Bia Đỡ Đạn Phản Công – Xuyên qua thành thị : Đứa con phá sản 17 (hoàn)

29

Xuyên qua thành thi: Đứa con phá sản ( hết )

Edit: Vũ Thiên

Beta: Sakura
           

‘Răng rắc’ một tiếng giòn vang, ông lão buồn bực hừ một tiếng, mẹ Chương thì sợ run cả người, Diệp tư lệnh giận dữ, còn chưa mở miệng, Bách Hợp lại vuốt đoạn xương vừa bị đè xuống, rồi nhanh chóng tiếp đốt xương bị sai vị ngay ngắn trở về, lại ôm bụng ông lão, truyền linh lực vào thân thể ông ta, bảo vệ eo bụng, rồi lại nhẹ nhàng hướng bên trên lắc lắc. Tiếng xương cốt ‘Răng rắc’ vang lên, dưới sự tác dụng của linh lực, hai đốt xương sai vị thoáng cái đã bị bắn lên, lại bởi vì có linh lực che chở, lúc bắn đi lên lúc cũng không có nhảy quá cao, vừa vặn trở về chỗ cũ.
Hai tiếng xương răng rắc kêu, toàn thân ông lão đau ra mồ hôi lạnh, hiển nhiên vừa mới bị đau không nhẹ, ông tự mình xốc lên thảm ngồi dậy, dùng tay sờ lên thắt lưng, cái chỗ vốn lõm xuống dưới thường xuyên đau đớn lúc này đã xương cốt đã về lại chỗ cũ, mà một chân vốn đã mất cảm giác lúc này giật giật, cũng có thể cảm giác được chân lạnh như băng cùng đau nhức, ông có chút kinh hỉ khục nở nụ cười hai tiếng: “Tốt rồi?”
Diệp tư lệnh bán tín bán nghi chằm chằm vào Bách Hợp, tranh thủ thời gian tiến lên vỗ chân của ông lão, ông lão kia không tự chủ tươi cười, đối với con trai gật nhẹ.
Ông lão xác thực là tốt rồi, sở dĩ một chân tê liệt không thể động đậy chỉ là bởi vì sau khi té bị thương, xương cốt sai vị, áp đến dây thần kinh khiến cho chân mất cảm giác, Bách Hợp chỉ cần đem xương trả về chỗ cũ, tự nhiên hiệu quả tức thì.
Lúc này hai cha con nhà họ Diệp phát hiện vấn đề phức tạp đã lâu thoáng cái được giải quyết, trong lòng có chút cao hứng, nhưng lại có chút không thể hoàn toàn yên tâm, vội vã muốn đi bệnh viện lại kiểm tra, Diệp tư lệnh lúc này chẳng còn tâm trí hàn huyên với mẹ con Bách Lan, chỉ nói cảm ơn Bách Hợp. Liền đóng cửa xe lái xe đi ra, đợi hai cha con này vừa đi, Bách Lan mới nhẹ nhàng thở ra: “Lá gan của con không nhỏ, nếu như không chữa cho tốt. Đến lúc đó ba con cũng không bảo vệ được con.”
Bách Hợp không có lên tiếng, nếu như là bệnh khác, mình lại không hiểu y thuật tự nhiên không dám tùy ý ra tay, nhưng nếu chỉ là xương cốt sai vị. Bây giờ cô có linh lực, vô luận như thế nào cũng sẽ không náo ra chuyện lớn, có điều những lời này không thể nói cùng Bách Lan, nghe bà thì thầm vài câu thì được rồi.
Đêm cùng ngày nhà họ Diệp phái người đưa vài thứ tới, hiển nhiên là ông lão kia đã đi bệnh viện kiểm tra, không có vấn đề, nhà họ Diệp cảm kích mới đưa đồ đạc tới, lúc này Bách Lan mới nhẹ nhàng thở ra. Dặn dò Bách Hợp sau này không thể lại làm việc xúc động, bà cũng không hi vọng con của mình vì nhà họ Chương tranh giành, mang đến cho ba Chương bao nhiêu lợi ích, chỉ cầu con mình bình bình an an, cả đời trôi qua trôi chảy thì tốt rồi.
Một đêm này Bách Hợp trở lại nhà họ Chương cũng không có gì không quen, cùng ba Chương mẹ Chương nói một lát, trở lại phòng luyện võ công. Buổi sáng bắt đầu vừa làm một lần Luyện Thể Thuật, bên ngoài Bách Lan gõ cửa, hôm nay bà không định đi công ty, ngược lại chuẩn bị đi tìm nhà họ Diệp. Trước khi có chút gió thổi cỏ lay, nhà họ Diệp luôn tập thể xuất động đi tìm Chương Bách Hạ phiền toái, đối với Bách Lan mà nói, bà cảm thấy mình không nên nhúng tay quá nhiều  vào chuyện của con trai con dâu,  bởi vậy thường ngày cho dù xem Diệp Như Vân không thuận mắt, nhưng cũng ẩn nhẫn không phát. Nhưng mà nhà họ Diệp lại không giống với. Diệp Như Vân chỉ cần về nhà mẹ đẻ, người nhà họ Diệp lại đem Chương Bách Hạ trở thành kẻ thù, chửi bới răn dạy như là cháu nội.
Bách Lan cũng sớm đã bất mãn đã lâu về điều này, thường bà đều không nỡ mắng con thêm vài câu. Ba Diệp lại mắng như mắng kẻ thù, lần này Diệp Như Vân lại gây chuyện cùng với Trương Thiên Thành. Trương Thiên Thành mất tích, Diệp Như Vân đồng dạng cũng không thấy bóng dáng, Bách Lan không cần kiểm chứng cũng có thể đoán được Diệp Như Vân chạy theo Trương Thiên Thành. Nghĩ đến đây, Bách Lan lại ói thầm trọng bụng, mình tốn không ít tiền, coi Diệp Như Vân như con dâu, kết quả lại giống như tìm bức tượng Bồ Tát về nhà cúng, còn không có ly hôn, cô ta lại bỏ chạy theo gian phu, cơn tức này Bách Lan thật sự là nuối không trôi, tự nhiên chuẩn bị tìm nhà họ Diệp muốn tìm phiền toái.
Tuy rằng trước kia ba Chương lên tiếng muốn sau một năm Bách Hợp mới được ly hôn, nhưng cũng không nói là không thể khó xử nhà họ Diệp, Bách Hợp nghĩ cũng không khác với Bách Lan, hai mẹ con ăn nhịp với nhau, ăn điểm tâm chuẩn bị đến nhà họ Diệp, không có chờ bọn hắn đi ra ngoài thì người của nhà họ Diệp lại chủ động tìm tới cửa. Từ khi nghỉ việc ở công ty, ba Diệp gần đây cũng không có việc làm, suốt ngày ở nhà. Đối với một người bận rộn hơn nửa đời người như ông ta mà nói, tuy trước kia công ty luôn xảy ra vấn đề, nhưng ông ta chí ít có việc có thể làm, nay đột nhiên không có chuyện làm, hơn nữa hôn nhân con gái lớn trục trặc, nhà họ Chương vừa muốn ly hôn đòi trả tiền, tuy ba Diệp đã nghĩ hết biện pháp, nhưng vẫn gom góp không nổi mấy ngàn vạn, gần đây buồn được tóc bạc rất nhiều, vừa thấy già đi nhiều.
Suốt ngày ông hối hận, lúc trước không nên vì mượn tiền nhà họ Chương mà gả con gái đi, lại hận nhà họ Chương hùng hổ dọa người, hiện tại ông ta đã không có việc làm, sớm biết hôm nay sẽ rơi vào đồng dạng kết cục với hai năm trước, lúc ấy ông nên đóng cửa công ty, cũng sẽ không hại hạnh phúc cả đời của con gái, hiện nay còn muốn bồi thường tiền.
Xế chiều hôm qua, sau khi Diệp Như Vân nghe điện thoại liền không thấy bóng dáng, Ba Diệp ban đầu không để ý, gần đây Diệp Như Vân bị Bách Lan làm cho thất nghiệp, suốt ngày chỉ ở nhà, cũng không đi ra ngoài, ly hôn lại không có trông cậy, nhà họ Diệp một ngày không có tiền, thì một ngày cô ta không thể quang minh chính đại ở cùng Trương Thiên Thành, Diệp Như Vân khó chịu và cũng thầm hận chính mình làm phiền hà con gái, hôm qua xế chiều Diệp Như Vân cầm điện thoại vui vẻ đi ra ngoài, Ba Diệp còn cổ vũ con gái đi ra chơi nhiều một chú, không nghĩ tới cuối cùng vui quá trớn, hơn mười một giờ khuya còn không có về nhà!
Lúc ấy ba Diệp đã cảm thấy có chút rất không thích hợp rồi, con gái mình trước giờ đều nghe lời, từ nhỏ đến lớn, đã 24 tuổi còn chưa từng không trở về nhà sau mười một giờ đêm, ông ta bắt đầu gọi cho Diệp Như Vân, Diệp Như Vân hàm hàm hồ hồ không chịu nói ra chỗ ở, ông hỏi dồn thì Diệp Như Vân sẽ không chịu nói nữa, đến khi cúp điện thoại lại gọi lại, bên kia cũng không chịu tiếp, Ba Diệp gấp bốc hỏa, một đêm không ngủ, ngày thứ hai trời chưa sáng lại gọi cho con gái, lúc này Diệp Như Vân đã tắt điện thoại, cả người ba Diệp lập tức đều không tốt lắm, ông nhớ tới trong khoảng thời gian này hai nhà Diệp Chương vì chuyện đứa nhỏ ly hôn huyên náo túi bụi, con gái của mình lại một đêm chưa về. Hôm nay điện thoại đều không gọi được.
Lại nghĩ đến thế lực của nhà họ Chương tại tỉnh Hải Uy cùng sự hung hăng càn quấy của họ, Ba Diệp càng nghĩ càng ngồi không yên, đã cảm thấy con gái là bị nhà họ Chương giam giữ, lúc này lại là kỳ nghỉ đông, một đôi long phượng thai đã về nhà, nên ông ta liền lôi kéo người trong nhà tới tìm nhà họ Chương đòi người.
Lúc bảo mẫu nghe được tiếng chuông cửa ra mở cửa, Ba Diệp liền đem bảo mẫu đẩy ra, vào cửa liền bắt đầu tìm trong phòng: “Như Vân của tôi đâu này? Mấy người giam con tôi ở đâu?”
Bách Lan thật sự là tức không nói nên lời, một phút đồng hồ trước ba Chương đã ra cửa, nếu không ông mà nhìn thấy cái bộ dạng bắt cướp này của ba Diệp, chỉ sợ cũng phải tức giận đến không nhẹ.
“Tôi cũng muốn hỏi mấy ngươi, Diệp Như Vân đi đâu vậy?” Bách Lan âm dương quái khí hừ lạnh một tiếng, đưa mắt liếc bảo mẫu, ra hiệu nàng đi gọi bảo vệ, một mặt lại nói: “Hôm qua truyền đến tin tức. Trương Thiên Thành bị bắt không đến năm ngày mà đã đả thương cảnh sát rồi chạy, nhắc tới cũng trùng hợp, anh ta vừa chạy, con gái của ông cũng không thấy, nhà họ Diệp có phải muốn ăn hiếp nhà họ Chương, nuôi dạy cái thứ không biết xấu hổ không có ly hôn đã bỏ trốn theo trai. Bây giờ lại tới nhà của tôi đòi người?”
Ba Diệp nghe xong, cũng có chút mơ hồ: “Nói bậy, Như Vân không phải là người như vậy!”
“Phải hay không trong lòng ông rõ ràng nhất, tốt nhất hi vọng Diệp Như Vân không phải chạy theo Trương Thiên Thành, nếu không loại đàn bà như vậy cũng không xứng tiến cửa nhỏ của nhà họ Chương tôi một bước, nếu ngươi nhà họ Diệp không giải thich rõ ràng, tôi sẽ muốn cáo mấy người lừa hôn!” Bách Lan chỉ vào ba Diệp, lớn tiếng la: “Gặp nhiều loại không biết xấu hổ rồi, nhưng mà không biết xấu hổ như nhà họ Diệp thật đúng là hiếm thấy, hôm nay may mắn các ngườiđến, khỏi mắc công tôi lại đi một chuyến.”
“Lần trước Diệp Như Vân muốn ly hôn. Tôi đã nói với cô ta, hai năm qua, cô ta tiêu tiền, cùng với tiền nhà họ Chương chúng ta viện trợ nhà họ Diệp, con gái của mấy người tôi lại không có chạm qua nửa đầu ngón tay. Muốn muốn ly hôn, nhà họ Diệp phải đền bủ đủ số tiền.” Bách Lan vừa dứt lời, Bách Hợp nói tiếp. Hai mẹ con vốn liền chuẩn bị tìm nhà họ Diệp phiền toái, hôm nay chuẩn bị được rất đầy đủ. Lúc ba Diệp mang theo người nhà tìm Bách Hợp đưa yêu cầu ly hôn, Bách Lan liền đem tư liệu mà mình giúp đỡ nhà họ Diệp những năm gần đây đóng dấu đi ra, lúc này là dày đặc một chồng, nguyên nhân gì giúp đỡ bao nhiêu tiền, dùng cái dạng gì chuyển khoản, trong tư liệu đều ghi được rõ ràng, lúc này Bách Hợp đưa cho nhà họ Diệp, ba Diệp cũng không dám lấy, trong lòng ông ta hiểu rõ, chỉ tính những khoản mình nhớ, nhà họ Diệp cũng căn bản không cầm ra, ông không nghĩ tới mình đến nhà họ Chương tìm con gái, nhà họ Chương lại nói Diệp Như Vân cùng Trương Thiên Thành bỏ trốn, còn muốn đòi bồi thường ly hôn, nguyên bản ba Diệp vẫn cho là Bách Hợp không dám cùng con gái nói ly hôn đấy, dù sao trước kia Chương Bách Hạ vì truy Diệp Như Vân, đã tự đem tự ái của mình giẫm vào trong vũng bùn.
Trong thâm tâm của ba Diệp, ông ta cảm thấy nhà họ Diệp có thể muốn ly hôn, có thể vì chuyện của con gái tìm tới nhà họ Chương, nhưng chưa từng nghĩ tới Bách Hợp sẽ tìm tới nhà họ Diệp đòi ly hôn. Gần đây, ông cũng vì tiền ly hôn của Diệp Như Vân mà buồn phiền, nhưng dù ba Diệp lo lắng, lại ẩn ẩn cảm thấy chỉ cần mình nhà họ Diệp một ngày không đề cập tới chuyện ly hôn, tiền có thể từ từ suy nghĩ biện pháp tích góp từng tí một, trước khi tích đủ có thể kéo dài, ông thật sự thật không ngờ hôm nay hai mẹ con Bách Hợp lại đòi tiền, thái độ giống như thực quyết tâm không tha cho Diệp Như Vân, trong lòng của ông không khỏi cảm thấy khó xử, lại có chút không biết làm sao.
“Hôn nhân là chuyện lớn cũng không phải trò đùa, hiện tại con gái tôi không biết ở nơi nào, không thể chờ nói trở lại rồi nói sao?” Ba Diệp nhịn, giọng nói nhỏ hơn chút ít: “Cho dù là không làm được thông  gia, cũng không nhất định phải làm kẻ thù…”
“Con gái của ông không biết ở nơi nào, hay là đang chạy theo Trương Thiên Thành, ông tự hiểu rõ, đừng nói thông gia, cái loại con gái như con ông, hôm nay bán hạ giá tôi cũng không muốn, bây giờ không phải là ngươi nhà họ Diệp muốn hay không, mà là tôi muốn ly hôn.” Nói đến chữ tiền, nhà họ Diệp tự nhiên không ngẩng đầu được, Bách Hợp xem ba Diệp đau chỗ nào sẽ giẫm chỗ ấy, mấy câu nói đem ba Diệp thẹn quá hoá giận rồi, nhịn không được hét lên: “Mày nói con gái của tao chạy? Con gái nhà họ Diệp tuyệt sẽ không làm chuyện không biết xấu hổn như vậy! Tao thấy nhà họ Chương đang giam lỏng con gái tao rồi!”
Sự tình náo đến nước này, ba Diệp cầm không ra tiền, lại không muốn mang tiếng xấu con gái bỏ chồng theo trai, cho nên một mực chắc chắn con gái bị nhà họ Chương giam cầm, cũng luôn mồm hô hào muốn báo cảnh sát. Lại nói nếu như nhà họ Chương hôm nay không giao con gái ra đây, ông sẽ chết trước cửa nhà họ!
Bách Lan tức giận đến toàn thân run rẩy, bảo mẫu đi ra ngoài không chỉ là gọi bảo vệ tới, hơn nữa còn có một đội cảnh sát. Gần đây vì phòng ngừa Trương Thiên Thành lẻn vào trong nhà, cảnh sát trú bên ngoài đại viện không ít, lúc này Bách Hợp vừa báo động, một đội cảnh sát tới cũng rất nhanh. Sau khi hỏi sự tình từ đầu đến cuối, một bên là người nhà của tỉnh trưởng Chương, một bên là nhà họ Diệp đến chửi bới, đứa con gái này của nhà họ Diệp có quan hệ với Trương Thiên Thành đả thương cảnh sát, giờ Trương Thiên Thành vừa mới không thấy, Diệp Như Vân cũng không bóng dáng, cảnh sát đang không có manh mối về Trương Thiên Thành, lúc này nhà họ Diệp chính mình đưa tới cửa nhi đến.
Những người cảnh sát này bị Trương Thiên Thành vũ nhục, hận hắn thấu xương, ngay cho nên đối với Diệp Như Vân cùng hắn xen lẫn một chỗ cũng không có ấn tượng tốt, lại nghe nói Diệp Như Vân là con gái ba Diệp, một đám cảnh sát không nói hai lời bắt nhà ba Diệp lại, dùng lý do tự tiện xông vào nhà dân đem người áp lên xe cảnh sát.
Ba Diệp tới tìm con gái, không nghĩ cuối cùng con gái không tìm được, chính mình lại bị bắt. Trên đường đi, ông lại nghe cảnh sát nói về chuyện của Trương Thiên Thành, biết rõ lúc trước Trương Thiên Thành đánh lén, đả thương không ít cảnh sát, hôm nay nhiều cảnh sát còn ở tại trong bệnh viện, ngày hôm qua lại chạy trốn, mà ngày hôm qua Trương Thiên Thành chạy trốn trùng với thời gian con gái mình nghe điện thoại, Ba Diệp liền có chút sợ hãi, sáng sớm hôm nay ông ta tới tìm nhà họ Chương phiền toái chỉ là không chịu nổi nhà họ Chương không chịu buông tha Diệp Như Vân, ly hôn còn yêu cầu con gái trả tiền.Trước nay ông ta chưa từng nghe qua chuyện nam nữ ly hôn nhà gái còn phải trả tiền, con gái mình ly hôn lại không được phí phụng dưỡng, ba Diệp cảm thấy Diệp Như Vân đã rất giảng đạo lý rồi. Nếu là thay đổi nhà khác, nhà họ Chương nào có nhẹ nhàng như vậy?
Ông càng nghĩ càng không cam lòng, càng nghĩ càng tức giận, Ba Diệp lại không chịu tin tưởng con gái ngoan của mình sẽ bỏ trốn với người đàn ông khác, ông cảm thấy cảnh sát sợ hãi quyền thế nhà họ Chương tới bắt mình. Ba Diệp cảm giác mình đã không có công ty rồi, chân trần cũng không sợ đi giày. Chính mình lại làm việc quang minh chính đại không sợ người đến tra, bởi vậy tại trên xe cảnh sát liền náo.
Lần trước cảnh sát đuổi bắt Trương Thiên Thành kết quả tao ngộ đến Trương Thiên Thành phản kháng, một đội cảnh sát bởi vậy mà bị thương, cảnh sát tỉnh Hải Uy đều có bóng ma đối với người hung thần ác sát, hơn nữa trên một số phương diện, ba Diệp lại cùng Trương Thiên Thành có quan hệ, ba Diệp vừa xe thẳng đã muốn xuống xe, thậm chí còn động thủ đoạt tay lái, tức giận đến sau khi một đám cảnh sát mang nhà họ Diệp người về cục cảnh sát, liền xin chỉ thị cấp trên, trực tiếp bắt giam nhà họ Diệp.
Lúc bắt đầu ba Diệp còn quật cường, chờ ở cục cảnh sát hai ngày, mỗi ngày không ngừng bị đề ra nghi vấn lấy mình cùng Trương Thiên Thành có quan hệ gì, lúc điện thoại cũng bị giám sát, rốt cuộc ba Diệp biết sợ, bắt đầu ông ta còn chưa tin Diệp Như Vân sẽ bỏ trốn với Trương Thiên Thành, nhưng thấy người của cục cảnh sát người nghiêm túc như vậy, lại không giống đang hù ông ta, ba Diệp mới trung thực, mỗi ngày ông ta đều bị hỏi cung rất nhiều lần cùng Trương Thiên Thành có quan hệ gì, mấy ngày trôi qua, cả người ba Diệp đều nhanh hỏng mất, nhưng điện thoại của Diệp Như Vân lại vẫn không gọi được, mới bắt đầu ông ta lo lắng con gái, về sau nhịn không được oán hận Diệp Như Vân.
Mà lúc này tại một nhà khách cũ nát, hai người Diệp Như Vân và Trương Thiên Thành chen chúc tại một cái giường đơn, sắc mặt cũng không tốt lắm.
Sau cái ngày Trương Thiên Thành tức giận ghi ‘ tay sai’Triều đình, liền từ cục cảnh sát trốn thoát, hắn vốn cho rằng trời đấ rộng lớn luôn luôn có nơi cho mình nơi đi, còn tưởng nhờ bằng vào y thuật cùng võ công có thể làm nên chuyện, nhưng thật không ngờ hiện tại hết thảy đều  khác với triều nhà Đường, tội phạm truy nã ở lúc ấy chỉ dựa vào bút lông vẽ ra hình dáng của phạm nhân, hơi thay đổi còn ai còn có thể nhận ra được? Nhưng hiện đại về sau không chỉ là có chụp ảnh kỹ thuật, liền thân cao, nhóm máu, cùng với cái gọi là vân tay đều có thể tra được nhất thanh nhị sở, từ lúc tin tức của hắn bị công bố trên mạng, tại cái nơi mà ngay cả ở khách sạn đều cần CMND, CMND của hắn không dám lấy ra sử dụng.
Đánh cảnh sát chạy ra cục cảnh sát không bao lâu Trương Thiên Thành suýt nữa bị bắt, hắn còn không có hiểu rõ thế giới này, không biết làm gì ngoài gọi điện thoại cho Diệp Như Vân, cô gái này coi như trượng nghĩa, nhận được điện thoại của hắn, nguyện ý cùng hắn lưu lạc chân trời xa xăm, hơn nữa không đến, còn mang một khoản tiền, nhưng Diệp Như Vân cũng bị người giám sát, hai ngày này Diệp Như Vân cũng không dám dùng CMND thuê phòng, hai người chỉ có thể tìm một nhà nghỉ rẻ mạt, không cần dùng CMND, chỉ cần trả mấy đồng tiền là có thể ở một đêm mà ở tạm.
Khách sạn điều kiện cũng không tốt, không có máy sưởi cũng không có điều hòa, chăn, mền lạnh giống như tảng đá, cũng không có cửa sổ. Trong phòng có một cái TV nhỏ, chỉ có thể mở một cái đài không nói, còn nhìn mơ hồ.
“Vân nhi, ủy khuất em rồi. Em đối với ta thâm tình, ta Trương Thiên Thành ghi nhớ tại trong lòng, cuộc đời này nhất định vĩnh viễn nhớ rõ!” Hiện tại Diệp Như Vân đã đã trở thành người của Trương Thiên Thành, sau khi biết chính mình là người đàn đông đầu tiên Diệp Như Vân thì Trương Thiên Thành kích động nói không ra lời, hắn cổ nhân, tuy triều Đường dân phong cởi mở, nhưng mà Trương trong lòng Thiên Thành vẫn có chủ nghĩa đàn ông. Hắn cảm thấy chỉ có tài mạo xuất chúng, mà còn phải là đàn bà trong trắng mới xứng đôi mình, hôm nay Diệp Như Vân không chỉ hiến lần đầu tiên cho mình, hơn nữa hoàn toàn nguyện ý cùng mình có nạn cùng chịu, Trương Thiên Thành cảm giác một ngày nào đó sau khi mình lao ra cái hố nước cạn ở tỉnh Hải Uy này, hóa thân thành rồng, cho dù hắn ba vợ bốn nàng hầu thì Diệp Như Vân như trước sẽ là người con gái đặc biệt nhất trong lòng hắn.

Trương Thiên Thành vẫn còn tự tin nghĩ đến bằng vào y thuật của mình, cuối cùng có một ngày hắn sẽ thành công, nhưng khi Diệp Như Vân nghe hắn nói những lời này, gương mặt xinh đẹp của cô ta lại lộ ra miễn cưỡng.
Cô ta đã chạy đi ra rất nhiều ngày rồi, ban đầu Diệp Như Vân muốn tình yêu cùng tinh thần, khao khát cùng tưởng tượng, cô ta cũng không có cân nhắc đến sự thật, Trương Thiên Thành gọi điện thoại cho cô ta, hỏi cô ta có nguyện ý theo hắn lưu lạc chân trời xa xăm, cô ta không chút suy nghĩ liền đã đáp ứng, thậm chí cô ta còn tưởng tượng tương lai hai người thần tiên quyến lữ, chỉ ao ước uyên ương không ao ước thành tiên. Nhưng sự thật rất nhanh cho cô ta một bạt tai, xác thực đi theo Trương Thiên Thành, không cần nhìn gương mặt bỉ ổi của Chương Bách Hạ, không có người đàn ông đó quấn quít. Cô ta đã có được tài tử mà cô ta mong muốn, thế nhưng mà trừ đó ra cô ta hai bàn tay trắng.
Theo cục cảnh sát trốn ra, trên người Trương Thiên Thành không có đồng nào, ngay cả phòng mà hai người mướn đều là Diệp Như Vân trả tiền, ngay từ đầu vì yêu cô ta cam tâm tình nguyện, nhưng mà theo cuộc sống chất lượng hạ thấp, Diệp Như Vân bắt đầu cảm thấy có chút không thói quen.

Cô ta không có mang theo những sản phẩm chăm sóc da trước kia quen dùng, sữa tắm trong khách sạn đều hàng công nghiệp, hoàn toàn khác với những sản phẩm trước kia Bách Lan cho người đặt hàng đưa tới, sau khi tắm rửa thì làn da trắng nõn của cô ta đã trở nên thô ráp hơn nhiều, hơn nữa quần áo đã bốn năm ngày rồi không được thay. Lúc muốn mua quần áo mới, Diệp Như Vân phát hiện mình không đủ tiền, lúc cô ta chuẩn bị trở về nhà họ Diệp lấy áo quần thay mới phát hiện nhà họ Diệp đã bị cảnh sát giám sát.
Quan trọng nhất là, trước khi ở cùng với Trương Thiên Thành, trong suy nghĩ của Diệp Như Vân thì hắn ta là người trong tưởng tượng của cô ta, cô ta cho rằng Trương Thiên có tướng mạo song toàn, khí độ phi phàm, tài hoa hơn người, y thuật trác tuyệt. Nhưng khi chân chính ở cùng một chỗ, Diệp Như Vân mới phát hiện những vật này không đáng một đồng, hắn đầy bụng tài hoa nhưng mỗi ngày trốn trốn tránh tránh không dám đi ra đường, trong tay không có máy tính, đừng nói cập nhật tiểu thuyết《 Thần y Đường triều xuyên việt》 khiến Diệp Như Vân mê muội không thôi , hiện tại ngay cả muốn xem tin tức, TV còn không có tín hiệu. Nhất là khi hai người không thể cùng ra ngoài để tiết kiệm cùng tránh đói, cô ta liền không tự chủ được hồi tưởng lại cuộc sống xa hoa lẫn những món ăn tinh xao trước kia.

Người đẹp như hoa, thế nhưng hoa cũng cần có người đến nuông chiều, Diệp Như Vân trước kia luôn luôn được nuông chiều, luôn hâm mộ thế giới bên ngoài, hôm nay chính thức đi ra thì mới phát hiện đủ loại bất tiện. Cô ta nguyện ý đi theo Trương Thiên Thành lưu lạc chân trời xa xăm, nhưng điều kiện tiên quyết là Trương Thiên Thành có tiến mua vé rời khỏi tỉnh Hải Uy, hắn không chỉ không có tiền, thậm chí CMND cũng không thể dùng. Tại cái thời mà mua vé cũng cần CMND, cho dù Trương Thiên Thành là văn tài lại trác tuyệt, đối mặt tình huống như vậy cũng chỉ có há hốc mồm.
Tuy nói Trương Thiên Thành còn có y thuật, ngay từ đầu lúc hắn từng muốn lợi dụng một tay xuất chúng y thuật kiếm tiền, nhưng mà thứ nhất, hắn không có chỗ ở, thứ hai tuổi lại không đủ, thứ ba không có chứng chỉ hành nghề, nếu nhà ai có vấn đề, làm sao tìm hắn? Trương Thiên Thành bởi vì có bản lĩnh, lại có vài phần cậy tài khinh người, người ta trả ít thì hắn ngại hạ thấp bản thân, không chịu chữa, nhưng ở chung quanh khách sạn nhỏ này có ai trả nổi nhiều tiền? Người có tiền không có khả năng chui vào chỗ này. Khi hắn lựa chọn chỗ này, hai người bắt đầu sống khổ sở.
Cho dù Diệp Như Vân có coi trọng đời sống tinh thần, nhưng có một điều kiện tiên quyết, cái kia chính là bụng của cô ta phải được lấp đầy mới có tâm tư suy nghĩ những chuyện phong hoa tuyết nguyệt kia. Những nhu cầu cơ bản về ăn, mặc, ở, đi lại đều thành vấn đề khó, cô ta lấy đâu ra tiền để truy đuổi cuộc sống tinh thần?
Khi lời nói động lòng người của Trương Thiên Thành vang lên bên tai, Diệp Như Vân đã không còn cảm động như lúc đầu, thậm chí cô ta có chút hối hận. Cô ta nghĩ đến những món ngon mà mình ăn đã chán trước kia, lúc này trong miệng thẳng chảy nước miếng, hơn nữa nhà họ Diệp bị cô ta làm khổ, ba Diệp bị nhốt tại trong cục cảnh sát vẫn chưa về. Cô ta muốn về nhà rồi, cô ta không muốn ở tại cái khách sạn không có mặt trời này, nghĩ được như vậy, Diệp Như Vân xê dịch thân thể, nhỏ giọng nói:
“Anh Thiên Thành, chúng mình trở về đi, được không nào? Anh nói xin lỗi với cha, cha anh nhất định sẽ giúp anh.” Hai người không có thu nhập. Chi phiếu của Trương Thiên Thành bị đóng băng, hắn lại không dám ra ngoài tìm việc làm, hiện tại vẫn chưa tới nửa tháng Diệp Như Vân sắp không kiên trì nổi, nếu sau này thời gian dài như vậy, quả thực Diệp Như Vân không dám nghĩ cuộc sống về sau sẽ như thế nào.
Nghe được Diệp Như Vân lại muốn mình trở về xin lỗi, sắc mặt Trương Thiên Thành trở nên lãnh đạm, hắn hừ lạnh một tiếng. Hơi đẩy ra Diệp Như Vân:
” Trương Thiên Thành ta đây làm việc không thẹn với trời đất, là bị những tên tiểu nhân nham hiểm kia hãm hại, muốn ta cúi đầu, ta thà rằng chết! Đầu có thể rơi, máu có thể lưu, việc này đừng nhắc lại, hôm nay coi như em là người của anh, anh không so đo, sau này nếu còn như vậy, thì em cứ đi đi.”
Diệp Như Vân nước mắt lưng tròng. Cô ta bây giờ đã là người của Trương Thiên Thành rồi. Có thể đi đến nơi đâu? Hiện tại Bách Hợp sớm không phải là Chương Bách Hạ rồi, nếu chuyện cô ta có quan hệ với Trương Thiên Thành bị nhà họ Chương biết rõ, họ nhất định sẽ không cho cô ta quay trở lại, thậm chí nghĩ đến Bách Hợp đánh mình. Diệp Như Vân sợ run cả người, lại một lần nữa hối hận mình phát triển với đến nước này quá nhanh.
Trương Thiên Thành nói hết lại thấy Diệp Như Vân khóc đến lê hoa đái vũ, điềm đạm đáng yêu thì trong lòng không khỏi mềm nhũn, nghĩ đến mới vừa rồi thái độ của mình xác thực không tốt, lại kéo Diệp Như Vân vào trong ngực dỗ dành, hai người lăn trên giường thành một đoàn.
Tuy Trương Thiên Thành chết sống không chịu nhận mình sai trước mặt Diệp Như Vân, nhưng kỳ thật hắn cũng có chút kiêng kị, niên đại này không dễ sống như hắn nghĩ, tuy nói hắn có võ công, nhưng cho dù võ công lại cao, cũng sợ dao phay, càng không nói tới lực sát thương của súng đạn so với dao phay lớn hơn không chỉ gấp mười lần, trốn tránh không phải biện pháp, hắn không khỏi nhớ tới ông lão họ Diệp mà người nhà họ Trương giới thiệt cho hắn.
Lúc trước ông lão đó té, cần trị liệu Trung y, nếu không chỉ có phẫu thuật mới có thể cứu trị, nghe người nhà họ Trương nói, ông lão này chết sống không phẫu thậu, lúc trước mình tức giận Bách Hợp, không chữa bệnh cho lão ta, hiện tại Trương Thiên Thành đổi ý, hắn nhớ người nhà họ Trương từng nói qua, lão Diệp có thân phận địa vị cao vô cùng, trong triều có nhiều tay sai, bây giờ hắn bị một đám tiểu quỷ cuốn lấy, trong lòng rất tức giận, vốn dĩ hắn chuẩn bị muốn đọ sức với Bách Hợp để công khai ôm Diệp Như Vân vào lòng, nhưng hiện tại đừng nói tìm Bách Hợp phiền toái, bọn người trong quan phủ sắp làm cho hắn không có chỗ dung thân, Trương Thiên Thành quyết định giải quyết những người này trước rồi lại tìm Bách Hợp!
Mà muốn giải quyết những người này, chỉ có trước tìm chỗ dựa, nếu như thân phận của lão Diệp kia đúng là như vậy thì nhà họ Diệp chính là hòn đá kê chân tốt nhất của mình, Trương Thiên Thành không nghĩ đến trường hợp hắn có thể chữa hết cho lão Diệp hay không, càng không có nghĩ ông ta đã được người trị tốt rồi, lúc trước hắn đã hỏi rõ ràng, lão Diệp là ngã sấp xuống làm xương cốt lệch sai vị, vấn đề như vậy không dễ giải quyết, sợ cho dù là cao thủ cả nước không cẩn thận cũng dễ dàng xảy ra vấn đề, nếu muốn làm giải phẫu, trừ phi xé cái khối kia ra, lại dùng lực đem xương cốt tiếp về vị trí cũ, nhưng bởi vì ông lão đã lớn tuổi, tinh thần không bằng người trẻ tuổi, sau khi phẫu thuật tổn thương nguyên khí, hơn nữa ông lão kiên trì không làm giải phẫu, cho nên chỉ cần mình không ra tay, ông nhất định vẫn đang thống khổ, Trương Thiên Thành cảm giác mình có nắm chắc.
Tại triều Đường, rất nhiều người cầm tiền đến cầu hắn trị liệu, hắn cũng muốn xem tâm tình nói sau, nếu là tâm tình tốt, muốn trị liền trị, nếu là tâm tình không tốt, cho dù là quyền quý quan lại, không muốn trị người ta cũng không làm gì được mình, dù sao nếu đắc tội quan phụ mẫu địa phương, nơi này không ở được thì hắn đổi cái địa phương lại ẩn cư là được. Lúc ấy Trương Thiên Thành cự tuyệt thay người chữa bệnh chưa từng hối hận, mặc dù lần này chịu khổ, nhưng Trương Thiên Thành cảm giác nếu mình cam tâm tình nguyện thay lão Diệp trừ thống khổ. Nhà họ Diệp tất nhiên sẽ mang ơn mình, sau ông lão kia sẽ là ngày chết của thằng nhóc nhà họ Chương!
Hắn xem danh lợi như mây bay, nhân lúc vô tình có được thêm một lần sống lại, hắn thầm nghĩ hưởng thụ tốt cuộc sống khác lại này. Nhưng Bách Hợp bức bách hắn đạp vào con đường làm quan, trước kia chỉ là hắn không muốn làm mà thôi, cũng không có nghĩa là hắn không có bản lãnh kia không làm được, một cái ăn chơi thiếu gia cũng dám cùng hắn là địch. Nhưng Bách Hợp lại không biết hắn không phải vật trong ao, gặp được Phong Vân liền hóa Rồng!
Nhà họ Diệp là trận gió, đến lúc hắn hóa thành Long, chuyện thứ nhất là muốn lấy nhà họ Chương làm huyết tế trừ đi oán khí trong lòng mình, hắn muốn trừ bỏ thế lực bối cảnh của Bách Hợp, để cho cô cũng nếm thử mùi vị hai bàn tay trắng, bị người đuổi giết!
Trương Thiên Thành tưởng tượng hồi lâu, phảng phất nghĩ tới tình cảnh Bách Hợp chật vật chạy thục mạng, chán nản giống mình hiện tại. Hắn mới nhịn không được nở nụ cười. Diệp Như Vân đã mệt mỏi cực tại, đang ngủ trong lòng của hắn, Trương Thiên Thành trìu mến sờ soạng sờ mặt cô ta, lúc này hắn cũng không định nói cho Diệp Như Vân chuyện chuẩn bị ra làm, những ngày này cô ấy đã đi theo mình chịu khổ, cũng đã làm khó cô, đến lúc đó mình sẽ đem thứ tốt nhất nâng đến trước mặt cô, lại để cho Bách Hợp nhìn xem. Những gì cậu ta có thể cho Diệp Như Vân, mình có thể cho hơn trăm ngàn lần!
Lúc toàn thành phố đều truy nã Trương Thiên Thành, trong đêm hắn mặc quần áo vào, thừa dịp Diệp Như Vân hoan ái mệt mỏi thiếp đi trốn ra ngoài, lúc gần đi nghĩ đến mình còn muốn ngồi xe, bởi vậy cầm đi hơn mười khối tiền hai người còn sót lại, tại hiện đại chỉ có điểm ấy là tốt, buổi tối có thể tự đi ra ngoài, không có cấm đi lại ban đêm. Nhà trọ nhỏ này cách nhà họ Diệp rất xa. Nếu mình chạy tới, cho dù Trương Thiên Thành có võ công trụ cột, có chạy tới nhất định sẽ tốn rất nhiều thời gian không nói, nhưng lại lãng phí thể lực. Thể lực của hắn cần dành dụm để trị cho lão Diệp, bởi vậy hắn không định lãng phí. Hắn đón xe taxi, sau khi báo địa chỉ nhà họ Diệp, liền nhắm mắt chợp mắt.
Tài xế xe taxi thấy tư thế này của hắn, lại nghe hắn nói địa chỉ nào đó, chỉ cho rằng hắn là con nhà quyền quý nào đó, trên đường nịnh nọt nói với hắn mấy câu, Trương Thiên Thành lại xa cách, lúc đi vào cửa sân đại viện, xe taxi bị cảnh vệ ngăn lại, lái xe nịnh nọt ngừng xe, Trương Thiên Thành nhíu mày, lấy ra tiền ra, trên người hắn chỉ có hơn mười khối tiền lấy của Diệp Như Vân trước khi rời nhà, lúc này tiền xe lại gần trăm khối, Trương Thiên Thành cau mày, lấy ra điện thoại.
Lần trước vì tiện hai bên liên lạc để chữa bệnh cho lão Diệp, dường như Diệp tư lệnh đã cho mình một số điện thoại, hắn chuẩn bị gọi điện thoại cho Diệp tư lệnh làm cho ông ta đưa một ít tiền tới, thay mình thanh toán tiền taxi, rồi mở cổng tiếp mình đi vào.
Trong lòng Trương Thiên Thành, hắn nguyện ý chữa cho ông lão đã là cúi đầu khom lưng trước quyền quý rồi, Diệp tư lệnh chỉ trả một chút tiền xe, hắn chưa từng nghĩ qua Diệp tư sẽ không vui. Dù sao tại cổ đại, không biết có bao nhiêu quan lại quyền quý lấy bạc lại lấy xe ngựa tới đón mình, hắn gọi điện thoại, rất nhanh có người nghe đi lên, sau khi Trương Thiên Thành xác định người nghe là Diệp tư lệnh, rất nhanh nói ra thân phận của mình, thậm chí nói ra ý định chữa bệnh cho ông Diệp, chỉ cần Diệp tư lệnh thay hắn giải quyết phiền toái, cũng giúp hắn đối phó Bách Hợp, rồi cho hắn một khoản tiền.
Nếu trước kia hắn không có mặt lạnh cự tuyệt Diệp tư lệnh, đánh mất thể diện của ông ta trước mặt mọi người, giúp ông Diệp chữa khỏi thì những yêu cầu này cho dù Trương Thiên Thành không đề cập tới, Diệp tư lệnh cũng không phải không hiểu, thế nhưng Trương Thiên Thành ngông nghênh, lúc Diệp tư lệnh cầu hắn trị cho cha mình nghênh ngang rời đi, Diệp tư lệnh đã hận hắn chứ càng đừng đề cập lúc này xương cốt của ông Diệp cũng đã sớm được Bách Hợp nắn về chỗ cũ.
Hiện tại Trương Thiên Thành còn bày ra thái độ cậy tài khinh người, điện Diệp tư lệnh nhịn không được nở nụ cười lạnh, nghe Trương Thiên Thành muốn mình đi thay hắn trả tiền taxi rồi tiếp đón hắn vào, ông ta cắn hàm răng cắn vang được ‘Khanh khách’.
Cảnh sát toàn thành phố đều đang tìm kiếm Trương Thiên Thành, vậy mà hắn nghênh ngang xuất hiện ở trước mặt mình, thật sự là không biết trời cao đất rộng, cho rằng trên thế giới cũng chỉ có hắn một cái thầy thuốc! Quả nhiên đạp phá thiết hài vô mịch xử. Đắc lai toàn bất phí công phu! (Tìm mỏi chân không thấy, không tìm tự động có).
Diệp tư lệnh vừa dàn xếp với Trương Thiên Thành trong điện thoại, mặt khác ông không chút nào khách khí liên lạc đội cảnh vệ, một lúc sau khi một binh sĩ cầm súng vây quanh Trương Thiên Thành, Trương Thiên Thành liền mơ hồ.
Hắn không ngờ mình đợi đến cũng không phải xe sang trọng cùng khách khí tiếp đãi. Ngược lại là một đội binh sĩ mặt mũi tràn đầy lãnh khốc, trong lòng của hắn biết rõ là Diệp tư lệnh làm, lần này là hắn tự chui đầu vô lưới rồi, khi hắn quay người muốn chạy trốn. Những binh lính này không chút do dự bắn thương hai chân của hắn.
Trương Thiên Thành trước khi chân vốn bị thương, hắn tự mình trị liệu qua, tuy đã tốt lên rất nhiều, nhưng vẫn ảnh hưởng sự linh hoạt. Hơn nữa mặc dù hắn nhanh nhưng cũng không nhanh bằng viên đạn, hắn sớm trở thành nhân vật nguy hiểm ai ai cũng biết của tỉnh Hải Uy, bắn hắn cũng không tính trái với quy định, khi hai chân Trương Thiên Thành bị thương nằm lại trong vũng máu, mấy người lính mới tiến lên bắt hắn.
Sau khi trời sáng, tin tức cũng truyền ra khắp nơi, Trương Thiên Thành đào tẩu vào đêm qua bị bắt tại đại viện, bởi vì Bách Hợp đã trị liệu qua lão Diệp, biết biết nhiều hơn người khác một ít, cũng nghe nói những điều kiện Trương Thiên Thành yêu cầu Diệp tư lệnh, cô nhịn hồi lâu cũng không thể nhịn được, cuối cùng vẫn bật cười. Đầu óc Trương Thiên Thành đều choáng váng, không đủ thực lực còn vọng tưởng đàm phán điều kiện, lại không biết người ta không cần đàm phán với hắn, nếu lúc trước lão Diệp không được mình chữa cho, sau khi Diệp tư lệnh bắt được hắn có thể trực tiếp cưỡng bức hắn trị cho cha mình, thực cho rằng mỗi người đều muốn cùng hắn nói cái gì phong độ của người quân tử? Hôm nay Trương Thiên Thành bị tróc nã, Diệp tư lệnh lại cố tình muốn đì hắn, gây ra nhiều chuyện như vậy, nhà họ Trương gia bị hắn làm phiền hà. Hôm nay cao thấp đối với hắn đều chết hết tâm. Trương Thiên Thành xảy ra chuyện mà nhà họ không có một ai nguyện ý bảo vệ hắn, có thể thấy sau này hắn phải ở trong tù vài năm, mà bởi vì hắn là phần tử nguy hiểm. Nhà tù tương lai của hắn là ngục giam đặc chế.
Mà trong khách sạn, lúc hừng đông Diệp Như Vân đã không nhìn thấy bóng dáng của Trương Thiên Thành. Cô ta ban đầu còn chưa tin Trương Thiên Thành bỏ rơi mình, sau khi phát hiện mình đã không có đồng tiền nào, Diệp Như Vân lại đợi hai ngày, không có đợi đến tin tức của Trương Thiên Thành, mới giật mình biết mình bị Trương Thiên Thành đùa bỡn rồi quăng, cô ta chưa bao giờ trải qua việc trước kia, Chương Bách Hạ lại nâng cô ta trong lòng bàn tay như là công chúa, một khi Diệp Như Vân phát hiện mình mất thân lại mất tài cho Trương Thiên Thành, cả người  bị đả kích.
Cô ta về tới nhà họ Diệp, sau khi Trương Thiên Thành bị tróc nã quy án, nhà họ Diệp người đồng dạng cũng bị thả ra, nhưng sau khi ba Diệp chịu không ít thiệt thòi ở cục cảnh sát, quan trọng nhất là mất mặt xấu hổ, trở lại nhà họ Diệp hồi lâu đều không ngẩng đầu được lên, lúc Diệp Như Vân trở lại nhà họ Diệp, ba Diệp nhìn cô ta rồi lại nghĩ tới mình bị bắt là bởi vì Trương Thiên Thành, sao lại không rõ con gái của mình theo Trương Thiên Thành bỏ trốn, nhớ tới chuyện phát sinh mấy ngày nay, ba Diệp tức giận đến nảy lửa, nhìn Diệp Như Vân liền không có sắc mặt tốt, bảo cô ta tự cút đi.
Bị gạt thân, bị đả kích Diệp Như Vân lại bị Ba Diệp đá khỏi nhà họ Diệp, cô ta không có đồng nào, ba Diệp người vốn luôn che chởi mình cũng tức giận mình, cô ta không chỗ có thể đi, đã không có đồ ăn lại không có chỗ ở, trước kia cô ta tự cho là thanh cao, tính cách lạnh lùng như băng, căn bản không có nhiều bạn, lúc cùng đường thì cô ta mới nghĩ tới bây giờ mình còn không có ly hôn.
Sau khi Trương Thiên Thành bị bắt Bách Hợp liền trở về biệt thự, lúc Diệp Như Vân trở về gõ cửa, cô vừa mới chuyển trở về hai ngày, đang thu thập hành lý thì cửa phòng bị gõ vang, cô vừa mở cửa, Diệp Như Vân liền điềm đạm đáng yêu đứng ở trước mặt cô.
“Tôi…” Lúc Diệp Như Vân nhìn thấy Bách Hợp, trong lòng thở dài một hơi, cắn cắn bờ môi, chỉ nói một chữ rồi cúi thấp đầu xuống.
Trải qua giấc mộng tình yêu, Diệp Như Vân phát hiện trước kia mình đã nghĩ sai rồi, trước kia cô ta muốn tìm một người chồng trẻ tuổi, tao nhã, có học thức, có bản lĩnh, cầu tiến, lại cần cù, cho dù anh ta không có địa vị không có tiền tài, có thể chỉ cần có thể cho cô ta rất nhiều rất nhiều tình yêu là đủ rồi. Sau khi chân chính trải qua, Diệp Như Vân mới phát hiện mình không chịu được đau khổ, không chịu được cuộc sống nghèo khó, cô ta giống như đóa hoa trong nhà ấm luôn hướng về phía bên ngoài, sau khi ra ngoài mới phát hiện mình không có khả năng tự lập, ngẫm lại trước kia, mình được Chương Bách Hạ nâng trên lòng bàn tay, không cần lo lắng sinh hoạt, không vì tiền tài bôn ba khổ, cho nên mới có dư thừa lòng dạ đi yêu cầu cái gì cuộc sống tinh thần, chính thức ăn không đủ no mặc không đủ ấm rồi, một ngày liền muốn bữa tiếp theo tiền cơm làm như thế nào cho đủ, những cái kia tự do là cái vẹo gì?
Nói khách quan, mặc dù Bách Hợp không làm cô ta hoàn toàn hài lòng, ít ra anh ta có tiền có địa vị cũng là một chuyện tốt, Diệp Như Vân cảm giác mình nghĩ thông suốt.
Nhưng cô ta cao ngạo trước mặt Chương Bách Hạ đã quen, mặc dù lúc này đã chịu cùng Bách Hợp sống một chỗ. Nhưng Diệp Như Vân không bỏ xuống được lòng tự tôn cao ngạo, bởi vậy cô ta cắn môi, do dự hồi lâu, vẫn không nói được chữ nào.
“Cô còn tới làm gì?” Bách Hợp nhìn thấy Diệp Như Vân. Nhịn không được liếc mắt, chuẩn bị đóng cửa lại, Diệp Như Vân sốt ruột rồi, thò tay liền giữ tay cô lại. Lại nhanh chóng ngửa đầu nhìn cô một cái, ánh mắt này nhìn đến mức Bách Hợp sởn hết gai ốc, nhanh chóng gỡ tay cô ta ra.
“Tôi, tôi nghĩ thông suốt…” Mu bàn tay Diệp Như Vân bị Bách Hợp đánh được nóng rát đau, Bách Hợp một chút cũng không biết thương hương tiếc ngọc, trong lòng cô ta có chút oán trách, lại sợ hãi Bách Hợp thật sự đuổi cô ta đi, bởi vậy cố nén không được tự nhiên. Nói ra ý nghĩ của mình: “Trước kia là tôi thực xin lỗi anh, nhưng hiện tại tôi đã nghĩ thông suốt, về sau nguyện ý sống an bình…”
Bách Hợp nghe như thế, không nhịn được cao thấp đánh giá Diệp Như Vân, thẳng đem Diệp Như Vân thấy toàn thân không được tự nhiên, cô mới nở nụ cười lạnh:
“Diệp Như Vân, đầu óc cô có vấn đề?” Diệp Như Vân với Trương Thiên Thành bỏ trốn mấy ngày. Hôm nay Trương Thiên Thành đã bị bắt, cô ta không chỗ nương tựa lại trở về, Bách Hợp cũng không biết cô ta mặt dày như thế nào mới nói những lời này.
“Cô cảm thấy cô là cái gì, hay cô cho rằng tôi đang nhặt ve chai?”
“Không phải, không phải, tôi thật sự nghĩ thông suốt…” Diệp Như Vân không nghĩ tới sau khi mình đã phóng thấp tự tôn về, Bách Hợp không chỉ không có mừng rỡ như điên tiếp cô ta về nhà, ngược lại còn châm chọc khiêu khích, nước mắt nhanh chóng chảy ra: “Tôi thật sự nghĩ thông suốt, biết rõ trước kia thực xin lỗi anh. Về sau. Về sau tôi sẽ…”
“Cút, cút ra ngoài.” Bách Hợp không thể nhịn được nữa, trực tiếp cắt đứt: “Bệnh tâm thần!”
“Không, không đừng đuổi tôi đi. Tôi biết sai rồi, anh cho tôi một cơ hội. Về sau tôi sẽ không không để ý đến anh, anh tin tưởng tôi, tôi thật sự biết sai rồi…” Diệp Như Vân thấy Bách Hợp kiên định, không khỏi hốt hoảng, vô ý thức muốn kéo Bách Hợp, lúc trước nguyên chủ có thể sẽ xiêu lòng, có lẽ hồi tâm chuyển ý, nói không chừng thật sự cho cô ta cơ hội, nhưng lúc này trong cơ thể của Chương Bách Hạ chính là linh hồn của Bách Hợp, mặc kệ Diệp Như Vân lộ ra tư thái cỡ nào điềm đạm đáng yêu, cũng không có khả năng làm cô mềm xuống. Lúc Diệp Như Vân kéo tay cô, Bách Hợp vô thức rút  tay về, rời khỏi cửa Diệp Như Vân bản năng muốn đi vào trong, Bách Hợp nhướn mày, giơ chân đạp cô ta, “Nói cô cút, làm sao cô lại nghe không rõ? Đồ vật mà Trương Thiên Thành chơi chán, cô cho rằng tôi sẽ muốn?”
Lúc Diệp Như Vân nghe nói như thế, trên mặt rất rõ ràng lộ ra vài phần chột dạ hối hận lại có chút sợ hãi, Bách Hợp đá vào trên người cô ta, cô ta không dám trốn mà cũng không trốn được, một cước này thật sự đá vào trên người cô ta, thân thể cô ta bị đá lui về phía sau vài bước, cuối cùng ngã sấp xuống trên cầu thang, Diệp Như Vân bị đau đến mặt trắng bệch, lúc muốn bò người lên, không đợi cô ta xông lại, Bách Hợp đã đóng cửa lại.
Lúc này Diệp Như Vân đã đến đến bước đường cùng, Bách Hợp cũng không định nhiều lời với cô ta, bên ngoài Diệp Như Vân vừa khóc vừa gõ cửa, Bách Hợp cố nén phiền chán gọi điện thoại cho bảo vệ, cũng không lâu lắm bảo vệ đã đến kéo Diệp Như Vân đi, bên ngoài mới yên tĩnh trở lại.
Bị Bách Hợp khóa ở ngoài cửa, bảo vệ lại bắt đầu đuổi người, lúc này Diệp Như Vân mới phát hiện dĩ vãng Chương Bách Hạ yêu cô ta như tính mạng, đối với cô ta nói gì nghe nấy thật sự đã không thích cô ta, cô ta có chút mờ mịt, lại có chút không chắc, ngẫm lại về sau, không nhịn được lại khóc lên, trước kia cô ta chán ghét Chương Bách Hạ, muốn rời khỏi anh ta, cô ta chưa từng nghĩ tới có một ngày Chương Bách Hạ cũng sẽ chán ghét mình, trong lòng Diệp Như Vân, cho dù có bỏ Chương Bách Hạ trăm ngàn lần thì anh ta vẫn dỗ dành cho mình trở về, tuy lần này cô ta phạm vào sai thế nhưng mà cô ta đều đã nói xin lỗi, về sau đồng ý hòa thuận với Bách Hợp, vì cái gì anh ta không muốn tha thứ cô ta? Diệp Như Vân càng nghĩ càng đau lòng, cô ở lì không đi, nhưng sau khi bảo vệ nhận được điện thoại của Bách Hợp đã cưỡng ép cô ta rời đi.
Nhà mẹ đẻ bởi vì chuyện cô ta bỏ trốn Trương Thiên Thành làm ba Diệp bị bắt vài ngày, hận cô ta tận xương nên không tiếp nhận cô ta, dĩ vãng Chương Bách Hạ nghe lời mình hôm nay cũng không chịu đón nhận cô ta, Diệp Như Vân nghĩ đến tao ngộ mấy ngày nay rồi khóc to. Cuối cùng cô ta không thể làm gì, vì không lưu lạc đầu đường, cũng đành phải trở lại nhà họ Diệp, tuy ba Diệp hận cô ta nhưng Diệp Như Vân đã không chỗ có thể đi, cô ta quỳ gối cầu khẩn trước cửa nhà họ Diệp không đứng dậy, tuy ba Diệp giận cô ta nhưng vẫn là con gái mình, cuối cùng vẫn không đành lòng xem cô ta lưu lạc đầu đường.
Sau khi đuổi Diệp Như Vân đuổi đi, Bách Hợp phân phó bảo vệ về sau không cho cô ta tiến vào tiểu khu, chủ nhân của biệt thự này là cô, trước kia Diệp Như Vân chỉ là ở nhờ, tiền bảo vệ nhận là tiền của Bách Hợp, nhà không có liên quan gì đến Diệp Như Vân, lúc này Bách Hợp đã dặn dò, nên bảo vệ canh Diệp Như Vân cực nghiêm.
Sau khi biết chuyện giữa Diệp Như Vân và Trương Thiên Thành, ba Diệp đối với đứa con gái này coi như là rét lạnh tâm, ông từng mang theo Diệp Như Vân tới nhà họ Chương, hy vọng có thể cho con gái nối lại tình xưa cùng Chương Bách Hạ, dĩ vãng Diệp Như Vân tự cho là thanh cao, nhưng đang kết hôn lại ngoại tình, tại ba Diệp xem ra hôm nay con gái cùng Chương Bách Hạ coi như là tám lạng nửa cân, dĩ vãng Chương Bách Hạ không nên thân, không xứng với con gái của mình, hiện tại Diệp Như Vân đã làm sai chuyện, cũng may biết hối cải, cũng không tính là Chương Bách Hạ chịu thiệt. Ông cũng không yêu cầu con gái ly hôn, dù sao nhà họ Diệp không bồi thường nổi phí ly hôn, Diệp Như Vân ra chuyện như vậy, cũng xác thực mất mặt, sau này Diệp Như Vân cùng Bách Hợp sống hòa thuận, coi như trước kia không có gì xảy ra.
Nhưng Ba Diệp nghĩ hay nhỉ, lão ta lại không nghĩ tới Bách Hợp đã không phải là nguyên chủ, căn bảm không yêu Diệp Như Vân nữa rồi.
Tuy nói ba Chương đã định ra kỳ hạn một năm không được ly hôn Bách Hợp, có điều bởi vì Bách Hợp đã trị eo cho cha của Diệp tư lệnh, nhà họ Diệp rất lĩnh cái tình này, giúp đỡ ba Chương lên chức rất nhiều, lại thêm được quý nhân tương trợ, cuối cùng không tới nửa năm, ba Chương liền làm ra chiến tích xuất chúng, thăng chức vào vòng chính trị ở kinh thành rồi.
Một khi địa vị của ba Chương vững chắc, nhà họ Chương trước tiên liền tìm nhà họ Diệp giải trừ hôn sự, ban đầu ba Diệp còn không chịu, nhưng nhà họ Chương sớm đã chuẩn bị xong tư liệu cùng chứng cớ, kể cả lúc trước Diệp Như Vân ngoại tình với Trương Thiên Thành, không phải nhà họ Diệp không muốn ly hôn liền có thể không ly, Bách Lan kiện nhà họ Diệp lừa gạt hôn, tuy nhà họ Diệp cực lực phản bác, nhưng ở tỉnh Hải Uy nhà họ Chương vốn liền cây lớn rễ sâu, hiện nay ba Chương lại có chức cao, đạo lý vốn đã ở nhà họ Chương bên này, cuối cùng ba Diệp không cam tâm, bất động sản nhà họ Diệp vẫn như trước bị pháp viện phán đấu giá, để bồi thường cho nhà họ Chương.
Người đã già, lại bởi vì đứa con gái Diệp Như Vân cuối cùng rơi vào kết cục hai bàn tay trắng, người một nhà không chỗ có thể đi, ba Diệp không có việc làm, mẹ Diệp cả đời lại chỉ làm nội trợ, một đôi song sinh Long Phượng vẫn còn đọc sách, nhưng giờ nhà họ Diệp đã đến tình trạng giật gấu vá vai, nghèo rớt dái, lúc trước Diệp Như Vân êm đẹp lại không chịu làm con dâu của tỉnh trưởng, muốn theo đuổi cái gì tình yêu, cuối cùng làm hại nhà họ Diệp rơi xuống kết cục này, mất mặt xấu hổ không nói, nhà họ Diệp hiện tại càng đến bước đường cùng. Ba Diệp nghĩ đến như vậy, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, người liền mềm nhũn ngất đi, đáng tiếc đến lúc này, nhà họ Diệp bị niêm phong, ngay cả tiền đưa ông đi bệnh viện cấp cứu cũng không có.

 

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion29 Comments

  1. Cẩm Tú Nguyễn

    Kết cục này là xứng đáng rồi, TTT thì bị bắt giam trong ngục, TTT tự cho mình là tài giỏi lắm, nhưng mỗi thời mỗi khác, không tìm hiểu kỹ mà lại tự tin như vậy nên chết cũng đáng. Mà TTT và DNV có tinh thần lạc quan giống nhau quá, 1 kẻ tự cho mình tài giỏi, 1 kẻ tự cho là mình nguyện ý quay lại sẽ có người bao bọc, thiệt xứng đôi với nhau.

  2. Khi nghèo khó bước vào cửa chính thì tình yêu vỗ cánh bay qua cửa sổ. Không có cơm ăn áo mặc chỉ có tình yêu thì có tồn tại được không. Một trăm câu trả lời vẫn là không. Diệp Như Vân đúng là ko có liêm sỉ. Rẻ rách bị người khác giày xéo rồi mà vẫn còn dám vác mặt về làm ra vẻ thanh cao.Da mặt DNV dày thật. bái phục luôn

  3. Diệp Như Vân làm hơn mình là thiên chi kiều nữ nữa bình thường đối xử với nguyên chủ chửi bới khinh thường đâu coi nguyên chủ là chồng, sống sung sướng nâng niu không lo gì, bây giờ khổ sở thì trao thân cho Trương Thiên Thành, không chịu nổi khổ quay về xin lỗi rồi trách Sao không tha thứ, bó tay ba này luôn. Ông Trương Thiên Thành này cứ như sống cổ đại dùng kim châm đồ nữa mắc cười ghê luôn á, mẹ Chương thương con ghê á thích mấy người gia đình họ Chương. Ba diệp ông này quá đáng lắm luôn coi con gái mình cái gì cũng đúng bỏ theo trai..thiệt tính luôn. Hết thế giới này không biết gặp được Lý ca ca không nữa hóng ghê. Thế giới này quá cẩu huyết bởi Diệp Như Vân á…

  4. DNV với TTT đúng là một đôi “thần tiên quyến lữ” đầu hỏng úng nước, mặt dày không biết xấu hổ. TTT là người cổ đại xuyên về, lạc hậu cổ hủ thì cũng thôi đi, DNV là người hiện đại mà cũng như thần kinh vậy, nghĩ mình là nữ thần cao ngạo chỉ cần mở miệng là mọi việc xong hết chắc, đến khi không có cơm ăn thì cũng vậy thôi. Tiếc là ngược DNV ít quá. Cảm ơn nhóm dịch nhé <3

  5. Đáng đời Diệp Như Vân và Trương Thiên Thành. Hai người tự cho mình là thông minh là thanh cao nhưng hình như không có não. Trương Thiên Thành thì nghĩ bằng vào y thuật của mình ra điều kiện với Diệp tư lệnh đối phó Bách Hợp, Diệp Như Vân thì nghĩ Chương Bách Hạ yêu mình nên muốn quay trở về, tự cho là đúng. Cuối cùng, kẻ thì bị bắn hai chân đi tù vài năm, người lại bị đuổi khỏi nhà, hại cả nhà họ Diệp tán gia bại sản.
    Hay quá. Cảm ơn editors

  6. sẽ thỏa mãn hơn nếu DNV và TLT mãi mãi “hạnh phúc bên nhau” trong bệnh viện tâm thần nha =.=
    Mấy cái thứ vô liêm sỉ não tàn ấy là trời sinh 1 cặp à.
    BH đại tỉ uy vũ~~~

  7. Hây da “chân ái” cũng chịu thua thực tế phũ phàng. Diệp Như Vân da mặt dày thật đấy. Kết cục này nguyên chủ hẳn cực kỳ thỏa mãn.

  8. haha, nuôi ra một đứa con gái thanh cao làm cái méo gì chứ, rồi cũng sẽ hại cả nhà thôi, êm đẹp không muốn lại muốn sóng gió thì đáng đời thôi, không biết trân quý cái trước mắt thì tự nhận kết cục đi thôi. Kết cục này chắc sẽ làm nguyên chủ thỏa mãn

    tks tỷ ạk

  9. Tiền bạc không mua được tình yêu nhưng tiền bạc phá nát tình yêu đó, không biết 2 vị thiện nam tín nư đã sáng mắt ra chưa? ;94

  10. Tui phát hiện khi mình có những điều ko chính tâm thì chỉ những cú hích nhẹ nó sẽ bộc phát ra ngoài như ttt v và có hích đó là hợp tỷ của chúng ta.

  11. Rốt cuộc thì tiền cũng là tất cả, bông sen trắng rồi cũng nhuốm bùn đen nhơ nhuốc. Lúc có tiền, có người vây quanh, sơn hào hải vị rồi quần áo mỹ phẩm dưỡng da cao cấp, rồi có người đội lên đầu thì không biết hưởng mơ ước 1 tình yêu lưỡng tình tương duyệt. Lúc bản thân sa cơ thì mới biết cuộc sống trước kia tươi đẹp như thế nào, cho vừa!! Nói chung kết thúc hoàn hảo, mỗi một người đều có một kết cục xứng với những gì họ đã gây ra. Cơ mà Lý Duyên Tỷ lâu r ko tái xuất, Hợp tỷ nhớ lắm đó nhazz! Hy vọng câu chuyện sau sẽ gặp ảnh. Thanks nhóm dịch nhé!!

  12. Há há há há, cuối cùng ta đây cũng chờ được tới cái cảnh cặp đôi tra nam tiện nữ này ăn khổ cuộc đời, tưởng tượng cho lắm vào, đôi Thần tiên quyến lữ hả, thôi đi, phải thực dụng ở bây giờ, chứ ng ta nói, tham tiền cũng có lí do.
    Cám ơn chủ thớt lắm lắm ~~
    ;48

  13. hay lắm! kết c rất hay! này thì truy đuổi cuộc sống về tâm hồn, này thì tự cao tự đại, này thì tự cho mình là cái rốn của vũ trụ! hừ! bjo mất tất cả để xem ả còn lấy gì mà thanh với cả cao! lúc trowcs được nguyên chủ quý trọng như con ngươi của mình thì không biết đủ, lại còn được voi ffoig hai bà Trưng! hừ! đáng đời!

  14. Trangnguyen1412

    Kết cục đã đời ghê lun, chưa tháy gia đình nào ko bit xấu hổ, vô sỉ nhu gia đình này.con Diep nhu cân nghĩ hay nhỉ. Troins theo trai còn bảo nguyện ý quay về, bit lỗi rồi.chắc tưởng mình là bà nội bà cố ng ra sf.thứ mất nết.gio cả gia đình ko co cả nhà ra đường o hết cho zừa kkk.sung sướng.chắc sau này kim song bằng cách đứng đường nuôi cả nhà nhi.zừa

  15. Nhật nguyệt

    Có tí sắc tí tài, được tung hô không biết mình là ai, tự tạo viễn cảnh rồi mơ mơ mộng mộng, không biết bản thân mình là ai, cuối cùng rơi vào kết cục thảm hại, đến cuối DNV còn chưa tỉnh lại thì mới biết cái khả năng tự cho là đúng của bả là do gen đi truyền, từ bố đến con.

  16. Đúng là nên trân trọng những cái trước mắt, có phúc không hưởng đúng là có lỗi với bản thân. Mà hình như BH từ ngày xác định với LDT ít bị ép buộc cưới thêm lần nữa nhỉ ^^. Chắc cũng có 1 sự sắp xếp nhẹ chăng :))

  17. Kết cục xứng đáng cho Diệp Như Vân và Trương Thiên Thành. hai người này quả là tâm đầu ý hợp, đều bị hoang tưởng vì tưởng mình là trung tâm vũ trụ. Rất may Bách Hợp đã làm cho hai người tỉnh ngộ nhận thức rõ bản thân. ahihi

  18. Ảo tưởng cho lắm vào để rồi ải gánh hậu quả sống sung sướng giàu có có chồng chiều lên tận trời gia thế giàu có k muốn lại đi theo đuổi Tình Yêu Đích Thực cơ cho chết cái tội ngu si mà cũg là do di truyền hết cả nhà đều ảo tưởng sức mạnh cơ ;97

  19. Trương Thiên Thành đúng là đầu óc vấn đề thật, đã là hoàn cảnh nào rồi mà còn nghĩ như vậy, đúng là đầu óc có bệnh không thể chữa, hẳn là tự hạ thấp bản thân đi chữa cho người ta rồi nhằm sai khiến người ta trả thù Bách Hợp, tên này bệnh không hề nhẹ nha, logic kiểu người trên rừng, cuối cùng tự chui đầu vào rọ rồi, h ngồi mọt gông trong tù nhé. Còn Diệp NHư Vân kia cũng ảo tưởng quá sức, h là người ta không cần bà nhé, làm như kiểu đi với zai rồi h quay lại người ta phải mừng quýnh lên ấy, hoang tưởng nó vừa vừa thôi, một túp lều tranh 2 trái tim vàng để ăn không khí à tại thời buổi này, 24 tuổi đầu mà vẫn nông cạn, sướng không muốn muốn tự do, rồi h ngã đau quá lại muốn làm lại từ đầu, đúng là nằm mơ bắt con tưởng bở =)))))

  20. Trương thiên thành đúng là một thân phong lưu công tử không vướng bụi trần. Đọc mà cười muốn ói. Phần này các tình tiết cũng nhẹ nhàng dễ chịu, ngoài việc ngứa mắt Diệp như vân thì cũng không có cao trào j quá đặc sắc. Cứ tưởng lang băm Trương thiên thành xuống núi còn tiện tay bẻ ngược lại xương cho Diệp lão gia chứ

  21. Thật Đáng đời cho một lũ bão cỏ. Nhưng mà đây chỉ là một câu chuyện nhỏ nhặt, sao nói càng ngày độ khó sẽ càng cao?

  22. ta chịu ko nổi đầu óc của cái nhà này vận hành kiểu gì vậy nhỉ??? DNV thì nghĩ chỉ đi ngoại tình bỏ trốn với trai đánh chồng lừa tiền v..v… mà chỉ cần quay đầu nhận sai hứa sẽ ở bên ngta thì ngta phải mừng rỡ đội ơn tiếp về. lão cha thì nghĩ con gái hư thân mất nết vậy mới xứng đôi với CBH nên quay về sống với nhau như cũ là được. cái gì vậy ko biết??? nghĩ 1 nhà lão ta là thượng tiên nên muốn sao người khác phải nghe vậy chắc. đúng là tâm thần, đáng đời!!

  23. Đến chịu, đến cuối mà vẫn còn ảo tưởng sức mạnh, tưởng theo zai chán chê rồi về thì vẫn còn đc làm bà Chương à, k có cửa đâu, cửa sổ cũng k, ngu k chịu được, đọc bực cả mình
    Rất may cuối cùng BH cũng cho mấy kẻ thần kinh k giống người ấy nhận kết cục xứng đáng với trình độ của mình :))

  24. Phải công nhận DNV người đúng như tên,” mây bay trên trời ” nên người lúc nào cũng lơ lửng trên đó,ảo tưởng trên cao thôi,đọc mà nhiều lúc buồn cười ko chịu đc. Còn TTT thì đầu óc như có bệnh,suy nghĩ ko hợp thời lại quá tự phụ vào bản thân,ta đây cho là mình tài giỏi lắm. 2 anh chi này cũng xứng đôi,xứng luôn cả kết cục như vậy

  25. Càng đọc càng thấy Diệp Như Vân như con dở hơi ấy, có chồng giàu chiều chuộng thì không thích, lại thích ra vẻ tiên nữ không dính bụi trần chạy theo thằng khác, xong việc lại muốn quay về hưởng thụ, cả nhà mụ này còn muốn “nối lại tình cảm vợ chồng”, mặt dày thật
    Đọc qua mấy quyển của truyện này, chưa thấy mụ nào buồn nôn như mụ Diệp Như Vân này =)))
    Bách Hợp xử quá đẹp

  26. Đầu óc của gia đình DNV bị úng nước hay sao ấy. Cứ tỏ ra thanh cao trong khi nhờ vả người khác đã vậy còn xem như đó là hiển nhiên nữa cơ đấy. Còn tên TTT có tài thật nhưng quá tự cao coi khinh người khác. Cái kết xứng đáng

  27. Đọc xong thấy vẫn chưa hả dạ lắm với kết cục
    Cả nhà cực phẩm kia vẫn chưa có hết bệnh ảo tưởng mà sao đã hết rồi
    Cả bệnh của trương thiên thành nữa ngồi tù chưa chắc đã hết được bệnh tự cho mình là đúng mà :(((

  28. Lúc trước Diệp Như Vân sống sung sướng lại không chịu, muốn theo đuổi tình yêu, rơi xuống kết cục này là xứng đáng, cả tên nam nhân thần kinh hoang tưởng kia nữa, thời đại đã khác rồi mà còn vênh váo, làm như ai cũng phải phục tùng hắn.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close