xương hắn nghiền thành tro!” Lần này hắn chủ ý chỉ muốn tìm được nàng, kết quả ở trong động gặp bộ dáng nàng bị thương nặng, thực sợ hết hồn.

Nàng lắc đầu: “Không phải là người khác, chỉ là ta luyện thuật pháp đặc thù, có di chứng thôi, nghỉ ngơi mấy ngày là tốt rồi.” Nghĩ tới đây trong lòng vừa động, “Bốn gia đình trong huyện thành nhỏ kia, cũng là ngươi phái người động tay?”

Hoàng Phủ Minh cắn răng hắc hắc cười lạnh nói: “Không sai, đám người kia đến chết chưa hết tội. Chúng ta mới vừa vào thành, đã nghe đến lời đồn đãi khách sạn có yêu quái đả thương người, ta phái người đem lão Tam Từ gia nghe nói là tận mắt nhìn thấy yêu quái bắt tới đây, vừa hỏi xong, mới biết được bọn họ dám đối với ngươi động ý biến thái! Hừ hừ, tỷ tỷ mới giết ba tên, lại không nghĩ chuyện có thể nuôi ra người như thế, sẽ là cái gia thế tốt gì, sớm đem giết sạch sẽ! Đúng rồi, tiểu nhị khách sạn mật báo cho bọn hắn, cũng không có bỏ qua.” Nói đến phía sau, trên người sát khí nhàn nhạt lưu chuyển, hiển nhiên giết cả nhà người ta vẫn không thể để cho hắn hoàn toàn dừng lại giận.

Ninh Tiểu Nhàn biết hắn là vì mình xả giận, không thể làm gì khác hơn là thấp giọng nói: “Đa tạ.”

“Tiện tay mà thôi. Chẳng qua là tỷ một cô nương gia, dạy dỗ không phải yêu quái có bổn sự,không cần phải dốc sức liều mạng, làm sao lại đem xương tay đánh gãy rồi hả?” Trước mắt giai nhân, hắn bất quá là lúc rịt thuốc mới đụng đụng tay nhỏ bé, mấy cái người phàm lại dám đem chủ ý bẩn thiểu đánh tới trên đầu nàng, đáng tiếc bị chết quá sớm, nếu không hắn có thể lần ra mấy trăm loại hình thức hành hạ bọn họ.

Trong lòng nàng vừa vang lên lộp bộp, tiểu tử này quả nhiên đến xương tay của nàng là bị thương như thế nào cũng biết, xem ra đã đi qua địa cung, dùng không biết thần thông gì tìm được dấu vết của nàng. Thở dài nói: “Ngươi ngàn dặm xa xôi tìm ta, rốt cuộc cần làm chuyện gì?” Nên tới luôn sẽ đến, còn không bằng đi thẳng vào vấn đề.

Quả nhiên Hoàng Phủ Minh thu liễm nụ cười: “Tỷ tỷ ngày trước đi địa cung, bên trong có hai kiện đồ là ta nhất định phải có. Hôm qua lúc ta theo vết tích chạy trốn tiến vào, Ly Vẫn chết đi đã lâu. Theo ta được biết, một người duy nhất từ nơi này rời đi, chính là tỷ tỷ.” Hắn nghiêm mặt lên, trên mặt tuấn mỹ mang ra uy sát nhàn nhạt, làmthời điểm người đối mặt hắn đều có chút rung mình.

Ninh Tiểu Nhànim lặng, hồi lâu mới nói: “Là ta.”

Hoàng Phủ Minh nghiêm mặt nói: “Hai kiện đồ vật này cùng ta quan hệ trọng đại, kính xin tỷ tỷ thành toàn ta.”

Ninh Tiểu Nhàn giận tái mặt nói: “Ngươi đây là ngay cả ta cũng muốn đánh cướp?”

Hoàng Phủ Minh thấy đôi mi thanh tú của nàng cau lại, đầy mặt cáu giận, đem vẻ bệnh yếu đuổi đi một chút, không khỏi thấy vậy ngẩn ngơ, lúc này mới nói tiếp: “Hai thứ đồ này đối với tỷ thật là vô dụng, đối với ta mà nói cũng là chí bảo, mong rằng bỏ những thứ yêu thích!”

Thôi, thôi. Ninh Tiểu Nhàn nhắm lại mắt nói: “Ngươi tự lấy a.” Nàng biết mình không thể động đậy, hắn muốn từ trên người nàng lấy đi túi Hải Nạp đúng là dễ dàng, cùng nàng thương nghị như vậy, đơn giản là lễ phép thôi, quả nhiên là nàng đồng ý cũng tốt, không đồng ý cũng được, Thạch Chi Tâm cùng Nghệ Thần Cung hắn đều muốn lấy đi. Chẳng qua, Trường Thiên vì mấy thứ đồ này, thậm chí bị vây hãm ở trong nơi xa xôi, nàng cũng mất rất nhiều sức lực mới đưa bọn họ từ trong Lăng lấy ra, như thế bị ngư ông đắc lợi, trong nội tâm nàng cực kỳ  không cam lòng.

Còn nữa, Hoàng Phủ Minh cùng man tộc quan hệ hẳn là thiên ti vạn lũ, tuy nói man tộc ở Nam Chiêm Bộ Châu cơ hồ mai danh ẩn tích rồi, nhưng thế cục trước mắt không rõ ràng, nàng cũng không biết Hoàng Phủ Minh sau khi được hai kiện đồ này, đối với Ẩn Lưu sinh ra ảnh hưởng gì.

Nếu có một chút cơ hội, nàng cũng không muốn giao ra hai thứ đồ này.

Nàng khẽ thở dài nói: ” Đồ ngươi muốn, đã lấy được. Ta có thể đi chưa?” Nàng mới vừa rồi đã thử qua, chung quanh đây bị thiết hạ cấm chế, Địa Âm mang tin tức căn bản không vào được. Ẩn Vệ Môn đi huyện thành nhỏ đón nàng, hẳn là sau khi vồ hụt sẽ rất lo lắng.

Hắn muốn đồ, đã lấy được sao? Hoàng Phủ Minh cười hì hì nói: “Tỷ tỷ thương thế của tỷ chưa lành, ở chỗ này lâu chút là được rồi. Tỷ chớ để ý, hôm nay cho tỷ ăn thiệt thòi lớn, phía sau nhất định sẽ bồi thường cho tỷ. Tỷ muốn cái gì, cho dù là sao trên trời, ta cũng thay tỷ hái xuống!” Hắn dùng thuậtnhìnlén hồi ức( Khuy Hồn Hồi Ức), cũng hiểu nếu không phải là Ninh Tiểu Nhàn chó ngáp phải ruồi, mở ra đại môn nội cung chân chín, với tính tình hắn và chúng bộ hạ, cũng chưa chắc có thể làm cho Ly Vẫn cam tâm tình nguyện mà thay bọn họ mở cửa. Vì vậy, hắn thật là thiếu nàng một nhân tình thật lớn.

Chương 676: Thạch Tâm tương dung

Ánh mắt của hắn sáng trong , thoạt nhìn tràn đầy tất cả đều là chân thành. Thế nhưngNinh Tiểu Nhàn đối với tính cách hắn cũng hiểu rõ, biết tiểu tử này từ trước đến nay đều lời ngon tiếng ngọt, vì vậy chỉ thản nhiên nhìn hắn một cái nói: “Ta mệt rồi, muốn ngủ tiếp, ngươi đi mau lên. Mặt khác, ta muốn hướng Ẩn Lưu truyền tin tức, ngươi đem cấm chế nơi đây mở ra.”

Hoàng Phủ Minh trơ mặt ra, lấy lòng nói: “Tỷ tỷ. . . . . .”

Ninh Tiểu Nhàn không để ý đến hắn, chỉ nhắm mắt lại, hơi đề cao âm lượng nói: “Hương phấn!”

Tiếng bước chân thị nữ lập tức từ bên ngoài truyền tới. Trong mắt Hoàng Phủ Minh hiện lên vẻ mặt giận dữ, lại đè xuống.

Ninh Tiểu Nhàn cũng không thèm nhìn hắn, chỉ phân phó Hương Phấn: “Đem túi Hải Nạp ở trên người của ta lấy ra, đem đồ bên trong đều cho thiếu gia nhà ngươi tự mình chọn.”

Hắn đem Thạch Tâm cùng Trường Cung thu hồi, thấp giọng nói: “Ngươi nghỉ ngơi cho khỏe.” Đứng lên đi ra ngoài, bóng lưng đều có hai phần chật vật.

Bên ngoài đình viện gió cuốn tuyết rơi, Hoàng Phủ Minh hít sâu hai cái, không khí lạnh như băng xông vào trong phổi, nhưng áp không được buồn bực trong lòng, hắn sải bước mở ra, càng chạy càng nhanh, địa tinh phía sau rất nhanh đã bị bỏ xa xa rơi vào trong gió tuyết, liền nhìn cũng thấy không rõ lắm.

Nơi đó có một phòng Ấm Hương, có người hắn qua nhiều năm như vậy lòng vẫn tràn đầy thương nhớ.

Hắn bước nhanh đi trở về thư phòng mình, đã có người đợi chờ ở chỗ này, trong đó có một lão nhân vóc người nhỏ gầy, diện mạo rất bình thường, phảng phất như lão giả nhà bên, mỉm cười nhìn hắn.

Nụ cười trên mặt Hoàng Phủ Minh cũng nhiều vẻ tôn kính : “Điển thúc, ngài đã tới.”

Người này chính là Đại ty Thừa Kính Hải vương phủ, Điển Thanh Nhạc. Trong mắt của hắn tinh quang chớp động: “Thiếu gia có lấy được. . . . . . ?”

Hoàng Phủ Minh đưa tay, lòng bàn tay đã nhiều hơn một cái nhẫn trữ vật.

Mọi người đều nhất tề khom người: “Chúc mừng thiếu gia!”

Hoàng Phủ Minh than khẽ thở ra một hơi: “Cầm lấy rồi, có thể xem là ta mạnh mẽ đoạt lấy, cũng đắc tội thảm  với nàng.” Lời nói có chút rầu rĩ.

Mọi người thầm nghĩ, cưỡng đoạt hào đoạt chẳng lẽ không phải là sở trường của Kính Hải vương phủ, ta làm nhiều năm như vậy không thấy mặt ngài nhăn qua lông mày a, làm sao thả vào trên người một cô gái thì không được? Lập tức có một người vóc người thấp cường tráng lên tiếng nói: “Chuyện này có khó khăn gì, cho nàng dùng thêm mấy ngày như ý cao, nàng từ đó sẽ biết điều một chút phụng dưỡng ngài. . . . . .”

Hoàng Phủ Minh thản nhiên nói: “Như ý cao sao. . . . . . ?” Lời còn chưa dứt, người này đột nhiên giống như bị voi lớn tông vào, bay ra xa ba trượng, bịch một tiếng dán trên cây cột lớn hai người ôm hết, chấn cả phòng dao động tuôn rơi.

Một kích kia dù chưa lấy tính mệnh của hắn, nhưng cũng làm hắn hồi lâu bò không dậy nổi.

Trong phòng, những người khác câm như hến.

“. . . . . . Đó là tỷ tỷ ta, không phải là những thứ nữ nhân hạ tiện bên ngoài kia!” Hoàng Phủ Minh híp mắt, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng như băng, “Người nào còn dám đối với nàng khinh mạn, cẩn thận tánh mạng mình!”

Người nọ trên mặt miễn cưỡng đở cột đứng thẳng, cùng những đồng liêu khác cùng nhau ứng thanh: “Dạ!”

Điển Thanh Nhạc cười đánh giảng hòa nói: “Vật kia đã tới tay, tối nay tiếp xúc luyện hóa đi, để tránh đêm dài lắm mộng.” Hướng mọi người nháy mắt ra dấu, người sau hiểu ý bảo, rối rít hành lễ lui ra.

Đợi trong phòng chỉ còn lại có hai người, Điển Thanh Nhạc thấp giọng nói: “Thiếu gia, ngươi đã trưởng thành, Ninh cô nương không thể nào giống như thường ngày đối đãi ngươi vô câu vô thúc như vậynữa.”

“Điển thúc.” Hoàng Phủ Minh thấp giọng nói, “Trước hôm nay, ta chỉ nghĩ tới có thể gặp lại nàng, giống như trước cùng nàng trò chuyện là tốt rồi. Nhưng là thật tìm ra nàng, lại cảm thấy. . . . . .”

“Lại cảm thấy xa xa không đủ?” Điển Thanh Nhạc gật đầu, mới cười nói, “Khác phái hút nhau, thế gian nào có tỷ đệ khác họ chân chính trong sạch, đáy lòng ngươi đã sớm biết được, nếu không như thế nào lại. . . . . .”

Hoàng Phủ Minh nhếch môi mỏng nói: “Nếu ta đem nàng mạnh mẽ lưu lại thì sao?” Với bản lãnh hiện nay của hắn, tự có biện pháp đem nàng mạnh mẽ lưu bên cạnh.

“Thiếu gia!” Điển Thanh Nhạc nghiêm mặt nói, “Phía sau nàng còn có Hám Thiên Thần Quân! Lúc này nghiệp lớn của chúng ta chưa thành, đắc tội yêu thần thượng cổ quá không sáng suốt.” Thấy sắc mặt hắn vẫn còn không cam lòng, tiếp theo khuyên nhủ, “Vô luận là cô gái yêu tộc, loài người hay là man tộc, chỉ biết leo lên người khác phái càng cường đại hơn. Với năng lực của thiếu gia, cuối cùng có một ngày có thể đem nàng quang minh chánh đại nhận lấy.”

Hoàng Phủ Minh nghiêm mặt, không cam lòng nói: “Còn bao lâu?”

Người thiếu niên chính là nhịn không được bực bội, trẻ tuổi thật là tốt. Điển Thanh Nhạc lắc đầu cười nói: “Tất nhiên khi ngươi thắng được Hám Thiên Thần Quân. Ngày đó cũng không quá xa, cô gái trên đời nào người không muốn ngươi, nàng tự nhiên sẽ không ngoại lệ.”

“Bản thân ta cảm thấy, thiếu gia hẳn là trước đem nàng thu.” Một cái thanh âm từ góc truyền đến.

Hai người không chút nào kinh ngạc mà nhìn về phía khung Bác Cổ trong thư phòng, chổ đang có một con Hắc Miêu nhảy xuống, lười biếng đi tới: “Điển lão đầu tử, ngươi sống già như vậy còn đối với nữ nhân không hiểu nhiều lắm, sao không biết nữ nhân kia là thể chất hiếm thấy Lịch Trung Kim? Từ xưa tới nay, nữ nhân có thể chất như vậy đều là lô đỉnh thượng hạng, thiếu gia nếu cùng nàng song tu, thần thông tiến cảnh tiến triển cực nhanh, lại càng không cần nói việc cùng nữ nhân thể chất Lịch Trung Kim hành phòng, bản thân sẽ hưởng thụ cực lạc nhân gian. . . . . .”

Điển Thanh Nhạc nhẹ nhàng ho khan, Hắc Miêu thế nhưng cố tự nói đi xuống: “Chỉ tiếc, nhìn dáng dấp nàng đã bị Hám Thiên Thần Quân đoạt đầu tiên, nhưng  như vậy cũng tốt, bớt đi không ít công dạy dỗ. . . . . .”

“rắc ” một tiếng, bút Lang Hào trong tay Hoàng Phủ Minh vốn là thưởng thức gãy làm hai khúc. Vẻ mặt hắn đã tư hồng chuyển xanh, lạnh lùng nói: “Được rồi, chuyện này chớ nói nữa, ta đêm nay sẽ luyện hóa Thạch Tâm, các ngươi đều đi ra ngoài.”

Một người một con mèo không dám nhiều lời, rất nhanh lui ra, trong phòng chỉ chừa một mình Hoàng Phủ Minh. Hắn cầm lên cái chặn giấy Tỳ Hưu bằng ngọc thạch trên bàn.

Tỷ tỷ, tỷ tỷ. . . . . .

Rắc rắc phần phật một tiếng vang nhỏ, cái chặn giấy bị hắn cầm thành phấn vụn, phấn nhỏ vụn từ giữa ngón tay rơi lả tả xuống đất. Hắn tại nguyên chỗ giật mình đứng thẳng bất động.

Thật lâu thật lâu sau, Hoàng Phủ Minh giương đôi mắt, trong mắt đã là một mảnh sáng trong, làm gì còn có nửa điểm do dự phiền não? Hắn nắm lên nhẫn trữ vật, ở thư phòng trên vách tường tiện tay nhấn mấy cái, mặt tường này đã trượt ra, lộ ra ám đạo bên trong.

Hắn nhìn thẳng bóng tối trước mắt một lúc lâu, sau đó bước đi vào.

Đại khái tất cả mật thất trong thiên hạ đều một bộ tánh tình: chỉ có một chỗ cửa vào, có cửa vào không cửa sổ. Gian phòng hắn tiến vào này cũng giống như trước, chẳng qua là nơi này để chiếc tủ, phía trên đặt rất nhiều món đồ kì kì quái quái, chỉ sợ Ninh Tiểu Nhàn ở chỗ này, cũng nhận không ra tuyệt đại đa số trong đó.

Hoàng Phủ Minh vừa vào tới đây, sắc mặt đã trở nên cực đạm mạc, tựa hồ nơi này cùng nhân gian ngăn cách, mà hắn đem hết thảy vui buồn hờn giận đều để tại bên ngoài. Hắn khoanh chân ngồi xuống, từ trong nhẫn trữ vật trung lấy ra viên Thạch Tâm, cẩn thận quan sát một lát, mới để qua một bên.

Sau đó, hắn ngửa đầu ăn vào một viên đan dược, sau đó lại từ tủ trên kệ lấy ra bốn, năm loại phấn vụn, thả trong nước hòa ở chung một chỗ. Nhắc tới cũng kỳ, vài loại dược vật này vốn là đủ mọi màu sắc, nhưng sau khi sáp nhập vào nước trong, cuối cùng thế nhưng biến thành một loại Thủy Ngân màu sắc bình thường, hơn nữa hết sức đậm đặc, giống như là có sinh mạng ở trong chén từ từ nhấp nhô.

Hoàng Phủ Minh bỏ đi áo, lộ ra lồng ngực khỏe mạnh bền chắc, sau đó đem loại thủy ngân hình dáng chất lỏng bôi ở ngực.

Thứ này vừa bôi lên, da thịt trên mặt hắn khẽ nhảy lên, giống bị ngàn đao cắt qua, thế nhưng ngay sau đó, chất lỏng đã chầm chậm”Thấm” vào da của hắn.

Ước chừng qua mười mấy hô hấp, chất lỏng như bị thân thể của hắn hấp thu, da thịt như cũ trơn nhẵn như ngọc, cũngkhông lộ ra nửa điểm dị thường, hắn lúc này mới làm ra một cử động rất kinh hãi:

Hắn lại từ trong lòng ngực lấy ra một thanhchủy thủ lòe lòe hàn quang—— xem đẳng cấp kia, ít nhất cũng là pháp khí thượng phẩm cấp Địa, nhanh chóng đâm vào bộ ngực mình.

Một màn này nếu khiến người khác thấy, tất cho là hắn đang tự sát. Thế nhưng Hoàng Phủ Minh xuất lực rất đúng lúc, cho dù là vết thương của bản thân nặng như vậy, tay cũng vững vàng không có một tia run rẩy, ước chừng đâm vào một tấc thì dừng bước, sau đó mũi nhọn trượt ra, thuận thế ở trên ngực mở ra chữ”Thập”!

Sau đó, hắn rất bình tĩnh mà để xuống chủy thủ, từ vết thương chữ “Thập”đem cơ ngực dùng sức kéo ra một lỗ thủng, lộ ra trái tim dưới đáy thình thịch nhảy lên!

Quỷ dị chính là, hắn làm xong hết thảy, giữa bộ ngực cũng không chảy ra nửa giọt máu, càng đáng sợ hơn, miệng vết thương mở ra, hoa văn da thịt, máu thậm chí cả xương cốt, đều hiện ra màu sắc thủy ngân.

Tại trong lồng ngực hắn chậm chạp nhảy lên, hẳn là một viên hoàn toàn trong suốt , trái tim trong suốt sáng trong giống như hột xoàn, ở trong mật thất nơi này mờ mờ chớp động lên ánh sáng chói lọi, thậm chí sau khi máu chảy vào nơi này, cũng sẽ biến thành trong suốt, sau khi đưa ra khỏi trái tim, mới lần nữa trở về bổn sắc.

Nếu là A Hoa ở chỗ này, sẽ bừng tỉnh đại ngộ: vì sao ngày đó tiến vào bảo khố bí mật của Kính Hải vương phủ, nhưng tìm không được một viên Thạch Tâm hắn muốn? Nguyên nhân rất đơn giản, vật này căn bản không có ở trong bí khố, mà là còn trong lồng ngực con trai độc nhất  của Kính Hải vương phủ mạnh mẽ nhảy lên. Nếu A Hoa có thể tìm được mới là kỳ lạ

Rồi sau đó, Hoàng Phủ Minh một lần nữa lấy ra Thạch Tâm trên mặt đất, ngắm nhìn trong chốc lát, tiện tay phóng ra hai thuật vệ sinh, lúc này mới đem nó chậm rãi nhập vào trong lồng ngực của mình.

Trong lồng ngực, hai trái tim kim cương, lớn nhỏ, sức nặng, hình dáng, cũng là giống nhau như đúc, thậm chí Thạch Tâm trong tay Hoàng Phủ Minh cũng bắt đầu y theo tần số nào đó nhảy lên. Càng đến gần trái tim của hắn, viên Thạch Tâm này càng nhảy lên có quy luật.

Cuối cùng, tần số hai viên Thạch Tâm nhảy lên, thế nhưng hoàn toàn đồng bộ.

Cũng là ở trong một nháy mắt, hắn đem Thạch Tâm hướng bộ ngực dùng sức đè xuống!

Thạch Tâm hắn nắm trong tay, đột nhiên trở nên nóng hổi, sau đó liền giống như bơ bị nhiệt cắt vào, từ từ nóng chảy, nấu chảy vào bên trong trái tim vốn trong suốt của hắn.

Trong nháy mắt này, bộ ngực hắn nơi ánh sáng rọi như hoa nở, ánh sáng nóng bỏng mà sáng ngời như vậy, cường độ còn thắng được ánh sáng mặt trời ngày mùa hè rực rỡ vạn trượng! Cùng lúc đó, bên tai Hoàng Phủ Minh tựa như có thể nghe được vô số người đang nói lời nhỏ nhẹ thì thầm, mỗi người nói ra đạo lý cũng là chữ chữ châu ngọc, êm tai vô cùng, tinh tế khe khẽ như vậy nói đi ra ngoài, ánh sáng trắng cả mật thất đột nhiên ngưng tụ thành cánh hoa bay lả tả, xuống tới, rơi xuống mặt đất liền biến mất không thấy gì nữa.

Thiên hoa loạn trụy!( ngàn hoa rơi loạn)

Hai khỏa Thạch Tâm đã ngăn vài ngàn năm, trong đó trí khôn trân quý của vô số man tộc bị phủ đầy bụi không thấy mặt trời. Hôm nay một khi gặp gỡ, những thứ này chân ngôn minh xét  lần nữa hiện thế, kỳ hoa sáng rực, nên đưa ra dị tượngThiên Hoa Loạn Trụy .

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion7 Comments

  1. Ninh Tiểu Nhàn và Trường Thiên cực khổ lấy được Thạch tâm và thần cung vậy mà lại mai mối cho Hoàng Phủ Minh. Ninh Tiểu Nhàn mặc dù tiếc đứt ruột nhưng vẫn phải giao ra. Cũng may Hoàng Phủ Minh xem trọng Ninh Tiểu Nhàn nên chưa làm gì quá đáng với nàng. Chỉ là tạm thời giam lỏng nàng thôi.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Cuối cùng vẫn là bị HPM lấy đi mất. Vất vả khổ cực đến cuối cùng còn bị chia lìa vậy àm đồ cũng bị hắn cướp mất. Thật sự tức chết ta mà. Cái tên này còn đáng gét hơn ML gấp vạn lần. Thế mà TN vẫn còn dư thừa lời nc với hắn đấy. Cũng đúng thôi dù sao cũng rơi vào tay người ta rồi. HPM muốn đánh bại được TT cướp TN ư. Chỉ là ngươi mãi mãi không có được cái năng lực ấy. Thậm chí dù ngươi có đánh bại được TT ca đi chăng nữa ngươi nghĩ vào ngươi có thể làm TN cam tâm theo sao. TT có lẽ thà chết cùng TT cũng không theo ngươi đấy. Thật tức chết ta mà.
    Cảm ơn các nangg đã edit nhé

  3. Tiểu Nhàn tân tân khổ khổ tìm dc bảo vật cuối cùng người được hưởng lợi lại là Hòang Phủ Minh. HPM đã lớn rồi không còn đánh yêu như xưa nữa

  4. Cẩm Tú Nguyễn

    Đúng là NTN và TT cực khổ lấy được thạch tâm, không công dâng cho HPM, bây giờ còn bị thất lạc TT nữa. NTN giờ không có sức phản kháng nên phải nghe theo HPM thôi, HPM còn có suy nghĩ muốn chiếm NTN , con mèo đen kia thật đáng ghét, mà HPM tu luyện kiểu này, sau này không biết có tàn bạo hơn không, chắc là thành phần rất nguy hiểm nè

  5. Thật là ức hiếp người quá đáng. Đúng là ngư ông đắc lợi thật. Bao nhiêu công sức của 2 anh chị thế mà HPM nhẹ tay lấy đi mất, chả tốn gì. Bực thật. Nhưng chắc ko sao, TT sẽ trả mối hận này. Sao có thể nuốt cục tức vào trong? Mong là Nhàn tỷ nhanh chóng bình phục năng lực, để thoát khỏi cái nơi đầy nguy hiểm này. Còn chưa hiểu lắm mấy cái bảo vật đó có công dụng gì?

  6. HPM làm ngư ông đắc lợi thật mất công lớn cho NTN và TT.jờ HPM còn muốn cả TN mối nguy hại nặng hơn khi thạch tâm man tộc lại dung hợp cũng thạch tâm trong suốt của Kính hải vương phủ.rốt cục kính hải vương phủ có mối quan hệ gì với man tộc sát khi trên người HPM có khi nào đc truyền thừa từ man tộc thượng cổ bí mật nhiều hơn cả an lưu còn cả người thuê ahoa an trôm thạch tâm trước đây nữa
    Thanks editor chờ chương sau

  7. Bao nhiêu công sức a, đúng là không cần đụng tay chân mà đồ tốt cũng tới tay mà
    Quá bất công với Tiểu Nhàn tỷ, huhu
    2 mảnh ngọc này ghép lại rồi, có nghĩa là HPM có thể nhận truyền thừa từ các đời Man tổ đi trước rồi, mạnh lên nhanh chóng đây, TT ca lại gặp thêm một đối thủ mạnh nữa rồi
    Cảm ơn các bạn editer nha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close