Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 669+670

8

Chương 669 : Ngươi lừa ta gạt

Edit: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

Khách nhân tính tình cổ quái hắn đã hầu hạ nhiều lắm rồi, nàng cũng không phải người đầu tiên, tiểu nhị lơ đễnh, chỉ nhún vai rồi đóng cửa phòng lại.

Nàng biết rõ nếu cự tuyệt thêm mấy lần nữa, chắc chắn sẽ khiến cho người ta hoài nghi. Chẳng qua chuyện này cũng không còn cách nào để nghĩ, nàng ngay cả khí lực đưa tay cầm chén trên đầu cũng không có.

***

Trong Huyết Nhục Dung Lô là một mảnh lặng im, Dương Trạch đã sớm khôi phục lại từ trong biến cố tang thương của ba vạn năm được nghe.

Âm Cửu U đưa tay đỡ lưng mỏi đứng lên nói: “Nên tốc chiến tốc thắng, chúng ta động thủ đi.” Với lực lượng hợp nhất của hai người, muốn phá vỡ Huyết Nhục Dung Lô cũng có nắm chắc.

Trường Thiên hiếm thấy phụ họa nói: “Nên phải như thế.” Hai tay đưa lên.

Lúc này Âm Cửu U mới phát hiện ra thủ thế của hắn khác thường, chính là vỗ tay trống rỗng, hai ngón trỏ tựa vào nhau bấm lên phần đầu, hợp lại với hai ngón cái ở phía trước hai ngón trỏ, trong nháy mắt trở thành hình dáng như bình nước.

Cái người này vậy mà giữ im lặng kết xuất xong thủ ấn! Âm Cửu U nhịn không được, đồng tử hơi co lại một chút, cả giận nói: “Ngươi đây là làm gì?”

Trường Thiên nhìn hắn cười lạnh nói: “Ngươi lại muốn làm cái gì?” Khẽ quát một tiếng: “Rơi!”

Trên không trung lờ mờ của Huyết Nhục Dung Lô bỗng nhiên vang lên tiếng sấm sét, sau đó lại có mưa to từ trên trời giáng xuống. Trong giả lăng tất nhiên không có hệ thống thời tiết, mưa này hiển nhiên là đến từ thác nước. Cũng không thấy Trường Thiên động tay động chân, mưa bụi là trong suốt nhưng khi xối lên người Âm Cửu U lại như là giội lên axit clohiđric, nổi lên bạch khí li ti.

Trong đó mỗi một căn mưa bụi, thình lình đều ám vào thần hỏa không màu của Trường Thiên!

Âm Cửu U cắn răng nói: “Trước khi chưa phá được nhà tù, ta và ngươi sao phải đấu đá đến lưỡng bại câu thương?”

Trường Thiên nhẹ “xùy” một tiếng: “Nói còn hay hơn hát, ngươi đã lưu lại cái gì trên mặt đất vậy hả?”

Bị một cơn mưa gột rửa, đồ vật trên mặt đất đã lộ ra chân diện mục, chính là sợi hồn thật nhỏ rậm rạp chằng chịt, đã che kín phương viên năm trượng quanh chỗ Trường Thiên ngồi. Độ phiền phức của những đường cong này rõ ràng là không khác bao nhiêu khi so sánh với Tụ Linh trận trên bụng Ly Vẫn, hơn nữa chỗ đất trống này cũng không rộng như vậy! Người có chứng sợ hãi sự dày đặc mà nhìn thấy trận pháp này nói không chừng sẽ bất tỉnh tại chỗ.

Chỉ là khi bị cơn mưa địch tà khư ác gội rửa, những sợi hồn tồn tại trên mặt đất này đều hóa thành bạch khí, lượn lờ biến mất.

Trường Thiên thản nhiên nói: “Xem ra ngươi quả thật đã sáng chế ra Hồn trận.” Trước đó khi hai người mỗi người một ngã, hắn từng nghe Âm Cửu U nói về ý tưởng của Hồn trận. Nhưng mà muốn đem thần hồn của mình phân liệt thành những sợi tơ rậm rạp, lại phải bố trí thành đại trận phiền phức như thế, hơn nữa một chút cũng không thể lầm. Thời Thượng Cổ tuy nhiều kỳ nhân, nhưng hắn chưa nghe qua có người có thể có được bổn sự đó, không ngờ kẻ này thật có thể luyện thành chiêu thức ấy.

Trận pháp trên thế gian, đều là dùng vật tạo hình, từ đường cong của chúng cho đến phạm vi, cho dù là trận pháp nước chảy thì nước cũng là thứ vô hình nhưng có chất lượng. Duy chỉ có ý tưởng về Hồn trận của Âm Cửu U là dùng sợi hồn của bản thân tạo thành. Chính là do sợi hồn của bản thân tạo thành nên không bàn mà hợp ý với sự hiểm ác của Lục Đạo Luân Hồi. Nếu không cẩn thận mà hãm nhập trong đó, cho dù là Chân Tiên hay Thần Cảnh, cũng chỉ mất một lát để trải qua lần lượt Lục Đạo trong đó, trải qua trăm ngàn tang thương Luân Hồi, thử qua phồn hoa tự cẩm của Thiên Nhân đạo, trầm luân vô tri trong Súc Sinh đạo, khả bi khả bố (đáng sợ đáng buồn) của Ngạ Quỷ đạo và Địa Ngục đạo. Sau đó sẽ nhận thức sinh lão bệnh tử, thanh sắc khuyển mã*, hoảng sợ buồn vui, thần hồn của bản thân sẽ khu động hết thảy năng lượng rồi bị hao mòn tầng tầng. Lúc nguyên thần bị yếuđi thì sẽ lang thang rồi tiêu tán mịt mù trong thiên địa.

*thanh sắc khuyển mã: thanh chỉ múa hát, sắc  chỉ nữ sắc, khuyển chỉ thú vui nuôi chó, mã chỉ thú vui cưỡi ngựa. Câu này chỉ lối sống xa hoa buông thả.

Trận pháo này thắng ở chỗ lặng yên không một tiếng động mà khiến người gặp được. Khuyết điểm nhưng lại có sự bố trí thời gian rất mạnh.

Lúc Trường Thiên phát hiện ra, Âm Cửu U chỉ kém một chút là có thể hoàn thành. Hắn “ai” một tiếng nói: “Đáng tiếc, chỉ kém chút xíu.”

Cùng kẻ này đứng chung một chỗ, quả nhiên là mỗi giây đều không thể thư giãn được. Trường Thiên không muốn cùng hắn nhiều lời, ngay cả Nam Minh Ly Hỏa Kiếm cũng không dùng, một quyền thẳng tắp oanh hướng mắt hắn.

Một chiêu công kích này thoạt nhìn không có gì lạ, ngoại trừ ánh sáng vàng hiện ra trong mắt hắn, trên nắm tay có kim quang nhàn nhạt hiện ra ngoài, ngay cả kinh phong đều không mang theo bao nhiêu, tựa hồ cũng không mạnh hơn bao nhiêu so với Quyền Sư của phàm nhân. Ở trong mắt của Âm Cửu U, một quyền Trường Thiên vừa ra hắn đều thấy nhất thanh nhị sở. Nhưng mà hắn quay mắt về phía công kích như vậy thì lại cảm giác được tất cả đường lui của mình đều bị phong kín một chỗ, tựa hồ vô luận là trốn tránh như thế nào đều phải nhận lấy một quyền này.

Cái gọi là “Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật”, nếu nói Hồn trận của Âm Cửu U phiền phức đến cực hạn, tinh diệu đến cực hạn, thì một quyền này của Trường Thiên lại vứt bỏ tất cả phức tạp chỉ còn lại giản đơn, tố bản cứu nguyên*, khảo vấn những lực lượng cực hạnđơn thuần nhất, căn bản nhất! Lúc ở bên cạnh quan tài, lòng hắn còn băn khoăn, tận lực khống chế lực đạo, chỉ dùng thần thông đối địch. Nhưng cho tới bây giờ hắn còn gì để phải lưu thủ nữa? Dù sao, tòa Huyết Nhục Dung Lô này cuối cùng cũng bị hủy trong tay hắn!

*tố bản cứu nguyên: quay ngược về nguồn gốc, nghiên cứu bản nguyên

Một quyền này mới chính là sự thể hiện lực lượng chính thức đáng sợ của Ba Xà!

Tuy bây giờ Âm Cửu U là hồn thể, không phải chịu công kích vật lý, nhưng một quyền này của Trường Thiên cơ hồ đã đánh ra lực đạo cường đại nhất của thiên phú Ba Xà, hắn uyển bằng như biển, hắn kiên ngưng như núi, cứ thế mà đột phá ranh giới của hư thực.

Một quyền này, Âm Cửu U cũng không nắm chắc mình có thể tiếp được.

Nhưng hắn cũng không có ýđịnh tiếp nó.

Âm Cửu U đứng nguyên tại chỗ, trơ mắt nhìn một quyền này đánh lại, cảm thụ quyền phong thổi qua tóc đen trên trán. Tuy hắn là hồn thể, lại thật có thể nhận lấy ảnh hưởng của một quyền này – trong mắt hắn đột nhiên lộ ra một tia mỉm cười kỳ dị!

Mặt đất có chút rung rung, trong nháy mắt tiếp theo, cảnh trí đã hoàn toàn biến đổi.

Hồ nước không thấy đâu, thác nước không thấy đâu, kiến trúc Man Tộc mang phong cách tục tằng cũng không còn thấy nữa, hoa thơm cỏ dại ven đường cũng không còn bóng dáng. Nơi đây đột nhiên biến thành không gian chật chội nhỏ hẹp, lan can tráng kiện cùng với tường đã kiên cố, ngăn ra vô số căn phòng đơn điệu mà thô ráp kế tiếp nhau.

Căn phòng như vậy, Trường Thiên lại cực kỳ quen thuộc. Bên trong Thần Ma ngục, cũng có nhiều căn phòng như vậy– nhà tù!

Huyết Nhục Dung Lô rốt cục cũng lộ ra tướng mạo vốn có của nó!

Cảnh trí đã thay đổi, Âm Cửu U đã không còn đứng yên tại chỗ nữa. Nơi Trường Thiên đứng cũng lập tức biến thành một phòng giam cho nên một quyền này của hắn trức tiếp nện lên thạch bích!

Huyết Nhục Dung Lô đã dùng di cốt của Man Tổ luyện thành, trên tường đá cũng có thần thông khiến cho tù phạm cường đại cũng phải thúc thủ vô sách. Nhưng một quyền này của Trường Thiên đánh ra, cả tòa Huyết Nhục Dung Lô đều run rẩy, ngay cả Dương Trạch với tư cách là khí linh cùng đau đớn mà kêu một tiếng, tường đá trước mặt âm thầm hóa thành bột mịn, sau đó rơi xuống.

Sức lực một quyền này của Trường Thiên đã trọn vẹn phá tan bảy bức tường đá, lúc này mới dần dần suy yếu, ở trên mặt đất phá ra một lỗ thủng cực lớn.

“Ba vạn năm không thấy, ngươi vẫn dung mãnh như trước.” Âm thanh của Âm Cửu U lúc này mới từ bên ngoài truyền vào. Trường Thiên quay đầu, chứng kiến hắn đang chậm rãi đi tới từ thông đạo bên ngoài nhà lao, cách lan can xa xa ngưng mắt mà nhìn bản thân, khóe miệng treo lên một nụ cười đắc ý, “Lần này, ngươi nhận thua?”

Ở trong Huyết Nhục Dung Lô này, cho dù Trường Thiên phá lao mà ra, hắn cũng có thể ngay lập tức chuyển dời ra ngoài rất xa.

Trường Thiên hơi hờn nói: “Dương Trạch, ngươi lại để Huyết Nhục Dung Lô nhận Âm Cửu U làm chủ rồi sao?”

Giọng nói của Dương Trạch lập tức vang vọng trong chốn lao ngục lờ mờ: “Thần Quân, ta thật xin lỗi. Âm đại nhân dù sao cũng là cố chủ của ta!”

Trường Thiên nhẹ nhàng thở ra một hơi, có chút tức giận. Chuyện tới bây giờ, Trường Thiên còn có gì không rõ hay sao? Dương Trạch là khí linh của Huyết Nhục Dung Lô, tòa ngục giam này tuy cẩn thận tuân thủ mệnh lệnh cuối cùng của lão chủ nhân, nhưng sau khi Âm Vô Thương chết, Huyết Nhục Dung Lô trở thành pháp khí vô chủ rồi.

Pháp khí có cấp bậc như vậy, đã có năng lực chọn chủ. Dương Trạch từng là bộ hạ cũ của Âm Cửu U, lại trung thành tận tâm với Man Tộc. Nếu để hắn chọn một trong hai người Trường Thiên và Âm Cửu U làm chủ, tất nhiên phải là Âm Cửu U.

Cảnh trí tại đây lập tức biến ảo, nói rõ Huyết Nhục Dung Lô mà Trường Thiên đang đứng đã thuộc về Âm Cửu U! Thế sự như bàn cờ, ai có thể ngờ tới, mới chớp mắt hai người còn có xu thế chung một mối thù, trong nháy mắt tiếp theo Âm Cửu U đã được Huyết Nhục Dung Lô nhận chủ, Trường Thiên lại trở thành tù nhân của nơi này!

Trường Thiên cau mày nói: “Trước khi chưa phá được nhà tù. Ta và ngươi vì sao phải đấu đến lưỡng bại câu thương? Cửa vào của Huyết Nhục Dung Lô đã biến mất, cho dù nó có nhận ngươi làm chủ, muốn rời khỏi đây cũng chỉ có một cách giải thoát bạo lực, bây giờ ngươi giam ta lại có tác dụng gì?” Đây chính là lời Âm Cửu U hỏi hắn lúc trước.

Âm Cửu U cười đến lộ hai hàm răng trắng: “Vô dụng, nhưng có thể khiến ngươi chịu thiệt một lần, ném ngươi vào trong lao ngục một lần nữa, nội tâm của ta thoải mái vô cùng!”

Trường Thiên kỳ dị nhìn hắn một cái nói: “Không chỉ không sai a? Ý định của ngươi không phải là làm suy yếu thực lực của ta, trở ngại tốc độ trở về của ta sao? Dù sao sốt ruột rời khỏi đây cũng chỉ có mình ta. Ta càng sốt ruột thì sẽ càng ra sức đánh vỡ Huyết Nhục Dung Lô, ngươi chỉ cần ngồi mát ăn bát vàng là được, đến lúc quan trọng sẽ bổ khuyết thêm một cước, ra tí xíu sức lực, lại có thể toàn thân thoát ra rồi, có phải hay không?”

Âm Cửu U nở nụ cười, nhún vai nói: “Ngươi hiểu ta, Trường Thiên.”

“Tính cách ưa thích ngồi mát ăn bát vàng của ngươi, nhiều năm như vậy chưa bao giờ thay đổi.” Trường Thiên khẽ thở dài một hơi, tiện tay thực hiện một cái thuật vệ sinh, dọn sạch bụi đất trên mặt đất, sau đó không gấp gáp mà bó gối ngồi xuống.

Động tác của hắn khiến cho Âm Cửu U bị mê hoặc mà trừng mắt nhìn: “Ngươi không vội ra ngoài sao?”

Trường Thiên lạnh lùng nói: “Gấp, nhưng trước khi đi, ta muốn từ trên người ngươi có được đáp án?”

“Cái gì?”

“Sau khi ta ăn Đạo quả, chu du ba ngàn thế giới, cơ bản đã nhìn trộm được bản chất của thiên đạo, nhưng có một việc vi phạm tới sự vận hành Thiên Đạo nhưng lại không bị trừng phạt, ngược lại nhận lấy sự che chở của Thiên Đạo, ta đây vẫn nghĩ không thông.” Trường Thiên dừng ở Âm Cửu U nói, “Nghĩ tới nghĩ lui, đáp án này chỉ sợ phải từ trên người ngươi mới có thể tìm ra được.”

Âm Cửu U như cóđiều suy nghĩ nói: “Ngươi nói đi.”

“Ta muốn biết vô trung sinh hữu chi mê, cũng chính là bí ẩn của sinh hồn” Trường Thiên cau mày nói: “Thế giới mênh mông rộng lớn nhất bắt nguồn từ hư không, tính mạng cực kỳ nhỏ cũng bắt nguồn từ hư không. Cả hai thứ này mặc dù không thể so sánh với nhau, nhưng cũng có chỗ giống nhau. Ta phải hiểu bí ẩn của sinh hồn, mới có thể tìm hiểu nghiên cứu bổn nguyên của thế giới.”

Âm Cửu U động dung nói: “Ngươi lại có cảm ngộ này? Khoảng cách đến Chân Thần chi cảnh chỉ còn một bước ngắn a?”

“ừ.”

Khóe miệng của hắn chậm rãi kéo ra một vòng mỉm cười: “Nếu như thế, vì sao ta phải nói bí mật này cho đại địch suốt đời chứ?”

“Bởi vì——” Trong mắt Trường Thiên đột nhiên có kim quang bắn ra bốn phía, “Ngươi không có lựa chọn.”

 

Chương 670 : Khuy hồn truy ức

 

Vừa dứt lời, không gian phía sau hắn đột nhiên vặn vẹo, vỡ tan, sau đó nhanh chóng sụp đổ. Ở trong phiến hư không vừa mới hình thành này, một đại môn to lớn chậm rãi từ hư biến thực, sau đó từ từ mở ra, gió lớn âm trầm thổi ra từ đó, phất động một góc áo bào của Trường Thiên.

Phiến đại môn này vừa mở ra, cả tòa Huyết Nhục Dung Lô đều chấn động kịch liệt, phảng phất như trong ngục xuất hiện một cơn địa chấn cấp mười.

Đúng rồi, hắn như thế nào lại quên, thứ này ở trong tay hắn! Sắc mặt Âm Cửu U đột biến, bên tai truyền đến âm thanh bình tĩnh của đối thủ một mất một còn vạn năm: “Ngươi xem, cũng không chỉ có một mình ngươi sở hữu ngục giam Thượng Cổ.”

***

Ba canh giờ sau khi Ninh Tiểu Nhàn rời khỏi cung điện dưới mặt đất.

Lối vào cung điện dưới mặt đất ở núi Xích Quỷ lại nghênh đón một đoàn khách không mời mà đến.

Tốc độ nhóm người này tiến vào trong cung điện nhanh hơn rất nhiều lần so với nhóm người Côn lão đại, hơn nữa ở nơi sát khí không chỗ nào không có này không tạo thành ảnh hưởng gì đối với họ. Ngược lại có cảm giác như cá gặp nước, tựa hồ ở trong đó còn hết sức thoải mái.

Quái vật bên trong cung điện dưới mặt đất đều không ngăn được bọn hắn. Thậm chí lúc gặp phải một đầu thằn lằn biến dị có thể tích hơn mười trượng, có người nhẹ nhàng phất phất tay, trong không khí tựa như truyền đi một vòng chấn động nhỏ tinh tế, phảng phất như có một gợn sóng lan rộng nhìn không thấy bắn ra, đầu thằn lằn đó trong nháy mắt đã bị chia năm xẻ bảy. Thân thể nó bị cắt thành nhiều khối thịt cân xứng, mỗi khối có cân nặng không vượt quá năm cân, hơn nữa mỗi khối đều được cắt dọc theo vân da xuống, cuối cùng còn lưu lại một đống xương trắng um tùm.

Bọn hắn di chuyển trong địa cung tìm kiếm, đại khái hơn hai canh giờ sau mới mò đến chỗ thạch thất Nang Huỳnh, gặp được “Minh Châu” bên trong tịnh thủy, có chút kinh ngạc, một người trong đó trầm giọng nói: “Không tốt, đây là trứng Nanh Huỳnh. Theo lý thuyết, trứng còn chưa ấp xong thì thân trùng cũng sẽ không rời khỏi gian thạch thất này quá xa, nhưng tại sao trong thạch thất này đến nửa chỉ Nang Huỳnh cũng không thấy?”

Bọn hắn cơ hồ cũng là thấy được cửa nhỏ ở nơi hẻo lánh, đi vào chứng kiến được thạch bích của hành lang bị thần hỏa của Trường Thiên đốt cháy, đưa tay sờ một mảnh đá đã hóa thành nước, người lúc trước mới nói: “Đốt mà không đen, hóa mà không ngưng, đây đã là Tam Muội Chân Hỏa ở cấp bậc cực cao rồi, nơi nàyđã bị người khác nhanh chân đến trước.”

Mọi người bướcđi nhanh hơn, theo đường hành lang đi ra ngoài, chợt thấy được bãi cát đã bị phá hư hầu như không còn, cũng với thân ảnh cực lớn nằm trên đó.

Ly Vẫn tất nhiên đã chết rồi, tướng mạo kỳ dị của nói làm cho mọi người kinh y một tiếng, không ngờở chỗ này lại thấy được Long Tử trong truyền thuyết, hơn nữa vẫn là đã chết rồi.

Chẳng qua bọn hắn lập tức phục hồi lại tinh thần, có một ngườiđi ra phía trước, kiểm tra thi thể Ly Vẫn. Những người còn lại, ngoại trừ hắc y nhân cầm đầu, đều tứ tán ra, lặn vào trong nước tìm kiếm.

Diện tích của phiến hồ nước này có phần rộng, cho nên mấy người kia cũng phải mất một khắc chung mới tìm hiểu tất cae. Lúc bọn hắn quay trở lại, người phụ trách kiểm tra thi thể cũng vừa chấm dứt công tác trong tay, đang hướng thủ lĩnh báo cáo: “Đây là Ly Vẫn, con trai thứ chín của Rồng trong truyền thuyết. Từ hàm răng của nó mà phán đoán, đầu Long Tử này có tuổi đại khái là ba vạn lẻ hai trăm tuổi, độ chênh lệch không cao hơn một trăm năm. Từ thủ pháp chế tác phù văn tỏa trên người nó, đại khái chín là tạo vật của Man Tộc cách đây hơn ba vạn ba nghìn năm trước, còn lớn hơn tuổi thọ của Ly Vẫn.”

“Miệng của Ly Vẫn giống như là bị nổ dẫn đến bị thương, miệng vết thương vẫn còn hở, ngay cả răng Rồng cũng bị mất hai cái. Trên người nó còn nhiều chỗ nội thương, bị che ở dưới da nhìn không thấy, nhưng ta vừa dùng Huyền Phong Châm để thử thì phát hiện hai bên huyệt Thái Dương của nó, cùng với khóe miệng, hàm dưới, phần cổ đều có dấu vết bị một sức lực lớn đập qua, hơn nữa hai cái răng trong miệng, đoán chừng là cũng là bị đánh gãy.” Người này cung kính nói: “Nhưng vết thương trí mệnh chính thức vẫn là ở sau sọ não, miệng vết thương lớn chừng một người ôm, đoán chừng là có vật sắc bén đâm vào bên trong, trực tiếp xuyên qua não bộ của Ly Vẫn. Tiểu nhân khí lực chưa đủ, vật này lại nhập sâu vào trong não của Ly Vẫn, không nhổ ra được.”

Người lúc trước phách trảm thằn lằn khổng lồ cũng mở miệng nói: “Nhuận Thất quá yếu, không bằng để ta đến thử xem?”

Thủ lĩnh nhẹ gật đầu, người nọ đã nhảy lên lưng Ly Vẫn, đưa tay ra tìm kiếm. Thế nhưng kim xử đã nhập qúa sâu, cho dù hai tay của hắn dài hơn người bình thường thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng sờ đến mặt ngoài bóng loáng của kim xử, lại nói kim xử dính đầy óc và máu, trơn trượt không thể cầm, hắn làm sao có thể nhổ ra chứ?

Thủ lĩnh thở dài nói: “Đồ đần, thật là ngu ngốc. Ta như thế nào lại mang một lũ ngốc ra ngoài? Đã không thể nhổ, vậy liền dứt khoát khiến nó chọc ra ngoài, điều này cũng không biết?”

Người này nhếch miệng cười nói: “Vẫn là ngài lợi hại.” Bình bình ném ra một quyền, vừa vặn đánh lên điểm cuối cùng của kim xử.

Chỉ nghe một tiếng “xoẹt” như xé lụa, phần đầu bén nhọn của kim xử đã thẳng tắp đâm ra từ mắt của Long Tử!

“Chính là thứ này đã giết Long Tử trông coi cung điện dưới mặt đất?” Thủ lĩnh trầm ngâm trong chốc lát, quay người đối mặt với mấy người khác nói: “Có thể tìm được cửa vào nội lăng không?”

Mọi người đều lắc đầu, chỉ có một người nói: “Chưa từng thấy, ở đây chỉ có một đường nước chảy vào nhỏ hẹp, phía bên ta mới lặn vào thăm dò, bên trên có ánh sáng, bơi ra ngoài là sẽ ra đến mặt đất.”

Đến nơi này, cung điện dưới mặt đất lại im lặng mà dừng lại rồi sao? Không hợp với lẽ thường a. Lại nói bọn họ đều biết người được chôn cất ở đây là ai, Man Vương Âm Vô Thương làm việc, chưa bao giờ sẽ bỏ dở giữa chừng. Thực tế đây là một đầu Địa Sát Tuyệt Mạch cực hiếm, Âm Vô Thương không xây tẩm lăng ở nơi phong thủy bảo địa như thế này thì còn muốn xâyở nơi nào?

Lúc này Nhuận Thất phụ trách khám nghiệm tử thi lúng túng nói: “Cái này, trên bụng của Ly Vẫn còn khắc một trận pháp cực kỳ tinh tế, chỉ là cái này không phải sở trường của tiểu nhân, nhìn không ra nó có tác dụng gì…”

Thủ lĩnh cúi người xuống quan sát, ừ một tiếng nói: “Ngược lại không trách ngươi. Đây là Tụ Linh Trận bảy mưoi hai cửa, dẫn tất cả sát khí của địa mạch đến. Khó trách trước khi cung điện dưới mặt đất chưa bị đánh ra, toàn bộ núi Xích Quỷ đều chưa từng có sát khí tràn ra, hóa ra là bị hút đến đây. Nhưng vì sao Âm Vô Thương lại sai người khác khắc Tụ Linh Trận lên trên bụng thứ này, mà không phải là địa phương khác, hẳn là …. nội lăng được sắp đặt trong thân thể Long Tử?” Lời còn chưa dứt, trên người đã ẩn ẩn nổi lên khí tức thô bạo, hiển nhiên đã nghĩ tới hậu quả hỏng bét.

Những người khác tranh thủ thời gian cúi đầu.

Không trách hắn là tốt rồi, Nhuận Thất âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ngoài miệng cả giận nói: “Những người này dám đột nhập tẩm lăng của Man Vương, quả nhiên là to gan!”

Thủ lĩnh như cười mà không cười liếc hắn, Nhuận Thất chỉ cảm thấy lạnh lẽo như điện, như bị dòm phá tâm tư, tranh thủ thời gian im miệng.

Thủ lĩnh lắc đầu nói: “Nếu như nội lăng ở trong thân thể Ly Vẫn, chỉ mong người tới trước không lỗ mãng mà trực tiếp giết chết nó. Nếu không lối vào lăng coi như đứt mất rồi. Nếu bọn hắn lấy đi bảo vật vậy thì ngược lại không sao, chúng ta lại truy tìm rồi lấy lại là được.” Hắn đưa ta sờ sờ thi thể Long Tử, đột nhiên nói: “Đầu yêu quái này chết bao lâu rồi?”

Nhuận Thất nói: “Chưa đầy bốn canh giờ.” Tài nghệ của hắn thành thạo, đối với thời gian tử vong của Ly Vẫn phánđoán cực kỳ tinh chuẩn.

“Rất tốt, vẫn chưa hơn mười canh giờ.” Thủ lĩnh thỏa mãn nói, từ trong lòng ngực lấy ra một cây bút lông sói, sai người lấy đến một chậu nước. Cây bút lông trong tay hắn cũng không có gì đặc biệt, người yêu thích văn phòng tứ bảo* đều có thể nhận ra, đây là bút lông do Sấu Vân Hiên sản xuất, tất cả đều dùng lông sói thượng hạng. Nghe nói mỗi sợi lông ở dưới ánh sáng mặt trời đều chiếu ra ánh sáng tím. Còn chậu nước, đám người này tiện tay lấy ra một cái chậu, chính là dùng vàng ròng chế thành, ở đáy bồn thân bồn đều có điêu khắc hoa văn tinh mỹ.

Thủ lĩnh vươn tay xuống, nước trong chậu liền bất động, như làđã lắng đọng hồi lâu. Sau đó hắn lầy ra một hộp thuốc màu từ trong người, màu sắc như chu sa, chấp bút chấm một ít thuốc màu, rồi bắt đầu viết hoa lên mặt nước.

Nhắc tới cũng lạ, thuốc màu này rõ ràng sau khi vào trong nước không di chuyển, không thay đổi, không tiêu tan cũng không chìm xuống, như là trực tiếp khắc sâu lên mặt nước. Hắn vẽ phác thảo rất nhanh, bất qua hai mươi tức sau đã hoàn thành, xem ra là một trận pháp cực kỳ phức tạp. Nếu như Trường Thiên hoặc Ninh Tiểu Nhàn ở chỗ này, chắc chắn sẽ nhận ra trong trận pháp này có một loại văn tự xuất hiện nhiều lần, chính là Thượng Cổ Man văn!

Sau khi trận pháp này hoàn thành, có người lấy xuống một ít óc và huyết dịch của Ly Vẫn từ trên kim xử. Thủ lĩnh nhận lấy, cẩn thận từng ly từng tí nhỏ lên trên khe hởở trung tâm trận pháp.

Hai loại đồ vật này vào trong nước, không hề lo lắng chúng nhanh chóng nhuộm vào nhau. Quỷ dị chính là, trận pháp vốn được khắc trên mặt nước như là một rtăm năm cũng sẽ không dao động, nhưng rõ ràng sau khi hai giọt chất lỏng được nhỏ vào thì bắt đầu khuếch tán ra, sau đó trận pháp phát lực. Trong chậu bắt đầu kích phát ra một vòng xoáy nho nhỏ, đem tất cả nguyên liệu cũng với vật trên người Ly Vẫn đều hút vào.

Đợi đến lúc đã hút sạch khô, mặt nước đột nhiên trở nên trơn nhẵn như gương, sau đó một loạt hình ảnh bắt đầu trình diễn từng cái một trên mặt thủy kính này.

Từ lúc bọn người A Cát quấy nhiều Ly Vẫn đang hôn mê, Côn lão đại bị ăn sạch rồi lập tức cho nổ Sí Hồn Cầu, lại đến Viên Hậu trước sau triệu hồi ra “Nha Ba Lạp”, Băng Hùng cùng Hải Yêu đối phó Ly Vẫn. Mãi cho đến khi Ninh Tiểu Nhàn đánh đập giày vò đầu cự quái này, sau đó giúp nó nhổ ra kim xử sau đầu,lại cho nó ăn no.

Cuối cùng, Ninh Tiểu Nhàn từ trong miệng Ly Vẫn đi ra, sau đó không lâu, hìnhảnh bên trong thủy kính biến mất toàn bộ.

Những hình ảnh này, đều là trí nhớ của Ly Vẫn khi còn sống! Loại Khuy Hồn chi pháp này, toàn bộ đều dùng thị giác Ly Vẫn để thu lại từng đoạn trí nhớ, bởi vì Trường Thiên chưa bao giờ xuất hiện tại thời điểm Ly Vẫn thanh tỉnh cho nên những… hình ảnh này, tất nhiên cũng không xuất hiện thân ảnh của Trường Thiên.

Mọi người thấy những ký ức như là đèn kéo quân, chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh, không nghe được âm thanh, lại có thể đem tiền căn hậu qua ra suy đoán được đại khái. Lúc Viên Hậu xuất hiện rồi triệu hồi ra đủ loại yêu vật, tất cả mọi người đều có chút kỳ quái, phàm nhân làm sao lại có bổn sự như vậy. Cổ quái nhất là, trong bức hình kế tiếp, Viên Hậu người này lại chưa từng được nhìn thấy, trái lại Ninh Tiểu Nhàn không biết từ chỗ nào xông ra.

Ninh Tiểu Nhàn vừa lộ mặt, tất cả mọi người đều nhìn về phía thủ lĩnh, quả nhiên nhìn thấy khóe miệng hắn cười nói: “Hóa ra là nàng.” Thần sắc trên mặt lập tức nhu hòa xuống, đâu còn nửa điểm bộ dáng lệ nộ lức trước?

Đợi đến lúc Ninh Tiểu Nhàn đi ra từ trong miệng Ly Vẫn, mọi người đều biết, bảo vật mà bọn họ truy tìm, tám chín phần mười rơi xuống tay nàng. Sau đó chỉ thấy Ly Vẫn nhổ ra Long Châu cho nàng, lại cúi đầu dán lại trên bờ cát, một bộ dáng nghểnh cổ chờ hy sinh, chính là rõ ràng bản thân Ly Vẫn đã muốn chết. Thủ lĩnh thở dài nói: “Nàng đánh người mặc dù hung ác, nhưng kỳ thực đều một mực nhân từ nương tay.”

Nàng lại nhân từ nương tay, ngài còn không phải là vẫn ưa thích như cũ a? Mọi người cùng nhau trao đổi một cái ánh mắt, ai cũng không dám lên tiếng.

Chỉ qua bốn canh giờ, vẫn có khả năng đuổi đến bên người nàng.Thủ lĩnh nghĩ nghĩ, từ trong người lấy ra một tượng gỗ điêu khắc nho nhỏ.

 

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion8 Comments

  1. Trường Thiên và Âm Cửu U đúng là hai đối thủ thiên tài xung khắc với nhau, kềm chế lẫn nhau. Không ngờ Âm Cửu U đã thành chủ nhân của Huyết Nhục Dung Lô. Trường Thiên cũng không kém, đoán được ý đồ lợi dụng của Âm Cửu U, uy hiếp hắn giải đáp thắc mắc của mình. Người đi vào huyệt mộ của Man tộc là ai lại có quen biết Ninh Tiểu Nhàn. Ninh Tiểu Nhàn không biết sẽ ra sao khi không có Trường Thiên.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Cẩm Tú Nguyễn

    Huyết nhục dung lô lại nhận Âm Cửu U làm chủ, không biết Trường thiên có thuận lợi thoát ra không, mà TT và ACU đúng là đối thủ cân tài cân sức luôn ấy. Đám người mới tới chắc có quen biết với NTN , thủ lĩnh lại rất ưa thích NTN, lần này NTN gặp phiền phức không nhỏ nhé, sau khi sử dụng thuật thỉnh thần hậu quả rất thê thảm, còng ặp đám người này nữa

  3. Biết ngay là TT và ACU cũng chả chịu ngồi yên hợp tác với nhau để thoát ra ngoài mà. 2 con người đều tinh tế như nhau đấu đá nhau khó phân thắng bại nhỉ. Nhưng ta nghĩ TT thắng đấy.
    Lần này có ngừoi đuổi tới cung điện rồi. Chắc hẳn là ML đây. TN còn chưa cử động được thật sự là lo lắng quá mà.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  4. Biết ngay là TT và ACU cũng chả chịu ngồi yên hợp tác với nhau để thoát ra ngoài mà. 2 con người đều tinh tế như nhau đấu đá nhau khó phân thắng bại nhỉp. Nhưng ta nghĩ TT thắng đấy.
    Lần này có ngừoi đuổi tới cung điện rồi. Chắc hẳn là ML đây. TN còn chưa cử động được thật sự là lo lắng quá mà.
    Cảm ơn các nàng đã edit nhé

  5. Mịch La đúng là hồ ly xảo quyệt quá lừa cả Cửu Âm U và Trường Thiên định ở đằng sau ngư ông đắc lợi.

  6. 2 đại yêu quái thượng cổ bị giam chung không ai nhịn ai.người lừa ta gạt kế liền kế vậy mà rắc rối không biết bao giờ mới thoát ra khổi huyết nhục dung lô đây.NTN sắp nguy rồi tên thủ lĩnh này có khi nào là HPM không nhỉ.không sợ sát kgí lại có bí pháp thượng cổ lại thêm nữa là thấy NTN dịu đi ánh nhìn lệ huyết.giờ TN còn đang bị suy yếu nữa chứ
    Thanks editor .mong mỏi từng ngày

  7. Đã là đối thủ thì dù cho có đứng cùng chiến tuyến vẫn luôn tinh kế lẫn nhau, người nào cũng nguy hiểm hết.
    Hoàng Phủ Miblnh tái xuất rồi, haha, thêm một tình địch nữa của TT, anh không mau mau về là bị cướp như chơi. không biết HPM có làm gì Tiểu Nhàn tỷ ko nữa, lo quá
    cảm ơn các bạn editer nha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close