Tận Thế Song Sủng – Chương 27+28

6

Chương 27: Ghen ghét

Edit: Nếp

Beta: Sakura

Hiệu trưởng Hà đương nhiên vô cùng cao hứng nhận lấy hai túi vật phẩm lớn từ Bạch Thất, sau đó biểu thị lòng biết ơn.

Ông để cho Hứa Bân Minh tới tới lui lui chào hỏi cũng là vì nguyên nhân này, bọn họ không có vật phẩm, nhưng bọn họ cũng người đông thế mạnh.

Sau đó, hiệu trưởng Hà nhìn thấy dáng vẻ Bạch Thất kéo Đường Nhược như muốn ra cửa chịu chết, kinh hãi giữ lại nói: “Hai người các con vẫn nên cùng mọi người cùng nhau chờ quân đội tới cứu viện đi. Các con đều là trụ cột tương lai của tổ quốc, quốc gia nhất định sẽ ưu tiên giải cứu các con.”

Hứa Bân Minh ở một bên kiểm kê vật phẩm nghe được lời này, cũng đứng lên: “Bạn học Bạch không cần gấp gáp như vậy, vật phẩm của chúng ta đủ để chúng ta kiên trì đến khi quân đội tới.”

Bạch Thất liếc nhìn mọi người một cái, không nói lời nào.

Tô Vũ Vy không biết tới từ lúc nào cũng khuyên nhủ: “Đúng vậy, Bạch Ngạn, cậu tạm thời ở lại chỗ này đi, chúng ta nhiều người ở đây, còn có rất nhiều người có dị năng, dù sao so với một mình đi ra ngoài vẫn an toàn hơn chút.”

Một mình ra ngoài …

Đường Nhược: 囧.

Mình không nói lời nào mà thôi, cứ trực tiếp bị bỏ qua như vậy sao.

Ánh mắt Tô Vũ Vy kia quá nóng bỏng, Đường Nhược bị cô ta trực tiếp bỏ qua không tránh được bản thân tự bổ não.

Cái gì bạn học nữ, bạn nữ cùng trường, mấy kiểu hình ảnh nam đuổi theo nữ, nữ đuổi theo nam toàn bộ được trình diễn một lần …

Bạch Thất không nhìn tới Đường Nhược đang đắm chìm trong thế giới của bản thân ở bên cạnh, đang muốn từ chối ở lại, đã nhìn thấy cái người có dị năng tốc độ chạy thật nhanh trở về.

Lúc này hiệu trưởng Hà cũng không có tâm tư nói tiếp với Bạch Thất nữa.

Câu nói đầu tiên của người có dị năng tốc độ kia là, quân đội chỉ cung cấp hai chiếc xe quân đội tới đây, nếu bọn họ muốn cùng đi, nhất định phải đi bộ phía sau bọn họ.

Mọi người trầm mặc.

Bọn họ chính là đi bộ từ đại học D đến cơ quan khoa học kỹ thuật này, nhưng mà chết và bị thương vô số. Nếu tiếp tục đi bộ theo quân đội, đoán chừng cũng giống như vậy. Hai chiếc xe quân đội có lẽ cũng không bảo vệ được nhiều người như vậy.

Sau đó người có dị năng tốc độ lại móc ra một tờ bảng biểu ra, nói, quân đội cho chúng ta thống kê lại nơi này có bao nhiêu người có dị năng, bọn họ an bài xong, chờ sau khi lực lượng quân đội tiếp viện, cố gắng trong một tuần sẽ cứu chúng ta ra ngoài.

Cho nên người người rối rít báo dị năng của mình.

Thống kê rất nhanh, ai là người có dị năng, ai không, tất cả mọi người đều nắm chắc, hơn nữa nơi này người có dị năng cũng thật sự không nhiều lắm, chưa đến hai phút đã thống kê xong. Còn dư lại chưa được thống kê chỉ có Bạch Thất và Đường Nhược.

Hứa Bân Minh tới hỏi hai người là dị năng gì.

Bạch Thất biểu đạt ý mình muốn đi ngay lập tức, không cần đăng ký dị năng.

Nhưng đối phương làm việc vô cùng có tính nguyên tắc, vẫn cố gắng yêu cầu hai người đăng kí.

“Hệ Băng.” Bạch Thất nói.

“Còn bạn Đường Nhược đây.”

“Không có dị năng.” Bạch Thất nhẹ nhàng nói một câu.

Đường Nhược: “…”

Cái người này, mở mắt nói dối, thật giỏi.

Hứa Bân Minh có chút ngạc nhiên nhìn Đường Nhược, sở dĩ hắn cảm thấy ngạc nhiên là bởi vì Đường Nhược được nuôi quá tốt, quá sạch sẽ. Dù tận thế mới bắt đầu chừng mười ngày, nhưng vì nguyên nhân tới quá đột ngột, giống như bọn họ, ở sân vận động ba ngày, lại ở lại nhà ăn ba ngày, sau đó, đi ra bên ngoài hơn một ngày, dẫn đến cả người… Không, cả đám người đều bẩn thỉu.

Đến cả Tô Vũ Vy có dị năng hệ Thủy cũng chỉ miễn cưỡng coi như giữ được sạch sẽ, cũng chưa từng có cảm giác thần thái phấn chấn.

Nhớ ngày đó, người người đều cảm thấy cô ta là đóa hoa đệ nhất.

Hiện tại, trực tiếp bị Đường Nhược biến thành vụn giấy.

Nhưng thái độ Bạch Thất vô cùng chắc chắn, Hứa Bân Minh lại hỏi Đường Nhược một lần nữa, sau khi nhận được câu trả lời tương tự của Đường Nhược, cô không có dị năng, mới điền tình trạng của hai người lên tài liệu.

Xong hết những chuyện này, Bạch Thất lại bắt đầu chuẩn bị mang Đường Nhược đi. Trong lòng anh đã rất phiền não rồi, mỗi lần muốn đi đều bị người ta thuyết phục một lần, mình rõ ràng đã để vật phẩm ở lại, vẫn cứ dây dưa đến cùng không chịu dừng.

Đang lúc Hứa Bân Minh lần nữa khuyên hai người ở lại, Bạch Thất nhìn hắn, nói: “Đã như vậy, đưa đồ trong ba lô cho bọn tôi.”

Hứa Bân Minh dừng một chút: “Này… Bạn học Bạch, chúng ta ở nơi này, nhiều người đều cần cứu trợ như vậy, cậu không thể ích kỷ như vậy, rất nhiều người đều là bạn học cùng trường của cậu…”

Bạch Thất: “Cho nên hiện tại, để mấy người ít đi hai phần ăn không phải tốt hơn sao?”

Hứa Bân Minh: “Nhưng …”

Bạch Thất đã không nhịn được, trực tiếp bắn băng tinh trong tay thẳng về phía hắn ta, băng tinh kia giống như mũi tên, sượt qua tai hắn ta, cắm thẳng vào vách tường ở phía sau.

Bước chân Hứa Bân Minh bất ổn, lảo đảo một bước.

Tốc độ của dị năng này quá nhanh, so với cầu lửa của hắn ta không chỉ mạnh hơn một bậc mà thôi, người có được dạng dị năng này, làm gì cần người khác bảo vệ.

Trơ mắt nhìn hai người ra cửa, Đổng Cầm Cầm bạn thân Tô Vũ Vy đứng bên cạnh cô ta, hỏi: “Sao cậu không đuổi theo?”

Tô Vũ Vy nói: “Anh ấy có vị hôn thê.”

Đổng Cầm Cầm cắt lời: “Vậy thì có sao, trước kia, cậu với cậu ta có thể nói là chênh lệch gia thế, nhưng hiện tại cũng tận thế rồi, tiền này gia thế nọ, những thứ dòng dõi các kiểu đều vô dụng. Người con gái kia còn là một người không có dị năng, mà cậu lại là người có dị năng hệ Thủy, riêng một điểm này, đã tốt hơn cô ta cả trăm lần. Tớ nói cậu biết, không đến một tháng, Bạch Ngạn khẳng định sẽ chán cô ta.”

Trong tận thế, người bình thường không có dị năng trong mắt bọn họ chính là liên lụy.

Nghe bạn thân nói như thế, hai mắt Tô Vũ Vy tỏa sáng, cảm thấy chút tình cảm này của mình lại có thêm tia hy vọng.

Nhưng cô ta nghĩ thử vẫn thấy có chút không tin: “Bạch Ngạn bảo vệ cô ta tốt như vậy.”

Một người có thể sống được ở tận thế hay không, có thể trực tiếp nhìn ra được từ độ sạch sẽ của hắn.

Cô ta thấy Đường Nhược từ trên tầng đi xuống, một khắc kia, trong lòng sinh ra ghen tỵ.

Hôm nay Đường Nhược mặc một cái áo sơ mi tay bồng, phía dưới là một cái quần jean ôm lấy chân nhỏ, chân đi một đôi ủng ngắn màu cà phê. Nếu không phải hiện giờ mọi người đều biết là tận thế, sẽ cảm thấy cô ta ở trước tận thế chính là muốn ra khỏi cửa để đi học.

Trước tận thế, dựa vào bề ngoài và thành tích học tập của mình, Tô Vũ Vy luôn là đối tượng đố kỵ của mọi người, cho dù tận thế, cô ta cũng cảm thấy trời cao vẫn không đối xử tệ với mình, để cô ta thức tỉnh dị năng hệ Thủy. Lại không nghĩ rằng, hôm nay cũng có ngày mình ghen ghét với người khác.

Đổng Cầm Cầm nói: “Cho nên mình mới muốn cậu đuổi theo ra ngoài, đổi lại là cậu, các người sẽ sống càng tốt hơn.”

Chỉ là, giờ phút này Bạch Thất cũng đã kéo Đường Nhược từ cửa hông đi ra ngoài.

Mặc dù tận thế, nhưng tận thế mới bắt đầu được chín ngày, chín ngày, rất nhiều người còn chưa thay đổi tam quan đã dưỡng thành từ lâu của mình, nhất là những học sinh vừa mới bước vào đời như bọn họ. Dù Tô Vũ Vy hiểu đạo lý này, cuối cùng vẫn không buông bỏ được tự trọng của người con gái mà liều lĩnh đuổi theo ra ngoài.

Cô ta cảm thấy mình cũng nên có kiêu ngạo của mình.

Cô ta phải chờ sau khi Bạch Thất cảm thấy hối hận, quay đầu lại cầu xin cô ta.

Nhìn hai người ra ngoài, phía dưới cũng có học sinh bàn luận xôn xao.

“Cậu nói hai người kia không có một túi vật phẩm siêu lớn, nếu đi ra ngoài lâu như vậy đụng zombie, sao bọn họ có thể sống được?”

“Thôi đi, cậu không nhìn thấy Bạch Ngạn kia là dị năng hệ Băng sao, có ăn có nước, ở chỗ này nhiều ngày như vậy không phải vẫn bình thường đấy à.”

“Không hổ là Bạch Ngạn, cậu nhìn băng tinh vừa rồi của anh ấy đấy, thật lợi hại …”

 

Chương 28: Thiếu niên

Bên kia Bạch Thất và Đường Nhược ra ngoài, mới đột nhiên cảm thấy, zombie bên ngoài thuận mắt hơn nhiều.

Zombie muốn ăn anh, nó sẽ trực tiếp nhào về phía đầu anh, mà người muốn vật của ngươi, cũng không nói thẳng, nhất định phải cùng ngươi bên kia vật lộn, bên này khách sáo một chút, lãng phí rất nhiều thời gian.

Đường Nhược đi sau lưng Bạch Thất, giúp anh quấy nhiễu zombie phía trước, cũng có chút căm giận bất bình.

Sữa chua của cô còn đang ở trong túi của Bạch Thất đấy!

Thứ uống một hũ lại ít đi một hũ, sao có thể lấy trở về như trước chứ.

Thất sách thất sách.

Cho đến khi lên xe, miệng Đường Nhược vẫn vểnh lên.

Bạch Thất nhìn thoáng qua, nghĩ một chút, cũng hiểu nguyên do trong đó, khóe môi hơi cong lên, nói: “Em lớn như vậy rồi, giả ngây thơ rất đáng xấu hổ nha.”

Giả ngây thơ có đáng xấu hổi hay không, thật ra thì do nhìn cái mặt.

Mặc dù ngoài miệng Bạch Thất nói như vậy, cũng cảm thấy bộ dạng Đường Nhược chu môi giả ngây thơ quả thật rất trêu chọc người.

Mà tuổi của cô cũng thật sự không lớn, mới vừa trưởng thành mà thôi.

Đường Nhược nhìn mắt Bạch Thất, ngoan ngoãn thu miệng lại.

Bạch Thất vỗ vỗ đầu Đường Nhược: “Đợi chút nữa lại đi lấy.”

Đường Nhược nghe xong nhe răng cười lên: “Anh nói đấy nhé.”

Dĩ nhiên cô không phải thật sự tức giận, kia là trường học cũ của  Bạch Thất, dù sao đồ của bọn họ cũng rất nhiều, cũng có năng lực đi thu thập vật phẩm thêm lần nữa, Bạch Thất  cho trường học cũ hai túi cũng là nên.

Cho tới giờ cô cũng không phải là người hẹp hòi.

Hai người nhanh chóng rời đi.

Đây chính là điểm tốt của xe thể thao, thật sự rất phong cách.

Nhưng trong tận thế, xe bốn bánh vô dụng nhất cũng chính là xe thể thao. Bởi vì cốp xe thấp, không chạy được đường núi, không gian ít, không đựng được đồ vật. Nhưng không sợ trộm nhất cũng là nó, bởi vì hiện tại đầy đường.

Rất nhiều xe thể thao, nửa đường bị chủ ném đi, trực tiếp đổi lấy một chiếc xe việt dã ở bên đường. Sau đó sang hôm sau, lại phát hiện xe việt dã cướp về hoặc lái trở về đều không thấy…

Bạch Thất cũng hơi lo lắng về vấn đề phương tiện giao thông, anh cũng không muốn ngủ một giấc tỉnh lại, xe đã không thấy tăm hơi, cho nên lúc trước vẫn không thay đổi sang xe khác.

Đường được quân đội quét sạch gọn vào một bên, cũng có chút rộng rãi. Chẳng qua trên đường vẫn có nhiều ô tô bị ném vứt bỏ ở một bên như trước.

Hai người ở trên đường đổi một chiếc xe việt dã hết sức bình thường (quả thực không thể tìm được xe tốt), tình trạng trên đường hiện nay cũng không biết thế nào, cho nên hai người đổi sang xe việt dã có thể đối mặt với tình hình giao thông phức tạp.

Trên đường đi không dừng lại nữa, mở bản đồ ra, theo vị trí đánh dấu, sau khi lại đến thành phố H trữ ít vật phẩm sẽ đi về hướng thành phố A.

Bởi vì đi về thành phố A cũng nhất định phải đi qua thành phố H.

Thật ra thì hiện tại suy nghĩ đi về phía thành phố A chiếm biệt thự trước của Bạch Thất đã nhạt đi rất nhiều, dù sao trên tay hai người có đầy đủ vật phẩm, chỉ cần có một chỗ an toàn, nơi nào không thể đặt chân tới chứ.

Nếu như bình thường, anh lái xe đến thành phố H, đại khái cũng chỉ mất nửa giờ, nhưng hiện tại zombie trên đường quá nhiều, tình trạng đường cũng không tốt, mà nơi nào gặp được vài con zombie, hai người sẽ dừng xe lại, đánh zombie một chút.

Bạch Thất cắm đao vào đầu zombie, móc ra một tinh hạch đưa cho Đường Nhược.

Đường Nhược cầm lấy tinh hạch, nhìn một chút: “Tinh hạch hôm nay dễ lấy hơn một chút so với hôm qua.”

Bạch Thất giờ gật đầu, “Có liên quan tới thời gian dài ngắn biến thành zombie.”

Đường Nhược cất tinh hạch vào trong khoảng không gian, lại mò ra một bình nước, đưa tới: “Vậy có phải sau này trong đầu tất cả zombie đều sẽ có tinh hạch hay không?”

Bạch Thất uống một hớp, “Đúng vậy, không lâu nữa người có dị năng có lẽ cũng đều biết trong đầu zombie có vật này.”

Dù sao ở kiếp trước khi anh tiến vào căn cứ chậm hơn ba tháng, mọi người đã phát hiện chuyện tinh hạch này.

Đường Nhược nói: “Vậy chúng ta trước chuẩn bị nhiều chút.”

Tiếp theo hai người tiếp tục đánh zombie, đào tinh hạch.

Cứ như vậy đánh đánh ngừng ngừng, chờ đến lúc đi qua cây cầu lớn hướng về phía thành phố, đã được ba giờ đồng hồ.

Ở trong xe dùng trưa cơm, Bạch Thất vừa định tiếp tục lái xe.

Đường Nhược ngăn cản nói: “Chờ một chút, anh nhìn, người kia…”

Bạch Thất nhìn theo hướng tầm mắt của Đường Nhược, chỉ thấy một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi đối diện với một đám zombie, sét đánh rè rè, dị năng hệ Lôi mười phần đẹp đẽ lóa mắt.

“Anh nói xem, có phải chúng ta đã gặp cậu ta ở nơi nào rồi không.” Đường Nhược nghiêng đầu suy tư.

Người cô gặp ở thế giới này, quả thực không nhiều lắm.

Bạch Thất nói: “Ở trong tiểu khu trước kia, con trai bảo vệ Điền.”

“Đúng vậy, không trách được nhìn quen mắt.” Đường Nhược nhớ lại, mình còn từng đưa hai người bọn họ chai nước, “Vậy sao một mình cậu ta lại ở đây?”

Bạch Thất không nói gì, giúp Đường Nhược buộc lại dây an toàn.

Một người xuất hiện ở nơi này, có thể xuất hiện hai loại tình huống, một là, cậu ta giống như bọn họ ở chỗ này đánh quái tăng cấp, còn có một loại chính là cậu ta mất đi cha mình, lưu lạc đến đây.

Khi nhìn bộ dáng cậu ta như một cái xác không hồn không còn thiết sống, đoán có lẽ khả năng thứ hai tương đối lớn.

Đường Nhược nhìn bộ dạng vô cùng không bình thường của thiếu niên kia, có chút không đành lòng. Sở dĩ lần trước cô đưa nước cho hai người họ, chủ yếu chính là nhìn bọn họ hết sức thật thà chất phác, một bộ dạng người hiền lành nên mới để lại ấn tượng tốt.

“Không bằng dẫn cậu ta theo đi, nhìn dị năng của cậu ta dường như rất mạnh, nhiều người một chỗ càng an toàn hơn.”

Bạch Thất lại quay đầu nhìn tình hình chiến đấu bên kia.

Có lẽ thiếu niên định lấy cái chết ra để chiến đấu, toàn bộ những zombie vây quanh kia đều không thể tới gần cậu ta, nhưng mà zombie quá nhiều, chỉ sợ không bao lâu nữa, thiếu niên sắp không kiên trì được nữa.

Dị năng hệ Lôi mạnh, tuy nhiên dị năng cũng sẽ có lúc dùng hết.

Bạch Thất lái xe đi qua, Đường Nhược dùng sức mạnh tinh thần khống chế mấy con, Bạch Thất sử dụng băng tinh giải quyết bốn con.

Băng tinh song song là Bạch Thất vừa mới phát hiện, so sánh với ngày hôm qua, uy lực ngưng tụ băng tinh hôm nay càng lớn, lực đạo cũng càng chuẩn, có thể một lần giết cùng lúc hai con zombie.

Đường Nhược cũng cảm thấy sức mạnh tinh thần của mình xài thuận tay hơn.

Nhưng hai người hiện giờ cũng không có thời gian thảo luận vấn đề này.

Ba người giải quyết zombie xung quanh, Bạch Thất xuống xe thu thập tinh hạch.

Sau tận thế, lời dốc lòng nhất là: Có tiện nghi không chiếm, khốn kiếp!

Anh ngưng tụ một chút, một thanh băng đao cỡ nhỏ xuất hiện trong tay. Mặc dù so với dị năng cấp ba anh ngưng tụ kiếp trước nhỏ hơn rất nhiều, nhưng cũng là đột phá vô cùng lớn. Ở kiếp trước, dị năng của anh đến cấp ba mới ngưng tụ ra băng đao.

Mà hôm nay, mới dị năng cấp một đã ra băng đao.

Đường Nhược thấy Bạch Thất đào tinh hạch, tự mình đi tới bên cạnh thiếu niên, lấy nước từ trong ba lô đưa tới: “Cái loại chiến đấu vừa rồi của em, không muốn sống nữa sao?”

Thiếu niên mờ mịt nhìn Đường Nhược, thấy nước trong tay cô, lại đã từng gặp qua nhiều lần ở tiểu khu, được cha của cậu coi là ‘Con nhà người ta’ làm tấm gương răn dạy, mới biểu lộ một chút: “Em, cha của em bị những thứ quái vật này cắn chết.”

Đường Nhược có chút sững lại, cũng không biết nên nói gì an ủi cậu ta.

Bảo vệ gặp qua hai lần ở tiểu khu kia, bây giờ cứ như vậy mất đi. Từ nhỏ cô chưa từng được cảm nhận tình thương của cha, không biết mất cha là cảm giác như thế nào, nhưng cũng từng trải qua đau khổ mất đi bà ngoại. Cho nên tâm trạng thiếu niên bây giờ, cô cũng có thể hiểu.

“Vì cha cậu chết mà cậu cũng muốn tự sát à?” Tốc độ tay của Bạch Thất rất nhanh, không lâu sau đã thu thập xong chiến lợi phẩm.

Thiếu niên nhìn Bạch Thất, từ từ mở trừng hai mắt, cúi đầu xuống: “Em không tự sát, em, em là vì báo thù cho ba em.”

Đường Nhược nhét nước vào trong tay cậu ta: “Nhưng em như vậy so với tự sát không khác nhau là bao.”

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion6 Comments

  1. Cẩm Tú Nguyễn

    Đám bạn học cũ của Bạch thất cũng buồn cười thật, muốn lấy thực phẩm của người khác lại còn vòng vo, ĐN có tình địch rồi nha, TVV này còn ghen tị với ĐN nữa chứ, buồn cười thật. Đúng là tận thế, chết nay sống mai, tội nghiệp thiếu niên, tận măt thấy cha mình bị zoombie giết, rất đau khổ lắm

  2. Đám người học sinh này thật sự là phiền phức mà. BT và ĐN đã để lại 2 túi lớn vật phẩm rồi là còn muốn dây dưa. Bớt đi 2 ngừoi họ không phải bớt đi miệng ăn sao. Còn TVU kia nữa. Muốn so với ĐN nhà ta thì còn lâu mới có thể bằng nhé. Quan trọng là Bt thích ĐN kia.
    Lần này có thêm cậu bé hệ lôi kia nữa cũng sẽ thêm phần an toàn mặc dù đối với BT và đN thì không ăn nhằm gì mới.
    Cảm ơn edictor nhé

  3. Cái đám học sinh thầy giáo ra vẻ đạo mạo. Cuối cùng vẫn là muốn lợi dụng Bạch Thất và Đường Nhược lấy cái ăn. Bên phía quân đội cũng không hỗ trợ được gì, chỉ có thể tự dựa vào năng lực của bản thân để sinh tồn. Cái cô nàng Tô Vũ Vy dù thích Bạch Thất nhưng vẫn ra giá, coi thường Đường Nhược. Mắc cười quá. Tội nghiệp thằng bé bảo vệ.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  4. Haha. Mấy con nhỏ kia k biết là nhưng cái dị năng của bọn nó k bao giờ có thể số sánh được với dị năng của DN. Haha. Mơ tưởng
    Muốn lấy vật phẩm của ngta còn vòng vo, sắp chết đến nơi rồi còn vậy. Mà DN dễ thương quá, k tiếc gì chỉ tiếc sữa chua.haha

    Tks tỷ ạk

  5. Hết băng, tinh thần rồi đến lôi.. Team này không mạnh thì chắc Zombie mạnh nhất rồi. Cám ơn Editors nhiều nhiều.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close