Tận Thế Song Sủng – Chương 19+20

15

Chương 19: Dị năng

Edit: Little squirrel

Beta: Sakura

“Con có thể lái xe cho tử tế không, trực tiếp đâm vào định giết Zombie hay muốn tự sát hả.”

“Con cũng không phải là cố ý, ai biết phía trước đột nhiên xông ra hai quái vật. . . . . .” Giọng nói không phục của người đàn ông vang lên, “Trời mới biết phía trước là người hay là Zombie, không nhìn thấy hiện tại thành phố H đã thành lồng Zombie sao.”

“Được rồi được rồi, hai người kia đứng dậy. . . . . .”

Vòng qua phía sau sân khấu, mới nhìn rõ cảnh tượng lầu dưới, trên mặt đất một nam một nữ, nam tuổi còn nhỏ, nữ tuổi trung niên, có lẽ là mẹ con, mà sau khi xe kia phá cửa lớn, ba người đàn ông cao to nhảy xuống. Vóc người đều cường tráng, xem ra trước khi tận thế là làm việc bảo an gì đó.

Bởi vì nơi này phát ra tiếng vang nghênh đón Zombie ẩn nấp ở phụ cận, một người đàn ông vươn tay, một đoàn lửa dấy lên trên tay anh ta, tiếp theo đánh về phía Zombie. Đoàn lửa kia cũng không lớn, lại càng không nói đến độ chính xác. Chỉ thấy đoàn lửa mặc dù ném vào giữa Zombie nhưng cũng không ảnh hưởng đến hành động của bọn nó dù chỉ một chút, vẫn mang gương mặt dữ tợn đi tới chỗ bọn họ.

“Chuột, mau, không nhìn thấy bọn nó tới rồi sao.” Vừa ném cầu lửa vừa gọi.

Một bức tường chậm rãi dâng lên, che phía trước ba người: “Tôi đang cố gắng, sáng nay mới phát hiện năng lực, còn chưa sử dụng thuận tay đâu.”

Một người còn lại là cầm lấy gậy sắt thật dài, đứng xa xa ở phía sau cảnh giới.

Ba người, một người là dị năng thuộc tính Hỏa, một người là dị năng hệ Thổ, người còn lại hoặc là không thức tỉnh dị năng, nếu không chính là dị năng thể lực.

Giờ phút này hai mẹ con thiếu chút nữa bị đè dưới xe hơi, cũng thừa dịp hỗn loạn này chạy thật nhanh vào trong rạp hát, thời điểm bọn họ chạy lên lầu, nhìn thấy Bạch Thất đứng phía sau màn che.

Hai người hơi sững sờ, sau khi thấy rõ Bạch Thất không phải là Zombie mà là con người thì khẽ thở ra, chạy về hướng khác.

Thật ra thì lầu hai rất lớn, gian phòng cũng nhiều, hai người Bạch Thất chỉ chọn một trong những gian tận cùng bên phải.

Bạch Thất thấy bọn họ cũng không có ý đi tới, chỉ liếc nhìn thoáng qua rồi cũng tiếp tục xem tình huống chiến đấu phía dưới.

Zombie bị hấp dẫn tới có tám con, sau khi bị tường đất ngăn ở bên ngoài, đã nhìn thấy cầu lửa ném loạn xạ đầy đất. Chỉ chốc lát sau người có dị năng thuộc tính Hỏa đã vịn cửa xe thở: “CMN, tôi có dị năng mà giết Zombie còn mệt mỏi hơn cả lúc trước. Ném không chính xác không nói, còn hao tổn thể lực như vậy.”

Tường đất vẫn cách ly tám con Zombie như cũ, Zombie không có trí khôn, không biết cách đi vòng qua, chỉ bằng bản năng đi về phía trước, người đàn ông cao to cầm gậy sắt đứng đằng sau đâm vào đầu Zombie, đâm một cái đúng một con, lực đạo cũng đều vừa vặn.

Thì ra là dị năng lực lượng.

Bên kia, rốt cục Đường Nhược cũng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi trong không gian, gần đây dường như cô ở trong không gian rất tỉnh táo, rất khó ngủ. Lần nào cũng phải vào trong ruộng làm một hồi mới có thể ngủ. Tuy nhiên hôm nay lúc tỉnh lại, cô cảm thấy thật sự rất nóng, còn tưởng bên ngoài cháy rồi chứ, khi tỉnh dậy mới phát hiện mình bọc chăn nửa nằm ở trong phòng thay đồ.

Đường Nhược: “. . . . . .”

Đây là tiết tấu cô bị chết nóng à?

Đường Nhược nhanh chóng vén chăn lên đứng dậy, nhưng cảm thấy Bạch Thất ở bên ngoài cùng với đám người đang đánh nhau ở lầu dưới.

Thì ra là bên ngoài có người dẫn một lớp Zombie tới đây, không trách được Bạch Thất phải đặt mình ở trong phòng thay đồ, nhưng anh không biết nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm trong tận thế rất lớn à, trước khi đặt vào không gian nhỏ hẹp, không thể vén chăn lên trước sao . . . . .

Khoan đã, cái này không phải là trọng điểm. . . . . .

Hiện tại trọng điểm là: vì sao mình có thể cảm giác được Bạch Thất ở bên ngoài, lầu dưới còn có một sóng Zombie đánh nhau cùng ba người, còn có, trong phòng đầu tiên bên trái còn có hai người.

Mình thức tỉnh Thiên Lý Nhãn* rồi? Không đúng.

*mắt nhìn ngàn dặm

Thuận Phong Nhĩ*? Cũng không đúng.

*tai nghe theo gió

Đường Nhược nhanh chóng đứng dậy, cũng không kịp rửa mặt đã đi ra ngoài.

Bạch Thất nghe tiếng động phía sau, quay đầu nhìn cô, đến gần thấy sắc mặt cô cũng cũng không tệ lắm, bản thân hắn cũng không phát giác ánh mắt của mình nhìn cô cũng trở nên nhu hòa: “Tỉnh? Sang đây xem bọn họ sử dụng dị năng.”

Thật ra thì Đường Nhược có thể trực tiếp cảm nhận được bọn họ đánh như thế nào, nhưng cảm nhận được là một chuyện, tận mắt thấy lại là một chuyện khác.

“Cái này là dị năng hệ Hỏa sao?” Đường Nhược nhìn những ngọn lửa hoa mỹ kia, con ngươi trợn to, cảm thấy đặc biệt mới lạ.

Mấy ngày qua nghe Bạch Thất phổ cập kiến thức, cô cũng biết rất nhiều chuyện liên quan đến dị năng.

“Đúng vậy, ba người bọn họ một người là dị năng thuộc tính Hỏa, một người là dị năng hệ Thổ, còn có là dị năng Lực lượng.” Bạch Thất thấy hai mắt cô cong cong thì anh cũng vui lây: “Có điều độ chính xác của bọn họ còn không cao, hiện tại phần lớn loài người thức tỉnh dị năng rồi, Zombie cũng sẽ tiến hóa theo.”

Zombie có tiến hóa, sau khi tiến hóa tốc độ Zombie sẽ nhanh hơn, đầu cùng thân thể cũng sẽ cứng rắn hơn, trước kia vật hơi cứng rắn một chút cũng có thể đâm thủng đầu, loại sau khi tiến hóa lại không thể dễ dàng đâm xuyên qua nữa. . . . . .

Đây là chuyện đã nghe Bạch Thất nói lúc trước. Đường Nhược nhíu mày, mặc dù cô cũng đã nghe nói chuyện Zombie có thể trở nên mạnh mẽ, nhưng lòng vẫn rất bài xích.

Loại sinh vật này, còn không có tiến hóa cũng rất ghê tởm rồi, lại còn mạnh mẽ hơn nữa, nhìn cũng không muốn nhìn đến.

Bạch Thất thấy Zombie phía dưới phần lớn đều bị đâm chết, cũng không còn cái gì hay để xem, liền dẫn Đường Nhược trở về phòng.

Chỉ cần bọn họ không đến quấy rầy mình thì mình cũng không muốn tiếp xúc với bọn họ.

Đường Nhược theo Bạch Thất vào trong phòng ngồi xuống, thấy trên bàn còn chưa có bữa sáng, rất thuận tay lấy bánh mì nếp trong không gian của mình bày trên bàn: “Nếu mà Zombie còn có thể tiến hóa, vậy người bình thường muốn sinh tồn trong tận thế, sẽ càng thêm khó khăn.”

Bạch Thất thấy tóc cô rối bù, biết có lẽ cô còn chưa rửa mặt, đã giúp cô đem đồ vật đều chuẩn bị xong đưa tới: “Kẻ mạnh thì sống sót, cái thế giới này vốn chính là tàn khốc như vậy.”

Đường Nhược thở dài, im lặng đi rửa mặt.

Lúc sau chính là bữa sáng hàng ngày, mặc dù trong tầng này có nhiều người, nhưng thời gian ăn sáng vẫn không thể muộn được.

Bạch Thất nghe được ngoài cửa sổ tầng dưới truyền đến tiếng gầm của Zombie, nói: “Hôm nay chúng ta rời khỏi nơi này.”

Ở đây có người chiếm cứ, ba người kia cũng là người có dị năng, nhưng nên có tâm phòng bị người, mà bí mật trên người Đường Nhược vẫn nên tìm chỗ chỉ có hai người mới ổn thỏa.

Đường Nhược gật đầu, suy nghĩ một chút rồi thả bánh mì nếp trong tay, “Đúng rồi, tôi có thể cảm giác được thứ thật xa thật xa bên ngoài, chính là cảm giác được nhưng nhìn không tới, cái này có tính là dị năng hay không.”

Vốn cô cũng không biết, mấy ngày trước lúc nào cũng ở cùng với Bạch Thất trong phòng này, bởi vì trong tầng không có ai, cũng chưa từng cảm thấy, Bạch Thất đánh Zombie đều là mở cửa sổ ra, mình đứng ở bên cạnh trực tiếp nhìn xuống, cho nên vẫn không có phát giác.

Hôm nay đột nhiên có người xông vào nên mới phát hiện ra có một loại như vậy.

Bạch Thất có chút kinh ngạc: “Cô có thể cảm nhận được thứ khác trừ gian phòng này? Có thể cảm nhạn được Zombie?”

Đường Nhược gật đầu, ngồi gần về phía Bạch Thất hơn một chút, “Đúng vậy, lúc trước khi tỉnh dậy tôi đã có thể cảm giác được anh đang bên ngoài đây, còn có người đánh Zombie, hiện tại ba người kia đã lên lầu hai rồi, chỉ là đi sang bên trái, còn có hai người đang ở trong gian phòng nhỏ ở tận cùng bên phải, nhưng mà không biết giới tính ….” Suy nghĩ một chút, cô lại hỏi, “Cái này coi như là dị năng gì?”

Bạch Thất ngẩn ra, tiếp theo, không hề chớp mắt nhìn cô, nhưng vẻ mặt nghiêm túc: “Dị năng này trừ tôi ra không thể nói cho bất luận kẻ nào bên ngoài.”

Đường Nhược không rõ nguyên do, nhưng mà đối mặt Bạch Thất lãnh khốc như vậy, cô vẫn gật đầu: “Chắc chắn sẽ không.”

Thật ra thì cô cũng không ngu, tất nhiên sẽ không nói bí mật của mình cho những người khác, Bạch Thất là người cô nhận định, cảm thấy đặc biệt, không giống như vậy, là người có một vị trí trong lòng cô.

Bởi vì bọn họ tỉnh lại cùng một ngày, chính là ngày đính hôn đó. . . . . .

 

Chương 20: Tinh hạch

Lúc sau, Bạch Thất giải thích dị năng của cô.

Là dị năng tinh thần lực, coi như là một loại hết sức hiếm thấy, là dị năng còn hiếm thấy hơn cả thuật chữa trị. Cũng bởi vì loại dị năng này quá hiếm thấy nên anh chưa tiếp xúc đến.

Lúc đầu có thể cảm giác được thứ tồn tại trong phạm vi nhỏ, hậu kỳ có thể khống chế mọi thứ, kể cả là người hay Zombie, ngay cả động vật, chỉ cần ý niệm của đối phương không đủ mạnh, cũng có thể bị dị năng tinh thần lực thừa cơ mà vào.

Ba năm tận thế, Bạch Thất chỉ nghe qua một người có dị năng tinh thần lực, đó chính là một bác sĩ ở cơ sở nghiên cứu thành phố A, mà nghe nói vị bác sĩ kia dựa vào tinh thần lực của mình bắt bớ rất nhiều người có dị năng đi làm nghiên cứu. Chuyện này ở trong trụ sở từng nghị luận rối rít, có người nói cô ta dùng người sống để nghiên cứu không tuân theo tinh thần chủ nghĩa nhân đạo, cũng có người đồng ý với cô ta, nói hiện tại trong tận thế tất nhiên phải hi sinh số ít để  giữ được số đông. . . . . .

Bạch Thất liền không muốn để người khác biết Đường Nhược có dị năng tinh thần, cũng bởi vì vị bác sĩ này tồn tại, coi như mình trọng sinh đi nữa, có nhiều kỳ ngộ hơn, nhưng mà chỉ bằng vào hai người bọn họ mà muốn chống lại quốc gia thì rất khó khăn, dưới tình huống không có đủ năng lực, ở trong tận thế, nếu muốn bảo tồn thực lực của mình, không thể làm chim đầu đàn.

Bạch Thất đang nói, đột nhiên, Đường Nhược giơ một tay ra bịt kín miệng anh.

Bạch Thất: “. . . . . .”

Sau đó nhìn thấy Đường Nhược mở to khẩu hình, từng chữ từng chữ, không tiếng động nói: “Có người đến.”

Người nọ tới thật nhanh chóng, Đường Nhược đã cảm thấy ngoài cửa chính là người có dị năng tốc độ trong miệng Bạch Thất từng nói với cô.

Bạch Thất nắm lấy tay Đường Nhược rời khỏi miệng, sau đó cầm tay cô đưa cô cùng đi về phía cửa, mở cửa.

Thiếu niên nhìn thấy cửa đột nhiên mở ra, nhìn thấy một đôi nam nữa bên trong cửa nhìn thấy cậu như thể đã sớm dự liệu được ngoài cửa có người, có chút quẫn bách.

“Có chuyện?” Bạch Thất trực tiếp hỏi cậu. Nhưng cũng biết hiện tại xã hội này, bình thường gõ cửa người khác đại khái đều muốn hỏi xin chút vật tư.

Quả nhiên, thiếu niên lắp bắp mở miệng: “Tôi, tôi muốn xin chút nước cùng đồ ăn.”

Thật ra thì cậu định đi tìm ba người đàn ông cao lớn kia mượn, nhưng mà lúc trước khi lên lầu nhìn thấy Bạch Thất, thấy anh sạch sẽ đứng ở nơi đó, cũng biết anh nhất định là có không ít vật tư.

Tận thế đã tới hơn một tuần lễ, rất ít người có thể giữ vững bộ dạng sạch sẽ như vậy.

Bạch Thất nhướng mày: “Có mượn không trả?”

Chắn hẳn thiếu niên cũng là lần đầu tiên làm chuyện loại này, nhìn trang phục trên người, có thể lúc trước cũng là người sống trong phú quý, thế nào lại gặp phải tận thế bất ngờ xảy ra.

Thiếu niên mặt đỏ bừng: “Tôi, tôi. . . . . .” Thật ra thì cậu cũng biết hiện tại khẳng định mình không trả được cái gì, tương lai. . . . . . Chính cậu cũng không thể bảo đảm mình có tương lai, càng không nói tới trả nợ.

Đường Nhược cũng nhìn ra khó khăn của thiếu niên, cô đánh giá thiếu niên một lần, cũng không định nhúng tay, cô không hiểu thế giới này, cũng cảm thấy trí thông minh cùng sự từng trải của mình chắc không cao đến mức có thể thấy được nội tâm một người là tốt hay xấu.

Nếu mình thật sự không hiểu, vậy toàn bộ đều giao cho Bạch Thất là được.

Một lát sau, Bạch Thất thấy thiếu niên cũng không thể nghĩ ra được lý do gì, cho nên nói: “Cậu đi xuống lầu dưới mang tám cái đầu Zombie tới cho tôi, tôi liền cho cậu một túi bánh bích quy và một chai nước khoáng, như thế nào?”

Thiếu niên ngẩng đầu, có chút khó tin: “Thật?”

Bạch Thất nói: “Mấy thứ đó đang ở dưới lầu, cậu lấy lên chẳng phải sẽ biết có phải thật hay không.”

Thiếu niên gật đầu, suy nghĩ liền xoay người đi xuống dưới lầu.

“Chờ một chút.” Đường Nhược gọi hắn lại, “Máu Zombie dường như cũng có thể lây bệnh, cậu phải cẩn thận một chút.”

Thiếu niên vừa đi, Đường Nhược liền hỏi: “Anh muốn đầu Zombie làm cái gì.”

Bạch Thất xoay người đưa cô vào phòng: “Tôi muốn biết bên trong có tinh hạch hay không.”

Đường Nhược thấy cửa đã đóng kỹ: “Tinh hạch là cái gì.”

Mấy ngày qua bọn họ luôn ở trên lầu đánh quái, cũng không nhìn thấy lúc nào Bạch Thất muốn đi chặt đầu Zombie.

“Là một thứ đồ có thể thăng cấp dị năng, Zombie cũng là dựa vào cái này để tiến hóa.” Đây tin tức sau khi anh vào trụ sở thành phố H, nghe người khác nói ra mới biết được thế nên dị năng của anh kiếp trước ở phương diện lên cấp chậm hơn người khác rất nhiều.

Ăn xong bữa sáng, hai người thu thập xong, thiếu niên mang theo đầu Zombie đi tới, tốc độ của cậu rất nhanh, có điều sức lực lại không đủ, vì không để mình dính đến máu Zombie, nên cậu ta cũng từng bước từng bước thật cẩn thận mang lên lầu.

Thật ra thì con người có một lớp da bảo vệ, chỉ cần da không bị rách, không để vết thương tiếp xúc trực tiếp đến máu, bệnh độc cũng sẽ không lây nhiễm, bằng không nếu thật sự chỉ cần máu tươi chạm đến da liền lây, loài người đều thật không cần sống sót rồi.

Bạch Thất rất giữ chữ tín lấy một chai nước với bánh bích quy từ trong bọc ra đưa cho cậu ta.

Thiếu niên nhận lấy bánh bích quy, ánh mắt có chút tỏa sáng: “Anh trai, tôi có thể lấy thêm tám cái đầu Zombie để đổi bánh bích quy với anh không.”

Cậu ta còn tưởng Bạch Thất sẽ cho hắn một túi bánh bích quy nhỏ, lại không nghĩ là loại túi lớn hai mươi mấy đồng tiền trong siêu thị này.

Bạch Thất lắc đầu, nói thẳng: “Xin lỗi, hôm nay chúng tôi sẽ rời khỏi chỗ này.”

Thiếu niên mang theo bánh bích quy với nước, có chút thất vọng rời đi.

Bạch Thất chuyển tám cái đầu Zombie sang một gian phòng khác bên cạnh, thuần thục khoét mở đỉnh đầu, phát hiện bên trong thật sự đã tạo thành tinh hạch nho nhỏ, tuy nhiên tám con cũng chỉ lấy ra có ba tinh hạch.

Dưới ánh mặt trời, tinh hạch kia trong suốt bóng loáng, một chút cũng không giống đồ vật sinh ra từ sinh vật ghê tởm như Zombie này.

Hình ảnh đào đầu Zombie vừa rồi, tuy Đường Nhược có nhìn, nhưng phát hiện hình ảnh này do Bạch Thất làm ra thì không thấy kinh khủng lắm.

Tự nhiên cũng liên quan đến việc ba năm qua Bạch Thất đã thực hiện tới hơn vạn lần, thuần thục vô cùng, hiện tại anh cầm dao băng đào đầu Zombie, cũng có thể bảo đảm một giọt máu cũng không chảy ra.

Đường Nhược tò mò nhìn: “Cái này chính là tinh hạch?”

Bạch Thất ‘ ừ ’ một tiếng, dùng nước rửa sạch xong, đưa cho cô cầm một viên: “Đặt ngón tay ở bên trên, hấp thu một viên thử xem.”

Vươn một ngón trỏ khác ấn lên trên, cảm giác lạnh lẽo xẹt qua lòng bàn tay, Đường Nhược hít một hơi thật sâu, cảm giác lạnh như băng từ ngón trỏ truyền đến, chảy tới trái tim, sau đó Đường Nhược cảm giác được rõ ràng một tia lực lượng di động trong đầu.

“Có vẻ là thật sự hữu dụng.”

Bạch Thất cười cười, để cô thu hồi cả tinh hạch còn lại: “Cảm giác mình sử dụng dị năng mệt nhọc rồi, liền hấp thu một viên, muốn tiến hóa từ cấp một lên cấp hai, hình như là năm trăm viên tinh hạch cấp một.”

Đường Nhược lần nữa hóa thân thành cục cưng tò mò: “Tinh hạch cũng chia cấp bậc hả ?”

“Đúng vậy, Zombie cũng tiến hóa, cũng chia cấp bậc, cho nên tinh hạch cũng chia cấp bậc.”

Bạch Thất ném đầu từ trên cửa sổ xuống, định mang Đường Nhược ra bên ngoài tiến hành luyện tập thực chiến.

Bất kỳ lý luận gì cũng phải trải qua phân tích thực tế mới có khả năng có thể thực hiện.

Đương nhiên trước khi ra khỏi cửa, trước hết phải đến xem bên trong Zombie bị đánh ngày hôm qua có tinh hạch hay không.

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion15 Comments

  1. 2 anh chị bất khả chiến bại rồi. Giờ zombie không còn nguy hiểm nữa, chỉ sợ lòng người thôi. Cám ơn editors nhiều nhiều.

  2. Hihi. Thì ra Đường Nhược sở hữu dị năng kinh khủng như vậy. Tinh thần lực có thể điều khiển cả người và zombie. Cũng may Đường Nhược kể cho Bạch Thất nghe trước. Nếu có người mà phát hiện thì nguy to rồi. Vậy là Đường Nhược quá pro. Có hai dị năng. Không biết cô còn dị năng gì không.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Đn thật bá đạo, sở hữu toàn dị năng khủng k ah. Cái dị năng tinh thần lực kia sẽ giúp cô gái bé nhỏ của chúng ta rất nhiều. Hai người ko còn chỗ riêng tư nửa rồi. Hazz, sống đơn giản vậy thật sướng. Đã có nhiều người thức tỉnh dị năng, cuộc sống càng ngày càng khó khăn hơn rồi…

  4. Không nghĩ người thức tỉnh dị năng cũng nhiều như vậy. Nhưng ĐN đúng là lợi hại quá hehe ta biết ngay là thế nào cũng phải có thêm dị năng nữa mà. Nếu mà như BT nói thì chỉ cần tiến cấp dị năng thì BT à đN bất khả chiến bại rồi. Hehe
    Cảm ơn các nàng đã edit

  5. ôi trời, không ngờ dị năng của DN lại kinh khủng như vậy, vừa sở hữu không gian lại sở hữu dị năng tinh thần lực nữa chứ, cộng thêm BT trọng sinh nữa thì anh chị là cặp đôi mạnh nhất dải ngân hà rồi đó.kk

    tks tỷ ạk

  6. Biết thế nào Đn cũng được dị năng hiếm mà , tình củm lại thắng tiến vừa đânh quái vừa bồi tình củm ;70

  7. Thì ra dị năng của chị Nhược cũng trâu bò ghê, càng mạnh nó có thể khống chế dược zombie luôn. may mà chỉ có mỗi anh Thất biết, chớ để người ta biết thì chị thảm rồi. Bàn tay vàng của tác giả tập trung hết lên người chị Nhược, còn anh Thất thì quá may mắn vì ở bên cạnh chị Nhược. Có dị năng của chị Nhược, như cái rada cnahr báo nguy hiểm ấy nhỉ! :D

  8. Thiệt tình mình đoán già đoán non mãi lại ko ngờ e Nhược lại có dị năng hệ tinh thần lực. Cái dị năng này lên cấp chắc 1 phát chết tươi zombie . Đã quá đi thôi. Mong chờ con đường về thủ đô của 2 người quá đi. Dù sao thì an toàn cho em Nhược thì mình thấy dị năng này rất phù hợp.

  9. Cẩm Tú Nguyễn

    Ồ, ĐN lại là dị năng giả hệ tinh thần lực, đúng là con cưng của tác giả mà. Vậy là sẽ càng ngày càng nhiều dị năng giả đây. BT có vẻ cũng tận tâm hướng dẫn ĐN trong việc đánh zombie thăng cấp nè

  10. Biết đến truyện quá muộn rồi hic. Lọt hố từ cái văn án rồi mò mẫn đọc, thấy nữ chính với nam chính người trọng kẻ xuyên thế kia là lọt cái ùm vô hố lun~ Cảm ơn các nàng đã edit ra 1 cực phẩm như vậy! Tym cái nè <3

  11. Đúng là con cưng của tác giả có khác ~ Dị năng hệ tinh thần nha! Quá mức trâu bò mà ;47

  12. Hehe, cuối cùng cũng có dị năng, mà còn là hệ tinh thần nữa chứ, chúc mừng Đường tỷ, sắp bá đạo rồi.
    Nhiều người thức tỉnh dị năng sẽ kéo theo nhiều hệ lụy nè, người xấu sẽ trở nên xấu hơn các kiểu
    Cảm ơn các bạn đã edit nha

  13. Vụ tinh thần lực này mới là bug. Từ giờ bắt đầu con đường a và e cùng đánh zombie thăng cắp thuận tiện bồi dưỡng tình cảm

  14. a hi hi dị năng của ĐN là tinh thần lực, thật bá đạo, buồn cười đoạn chị oán anh sao không vén chăn lên cho chị để bị nóng haha. 2 người chuẩn bị 1 đường đánh giết zombie đoà tinh hạch, mong chờ hơn cuộc sống của 2 ac sau này, mà giờ BT vẫn gọi ĐN là cô sao, bao giờ 2ac mới xưng hô tình cảm hơn đây.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close